Đêm dài thăm thẳm.
Khi Lạc Tương tiếp kiến xong vị sứ thần đột ngột đến viếng thăm và trở lại tẩm điện, thì nến trong cung đã tắt lịm từ lâu. Nàng chẳng để lại cho chàng lấy một ngọn đèn dầu leo lét, dường như là để trút giận cho sự xuất hiện của vị công chúa phương xa kia. Chỉ có ánh trăng thanh khiết, bàng bạc xuyên qua những ô cửa chạm trổ cầu kỳ, rải những vệt sáng dài lên nền gạch cung đình lạnh lẽo. Từng luồng sáng lúc ẩn lúc hiện theo bóng mây trôi, tạo nên một không gian hư ảo và sâu thẳm đến lạ kỳ.
Trong bóng tối thâm trầm ấy, tấm màn lụa rủ trước sập gụ khẽ lay động theo từng bước chân trầm ổn của người đang tiến lại gần. Lạc Tương khẽ nâng tay vén màn. Chàng nhìn thấy một bóng hình yểu điệu, nửa thân người đắp lớp chăn mỏng thêu hoa văn chìm nhấp nhô như dãy núi xa xăm trong sương sớm. Mái tóc đen huyền như suối lụa xõa tung trên mặt giường, thấp thoáng lộ ra bờ vai thon và tấm lưng trắng ngần, mịn màng tựa tuyết sơn phương Bắc.
Bóng của chàng đổ xuống, chậm rãi bao phủ lấy thân hình động lòng người ấy. Dù Sương Mai đang quay lưng về phía chàng nhưng trái tim nàng lại đập thình thịch liên hồi như trống dồn, nàng nhắm nghiền đôi mắt, cố ra vẻ như mình đã chìm vào giấc ngủ say từ lâu.
Giường nệm khẽ lún xuống, chàng đã ngồi bên mép giường từ lúc nào. Giọng nói trầm thấp, vững chãi của chàng vang lên giữa hư không:
“Sứ thần Đại Lương đã được ta an trí ở trong thành, tuyệt đối không cho họ bước chân vào vương cung.”
Hàng mi của Sương Mai khẽ động đậy, nàng khẽ hé mở một khe nhỏ để nhìn bóng hình lặng lẽ của chàng đang bao trùm lấy mình. Nàng vẫn nằm im bất động, cố ý không lên tiếng đáp lời để thử thách lòng kiên nhẫn của chàng. Nhưng dường như chàng thấu hiểu hết thảy cái trò giả vờ này, chỉ khẽ thở dài một tiếng đầy dung túng.
Đôi bàn tay ấm áp của chàng đặt lên vai nàng, nhẹ nhàng xoay người nàng lại. Sương Mai cuống quýt nhắm chặt mắt, lúc nghiêng mình nàng để mặc mái tóc dài rủ xuống che khuất nửa khuôn mặt diễm lệ, như muốn vùi lấp cả bản thân vào trong lớp hương thơm quen thuộc ấy.
Lạc Tương dịu dàng đưa tay vén những lọn tóc xõa tung, để lộ hàng mi dài đang run rẩy không ngừng vì căng thẳng. Chàng tiếp tục trầm ngâm:
“Đối với các nước Tây Vực, nếu Đại Lương không phái binh đóng quân đồn điền thì cũng sẽ hạ lệnh cho các vương tử nhập kinh yết kiến để giữ lại làm con tin, hoặc là dùng kế sách thông hôn giữa hai nước…”
Đây vốn là thủ đoạn cai trị Tây Vực nhất quán và thâm sâu của Đại Lương từ bao đời nay. Nói ra thật trớ trêu, chính kiếp trước chàng là người đã tập hợp và soạn thảo những điều ấy thành luật lệ biên cương cho hoàng đế, không ngờ kiếp này lại gặp cảnh gậy ông đập lưng ông.
Nghe đến đây, tâm trí Sương Mai khẽ lay động mãnh liệt. Nàng mang theo ký ức của kiếp trước, đương nhiên thấu rõ những mưu đồ chính trị này. Lệ Anh dù là vương tử cao quý cũng bị Toa Xa Vương đưa đến Trường An làm con tin đấy thôi. Những năm tháng đó, không biết bao nhiêu con cháu quý tộc Đại Lương đã được đưa đến Tây Vực thông hôn với các vị vua, sinh ra những vương tử mang dòng máu Hán để đời vương tiếp theo quy thuận hoàn toàn.
Nhưng cho dù là vì đại cục Cao Xương hay Đại Lương đi chăng nữa, làm sao nàng có thể chấp nhận phu quân của mình phải chung chăn gối với người khác? Nàng vốn dĩ là một nữ tử ích kỷ trong tình cảm, chẳng thể nào rộng lượng đến mức hy sinh hạnh phúc gia đình vì cái gọi là quốc gia đại sự.
Thế nhưng nàng không muốn là người chủ động nói ra ý nghĩ đó, sợ rằng sẽ bị quần thần chỉ trích là thiếu phong thái của bậc mẫu nghi thiên hạ, coi việc riêng nặng hơn việc chung. Nghĩ đến đây, nàng đột ngột mở bừng mắt, bàn tay trắng ngần chống lên cằm, hai má phồng lên vì giận dỗi đầy trẻ con:
“Chỉ có chàng là cưới công chúa thôi!” (Ý là vì Lạc Tương cưới Sương Mai, mà Sương Mau vốn dĩ cũng là công chúa nên Lý Diệu mới đưa công chúa khác đến cho Lạc Tương, vì hiện tại chàng chưa có con để gửi sang Đại Lương làm con tin ấy)
Lạc Tương khẽ “Ừ” một tiếng trầm thấp. Chàng thừa hiểu ai là người đứng sau hạ chỉ và ý đồ thực sự của kẻ đó là gì. Nhìn đôi mắt sáng quắc đầy khí thế của nàng và đôi má đang đỏ bừng vì nghẹn khuất, chàng không nhịn được mà bật cười, giọng nói trở nên dịu dàng vô cùng:
“Ta đã có thê tử là em rồi, đời này sẽ không cưới thêm bất kỳ ai nữa. Sáng mai ta sẽ sai người đưa vị công chúa kia trở về Trường An ngay lập tức. Việc này ta sẽ giải quyết ổn thỏa, em không cần phải lo lắng nhiều.”
