Nửa tháng sau, tại vương cung Cao Xương.
Gió lạnh khẽ khàng thoảng qua, những tán lá trên cành ngọc lan đã thưa thớt hẳn đi theo bước chân của mùa đông, một cánh hoa cuối cùng nương theo làn gió bay qua khung cửa sổ, nhẹ nhàng đáp xuống mặt bàn.
Lạc Tương đang tĩnh lặng ngồi phê duyệt tấu chương. Những bóng hoa lay động theo nắng nhạt đổ lên bộ cẩm bào trắng ngọc của chàng những vệt loang lổ. Chợt có bóng người đi ngang qua hành lang, khiến cái bóng trên mặt bàn khẽ dao động theo.
Tiếng bước chân sột soạt vang lên phá tan bầu không khí tĩnh mịch, một vị tướng sĩ thuộc Vương quân phong trần mệt mỏi, áo giáp còn vương bụi đường bước vào điện. Lạc Tương vẫn không hề ngẩng đầu, đôi ngón tay thon dài gẩy nhẹ cánh hoa sáng trong kia, trầm giọng hỏi:
“Đã tìm thấy vị Hán y đó chưa?”
Trước kia nàng vốn là người ham ngủ, chàng luôn canh cánh nỗi lo bệnh tình cũ của nàng tái phát, nên kể từ khi nàng rời đi trở về Ô Tư, chàng vẫn âm thầm cho người tỏa đi khắp các nẻo đường từ Đại Lương đến Tây Vực để tìm kiếm vị Hán y từng chữa bệnh cho nàng năm xưa.
Vị tướng sĩ quỳ một gối xuống sàn, không dám ngẩng mặt lên nhìn uy nghi của bậc quân vương, hắn khựng lại một chút rồi mới dám thấp giọng bẩm báo:
“Khởi bẩm Quốc chủ, vốn dĩ thuộc hạ đã tìm thấy tung tích của ông ấy rồi, nghe nói ông ấy đang mở sạp khám bệnh từ thiện ở vùng Đôn Hoàng. Thế nhưng khi chúng thần vừa đặt chân đến nơi, thì ông ấy đã bị một đội nhân mã thần bí mời về Trường An mất rồi.”
Ngòi bút lông trong tay Lạc Tương đột ngột khựng lại giữa chừng, chàng ngước mắt lên, đôi mày kiếm nhíu chặt:
“Ông ta vốn dĩ là ngự y thân cận bên cạnh Tiên đế, kẻ nào lại có đủ quyền thế để mời được ông ta đi như vậy?”
Chàng trầm ngâm suy tính, vô tình để giọt mực đen thẫm trên đầu bút lông loang ra thành một mảng lớn trên mặt lụa trắng, làm hỏng cả trang tấu chương đang phê dở.
Trong lòng chàng đã có câu trả lời. Là hắn. Thế nhưng, Lý Diệu đột nhiên lại tốn công mời vị Hán y đó về lại Trường An để làm gì?
Cõi lòng Lạc Tương khẽ xao động mạnh, chàng xoay nhẹ cánh hoa mềm mại trong lòng bàn tay, khẽ nhắm mắt lại, trong trí óc lại hiện lên rõ mồn một hình bóng kiều diễm của nàng. Trước kia, mỗi đêm khi chàng giải quyết xong công vụ trở về tẩm điện, nàng luôn có biết bao nhiêu chuyện không tên, những mẩu chuyện vụn vặt để kể cho chàng nghe. Chàng luôn lặng lẽ ngồi đó lắng nghe, trong lòng thầm dâng lên niềm vui sướng với những chuyện nhân gian khói lửa bình dị từ đôi môi nhỏ nhắn của nàng.
Vậy mà suốt nửa tháng nay, nàng ngay cả một phong thư ngắn cũng không hề gửi về cho chàng.
Một nỗi bất an không rõ nguồn cơn chợt dâng lên cuồn cuộn trong lòng, chàng đột ngột đứng phắt dậy, cánh hoa mỏng manh rơi rụng xuống đất, chàng dứt khoát hạ lệnh:
“Truyền lệnh chuẩn bị ngựa. Ta phải đích thân đi Ô Tư một chuyến ngay lập tức.”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Vương quốc Cao Xương vẫn đang độ cuối thu, hoa rụng quả chín đầy cành, nhưng càng đi ngược về phía Bắc, nơi chân núi Thiên Sơn hùng vĩ của Ô Tư thì trời đã gần chạm ngưỡng mùa đông giá rét căm căm. Tuyết trắng xóa đã bao phủ lên những cánh đồng băng giá vô tận, dưới chân tuyết sơn, vùng đồng cỏ trăm dặm từng xanh mướt lần trước chàng tới nay đã chuyển sang một màu khô vàng u ám.
Sau nhiều đêm bôn ba vất vả, Lạc Tương dẫn theo binh mã phi ngựa thần tốc đến thảo nguyên vương đình Ô Tư thì bình minh cũng vừa lúc ló rạng. Trong ánh ban mai mờ ảo, những căn lều nỉ trắng xóa kéo dài tới vài dặm hiện ra trước mắt.
Thế nhưng, Lạc Kiêu không hề có mặt ở trướng trung quân, cũng không đang huấn luyện binh sĩ như mọi khi. Khi hỏi đến đám thân vệ thân cận bên cạnh hắn, ai nấy đều cúi đầu cố nhịn cười, rồi chỉ tay về phía trường đua ngựa đằng xa:
“Khởi bẩm Quốc chủ, Vô Ưu công chúa đã tự ý trộm ngựa chiến của Vương, Vương nổi trận lôi đình nên đã đích thân đuổi theo nàng ấy rồi.”
Trên trường đua ngựa, cờ xí của quân đội Ô Tư phất phơ mạnh mẽ trong gió lạnh. Một con bạch mã đang chạy điên cuồng như mất trí, dây cương bay loạn xạ, người ngồi trên lưng ngựa mặc bộ hồ phục trắng tinh khôi đang lung lay sắp đổ. Phía sau lưng, một con hắc mã tuấn tú đang dốc toàn lực truy đuổi, nhanh như chớp giật đã áp sát ngay bên cạnh con bạch mã đang cuồng loạn phía trước.
