“Khoảng cách của nàng và chàng chỉ cách nhau vài bước, nhưng lại tựa như xa đến tận chân trời.”
Lạc Tương lại rơi vào vòng lặp ảo giác. Những ảo giác như thế này, cả đời chàng đã trải qua không biết bao lần.
Như một giấc mơ, lại chân thật đến mức chỉ cần đưa tay là có thể chạm tới được.
Trước mắt chàng là biển lửa vô biên, nóng bỏng rát da, từng đợt sóng lửa cuồn cuộn, nuốt chửng tất cả.
Kinh Phật nói, thế giới vô biên, ái dục như lửa, sâu thẳm như biển. Dưới biển lửa ấy, chúng sinh ngu si, đời đời kiếp kiếp luân hồi. Hàng vạn người chìm trong ngọn lửa ngút trời, tình sâu hận nặng, ái dục trần gian, tham sân si tái sinh liền thành luân hồi vô vọng.
Trong ảo giác, chính chàng cũng rơi vào đó, theo từng đợt biển lửa mà khi chìm khi nổi.
Dưới thân chàng, mặt biển đỏ sẫm như bị máu nhuộm, từng mảng từng mảng phản chiếu muôn hình vạn trạng của thế gian, rồi tất cả bị lửa thiêu thành tro, tan vào hư vô, rồi lại từ hư vô sinh ra lần nữa.
Trôi dạt giữa biển lửa, chàng nghe thấy một giọng nói quen thuộc, mềm mại:
“Tương ca ca, vì sao không dám nhìn ta?”
Lúc đó chàng mới nhận ra mình đang nhắm chặt mắt.
“Ngài là người tu Phật, nhưng cũng là người. Là người thì có dục vọng. Đã có dục vọng thì phải giải thoát nó.”
“Sao ngài lại không cùng ta hưởng thụ cực lạc?”
Tiếp đó, giọng nữ nhu mì như tơ ấy dần chuyển sang một nỗi bi thương mơ hồ, âm sắc như tiếng khóc u lan, càng lúc càng thấp, càng lúc càng trầm:
“Tương ca ca, ngài nói Phật độ chúng sinh, ta cũng là chúng sinh, vì sao ngài lại không độ ta?”
“Cầu Phật… độ ta…”
Giọng nói ấy càng ngày càng xa, như gió thổi qua rồi tan biến, lại như cỏ lau trong gió, từng chữ như gieo độc vào thân thể chàng. Loại độc ấy bén rễ, muốn phá tan mọi xiềng xích ý niệm trong đầu chàng.
Chàng nhìn quanh, chỉ có một màu trắng xoá. Đất trời hoang vu như thuở hồng hoang, biển lửa phủ kín, không thấy Phật quốc, không thấy bờ đối diện. Trong mớ hỗn độn ấy, hình như có một đóa hồng liên mọc lên từ triều lửa đỏ rực.
Trong trời đất, chỉ có cánh hoa sen đỏ mới nở ấy là màu sắc duy nhất trong mắt chàng.
Đóa sen đỏ tươi ấy không ngừng lay động.
Không hiểu sao, chàng lại muốn bắt lấy cánh hoa đỏ độc nhất đó, nắm chặt trong tay. Vì thế, chàng nghiêng người về phía trước, đưa tay với tới.
Một đợt sóng lửa lớn ập đến, chàng bị cuốn xuống, rơi vào bùn lửa, rồi chìm, rồi lại chìm, trượt thẳng xuống vực sâu.
Mềm mại như mây, hương thơm mờ ảo.
Giữa cơn hỗn loạn, chàng nghe một tiếng cười khẽ, quyến rũ mà châm chọc:
“Tương ca ca, mùi vị thất tình lục dục thế nào?”
“Buông tay đi. Ta không cần ngài cứu ta.”
Biển lửa bốc cháy điên cuồng, ảo ảnh đảo lộn, ý thức hỗn loạn, ký ức rối tung, Phật pháp cũng chẳng cứu nổi sự trầm luân này.
Đầu chàng đau như muốn nứt ra, thân thể không tự chủ được, muốn dừng lại nhưng chỉ có thể trôi dạt giữa phong ba.
Tất cả như núi đao biển lửa. Trong cơn mê loạn, dường như có một luồng gió lướt qua ngón tay chàng, mang theo mùi hương mơ hồ khiến chàng vô thức muốn nắm chặt lấy.