Chàng nói một cách nhẹ tênh, thậm chí chẳng có lấy một tông giọng thề thốt đảm bảo nào, chỉ như đang tường thuật một sự thật hiển nhiên không thể lay chuyển. Cứ như thể cái việc quốc gia đại sự trọng đại này đối với chàng chỉ là chuyện nhỏ nhặt, chẳng đáng để bận tâm về hậu quả hay tính khả thi.
Sương Mai chớp chớp mắt nhìn chàng. Chàng quá đỗi thông minh, mọi tâm tư nhỏ nhặt, hờn ghen của nàng đều không qua nổi mắt chàng. Đối diện với một người như vậy, nàng vốn định giả vờ nổi giận, gây gổ một trận, nhưng vừa nhìn thấy ánh mắt thâm tình kia là mọi dự tính ban đầu đều tan thành mây khói. Chàng tựa như bầu trời bao la, như đại dương mênh mông, luôn bao bọc và chở che cho nàng một cách vô bờ bến.
Chỉ cần là lời chàng đã nói ra, tuyệt đối sẽ không bao giờ nuốt lời.
Lòng Sương Mai dần thấy vui sướng trở lại, nhưng ngoài mặt vẫn cố giữ vẻ không biến sắc, nàng nhìn chàng một hồi lâu rồi hỏi khẽ:
“Vậy còn Ô Tư thì sao?”
Lạc Tương thành thật đáp lời:
“Theo đúng luật lệ, Ô Tư Vương bắt buộc phải gửi con cái vào Trường An để làm chất tử.”
Sương Mai sửng sốt, đôi mày liễu nhíu chặt lại đầy lo âu, nàng vội vàng lên tiếng:
“Nhưng Tam ca của em thậm chí còn chưa cưới vợ sinh con mà!”
Lạc Tương bình thản nói:
“Nếu vậy, Đại Lương sẽ phái quan thuộc tới trực tiếp quản hạt vùng đất đó, ba năm sau e là đích thân huynh ấy phải vào triều để làm con tin.”
Sương Mai lắc đầu nguầy nguậy: “Tính cách của Tam ca, huynh ấy chắc chắn sẽ không bao giờ chịu cúi đầu đâu.” Nhớ lại cảnh tượng kiếp trước khi Lạc Kiêu và Lý Diệu luôn trong thế giương cung bạt kiếm, chiến tranh khói lửa liên miên, nàng không khỏi cảm thấy lo âu khôn nguôi.
Nàng quỳ gối ngay trên sập nệm, nhích lại gần rồi tựa hẳn vào lưng chàng, khẽ thì thầm:
“Em thực lòng không muốn Tam ca phải dấn thân vào chốn Trường An hiểm nguy ấy.”
Lạc Tương cảm nhận được nỗi lòng của nàng, chàng vòng tay ra phía sau khẽ vuốt ve mái tóc dài xõa tung đầy nâng niu, nhàn nhạt trấn an:
“Vẫn còn những ba năm để tính toán mưu lược, việc này không phải là không có cách giải quyết vẹn toàn. Có ta ở đây rồi, em không cần phải lo lắng.”
Ánh mắt Sương Mai rủ xuống đầy tâm trạng. Nàng biết chàng vốn là bậc mưu sâu kế hiểm, nàng có thể hoàn toàn tin tưởng và dựa dẫm vào chàng, nhưng sâu thẳm trong lòng, nàng cũng luôn khao khát muốn tự mình giải quyết khó khăn một lần.
Trong lúc nàng còn đang mãi mê trầm ngâm tìm cách giúp Lạc Kiêu thoát khỏi tai ương này, một đôi tay mạnh mẽ đã lặng lẽ gạt đi lớp áo sa mỏng manh trên người nàng. Vòng eo mềm mại bị siết chặt lấy, nàng từ từ ngả xuống sập nệm ấm áp.
“Nếu em đã không ngủ được…” Giọng chàng trở nên trầm đục, vương vấn hơi thở nồng nàn của bóng đêm, phủ xuống người nàng như một tấm lưới tình.
Sương Mai cúi đầu mỉm cười trộm trong bóng tối. Chàng biết thừa nàng giả vờ ngủ để lạnh nhạt với chàng, nên lúc này chàng mới lẳng lặng dùng hành động để “trừng phạt” cho sự rời đi đột ngột của nàng hồi chiều.
“Nhưng em… em thấy mệt rồi.” Nàng ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, giọng điệu nghe thật đáng thương nhưng đôi mắt lại lấp lánh sự giảo hoạt tinh quái, như một chú chim nhỏ đang mổ nhẹ vào trái tim chàng, khiến chàng chỉ muốn nâng niu trong lòng bàn tay mà trêu chọc mãi không thôi.
“Để ta lo liệu.” Chàng nắm lấy thắt lưng mềm mại của nàng, đỡ nàng dậy, khẽ nhíu mày lo lắng: “Từ lúc trở về Cao Xương đến nay thấy em cứ uể oải suốt, có cần ta gọi ngự y đến xem lại không?”
Những nụ hôn dày đặc bắt đầu rơi xuống khắp nơi, trán Sương Mai lấm tấm những giọt mồ hôi mịn, lớp áo nóng hầm hập, khung cảnh trong tẩm điện trở nên hỗn độn và nồng cháy. Đôi tay yếu ớt của nàng bấu chặt vào bờ vai rắn rỏi của chàng đến mức đầu ngón tay trở nên trắng bệch. Nàng cắn chặt môi, mãi một lúc lâu mới thốt ra được một câu hoàn chỉnh:
“Em khỏe lắm, chỉ là dạo này bỗng thấy hơi buồn ngủ thôi. Nhưng mà…”
Nhưng mà, nàng thực sự chẳng muốn rời xa chàng dù chỉ là một khắc ngắn ngủi. Sương Mai gạt đi mái tóc dài đang xõa trước ngực để giữa hai người không còn bất kỳ khoảng cách nào, môi lưỡi quấn quýt không rời. Chàng vừa đáp lại nụ hôn nồng cháy của nàng vừa thì thầm bên tai:
“Ta lo vị hán y kia chưa chữa trị dứt điểm căn bệnh cũ cho em. Ngày mai ta sẽ lại mời ông ấy tới xem mạch nhé.”