Chủ nhân của con hắc mã kia chỉ mặc duy nhất một chiếc trường bào lỏng lẻo trên người, khi phi ngựa thần tốc, vạt áo bị gió thốc ngược lên để lộ ra vùng bụng săn chắc, cường tráng, có vẻ như hắn vừa mới rời khỏi giường đã lập tức lao ngay ra đây để cứu người.
Lạc Tương thấy hắn siết chặt dây cương, áp sát con bạch mã, rồi vung cánh tay mạnh mẽ nắm lấy dây cương đang tán loạn của nó, quấn mấy vòng chắc chắn quanh tay, dễ dàng khống chế được con vật đang xao động mãnh liệt. Sắc mặt Lạc Kiêu lúc này xanh mét vì giận, tiếng quát mắng dồn dập vang vọng lại từ phía xa:
“Cô chán sống, không muốn giữ cái mạng này nữa rồi có phải không?!”
Nữ tử trên lưng ngựa cuối cùng cũng được hắn dìu xuống đất bình an vô sự. Dù trong lòng vẫn còn kinh hồn bạt vía, lồng ngực phập phồng kịch liệt vì sợ, nàng vẫn bướng bỉnh ngẩng cao đầu, lớn giọng đáp trả:
“Chính Sương Mai cô nương đã dạy ta thuật cưỡi ngựa, ta chỉ là muốn học cho thành thạo mà thôi!”
Lạc Kiêu giận đến mức vung cánh tay, quay lưng đi thẳng, lạnh lùng buông lời:
“Ta không quản nổi cô nữa, cô mau bảo muội ấy mang cô trở về đi cho rảnh nợ!”
Nào ngờ nữ tử kia vẫn đứng im bất động tại chỗ, nàng đưa một tay gỡ lại mái tóc rối bời, học theo cách của những nữ tử Tây Vực mà búi tóc cao lên thành một bím tóc gọn gàng. Nàng cắn chặt răng, đôi bàn tay vẫn còn run rẩy vì sợ hãi lại một lần nữa cầm lấy dây cương, làm bộ muốn lên ngựa để tiếp tục tập luyện.
Lạc Kiêu phi thân tới đoạt lấy dây cương trong tay nàng, định bụng sẽ mắng tiếp cho một trận, nhưng vừa chạm phải đôi mắt rưng rưng lệ nhòa của nàng, hắn nhất thời nghẹn lời không nói được gì. Rõ ràng chân tay nàng đã mềm nhũn ra vì sợ, đứng không vững trên mặt đất, nhưng dáng người nàng vẫn giữ thẳng tắp như cây tùng. Mồ hôi thấm ướt những sợi tóc bết vào bên tai, dù bộ dạng có phần chật vật nhưng ánh mắt lại đầy vẻ kiên nghị, nàng nói dứt khoát từng chữ một:
“Sương Mai cô nương đã nói rồi, ở chốn thảo nguyên này, chỉ khi biết cưỡi ngựa bắn cung thì mới mong trụ lại được. Ta nhất định phải bám trụ lại nơi này!”
Lạc Kiêu ngẩn người ra nhìn nàng, đôi mày rậm nhíu chặt lại, trong đôi mắt hổ phách sâu thẳm hiện lên những tia sáng đen tối mông lung dưới ánh mặt trời. Sau một hồi đối diện im lặng không lời, hắn thấy thân vệ bước nhanh tới bẩm báo rằng Quốc chủ Cao Xương đã chờ sẵn ngoài trường đua từ lâu. Hắn phẩy tay, khẽ thở dài một tiếng, nhạt giọng bảo thuộc hạ:
“Mau đổi cho nàng ta một con ngựa khác đi.”
Thân vệ hiểu ý ngay lập tức, đây là ý muốn chọn cho nàng một con ngựa thuần chủng, tính tình hiền lành và dễ điều khiển hơn.
“Trông chừng nàng ta cho cẩn thận, đừng để nàng ta tiếp tục làm càn thêm nữa.” Lạc Kiêu dặn dò thêm một câu rồi mới xoay người đi về phía Lạc Tương.
Ánh dương ló rạng từ khe núi tuyết, tỏa ra những luồng ánh kim quang nhàn nhạt bao quanh thân hình nam nhân đang mặc bộ áo gấm trắng ngọc quý giá. Lạc Kiêu thu lại vẻ mệt mỏi trên gương mặt, khôi phục lại vẻ lãnh khốc thường ngày, hắn liếc nhìn Lạc Tương đang đứng đó không chút cảm xúc. Hắn khoanh hai tay trước ngực, hờ hững giải thích một câu:
“Cái mạng của vị công chúa này mà chẳng may chết ở Ô Tư ta, ta thực sự đền không nổi đâu.”
Lạc Tương khẽ nhướng mày kiếm, chàng nhìn lướt qua nữ tử đang nỗ lực tập cưỡi ngựa đằng xa, nhàn nhạt nói một câu:
“Giữa nàng ta và Tam ca vốn có mối nhân duyên được định sẵn từ nhiều kiếp trước.”
Lạc Kiêu tỏ vẻ thiếu kiên nhẫn mà xua tay, không muốn bàn luận thêm về chuyện này.
“Sao đệ lại đột ngột tới đây?” Hắn nhìn ra phía sau không thấy bóng dáng Sương Mai đâu, bèn lườm một cái, hậm hực nói tiếp: “Lần trước Lộ Nhi vất vả lắm mới trở về Ô Tư được một chuyến, đệ chẳng nói chẳng rằng đã vội mang nàng về Cao Xương ngay. Lần này nàng không đi cùng đệ à?”
Sắc mặt Lạc Tương đột ngột sầm xuống, chàng xoay người lại nhìn chằm chằm vào mắt Lạc Kiêu, gằn giọng hỏi:
“Chẳng phải nàng vẫn luôn ở lại Ô Tư này cùng với huynh sao?”
