“Nàng biết rõ, gần chàng thêm một chút thôi cũng đã là một việc thất lễ.”
Mưa gió vừa ngơi, nước mưa ngấm suốt một đêm men theo mái ngói rêu phong tí tách rơi xuống bậc thềm trước đình.
Trong đêm khuya tĩnh lặng, âm thanh ấy như lời thì thầm rơi đầy xuống mặt đất.
Nam nhân thân hình cao lớn đứng đó, sau lưng là hàng thị vệ được huấn luyện nghiêm cẩn. Kẻ ra người vào đều lặng như bóng, nhanh chóng đưa thi thể tú bà đi, thu dọn mọi dấu vết, khôi phục lại dáng vẻ ban đầu của nơi này.
Máu loãng trên nền gạch đã bị cơn mưa mạnh cuốn sạch, sắc đỏ nhạt dần như thể cả sát khí cũng theo nước trôi đi.
“Điện hạ, xin Điện hạ đừng sợ.” Nam nhân ấy gương mặt nghiêm túc, ít lời, đợi thị vệ xử lý hết thảy xong xuôi mới chuẩn bị cáo lui.
Thiếu nữ mặt còn đẫm lệ, vậy mà lại mỉm cười, khoác lấy áo lông hắn trùm lên người rồi chống tay đứng dậy. Bên dưới lớp áo lông, bàn tay nhỏ bé của nàng móc nhẹ lấy tay áo hắn.
Bước chân hắn khựng lại. Hắn quay đầu, kinh ngạc nhìn nàng.
Sương Mai ngẩng khuôn mặt dịu dàng lên, mỉm cười nhàn nhạt, mắt không rời nam nhân trước mặt.
Nếu nói sống lại lại một đời có chút lợi lộc gì, thì chính là nàng biết rõ tương lai của mỗi người.
Như lúc này, thiếu niên cấm quân lặng lẽ khoác áo cho nàng, về sau sẽ trở thành Trâu Vân đại tướng quân, theo Lý Diệu chinh chiến Tây Vực, uy trấn sa trường.
Nàng khẽ nhìn kỹ lại người thiếu niên trước mặt.
Trâu Vân lúc này chỉ lớn hơn nàng đôi chút, thân khoác giáp bạc, vai rộng eo thon, dáng người rắn rỏi. Hắn mang dòng máu Hồ – Hán pha trộn, nên sở hữu được dáng dấp cao lớn của người Hồ và mang đường nét thanh tú của người Hán.
Thiếu niên ấy, nay đã làm thủ lĩnh cấm quân ở vương đình Ô Tư rồi sao? Quả là thăng tiến nhanh đến kinh ngạc.
Nàng nhớ rất rõ, lần đầu chú ý đến hắn, hắn chỉ mặc bộ áo tang cũ kỹ không vừa người, ống tay áo và ống quần đều ngắn lên mấy tấc. Khi đó, hắn chỉ là một mã nô* trong cung nàng. Nhưng hắn nuôi ngựa cực giỏi, hiểu tính ngựa, xem tướng ngựa cũng chuẩn xác, là nhân tài hiếm có. Nàng thuận miệng tiến cử cho phụ vương, từ đó hắn được vào cấm quân Ô Tư, rồi từng bước được đề bạt lên thị vệ trưởng, coi quản toàn bộ vương đình trong ngoài.
(*) Mã nô: Nô bộc chăm sóc, trông coi ngựa
Về sau, Lý Diệu đoạt quyền ở Ô Tư, giương kiếm hướng Tây Vực. Hắn nhìn người rất chuẩn xác, liền thu Trâu Vân vào dưới trướng. Từ đó, thiếu niên ấy theo Lý Diệu một đường chinh chiến, trở thành “lưỡi đao sống” trong tay hắn ta.
Sau khi Lý Diệu xưng đế, Trâu Vân nhờ công lao thu phục Tây Vực mà trở thành trọng thần kiềng cột trong triều đình. Vốn là người được hoàng đế vô cùng tín nhiệm, cuối cùng lại cùng Quốc sư dẫn binh cứu nàng rời cung.
Mà sau khi nàng chết, với tính tình của Lý Diệu kết cục của hắn còn phải nói sao?
