Bìa [SKTSTGCPT] – Chương 15
SKSLTGCPT

[SKTSTGCPT] – Chương 15

Tác giả: Dư Hà Thích

3199 từ · 15 phút đọc

Sau Khi Sống Lại, Ta Gả Cho Phật Tử: [SKTSTGCPT] – Chương 15

“Giữa bụi tro mù trời, Lạc Tương đứng yên, cách nàng một khoảng, lặng lẽ nhìn nàng. Chàng dường như dùng hết sức lực đẩy nàng về phía cánh cửa dẫn đến sự sống, còn chính chàng lại đứng ở bên kia biển lửa.”

Lạc Tương để mặc nàng giật lấy tờ kinh văn giấu trong ngực, không nói một lời.

Khi đó, lửa vẫn chưa thiêu đến chỗ chàng đứng, nhưng cả đại điện đã bị ánh lửa đỏ rực bao phủ, căn bản không nhìn rõ dáng người. Thế nhưng ngay khoảnh khắc thân ảnh nàng chập chờn hiện ra, chàng liền biết nàng đã quay lại.

Không cần nhìn kỹ, cũng chẳng cần cố nhớ, hình bóng nàng đã tự nhiên hiện lên trong tâm trí chàng, rõ ràng đến vô cớ.

Lạc Tương khép đôi mắt, cố nén xuống làn sóng không biết từ đâu nổi lên khi nhìn thấy nàng.

Một lúc sau, lòng bàn tay bị mấy ngón tay mềm mại móc lấy. Lạc Tương mở mắt, dời ánh nhìn từ mười đầu ngón tay đang đan vào nhau, nhìn sang thiếu nữ áo đỏ như lửa đang nắm lấy tay chàng, kéo chàng bước nhanh ra ngoài.

“Tương ca ca, vì sao huynh không chạy?” Vừa rồi nàng còn tưởng bọn họ dùng thủ đoạn gì trói chàng lại, khiến chàng thoát thân không được. Giờ thấy chàng nguyên vẹn không tổn thương, nàng không khỏi thắc mắc.

Lạc Tương bấy giờ mới tỉnh táo, rút tay khỏi tay nàng, thu vào ống tay áo.

“Thí chủ có biết vì sao lửa chỉ phát trong Phật điện, không lan sang những nơi khác, tăng chúng đều chạy thoát được không?” Chàng dừng chân, giữ khoảng cách vài bước với nàng, nói: “Bởi vì người bọn họ muốn thiêu là ta. Ta mà chạy, những người khác sẽ không còn đường sống.”

“Nhưng mà ca ca…”

“Không cần lo. Ta tự có tính toán, thí chủ đi đi.”

Bây giờ chạy vẫn còn kịp.

Một ngọn lửa mới bùng lên, men theo xà nhà cháy lan. Nửa mảng mái gỗ đã bị thiêu đứt, than nóng từ trên rơi xuống, nổ tung giữa hai người, ép họ tách ra.

“Đi!” Giọng chàng bên tai nàng vang lên như gió quét qua.

Sương Mai lảo đảo một bước, ổn định lại rồi quay đầu nhìn.

Giữa bụi tro mù trời, Lạc Tương đứng yên, cách nàng một khoảng, lặng lẽ nhìn nàng. Chàng dường như dùng hết sức lực đẩy nàng về phía cánh cửa dẫn đến sự sống, còn chính chàng lại đứng ở bên kia biển lửa.

Trong mắt chàng thoáng qua một tia dịu dàng rồi lập tức chìm vào sâu thẳm quyết tuyệt.

Chàng vẫn không nói gì, chỉ chậm rãi lắc đầu với nàng, sau đó xoay người bỏ đi.

Ánh mắt ấy khiến lòng nàng đau thắt như bị lửa bén vào. Một ngọn lửa khác bùng lên trong lồng ngực. Sương Mai giật vạt váy, nhảy bật lên, vượt qua thanh xà nhà đang chắn giữa hai người.

“Tương ca ca!”

Thân thể nàng bay lên giữa không trung, mắt nhắm lại, nhưng vẫn cảm nhận được hơi nóng của ngọn lửa đang bốc lên sát mi mắt.

Khi rơi xuống, nàng ngã vào một vòng tay ấm và khô ráo. Đầu mũi đầy mùi đàn hương quen thuộc, từ thoảng nhẹ trở nên đậm, bao lấy cả người nàng.

Hai người cùng ngã xuống đất. Xà nhà gãy lúc này đã bị lửa kéo xa, họ ngồi lại được sau pho tượng Phật.

