Vốn là một vị hoàng tử sinh ra trong nhung lụa, từ thuở để chỏm đã được các bậc đại nho tận tâm dạy dỗ lễ nghi, Lý Diệu làm sao có thể thấu hiểu được những chốn ăn chơi trác táng như Tiên Nhạc Các lại ẩn chứa những “động thiên” huyền bí, lắt léo đến nhường này.
Xung quanh vắng lặng như tờ, không một tiếng động nhỏ, Lý Diệu chậm rãi đặt từng bước chân nặng nề vào đường hầm sâu thẳm, tối tăm. Hắn càng đi càng chậm, cuối cùng vẫy tay cho lui đám thân vệ, cố ý ho khan vài tiếng phá tan bầu không khí đặc quánh rồi dừng lại trước tấm màn trướng, gương mặt lộ rõ vẻ do dự.
Đã có một khoảnh khắc ngắn ngủi, hắn thực sự đã nghĩ đến chuyện quay lưng thoái lui, không muốn đối diện với thực tại tàn khốc.
Mãi cho đến khi trong trướng hồi lâu vẫn chẳng có chút động tĩnh gì, tâm tư hắn khẽ lay động, hắn đột ngột vươn tay vén mạnh bức màn nhìn vào bên trong.
Thế nhưng, bên trong không hề có một bóng người.
Trên chiếc giường nệm là một cảnh tượng hỗn độn vô cùng, tấm chăn mỏng nhăn nhúm vứt vương vãi dưới sàn đất, những dấu vết lún sâu trên đệm vẫn còn lờ mờ phác họa lại dáng vẻ quấn quýt nồng nàn vừa mới rời đi chưa lâu. Giữa tấm thảm nỉ trắng muốt tinh khôi, một dải lụa đỏ rực rỡ nằm trơ trọi ở đó – đó chính là dải lụa nàng vẫn thường dùng để buộc tóc.
Đó vốn là thói quen cũ của nàng, mỗi khi rong ruổi trên lưng ngựa đến lúc thỏa thuê, nàng sẽ vô thức tháo dải lụa ra, để mặc cho mái tóc đen dày mượt mà xõa xuống bờ vai ngọc, tựa như một thác nước đổ xuống, tạo nên những gợn sóng mê hồn.
Hôm nay, chính nàng đã chủ động lấy lòng nam nhân kia.
Và người đó, cũng đã cố ý để hắn phải tận mắt chứng kiến cảnh tượng này.
Lý Diệu cúi người nhặt dải lụa lên, siết chặt trong lòng bàn tay, cảm giác mềm mại của tơ lụa trượt qua kẽ tay hắn như một lời giễu cợt. Đúng lúc đó, bên ngoài bỗng vang lên tiếng ngựa hí vang động, hắn vội vàng tung cửa sổ, từ lầu hai phóng tầm mắt nhìn xuống dưới.
Mưa bão vừa mới tạnh hẳn, nước mưa vẫn còn tích tụ thành từng vũng dưới hiên nhà. Ngay phía ngoài cửa Tiên Nhạc Các, một nam nhân cao lớn đang ôm ngang thắt lưng nàng – người lúc này đang được bọc kín mít trong chiếc sưởng y đen tuyền – đặt nàng lên lưng ngựa một cách vững chãi.
Nàng bị bao bọc không hở chút nào, mái tóc mây vì không còn dải lụa buộc lại nên xõa tung bay phất phơ hai bên, che khuất hoàn toàn khuôn mặt, khiến người ta không thể nhìn rõ dung nhan.
Đôi mắt đỏ quạch vì phẫn nộ của Lý Diệu nheo lại.
Nàng vốn dĩ sở hữu thuật cưỡi ngựa vô cùng điêu luyện, từ khi nào lên ngựa lại cần người khác phải nâng đỡ như thế này?
Quả nhiên, dưới lớp áo khoác rộng lớn thấp thoáng lộ ra một đoạn bắp chân trắng muốt như sứ, đang run rẩy đến mức không đứng vững nổi trên bàn đạp ngựa. Dáng vẻ ấy mềm mại vô lực như thể không có xương, nàng phải tựa hẳn cả người vào lồng ngực nam nhân kia mới không bị ngã xuống.