Là một bàn tay nhỏ nắm lấy cổ tay chàng.
Mềm mại, tinh tế, mang theo hơi ấm dịu nhẹ.
Chàng theo bản năng giữ lấy, dùng lực siết lại. Đầu ngón tay mảnh khảnh trong lòng bàn tay chàng khẽ run, rồi dừng hẳn lại. Chàng đan chặt mười ngón tay mình vào tay đối phương, túm lấy lớp vải trên người người đó.
Hai bàn tay càng lúc càng siết, càng ôm chặt.
Như thể chỉ cần chạm vào nhau như thế mới có thể giảm bớt đau khổ trên người chàng, còn chàng lúc này như đất hạn lâu ngày gặp mưa rào.
Bên tai chàng, một giọng nói nhỏ mềm mang chút hồi hộp vang lên:
“Huynh… huynh đang bị bóng đè. Ta… tụng kinh cho huynh nhé?”
Mi mắt chàng giật giật.
Ánh đèn dầu leo lét, bóng người mịt mờ, chỉ thấy dáng người yểu điệu, miệng đọc kinh văn, âm thanh trong trẻo lanh lảnh như chuỗi ngọc rơi trên băng:
“Quán Tự Tại Bồ Tát, hành thâm Bát Nhã ba la mật đa thời, chiếu kiến ngũ uẩn giai không, độ nhất thiết khổ ách…”
“… Tâm vô quái ngại, vô quái ngại cố, viễn ly điên đảo mộng tưởng, cứu cánh Niết bàn…”
Trong mộng, biển lửa dần tan đi, hơi nóng rút lui, thân tâm trở nên thanh tịnh. Tinh thần chàng dần dần khôi phục lại, rồi chìm vào giấc ngủ.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Khi Lạc Tương tỉnh lại, ảo giác và bóng người tụng kinh cho chàng đều biến mất.
Phật điện lạnh như kho băng, im lìm không tiếng động. Ngọn đuốc cháy suốt đêm giờ chỉ còn một vệt tro tàn như nước mắt rơi.
Trên án thư trống trơn, một quyển kinh Lăng Nghiêm bị gió thổi lật sang trang, bên cạnh là nửa cuốn kinh chàng đang chép dở.
Chàng đè nén cảm giác trống rỗng trong lòng, ngồi lại trước án, tiếp tục cầm bút.
Ngón tay cứng đờ, nứt nẻ vì lạnh, mỗi khi đặt bút đều đau rát. Nhưng chàng vẫn tiếp tục chép kinh, không để tâm đến những thứ khác.
Không bao lâu, ngoài cửa vang lên tiếng người. Cửa điện “ầm” một tiếng bị đẩy ra.
“Sư huynh, huynh tỉnh rồi!” Một giọng nói vui mừng vang lên.
Lạc Tương khẽ gật đầu, mắt không rời trang giấy, bút vẫn không dừng.
“Huynh đã ngủ một ngày một đêm, chắc cũng đói rồi. Ta vừa xuống bếp nấu cháo cho huynh đấy, huynh nếm thử xem.”
Nghe giọng nói quen thuộc ấy, động tác của Lạc Tương hơi khựng lại, rồi mới ngẩng đầu.
Mấy chục ngày không gặp, nàng đã gầy đi đôi chút.
Bộ váy đỏ tươi như lửa, bên hông treo cả chuỗi ngọc leng keng. Nhìn kỹ, ống tay áo bị cháy thủng vài lỗ, đôi tay trắng muốt bám đầy khói bụi.
Lạc Tương nhìn lướt qua rồi lại cúi xuống viết tiếp, không nói lời nào.
Sương Mai mỉm cười, nhẹ nhàng đặt bát cháo nóng lên án thư. Thấy chàng không phản ứng, nàng cẩn thận đẩy bát cháo về phía chàng, giục:
“Đồ họ đưa đến không ăn được. Ta nấu cho huynh phần khác sạch sẽ hơn.”
Đêm qua khi đến, nàng phát hiện sự khác thường của chàng, lúc này nàng mới nhận ra thức ăn của chàng đã bị Lạc Tu Mĩ cố ý hạ tình dược.
Chàng vẫn luôn phải gắng gượng chống lại, đầu óc mơ hồ. May là chàng không ăn nhiều, sau khi nàng niệm vài đoạn kinh và cho chàng uống thật nhiều nước, chàng mới dần ổn trở lại.
