Bìa [SKTSTGCPT] – Chương 14
SKSLTGCPT

[SKTSTGCPT] – Chương 14

Tác giả: Dư Hà Thích

3236 từ · 15 phút đọc

Sau Khi Sống Lại, Ta Gả Cho Phật Tử: [SKTSTGCPT] – Chương 14

“Giữa biển lửa đỏ rực, tim nàng đập thình thịch. Nàng chỉ cảm thấy lúc này ánh mắt đen của chàng còn sáng và nóng hơn cả ngọn lửa xung quanh mình.”

Nghe Lạc Tương kể lại giấc mơ, Nguyên Nhân vốn đang hoảng hốt liền vỗ đùi một cái, liên tục xua tay:

“Chuyện trong mơ thôi mà, sao có thể coi là thật được? Không thể tính là phạm giới, tuyệt đối không thể tính…”

Lạc Tương chắp tay trước ngực, nói:

“Tuy là mộng, nhưng nếu không phải tâm khởi niệm thì sao lại có mộng? Người trong Phật môn, chỉ cần khởi tâm động niệm, đều là tội nghiệt.”

Nguyên Nhân tuổi còn nhỏ, nhưng cũng đã học giới luật vài năm, theo nề nếp đáp:

“Nhưng sư tôn từng nói, giới luật cốt ở thân tâm bậc La Hán; nếu chỉ có chút tâm niệm ngây thơ, không lấy tà dâm làm vui, thì không tính là phạm giới.”

“Nhưng sư huynh ở trong mộng, trong mộng… lại… lại hưởng được… được khoái cảm dâm dục kia sao?” Mấy chữ này quá khó nói khiến tiểu sa di lúng túng, ấp úng ngượng nghịu, hai tai đỏ bừng.

Lạc Tương lắc đầu:

“Chỉ là sợ hãi, chứ chưa hề có cảm giác vui sướng.”

Nguyên Nhân thở phào, vỗ tay:

“Không hề hưởng thụ thì không phạm! Sư huynh chỉ gặp bóng đè thôi, sao tính là phạm giới được? Huống hồ, là tên Ô Tư vương kia lòng dạ độc ác, đêm qua lại hạ dược vào đồ ăn nước uống của sư huynh, ép buộc huynh như thế, chắc chắn không tính là phạm giới!”

Sắc mặt Lạc Tương bình thản, mắt cụp xuống:

“Đợi việc trong vương đình xử xong, ta sẽ trở về bẩm báo với sư môn, tự mình thỉnh tội với sư tôn, rồi để Giới Luật Viện định đoạt.”

Nguyên Nhân nhìn vẻ mặt trầm tĩnh ấy mà thầm than, sư huynh từ trước đến nay giữ giới nghiêm minh, các trưởng lão trong Giới Luật Viện đều khen ngợi, đúng là tấm gương sáng trong Phật môn.

Chỉ là một giấc mơ thôi, có cần nghiêm trọng đến vậy không? Nhưng người ta thường nói, ban ngày nghĩ gì thì ban đêm sẽ mơ điều đó…

Vừa rồi hắn vẫn không dám hỏi, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được, trong lòng tự suy đoán, người xuất hiện trong mơ của sư huynh… rốt cuộc là ai thế nhỉ?

Dù chưa hỏi, nhưng trong đầu hắn đã vụt lên một bóng hình. Nàng ta chỉ cần xuất hiện là nơi đó bừng sáng rực rỡ, không thua kém gì Kim Liên 28 bộ chúng*.

(*) Chư vị Bồ Tát, Hộ Pháp nổi tiếng về vẻ đẹp.

Nguyên Nhân còn đang thất thần thì bỗng nghe Lạc Tương khẽ niệm:

“Tất cả phạm tà dâm, đều là phá giới Phạn hạnh, đó là tội nặng nhất; người ấy sẽ vĩnh viễn bị Phật pháp ruồng bỏ, tất đọa Vô Gián địa ngục.”