Nam nhân đạp lên bàn đạp rồi dứt khoát lên ngựa, hai tay hắn nắm chặt dây cương, vòng qua ôm trọn nàng vào lòng, bờ vai rộng lớn ấy che khuất hoàn toàn bóng hình nhỏ bé của nữ tử phía trước. Chỉ thấy từ sau vai hắn, một bàn tay trắng ngần vươn ra, leo dọc theo cổ lên đến cằm, mơn trớn gương mặt tuấn tú của hắn, rồi kéo hắn cúi đầu xuống hôn nàng say đắm. Dường như họ vẫn còn đang đắm chìm trong dư vị nồng nàn vừa rồi, không nỡ rời xa nhau dù chỉ một khắc.
Trước sự đòi hỏi đầy nũng nịu của nàng, nam nhân tự nhiên siết chặt lấy eo nàng, để nàng dán sát vào cơ thể mình, cúi người hôn lên môi nàng mãi cho đến khi con hắc mã mất kiên nhẫn mà ngẩng đầu hí dài, dậm chân xuống đất rầm rầm.
Lý Diệu đứng từ xa nhìn thấy trọn vẹn cảnh ấy, hắn bỗng chốc quên mất mục đích của chuyến đi này, quên cả sự phẫn nộ bừng bừng khi truy đuổi suốt dọc đường. Ánh mắt hắn chìm vào sự tĩnh mịch u tối, đứng ngây dại tại chỗ như một pho tượng đá.
Ở bên cạnh nam nhân kia, nàng mới thực sự vui vẻ tự tại, mới có thể phóng khoáng, tự tin toả sáng đến nhường ấy.
Dáng vẻ này hoàn toàn khác xa với vị Xu phi luôn bị hắn giam cầm trong cung điện lạnh lẽo, héo mòn ở kiếp trước.
Nàng vốn dĩ phải thuộc về hắn, nhưng giờ đây, nàng thực sự đã thuộc về ai?
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Đêm tối dần sâu, sau cơn mưa, mây mù vẫn còn lượn lờ u ám nơi vòm trời. Cách Tiên Nhạc Các vài dặm đường, một đội cẩm y nhân mã dừng chân lại trước trạm dịch của vương thành Toa Xa.
Sương Mai đã thay một bộ hồ bào gọn gàng để tiện bề hành động, hơi thở nàng vẫn còn vương chút dồn dập. Nàng nhìn nam nhân đang thong thả ngồi uống trà, điềm tĩnh xem công báo bên cạnh, nhỏ giọng oán trách:
“Em còn chưa kịp nói lời tạm biệt với các tỷ muội, sao lại đi gấp gáp như vậy rồi giờ lại dừng chân không đi nữa? Kẻ đang ráo riết đuổi theo chúng ta rốt cuộc là ai?”
Lạc Tương lẳng lặng đặt bản công báo xuống, bước tới đứng sau lưng nàng. Chàng khẽ cúi đầu, nâng mái tóc dài mượt của nàng lên rồi khéo léo búi lại gọn gàng trên vai. Thần sắc chàng không chút thay đổi, giọng nói phát ra phẳng lặng như mặt hồ không gợn sóng:
“Kẻ truy đuổi chính là hoàng đế Đại Lương, phu quân kiếp trước của em đấy.”
Bàn tay Sương Mai đang thắt đai lưng chợt khựng lại, dải thắt lưng trượt khỏi tay rơi xuống đất, nàng cố nén vẻ sợ hãi đang dâng lên mà hỏi:
“Chàng không mang theo binh lính hộ vệ sao?”
Lạc Tương đáp:
“Ta không muốn nảy sinh xung đột với quân Lương ngay tại Toa Xa này. Hắn sẽ lấy đó làm cái cớ để phát binh gây hấn.”
Chàng luôn là người nhìn thấu mọi sự tình trên đời, ngay cả lúc động tình mãnh liệt nhất ở Tiên Nhạc Các, thâm tâm chàng vẫn đang không ngừng mưu tính mọi việc.
