Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 1
SKSLTGCPT

[SKSLTGCPT] – Chương 1

Tác giả: Dư Hà Thích

3808 từ · 17 phút đọc

Sau Khi Sống Lại, Ta Gả Cho Phật Tử: [SKSLTGCPT] – Chương 1

[Nếu có kiếp sau… nàng nhất định sẽ… nhất định sẽ…]

Tuyết đêm vừa rơi, trăng khuyết đã chìm nơi đáy trời.

Trước Ngọc Môn Quan, Lôi Âm Tự sừng sững giữa miền biên viễn mênh mông trong màn đêm. Mái ngói xanh rêu phủ đầy sương trắng, bất chợt lộ ra một vệt đỏ như máu đầy u ám và lạnh lẽo.

Chùa miếu đã hoang phế từ lâu, tượng Phật trong chính điện phủ bụi trần, cột kèo mục nát không chịu nổi. Lúc này cửa điện đóng chặt, chỉ có gió lạnh khẽ lật cánh cửa sổ hé mở, phát ra tiếng răng rắc khô giòn.

Trong điện u tối, một tia sáng cũng không xuyên vào được.

Sát!

Lạc Sương Mai tự mình đốt lên cây nến cắm trên bàn thờ, một đốm lửa nhỏ nhoi lay động, chiếu sáng khuôn mặt diễm lệ khuất trong bóng đêm của nàng.

Lông mày cong như núi xa, đôi mắt tựa thu thủy. Môi hồng như vương máu khẽ mở ra, phả một luồng khí trắng mờ:

“Kinh Phật có nói: phàm sở hữu tướng, giai thị hư vọng*.”

(*) Phàm sở hữu tướng, giai thị hư vọng là một câu trong Phật giáo, có nghĩa là “Tất cả những gì có hình tướng (hình dạng, biểu hiện) đều là giả dối và vô thường”. Câu này khuyên con người không nên bám chấp vào những vật chất, hình tướng phù du, mà hãy sống hướng đến những giá trị tinh thần và tạo nghiệp lành.

“Vị Pháp sư trước mặt ta đây, rốt cuộc là thực tướng, hay vẫn là hư tướng?”

Ánh nến chập chờn, sáng tối lay động.

Dưới đèn, vị tăng nhân khoanh chân tĩnh tọa, thần sắc trầm mặc. Chiếc cà sa trắng muốt quý giá khoác trên thân, bóng hình anh tuấn mà lạnh lẽo như cây tùng bách đứng thẳng nơi vách đá lạnh lẽo phủ đầy tuyết.

Gót sen của nàng nhẹ bước, tà váy viền vàng lướt qua cạnh áo cà sa. Tay áo thêu tịnh đế liên buông rủ, như có như không khẽ phẩy qua bờ vai rộng của vị tăng nhân.

“Nếu là thực tướng, thì đường đường là Thánh Tăng Quốc Sư Đại Lương, thế mà lại lén lút dẫn cung phi trốn đi, đây chẳng phải là chuyện vô cùng hoang đường sao?”

“Nhưng nếu chỉ là… hư tướng…”

Nàng cúi người, vòng tay từ phía sau ôm chặt lấy chàng. Áo lông chồn từ khuỷu tay nàng chậm rãi trượt xuống để lộ một khoảng da thịt trắng nõn. Môi đỏ khẽ cọ nơi sau tai chàng, thầm thì:

“Mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý, rốt cuộc Pháp sư đã dùng điều gì để phân biệt được thật – giả vậy?”

Những móng tay nhuộm sắc son khẽ điểm từng chút lên ngũ quan của tăng nhân, rồi men theo bờ vai rộng vững chãi, một tấc thêm một tấc trượt xuống lưng, lại len vào vạt áo cà sa trước ngực chàng.

Hơi thở nóng rẫy, da thịt bỏng rát.

Khóe môi nàng hơi cong, câu lên như một nụ cười trào phúng vì đã đạt được mục đích. Mười đầu ngón tay càng thêm phóng túng, tiếp tục lần xuống dưới. Nhưng còn chưa kịp dò sâu thêm, cổ tay nàng đã bị một bàn tay thô ráp giữ chặt.

Lòng bàn tay tăng nhân nóng rực, nhưng giọng nói lại trầm thấp lạnh lẽo:

“Chư tướng phi tướng, vạn pháp giai không*. Ra khỏi Ngọc Môn Quan về phía tây chính là cố quốc Ô Tư của nữ thí chủ. Nữ thí chủ có thể quay về nhà rồi.”