Lạc Kiêu nghe vậy thì càng thêm kinh ngạc, bàn tay đang cầm roi ngựa của hắn khựng lại giữa chừng, chiếc roi rơi bộp xuống đất.
“Một tháng trước không phải chính đệ đã đích thân tới đây mang người đi hay sao?” Hắn bàng hoàng nhìn nam tử mặt lạnh như tiền trước mắt, chỉ tay quả quyết bảo: “Ta đứng nhìn từ phía xa, rõ ràng bóng dáng đó chính là đệ mà!”
Thân hình ấy, cử chỉ ấy, từng đường nét trên khuôn mặt, lại còn mang theo cả một đội Vương quân Cao Xương đi cùng, nếu chẳng phải là chàng thì còn có thể là ai được nữa?
Lúc này Lạc Kiêu mới bừng tỉnh nhận ra điều bất thường đang diễn ra. Hắn còn chưa dứt lời, Lạc Tương đã rảo bước dứt khoát rời đi. Dưới bầu trời rộng lớn này, kẻ có thể bị người khác nhận lầm thành chàng, chỉ có duy nhất một người mà thôi.
Hắn đã hèn hạ mượn dùng thân phận của chàng để cướp đi thê tử yêu dấu của chàng. Kẻ đó đã mang nàng trở về lại Trường An. Chốn hoàng cung từ kiếp trước đã chôn vùi thanh xuân và mạng sống của nàng – nơi mà cả chàng và nàng đều không bao giờ muốn nhìn lại thêm một lần nào nữa.
“Ta sẽ lập tức khởi hành đi Trường An ngay bây giờ.” Lạc Tương lạnh lùng nói.
“Mùa đông sắp tới gần, quân Bắc Hung chắc chắn sẽ nam hạ để cướp bóc lương thực. Trong lúc ta không có mặt ở đây, xin Tam ca hãy thay ta trông coi sự ổn định của Tây Vực. Hãy mau chóng dự trữ lương thực ở các vùng biên giới, di tản dân làng để tránh kỵ binh Bắc Hung làm hại. Nếu cần thiết, có thể dùng vũ lực để trấn áp ngay lập tức.”
Dù đang trong lúc tâm trí bất ổn và giận dữ nhất, chàng vẫn đưa ra được một kế hoạch chu toàn không kẽ hở. Lạc Kiêu đứng ngây người tại chỗ, chỉ biết gật đầu đồng ý.
Con ngựa chiến đã được chuẩn bị sẵn hí vang một tiếng dài trong nắng sớm ban mai. Lạc Tương nhảy phắt lên lưng ngựa, chàng khẽ vén ống tay áo lên, nhìn thấy bông hoa Đồng tâm liên được thêu tỉ mỉ ở lớp lót bên trong. Đó là do nàng nghe lỏm được từ đâu đó, rồi học theo những nữ tử Trung Nguyên may áo cho phu quân, tự tay thêu từng mũi kim vụng về thành một đóa sen ở ngay ống tay áo chàng. Đường kim mũi chỉ tuy to nhỏ không đều, cánh sen có phần xiêu vẹo, trông thật vụng về nhưng lại chứa đựng sự tỉ mỉ và đáng yêu vô cùng của nàng.
Chàng vẫn còn nhớ như in đêm đó, khi chàng đang bận rộn phê duyệt tấu chương, nàng đã ngồi bên ánh đèn dầu bầu bạn cùng chàng, chăm chú từng chút một để thêu áo. Ánh lửa bập bùng nhuộm lên góc nghiêng khuôn mặt nàng một quầng sáng nhu hòa, đẹp đến mức thoát tục. Khi thêu, nàng thường tự cười vì sự vụng về của chính mình, rồi thẹn thùng vùi mặt vào ống tay áo chàng mà cười khúc khích. Khi chàng định lấy xem thì nàng lại đỏ mặt không cho, đòi tháo ra để thêu lại cho đẹp. Chàng đã vội vàng giấu đi, nâng niu bộ áo ấy như báu vật trần gian. Bình thường chàng chẳng bao giờ nỡ mặc bộ áo gấm này, hôm nay nghĩ là đi đón nàng trở về nên mới mang ra thay.
Xưa nay nàng vốn luôn thích ngắm nhìn chàng mặc sắc áo trắng ngọc thanh cao này. Vậy mà giờ đây, chàng lại không đón được nàng trở về.
Chàng nhẹ nhàng vuốt ve những đường thêu nổi lên nơi ống tay áo, như thể chỉ có làm vậy mới xoa dịu được nỗi khao khát cháy bỏng được gặp lại nàng. Một người vốn dĩ luôn tự chế và bình thản nhất như chàng, lúc này cũng không thể ngăn nổi ý định muốn hủy thiên diệt địa để đòi lại nàng.
Lạc Tương khẽ nhắm mắt lại, hạ quyết tâm sắt đá từ tận đáy lòng.
Một khắc sau, khi Lạc Tương đang dẫn ngựa chuẩn bị ra khỏi thành, Lạc Kiêu đã kịp thời mang binh mã tới nơi. Hắn hiếm khi thấy Lạc Tương lộ ra vẻ giận dữ rõ rệt và đáng sợ đến như vậy, liền đoán được ngọn nguồn sâu xa của sự việc. Hắn cực lực kìm nén vẻ phẫn nộ trong lòng mình, thấp giọng nói với chàng:
“Ta sẽ mang theo binh mã cùng đệ đi thẳng đến Trường An.”
Thế nhưng Lạc Tương đã dứt khoát lắc đầu từ chối lời đề nghị ấy:
“Đây là việc riêng tư giữa ta và hắn. Không thể vì chuyện này mà cuốn cả Ô Tư và Đại Lương vào vòng xoáy của việc quốc gia đại sự được.”