Nguyên Nhân giật mình ngẩng lên, chỉ thấy Lạc Tương nhíu chặt mày, trên mặt thấp thoáng lo lắng, thậm chí còn nặng nề hơn lúc tự nói mình phạm giới.

Sư huynh vốn tính tình nhạt nhẽo, không tranh hơn thua, hắn chưa từng thấy Lạc Tương như vậy.

Đúng rồi… nữ nhân phá giới Phạn hạnh bị xem như thuộc về Diêm La, phải chịu khổ luân hồi, vĩnh viễn không được đến Niết bàn.

Trong sư môn, nhiều năm trước từng có một sư huynh bị một nữ tử mê hoặc; nàng ta bị tín đồ Phật môn khinh rẻ, cuối cùng lại bị người đời xé xác mà chết, chết cực kỳ thảm.

Nguyên Nhân nhớ tới chuyện cũ năm ấy, liền niệm mấy tiếng “A Di Đà Phật” để trấn tâm. Hắn nhìn bóng dáng đơn độc của Lạc Tương, lại thầm nghĩ:

Chẳng lẽ… sư huynh đang lo nữ nhân trong mơ kia làm tổn hại Phạn hạnh, sau đó sẽ xuống địa ngục sao?

Lạc Tương trầm ngâm hồi lâu.

Trong mộng, chàng giống như người ngoài cuộc đang nhìn chính mình và nữ nhân kia giao hoan, tỉnh lại chỉ cảm thấy tim đập nhanh hơn vạn phần, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Nữ tử ấy mặt mày xinh đẹp như hoa đào, mềm mại uyển chuyển, nhưng toàn thân lại mang sát khí, lòng đầy ác niệm.

Chàng khẽ lắc đầu, muốn xua đi ảo ảnh ấy.

Nhưng tận đáy lòng lại có một tiếng nói khẽ vang:

Đó không phải mộng, cũng không phải ảo giác.

Chàng phải tìm nàng.

Phải độ nàng.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Lạc Sương Mai một đường trở về tẩm cung, đứng ngẩn ra rất lâu, trong lòng bối rối không thôi.

Nàng không biết mình đang khó chịu vì điều gì.

Nàng chịu nhục, Phật tử đã nhận lời bảo toàn cho nàng.

Nàng muốn rời cung, Phật tử đã dọn sạch chướng ngại, bày sẵn mọi đường lui cho nàng.

Mọi thứ đều diễn ra đúng như kế hoạch nàng vạch ra, từng bước một trôi chảy. Thế mà vì sao trong lòng lại bồn chồn như lửa đốt đến thế chứ?

Sương Mai nhìn khuôn mặt vô thần trong gương đồng, đột nhiên vung tay, hất toàn bộ kim trâm, châu thoa, son phấn, cả gương lược xuống đất.

Lách tách, ngọc ngà vỡ nát, vương đầy nền điện.

Tiếng động “loảng xoảng” khiến Bì Nguyệt vội chạy vào. Thấy nàng trong điện, liền nói:

“Nô tỳ vừa nhận được lệnh, tối nay Điện hạ phải ở trong cung, không được ra ngoài.”

Sương Mai xoay người:

“Không phải đã giải cấm cho ta rồi sao? Mẫu thân nói tối nay không cần vào Phật điện nữa mà?”

“Là lệnh từ trên truyền xuống. Nô tỳ không dám trái lời.”

Sương Mai hơi cau mày, cúi xuống nhặt một mảnh trâm gãy lên, nhẹ nhàng vuốt vết rạn thô ráp trên đó, như đang suy nghĩ điều gì.

Trong lòng nàng bỗng thấy lạ lạ, lại hỏi:

“Vương thượng bên kia có chuyện mới sao?”

