Bìa [SKTSTGCPT] – Chương 16
SKSLTGCPT

[SKTSTGCPT] – Chương 16

Tác giả: Dư Hà Thích

2675 từ · 12 phút đọc

Sau Khi Sống Lại, Ta Gả Cho Phật Tử: [SKTSTGCPT] – Chương 16

“Từ đây từ biệt, núi cao sông dài. Mong nữ thí chủ một đời viên mãn, cả đời tự tại.”

Kiếp trước rời xa cố quốc đã lâu, Lạc Sương Mai đã quên đi rất nhiều chuyện.

Yến tiệc của Ô Tư Vương là đại yến phô trương quốc uy. Ô Tư Vương tiếp kiến sứ thần các nước Tây Vực, tuyên bố ban chiếu thư tân vương, nhằm tiếp tục duy trì giao bang.

Tây Vực rộng lớn mênh mông, kéo dài hàng vạn dặm. Trên thảo nguyên, đất hoang, ốc đảo và sa mạc, các đại quốc – tiểu quốc san sát, ít nhất cũng phải đến vài chục. Sương Mai biết, về sau Lý Diệu lấy Ô Tư làm cứ điểm, đóng quân đồn điền, chinh phạt Tây Vực dễ như trở bàn tay. Hơn nửa số quốc gia nơi đây đều quy phục Đại Lương, trở thành phiên thần của Đại Lương.

Lý Diệu quen thuộc Tây Vực như vậy, chỉ vì khi hắn còn là một Hoàng tử sa sút, gặp biến cố trong cung, bị truy sát. Hắn lẩn vào đoàn sứ giả Đại Lương, chạy đến Ô Tư.

Và nàng với hắn cũng bắt đầu từ đây.

Kiếp trước, có một ngày nàng cứu một vị sứ giả người Hán đẹp trai nhưng thoi thóp hơi tàn. Nàng trị thương cho hắn, sai người tận tâm chăm sóc. Không phải vì nghĩa lớn gì, mà đơn giản chỉ vì gương mặt người này rất giống nam nhân mà nàng không bao giờ chiếm được trong lòng.

Nhưng khi bình phục, người kia không lời từ biệt, biến mất không chút tung tích.

Lúc ấy nàng hoàn toàn không biết người bị thương kia chính là Tứ hoàng tử Đại Lương – Lý Diệu, đang trốn chạy sang Tây Vực. Cũng không biết, khi gặp lại, hắn sẽ trở thành vị đế vương thay đổi cả số mệnh đời nàng.

Đáng tiếc, ân cứu mạng ấy chỉ đổi lại vài năm sủng ái ngắn ngủi. Tới lúc cần hy sinh nàng để giữ vững ngôi vị, Lý Diệu không hề nương tay, đích thân ra lệnh cho thị vệ bắn mũi tên kết thúc mạng sống của nàng.

Vì trả thù, trước khi tắt thở trong lòng hắn, nàng vẫn như mọi khi kiêu mị tuyệt trần, cố ý để lại câu di ngôn:

“Bệ hạ cho rằng thần thiếp yêu người sâu nặng sao? Sai rồi. Thiếp ái mộ bệ hạ chỉ vì gương mặt này giống với nam nhân thiếp yêu nhất trần đời mà thôi.”

Từng chữ đều đâm thẳng vào tim. Lý Diệu vốn đa nghi, chỉ một câu ấy đủ khiến suốt quãng đời còn lại của hắn dù trong ngực ôm mỹ nhân, vẫn thấp thỏm nghi thần nghi quỷ, chẳng thể an bình.

Dẫu hắn là đế vương, nàng vẫn khiến hắn mang nỗi nhục khó rửa.

Khi nàng nhắm mắt, nghe được giọng nói vốn luôn trầm ổn của hắn, đang khản đặc, thê lương gọi tên nàng, trong lòng Sương Mai không biết có bao nhiêu vui sướng.

Ai ngờ, hôm nay vừa về vương đình Ô Tư, nàng lại nghe được giọng nói quen thuộc ấy.

Một khắc đó, nàng tưởng bản thân bị ảo giác, toàn thân toát mồ hôi lạnh. Nhưng người kia quay đầu đi ngay, không cho nàng thấy rõ mặt.

Nàng không dám chắc người chạm mặt trong hành lang kia có thật là Lý Diệu không.

Nhưng nàng nhớ rõ, kiếp trước phải sau khi Lạc Tu Mĩ lên ngôi một năm, Lý Diệu trọng thương trốn chạy mới theo đoàn sứ giả Đại Lương xuất hiện tại Ô Tư.

Kiếp này, sao lại xuất hiện sớm đến vậy?

Vận mệnh đã bắt đầu dịch chuyển. Nàng chỉ chạm phải một góc băng sơn, nhưng cái lạnh ghê người đã len từ bàn chân lên đến đỉnh đầu.