Lạc Tương quay đầu nhìn thiếu nữ vừa liều mạng chạy vào biển lửa. Hai tay ôm nàng khẽ run.

Y phục lụa là quý giá trên người nàng đã bị lửa cháy sém thành sợi, khuôn mặt trắng ngần dính đầy nhọ đen.

Nhưng nàng chẳng để ý, đưa tay gạt tóc rối sang một bên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia tinh quái, nhìn chàng:

“Tương ca ca, vậy là bây giờ ta không đi được nữa rồi này.”

Lạc Tương bật cười.

Đúng là ngốc mà.

Chàng thấy nàng che mắt cá chân, liền hỏi:

“Thí chủ có bị ngã trẹo chân không?”

“Nhờ ca ca che chở, ta không sứt mẻ chút nào.” Nàng nhoẻn lúm đồng tiền, ghé sát lại, “Nhờ thuốc huynh cho ta đấy, chân ta lành hẳn rồi, xương cốt còn tốt hơn xưa nữa. Huynh xem…”

Chưa dứt lời, nàng đứng bật dậy, ngón tay làm tư thế nụ hoa chạm qua đỉnh đầu, gót sen nhẹ nhàng xoay một vòng.

Váy đỏ rực xoè ra như đóa sen nở, dáng nàng uyển chuyển như trăng hoa chuyển động.

Đẹp đến mức khiến người ta nhìn đến ngẩn ngơ.

Chàng nhìn một hồi mới dời mắt:

“Dù khỏi rồi, sau này cũng đừng múa nữa.”

“Vâng, ta hứa với ca ca, sẽ không múa cho bọn chúng xem nữa.” Sương Mai gật đầu, rồi lấy mảnh kinh văn cháy dở ra.

Nàng chưa chịu bỏ qua, vẫn nắm chặt nửa tờ giấy, đọc từng chữ:

“Tâm ái cố, phật cập sắc thân; do thị nhân duyên, lịch kiếp thường phược.” Đọc xong, nàng nghiêng đầu nhìn chàng, giọng mềm mại mà chắc nịch: “Ca ca, ta đọc có sai không?”

Nàng ôm chắc mười phần tự tin.

Lạc Tương nhắm mắt, khẽ lắc đầu.

Không sai một chữ. Là chính chàng tự buộc mình.

Chàng đứng dậy, múc nước trong bình tịnh, thấm ướt khăn gấm rồi xé làm đôi, đắp lên mũi miệng hai người.

Lớp khăn ướt chắn bớt khói, cũng khiến nàng không thể tiếp tục nói được nữa. Qua khóe mắt, chàng vẫn thấy hơi thở nàng gấp gáp, chẳng bình tĩnh được.

Giữa biển lửa, Lạc Tương nhìn vào đôi mắt đang phản chiếu hình bóng chàng, bỗng nhẹ giọng hỏi:

“Sợ chết sao?”

“Huynh sẽ không để ta chết.” Sương Mai nói chắc như đinh đóng cột, nhìn vào đôi mắt hơi cụp xuống của chàng. Nàng nghĩ thầm, kiếp trước huynh phá giới cũng để cứu ta một mạng, kiếp này sao có thể nhìn ta chết ở đây?

Khoé môi nàng cong lên: “Hơn nữa, Tương ca ca chưa bao giờ muốn chết. Huynh nhất định có cách.”

Yết hầu Lạc Tương khẽ chuyển động. Đúng là chàng đang chờ thời cơ, nhưng không ngờ nàng sẽ cùng chàng liều mạng xông vào đây. Vừa mới đuổi tăng chúng ra khỏi điện, chàng vẫn nghĩ nàng đã đi xa rồi.

Lạc Tương nhìn qua mái điện đã sụp, trời đêm phía trên bị lửa nhuộm đỏ, mây trôi nhanh như ngựa phi. Chàng khẽ nói:

“Chờ thêm chút nữa sẽ có mưa.”

Sương Mai sửng sốt, ngửa đầu nhìn trời đầy mây dày, nghĩ mãi không ra liền hỏi:

“Sao huynh biết trời sẽ mưa?”

Lạc Tương đáp:

“Mây vảy cá, không mưa thì cũng bão; mây bông, chẳng mấy chốc sẽ dông.”

“Đó là thuật trắc vũ. Trung Nguyên dùng lịch pháp tinh diệu, nắm rõ thời tiết, thuỷ hạn, vụ mùa đều dựa vào đó. Ta chỉ biết đôi chút. Nếu thí chủ muốn học, ta có thể dạy.”