Nguyên Nhân đứng bên cạnh phụ hoạ:
“Đúng vậy, đúng vậy. Sư huynh, nữ thí chủ xuống bếp nấu cho huynh đó, tốn không ít sức đâu.” Hắn nhớ lại cảnh nhà bếp vừa bị khuấy tung như mưa bão, thầm nghĩ nữ thí chủ này cũng không tệ. Đêm qua nàng không nhân lúc hỗn loạn mà đi hôi của, lại còn cứu Phật tử đang hôn mê.
Lạc Tương vẫn không lên tiếng, ngồi thẳng như tượng Phật.
Từ khoé mắt chàng có thể thấy nữ nhân kia dù đôi mắt hơi đỏ, sắc mặt tiều tuỵ, nhưng ánh nhìn vẫn tràn đầy sự nóng lòng, hồi hộp, chỉ đợi chàng nếm thử bát cháo.
Cuối cùng, chàng đưa tay nâng bát sứ, uống một ngụm. Hàng lông mày khẽ nhíu, nhưng rất nhanh bình tĩnh trở lại, chậm rãi uống hết rồi đặt bát xuống.
Sương Mai chống tay lên má, ánh mắt cong cong, nhìn chàng uống sạch bát cháo lòng đầy vui mừng.
Nguyên Nhân vừa làm xong việc trong bếp vẫn chưa ăn gì, cũng tự múc cháo. Vừa nuốt một miếng, sắc mặt hắn liền thay đổi, bụm miệng chạy ra khỏi Phật điện.
“Ủa?” Sương Mai nhìn bóng dáng hoảng hốt ấy, khó hiểu hỏi, “Lần đầu ta nấu cháo, hương vị thế nào? Có ngon không?”
Lạc Tương vẫn đặt bút, tập trung ghi chép, không hề nhìn lên, chỉ nhàn nhạt nói:
“Hương vị quả thật có vài phần không tầm thường.”
Nghe vậy, khóe mắt Sương Mai khẽ cong, như thể vừa được khen, trên mặt thoáng vẻ đắc ý.
“Tương ca ca, đêm qua ta giúp huynh chép kinh. Huynh xem giúp ta xem có sai sót chỗ nào không.” Nàng lấy từ trong áo ra một chồng giấy vàng thô, đặt trước mặt chàng.
Lạc Tương hơi nâng mắt, ánh nhìn dừng lại trên tập kinh văn nàng mang đến.
Cuối xuân, thời tiết vừa ướt vừa nóng.
Nàng vừa trở về đã đổ đầy mồ hôi, mái tóc dài đen mượt rối nhẹ, từng nhịp thở phả lên phần tóc mái trước trán. Đôi tay đặt trên án, ống tay áo đỏ hồng xắn cao đến khuỷu tay, lộ ra cả đoạn cánh tay trắng nõn.
Lạc Tương dời mắt đi, cố giữ bình thản, đưa tay nhận lấy tập kinh nàng đưa đến.
Trên trang giấy mỏng như cánh ve còn phảng phất hơi ấm của bàn tay nàng, kèm theo một mùi hương dịu nhẹ, ngọt thanh, thoang thoảng trong không khí, luẩn quẩn nơi đáy lòng.
Rất giống…
Rất giống mùi hương trong giấc mộng…
Ngón tay chàng khẽ run, hơi thở nghẹn lại, như bị bỏng mà vội thu tay.
Ngón tay vừa buông lỏng, tập kinh văn chậm rãi rơi xuống đất, vương tứ tán.
“Tương ca ca, tay huynh… đỡ hơn chưa?” Nàng thấy ngón tay chàng run lên, liền dè dặt hỏi.
Trong mộng, người kia cũng gọi chàng là “Tương ca ca”.
“Không sao.” Chàng nhắm mắt.
“Đều tại ta làm hại huynh thành ra thế này.” Sương Mai loay hoay kéo áo, cúi đầu lẩm bẩm.
“Nữ thí chủ không cần tự trách. Là ta cam tâm tình nguyện.” Lạc Tương đứng dậy tránh đi, chuỗi Phật châu trên cổ tay khẽ rung, “Hôm đó ta đã đứng trước Phật lập lời thề. Tất nhiên sẽ bảo vệ thí chủ chu toàn, đưa thí chủ ra khỏi thành.”