Hay do nàng quá sợ nên nhận nhầm người?

Kiếp này, nàng tuyệt đối không muốn bị dâng cho Lý Diệu, không muốn chôn cả đời trong tòa cấm cung Đại Lương đó nữa.

Trong Phật điện, ánh nến leo lét, kinh văn khẽ lay.

Nàng lại mơ thấy cảnh kiếp trước bị mũi tên xuyên tim, lập tức bật dậy, toàn thân lạnh buốt, tóc gáy dựng lên.

“Nữ thí chủ gặp ác mộng sao?”

Sương Mai xoa mắt, nhìn thấy Lạc Tương đang ngồi cạnh mình, vẫn khép mắt tụng kinh.

Chính nhờ giọng tụng kinh mềm như nước ấy mà nàng tỉnh dậy, không còn mắc kẹt trong cơn ác mộng đó nữa.

Nàng nhớ ra mình đi theo Lạc Tương về Phật điện, nói là muốn cùng chàng dịch kinh, nhưng từ đầu đến cuối đứng ngồi không yên, cuối cùng lại ngủ gục trên đệm hương bồ.

Trên người nàng còn khoác chiếc tăng bào dày nặng, chắc chắn là lúc nãy chàng đắp cho nàng.

Ở cạnh chàng, nàng lại thấy yên tâm đến kỳ lạ.

Sương Mai đứng dậy, cúi đầu thật thấp:

“Tương ca ca, ta mơ thấy có người muốn giết ta.”

“Nữ thí chủ có phải đã nảy sinh sát tâm không?”

Nàng giật mình. Lạc Tương vẫn nhắm mắt, ngón tay lần từng hạt Phật châu, như thể nhìn thấu lòng nàng.

“Có thù trả thù, có oán báo oán, có gì không được?” Nàng nhỏ giọng, hơi chột dạ.

Lạc Tương mở mắt, ánh mắt trầm như nước:

“Giết chóc vô năng ngăn chiến. Kiếp này thí chủ giết hắn, kiếp sau hắn lại đến giết thí chủ… Nghiệp duyên từ kiếp trước, cứ thế luân hồi, nhân quả tương báo, vĩnh viễn đọa vào vòng luẩn quẩn.”

Sương Mai đã chết một lần, chuyện đời vốn xem rất nhẹ. Nàng thản nhiên:

“Phật gia trọng nhân quả, muốn người tu khổ kiếp này để đổi lấy kết quả kiếp sau. Nhưng ca ca, ta chỉ muốn đời này sung sướng. Kiếp sau nghiệp lửa ngập trời ta cũng không quản.”

Kiếp trước quá khổ, nay được sống lại, dù tạo thêm nghiệp nàng cũng muốn sống tùy tâm hơn một chút.

Nghĩ vậy, nàng bước đến gần, kéo nhẹ vạt cà sa của chàng:

“Ca ca, ta không có Phật tính, hay là huynh thu ta làm đồ đệ, ta theo sư phụ tu hành, huynh dạy ta được không?”

Nếu có Phật tử che chở, nàng không cần sợ ai xâu xé.

Nghe vậy, môi Lạc Tương khẽ mím.

Tiểu cô nương dựa sát vào chàng, tay đặt lên vai chàng, cằm tựa lên góc áo, đôi mắt sáng khẽ cong, nhìn chàng như mong chờ đáp án.

Chàng nhíu mày, khẽ trách:

“Thật hồ nháo.”

Nói xong liền đứng dậy, bỏ nàng lại một mình.

Lại là “hồ nháo”. Sương Mai hơi hụt hẫng. Nàng nhớ kiếp trước, chàng từng mời nàng cùng tu hành cơ mà.

Khi ấy nàng nghe nói có vài tông môn Phật gia bí truyền, có pháp môn song tu nam nữ, cùng nhau đến cực lạc. Nàng liền cười trêu chàng:

“Hòa thượng, phá giới đến nghiện rồi sao? Muốn cùng ta song tu mỗi tối à?”

Chàng im lặng, chỉ thở dài nhẹ, rồi niệm một câu:

“Tương Trọng tử hề, vô du ngã lí, vô chiết ngã thụ kỉ. Trọng khả hoài dã, nhân chi đa ngôn, diệc khả úy dã.”

“Em đừng sang đến cửa nhà ta, chớ bẻ gãy nhành tang trước hiên. Ta thương em dằng dặc chẳng yên, chỉ sợ thân em tựa ngọc, lại ngại miệng đời gió cuốn đảo điên.”

Hiện tại nghĩ lại, có lẽ chàng chỉ thật sự muốn cứu nàng mà thôi.

Một yêu nữ khiến Phật tử phá giới, lại không cha mẹ nương tựa, không ai che chở sẽ có kết cục gì?