Sương Mai cố nặn ra một nụ cười gượng gạo. Nàng chợt nhớ đến sự chiếm đoạt mãnh liệt, không biết mệt mỏi của chàng lúc nãy, vốn tưởng đó là sự nồng nhiệt vỡ òa sau ngày gặp lại, giờ xem ra, nó giống như một sự dàn xếp đầy chủ đích để cho kẻ kia nhìn thấy.
Nàng xoay người lại dán sát vào ngực chàng, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn còn ửng hồng lên nhìn chàng với vẻ hờn dỗi:
“Được lắm, chàng thế mà lại dám lợi dụng cả em sao?”
“Để em đoán xem, có phải chàng đang ghen rồi không?” Nàng không muốn nhắc đến cái tên Lý Diệu, nên mới cố ý xoay chủ đề về chuyện của hai người để che giấu đi nỗi lo âu đang cuộn trào trong lòng.
Chàng không thừa nhận nhưng cũng chẳng hề phủ nhận, chỉ bình thản nhìn sâu vào đôi mắt long lanh nước của nàng. Trong ánh mắt thâm trầm ấy ẩn chứa những tâm tư phức tạp mà nàng không cách nào nhìn thấu được. Chàng đưa tay vén lọn tóc mái trên trán nàng ra sau tai, khẽ thì thầm:
“Có một chuyện, ta muốn chính miệng nói cho em biết.”
Sương Mai chậm rãi ngước mắt chờ đợi. Lạc Tương dừng lại một nhịp rồi tiếp tục:
“Kiếp trước, hắn thực chất không hề ra lệnh bắn tên giết em. Sau này hắn giam cầm em trong thâm cung cũng là vì không muốn em bị quân phản loạn lợi dụng để chống lại Đại Lương. Thực ra… hắn vẫn luôn âm thầm bảo vệ em.”
Giọng chàng không một chút gợn sóng, chỉ có chút nghẹn lại ở âm cuối, tiết lộ sự do dự hiếm hoi. Sương Mai xoay lưng lại phía chàng, cúi đầu dùng ngón tay thẫn thờ chải tóc, trầm giọng hỏi:
“Tại sao giờ này chàng lại nói với em những điều ấy?”
Lạc Tương nhìn chăm chú vào bóng lưng nàng, bình tĩnh nói:
“Ta sẽ không giấu giếm em bất cứ điều gì nữa.”
Chỉ vì một lần “thiện ý” muốn giấu giếm trước đây mà nàng đã phải lặn lội vất vả tới tận Trường An, suýt chút nữa đã bỏ mạng ngay trước mặt chàng, rồi sau đó lại giận dỗi chàng suốt mấy tháng ròng. Chàng muốn đem tất cả mọi chuyện kiếp trước kiếp này nói rõ ngọn ngành cho nàng nghe.
“Kiếp trước ta vốn luôn thấu rõ tình cảm của hắn dành cho em, nhưng vì khi ấy em đã gả cho hắn, nên ta mới cùng hắn chung tay mưu cầu thiên hạ. Ta giúp hắn giữ vững ngôi báu, thực chất mục đích sau cùng là để bảo vệ cho em một đời bình an.”
“Kiếp này hắn dốc sức theo đuổi em cũng là vì muốn đưa em về Trường An để bảo bọc, bù đắp cho những lỗi lầm đã gây ra ở kiếp trước.”
Chàng nói ra những lời ấy một cách thản nhiên như thể không hề có cảm xúc cá nhân nào xen vào. Sương Mai xoay người lại nhìn thẳng vào đôi mắt thâm trầm của chàng, trong đầu nàng bỗng có một tia điện xẹt qua. Nàng nhớ lại lúc ở đại doanh kinh thành Trường An, khi lão hoàng đế định bắn chết nàng, Lạc Tương khi ấy không có mặt, nhưng Lý Diệu lại xuất hiện. Hắn đã không ngần ngại dùng thân mình chắn tên cho nàng, cầu xin nàng một sự tha thứ. Thực sự nàng đã từng rung động trong khoảnh khắc sinh tử đó.
Sương Mai không nhịn được mà cất tiếng hỏi:
“Lúc ở Trường An, chàng vốn luôn có mặt quan sát. Hắn nhìn ra lão hoàng đế muốn sát hại em, chắc chắn chàng cũng biết rõ điều đó đúng không? Chàng cố ý không xuất hiện để hắn có cơ hội chắn mũi tên đó cho em, có phải không?”