(*) Chư tướng phi tướng, vạn pháp giai không là một câu trong Phật giáo, có nghĩa là “tất cả các tướng (hình tướng, danh xưng) đều không thật, mọi pháp (sự vật, hiện tượng) đều là không”. Câu này nhấn mạnh bản chất trống rỗng của vạn vật và vô thường của thế giới, không có thực thể cố định và vĩnh cửu. 

“Trở về nhà ư?” Sương Mai bật cười nhạt, gương mặt thoáng hiện nét ngẩn ngơ.

Lúc trước khi ở Ô Tư, nàng là vương nữ duy nhất nơi đó. Ỷ vào vạn phần sủng ái của phụ vương mà muốn gió được gió, muốn mưa được mưa.

Nhưng từ ngày phụ vương qua đời, tuy nàng vẫn mang danh vương nữ, nhưng lại rơi thẳng xuống bùn đất, không quyền không thế. Khi người đời nhìn nàng, họ chỉ còn thấy một tấm da đẹp mê hồn này mà thôi.

Bầy sói vây quanh, ai nấy đều muốn xé một miếng thịt trên người nàng để nếm thử.

Nàng chỉ còn cách đến cầu xin tân vương Ô Tư, vị thúc phụ đã cướp đoạt vương vị của phụ vương nàng, cầu được che chở.

Khi ấy, nàng được nuôi dưỡng trong nhung lụa từ nhỏ, lớn lên thành mỹ nhân khuynh quốc, khuynh thành; vô cùng kiêu ngạo, cũng vô cùng ngây thơ, không hiểu rằng trên đời này có một đạo lý rằng hễ có cầu xin, tất nhiên phải trả lại bằng một cái giá rất lớn.

Thúc phụ mượn thân phận tôn quý của nàng, để nàng tiếp tục sống một cuộc đời xa hoa phóng túng. Đến cuối cùng, chỉ một câu lệnh từ đầu ngón tay lão, ép nàng dùng chính tấm thân này đi dụ hoặc, uy hiếp vị Phật tử Tây Vực đang đe dọa vương vị của lão, buộc người kia phải phá giới hoàn tục.

Sự đời có một ắt có hai. Đợi đến khi Ô Tư hoàn toàn quy thuận Đại Lương, Lạc Sương Mai – người được mệnh danh tuyệt sắc đệ nhất Tây Vực – lại bị dâng làm lễ vật cho tân đế Đại Lương, Lý Diệu.

Từ khoảnh khắc nàng nghiến răng đồng ý, vận mệnh của nàng đã bắt đầu chuyển hướng không thể lường.

Là cống phẩm, nàng vừa vào cung đã chịu đủ mọi sự khi dễ. Triều thần kỵ nàng mang thân phận dị tộc, cung phi hận nàng vì được đế vương sủng ái quá sâu; ai nấy đều tìm cách giẫm nàng xuống dưới cùng. Nàng cứ thế mà sống như đang bước trên miếng băng mỏng.

Vì nàng có dung mạo tuyệt mỹ, Lý Diệu phá lệ phong nàng làm “Xu phi”. Chữ “Xu” nghĩa là sắc đẹp. Mà nàng, từ đầu đến cuối, chỉ là sắc cảnh để đế vương thưởng ngoạn thôi.

Cho đến khi nàng khiến long nhan phẫn nộ, bị giam cầm trong cung. Lời đồn cũng bắt đầu lan khắp nơi, bọn họ bảo rằng ít ngày nữa nàng sẽ bị ban chết.

Nghĩ đến đó, nàng như thấu tỏ cả cuộc đời mình, mỗi một bước đi đều như ôm đuốc ngược gió, liếm mật trên mũi đao, hết thảy đều chẳng thể tự mình làm chủ.

“Dựa vào đâu mà mệnh ta phải do ý niệm của kẻ khác định đoạt?” Nàng khẽ nở nụ cười lãnh đạm diễm lệ, “Ta không cam lòng… sao ta có thể cam tâm được chứ?”

Tăng nhân chậm rãi mở mắt, màu mắt nhàn nhạt dừng trên người nàng:

“Nữ thí chủ không nên vì thế mà bỏ mạng, ta sẽ đưa thí chủ hồi Ô Tư, sẽ không còn ai dám động đến nữ thí chủ dù chỉ mảy may. Từ nay thí chủ hãy sống vì chính mình, đừng làm con rối trong tay người khác, cũng đừng vì thế mà chấp mê bất ngộ.”