Có lẽ chàng đã nhìn ra hậu quả nàng sẽ phải chịu nên muốn đưa nàng rời Ô Tư, nhưng nàng khi ấy ngông cuồng, một mực cự tuyệt.

Nếu ngày ấy nàng thật sự theo chàng rời đi, dù phải cạo đầu làm ni cô, cũng hơn bị nhốt trong cung, cuối cùng chết dưới tay Lý Diệu.

Sương Mai nhìn bóng lưng chàng, nhẹ giọng:

“Tương ca ca, ngày mai huynh thật sự không cùng ta rời vương đình sao?”

Ở lại đây rất nguy hiểm, nàng sợ Lạc Tu Mĩ sẽ hại chàng.

Lạc Tương trầm mặc rồi nói:

“Họ muốn đối phó ta. Trong ngoài vương đình đều nhìn chằm chằm vào ta. Thí chủ trốn đã khó, thêm ta, chỉ càng khó hơn.”

Sương Mai sững sờ. Thì ra chàng muốn dùng chính mình để kiềm chế Lạc Tu Mĩ, tạo cơ hội cho nàng trốn đi.

Nàng chưa từng nghĩ đến điều ấy.

Chàng quay lưng về phía nàng, nhìn chăm chăm vào tượng Phật, giọng không nhuốm chút bụi trần:

“Tam ca của thí chủ hẳn đã nhận được tín báo của tăng chúng, đang trên đường tới Ô Tư. Nếu thúc ngựa nhanh, ngày mai sẽ đón được thí chủ ngoài thành.”

Tam ca sắp đến! Đúng là tăng binh trải khắp Tây Vực, thần thông thật sự. Lòng Sương Mai chợt dâng niềm vui, lại lẫn chút tiếc nuối mơ hồ.

Nàng nghiêng đầu nhìn chàng cúi mình trước tượng Phật, chắp tay:

“Từ đây từ biệt, núi cao sông dài. Mong nữ thí chủ một đời viên mãn, cả đời tự tại.”

Sương Mai ngẩn người, rồi khẽ cong môi.

Người khác chia tay thì chúc bình an, vinh hoa phú quý. Chàng lại chúc nàng viên mãn và tự tại.

Sương Mai nhìn Phật tử trước thần Phật cung kính tụng niệm, sống mũi cay cay. Nàng đáp:

“Được.”

Chàng có lẽ cũng không biết, đời này nàng đã không còn đường viên mãn, càng không thể tự tại.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Nàng ngủ lại Phật điện một đêm, trằn trọc qua lại. Khi mở mắt, đã là sáng muộn. Trên người vẫn khoác tăng bào của Lạc Tương, còn chàng thì đã không thấy đâu.

Sương Mai bước ra tiền điện.

Qua vách bích họa, trong bảo điện, gần trăm vị sư tăng và ni cô quỳ trước thần Phật, đồng thanh tụng kinh, trang nghiêm uy nghi.

Chàng thiếu niên Phật tử Lạc Tương ngồi giữa tòa sen, xung quanh là các cao tăng Tây Vực và đệ tử ngồi vây thành vòng, đang lắng nghe chàng giảng kinh.

Giọng chàng chậm rãi vang lên, các cao tăng, người râu bạc, người áo vá, có người chắp tay niệm “A Di Đà Phật” đều mê đắm trong huyền lý, như nhập vào cảnh giới khác.

Sương Mai lại nhớ đến kinh Phật, đoạn Duy Ma Cật cư sĩ cùng Bồ Tát, La Hán bàn luận, mây lành nâng bước thiên nữ, tơ mảnh rải khắp nơi, cảnh tượng tuyệt đẹp.

Tình cảnh trước mắt trang nghiêm đến mức khiến người ta không nỡ phá vỡ.

Đang thất thần, trước mặt nàng bỗng xuất hiện một vị Tỳ kheo ni vóc dáng nhỏ nhắn, nâng trên tay bộ hải thanh và mũ già màu vàng ánh như nến, nhẹ giọng đưa cho nàng.

Sương Mai đón lấy y mũ, ngẩng đầu lên đã thấy buổi giảng kinh kết thúc, Lạc Tương được các vị cao tăng vây quanh, bước qua ngạch cửa Phật điện. Thân ảnh trắng ngọc của chàng chìm dần trong sắc lam trầm tĩnh của hành lang, càng lúc càng xa.

Tiểu Tỳ kheo ni mở to đôi mắt tròn, nhìn nàng với vẻ kinh ngạc.

Sương Mai lau nước mắt, nhanh chóng thay bộ hải thanh. Mái tóc dài dày được nàng dùng mấy cây trâm mới búi lên, giấu gọn trong mũ già. Nàng quay đầu lại, nhìn thấy tiểu Tỳ kheo ni tò mò đưa ngón tay chạm vào chiếc vòng nàng vừa tháo xuống.