Lúc này cổ tay Sương Mai đã run rẩy không thôi, nhưng để chứng minh rằng bệnh cũ đã thực sự khỏi hẳn, nàng bướng bỉnh cắn nhẹ vào môi mình, để lộ hàm răng nhỏ xinh mơn trớn trên đôi môi chàng, trông đặc biệt nhu nhược và động lòng người vô cùng.
“Chẳng phải vừa nói là mệt sao?” Chàng hừ nhẹ một tiếng đầy nam tính, giọng nói khàn khàn bị nàng nuốt trọn vào trong.
“Nhưng mà… thực sự rất nhớ chàng, rất nhớ chàng.” Giọng nàng đứt quãng giữa những nhịp thở dồn dập, nàng bị hôn đến mức đôi mắt đẫm lệ, hàng mi ướt sũng như sương sớm.
Tiếng nức nở phát ra rất khẽ, nhưng lại vô tình khơi dậy lòng chiếm hữu mãnh liệt sâu thẳm trong chàng. Nốt ruồi đỏ nơi khóe mắt chàng như nhòe đi vì tình ý, những vệt hồng đào tựa gợn sóng lan tỏa khắp gương mặt.
Rõ ràng là nàng đang ở ngay trước mắt, nằm gọn trong vòng tay chàng, từng tấc da thịt thơm tho đều thuộc về chàng, vậy mà chàng vẫn không tài nào kìm lòng được mà muốn nhiều hơn, sâu hơn nữa. Đây giống như một sự trừng phạt ngọt ngào của trời cao đối với sự tham lam vô độ của chàng. Hồng trần vạn trượng này, vì có nàng mà đã đâm rễ thật sâu trong trái tim chàng, vĩnh viễn không thể nhổ bỏ.
Sáng hôm sau, khi tia nắng đầu tiên của ngày mới xuyên qua khung cửa sổ, Sương Mai đã thức dậy từ rất sớm. Trong khi nam nhân bên cạnh vẫn còn đang chìm trong giấc ngủ say nồng, nàng đã lặng lẽ rời giường, thay một bộ đồ kỵ trang gọn gàng, năng động. Biết chàng dạo này bận rộn trăm công nghìn việc vì sự ổn định của Tây Vực, nàng đã đặc biệt dùng chút hương an thần để chàng có thể ngủ thêm một chút cho lại sức.
Trong lòng nàng vẫn luôn thầm thắc mắc. Sáng sớm đi chỉnh đốn binh mã, chiều lại phê duyệt tấu chương, tối đến dịch kinh Phật, đêm trên giường lại mạnh mẽ không biết mệt mỏi, sao chàng lại có thể sở hữu sinh lực dồi dào đến mức đáng kinh ngạc như thế?
Dưới ánh bình minh dịu nhẹ, dáng vẻ khi ngủ của chàng trông thật tĩnh lặng, đôi mày rậm cương nghị, sống mũi cao thẳng, trông vẫn trang nghiêm như một pho tượng Phật thanh cao không thể khinh nhờn. Nhưng ánh mắt nàng lại vô thức trượt xuống phía dưới, dừng lại ở những vết đỏ nhàn nhạt trên bờ vai tinh tráng và tấm lưng rộng của chàng, tất cả đều là những dấu vết do nàng vô ý cào phải trong cơn nồng nhiệt đêm qua.
Khổ tận cam lai, sau bao sóng gió trắc trở cuối cùng cũng đến ngày tân hôn nồng thắm, trong lòng Sương Mai chỉ muốn được mãi mãi quấn quýt bên cạnh phu quân không rời nửa bước. Thế nhưng, ngày hôm nay nàng buộc lòng phải rời khỏi vương cung Cao Xương một chuyến. Chàng vì nàng mà thẳng thừng từ chối ý định hòa thân của công chúa Đại Lương, việc này chắc chắn sẽ để lại hậu họa khôn lường về sau. Cho dù bản thân nàng không rõ chàng định sẽ dùng kế sách gì để giải quyết ổn thỏa, nhưng trong đầu nàng đã sớm nảy ra một cách. Nàng muốn được cùng chàng gánh vác những ưu phiền, lo toan của bậc quân vương.
Sương Mai lặng lẽ thay một bộ thường phục giản đơn, hạ lệnh cho quân lính dẫn đường đưa mình đến quan dịch – nơi đoàn sứ thần Đại Lương đang dừng chân trú ngụ. Tại nơi đó, nàng đã gặp được vị công chúa được cử đến để kết nghĩa hòa thân. Đương kim hoàng đế Lý Diệu vốn dĩ vẫn chưa có con nối dõi tông đường, kẻ được mang tới lần này chắc chắn chỉ là một quận chúa phương xa nào đó, hoặc có thể là con gái của một vị đại thần có công được ban phong tước hiệu công chúa mà thôi.
Sương Mai đứng nép mình bên ngoài, khẽ khàng nhìn qua khe cửa khép hờ. Thiếu nữ ngồi bên trong kia dường như tuổi đời còn nhỏ hơn cả nàng, dung mạo toát lên vẻ thanh tú, dịu dàng. Bộ hỉ phục đỏ rực trên người nàng ấy có vẻ như chỉ mới được may vội vàng nên chẳng hề vừa vặn với vóc dáng, phần vòng eo rộng thùng thình buộc phải dùng dải đai lưng thắt thật chặt, ngay đến cả ống tay áo cũng ngắn đến mức chỉ vừa đủ che được đôi cổ tay gầy gò, xanh xao. Trong gian phòng vắng vẻ chỉ có duy nhất một tiểu thị nữ nhỏ bé hầu hạ bên cạnh, trông cảnh tượng thật quá đỗi hiu quạnh.