Giờ nghĩ lại, nàng mới mơ hồ hiểu được vị tướng quân luôn lặng lẽ đi sau Quốc sư này, hình như vẫn dành cho nàng một chút tâm tư riêng biệt.
Kiếp trước, nàng đã phụ tấm lòng ấy.
Nhưng kiếp này nàng lại cần dựa vào nó.
Sương Mai gom áo lông trên người, chậm rãi đứng lên, khẽ nghiêng đầu, im lặng nhìn đôi mắt sâu thẳm của thiếu niên có nước da ngăm đen.
Thấy nàng vừa cười vừa rơi lệ, Trâu Vân luống cuống đến mức tay cầm khăn lụa cũng không dám đưa lên, tất cả lý trí như bị bóp nghẹt trong lòng bàn tay.
“Sương Mai đa tạ Trâu Vân tướng quân.”
Nàng… nhớ tên hắn! Trâu Vân bỗng nhiên ngẩng đầu, rồi lại chợt nghĩ, rõ ràng bây giờ hắn vẫn chưa phải là tướng quân.
“Chiếc áo lông này là vi thần tự tay săn được, xin Điện hạ cứ yên tâm, vi thần chưa từng mặc qua…” Giọng Trâu Vân nhỏ dần.
Một tên nô bộc chăm sóc cho ngựa hèn hạ như hắn, nào xứng khoác bộ tuyết sưởng này? Mấy tháng trời dùng hết quân lộc mới may được một bộ áo như thế, tới cuối cùng hắn còn không biết mình chuẩn bị mang nó tặng ai.
Nhưng nàng chẳng hề bận tâm, chỉ quấn chặt áo quanh người rồi men theo bậc đá bước chầm chậm.
“Trâu tướng quân, ngài xem, chân ta đã đỡ hơn nhiều rồi. Có thể cho ta cưỡi ngựa trong đình chốc lát hay không?” Sương Mai khẽ chớp mắt, nhìn người thiếu niên cúi đầu không nói kia.
Trước lúc bị thương ở chân, nàng thường lén mẫu thân và Tam ca phi ngựa ra ngoài đồng hoang, rong ruổi suốt một ngày một đêm mới chịu về. Từ khi bị thương, nàng chỉ nằm suốt trên giường bệnh, đã rất lâu chưa cưỡi ngựa, cũng đã rất lâu rồi nàng chưa được gặp hắn.
Mà ngựa chính là sợi dây liên kết giữa nàng và hắn.
Hôm nay, nàng nhất định phải dùng đến.
“Ta không ra khỏi cung đình này, đương nhiên sẽ không khiến tướng quân khó xử.” Nàng dè dặt thăm dò, giọng nhẹ như tơ, “Ta đang bị giam ở nơi đây, nhưng cưỡi một vòng trong viện hẳn là không phạm vào quy chế chứ?”
Lúc này, điều Trâu Vân nghĩ đến lại chẳng phải quân quy cung pháp.
Hắn biết rõ nàng vì không chịu múa nên đã tự bẻ gãy chân mình.
Đêm yến hội ấy, khi nàng múa, hắn cũng lén chạy tới nhìn một lần, khó mà dùng lời hình dung cảm giác khi đó. Trên sa trường đối mặt với binh đao kề cổ còn chưa từng khiến hắn kinh hãi như vậy. Từ ấy, đêm đêm đều là bóng dáng của nàng ở trong mộng.
“Trâu Vân tướng quân?” Bên tai vang lên giọng nói trong trẻo, kéo hắn ra khỏi dòng suy nghĩ.
Hắn lập tức hoàn hồn, khẽ bảo thuộc hạ dắt ngựa vào trong đình.
Sương Mai mỉm cười, đưa tay khẽ vuốt ve bờm ngựa.
Con ngựa này lông đen điểm sắc hồng, bờm mượt rậm, móng có vệt trắng như thể đang giẫm trên tuyết. Đây là giống ngựa mà chỉ vương tộc Bắc Hung mới có thể dùng, là giống ngựa núi cao quý tên Tuyết Vân Câu mà Tam ca Lạc Kiêu của nàng khi về Bắc Hung, đã tìm bằng được cho nàng, nàng trân quý nó chẳng khác gì tính mạng.
