“Thí chủ nói Phật độ chúng sinh nhưng không độ được thí chủ. Thực ra, Phật chưa bao giờ phân biệt ai với ai. Thí chủ hay chúng sinh với Người đều như nhau.”
Rời Phật điện, Sương Mai đi xuyên qua nửa vương đình Ô Tư, men theo hướng Tây Nam đến một tòa cung điện nhỏ hẻo lánh.
Bốn phía đều là những tháp cao vút chạm mây, dưới khung cửa vòm khắc hoa tinh xảo là nơi đặt linh cữu phụ vương nàng.
Thị vệ canh giữ thấy nàng tới thì lặng lẽ tránh sang một bên.
Sương Mai chậm rãi bước vào. Giữa điện đặt một cỗ quan tài chạm khắc mạ vàng, bốn mặt đều vẽ kinh văn siêu độ vãng sinh. Trước linh cữu, hàng hương nến đan xen cháy sáng đỏ rực.
Nàng nhớ rất rõ trong kiếp trước, chính mình đã quỳ ở đây khóc đến gan ruột như đứt thành từng đoạn, nến nóng chảy xuống làm bỏng mu bàn tay nàng cũng chẳng hay. Khi ấy, nàng không biết mình rốt cuộc khóc vì phụ vương hay khóc cho chính số phận của mình sau này.
Hôm nay, nàng không còn tâm tư tự oán tự thương như lúc ấy nữa.
Nàng nhìn quanh trong điện. Quả nhiên đúng như Lạc Tương nói, nơi này đang có tăng lữ làm pháp sự.
Hai bên có sáu vị tăng nhân mặc pháp y giáng bào đang quỳ tụng kinh. Giữa họ là một lão tăng thoạt nhìn đức cao vọng trọng, người gầy, râu dài, tay cầm hỏa trượng đi quanh quan tài, vừa đi vừa múa trượng, miệng thì thầm tụng niệm.
Sương Mai cũng quỳ xuống. Nhân lúc không ai chú ý, khi lão tăng đi ngang qua trước mặt nàng, nàng vươn tay kéo nhẹ góc áo của ông.
Lão tăng nghiêng người nhìn nàng, ánh lửa chập chờn giữa hai người. Sương Mai tranh thủ nhét lá thư vào tay áo rộng của ông.
Lão tăng hiểu ý, hạ tay áo che lại, rồi vòng quanh nàng một vòng nữa.
Thấy ông mãi không chịu đi, Sương Mai bắt đầu bất an. Một lúc sau, lão tăng xoay người, kế đó ánh lửa lóe lên, hỏa trượng rơi mạnh xuống đất.
Lão tăng đau đến bật tiếng rên, mu bàn tay bị tàn lửa bắn bỏng đỏ.
“Sư phụ! Sư phụ!” Mấy tăng nhân khác vội vàng đứng dậy vây lại xem miệng vết thương của ông.
Lão tăng ôm tay bị bỏng, liếc sang nàng, thấp giọng hỏi:
“Nữ thí chủ có thuốc trị thương không? Có thể cho bần tăng mượn dùng một chút chăng?”
Sương Mai khựng lại, nhớ đến bình thuốc dưỡng thương mà Nguyên Nhân đã đưa, nàng do dự chốc lát rồi vẫn đưa ra.
Lão tăng vừa thấy bình sứ thì mắt sáng lên, nhận lấy cảm tạ liên hồi, rồi được tăng chúng dìu sang một bên bôi thuốc. Sau khi xong pháp sự, cả nhóm tăng lữ nhận lệnh thị vệ rời khỏi cung.
Sương Mai nhẹ hẳn người nhìn bóng họ đi xa, lúc này nàng mới nhớ bình thuốc Nguyên Nhân đưa nàng vẫn chưa lấy lại. Vết thương ở chân lại đau nhói, nàng quỳ trước linh cữu dập đầu ba cái, rồi đứng dậy rời cung.