Lạc Tương nhìn nàng, giọng điệu vẫn bình đạm như cũ:
“Ta không muốn em phải sống mãi trong thù hận dằn vặt của kiếp trước. Ta biết em luôn nuôi ý định ám sát hắn, ta không muốn em cứ mãi đau khổ vì những chuyện đã qua.”
Sương Mai sững sờ trong giây lát, rồi bỗng nhiên bật cười khúc khích.
“Giờ thì em đã hiểu rõ rồi, chàng không sợ sau khi em xóa bỏ được hiểu lầm với hắn rồi sẽ quay về nối lại tình xưa với hắn sao?” Nàng cố ý buông lời trêu chọc, nhìn ra phía cửa sổ lẩm bẩm: “Chắc giờ này hắn vẫn đang ở Tiên Nhạc Các mòn mỏi chờ em nhỉ.”
Thấy chàng im lặng không nói, Sương Mai hất tay chàng ra định bước chân ra khỏi phòng.
Mới đi được vài bước ngắn ngủi, nàng đã bị nam nhân sải bước dài đuổi theo, vòng tay ôm chặt lấy eo nàng từ phía sau. Tấm lưng nàng áp sát vào lồng ngực ấm nóng, vững chãi của chàng. Sương Mai bị buộc phải dừng bước, khóe môi nàng khẽ cong lên một nụ cười đắc ý, cố ý giả vờ vùng vẫy nhưng nam nhân phía sau lại càng ôm nàng chặt hơn.
Nàng đắc ý bật cười thành tiếng, thanh âm trong trẻo như chuông bạc vỡ tan giữa màn đêm tĩnh mịch, rồi dứt khoát xoay người lại đối diện với chàng. Đôi cánh tay mềm mại tựa như dải lụa đào khẽ quàng lên cổ chàng, nàng vừa cười vừa thở dài đầy vẻ nuông chiều:
“Lạc Tương, chàng đúng là đồ ngốc. Là kẻ ngốc nhất thế gian này.”
Sương Mai nhìn sâu vào đôi mắt đang hiện lên vẻ hoang mang hiếm thấy của chàng, bất chợt kiễng chân lên, hai tay nâng lấy cằm chàng rồi trao đi những nụ hôn dồn dập, nồng nàn. Đôi mắt nàng lúc này đong đầy nhu tình mật ý, nàng ra sức nhấm nháp lấy đôi môi chàng như muốn dùng sự ngọt ngào này để chặn đứng tất cả những lời lẽ ngốc nghếch kia. Nàng khẽ dừng lại, ngón tay búp măng nhẹ nhàng vuốt ve làn môi vừa bị mình cắn đến sưng đỏ của chàng, từng chữ từng chữ thốt ra đều rõ ràng, kiên định:
“Người mà em tâm tâm niệm niệm, đem lòng yêu thích chính là chàng, cả hai kiếp luân hồi đều chỉ có mình chàng. Em chỉ nguyện cầu được làm thê tử của chàng, suốt đời suốt kiếp, vĩnh kết đồng tâm chỉ làm thê tử của chàng mà thôi.”
Giọng nói ấy vừa mang chút hờn dỗi nũng nịu, lại vừa mềm mại uyển chuyển đến cực điểm, lẩn khuất trong gió đêm mà hớp hồn kẻ đối diện.
Lạc Tương vẫn còn đang trong cơn ngẩn ngơ chưa kịp định thần, đôi tay theo bản năng siết chặt lấy eo nàng, ôm ghì nàng vào lòng ngực vững chãi. Nghe được những lời tỏ tình vừa kiều diễm lại vừa nồng nàn như lửa cháy ấy, chàng không kìm được mà cúi xuống hôn sâu lên đôi môi rực rỡ của nàng, muốn nuốt trọn từng hơi thở thơm tho vào trong khoang miệng, dường như có bao nhiêu cũng thấy không đủ thỏa lấp nỗi khát khao.
“Em… em còn chưa nói hết lời mà…” Sương Mai rúc sâu vào lòng chàng, nắm đấm nhỏ nhắn chống lên vai chàng, bị hôn đến mức hơi thở dốc dồn dập, cất giọng u oán trách móc.