Lạc Sương Mai nằm nghiêng trên đệm hương bồ cạnh Tăng nhân, nàng chống cằm, đưa tay móc lấy chuỗi Phật châu trên cổ chàng, đong đưa qua lại:

“Phải. Là ta chấp mê bất ngộ, là ta nghiệp chướng khó tiêu, đã không còn thuốc nào chữa nổi. Nhưng ngược lại Pháp sư ngài, nói cái gì mà ‘tứ đại giai không’, vậy mà bao năm qua lại dạy ta Hán văn, trao ta thi thư…”

“Giờ đây, còn cứu ta ra khỏi cung, đưa ta hồi Ô Tư, cùng ta đường xa lẩn trốn. Vì độ ta lần nữa mà phế bỏ thánh dụ, phá hỏng thanh quy giới luật…”

Ngón tay nàng siết lấy chuỗi Phật châu giữa kẽ tay càng lúc càng chặt. Sợi dây mảnh gần như sắp đứt, siết trên cổ tăng nhân thành một vệt đỏ nhạt, vậy mà chàng vẫn không cúi đầu né tránh dù chỉ một chút.

Ý cười nơi môi nàng càng lúc càng sâu. Nàng dọc theo chuỗi Phật châu lần lên, tiến sát lại gần chàng; môi nàng niệm theo tiếng kinh của chàng, khoảng cách mỗi lúc một gần kề, hơi thở phảng phất chạm nhau:

“Chẳng lẽ, Pháp sư thật sự động chân tình với một yêu nữ như ta sao?”

Bấc đèn “bụp” một tiếng nổ, phá tan sự yên lặng đè nén bấy lâu trên án.

Tăng nhân vẫn ngồi đó như tượng Thích Ca trên bàn thờ, bất động, vô tình vô dục.

Sự im lặng kéo dài một hồi lâu, chàng không đáp lại câu hỏi khiêu khích của nàng, chỉ nhàn nhạt nói một câu:

“Nữ thí chủ không phải yêu nữ.”

Sương Mai khẽ sững lại, rồi thả lỏng chuỗi Phật châu. Nàng đưa tay áo che môi, bật một tiếng cười nhẹ, như thể bản thân vừa nghe được lời trào phúng nào đó.

Ở Ô Tư, nàng cậy mình có nhan sắc, sống những năm tháng tuổi xuân ngông cuồng, từng giẫm đạp lên biết bao chân tình. Thậm chí, nàng còn kéo cả vị Phật tử cao khiết vào một đêm trầm luân hoang đường, khiến chàng đạo hạnh tiêu tan, thân bại danh liệt.

Vào cung rồi, vì cầu đường sống, nàng lấy sắc hầu người, nịnh bợ quân thượng, dùng đủ thủ đoạn ti tiện. Cuối cùng, lại bị quan thần coi là yêu nữ, muốn lấy cái chết của nàng để tạ tội.

Thật đúng là thành cũng bởi sắc đẹp, bại cũng bởi sắc đẹp. Rơi vào kết cục hôm nay vốn là nàng gieo gió gặt bão, chịu trừng phạt cũng đáng tội.

Thế nhưng chàng lại nói nàng không phải yêu nữ, mệnh nàng không nên tuyệt.

Sương Mai ngước mắt, ánh nhìn men theo chuỗi Phật châu đang lay động rồi dừng lại trên gương mặt Tăng nhân.

Ngài vốn sinh ra với lông mày thanh tú, đôi mắt sáng ngời, nhưng giờ đây một vết sẹo dài dữ tợn đã chiếm trọn nửa khuôn mặt, khiến người ta không còn cách nào nhìn thấy được diện mạo tuấn lãng ban đầu.

Chỉ để lại đôi mắt đen trắng rõ ràng, trong suốt như lưu ly, nhưng lại như phủ một tầng sương mỏng, khí lạnh lành lạnh của ngài.

Người trước mắt này, nàng chưa từng nhìn thấu.

Ngài vốn là Quốc sư đương triều, tu hành Phật pháp đến cảnh giới tối cao, phúc trạch lan khắp thiên hạ, được người người ngưỡng mộ, tôn kính như cao sơn bất khả xâm phạm.

Nhưng vị thánh tăng trời quang trăng sáng ấy… lại chưa từng tu được một viên Phật tâm.