“Tặng cho ngươi.” Nàng đưa cây kim thoa sang.

“Ta không thể nhận. Ta là người Phật môn, không được khởi tâm tham niệm.” Tiểu Tỳ kheo ni vội lắc đầu.

“Phật cũng có thất tình lục dục. Nếu không có tình cảm của con người, làm sao phổ độ chúng sinh?” Sương Mai kiên quyết nói, “Hôm nay ngươi không nhận, ta sẽ không đi.”

Tiểu Tỳ kheo ni không hiểu đầu đuôi, chớp mắt mấy cái, bị lời nàng chặn đến nghẹn. Do dự một lúc, nàng vẫn đưa tay nhận lấy kim thoa, cẩn thận cất vào bên trong áo.

“Nữ thí chủ, mời đi theo ta.”

Sương Mai bước theo hàng tăng ni dài mấy trăm người, xuyên qua toàn bộ vương đình, đi thẳng đến cửa thành.

Tháp trắng vươn cao, hiên ngói chạm hoa, tường vàng rực rỡ, hoa văn xanh lam, từng cảnh vật lướt qua trước mắt.

Ánh sáng từ cửa thành tối sâu hắt lên mi mắt nàng. Chỉ cần bước qua cánh cửa cuối cùng ấy, chính là ngoài thành. Tam ca chắc chắn đang đợi nàng phía trước.

Nàng sắp thoát khỏi vương đình. Nàng đã lợi dụng thân phận Phật tử, mục đích cũng đã đạt được rồi, nàng không nên quay đầu… không được quay đầu. Sương Mai siết chặt vạt áo, không ngừng tự nhủ.

Dù mọi chuyện diễn ra trôi chảy như nàng tính toán, trong lòng vẫn có một nỗi bất an mơ hồ, như có tảng đá đè lên ngực, không sao gạt đi được.

Nàng cúi đầu mặc cho thủ vệ cửa thành lục soát quần áo rồi cho đi.

Lúc nàng ngẩng lên, thấy một đoàn vũ nữ mỹ cơ khoác lụa sặc sỡ, bưng bình rượu ngọc trắng, vừa cười vừa múa, từ bên hông hành lang uyển chuyển đi qua.

Dẫn đầu là một nữ tử da trắng như tuyết, dung mạo diễm lệ, trên tay nâng một chiếc bình rượu cổ dài ba mặt thú. Sương Mai nhìn chằm chằm, chỉ một ánh mắt, tim nàng như bị sét đánh.

Bình rượu ấy nàng nhận ra. Đó là bí tửu của Thiên Trúc.

Kiếp trước, Lạc Tu Mĩ từng bí mật đưa đến, bắt nàng chuốc cho Phật tử uống, thừa cơ hội ép chàng phá giới.

Hình ảnh khuôn mặt tuấn tú của chàng đỏ rực vì lửa dược, toàn thân run rẩy, mồ hôi ướt đẫm mà khổ sở kháng cự, trong khoảnh khắc này lại ùa về như nhát dao quẩn lấy tim nàng.

Không rõ vì sao, sâu trong lồng ngực nàng cuộn lên một trận đau buốt tê dại, như vô số kim châm đâm vào lục phủ ngũ tạng.

Phía sau vang lên một tiếng “kẽo kẹt”, cánh cửa đá đang nặng nề khép lại. Hôm nay có vương yến, vương đình sẽ cấm đi lại vào ban đêm.

Khe sáng giữa hai cánh cửa càng lúc càng hẹp, càng lúc càng tối.

Sương Mai chần chừ, dừng bước, rồi đột nhiên không hề báo trước mà quay đầu chạy ngược lại.

Ngay trước khi cửa thành khép kín hoàn toàn, nàng lao vào trong vương đình, xé bỏ bộ hải thanh đơn sắc trên người.

Lạc Sương Mai, yêu ghét rõ ràng. Kiếp trước nàng thiếu nợ chàng, kiếp này nhất định phải trả hết, không để ai nợ ai.

Ngoài nàng ra, bất kỳ ai cũng không được đẩy Phật tử vào đường phá giới.

Tác giả có lời muốn nói:

Lạc Tương: … Chỉ em có thể cứu ta…

【Chú thích】

  • “Tương Trọng tử hề, vô du ngã lí, vô chiết ngã thụ kỉ. Trọng khả hoài dã, nhân chi đa ngôn, diệc khả úy dã.” trích từ《 Kinh Thi. Tương Trọng Tử 》, bài thơ này có ngụ ý rất phong phú, có liên hệ lớn với cốt truyện.
  • Các miêu tả về Tây Vực trong truyện dẫn từ Hán Thư và Đại Đường Tây Vực Ký.