Nhìn ngắm bóng dáng quen thuộc đang hiện ra trước mắt, Sương Mai bỗng chốc nhận ra nàng ấy. Ở kiếp trước khi bản thân nàng bị kẻ xấu hãm hại, bị ép buộc đưa đi hòa thân tận chốn Bắc Hung xa xôi, trong đoàn người năm ấy cũng có một cô nương mang dáng vẻ y hệt như vậy. Lúc đó, Sương Mai chỉ nhớ mình bị đánh cho ngất đi rồi bị kẻ khác khiêng lên xe ngựa, đến khi tỉnh lại thì thấy cổ họng khô khốc, đắng ngắt vô cùng, những kẻ xung quanh nếu không sợ hãi thì cũng đều tỏ vẻ ghét bỏ nàng, duy chỉ có cô nương này đã can đảm đưa cho nàng chút nước uống. Sau này, nàng may mắn được Quốc sư cứu thoát khỏi doanh trại của quân Bắc Hung, còn cô nương tội nghiệp này chắc hẳn đã thực sự phải gả đến nơi thâm sơn cùng cốc, rừng thiêng nước độc ấy rồi.
Những vị công chúa được đưa đi hòa thân phần lớn đều là con gái của các tội thần, thân phận bơ vơ không nơi nương tựa giữa dòng đời. Nếu không phải lâm vào cảnh ngộ khốn cùng như vậy, thử hỏi có nhà cao cửa rộng nào ở chốn kinh thành lại nỡ lòng gả con gái mình đi đến nơi xa xôi, vạn dặm cách trở này.
Sương Mai bỗng dâng lên một niềm đồng cảm sâu sắc. Kiếp trước, chính nàng cũng từng từ Ô Tư mà phải gả xa đến tận Đại Lương nên nàng hiểu rõ nỗi khổ tâm này hơn ai hết. Nàng cũng đã từng nghe kể về thân phận thực sự của dưỡng mẫu – Thừa Nghĩa công chúa – vốn cũng là con gái của một tội thần ở Đại Lương, nếu không bị đưa đi lưu đày biệt xứ thì cũng phải làm thân nô tì, kết cục vô cùng thảm hại. Nếu vị công chúa trước mắt này bị vương quốc Cao Xương từ chối rồi gửi trả về, e rằng tính mạng lại bị đem ra để đưa cho kẻ khác chà đạp.
Cô nương này kiếp trước đã từng có ơn cứu mạng nàng, vì vậy nàng muốn tìm cho nàng ấy một mối nhân duyên thực sự tốt đẹp để nương tựa. Sương Mai hạ quyết tâm trong lòng, nàng đưa tay đẩy cửa bước thẳng vào trong phòng.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Cơn gió nhẹ nhàng thổi qua, làm cho những cành ngọc lan ngoài cửa sổ lay động xào xạc. Trong vương cung Cao Xương, Lạc Tương tỉnh giấc sau cơn mộng mị, theo thói quen cũ chàng đưa tay muốn ôm lấy người thương đang nằm bên cạnh. Thế nhưng, bàn tay chàng chỉ chạm phải lớp chăn mỏng mềm mại, không gian bên cạnh hoàn toàn trống trải, lạnh lẽo.
Lạc Tương thoáng khựng lại, chàng vội khoác thêm lớp áo bào rồi rời khỏi giường, đúng lúc đó chàng nhìn thấy trên giá nến có đặt một phong thư. Lá thư ấy được viết bằng chữ Hán, tuy rằng nét chữ vẫn còn đôi chút xiên vẹo nhưng lại thể hiện sự nghiêm túc, chỉn chu. Trong thư nàng viết rằng nàng có công chuyện hệ trọng phải trở về Ô Tư một chuyến.
Lạc Tương buông thõng lá thư trong tay, lặng người thẫn thờ nhìn những đóa ngọc lan đã bắt đầu héo tàn rủ xuống bên ngoài cửa sổ. Đang lúc yên lành, nồng thắm, cớ sao chỉ sau một đêm ngắn ngủi nàng lại đột ngột đòi trở về Ô Tư như vậy?
Chàng hồi tưởng lại những chuyện đêm qua, rõ ràng nàng đã làm hòa với chàng, quấn quýt bên nhau không rời nửa bước cho đến tận khuya khoắt, lại còn liên tục nũng nịu đòi chàng hôn mãi không thôi. Chàng cứ ngỡ rằng nàng đã thực sự nguôi ngoai cơn giận rồi. Vì cớ gì mà sáng sớm ngày hôm nay nàng lại lặng lẽ bỏ đi như vậy?
Lạc Tương thu lại lá thư, cất kỹ vào trong lồng ngực, lập tức triệu tập thống lĩnh thủ vệ vương cung tới để hỏi cho rõ hành tung của nàng. Trước đó, chính chàng đã tin tưởng giao cho nàng quyền điều động binh mã, quân đội Cao Xương từ lâu vốn luôn thân thiện, kính trọng với nàng, và tài bắn cung xuất chúng của nàng cũng có đất dụng võ ngay trong doanh trại quân đội.
Dưới áp lực uy nghiêm của chàng, đám binh sĩ mới ấp úng khai nhận rằng nàng chỉ mang theo hơn trăm kỵ binh tinh nhuệ, đích thân hộ tống vị công chúa Đại Lương kia rời đi. Lạc Tương nghe xong liền khẽ nhíu mày. Trở về Ô Tư? Lại còn mang theo công chúa Đại Lương? Rốt cuộc nàng đang định toan tính điều gì đây?
Thế nhưng chỉ một lát sau đó, đôi mày đang nhíu chặt của chàng bỗng chốc giãn ra. Chàng khẽ thở dài một tiếng, trên môi nở một nụ cười đầy vẻ bất lực nhưng cũng vô cùng dung túng. Chàng hiểu nàng rồi. Nàng vốn là cánh chim đại bàng nhỏ bé của thảo nguyên, không bao giờ có thể bị giam cầm trong lồng son, nàng luôn muốn tự tay mình thực hiện những điều mà mình yêu thích. Chàng nguyện sẽ mãi mãi là hậu phương vững chắc nhất, che chở cho nàng. Lạc Tương bình tâm mở tấu chương ra, hạ lệnh gọi các vị thần tử vào điện để tiếp tục bàn bạc, bố trí cục diện cho vùng Tây Vực.