Thân Phật Đà, mặt Tu La. Tướng từ bi, tâm sát phạt.

Là Quốc sư đứng trên vạn người, nhưng cũng là lưỡi đao dưới trướng Hoàng đế.

Lý Diệu để ngài xử lý chính sự, trao cho ngài binh quyền, nhờ ngài chấn chỉnh triều đình, kinh lược Tây Vực. Vương công đại thần ai nấy đều kính sợ ngài như sấm lệnh Thiên Lôi.

Trong triều, đứng trước đan bệ, ngài chậm rãi lần chuỗi Phật châu bằng bàn tay không dính bụi trần; nhưng máu của nịnh thần phản vương dưới chân ngài lại chưa bao giờ khô.

Ngài cũng là ân sư dạy Hán văn cho nàng, truyền cho nàng thi thư. Nhưng nàng vẫn luôn cho rằng, ngài thực sự rất chán ghét nàng.

Mỗi khi thấy nàng dựa sát bên Hoàng đế, dùng vẻ yêu mị mê hoặc người khác, khuôn mặt vốn luôn không gợn sóng của ngài sẽ hơi cau lại, tỏ vẻ không tán thành.

Trong mấy năm quen biết nơi cung đình, ngài chưa từng giống như người khác gọi nàng là “Nương nương”, mà chỉ luôn xưng một câu “Nữ thí chủ”. Đối với nàng, ngài trước sau đều lãnh đạm xa cách, lời nói ít ỏi, như thể nói với nàng một câu sẽ làm ngài phí phạm lời hơi sức của mình vậy.

Nhưng người như thế… vì sao lại cam lòng làm chuyện khiến thiên hạ không ai tán đồng, dốc hết toàn lực đi cứu một yêu phi họa quốc như nàng kia chứ?

Sương Mai còn đang hoảng hốt, chợt nghe ngoài Phật điện truyền đến tiếng “sột soạt” rất khẽ, tựa như một cơn gió lướt qua, lại giống như tuyết rơi gõ nhẹ vào cửa.

Nhưng đêm nay gió tuyết đã ngừng từ lâu. Thanh âm ấy hiển nhiên không phải do tuyết mà thành.

Kẻ nên đến… cuối cùng cũng đến. Nàng đã sớm biết mình không thể trốn được.

Sương Mai ngẩng đầu, ánh nhìn hướng về bàn thờ Phật.

Đâu Suất chư thiên Tương Lai Phật* ngồi ngay ngắn trên ngàn cánh sen, tay trái kết nguyện ấn, tay phải làm vô úy ấn, từ bi nhìn xuống chúng sinh đang chìm đắm trong khổ hải.

(*): Phật Di Lặc

Nàng quỳ thẳng xuống đất. Ngọc bội trên người theo gió nhẹ va chạm, rung khẽ; xiêm y hoa lệ trải dài trên nền đất, lấm chút bùn cũ.

“Thần Phật tại thượng, ta lấy bản tâm mà phát nguyện.” Hốc mắt nàng ửng đỏ, cắn cắn môi, nói khẽ: “Ta từng có một vị cố nhân, ta đã khiến chàng ấy phá vỡ vô thượng giới, hủy cả kim cang thân… Ta, thật sự rất hổ thẹn.”

“Ta nguyện chịu khổ nơi địa ngục, chỉ cầu kiếp sau có thể gặp lại chàng ấy một lần.”

Người chưa từng tin vào thần Phật như nàng… vậy mà vì một người, lại có thể quỳ trước Phật đường, cầu mong có thể cùng người đó tương phùng ở kiếp sau.

Tăng nhân khẽ siết chuỗi Phật châu trên ngón cái, đầu ngón tay run nhẹ, rồi lại chậm rãi khép mắt.

Sương Mai đưa tay lau giọt lệ còn vương, sau đó từ tốn ngoái đầu lại, nhìn tăng nhân lần cuối.

Nếu không phải vì vết sẹo trên mặt, thì dáng vẻ giơ tay nhấc chân ấy, quả thật giống đến mức khiến nàng ngỡ là người cố nhân đã biệt ly chín năm kia.

Nghiệp chướng của nàng quá nặng, từng phụ lòng vị Phật tử ấy, hôm nay cớ gì lại muốn vướng vào vị Quốc sư này nữa?