Sương Mai ngẩng đầu:
“Huynh đã sớm đoán rằng họ sẽ tra xét, sẽ tìm ra lá thư kia? Nên mới dùng giấy trắng thay thế?”
“Đúng vậy. Đi nước cờ này thật sự quá nguy hiểm. May là thư đã được đưa ra ngoài. Mười ngày sau tại đại yến Ô Tư vương, sẽ có các vị Sư, Tỳ Kheo Ni lấy danh nghĩa cầu phúc mà vào cung. Ta đã sắp xếp ổn thỏa. Thí chủ chỉ cần trà trộn vào trong số họ là có thể chạy khỏi vương đình.”
Hàng lông mày đẹp của Sương Mai hơi nhướng lên:
“Nhưng thư kia chẳng phải là tờ giấy trắng sao? Không phải chưa được gửi ra ngoài sao?”
Nguyên Nhân dựa ở cửa điện, đắc ý chen vào:
“Đó là thủ thuật đánh lạc hướng của sư huynh. Bí mật nằm ở cái bình thuốc ta đưa cho ngươi. Thuốc đó có mùi đặc biệt, ngươi chỉ cần thoa vào tay. Sư bá vừa ngửi là biết, chắc chắn sẽ phát hiện ra.”
Sương Mai lập tức nhớ đến cảnh lão tăng hôm đó bị trượng lửa làm phỏng tay rồi xin nàng thuốc.
Thì ra nội tình thật sự lại nằm trong cái bình thuốc vô hại ấy.
Ngay trước mặt nàng, Lạc Tương hơi nghiêng người. Sương Mai cảm thấy có một ánh mắt ấm áp chiếu về phía mình, bao phủ cả người nàng. Chàng nói khẽ:
“Ngày đó ta không nói trước với thí chủ, là sợ thí chủ bị liên lụy.”
Cho nên chàng mới cố tình bày ra tờ giấy trắng ấy, để Lạc Tu Mĩ bắt lấy điểm sai. Như vậy vừa không khiến ai chú ý đến bình thuốc nhỏ bé kia, lại còn giúp nàng có cơ hội tự bảo vệ mình.
“Ta đã nhờ các tăng sĩ Tây Vực tìm tung tích của Lạc Kiêu. Chờ thí chủ thoát khỏi vương đình, ta sẽ đưa thí chủ đến chỗ Tam ca.”
Nghe vậy, Sương Mai ngẩng đầu hỏi:
“Vậy còn huynh?”
“Ta phải ở lại vương đình.” Nét mặt Lạc Tương nghiêm lại, giọng lạnh lẽo.
Sương Mai nhìn bóng lưng cao lớn, lạnh nhạt ấy, có hơi ngẩn người.
Nàng hiểu rất rõ nơi vương đình này nguy hiểm thế nào. Bao nhiêu người đều muốn cắt một miếng thịt từ chàng. Bởi vì nàng dùng sắc dụ dẫn sự chú ý mới tạm thời áp chế được đủ loại thủ đoạn của Lạc Tu Mĩ.
Nếu nàng rời đi…
Sợ rằng vì muốn che giấu chuyện Phật tử phá giới, Lạc Tu Mĩ sẽ bất chấp tất cả.
Lúc đó, nỗi khổ chàng phải chịu còn khủng khiếp hơn nhiều.
Sương Mai cắn môi, ngước lên nói:
“Vì sao không đi cùng ta? Tương ca ca…” Nàng còn muốn nói thêm, nhưng lại bị chàng lạnh lùng ngắt lời:
“Khi thí chủ ra khỏi thành, giữa ta và thí chủ không còn liên quan gì. Đừng gọi ta là ca ca nữa.”
Một câu nhẹ tênh thôi nhưng khiến lòng Sương Mai như sụp xuống. Ngàn lời nàng muốn nói liền bị một bức tường đè ngang ngực.
Trước mắt nàng là bóng hình chàng, cả người chàng như tuyết trắng trên núi Thương Sơn, thân chàng nhuộm sắc vàng của tượng Phật nhưng vẫn không át nổi cốt cách cao quý ấy.
Phật tử vốn không dung nổi nửa hạt cát, mà sự thanh cao nơi chàng là tự nhiên mà có.
Khoảng cách của nàng và chàng chỉ cách nhau vài bước, nhưng lại tựa như xa đến tận chân trời.