Từ vương quốc Cao Xương muốn hướng về phía Ô Tư phải băng qua một vùng sa mạc đầy những bãi cát lưu sa nguy hiểm. Sương Mai oai phong dẫn đầu đoàn người, hộ tống công chúa Đại Lương tiến về phía dãy núi Thiên Sơn hùng vĩ.
Những vị sứ thần Đại Lương lúc ban đầu còn không ngừng lầm bầm càm ràm vì không thực hiện được việc đưa công chúa đi thành hôn, thế nhưng khi nghe nói có quân đội Cao Xương tinh nhuệ đích thân hộ tống về tận Trường An, bọn họ liền lập tức im bặt không dám ho một tiếng. Ở chốn Tây Vực hiểm trở này, việc sứ thần mất mạng vì thú dữ hay bị phỉ tặc sát hại vốn là chuyện thường tình, nay có quân Cao Xương bảo vệ, bọn họ cảm thấy như vừa nhặt lại được một cái mạng từ tay tử thần.
Trời nắng gắt như thiêu như đốt, Sương Mai thúc ngựa đi chậm lại để đi song song bên cạnh xe ngựa của công chúa. Nàng vô tình nghe thấy tiếng đối thoại nhỏ nhẹ, thỏ thẻ phát ra từ bên trong:
“Công chúa, giờ chúng ta phải tính sao đây? Người của Cao Xương đang đưa chúng ta trở về, sao người không tìm cách nào để ở lại đây?”
“Đêm qua vị Quốc chủ kia đã nói rõ ràng rồi, đời này chàng chỉ cưới một người duy nhất làm thê tử. Ta có cố tình ở lại cũng chẳng ích gì. Hơn nữa, họ đã phải trải qua bao nhiêu kiếp nạn, gian truân mới có thể thành chính quả như ngày hôm nay, sao ta có thể làm ra chuyện thất đức là hủy hoại đi nhân duyên tốt đẹp của người khác cho được?”
“Nhưng nếu phải trở về Đại Lương, chẳng phải người sẽ lại bị đưa đi lưu đày sao?”
“Đi đến bước nào thì hay bước ấy vậy. Bệ hạ đã từng hứa rằng chỉ cần ta bằng lòng đi hòa thân để lập công chuộc tội, Ngài sẽ tha mạng cho phụ thân ta. Ta phải tìm mọi cách để được ở lại Tây Vực này mà lập công. Nhìn thấy bọn họ hiên ngang cưỡi ngựa trên thảo nguyên uy phong thật đấy, ta cũng muốn được học cưỡi ngựa như thế…”
Giọng nói ấy tuy nhỏ bé nhưng lại chứa đựng một ý chí vô cùng kiên định. Sương Mai lặng lẽ lắng nghe một lát rồi khẽ ho nhẹ một tiếng, nàng cởi túi nước đeo bên hông ra rồi đưa vào bên trong xe. Những vị sứ thần kia vốn chỉ coi công chúa như một quân bài chính trị, chẳng một ai thực tâm quan tâm xem nàng có đang đói khát hay mệt mỏi ra sao. Thế nhưng Sương Mai thì khác, nàng luôn để ý đến từng chút một, một ngụm nước ơn nghĩa từ kiếp trước, nàng vĩnh viễn ghi tạc trong lòng, không bao giờ quên.
Sương Mai thúc ngựa vọt lên phía trước dẫn đoàn. Sắp đến ranh giới biên giới của Ô Tư, nơi mà Tam ca nàng thường hay lui tới để săn bắn vào mỗi mùa thu. Bỗng nhiên, từ phía sau những đụn cát sa thạch vang lên những tiếng động lạ.
“Có bão cát sao?” Một vị tướng sĩ cất tiếng hỏi đầy lo ngại.
Sương Mai cúi thấp người xuống để lắng nghe tiếng động truyền từ mặt đất, sau đó nàng lập tức cảnh giác: “Không phải bão cát. Tiếng vó ngựa này vô cùng quy luật, dồn dập. Là kỵ binh, ít nhất cũng phải có hơn trăm người.” Nàng nín thở một nhịp, rồi khẳng định chắc nịch: “Là kỵ binh của quân Bắc Hung.”
Vào mùa thu đông hàng năm, người Bắc Hung thường kéo quân xuống phía nam để cướp bóc lương thực và bắt người về làm nô lệ. Sương Mai không hề muốn phải đối đầu trực diện với chúng khi mà bản thân còn đang vướng bận việc bảo vệ sứ đoàn.
“Tất cả nghe lệnh ta! Mau chóng chạy vào khu rừng rậm phía trước, đó chính là địa phận cai quản của Ô Tư!”
Nàng nhanh như cắt, một tay bế thốc công chúa lên ngựa của mình, rồi giao tiểu thị nữ cho thân vệ bảo vệ, sau đó quất roi thúc ngựa chạy đi điên cuồng.
“Công chúa ngồi cho vững vào!”
Mưa tên từ phía sau lưng quân địch đổ ập tới như trút nước. Sương Mai vừa phi ngựa thần tốc, vừa xoay người lại dùng cung tên bắn trả mãnh liệt. Tiễn bắn ra không một phát nào trượt, quân địch ngã xuống liên tiếp, nhưng cũng vì thế mà tốc độ chạy của ngựa bị chậm lại đôi phần. Nàng nhìn công chúa đang run rẩy vì sợ hãi trong lòng mình, đột nhiên lên tiếng hỏi:
“Công chúa tên gì?”
“Lý… Lý Vô Ưu.”