“Hôm nay vương thượng thịnh nộ vì ngoài thành có rất nhiều Phật chúng muốn nghênh đón Phật tử trở về, sau đó xảy ra xung đột với quân thủ thành. Hai bên tranh cãi mãi không dứt, rồi các tăng nhân xin mười ngày sau, nhân dịp yến vương sẽ vào cung thăm hỏi. Vương thượng vốn không chịu, nhờ Công chúa khuyên mãi mới đồng ý.”

Mười ngày sau chính là ngày mà Lạc Tương sắp xếp cho nàng thoát thân. Dùng Phật chúng tạo thế, mở đường cho nàng chạy trốn.

“Hiện tại, vương thượng còn đang giận dữ, nói muốn chém Phật tử…”

Sương Mai cười lạnh trong lòng. Nếu Lạc Tu Mĩ thật sự có gan giết người diệt khẩu, lão đã chẳng đợi đến bây giờ mới ngồi lên ngôi vương.

Muốn giết Lạc Tương, không những phải dùng một đao lấy mạng, mà còn không được để lại dấu vết, nếu không thì hậu quả nhận lấy vô cùng nghiêm trọng, thậm chí cả hoàng đô Ô Tư có thể sẽ bị hủy diệt.

Nghĩ đến điều đó, tim nàng liền khựng lại. Một ý niệm không tên đột nhiên lóe lên. Nàng hỏi:

“Có thấy Trâu Vân ở trong cung không?”

“Hôm nay nô tỳ chưa gặp, nghe nói ngài ấy có việc quan trọng.”

Trong lòng Sương Mai tự dưng bất an, bước qua bước lại trong đình, rồi xoay người lao đi.

Gió cuốn từng trận, những chiếc đèn bát giác treo dưới mái hành lang lắc lư mạnh, ánh sáng bên trong như vụn đom đóm, bập bùng rồi vụt tắt, khói mỏng cuộn lên.

Nàng ngẩng lên nhìn trời.

Trong khung đỉnh, bầu trời đêm quang đãng, tầng tầng mây mỏng bị gió xé tơi tả như vảy cá, lại như bông gòn tan tác.

Xa xa trời tối xanh thẳm bỗng lóe lên một tia chớp, tiếng sấm uỳnh uỳnh theo sau.

Sấm xuân vốn chẳng lạ gì, vậy mà hôm nay lại khiến nàng lạnh sống lưng.

“Điện hạ đi đâu vậy? Trong cung đang có lệnh cấm…”

Sương Mai mặc kệ lời nói đang vang vọng bên tai, chỉ lao thẳng về phía trước.

Xuyên qua vương đình, nàng cảm giác tối nay có gì rất khác. Ngay cả đội ngự vệ vốn nghiêm ngặt nhất cũng thưa thớt bất thường như đã bị điều binh đi nơi khác.

Đèn cung dọc đường lùi dần ra sau, ánh sáng trong mắt nàng mờ dần như bị bóng đêm nuốt mất.

Nhưng phía trước vẫn có ánh lửa nhảy múa.

Sương Mai chậm rãi ngẩng đầu.

Một dải khói đen cuồn cuộn theo trời mà bốc lên, ánh lửa phản chiếu lên gương mặt nàng.

Nơi đó… là Phật điện.

Phật tử…

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Binh giáp đen nghịt dàn ra như thủy triều trước toàn bộ Phật điện, đông kín đến nỗi ngay cả một con ruồi cũng không thể bay ra ngoài.

Ánh lửa bốc lên hừng hực trong điện, phản chiếu trên mặt từng người, nhưng ai nấy đều không mảy may sứt mẻ, cố thủ bên ngoài.

Trâu Vân mặc chiến bào, cầm trường kích, tuần tra một vòng trận địa chuẩn bị phòng vệ.

Bên tai thỉnh thoảng truyền đến tiếng tăng lữ chạy trốn, than khóc khắp nơi. Gương mặt hắn kiên nghị, đứng bất động dưới chân tường, lặng lẽ nhìn về phía mặt trời xa, tính toán thời gian.