Không cam lòng, nàng bước lên một bước, nghiêng đầu nhỏ giọng:
“Ta không đồng ý. Ta thắp nến cho huynh, nấu cơm cho huynh, chép kinh cho huynh… Huynh đã chấp nhận tấm lòng của ta, sao ta không thể gọi huynh một tiếng ca ca được chứ?”
Lạc Tương không đáp. Chàng xoay lưng về phía nàng, cúi người xuống, nhặt từng tờ kinh văn nàng viết đêm qua rơi trên đất.
Rồi ngay trước mặt nàng, chàng đặt cả chồng kinh lên chiếc bếp than đang cháy.
“Kinh đêm qua thí chủ chép sai be bét, chữ nghĩa rối loạn. Như vậy là coi rẻ Phật pháp, xúc phạm Phật Tổ.”
Sương Mai hoảng hốt nhìn từng trang kinh, từng chữ nàng thức trắng đêm để viết bị ngọn lửa nuốt trọn, đỏ rực rồi hóa thành tro bụi.
Cả đêm qua nàng không hề chợp mắt, từng chữ từng chữ viết ra vô cùng vất vả. Nàng đã đối chiếu với nguyên văn, làm sao sai được?
Kiếp trước, chính Quốc sư từng khen ngợi Kinh Lăng Nghiêm mà nàng viết.
Lúc Tiết Vạn Thọ, nàng chép tay cả trăm tờ cầu phúc, các cao tăng đều gật gù tán thưởng.
Sao có thể sai?
Sương Mai không tin nổi. Nàng luống cuống bốc từ chậu than những mảnh giấy cháy dở, cố gắng tìm chứng cứ rằng mình không viết sai.
Tia lửa bắn trúng tay nàng, nóng rát. Nàng ngẩng đầu, đúng lúc thấy Lạc Tương xoay người, nhìn nàng một cái rất sâu rồi quay lưng bỏ đi, biến mất sau màn tro tung bay.
Dáng người chàng quá đỗi thanh cao, đôi đồng tử kia quá mức hút hồn, khiến người ta không thể rời mắt.
Nhưng ánh mắt ấy lại quá đỗi lạnh lẽo, rõ ràng không hề khác biệt so với kiếp trước.
Kiếp trước, dù nàng cố bao nhiêu lần, thứ nàng nhận lại chỉ là một câu:
“Nữ thí chủ, ái dục thiêu thân. Quay đầu là bờ.”
Rõ ràng chỉ là thân xác phàm nhân, cớ sao chàng còn lạnh hơn tượng Phật ngọc?
Hốc mắt Sương Mai cay xè, tức đến muốn hộc máu. Nàng đá lăn cả thau đồng, rồi chạy thẳng ra khỏi Phật điện.
Ánh nến run rẩy như sắp tắt, chỉ còn một đốm sáng yếu ớt. Chỉ cần một làn gió lướt qua là sẽ biến thành một sợi khói mỏng.
Mùi hương thơm nhẹ cũng nhạt dần, tan đi như chưa từng tồn tại.
Tựa như toàn bộ đều chỉ là một giấc mộng kéo dài.
Nguyên Nhân sững người một lúc lâu, sau mới hoàn hồn, vội vã nhặt một tờ kinh còn cháy dở.
Hắn lật qua lật lại xem, rồi gãi đầu, ngơ ngác hỏi:
“Sư huynh, nàng đâu có viết sai đâu?”
“Đương nhiên là không sai.” Trong bóng tối, giọng Lạc Tương vang lên, trầm thấp:
“Sai… là ở ta.”
Nguyên Nhân giật mình nhìn sang. Nửa gương mặt chàng sáng dưới ánh nến đỏ, nửa còn lại chìm trong bóng tối, không thấy rõ dung nhan, chỉ nghe một thanh âm nặng nề vang lên:
“Là ta đã phạm vào sắc giới.”
Tác giả có lời muốn nói:
“Quan Tự Tại Bồ Tát…” Câu này trích từ Bát Nhã Ba La Mật Đa Tâm Kinh.
“Thế giới vô biên, ái dục như lửa…” Câu này trích từ Kinh Hoa Nghiêm.
【 Vở kịch nhỏ 】
Sau này Sương Mai nói: Vị Phật tử hay mộng mị này, quả nhiên là dễ dàng đẩy ngã
Sau đó Sương Mai lại nói: Nhưng hình như… người luôn bị đẩy ngã là mình?
![Bìa [SKTSTGCPT] – Chương 13](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)