Trên đường về, nàng luôn cảm thấy việc truyền tin lần này quá dễ dàng. Muốn nói có gì bất thường thì nghĩ tới nghĩ lui vẫn không tìm ra manh mối.
Mặt trời lặn dần. Mây đen tích tụ giống hệt như sắp có một trận mưa lớn.
Khi nàng quay lại Phật điện, mấy võ tăng vẫn trợn mắt hung dữ nhìn nàng nhưng không còn ai ngăn cản.
Nàng đẩy cửa vào, nhìn thấy trước điện không có ai, chỉ có Lạc Tương ngồi xếp bằng trên đệm hương bồ, bóng dáng thẳng tắp như cây tùng.
Nghe tiếng bước chân nàng, chàng chậm rãi mở mắt.
Sương Mai kể lại toàn bộ những gì mình thấy và nghe trong ngày, nhưng chàng không hỏi gì về bức thư, chỉ lấy từ trong ngực ra một bình sứ men đỏ tinh xảo hơn cả cái trước, đặt trước mặt nàng:
“Thuốc này có tác dụng với vết thương của thí chủ.”
Rõ ràng chàng biết bình trước đã bị lão tăng lấy mất nên lại đưa cho nàng một bình mới.
Sương Mai cầm bình sứ nhỏ trong tay, ngón tay khẽ vuốt bề mặt bóng loáng. Nàng nghe chàng thở ra rất khẽ, rồi thấp giọng nói:
“Thân thể tóc da do cha mẹ ban, nhưng cuối cùng vẫn là thuộc về chính thí chủ. Không nên vì bất kỳ ai mà tự làm tổn thương chính mình.”
Nàng dùng thương tích để tiếp cận chàng, vậy mà chàng còn lo cho miệng vết thương chưa lành của nàng. Sương Mai hé môi, không biết phải cảm ơn chàng thế nào. Một cảm xúc phức tạp dâng lên, nàng cố ý trêu chàng:
“Với danh tiếng của ta ở Tây Vực, huynh không sợ gần gũi với ta sẽ bị người đời chỉ trích sao?”
Ở Tây Vực, danh tiếng nàng vừa diễm lệ vừa tàn khốc, lan xa khắp nơi. Nhưng chàng thì từ đầu đến cuối chưa từng để tâm, không chỉ đưa thuốc mà còn cho nàng ở lại Phật điện để giảm bớt áp lực từ Lạc Tu Mĩ.
Lạc Tương nhắm mắt lại, thân hình như một pho tượng thanh khiết trước bàn thờ Phật. Chàng đáp:
“Thị phi tại kỷ, huỷ dự do nhân, đắc thất bất luận*. Mọi chuyện chỉ cần không thẹn với lương tâm là được.”
(*) Thị phi tại kỷ, huỷ dự do nhân, đắc thất bất luận: Đúng sai ở mình, khen chê do người, không màng được mất
Sương Mai lại hỏi:
“Nhưng ta từng giết người, từng làm điều ác, sao Phật tử phải đối xử tốt với ta như vậy?”
Chàng mở mắt, đôi mắt đen sâu vừa sáng vừa tĩnh nhìn về phía nàng, ánh mắt ấy như có thể bao dung hết cả thiên hạ. Chàng chậm rãi nói:
“Thí chủ nói Phật độ chúng sinh nhưng không độ được thí chủ. Thực ra, Phật chưa bao giờ phân biệt ai với ai. Thí chủ hay chúng sinh với Người đều như nhau.”
Sương Mai chớp mắt. Lời nàng nói toàn là ác ý, ấy thế mà chàng vẫn luôn ghi nhớ rồi sửa từng câu từng chữ như muốn dạy dỗ nàng.
Phật tử này giỏi biện luận nhất Tây Vực, nàng làm sao đấu lại chàng? Sương Mai đành chịu thua, không nói nữa.