Tim Sương Mai khẽ run.

Mây vảy cá, không mưa thì cũng gió bão; mây bông, chẳng bao lâu sấm chớp vang trời.

Câu nói giống hệt câu mà kiếp trước Quốc sư từng nói với nàng.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Kiếp trước, sư phụ dạy chữ Hán của nàng — Quốc sư Đại Lương Thánh Tăng Không Kiếp nắm quyền Thái Sử Lệnh, cùng trăm vị thái sử biên soạn lịch pháp hoàn chỉnh nhất của Đại Lương, tinh thông thiên tượng.

Năm ấy trong cung, có một đêm nàng gặp mưa to trên đường trở về cung.

Nàng tiếc chiếc váy khổng tước mới, gặp mưa sẽ hỏng, nên trốn vào thuỷ tạ bên hồ Thái Dịch tránh mưa.

Đang buồn chán đến phát ngán vì bị giam giữa hành lang gấm lụa, nàng vô thức ngẩng đầu. Xa xa, từ cầu uốn khúc giữa hồ, một bóng người trắng như ngọc đang bước đến.

Người đó dáng cao, cả thân hình như ẩn trong làn sương trắng. Phía sau là một nội thị chạy theo, giơ chiếc dù lụa che cho người đó.

Cầu cong nối nhau, người đó bước không nhanh không chậm. Mỗi bước, tăng bào lay nhẹ theo gió rồi hạ xuống, phác ra đường nét đôi chân dài.

Phát hiện trong thuỷ tạ có người, người đó bước chậm lại, khẽ cúi người hành lễ.

Thị nữ bên cạnh nàng vốn vô cùng sợ Quốc sư, vội liếc mắt nhắc nàng đáp lễ.

Khi đó nàng bị ướt mưa, y phục dính sát người, chật vật vô cùng, nghĩ tới Quốc sư xưa nay không thích nàng, chắc chắn chẳng dành cho nàng ánh mắt tốt đẹp nào…

Ngài ấy chỉ liếc sang tên nội thị kia một cái, người nọ lập tức hiểu ý mà đưa dù cho thị nữ của nàng.

Ống tay áo rộng rũ xuống, ngài chậm rãi nói:

“Vi sư từng dạy nữ thí chủ: mây vảy cá lan trời, không mưa thì cũng gió dữ; mây bông kết tụ, chẳng mấy chốc sẽ có giông. Thấy mây thế này, tất sẽ có mưa lớn.”

Nàng nhớ ra trước kia ngài từng nói với mình như thế, chỉ là những lời ấy lại bị nàng bỏ quên mất. Nàng cúi đầu xoay xoay chiếc khăn gấm trong tay, khẽ nói:

“Ở quê ta… không nhiều mưa như Trường An.”

Hai người cùng đứng trước hồ sen, tựa lan can nhìn cá. Ngài hỏi:

“Cá trong vũng nhỏ ngóng về vực sâu. Nữ thí chủ ở trong cung Trường An đã quen chưa?”

Nàng ném những hạt thức ăn cuối cùng xuống nước.

Đám cá tranh nhau giành giật, những chiếc đuôi đỏ tươi quẫy văng lên khỏi mặt nước, từng đợt sóng nhỏ lăn tăn, nhưng mãi vẫn không thoát khỏi cái hồ nhỏ bé ấy.

Nhìn mặt hồ, nàng khẽ than:

“Bốn phía đều là tường, ngựa chạy cũng chẳng được; ngẩng lên trời thì chẳng thấy mấy vì sao, khác xa quê ta quá. Pháp sư, ngài cũng biết ở cố hương của ta, dù xuân hạ thu đông, đêm nào cũng nhìn thấy rất nhiều sao. Còn bây giờ, nhìn về phương xa chẳng thấy quê nhà, chẳng thấy thân nhân, ngay cả sao trời cũng không thấy.”

Tiếng mưa rơi ào ào. Nam tử cao ráo đứng cạnh nàng lặng thinh. Rất lâu, đến mức Sương Mai ngỡ ngài đã rời đi, lại thấy ngài từ trong tay áo đưa tay ra, chỉ về bầu trời đêm phía Tây Bắc, thay nàng nói:

“Sao Bắc Đẩu, ngôi sao cuối ở cán sao muỗng, gọi là Dao Quang. Nơi ánh sáng Dao Quang chiếu đến, chính là cố hương Ô Tư của thí chủ. Hôm nay mưa lớn, không thấy được. Chờ đêm trời quang, liền có thể nhìn.”