Là nữ tử sinh ra ở Tây Vực, nàng tinh thông cưỡi ngựa bắn cung, cung mã đều thành thạo. Từ nhỏ Tam ca đã cầm tay chỉ dạy, phụ vương từng ca ngợi tài năng bắn cung cưỡi ngựa của nàng, nói nàng còn giỏi hơn cả thân binh của mình.
Tiếc thay, từ khi vào cung, Lý Diệu vốn chẳng ưa nàng biểu diễn những điệu múa của người Hồ, huống hồ nàng lại mang thương tích, vì vậy chẳng còn duyên chạm đến cung mã.
Sương Mai kéo dây cương, thoắt người nhảy lên lưng ngựa.
Trâu Vân đưa tay định đỡ, nhưng giữa chừng khựng lại, vội thu tay, chỉ lặng lẽ bước lên phía trước, giữ dây cương cho nàng.
Nàng ngồi trên ngựa, nhìn xa ra ngoài tường thành Ô Tư vàng son ngói biếc, mái cong tháp trắng.
“Trâu tướng quân.” Nàng buồn bã nói, “Ngoài tấc đất này còn có đại mạc Hãn Hải, còn có núi sông rộng lớn. Ngài có từng muốn đi xem chưa?”
Trâu Vân theo tầm mắt nàng nhìn về chân trời, rồi cung kính đáp:
“Nam nhi chí hướng bốn phương. Vi thần vẫn ngưỡng mộ Phiêu Kị Đại tướng quân thu phục hành lang Hà Tây, đó chính là tấm gương của chúng thần.”
Nàng nghe mà cong môi cười.
Một hành lang Hà Tây quả thật chẳng đáng kể.
Bởi sau này, bước chân người trước mặt nàng sẽ san bằng cả Tây Vực.
Lưu danh sử sách, chiếu rạng nghìn thu, ấy sẽ là nét bút huy hoàng nhất ở Đại Lương.
“Trâu tướng quân vốn chẳng phải vật trong ao tù, tất nhiên sẽ chẳng bị vây trong tường cung này mãi mãi…” Nàng thong thả nói, rồi nhẹ nhàng buông ra câu quan trọng nhất trong kiếp này của nàng, “Ta cũng không muốn bị nhốt trong cung, cả đời lấy sắc hầu người.”
Giọng nàng nhẹ như tơ, nhưng rơi vào gió lại như lưỡi dao xẻ đôi vết thương mưng mủ, lộ ra sự thối rữa bên trong.
Bước chân Trâu Vân khựng lại. Hắn cúi đầu, im lặng.
Tú bà kia bị đưa vào tẩm điện của nàng, giọng điệu trêu chọc đến buồn nôn, hắn và thuộc hạ đi tuần bên ngoài đều thấy hết, nghe hết.
Mọi người đều biết rõ chuyện gì xảy ra. Nhưng kẻ khác chỉ nghĩ đến dâm tình bên trong, còn lòng hắn thì như bị đá đè, khó thở đến mức ngực tựa như muốn nứt ra.
Nàng chẳng phải Vương nữ tôn quý nhất Ô Tư sao? Vì sao nàng phải bị ép buộc cùng mụ tú bà kia học tập giáo huấn?
Hắn nghĩ tới nghĩ lui, chỉ thấy hô hấp không thông, càng khó có thể lý giải.
Ngựa không kiên nhẫn hí vang mấy tiếng. Hắn giật mình, tiếp tục dắt ngựa đi về phía trước.
Sự lưỡng lự của hắn đều không thoát khỏi ánh mắt nàng.
Nàng biết hắn phụng mệnh canh giữ nàng. Giúp nàng vốn là việc khó như lên trời. Hôm nay hắn dám vi phạm mệnh lệnh Lạc Tu Mĩ để cứu nàng mới là chuyện lạ.
Nhưng kiếp này nàng đã khác kiếp trước, nàng đã biết đặt tâm tư của mình đúng người, đúng chỗ.
Mặc dù thân nàng như cỏ lác bên đường, nhưng chỉ cần gieo một hạt giống vào lòng hắn, sau đó từng tấc từng tấc chui vào da thịt hắn, dẫu có hơi chậm, nhưng sớm muộn rồi cũng bén rễ đâm chồi.