Vẫn là sự bình tĩnh, tỉnh táo và kiên định bất di vốn có của chàng. Lạc Kiêu chỉ biết ghìm ngựa đứng lại, nhìn theo bóng hình người ngựa của chàng dần dần tan biến nơi cuối cánh đồng tuyết trắng xóa, bụi đường cuốn lên mịt mù không dứt theo dấu chân ngựa.
Khi Lạc Sương Mai từ từ mở mắt tỉnh lại, bên ngoài điện đang đổ trận mưa rào liên miên không dứt. Tiếng mưa dầm rả rích khiến cho những tấm màn che rủ thấp trong cung thất tối tăm trở nên nặng nề, nhuốm màu u ám. Nàng đảo mắt nhìn quanh và nhận ra ngay lập tức, nơi này chính là Minh Hà Cung – chốn cũ mà nàng từng nương náu suốt những năm tháng ở kiếp trước.
Chỉ có điều, cung điện trước mắt nàng lúc này đã được trùng tu mới tinh khôi, hoàn toàn không còn cái vẻ suy tàn, thê lương đến phát lạnh như ngày nàng rời đi ở kiếp trước nữa. Khung phượng loan chạm trổ trên đỉnh đầu được sơn son thiếp vàng mới, màu sắc tươi tắn rực rỡ, hoa văn lộng lẫy đổ bóng xuống khuôn mặt tái nhợt của nàng trông như những dây leo bằng máu đang bò đầy đáng sợ. Bích họa dọc hai bên điện sống động như thật, khảm vàng nạm bạc vô cùng tráng lệ, nhưng nàng bước đi giữa những xa hoa ấy chỉ cảm thấy tứ chi rã rời, vô lực.
Cánh cửa cung nặng nề phát ra tiếng “kẽo kẹt” rồi mở ra. Hai bóng người khom lưng cung kính tiến vào điện, bắt đầu thắp nến và chuẩn bị nước ấm để rửa mặt chải đầu cho nàng. Lý Diệu không dùng những cung nhân tầm thường để chăm sóc nàng, mà tìm đến hai hồ nữ mà nàng chưa từng quen biết để làm thị nữ thân cận. Họ không biết nói tiếng Hán, lạc lõng ở trong thâm cung này cũng giống hệt như nàng, từng bước chân đi đều thấy gian nan, trắc trở.
Thứ ngôn ngữ Tây Vực mà hai hồ nữ ấy nói, lúc đầu Sương Mai chỉ nghe hiểu bập bẹ đôi phần, phải sau vài ngày nỗ lực nàng mới có thể giao lưu mà không gặp nhiều trở ngại. Theo thói quen cũ, Sương Mai lặng lẽ nhét những mảnh giấy nàng dùng để luyện chữ Hán vào tay áo của họ. Hai nàng hồ nữ nhìn nhau đầy vẻ do dự, nhưng sau một hồi đắn đo, họ cũng khẽ khàng nhận lấy.
Hôm nay, họ đặc biệt trang điểm cho nàng vô cùng cầu kỳ, búi lại mái tóc dài đen mượt, cài thêm vài chiếc trâm ngọc quý giá và thay cho nàng bộ y phục theo kiểu cách người Hán. Sương Mai hiểu rằng thời khắc nàng phải rời khỏi Minh Hà Cung này đã đến. Quả nhiên, khi cửa cung vừa mở rộng, nàng đã thấy Lý Diệu đứng chờ sẵn ở bên ngoài từ lúc nào.
Cơn mưa lớn ngoài kia đã tạnh hẳn, vạn dặm tường cung bao quanh thấm đẫm nước mưa, bị nhuộm thành một màu đỏ thẫm rợn người như máu loãng. Trên nền gạch cung lạnh lẽo, những dòng nước nhỏ vẫn âm thầm chảy qua, làm ướt sũng vạt áo thêu rồng vàng uy nghi của Hoàng đế. Thấy nàng được người vây quanh dìu ra, hắn liền cởi chiếc áo choàng thêu họa tiết mãng xà của mình khoác lên vai nàng, rồi nhẹ giọng thủ thỉ:
“Chốn Kinh thành này không giống như Tây Vực, đầu tháng mười trời đã bắt đầu trở lạnh rồi.”
Hắn tưởng rằng nàng đã quên rồi sao? Sương Mai nở một nụ cười lạnh lẽo đầy chua chát. Cái mùa đông giá rét trong hoàng cung này lạnh thấu xương gan thế nào, những đêm khuya thanh vắng không có lấy một hòn than sưởi ấm gian nan ra sao, nàng rõ hơn bất cứ ai trên đời này.
Hơi ấm từ chiếc áo choàng đắt giá thấm dần vào da thịt, nhưng Sương Mai kiên quyết khước từ sự ấm áp giả tạo đó. Nàng định giơ tay gạt chiếc áo ra khỏi vai mình nhưng ngay lập tức bị nam nhân ấy giữ chặt lấy. Lực tay của hắn xuyên qua lớp áo dày đè nặng lên vai nàng, khiến nàng hoàn toàn không thể cử động. Cơn giận dữ bốc lên ngùn ngụt, Sương Mai đột ngột hất phăng chiếc áo choàng xuống đất, giơ tay định giáng cho hắn một cái tát thật mạnh.
Thế nhưng, nam nhân ấy không hề cử động, không tránh né, thậm chí không buồn đưa tay ngăn cản, hắn chỉ lặng lẽ nhìn nàng bằng đôi lông mày đạm mạc, bình thản đến mức không chút gợn sóng.
“Nếu làm như vậy có thể khiến cho nàng nguôi ngoai cơn giận, thì cũng không phải là điều không thể.”
Đám nội thị đi theo sau Hoàng đế đều đồng loạt cúi gằm mặt xuống đất, không một ai dám ngẩng đầu lên nhìn. Trong không gian tĩnh lặng đến nghẹt thở, chỉ còn nghe thấy tiếng nước mưa nhỏ giọt tí tách dưới hiên sau cơn mưa, nghe như tiếng đồng hồ cát nặng nề đang gõ nhịp vào lòng người.