Trên mặt nàng cuối cùng cũng nở một nét cười nhợt nhạt, nàng nhìn về bầu trời đêm mờ mịt sau màn mưa, đáp:

“Đa tạ pháp sư chỉ dạy. Sau này, mỗi khi ta thấy ngôi sao ấy trong cung, sẽ coi như được thấy cố hương vậy.”

Ngài khẽ gật đầu, gương mặt vẫn bình thản như nước, quay người rời đi giữa màn mưa.

Khoảnh khắc ấy, nhìn bóng ngài trong bụi mưa, nàng bỗng cảm thấy có lẽ ngài cũng không ghét nàng đến thế.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

“Tí tách, tí tách”

Sương Mai thu lại dòng ký ức kiếp trước, khẽ mở mắt, lông mi run nhẹ.

Một giọt nước lạnh buốt rơi vào giữa mày, rồi lăn xuống gò má, chảy dọc cổ, thấm ướt bộ áo bạc của nàng.

Nàng chậm rãi đưa tay ra, đón lấy một giọt mưa đọng trong lòng bàn tay.

Không hổ là Phật tử, quả nhiên liệu sự như thần.

Mưa càng lúc càng dày, từng trận xối vào hai người, dập tắt ngọn lửa hừng hực bên cạnh. Lửa lớn bị trận mưa như trút nước quét sạch, chỉ còn lại từng dãy gỗ cháy dở, mái ngói sụp, khói than mênh mang.

Lạc Tương từ trong đống tro tàn đứng lên, lấy từ trong kệ ra một bộ tăng bào sạch, khoác lên người nàng, rồi đẩy cửa bước ra.

Ánh sáng mờ của buổi bình minh xuyên qua khung cửa đã cháy đen.

Sương Mai nhìn thấy chàng đứng trước cửa Phật điện. Áo cà sa trắng ngà ướt mưa bay nhẹ theo gió, tay áo phấp phới.

Phía sau chàng là pho tượng Thích Ca cao mấy trượng, như phủ ánh sáng vạn đạo, khí tượng vô cùng uy nghi.

Chàng lần từng hạt Phật châu, nhìn thẳng về phía xa, không nói một lời. Nhưng chỉ đứng đó thôi, đã như tiếng sấm chấn động lòng người.

Không hiểu vì sao, bóng dáng Phật tử trước mắt lại dần hòa lẫn với thân ảnh Quốc sư ngọc bạch trong trí nhớ kiếp trước của nàng, trùng khớp nhau giữa màn mưa.

Không chỉ Sương Mai sững người, đám người ở bậc thềm trước Phật điện cũng đồng loạt kinh hoàng.

Trâu Vân đứng đầu cùng nhóm thủ vệ phía sau đều trợn tròn mắt, ngây ngốc tại chỗ; những thùng nước vốn dùng để cứu hỏa rơi lăn lóc trên đất, hòa vào nước mưa thành một dòng hỗn độn.

“Thần Phật hiển linh! Phật tử khai ân rồi!”

Người Ô Tư từ trước đến nay vốn mê tín.

Nhìn thấy cơn mưa lớn đột ngột dập tắt biển lửa, nhìn thấy Phật tử không chút tổn hại đi ra từ Phật điện, bọn họ hoảng hốt hoang mang, lập tức quỳ xuống đất, vứt hết binh khí, dập đầu cầu xin tha mạng.

Việc Phật tử giữa biển lửa mà vô sự trở thành sự tích vang dội khắp vương đình Ô Tư.

Đêm nay trở đi, tin đồn lan khắp nơi: Phật tử có thần thông, lửa nghiệp không thể thiêu được. Chỉ qua một đêm, trong vương đình đã có hàng trăm hàng ngàn người hướng Phật tu hành.

Chỉ riêng Sương Mai âm thầm lo lắng, danh tiếng chàng càng lớn, mối uy hiếm đối với Lạc Tu Mĩ càng tăng; ở vương đình này chàng lại càng nguy hiểm.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Vài ngày sau, đến kỳ Ô Tư mở yến tiệc nghênh đón các sứ thần Tây Vực. Trong cung khắp chốn đều là những đoàn sứ thần từ các nước với y phục đủ dạng, qua lại liên tục.

Ô Tư lấy người Tây Đại Uyên mũi cao mắt sâu làm trọng; người Đông Sa xa mặt trắng tóc rậm; người Đại Nguyệt thị da nâu tóc vàng mắt xanh. Các đại sứ vào cung danh nghĩa là chầu kiến tân vương Ô Tư, nhưng thực ra không ít người là tới để dò xét Phật tử.