“Thị vệ trưởng! Có người tự tiện xông vào Phật điện, ngăn không được!” Thuộc hạ hoảng loạn chạy đến bẩm báo.

“Ai mà lớn gan vậy?” Trâu Vân nhíu mày.

“Là… là Vương nữ điện hạ!” Thuộc hạ vừa dập đầu vừa run rẩy, còn chưa kịp đứng dậy, đã thấy Trâu Vân lao đi như bay.

Hắn còn chưa chạy đến nơi, đã nghe tiếng “Vèo vèo” xé gió.

Những nhát roi dài như ngân xà giương cánh, mỗi lần quất xuống đều cuộn tung bụi đất, đá vụn vỡ tung, khiến đám người chắn đường kêu rên không ngớt.

Chỉ thấy thiếu nữ áo đỏ cầm roi dài, quật ngã cả một đám thị vệ.

Mỗi bước nàng tiến lên đều quất roi để mở đường. Thị vệ phía trước lại ùn ùn dồn tới, vòng vây nàng thành mấy lớp. Không ai dám động vào nàng, nhưng cũng không thể để nàng thuận lợi vào cửa điện.

Mọi người thấy Trâu Vân đến, lập tức như vớ được cứu tinh, vội vàng báo:

“Thị vệ trưởng! Không… không cản nổi!”

Trâu Vân không lên tiếng. Hắn lao đến, khẽ nhảy lên, vung tay bắt lấy sợi roi đang vung giữa không trung, nắm chặt trong tay.

Sương Mai bị khống chế, không vung tiếp được. Nàng nghiêng đầu nhìn, thấy Trâu Vân giữ chặt roi của mình, một tay còn quỳ xuống, nói:

“Điện hạ, thứ tội.”

“Trâu tướng quân, ngài tới đúng lúc lắm. Phật điện đang cháy, nhiều binh như vậy, sao lại không cứu?”

Trâu Vân không đáp, cúi đầu, hạ giọng nói:

“Điện hạ, xin mời về.”

Sương Mai lạnh mặt nhìn hắn, cuốn lại roi, nói:

“Nếu đã không cứu, thì để ta vào.”

Vừa dứt lời, hàng binh giáp liền đổ đến chắn kín đường.

“Hôm nay vương thượng có lệnh, bất luận là ai cũng không được lại gần Phật điện! Xin Điện hạ đừng làm khó thần…”

Một mảng ánh đao lạnh lẽo lóe lên, nhưng ánh mắt Sương Mai còn lạnh hơn. Nàng nhướng mày, khẽ cười:

“Ngài nhận lệnh của lão ta, liền không nghe lời ta đúng không?”

Trâu Vân mím môi, khom người nói:

“Phật điện bị sét đánh bốc cháy, Điện hạ thân thể quý giá, không nên vào.”

“À.” Sương Mai hừ nhẹ, hơi nghiêng đầu nhìn hắn, hỏi: “Rốt cuộc là thiên lôi, hay là nhân họa?”

Lời vừa rơi xuống, không gian nhất thời lặng ngắt. Các thị vệ giáp trụ toàn thân, cầm đao sáng loáng từng người lần lượt cúi đầu, tránh ánh mắt nhau.

Chỉ có Trâu Vân, giữa sự tĩnh mịch ấy hơi ngẩng đầu lên, không dám tin nhìn Vương nữ trước mắt.

Nàng vốn là thiếu nữ mềm yếu dễ khóc, vậy mà lúc này ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao, quét qua ai cũng khiến người ta rợn sống lưng.

Lửa cháy càng lúc càng lớn, nửa bầu trời đêm sáng bừng như ban ngày.