Ở kiếp trước, để tìm cách rời khỏi Minh Hà Cung này, nàng đã từng khóc lóc om sòm, vứt bỏ cả thể diện tôn nghiêm của mình. Kiếp này được làm lại, nàng ngược lại chỉ cảm thấy mệt mỏi rã rời, và càng thêm phần khinh miệt kẻ trước mắt. Ngón tay của Sương Mai từ từ thu lại, nàng không đánh tiếp nữa. Khi cánh tay nàng vừa buông xuống, hắn liền nhanh chóng bắt lấy cổ tay nàng, siết thật chặt.
Hắn dắt tay nàng đi về phía trước. Hơi nước sau mưa bao phủ lấy bóng hình của hai người. Đám nội thị đi theo sau ở một khoảng cách rất xa, cả hoàng cung rộng lớn như chỉ còn lại hai người họ độc bước. Suốt dọc đường đi Lý Diệu không nói thêm một lời nào, hắn dẫn nàng đến một ngôi đình viện hoang vu, cỏ cây nơi đây dù chưa héo úa nhưng chẳng hề thấy chút sinh khí nào. Hai bên đường là những cây hòe xanh thẫm, tán lá dày đặc như một mảng tối u ám, vẫn còn nhỏ nước mưa tí tách xuống mặt đất.
Sương Mai nhận ra nơi này, đây chính là Lãnh cung. Kiếp trước mỗi khi vô tình đi ngang qua đây, nàng thường nghe thấy những tiếng rên rỉ thê lương của những phế phi từ tiền triều, nghe như tiếng quỷ khóc sói gào giữa đêm khuya.
Lý Diệu dẫn nàng vào sâu trong Tây Uyển của lãnh cung. Bên trong này bài trí vô cùng hoa lệ, chăn nệm gấm vóc đầy đủ. Gạch cung được lau chùi sạch sẽ, không vương lấy một hạt bụi trần, đến cả một sợi tơ nhện ở góc tường cũng không thấy bóng dáng. Vào đến bên trong, hắn mới buông lỏng tay nàng ra, hơi ngẩng đầu nhìn lên đôi linh vật điêu khắc tinh xảo trên xà nhà. Màu sơn son sẫm như máu đông phản chiếu vào đôi mắt ảm đạm, u buồn của hắn:
“Đây chính là nơi mà mẫu hậu ta từng sinh sống khi bị đày vào lãnh cung.”
Sương Mai đưa mắt nhìn quanh, trong lòng không khỏi chấn động. Nàng nhớ tới năm đó, mẫu thân của huynh đệ họ đã thắt cổ tự vẫn ngay chính tại nơi này. Sau biến cố ở Trường An năm ấy, Lạc Tương không bao giờ nhắc lại hay kể cho nàng nghe về câu chuyện đau lòng này nữa. Nàng hiểu rõ chàng là đứa trẻ đáng thương bị vứt bỏ trong cặp song sinh, và nàng luôn cảm thấy đau lòng khôn nguôi cho chàng.
Lý Diệu chắp hai tay sau lưng, ánh mắt u ám nhìn nàng:
“Có phải tất cả các người đều cảm thấy rằng trẫm may mắn hơn hắn, đúng không?”
“Ta sinh ra vốn đã mang thân phận hoàng tử, ngậm thìa vàng, hưởng hết mọi vinh hoa phú quý trên đời. Không giống như hắn, vừa mới ra đời đã bị mẫu thân nhẫn tâm từ bỏ, lưu lạc tận vùng Tây Vực xa xôi, trải qua cảnh cửu tử nhất sinh. Vì thân thế mờ mịt mà phải nương nhờ cửa Phật, sống đời vô duyên vô phận. Từ nhỏ ta được mẫu hậu tự tay nuôi dưỡng, sau lại được Thái hậu nhận nuôi, phụ hoàng dù không hẳn là yêu thích nhưng cũng chưa bao giờ khắt khe hay bạc đãi…”
Lý Diệu cúi đầu cười nhạt, giọng nói trầm thấp như tiếng mưa gõ xuống nền gạch:
“Nhưng nàng có biết chăng, trẫm thà rằng năm đó người bị vứt bỏ chính là ta. Còn kẻ phải tận mắt chứng kiến nỗi đau mất mẫu thân, tìm đủ mọi cách mà vẫn không cứu được người, lại chính là hắn.”
Hắn giơ tay chỉ vào một chỗ xà nhà bị bong tróc lớp sơn son:
“Năm đó khi mẫu hậu tự sát trong cung này, trẫm đã chạy đến ngoài cửa lãnh cung, chỉ kém một bước chân nữa thôi là đã có thể cứu được bà rồi.”
Lý Diệu nhắm chặt mắt lại, trong đầu hắn lại hiện ra cảnh tượng mà đêm nào hắn cũng mơ thấy. Cánh cửa cung đóng chặt kiên cố, đôi bàn tay nhỏ bé của hắn đập cửa đến mức trầy da chảy máu đầm đìa. Cuối cùng khi thị vệ phá cửa xông vào, hắn chỉ thấy mẫu hậu đã treo cổ tự tận, y phục lộng lẫy quét trên mặt đất – đó chính là bộ đồ bà đã mặc lúc tiễn hắn đi học vào sáng sớm hôm ấy.
Trải qua hai kiếp người, nỗi bất lực và thê thảm đó đã khắc sâu vào mệnh cách của hắn không thể xóa nhòa. Hắn cười khổ một tiếng, xoay người nhìn Sương Mai đang đứng ngây người ra đó:
“Trẫm cách mẫu hậu chỉ một bước chân, và cũng cách nàng vĩnh viễn một bước chân.”
“Kiếp trước, trẫm đã chậm một bước để hắn mang nàng đi mất. Kiếp này, trẫm đã cố tình đến Ô Tư trước, muốn được làm quen với nàng sớm hơn, nhưng cuối cùng vẫn bị hắn cướp mất nàng từ tay trẫm.”