Lúc này chàng mới chịu dừng lại, ánh mắt chuyên chú đầy thâm tình nhìn nàng không chớp, vòng tay vẫn ôm chặt lấy eo nhỏ như thể vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi nỗi sợ hãi tột cùng về việc mất đi nàng lúc nãy.
“Kiếp trước sau khi bị đưa vào thâm cung, người mà em luôn ngày đêm nhung nhớ chính là vị Phật tử đã từ bi độ hóa em năm ấy. Chưa từng có phút giây nào em quên được chàng, ngay cả trước lúc lâm chung, em vẫn quỳ trước Lôi Âm Tự mà khẩn cầu Phật đà cho em được tương phùng với chàng thêm một lần nữa.”
“Mà nói đi cũng phải nói lại, chuyện này tất cả đều tại chàng hết…” Nàng bỗng đánh mạnh vào vai chàng một cái rõ đau, “Chàng đường đường là Quốc sư cao cao tại thượng mà chẳng chịu hé môi bảo với em nửa lời. Em cứ ngỡ Quốc sư kia hẳn phải ghét bỏ hạng yêu phi làm loạn triều cương như em lắm.”
Lạc Tương nghe xong liền bật cười vì tức, chàng trừng phạt nàng bằng cách đặt một nụ hôn nhẹ lên đôi gò má ửng hồng, dịu dàng thủ thỉ:
“Nếu thực sự ghét bỏ em, sao ta lại bằng lòng tốn công dạy em thi thư chữ Hán, lại năm lần bảy lượt không màng hiểm nguy cứu em thoát nạn? Em thử nhìn xem, đã bao giờ ta để tâm hay liếc mắt đến bất kỳ ai khác chưa?”
Sương Mai ngẫm nghĩ một hồi rồi khẽ cúi đầu, quả thực đúng là chưa từng thấy chàng qua lại thân thiết với bất kỳ nữ nhân nào. Ngay cả Hoàng hậu nương nương từng có ý muốn chàng giảng dạy Phật pháp cho các bậc mệnh phụ trong kinh, cũng đều bị chàng thẳng thừng từ chối không chút nể nang.
Hình như, thế gian rộng lớn này, chàng chỉ để tâm đến duy nhất mình nàng. Chỉ tiếc cho kiếp trước nàng quá đỗi đần độn, tâm trí u tối, mãi cho đến khi chàng liều chết đưa nàng ra khỏi lồng son cung cấm mới muộn màng nhận ra tình cảm vượt mức bình thường ấy.
“Em nhớ kiếp trước khi chàng còn là một vị Phật tử thanh cao, lý tưởng của chàng là độ hóa chúng sinh, cứu giúp nhân thế. Tại sao chàng lại không tiếp tục dùng thân phận Phật tử ấy để đến Đại Lương?”
Lạc Tương khẽ lắc đầu, ánh mắt thoáng qua một tia trầm mặc:
“Một khi ta đã lựa chọn từ bỏ quá khứ là Phật tử, thì tuyệt đối sẽ không bao giờ làm Phật tử nữa. Ai nói trên đời này chỉ có Phật tử mới có thể độ mình, độ người, rồi mới độ đến thiên hạ thương sinh?”
Năm ấy khi còn tại vị Quốc sư, chàng đã kinh lược khắp vùng Tây Vực, dùng một phương thức khác mạnh mẽ và thực tế hơn để mưu cầu phúc lợi cho vạn dân trăm họ. Thiên hạ bao la vạn dặm, vốn dĩ không chỉ có Phật đạo mới là con đường cứu thế duy nhất giữa cõi trần ai.
Chàng khẽ dừng lại một nhịp, ghé sát vành tai nàng nói nhỏ:
“Huống hồ, ta cũng không muốn để bất kỳ kẻ nào khác biết được thân phận thật sự của mình.”
Sương Mai ngẩn người, đôi bàn tay đang tựa trên người chàng bỗng chốc buông thõng xuống, nàng lặng người nghe chàng thẳng thắn thú nhận những điều kinh tâm động phách:
“Ta sẽ không giấu giếm em thêm nữa. Ta vốn dĩ từng là hoàng tử của Đại Lương, là bào huynh cùng huyết thống của đương kim hoàng thượng. Ta không phải họ Lạc, dòng máu chảy trong người ta mang họ Lý.”