Sương Mai dứt khoát nhét dây cương ngựa vào tay nàng rồi dặn dò: “Vô Ưu công chúa, đừng sợ hãi! Chẳng phải cô muốn học cưỡi ngựa sao? Nếu muốn sống sót thì hãy làm theo lời ta. Thúc mạnh vào bụng ngựa, mắt nhìn thẳng về phía trước!”
Trong cơn nguy hiểm tột cùng, bản năng sinh tồn đã giúp Vô Ưu khống chế được con ngựa chiến. Đoàn người dốc sức chạy đến được bìa rừng nhưng vẫn bị một đội quân Bắc Hung cầm loan đao truy sát gắt gao phía sau. Con ngựa của Sương Mai lúc này đã sức cùng lực kiệt, Vô Ưu công chúa vì quá đỗi sợ hãi mà không may ngã nhào xuống mặt đất.
Ngay đúng lúc kỵ binh Bắc Hung định lao tới vây bắt, một tiếng huýt gió sắc lẹm xé toạc bầu trời vang dội lên. Quân địch bỗng chốc khựng lại vì kinh động. Một mũi tên xé gió lao đi cực nhanh và chuẩn xác, bắn hạ ngay tắp lự tên lính Bắc Hung đang định chạm tay vào người Vô Ưu.
Tài bắn cung thần sầu này… Sương Mai tràn đầy mừng rỡ nhìn sâu vào trong rừng thẳm. Một đội nhân mã vận hắc y oai phong đứng sừng sững ở đó. Dù chỉ mới thấy bóng hình mờ ảo, nàng cũng đã biết rõ đó là ai. Nàng lập tức xuống ngựa, quỳ một gối xuống hành lễ: “Tham kiến Ô Tư Vương!”
Lạc Kiêu lúc này đang mặc thường phục giản đơn, không hề mặc giáp trụ, một tay cầm loan đao, một mình lững thững đi thẳng về phía quân Bắc Hung. Uy chấn vạn trượng tỏa ra từ người hắn khiến cho cả lá rừng cũng phải rung động bần bật. Quân Bắc Hung xanh mặt vì khiếp sợ, đồng loạt xuống ngựa hành lễ quỳ lạy: “Bái kiến Hữu Hiền Vương! Chúng ta thực sự không biết đây chính là người của ngài bảo hộ…”
Lạc Kiêu lạnh lùng thu đao vào vỏ, chàng chậm rãi đi về phía nữ tử đang mặc bộ hỉ phục đỏ rực nhưng lại đang run rẩy ngồi trên mặt đất. Vô Ưu cố gắng lấy lại bình tĩnh để đứng thẳng dậy, nàng cố giữ vững lễ tiết của một vị công chúa: “Công chúa Đại Lương Lý Vô Ưu, xin được tham kiến Ô Tư vương.”
Sau một hồi lâu im lặng không thấy đối phương đáp lời, nàng mới đánh bạo lấy hết can đảm ngẩng đầu lên, vô tình chạm phải đôi mắt mang sắc màu hổ phách thâm trầm ấy. Bốn mắt nhìn nhau trong gang tấc, nàng chợt thốt lên: “Ta… hình như ta đã từng thấy ngài ở nơi nào rồi.”
Dẫu cho từ thuở nhỏ tới giờ chưa từng một lần đặt chân ra khỏi thành Trường An hoa lệ, nhưng chẳng hiểu sao nàng vẫn cảm thấy nam nhân cao lớn trước mặt này mang lại một cảm giác vô cùng quen thuộc, tựa như đã hằn sâu trong tâm trí.
Lạc Kiêu khẽ nhíu chặt đôi mày kiếm, hắn dùng vỏ bao loan đao lạnh lẽo nâng lấy cằm nàng lên để nhìn cho thật kỹ, rồi cất giọng hỏi đầy vẻ lạnh lùng, xa cách: “Nói mau, vì sao binh quân của vương quốc Cao Xương lại đứng ra hộ tống cô?”
Đúng ngay lúc bầu không khí đang căng như dây đàn ấy, Sương Mai từ phía sau vội vã chạy đến, nàng cất tiếng gọi lớn phá tan sự tĩnh lặng: “Lạc Kiêu!”
Lạc Kiêu nghe thấy thì không khỏi giật mình kinh ngạc. Ngay trước mặt bao nhiêu quân lính và thuộc hạ, nàng lại không hề gọi một tiếng Tam ca như mọi khi mà lại dám gọi thẳng tên húy của hắn ra như thế. Hắn thực lòng chẳng thể đoán định được muội muội của mình lại đang định bày ra trò gì đây.
Sau khi trở lại vương cung Ô Tư, Lạc Kiêu tự tay rót trà mời Sương Mai để bình tâm lại. Hắn bắt đầu kể rằng mình vừa nhận được mật thư của Quốc chủ Cao Xương, trong thư bảo hắn hãy mau chóng đến vùng biên giới vì có việc hệ trọng cần giúp, chính vì thế hắn mới kịp thời đem quân đến cứu viện. Sương Mai đón lấy lá thư, vừa nhìn thấy nét chữ rồng bay phượng múa quen thuộc của Lạc Tương thì trong lòng vừa dâng lên chút giận hờn, lại vừa cảm thấy ngọt ngào khôn xiết. Quả nhiên, trên đời này chẳng có chuyện gì mà có thể qua mắt được chàng.
“Muội đột nhiên trở về đây để làm gì? Có phải hắn ta đã bắt nạt muội rồi không?” Lạc Kiêu lên tiếng hỏi với vẻ đầy quan tâm.
Sương Mai không đáp ngay mà chỉ nở một nụ cười đầy vẻ bí hiểm: “Tam ca, huynh hãy giúp muội chăm nom, săn sóc vị công chúa này thật tốt nhé.”
“Phải chăm sóc trong bao lâu?”
“Ít nhất cũng phải là ba năm ròng rã.”
Lạc Kiêu nghe xong thì bị sặc trà, hắn kinh ngạc thốt lên: “Ba năm sao? Vương đình của ta là nơi tôn nghiêm, chứ có phải là chỗ để nuôi nhốt mấy con mèo nhỏ nũng nịu đâu?”