Từng ngày từng tháng tích lũy, đến một thời khắc, rơm mỏng vẫn có thể đè sập lạc đà.
“Trâu tướng quân, chân ta lại đau rồi. Ta không thể cưỡi nổi nữa, mình về thôi.” Nàng nói nhỏ.
Dù từ đây về tẩm cung chỉ mấy bước, dù ngựa không thể đi xa trong bốn bề tường cao, nàng vẫn nói với hắn như thể hai người chẳng phải chủ tớ, mà là bằng hữu trong góc nhỏ của thế gian này.
Hắn không nói gì. Chỉ cung kính quỳ xuống, làm bậc để nàng xuống ngựa y như năm xưa khi còn là mã nô.
Sương Mai thầm cười, quả nhiên giống kiếp trước, vẫn là người ít lời trầm mặc.
Nàng đỡ hắn đứng dậy, dịu dàng bảo:
“Trâu tướng quân, ngài đã không còn là mã nô nữa. Từ nay đừng vì bất kỳ ai mà quỳ gối.”
Nàng vẫn nhớ rõ, mỗi khi Lý Diệu xuất hiện, cả triều văn võ đều phải quỳ, chỉ có Quốc sư và hắn là không cần hành lễ.
Nghe nàng nói, Trâu Vân ngẩn ra, lưng theo đó vô thức thẳng tắp.
Hắn thầm nghĩ, ừ nhỉ, nhưng Điện hạ từng khen hắn làm ghế cho nàng ngồi rất vững cơ mà…
Tuyết Vân Câu vốn là đại mã cao to. Khi Sương Mai xuống ngựa, vì đùi phải còn thương nên đứng không vững, liền ngã vào cánh tay mạnh mẽ của hắn.
Cơn lẽ gió lạnh lùa qua, nàng chỉ cảm thấy cánh tay ấy nóng như lửa, căng chặt khác thường.
“Thần… thần thất lễ.” Hắn cúi gằm đầu, vành tai thoáng đỏ.
Nàng không nói gì, chỉ mỉm cười.
Ở Tây Vực, nữ tử phần nhiều đều phóng khoáng, chẳng câu nệ những lễ giáo rườm rà của người Hán.
Nhưng nàng thấy hắn lúng túng như vậy, trong lòng lại càng hiểu rõ hơn.
Kiếp trước, Lý Diệu dùng ánh mắt tinh đời nhìn trúng Trâu Vân, đào hắn lên làm tướng. Hắn liền vì Lý Diệu mà vào sinh ra tử. Kiếp này, là nàng chọn lấy hắn trước, vậy hắn có thể vì nàng mà cúi đầu hay không?
Chỉ cần chạy khỏi vương đình Ô Tư này, Tây Vực rộng lớn, thiên hạ bao la. Lý Diệu làm được, thì nàng cũng có thể mưu tính đường đi cho mình được.
Ánh mắt Sương Mai lạnh mà sắc như sao, khóe môi nhếch lên ý cười nhàn nhạt. Từ khóe mắt liếc sang nam tử đứng cứng đờ bên cạnh.
Phật tử thanh tâm quả dục, chỉ lo tu hành. Quân cờ này biến số quá nhiều. Đối với nàng mà nói có lẽ là trèo không tới, hoặc có lẽ là cách xa ngàn dặm.
Nhưng đại tướng quân tương lai này, nàng nhất định phải nắm thật chặt.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Mấy ngày kế tiếp, trời quang sao sáng, nàng liền ở sân nhỏ dắt ngựa rong chơi. Trâu Vân cũng dần nói nhiều với nàng hơn, đôi lúc còn kể vài chuyện bên ngoài cung cho nàng nghe.
Một chiều gần chạng vạng, Bì Nguyệt vội vã chạy đến, thấy hai người đang dựa vào ngựa trò chuyện, liền bẩm:
“Vương thượng vừa giải cấm cho Điện hạ, lệnh ngài lập tức tới Phật điện.”
Sương Mai khẽ cười trong lòng.
Nhiều ngày qua, Lạc Tu Mĩ đưa không biết bao nhiêu mỹ nữ đến câu dẫn Phật tử, mà chàng đều chẳng thèm nhìn tới. Chỉ có nàng là có thể đường đường chính chính bước vào Phật điện.