Trâu Vân sững người trong chốc lát, nhìn gương mặt nàng đỏ hồng dưới ánh lửa, đẹp rực rỡ như trăng sáng sau tầng mây. Nghe môi đỏ của nàng khép rồi lại mở, lời nào thốt ra cũng khiến hắn sững sờ:

“Trâu tướng quân, ngài cản hay không cản đều thế thôi. Hôm nay Phật điện này, ta nhất định phải vào.”

Sắc mặt nàng lạnh lẽo, giọng nói mang theo lực ép khiến người ta không dám thở mạnh, như thể trong Phật điện đang cất giấu điều gì đó mà tuyệt đối nàng không thể để người chạm đến.

“Điện hạ…” Lời hắn nói nghẹn ở cổ, bản thân còn muốn khuyên nàng, nhưng nàng bỗng nhìn ra phía sau hắn, hành lễ, gọi một tiếng:

“Phụ vương!”

Mọi người giật mình tưởng Ô Tư vương giá lâm, đồng loạt quay người quỳ xuống. Mãi không thấy ai đến mới biết mình đã bị lừa.

Trong khoảnh khắc bọn họ cúi đầu, bóng đỏ đã lướt qua đám người, vượt qua cửa điện, lao thẳng vào biển lửa.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Sương Mai không ngờ Lạc Tu Mĩ lại phát điên, còn định giả thiên tai đốt Phật điện.

Nàng chạy như bay. Trên bờ cát tiền đình, mấy võ tăng bị cháy đen, tê liệt ngã xuống đất. Nàng chỉ liếc một cái đã thấy các vị Tăng vây quanh chăm sóc Nguyên Nhân.

Nàng lao đến, túm lấy vạt áo nói:

“Lạc Tương đâu? Ta hỏi ngươi, huynh ấy đâu!” Nàng gọi thẳng tên chàng.

Nguyên Nhân bị khói hun đến nửa mê nửa tỉnh, còn chưa kịp mở miệng đã bật khóc, giọng khàn xé nghẹn:

“Sư huynh… sư huynh còn ở trong…”

Sương Mai nhìn cánh cửa điện đóng chặt. May mà lửa chưa lớn, vẫn còn vào được. Nàng nhắm mắt, không chần chừ một giây, vén váy lên định lao vào.

Nhưng một đôi tay mạnh mẽ giữ chặt cổ tay nàng.

Nàng quay đầu lại, nhìn vào đôi mắt đen sâu của Trâu Vân.

“Điện hạ, lửa lớn quá, Điện hạ sẽ bị thương!” Trâu Vân cắn răng, hạ giọng nói: “Chỉ cần hắn chết đi, Điện hạ sẽ không cần, không cần…”

Nàng hiểu hắn muốn nói gì, chỉ cần Lạc Tương chết, nàng không cần tiếp tục dùng sắc tiếp cận chàng nữa.

Nhưng hắn không nói nổi tiếp phần sau.

Sương Mai nhìn người thiếu niên đang ẩn nhẫn không bộc lộ cảm xúc phía sau, bỗng bật cười:

“Ngài tưởng rằng không có ngài ấy, ta sẽ không cần dùng sắc lấy lòng người khác nữa sao?”

“Sai rồi.” Nàng cong môi cười, ánh lửa hắt lên gò má như nhuộm hai vệt đỏ: “Sai hoàn toàn rồi. Dù Phật tử chết rồi, vẫn sẽ có người khác thay thế ngài ấy thôi.”

Chỉ cần nàng tiếp tục yếu ớt, không nơi nương tựa, thì dù không quyến rũ Phật tử, sau này nàng vẫn sẽ bị đưa sang Đại Lương, trở thành món đồ trong cung.

“Môi đỏ cho ngàn người nếm, tay ngọc để vạn người gối. Hôm nay là Phật tử, không chừng một ngày nào đó…” Ngón tay thon của nàng nhẹ chạm lên giáp ngực hắn, “chính là tướng quân ngài.”