Sương Mai chỉnh lại y phục rồi đứng dậy, sắc mặt trang nghiêm, cẩn trọng hơn bao giờ hết:

“Ta ở trong cung đầy một bụng toàn là sự tính toán, lời nói hoa mỹ, thủ đoạn không thiếu. Nhưng tình nghĩa giữa ta và Pháp sư lại thực sự xuất phát từ chân tâm. Pháp sư đã giúp ta rất nhiều, Sương Mai ta suốt đời khó quên.”

Khóe môi nàng khẽ cong, mang theo vài phần yêu mị, vài phần bất thiện. Nàng nghiêng người, hơi dựa lên vai Tăng nhân.

“Ta, Lạc Sương Mai, vốn dĩ không cần Pháp sư cứu.” Nàng khẽ kề bên cổ ngài, thì thầm: “Pháp sư… ngài phải sống cho thật tốt. Còn với ta, ngài cứ xem như ta chưa từng tồn tại trên đời này đi.”

Tăng nhân vốn đang cúi đầu, nghe xong lời này bỗng hoảng hốt trợn to mắt lên.

Cửa Phật điện đã bị mở tung, gió lạnh ập thẳng vào trong, sự rét buốt thấu tận xương tủy.

Người vừa rồi còn đỏ mặt nép trong lòng ngực ngài thật lâu, giờ đã bước hoàn toàn vào bóng đêm mênh mông ngoài kia.

Đời này kiếp này, tham – sân – si, ái biệt ly, những điều cầu mà không được, tất thảy đều vì một mình nàng. Bảo ngài làm sao có thể quên được nàng đây?

Ngài đột nhiên đứng bật dậy. Chuỗi Phật châu trong tay vì lực đạo quá mạnh mà đứt tung, từng hạt lưu quang rơi xuống mặt đất, lăn tròn rồi vỡ vụn tứ phía.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Lạc Sương Mai bước về phía sơn môn. Cơn gió buốt cuộn theo tuyết, quất vào bộ y thường sắc thạch lựu đỏ rực của nàng. Dáng người mảnh như miêu như tước, sắc đỏ ấy rực rỡ đến mức như thể chỉ cần chạm vào là sẽ chảy ra máu.

Một nén nhang trước, nàng đã nghe thấy tiếng giao đấu trong điện. Nàng đoán được cửa sau của ngôi miếu đổ nát, gầm mái, bậc đá, tất cả đều ẩn nấp ám vệ đuổi theo truy giết hai người nàng.

Trốn khỏi hoàng cung, chính là trọng tội liên lụy cả gia tộc.

Vừa rồi màn yêu nữ câu dẫn thánh tăng mà nàng diễn ra trước điện tất thảy đều là vì khoảnh khắc này, nàng đang diễn cho những người ngoài kia xem.

Bỏ mình để bảo vệ một người, đó là lần tính kế cuối cùng trong đời nàng.

Đối mặt đội binh giáp đang ầm ầm kéo đến dưới sơn môn, Sương Mai cất giọng dõng dạc:

“Quốc sư giữ giới rất nghiêm. Là bổn cung dùng sắc dụ dỗ, lấy cái chết uy hiếp, ép ngài ấy đưa ta rời Trường An. Chuyện bỏ trốn này, mọi tội lỗi đều do một mình ta gánh.”

Khí thế của nàng vẫn vậy, phảng phất như vẫn là vị Xu phi nương nương từng diễm áp cả hoa thơm cỏ lạ, thịnh khí bức người khiến bất cứ ai cũng phải ngước nhìn.

Tất cả tiếng binh khí chói tai nhất thời lặng đi trong nửa khắc.

Biển người trong giáp trụ đông nghịt nhìn không thấy cuối, ở trung tâm là nam nhân khoác long bào chu tía – thiên tử Lý Diệu – được thân vệ vây quanh. Hắn đứng sừng sững trong bóng tối, thần sắc âm trầm không rõ, chỉ có kim long ngũ trảo thêu trên giáp nơi cánh tay là rực sáng lên giữa đêm đen.

Sương Mai thoáng giật mình. Lý Diệu tôn quý chí tôn như vậy, thế mà lại rời Trường An đuổi theo nàng đến tận đây.

Nàng vô thức lùi một bước, gót chân giẫm phải vết máu loang đỏ trên nền tuyết. Xung quanh, thị vệ hộ tống nàng ra cung đã nằm ngổn ngang tứ phía.