“Không được hay sao? Lúc trước chính huynh cũng đã từng phó thác, gửi gắm muội cho người ta với lời hứa trọn đời trọn kiếp đó thôi?” Sương Mai bĩu môi đầy vẻ hờn dỗi.
Lạc Kiêu nghe vậy thì hoàn toàn á khẩu, không thốt nên lời. Đó có lẽ chính là quyết định vừa đúng đắn nhất, nhưng cũng là sai lầm nhất trong suốt cả cuộc đời của hắn. Hắn vội vã xua tay: “Chuyện đó không giống nhau, nữ tử người Hán vốn dĩ nũng nịu, yếu đuối lắm, lại cực kỳ phiền phức. Đã sống ở chốn thảo nguyên lộng gió thế này mà ngay đến cả thuật cưỡi ngựa cũng chẳng biết lấy một chút.”
Sương Mai chống cằm, khẽ nhướng đôi mày liễu nhìn hắn: “Thì huynh hãy tự mình dạy cho nàng ấy đi. Chẳng phải thuật cưỡi ngựa của huynh vốn dĩ là giỏi nhất vùng này hay sao?”
Lạc Kiêu quay mặt đi hướng khác, hắn nở một nụ cười nhạt đầy vẻ không tình nguyện chút nào, thế nhưng sâu thẳm trong lòng hắn lại chợt dâng lên một cảm giác kỳ lạ, khó tả khi hồi tưởng về ánh mắt trong trẻo của tiểu cô nương lúc ban nãy.
“Muội cứ nằm mơ giữa ban ngày đi.”
Sương Mai lặng lẽ cắn chặt răng, nàng đang định bụng sẽ tiếp tục tranh luận, phân bua thêm vài lời với Lạc Kiêu, thì chợt nghe thấy tiếng hầu quan vương đình vội vã vào báo cáo rằng có một chi binh quân của vương quốc Cao Xương đã tiến vào trong vương đình, người dẫn đầu đoàn quân nói rằng tới đây là để đón Vương nữ trở về nhà.
Bởi vì hai nước Cao Xương và Ô Tư đã liên hôn, Lạc Kiêu lại muốn muội muội mình được đi lại thuận tiện giữa hai bên, nên quân đội Cao Xương khi vào thành vốn chẳng cần đến quan điệp thông hành. Hiện tại người đang tìm đến đây là ai, có lẽ chẳng cần phải nói ra thì trong lòng mọi người cũng đã rõ mười mươi, tuyệt đối không còn gì để nghi ngờ nữa.
Sương Mai không khỏi sửng sốt, khuôn mặt kiều diễm của nàng nhất thời ửng lên một tầng hồng nhạt tựa ráng chiều. Chẳng lẽ nàng vừa mới rời đi chưa được bao lâu, mà chàng đã lập tức vội vã đuổi theo đến tận vương đình Ô Tư này sao?
“Còn không mau mau đi tìm hắn đi? Mới trở về nhà ngoại được mấy ngày mà hắn đã tới đây đòi người rồi, thật là…” Lạc Kiêu hậm hực liếc nhìn nàng một cái đầy vẻ trêu chọc, hắn lặng lẽ hớp một ngụm trà lớn, rồi không thèm nói tiếp lời nào nữa.
Đợi đến khi bóng dáng nàng đã vội vã rời khỏi điện, Lạc Kiêu mới khẽ lắc đầu, hắn bắt đầu chìm vào trầm tư, hồi tưởng lại rõ nét cảnh tượng trong khu rừng rậm lúc ban nãy. Bóng cây lay động xào xạc, bộ hỉ phục màu đỏ đậm kia uốn lượn rực rỡ trên mặt đất. Nữ tử đó, hình như trong quá khứ hắn thực sự đã từng gặp qua ở nơi nào rồi thì phải.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Khi Sương Mai trở lại căn tẩm điện cũ của mình, nàng đã thấy một nam nhân đứng xoay lưng lại phía mình, lặng lẽ chờ đợi phía sau lớp màn che rủ thấp. Thật khó lòng để thấy được chàng lại khoác lên mình một bộ gấm vóc màu trắng ngọc tinh khiết, trên đó thêu những đường chỉ vàng cực kỳ quý giá, toát lên vẻ thanh cao thoát tục.
Nàng rón rén từng bước tiến lại gần, vừa mới áp sát liền từ phía sau đưa tay ôm chặt lấy vòng eo săn chắc của chàng, gò má nàng cọ xát vào lớp vải vóc mịn màng trên lưng chàng vài cái thật tình cảm, rồi nhỏ giọng hỏi han:
“Công việc ở Cao Xương bận rộn như vậy, sao chàng lại cất công tới đây? Lại còn tới nhanh đến mức này nữa?”
Nam nhân kia nghe tiếng liền xoay người lại, hắn giữ chặt lấy hai cánh tay nàng đang đặt ở eo mình, rồi thuận thế ôm chặt nàng vào lòng một cách chậm rãi. Sương Mai ngoan ngoãn dựa đầu vào ngực hắn, thế nhưng tâm trí nàng khẽ động, nàng bỗng nhiên nhận ra có một cái gì đó không đúng.
Nam nhân này hoàn toàn không có mùi đàn hương thanh tịnh quen thuộc vốn có, ngay đến cả động tác ôm ấp cũng mang theo vài phần xa lạ, khác thường.
“Chuyện ở kinh thành Trường An tuy rằng có muôn phần bận rộn, nhưng trẫm vẫn muốn đích thân tự mình tới đây để đón nàng về lại nhà.”