Giữa bóng đêm tĩnh lặng, một tia chớp xé rách bầu trời, ánh sáng lạnh lẽo chiếu xuống Phật điện khiến không gian càng thêm âm trầm.
Ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng bước chân dồn dập.
Trong tiếng mưa rơi bạch bạch, lẫn vào tiếng binh khí chạm nhau sắc bén vô cùng.
Sương Mai xoay phắt lại, nhìn thấy những cánh cửa lớn của Phật điện bị phá tung, từng hàng binh giáp ào vào, mưa lớn tràn theo sau.
“Các ngươi!” Lời trách cứ còn chưa kịp bật ra, nàng đang định nổi nóng thì thấy Lạc Tương đã đứng dậy, chắn trước mặt nàng.
Dáng người cao thẳng, tay áo trắng bị gió thổi ướt mất một góc.
Một thoáng đó, Sương Mai lập tức nhận ra người xông vào không phải đám thị vệ canh giữ thường ngày, mà là thân vệ thân cận của Lạc Tu Mĩ.
“Tương ca ca?” Nàng hốt hoảng, vô thức nắm lấy vạt áo chàng.
“Đừng sợ.” Chàng hơi nghiêng đầu về phía nàng, ánh mắt vẫn trong trẻo, dịu như nước, nhẹ giọng nói: “Hãy nhớ những gì ta đã nói với thí chủ.”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Đêm nay mưa sương giăng kín, một ngọn đèn cô độc treo trước điện chốc sáng chốc tắt.
Mưa xối từ cửa điện tràn vào, làm ướt cả bóng hình Lạc Tương. Tăng bào trắng của chàng theo đó hòa vào nền trời mưa trắng xóa.
Nàng định lao theo, nhưng bị đám binh giáp từ đâu xông ra giữ chặt. Chỉ có thể ngẩn ngơ nhìn bóng lưng chàng tan vào bóng đêm sâu, rồi hoàn toàn biến mất.
Sương Mai bị áp giải trở lại điện giam.
Đêm tối đặc quánh như mực, mưa lớn trút xuống vỗ ầm ầm lên cửa sổ khép kín.
Nàng quỳ trên nền gạch lạnh băng, đầu gối bị cộm đến đau buốt. Áo chỉ có một lớp mỏng, giữa đêm xuân gió lạnh hun hút, người nàng run cầm cập, đầu óc cũng vì lạnh mà trở nên mơ hồ.
Các tăng nhân làm pháp sự cho phụ vương bị chặn lại ngoài thành. Khi lục soát người, phong thư mật kia liền bị thu đi và nộp thẳng cho tân vương. Nàng vì Lạc Tương mà mạo hiểm truyền tin, đến cuối cùng cũng uổng công vô ích.
Bên ngoài vang lên tiếng thúc phụ quát nạt giận dữ, xen lẫn tiếng mẫu thân khóc lóc cầu xin không dứt.
Mẫu thân cũng đến xem nàng sao? Từ khi phụ vương qua đời, mẫu thân gần như ẩn mình trong cung, nhiều ngày liền Sương Mai chưa từng gặp. Hôm nay, giữa lúc sống chết cận kề, rốt cuộc mẫu thân vẫn chịu ra mặt ư?
Có một đôi tay yếu ớt ôm lấy nàng từ phía sau. Sương Mai giật mình quay lại.
Người trước mặt mặc váy dệt kim xanh đen dài quét đất, tóc đen búi cao, chỉ điểm vài món châu ngọc đơn sơ. Thân hình mảnh mai đến mức gió thổi qua cũng có thể gãy, khuôn mặt khóc đến hoa lê đái vũ, thật sự rất đáng thương.
Kiếp trước, Sương Mai luôn cho rằng mẫu thân là một nữ tử vô cùng yếu đuối.