Từ bụi cỏ, trên nóc nhà, sau cánh cửa… dày đặc đầu mũi tên đang nhắm thẳng. Sương Mai không nhanh không chậm, từng bước từng bước tiến về phía Hoàng đế:

“Thỉnh bệ hạ buông tha cho ngài ấy. Ta sẽ theo người hồi cung.”

Lời còn chưa dứt, trong đám cung tiễn hộ vệ, một mũi tên bất ngờ bật ra. Tia bạc xé nát màn đêm hoang vu, lao thẳng tới không sai một li, cắm sâu vào ngực nàng.

Máu hoa phun ra, nàng loạng choạng ngay tại chỗ, đôi mắt kinh hoàng nhìn về bóng người của Hoàng đế trong bóng tối.

Hắn đã dẫn thiên tử thân vệ vượt ngàn dặm đến đây chỉ để tự tay dùng một mũi tên xử tử kẻ trốn khỏi hoàng cung là nàng. Dẫu ngày xưa ân ái quấn quýt, dẫu từng mưa móc triền miên đi chăng nữa, thì lòng đế vương cuối cùng vẫn tàn nhẫn đến thế.

Nền tuyết và đá lạnh buốt, vết thương ở ngực như đang xé toạc, khí huyết tanh nồng tràn đầy miệng mũi.

Khi Sương Mai ngã xuống, nàng thấy phía sau Phật điện có bóng người áo trắng như ngọc cũng đang lao về phía nàng.

Hai nam nhân gần như cùng lúc chạy tới bên nàng, một người cúi xuống ôm lấy. Tiếng thở nặng nề của cả hai nàng đều nghe rõ mồn một.

Lý Diệu đưa tay đỡ lấy nàng, kéo nàng vào lòng. Nàng thuận thế vươn tay, nắm lấy vạt áo thêu kim văn huyền đế của hắn.

Sương Mai nuốt xuống một ngụm máu nghẹn nơi cổ họng, âm thanh yếu ớt, mềm như tơ, nhưng từng chữ từng chữ lại cố tình bật ra, đâm thẳng vào tim hắn như lời trăn trối cuối cùng.

Nghe vậy, Lý Diệu giận tím mặt, quát lớn: “Ngự y! Truyền ngự y!!!”

Vị Hoàng đế từng dẹp thiên hạ như lấy vật trong túi, vui buồn chưa bao giờ lộ ra ngoài, vậy mà vào giờ phút này lại thất thố đến mức ấy sao?

Chỉ tiếc, nàng đã không còn sức ngẩng đầu, không nhìn thấy được gương mặt hắn lúc này, không biết là giận, là hận, hay là… đau xót đây?

Nghĩ đến việc trước khi chết có thể khiến hắn đau đớn đến vậy, trong lòng Sương Mai thoáng dâng lên một sự thỏa mãn tột cùng.

Nàng hơi nghiêng đầu, trong tầm mắt mơ hồ lại thấy bóng dáng chiếc tăng bào trắng như ngọc của Thánh tăng nằm vướng cùng chiếc váy đỏ yêu dã của nàng trên nền tuyết lẫn bùn đất.

Nàng nhịn không được đưa tay ra, muốn nhặt lên vạt tăng bào vốn sạch sẽ của ngài, ngài không nên vì nàng mà làm bẩn mình nữa.

Nhưng ngón tay vừa vươn ra đã bị ngài chộp lấy, siết chặt trong lòng bàn tay.

Nàng không hiểu. Vị Thánh tăng ngày trước đến nhìn nàng một lần còn chẳng thèm, giờ phút này vì sao lại nắm tay nàng đến mức cố chấp như vậy, thậm chí cả cổ tay ngài cũng đang run rẩy?

Sương Mai khẽ nhếch môi. Nhưng một luồng máu tanh ngọt lại bất chợt tràn ra từ miệng. Vài giọt đỏ tươi rơi xuống nền tuyết trắng xóa, loang thành từng dòng uốn lượn.

Trước khi nhắm mắt, ánh nhìn cuối cùng của nàng dừng lại nơi Phật điện phía xa kia.

Nơi đó, ngọn nến mờ ảo nàng vừa thắp vẫn còn đang cháy, tỏa ra thứ ánh sáng vô tận.

Vầng sáng mờ nhạt này cực kỳ giống đêm hôm đó, dưới ngàn ngọn đèn rực rỡ, vị Phật tử trẻ tuổi ấy từng đưa tay về phía nàng.

Nếu có kiếp sau… nàng nhất định sẽ… nhất định sẽ…