Nhiệm vụ nàng còn dang dở, Lạc Tu Mĩ tất nhiên lại phải dùng đến nàng. Lão ta sẽ không quan tâm nàng giết ai, chơi đùa với ai, chỉ cần nàng còn hữu dụng, lão ta tuyệt đối sẽ không động đến nàng.
Nàng quay lại liếc Trâu Vân một cái, khóe môi nở nụ cười nhạt:
“Trâu tướng quân, hẹn gặp lại.”
Trâu Vân khẽ gật đầu, sắc mặt không đổi.
Hắn biết nàng đi đâu, làm gì.
Nhưng hắn không thể ngăn cản.
Bóng dáng thiếu nữ mặc váy lựu phấp phới biến mất sau cửa hiên chạm trổ. Trong góc sân không người, đôi tay đang giữ dây cương của Trâu Vân bỗng siết lại, siết đến nắm tay cũng run lên.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh
Phật điện tĩnh lặng.
Đêm buông xuống, những pho Kim Cang, La Hán ban ngày uy nghiêm là thế, đến tối lại như bóng quỷ chập chờn, khiến người ta rùng mình.
Sương Mai bước vào điện, thắp lên một cây đuốc.
“Ca ca?” Nàng hạ giọng, khẽ gọi thử.
Không ai đáp.
Tim nàng đập mạnh, giơ ánh nến lên dò đường. Quầng sáng nhỏ bé chỉ đủ rọi một đoạn lối đi phía trước.
Từng bước tiến sâu vào, cuối cùng nàng cũng thấy Lạc Tương đang ngồi dưới tượng Phật.
Chàng ngồi xếp bằng trên đệm hương bồ, lưng thẳng tắp, tựa như đang tĩnh tọa nhắm mắt dưỡng thần. Nhưng khi nàng đến gần mới thấy dưới tay áo là đôi bàn tay gầy gò, tím đỏ vì lạnh, các khớp ngón tay vừa lạnh cứng vừa run nhẹ.
Nhiều ngày nay nàng đã nghe phong thanh một tin rằng Lạc Tu Mĩ muốn nghiêm trị chàng, lại không dám dùng hình phạt nặng, càng không thể để người khác thấy Phật tử có thương tích. Trong Phật môn, làm thân Phật chảy máu liền bị kết vào tội nặng nhất sẽ đọa địa ngục A Tỳ chịu khổ sở, đến kẻ không tin Phật như lão ta cũng không dám phạm vào điều cấm kỵ này.
Thế nên Lạc Tu Mĩ mượn danh dân cầu phúc, bắt chàng phải chép một vạn chữ kinh trong một ngày.
Đang lúc xuân lạnh, loại hình phạt này nhìn từ bên ngoài thì không thấy dấu vết gì, nhưng thực tế lại tổn thương nghiêm trọng đến gân cốt.
Đây là đôi tay của một Phật tử, đôi tay này sau này sẽ chép kinh, được tín đồ toàn thiên hạ tụng niệm, kinh văn theo đó mà truyền đi vạn quốc, được tôn là khuôn mẫu của Phật giáo.
Nếu không phải vì nàng bỏ trốn thì đôi tay này sao phải chịu cảnh ấy?
Trong lòng Sương Mai dâng lên một tia chua xót, nàng không nhịn được đưa tay nắm lấy những ngón tay lạnh cứng của chàng.
Chàng như cảm nhận được điều gì, đầu ngón tay khẽ động, vô tình lướt qua cổ tay nàng, khiến nàng dâng lên một trận tê dại.
Sương Mai giật mình buông tay, cố trấn tĩnh lại. Thấy chàng vẫn nhắm mắt, nàng mới khẽ thở ra.
Nàng biết rõ, gần chàng thêm một chút thôi cũng đã là một việc thất lễ.
Nàng lùi lại một bước, đưa mắt nhìn xuống bản kinh trước mặt, một nửa cuốn Kinh Lăng Nghiêm chàng đã chép xong, nét chữ tinh tế ngay ngắn.