Hắn dừng lại một chút, cố gắng kìm nén cảm xúc đang trào dâng, rồi tự giễu cợt bản thân:
“Bất luận là kiếp trước hay kiếp này, trẫm luôn luôn là kẻ chậm chân một bước, có đúng không?”
“Nhưng không sao cả. Chỉ cần trẫm và nàng bắt đầu lại mọi chuyện, trẫm có thể bù đắp được nỗi tiếc nuối đối với mẫu hậu năm xưa.” Hắn tự lẩm bẩm như đang cố trấn an nàng, và cũng như đang trấn an chính bản thân mình: “Sương Mai, từ nay về sau nàng hãy cứ ở lại Minh Hà Cung, trẫm sẽ đến thăm nàng mỗi ngày, tuyệt đối không để nàng phải chịu khổ cực như ở kiếp trước nữa.”
Sương Mai không đáp lời, nàng cố tình né tránh đôi mắt nóng rực đầy khát khao của hắn, nàng cúi đầu nói thật khẽ:
“Lý Diệu, ta đã gả cho chàng ấy rồi.”
Nàng khựng lại một chút, khó khăn lắm mới ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào hắn:
“Những chuyện của kiếp trước ta đều đã quên hết rồi, ân oán đúng sai gì cũng đều đã xóa sạch ở Trường An lần trước. Đời này ta đã gả cho chàng, mỗi ngày ở bên chàng ta đều cảm thấy rất vui vẻ, thực sự là rất vui…”
“Ngươi hãy buông tay đi, thả ta trở về Tây Vực.”
Lý Diệu mỉm cười nhẹ nhàng nhưng lại lắc đầu dứt khoát:
“Ta đã vất vả lắm mới khôi phục được mọi thứ trở về đúng như thuở ban đầu của kiếp trước. Khi đó nàng mới vào cung, ta đã tu sửa lại Minh Hà Cung này cho nàng, nàng mới đến Trường An cái gì cũng thấy mới lạ, thích quấn lấy ta để nghe kể những chuyện ở Trung Nguyên, còn đòi ta dạy học chữ Hán cho nàng nữa…”
“Sương Mai, ta muốn nàng trở lại là nàng của lúc đó. Ta chưa bao giờ chịu thua kém hắn, ta cũng luôn dốc hết sức lực để bảo vệ nàng. Tình cảm mà ta dành cho nàng chắc chắn không hề ít hơn hắn… Chúng ta hãy bắt đầu lại đi.”
Lần này, hắn tuyệt đối sẽ không buông tay thêm một lần nào nữa. Sương Mai muốn bật khóc nhưng nàng cực lực nhịn lại, nàng khó khăn cất lời:
“Lý Diệu, những chuyện đó ta đều biết cả, chàng đều đã kể hết cho ta nghe rồi. Ngươi tốt với ta, nhưng ta thực sự không muốn bị nhốt lại trong cái lồng son này thêm lần nào nữa, ta sẽ héo mòn mà chết ở đây mất… Coi như ta cầu xin ngươi…”
Lý Diệu nhìn nàng đang khép nép cầu xin mình, hơi lạnh trong mắt hắn dần ngưng kết lại thành sương:
“Vậy thì trẫm sẽ giết chết hắn!” Hắn bất ngờ gầm lên một tiếng dữ dội rồi bỗng nhiên ngẩn người ra, lại nhẹ giọng nói tiếp: “Sương Mai, nàng không biết đâu, tất cả mọi người xung quanh đều khuyên ta nên giết hắn để tuyệt hậu họa về sau. Nhưng năm đó mẫu hậu từng dặn dò ta rất kỹ, nếu ta có huynh đệ tỷ muội, thì sau này nhất định phải đối xử thật tốt với họ, bởi vì chúng ta nợ họ rất nhiều…”
Hắn lẩm bẩm một mình, đôi mắt đỏ ngầu như tro tàn còn sót lại sau một đám cháy lớn:
“Ta có thể không giết hắn, có thể để cho hắn được sống, giống như kiếp trước hắn đã tận trung cai trị vùng Tây Vực cho ta… Nhưng nếu hắn dám cướp nàng đi khỏi tay ta, thì tuyệt đối không được!”
“Lạc Sương Mai, nàng hãy nghe cho thật rõ đây, kinh thành Trường An này đã giăng sẵn thiên la địa võng. Nếu như hắn dám đặt chân đến đây, lần này trẫm sẽ không màng đến tình huynh đệ thủ túc nữa, chắc chắn trẫm sẽ tự tay giết chết hắn.”
Sương Mai nghe thấy vậy thì rúng động tâm can, toàn thân nàng run rẩy không ngừng. Nàng ngẩng đầu nhìn lên những hoa văn cầu kỳ trên trần nhà, cảm thấy đất trời xung quanh đang quay cuồng điên loạn, rồi một màn bóng tối đặc quánh ập đến. Nàng ngất đi trong sự tuyệt vọng tột cùng.
Khi Lạc Sương Mai từ từ tỉnh lại, nàng nhận ra mình đã được đưa trở về Minh Hà Cung, nằm trên chiếc sập gấm mềm mại quen thuộc. Bên ngoài điện, trời lại đổ mưa rầm rì. Tiếng mưa rơi trên lớp ngói lưu ly tạo nên những âm thanh trầm đục, gợi nhắc về nỗi cô độc đến cùng cực mà nàng đã từng nếm trải suốt kiếp trước. Toàn thân nàng nặng trĩu như đeo chì, khó khăn lắm mới cử động được đầu ngón tay. Nàng khẽ quay đầu thì thấy đám thái y đang quỳ rạp đầy đất, còn Lý Diệu đang đứng uy nghiêm trước sập, gương mặt lạnh lùng lắng nghe báo cáo.