Sương Mai khẽ nhíu mày, cả người sững sờ đứng chôn chân tại chỗ.
Thực chất nàng vốn đã có linh cảm từ lâu, nhưng chưa bao giờ đủ can đảm để xác nhận điều đó. Trong ván cờ chính trị đầy rẫy hiểm nguy ở Trường An, Thừa Nghĩa công chúa biết rõ chàng không phải hậu duệ Ngô Vương nhưng vẫn bằng lòng đưa chàng về kinh đô. Từ giây phút đó, Sương Mai đã cảm thấy thân phận chàng không hề đơn giản, nhưng nàng chưa từng dám nghĩ chàng và Lý Diệu lại là huynh đệ ruột thịt của nhau.
Chẳng trách sao dung mạo hai người lại giống nhau đến nhường ấy, đôi khi giữa đêm tối mịt mùng còn khiến nàng khó lòng phân biệt được ai với ai.
Xuất phát từ nỗi ám ảnh và sợ hãi của kiếp trước đối với hoàng tộc họ Lý, Sương Mai theo bản năng vô thức muốn lùi lại phía sau, nhưng đôi bàn tay đang buông xuôi của nàng đã nhanh chóng bị chàng nắm chặt lấy không buông. Chàng dùng chất giọng trầm ấm an ủi nàng:
“Sương Mai, ta vốn dĩ không cần cái thân phận Lý Tương hào nhoáng này. Trước kia gượng ép nhận lấy nó chẳng qua là để đối phó với Thừa Nghĩa công chúa, để bà ta bằng lòng dùng kế tráo mận thay đào mà bảo vệ em được chu toàn. Ta sẽ không bao giờ quay lại làm hoàng tử, cũng sẽ tuyệt đối không trở về Trường An nữa.”
Kiếp trước, dù đã sớm thấu rõ thân thế của mình, chàng cũng chưa bao giờ có ý định khôi phục danh phận, hoàn toàn không nhắc đến dù chỉ nửa lời. Đối với chàng, ngôi vị hoàng tử kia vốn không phải là điều chàng mong cầu trong cuộc đời này.
Sương Mai ngây người, hỏi một câu:
“Vậy tại sao… tại sao chàng lại lưu lạc đến chốn Tây Vực xa xôi này, rồi lại ở vương đình Ô Tư?”
Lạc Tương trầm ngâm đáp lời:
“Năm xưa mẫu hậu hạ sinh ta và hoàng đệ ngay trong chốn lãnh cung u tối. Việc sinh đôi vốn bị coi là điềm đại hung cho vương triều, mẫu hậu bị giam cầm, thân bất do kỷ, bà lo sợ sẽ có kẻ lấy việc song sinh làm cớ để hãm hại cả hai chúng ta. Vì thế bà đã buộc phải nói dối rằng chỉ hạ sinh một người con, rồi bí mật sai người đưa ta đi chạy trốn tận Tây Vực. Khi đó ta còn quá nhỏ bé, yếu ớt, suýt chút nữa đã bỏ mạng dọc đường…”
“Sương Mai, ta có thể kiên cường sống sót đến tận cuối cùng, chính là nhờ có em cả đấy.”
“Nhờ em sao?” Nàng nhìn chàng, đôi mắt đầy vẻ nghi hoặc, không hiểu vì sao mình lại có liên quan đến chuyện này.
“Mẫu thân của em vốn là công chúa của nước Cao Xương, trước khi gả cho Ngô Vương, bà từng được Ô Tư vương năm đó thầm thương trộm nhớ, ôm ấp mối tình si bấy lâu. Ông ấy biết rõ cha mẹ em gặp nạn ở Đại Lương nên đã nung nấu ý định tìm cách cứu em. Nào ngờ dưới sự tính toán tài tình của Thừa Nghĩa công chúa, mọi người đều lầm tưởng hậu duệ của Ngô Vương là một nam nhi. Năm đó ta và em cùng xuất phát từ Trường An hướng về phía Tây Vực, Ô Tư vương đã ra tay cứu ta, vì lầm tưởng ta mới chính là đứa trẻ của Ngô Vương mà ông hằng tìm kiếm.”