Trâu Vân chấn động, bỗng ngẩng đầu, đối diện ánh mắt mềm mà sáng của nàng.

“Ngài… chưa từng nghĩ đến sao?”

“Nhưng hôm nay nếu ngài không cứu ta, thì làm gì có ‘ngày sau’…”

Nói xong, trong lúc hắn còn sững sờ, thiếu nữ nở nụ cười nhẹ, xoay người dứt khoát bước vào biển lửa.

Trái tim trong ngực Trâu Vân nhảy vọt lên, treo lơ lửng, không có hồi âm.

Tiếng nàng vẫn vang bên tai, như một đốm lửa rơi vào ánh mắt sâu không đáy của hắn, trong chớp mắt thiêu cháy cả cánh đồng khô.

Biết rõ là lửa, mà hắn vẫn muốn lao theo.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Trong điện chỉ cháy một góc, lửa chưa lớn, chủ yếu là khói đen cuồn cuộn tản ra khắp đại điện.

Sương Mai xua lớp khói đặc, lấy tay áo che miệng mũi, vừa ho vừa gọi tên Lạc Tương.

“Bùm bùm!” Một tiếng nổ lớn.

Lửa đốt đứt xà gỗ của điện.

Sau tiếng nổ, nửa mảnh khung trang trí thần Phật sụp đổ, một thanh xà gỗ cháy dở rơi xuống.

Sương Mai tránh không kịp, suýt bị đè. Bỗng một cơn gió quét qua, một cánh tay mạnh mẽ kéo nàng sang một bên.

“Thí chủ quay lại làm gì?”

Giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên.

Khói đen tản đi, nàng nhìn thấy khuôn mặt Lạc Tương, có chút mệt mỏi nhưng lại trầm tĩnh, ánh mắt trong suốt xuyên qua mây mù, bao la và tĩnh lặng như trăm sông đổ về một biển, từ từ dừng lại trên người nàng.

Nàng ngơ ra, rồi mỉm cười:

“Ta tới cứu huynh.”

Giữa ranh giới sinh tử, nàng chỉ nghĩ đến việc cứu chàng mà quên mất rằng mình còn đang giận chàng.

“Hồ nháo.” Lạc Tương nghiêm giọng, nhưng gương mặt vốn nghiêm lạnh lại được ánh lửa nhuộm thành vài phần ấm áp.

Sương Mai được che chở trong vòng tay chàng, mắt nhìn thẳng vào ngực áo chàng.

Một mảnh giấy vàng quen thuộc lộ ra khỏi vạt áo trắng, cháy xém một góc, cong lên.

Nàng đưa tay rút ra xem.

Đó chính là bản kinh văn nàng chép đêm qua.

“Tương ca ca, đây là gì? Không phải huynh nói ta chép sai rồi, phải thiêu hết sao?” Sương Mai giơ tờ kinh lên, khóe môi cong nhẹ.

Lần này, chàng không né tránh ánh mắt nàng.

Giữa biển lửa đỏ rực, tim nàng đập thình thịch. Nàng chỉ cảm thấy lúc này ánh mắt đen của chàng còn sáng và nóng hơn cả ngọn lửa xung quanh mình.

Tác giả có lời muốn nói:

Sương Mai: Ái chà chà…

Lạc Tương: Hồ nháo (Lại bị phát hiện nữa rồi…)

[Chú thích] Về giới luật phạm giới, phá giới tham khảo từ 《 A Hàm Tạp Kinh 》, 《 Ưu Bà Tắc Ngũ Giới Tương Kinh 》.

Phạm giới cần đạt đủ ba yếu tố: thứ nhất khởi tâm động niệm (có ý nghĩ); thứ hai có hành vi; thứ ba đã tạo thành sự thật. Khi cả ba yếu tố này đều đầy đủ thì mới tính là phạm giới. Thiếu bất kỳ một yếu tố nào cũng không tính là phạm giới.