Vừa nghe thấy giọng nói vừa có phần quen thuộc nhưng lại chứa đựng vẻ xa lạ đáng sợ ấy, Sương Mai cảm thấy rùng mình, nổi cả da gà khắp người, nàng muốn vùng chạy đi nhưng rõ ràng đã không còn kịp nữa rồi. Nàng ra sức vẫy vùng để thoát khỏi cái ôm ghì chặt ấy, đôi tay run rẩy vịn chặt lấy cạnh bàn gỗ để giữ cho bản thân không bị ngã khuỵu xuống đất:
“Sao ngươi… sao ngươi lại có thể ở nơi này? Làm cách nào mà ngươi biết được ta đang ở Ô Tư? Đám thám tử của ngươi cho dù có tài giỏi đến đâu cũng không thể nào đưa tin nhanh đến mức để báo cho ngươi kịp thời như thế được…”
Lý Diệu thong thả, ung dung đưa tay phủi đi lớp bụi mờ ảo trên tay áo, hắn nhạt giọng đáp lời:
“Hai câu hỏi này của nàng, trẫm có thể trả lời cùng một lúc cho nàng rõ.”
“Thực chất, trẫm đã chờ đợi ở Ô Tư này từ rất lâu rồi, chỉ chờ ngày nàng tự mình chui đầu vào lưới mà thôi.”
Trong đầu Sương Mai chợt lóe lên một linh cảm đáng sợ, nàng đột ngột ngước mắt nhìn hắn trân trân:
“Vị công chúa Đại Lương kia chính là do ngươi đã cố ý sắp đặt tất cả, ngươi ép nàng ta phải gả cho Quốc chủ Cao Xương, đó chính là quân lệnh bắt buộc của ngươi!”
Lý Diệu khẽ nhếch môi nở một nụ cười lạnh lẽo, hắn từng bước một tiến lại gần phía nàng, giọng nói trở nên u ám, trầm mặc:
“Trước kia, khi ta chỉ mới có ý định nạp thêm vài vị phi tần, bọn họ thậm chí còn chưa kịp bước chân vào cửa cung mà nàng đã ghen tuông, giận dữ đến mức ấy. Nay có công chúa Đại Lương tiến vào Cao Xương, hắn ta bị buộc phải cưới thêm một vị chính thê, dựa vào tính cách bướng bỉnh của nàng, lại thêm Ô Tư chính là nhà mẹ đẻ, trong cơn tức giận tột cùng nàng nhất định sẽ bỏ đi mà trở về đây.”
“Trẫm chẳng qua chỉ việc ngồi đây ôm cây đợi thỏ là được rồi.”
Sương Mai nhìn chằm chằm vào bộ y phục và cả cách trang điểm mà hắn đã cố tình bắt chước theo y hệt Lạc Tương, trong lòng nàng dậy sóng dữ dội, nàng theo bản năng vô thức lùi lại từng bước một. Chú ý đến ánh mắt đang dò xét thầm lặng của nàng, Lý Diệu dang rộng hai cánh tay, cười nói đầy vẻ đắc thắng:
“Sao thế, trông trẫm không giống hắn sao? Chẳng phải trước kia chính miệng nàng đã nói, nàng cam tâm ở lại bên cạnh trẫm là vì trẫm trông cực kỳ giống hắn hay sao?”
“Ta tuyệt đối sẽ không bao giờ cùng ngươi trở về Trường An.” Sương Mai cố nén cơn sợ hãi đang dâng trào, nàng cố gắng trấn định tinh thần mà khẳng định chắc nịch.
Lý Diệu nhìn chằm chằm vào gương mặt đã trở nên trắng bệch không còn giọt máu của nàng, hắn thong dong lên tiếng tuyên bố:
“Thiết luật về việc thống trị vùng Tây Vực của Đại Lương chắc hẳn nàng cũng đã quá rõ rồi đó. Nếu như Ô Tư vương không muốn đích thân vào Trường An để làm chất tử, thì thân tộc ruột thịt của hắn cũng có thể đi thay thế. Theo như những gì trẫm được biết, hiện giờ hắn chỉ còn duy nhất mình nàng là muội muội ruột trên đời này mà thôi. Nàng vào cung, chính là danh chính ngôn thuận thay hắn làm chất tử cho trẫm.”
Sương Mai siết chặt hai nắm đấm ở sau lưng để che giấu sự run rẩy, nàng bình tĩnh đáp trả:
“Ta đã sớm có kế để đối phó với ngươi rồi.”
“Vậy thì đã không còn kịp nữa rồi, Lạc Sương Mai ạ,” Bóng dáng cao lớn của hắn hoàn toàn đổ sụp lên người nàng, hắn từng bước một ép sát nàng vào góc tường, giọng nói cất lên cực nhẹ nhưng cũng cực kỳ trầm mặc, “Đời này nàng không trốn thoát khỏi tay trẫm đâu.”
“Ta sẽ đưa nàng trở về Trường An, tất cả mọi người bên ngoài sẽ đều nghĩ rằng nàng đã quay trở lại Cao Xương từ lâu rồi.”
“Chờ cho đến khi bọn họ phát hiện ra sự thực, thì nàng đã sớm vào sâu trong hoàng cung rồi, lúc đó chúng ta có thể đường hoàng mà bắt đầu lại mọi chuyện như xưa.”
Tác giả có lời muốn nói:
Chương sau sẽ là hồi kết cho ngoại truyện 1, mình sẽ cố gắng duy trì tiến độ cập nhật mỗi ngày!
Tiếp nối sau đó, mình sẽ hé lộ những tình tiết về tiền kiếp và hậu kiếp mà chính văn chưa đề cập tới, cùng với những tuyến If mà các bạn hằng mong đợi.
Một lưu ý nhỏ là truyện của mình sẽ không có những màn đấu đá, tranh giành tình cảm tiêu cực đâu. Mình luôn ưu tiên tôn vinh sự thấu hiểu và gắn kết giữa những người phụ nữ với nhau mà thôi! (Woman support woman)
EDITOR CÓ LỜI MUỐN NÓI:
Đây cũng là cái mà mình vô cùng thích ở tác giả, thay vì dùng đủ mưu kế hại nhau thì tác giả đã xây cho nữ chính và những cô gái khác một màn giúp đỡ lẫn nhau. Ngay cả đoạn xử Chiêu Nguyệt thì Sương Mai vẫn mong Nguyệt Nguyệt ở kiếp sau có thể sống hạnh phúc hơn mà. Chị em chúng ta cũng như thế nhaaaa
![Bìa [SKSLTGCPT] – Ngoại truyện 1-2](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)