Hôm ấy Sương Mai dậy sớm đến Phật điện, vừa đi qua hành lang chín khúc liền gặp một đoàn sứ thần đi tới.

Là đoàn sứ thần Đại Lương, mặc áo bào xanh thêu vân văn.

Lạc Sương Mai vận áo hồng bạch vũ, dung nhan rực rỡ, đi đến đâu cũng thu hút ánh nhìn.

Lướt ngang đoàn sứ thần ấy, nàng đột nhiên cảm giác có một ánh mắt sâu kín dừng lại trên người mình.

Nàng đi nhanh mấy bước, xuống bậc đá dưới hành lang, vì vội nên hụt chân, suýt nữa ngã nhào.

Một lực mạnh mẽ chụp lấy cổ tay nàng, giữ nàng khỏi té xuống bậc đá, đỡ nàng nghiêng vào cánh tay rắn chắc kia.

“Cẩn thận.” Giọng nói trầm ổn vang ngay bên tai.

Nghe được giọng ấy, đồng tử Sương Mai lập tức co lại, tim đập dồn dập.

Trong cơn kinh hoàng, nàng theo đường thêu vân xanh trên tay áo người ấy ngẩng đầu nhìn.

Còn chưa thấy rõ gương mặt, người nọ đã buông tay nàng, nghiêng người rời đi. Nàng chỉ kịp thấy bóng dáng cao lớn ngẩng cao, theo đoàn sứ thần Đại Lương bước dần vào bóng cây cuối hành lang.

Sương Mai sững tại chỗ thật lâu.

Một lúc sau, nàng mới hoàn hồn, lao về phía Phật điện.

Vừa chạy được mấy bước, nàng đâm sầm vào một vòng tay quen thuộc, ấm áp.

“Sao vậy?”

Lạc Tương vừa kết thúc khóa tu buổi sáng, thấy nàng hốt hoảng chạy tới, liền đưa tay đỡ lấy.

Mùi đàn hương thanh nhã quen thuộc, cộng với giọng nói ấm áp của chàng khiến trái tim đang hỗn loạn của nàng dần bình ổn lại.

“Ngày mai là Vương yến Ô Tư, sẽ có người đến đưa thí chủ ra khỏi cung.” Chàng tưởng nàng vì chuyện rời khỏi cung mà bất an nên mở lời trấn an.

Nàng hiểu, Lạc Tương muốn nhân lúc các sứ thần tấp nập, Lạc Tu Mĩ bận rộn phân tâm, cấm quân trông giữ không chặt, để hộ tống nàng rời khỏi vương đình, giành lại tự do.

Nhưng điều khiến tim nàng náo loạn lúc này lại không phải chuyện đó.

Nàng ngước mắt nhìn gương mặt dịu hiền của chàng, cố gắng giữ bình tĩnh:

“Tương ca ca… Vương yến Ô Tư, huynh cũng tham dự sao?”

Lạc Tương gật đầu.

Mi tâm Sương Mai đột nhiên co giật.

Cuối cùng nàng cũng nhớ ra. Kiếp trước, chính tại Vương yến Ô Tư ấy, ngay trước mặt chư quốc sứ thần, Phật tử lần đầu tiên phá giới.

Tác giả có lời muốn nói: 

“Tâm ái cố, phật cập sắc thân; do thị nhân duyên, lịch kiếp thường phược.” trích từ《 Kinh Lăng Nghiêm 》.

Theo nghĩa thuần Việt có thể hiểu nôm na là: “Khi đã đem lòng yêu thương, ta bị cuốn vào vẻ đẹp hình thức bên ngoài; chính vì sự mê đắm này, ta cứ mãi bị giam cầm, không sao thoát ra được hết đời này sang đời khác.”

Câu nói này dạy rằng tình yêu nam nữ và sự ham muốn sắc dục chính là sợi dây xích kiên cố nhất trói buộc con người vào cõi Ta bà đầy khổ ải.

Mục đích của lời dạy này không phải là phủ nhận tình cảm con người một cách tuyệt đối, mà là để nhắc nhở chúng ta nhận ra bản chất vô thường, không bền vững của những thứ đó, và hướng tới việc tu tập để giải thoát khỏi mọi sự chấp trước, đạt đến sự an lạc, tự tại vĩnh viễn.

Câu này xuyên suốt từ đầu đến cuối, coi như lời tiên tri về tình cảm của hai người.

Đoán xem ai sắp xuất hiện? Nam phụ đã lên sàn đầy đủ, Tu La tràng chuẩn bị khai màn ~