Ô Tư đổi triều, Đại Lương hòa thân, hoàng đế vì tranh đoạt thế cục mà ép mẫu thân “tái tục”, gả cho tân vương. Huynh chết đệ thay, rối loạn luân thường. Từ đó, mẫu thân luôn né tránh, sống kín mình trong cung, ngoài việc tiếp kiến sứ thần Đại Lương, ngày thường chỉ lui tới Phật đường tụng kinh, chẳng màng thế sự.
Mẫu thân bị ép trở thành chim trong lồng của một nam nhân khác. Nhiều năm sợ hãi triền miên, thân còn bị lão ta lợi dụng, ngay cả nữ nhi của chính mình cũng bị đem ra làm quân cờ.
Vì điều đó, Sương Mai từng bất bình, từng oán hận, từng thương xót. Nhưng nàng cũng hiểu mình chẳng thể thay đổi gì. Nàng thề rằng cả đời sẽ không sống yếu đuối như mẫu thân, đến vận mệnh của mình còn không thể nắm giữ.
Nhưng cuối cùng, ai có thể thật sự nắm được vận mệnh của chính mình đâu chứ?
“Ầm!”
Tiếng kim loại rút khỏi vỏ sắc lạnh vang bên tai. Lưỡi đao băng giá đã đặt lên cổ nàng. Một giọng nói giận dữ bật lên:
“Lá gan của ngươi càng ngày càng lớn! Dám to gan giúp hắn gửi mật tín? Trước đây ta dung túng ngươi quá mức mới khiến ngươi không biết trời cao đất dày như thế này đúng không!”
“Trong quân ta, tư thông quân tình với địch là tội chết!”
“Vương thượng, xin người đừng!” Một đôi tay trắng bệch ôm chặt lấy cánh tay đang cầm đao.
Trong lúc giằng co, mũi đao quét qua vai Sương Mai, lạnh buốt đến thấu xương. Nàng vẫn bất động.
Mẫu thân che trước người nàng, quỳ sát đất cầu xin nam nhân đang nổi trận lôi đình, giọng nghẹn ngào:
“Sương Mai chỉ là bị người ta ép buộc. Hơn nữa thư tín đã bị Vương thượng thu lại, trong thư cũng không có gì quan trọng, chỉ là hiểu lầm nhất thời. Oan uổng cho nàng quá! Xin Vương thượng hạ thủ lưu tình, tha cho con ta một mạng!”
Trong đầu Sương Mai lúc này xoay chuyển vô số cách thoát thân, bỗng nhiên nàng sững sờ.
Không có gì quan trọng? Sao lại không có gì?
“Ngươi làm ra trò hề gì, tự mình nói đi!” Lưỡi đao vẫn lạnh kề cổ, giọng thúc phụ đè xuống đỉnh đầu nàng.
Lão bóp nát tờ giấy vàng trong tay, ném mạnh vào lưng nàng.
Sương Mai cúi đầu, nhìn tờ giấy rơi xuống cạnh chân. Chính là tờ giấy hoàng ma có chữ viết tay của Lạc Tương mà nàng đã tận mắt thấy.
Nàng phủ phục xuống, nhặt lấy mảnh giấy nhàu nát, từ từ mở ra.
Vừa nhìn thấy, giữa chân mày nàng nhảy dựng, đầu ngón tay run lên từng hồi.
Trên giấy là một khoảng trống trắng xóa, một chữ cũng không có.
Sấm sét ngoài điện ầm ầm dội xuống. Trong đầu nàng cũng nổ tung, ong ong đến choáng váng.
Nàng rõ ràng đã thấy nét bút của Lạc Tương. Vậy vì sao giờ lại biến thành một tờ giấy trắng tinh như vậy được?
PASS CHƯƠNG SAU: Tên của tác giả
LƯU Ý: Viết liền, không dấu, viết hoa chữ cái đầu của họ, tên đệm và tên.
![Bìa [SKTSTGCPT] – Chương 10](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)