Sương Mai cố sức lắng tai nghe, từng lời nói lọt vào tai nàng chẳng khác nào tiếng sét đánh:
“… Nương nương bị kinh động mạnh, thai nhi trong bụng chưa đầy ba tháng, cái thai vốn dĩ đã không ổn định, lại thêm thân thể nương nương suy nhược bấy lâu, nếu như cứ tiếp tục…”
Lời còn chưa kịp dứt, Lý Diệu đã nổi trận lôi đình, thẳng tay ném chén trà xuống đất vỡ tan tành, nước nóng bốc khói nghi ngút. Đám thái y sợ hãi đến mức càng cúi đầu thấp hơn nữa, không ai dám thở mạnh. Duy chỉ có vị Hán y già kia là đánh bạo ngẩng đầu lên nói tiếp:
“Bệ hạ, nếu lúc này dùng thuốc mạnh, nương nương dù có thể giữ được tính mạng, nhưng sau này e là việc sinh nở sẽ…”
Sương Mai bắt đầu thở gấp gáp, theo bản năng người mẹ, nàng đưa tay che chở lấy bụng mình. Trong khoảnh khắc ấy, nàng chợt hiểu thấu ý đồ tàn nhẫn của Lý Diệu. Hắn muốn nhẫn tâm bỏ đi giọt máu trong bụng nàng.
Đời này, nàng đã có con rồi, là kết tinh tình yêu giữa nàng và nam nhân nàng yêu thương nhất. Đứa trẻ này đã được kết tinh ở vương quốc Cao Xương, trong những ngày tháng tân hôn nồng thắm và ngọt ngào. Hóa ra, đó chính là lý do vì sao dạo gần đây nàng lại thường xuyên cảm thấy buồn ngủ đến vậy.
Sương Mai bật khóc nức nở, nàng dùng hết chút sức tàn lực kiệt của mình để tóm chặt lấy ống tay áo của nam nhân trước mặt. Lý Diệu chậm rãi quay người lại, nhìn nàng bằng đôi mắt thâm thẳm, tối đen như vực sâu không thấy đáy.
“Lý Diệu, ngươi hãy nghe cho thật rõ đây… Đứa trẻ này còn thì ta còn. Nếu như ngươi không giữ được con của ta, thì ngươi cũng đừng hòng thấy ta sống sót trên đời này nữa.” Nàng nghiến răng thốt ra những lời tuyệt tình, gương mặt đầm đìa nước mắt đầy vẻ kiên quyết.
Lý Diệu không nói một lời, nhưng đôi bàn tay giấu trong ống tay áo rộng bản đã siết chặt đến mức nghe rõ tiếng xương kêu răng rắc. Sự giằng co yếu ớt ban đầu của nàng dần dần trở thành những tiếng khóc lóc, cầu xin thảm thiết đến xé lòng:
“Ta cầu xin ngươi, Lý Diệu… hãy cứu lấy nó… Kiếp trước ta không thể có con vốn dĩ là do chính ngươi đã hại ta! Ngươi nợ ta một mạng người! Ta cầu xin ngươi… xin hãy giữ lấy nó cho ta…”
Trong lòng Lý Diệu lúc này như có lửa đốt hầm hập, vừa là cơn giận dữ bị đè nén đến tột cùng, lại vừa là nỗi xót xa mãnh liệt không thể gọi tên.
Kiếp trước, đúng là nàng không có thai nhưng lại bị kẻ gian hạ dược. Đến khi hắn hay tin chạy tới nơi thì mọi chuyện đã muộn, dù tính mạng nàng không rơi vào trạng thái nguy kịch nhưng cả đời vĩnh viễn không thể sinh nở được nữa. Lúc ấy, nàng không hề u sầu hay gào khóc, chỉ lặng lẽ rơi vài giọt lệ sầu muộn. Sau đó, mọi chuyện trôi qua như mây khói, nàng chưa từng nhắc lại nỗi đau ấy thêm một lần nào.
Thế nhưng kiếp này, khi nàng mang thai con của nam nhân kia, nàng lại trở nên mạnh mẽ phi thường, khao khát muốn giữ lấy đứa trẻ này bằng mọi giá, thậm chí không tiếc dùng cả tính mạng của chính mình để van nài hắn tha cho nó một con đường sống.
Sự khác biệt ấy thực sự là một trời một vực, khiến trái tim hắn đau nhói.
Lúc nàng còn đang hôn mê, hắn đã từng lạnh lùng ép hỏi thái y xem có cách nào để bỏ cái thai này mà không làm tổn hại đến thân thể nàng hay không. Hắn đã hạ quyết tâm muốn nàng phải cắt đứt hoàn toàn mọi sợi dây liên kết với kẻ ở Tây Vực kia. Nhưng chính lời van nài xé ruột gan khi nàng tỉnh lại đã khiến ý niệm cố chấp, tàn độc vừa rồi của hắn bắt đầu tan biến như mây khói.
Hắn luyến tiếc nàng.
Luyến tiếc vì không muốn nàng phải chịu thêm đau khổ, luyến tiếc vì sợ nàng lại nảy sinh lòng thù hận sâu sắc đối với hắn. Hắn vốn dĩ là một kẻ sát nhân không ghê tay, bản tính lãnh khốc vô tình, nhưng chung quy vẫn không thể xuống tay tàn nhẫn với nàng. Hắn rốt cuộc vẫn không nỡ lòng nào làm tổn thương nàng thêm nữa.
Lý Diệu khẽ nhắm mắt lại. Đến khi mở mắt ra, trong đôi đồng tử đã khôi phục lại sự bình tĩnh vốn có, hắn quét mắt nhìn vòng quanh các vị y quan đang quỳ phía dưới, gằn từng chữ đầy uy lực:
“Nàng và đứa trẻ trong bụng nàng, nếu như có bất kỳ nửa phần sai sót nào, trẫm nhất định sẽ hỏi tội các ngươi trước tiên.”
Tại một ngôi chùa cổ kính tọa lạc nơi ngoại ô kinh thành Trường An.