Nàng vốn không hiểu kinh Phật, nhưng với kinh Lăng Nghiêm lại có đôi phần quen thuộc. Kiếp trước, vào Tiết Vạn Thọ, để mừng thọ cho Lý Diệu, nàng từng chép toàn bộ Kinh Lăng Nghiêm, khiến hắn vui đến nở mặt nở mày.
Bởi vì vị Quốc sư thánh tăng đời trước của nàng hết sức tôn trọng cuốn kinh này, khi dạy nàng bằng chữ Hán, thường lấy đoạn kinh trong kinh Lăng Nghiêm làm ví dụ, giảng giải từng câu một cho nàng.
“Lăng Nghiêm mở đầu phá mê võng, cuối cùng diệt ma tâm. Phải biết rõ, phải thấy rõ, hiểu được tâm mình, không để tà ma mê hoặc.” Ngài thường nói như vậy.
Lúc ấy nàng còn cười thầm, cho rằng ngài ấy muốn dùng mấy cuốn kinh Phật để độ hóa một yêu nữ như nàng.
Đêm nay, thấy chàng chịu khổ vì nàng, nàng lại chẳng có gì để báo đáp, chỉ có thể chép tiếp cho chàng nửa cuốn kinh này.
🦋 Ở đây mình nói rõ một chút vì sao lại là ngài và chàng trong khi đó là cùng một người? Vì kiếp trước Lạc Tương bị huỷ dung nên Sương Mai không biết được gương mặt thật của chàng. Nàng chỉ thấy người đó giống chàng mà thôi.
Nghĩ vậy, nàng ngồi xuống bên đệm hương bồ, mở phần kinh còn dang dở. Đôi tay trắng muốt múc một vốc nước đổ vào nghiên mực, bắt đầu mài mực rồi đặt bút.
Nến cháy, sáp chảy thành giọt, ánh sáng hắt lên hoa văn điêu khắc trên chân nến như lay động theo hơi thở.
Dưới ánh đèn, Sương Mai cúi mình trước án thư. Lọn tóc mai rũ xuống, bóng nghiêng nghiêng in lên gương mặt thiếu nữ, mềm mại như nước lấp lánh theo ánh lửa.
Bên cạnh nàng, từng tờ giấy vàng chuyên chép kinh chất thành chồng cao, lớp này đè lên lớp khác như một ngọn núi nhỏ.
Nàng vốn thân thể yếu ớt, chép kinh một canh giờ khiến cánh tay tê dại, lưng mỏi nhừ. Nàng vươn vai, xoay người một chút để giãn đôi chân bị ngồi lâu đến tê rần của mình.
Dáng người mảnh khảnh của nàng chắn mất một nửa ánh nến, bóng dáng ấy như một áng mây mỏng đổ lên gương mặt tái nhợt của người đang tĩnh tọa bên cạnh, nhẹ nhàng lay động.
Sương Mai muốn đứng lên, nhưng vừa cử động, phía sau bỗng dưng có ai đó níu lấy.
Nàng giật mình nhìn lại.
Trong ánh sáng mơ hồ hiện rõ gương mặt nam nhân tuấn mỹ như tạc từ bạch ngọc.
Chàng không phải đang nhập định, mà là đang hôn mê.
Hai tròng mắt nhắm chặt, miệng thơm khẽ nhếch, khớp xương gồ lên trên bàn tay kia, cổ tay thon dài mà mạnh mẽ không biết từ khi nào đã nắm chặt lấy góc áo của nàng, siết đến mức gân xanh nổi rõ lên
Rồi bất ngờ, cánh tay ấy siết mạnh, kéo cả người nàng ngã thẳng vào lòng chàng.
Tác giả có lời muốn nói:
Ừmmm Phật tử đang nằm mơ. Mơ gì ư? Chính là cảnh trong phần giới thiệu đó…
Lưu ý của tác giả: Nữ chính đúng chuẩn yêu nữ, trà xanh bạch liên hoa, thủ đoạn đầy đủ. Giai đoạn đầu chịu thiệt, dẫm lên nam phụ mà leo lên để đạt được mục đích của chính mình, người thích nàng không ít, nhưng cuối cùng nàng vẫn bị nam chính thu về tay. Ai không quen kiểu này thì đừng đọc.
![Bìa [SKTSTGCPT] – Chương 12](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)