Không gian núi rừng nơi đây âm u tĩnh mịch, mây mù lờ lững bao phủ quanh những ngọn cây, ngôi chùa cổ hiện ra đầy vẻ vắng lặng và trang nghiêm. Một đàn chim già lam thấp thoáng ẩn hiện trong làn mưa bụi mênh mông như khói. Mỗi dịp cuối tháng không tiếp đón khách hành hương, những bậc thang đá xanh dài dằng dặc dẫn lên chùa vắng bóng người qua lại, chỉ lác đác vài tăng nhân đang lặng lẽ quét dọn lá rụng.
Trước cửa sơn môn được bao quanh bởi những lũy tre xanh mướt mát, ba vị hành giả vận hắc y lặng lẽ xuất hiện. Người dẫn đầu khoác một chiếc áo choàng kín mít, khi nhấc chân bước lên những bậc thang đã để lộ bộ huyền y thêu chỉ kim quý giá bên dưới, bên hông đeo kim ngọc quả, dáng người đĩnh bạt toát lên khí thế hùng hồn của kẻ bề trên. Phía sau hắn chỉ có hai thân vệ đi theo, tay luôn nắm chặt chuôi kiếm bên hông, im lặng quan sát cảnh vật bốn phía đầy cảnh giác.
Vị tăng nhân tiếp khách nhận ra thân phận của người tới, cung kính dẫn họ đi đến căn gác mái nằm phía sau điện Dược Sư. Trong tiếng mõ đục vang đều đặn, nam nhân kia hạ lệnh cho thân vệ đứng chờ ở dưới lầu, còn một mình ông bước lên những thang gỗ cao vút, đẩy cánh cửa nhỏ trên gác mái ra. Bên trong là một không gian rộng rãi, thoáng đãng và thanh tịnh.
Hai cánh cửa sổ gỗ chạm trổ hoa văn tinh xảo đang mở rộng, thu trọn toàn bộ viễn cảnh huy hoàng của thành Trường An vào tầm mắt. Một nam nhân đang đứng trước cửa sổ nhìn về phía chân trời xa xăm, tà áo gấm trắng ngọc quý phái của chàng khẽ phất phơ theo làn gió, phong thái rạng ngời, khí chất thoát tục phi phàm. Trước mặt chàng chính là non sông rộng lớn, với những vọng lâu kéo dài vô tận đến tận chân trời.
Nghe thấy tiếng bước chân người lạ, nam nhân đang chắp tay sau lưng thong thả quay người lại, chàng cũng không thèm nhìn kỹ người vừa đến là ai, đôi tay điềm tĩnh rót một chén trà ngon đã pha sẵn đưa tới trước mặt bàn gỗ.
Hương trà thơm dịu lan tỏa khắp gian phòng, khói sương lờ lững bay lên. Nam tử áo đen ngồi xuống, tháo lớp áo choàng ra lộ ra chân dung thật sự. Đó chính là Định Tương Vương Lý Khuê. Đôi mắt ông sáng quắc như đuốc, nhìn chằm chằm vào nam nhân đang thong thả ung dung trước mặt mà lên tiếng hỏi:
“Những lời ngươi đã viết trong mật tín gửi cho ta, liệu có bao nhiêu phần là sự thật?”
Lạc Tương vân vê chén trà trong tay, điềm nhiên đáp lời:
“Nếu như ta đã dám để cho ngài không cần mang theo bất kỳ một binh một tốt nào, chỉ một mình đến đây gặp ta, thì dĩ nhiên ta đã có nắm chắc trong tay cách để thay đổi cả một vương triều mà không cần phải dùng đến binh đao khói lửa.”
Lý Khuê khẽ cau mày, ông im lặng hồi lâu để suy tính, trong lòng không tránh khỏi có vài phần do dự. Kể từ sau biến cục ở Trường An năm ấy hắn may mắn thoát chết, trở về Định Tương để trấn thủ chống lại quân Bắc Hung, tân đế sau khi lên ngôi vẫn chưa hề ra tay xử lý đến ông. Thế nhưng Lý Tuyên – Tấn Dương Vương, kẻ chỉ chậm chân hơn một bước – đã phải rơi vào kết cục bi thảm là bị giam cầm suốt cả cuộc đời, điều này mỗi khi nhớ lại đều khiến ông ăn ngủ không yên.
Sát phạt chi tâm của tân đế Lý Diệu còn tàn bạo và thâm sâu hơn cả tiên đế, ông hiểu mình không thể cứ ngồi yên chờ chết được. Đám tướng sĩ dưới trướng xúi giục ông mưu sự không phải chuyện ngày một ngày hai. Mấy tháng nay ông dàn quân ở vùng Bắc Cương sẵn sàng chiến đấu, thực chất chính là đang âm thầm chờ đợi một thời cơ chín muồi. Và vị chất nhi đang đứng trước mặt này, vừa hay lại mang chính thời cơ vàng đó đến cho ông.
Ngón tay thon dài của Lạc Tương gõ nhẹ nhịp nhàng lên mặt bàn, ánh mắt chàng vẫn trầm tĩnh như mặt nước hồ mùa thu, chàng đưa tay chỉ về phía kinh thành Trường An xa xăm, nhạt giọng nói:
“Thập cửu vương thúc, ngài có muốn ngồi lên ngôi vị hoàng đế tối cao kia hay không, tất cả tiền đồ ấy đều đang nằm gọn trong tay ngài đấy.”
TÁC GIẢ CÓ LỜI MUỐN NÓI:
Kẻ đáng hận ắt sẽ có chỗ đáng thương. Diệu ca cả cuộc đời này đều phải đau khổ tìm kiếm những thứ tình cảm mà mình chưa bao giờ có được từ thuở ấu thơ.
[CHÚ THÍCH]
Việc các tiểu quốc vùng Tây Vực đưa người vào triều đình để làm chất tử (con tin) được trích từ Sử Ký: “Các tiểu quốc nghe tin Đại Uyển bị đánh bại, đều sai con cháu đi theo quân đội vào cống hiến, yết kiến thiên tử, nhân đó dùng làm chất tử.”
![Bìa [SKSLTGCPT] – Ngoại truyện 1-3](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)