“Sau này, hoàng đế Đại Lương ráo riết đuổi giết hậu duệ Ngô Vương tận chốn Tây Vực, nên Ô Tư vương mới buộc phải đưa ta vào Phật môn thanh tịnh để lánh nạn, mong ta quy y xuất gia, đoạn tuyệt hồng trần không màng thế sự, có như vậy quân Lương mới không thể tìm ra tung tích.”
Đôi mắt chàng lúc này ánh lên ngàn vạn nhu tình thâm thúy, nhìn nàng mà khẽ nói:
“Sương Mai, em chính là nhân duyên trời định của đời ta.”
Chàng vì nàng mà thụ giới thành Phật, lại vì nàng mà không ngần ngại tái nhập hồng trần cuộn bụi. Đây chính là thiên định nhân duyên, dù có trốn chạy cũng chẳng thể thoát khỏi sợi dây tơ hồng đã buộc chặt.
Sương Mai còn chưa kịp thoát khỏi cú sốc lớn lao về thân thế ấy thì chợt thấy sắc mặt chàng dần trầm xuống. Lạc Tương gian nan thốt ra từng lời:
“Cả đời này ta vốn bạc bẽo thân duyên, chưa từng có một ngày nhận được tình thương của cha mẹ, cũng chẳng hề chịu ơn dưỡng dục của họ. Nhưng có một sự thật không thể phủ nhận, cha ruột của ta chính là kẻ đã hại chết cha mẹ em, hủy hoại đi cả cuộc đời em… Đêm đó ở Trường An, ta đã luôn đấu tranh do dự, không biết phải mở lời thế nào với em về thân thế đầy trớ trêu của mình.”
Sương Mai dần bình tâm lại, nàng nhìn sâu vào mắt chàng mà hỏi:
“Cho nên… cho nên chàng mới mạo nhận mình là hậu duệ của Ngô Vương, muốn thay em gánh chịu cái chết trước mặt bàn dân thiên hạ sao? Là để thay vị hoàng đế kia chuộc lỗi với em có đúng không?”
Thấy chàng chỉ mím chặt môi im lặng thay cho câu trả lời, nàng lại tiếp tục:
“Ở vương đình Ô Tư, khi em nung nấu ý định muốn giết người để báo thù, chàng đã từng dạy bảo em rằng oan oan tương báo, bao giờ mới dứt. Nếu em cứ mãi miết tìm các người báo thù, rồi sau đó lại có kẻ khác tìm đến em đòi nợ máu, cứ thế đời đời kiếp kiếp luân hồi, làm sao có thể tìm được lối thoát, sự giải thoát thực sự?”
“Được sống lại thêm một đời, em cũng đã từng nghĩ đến việc phải báo thù đối với những kẻ đã hại mình. Nhưng em chợt nhận ra rằng, làm như vậy chỉ càng khiến bản thân lún sâu hơn vào vũng lầy tăm tối của kiếp trước mà thôi.”
Nàng đã từng nghĩ Lý Diệu là kẻ ra tay giết mình, nên sau khi sống lại đã trăm phương nghìn kế muốn lấy mạng hắn bằng được, nhưng cuối cùng sự ràng buộc giữa hai người trái lại càng thêm sâu đậm.
Sương Mai giơ bàn tay mềm mại lên vuốt ve khuôn mặt tuấn tú của chàng:
“Nếu như không có chàng bên cạnh, chắc chắn em sẽ bất chấp tất cả mà giết đến tận Trường An, thậm chí là giết sạch những người Lương kia cho hả giận. Sự giết chóc vốn dĩ không bao giờ có thể dập tắt được thù hận ngút ngàn, nhưng tình yêu thì có thể làm được điều đó. Chàng đã cứu em hai đời, độ hóa tâm hồn em hai đời, chàng thậm chí dùng cả tính mạng của mình để đổi lấy một tờ chiếu cáo tự thú nhận tội, từ đó mà giải oan cho phụ thân em cùng hàng ngàn sinh mạng oan khuất trong vụ án Ngô Vương năm ấy. Lão hoàng đế kia cuối cùng cũng đã gặp phải báo ứng nhãn tiền, bị chính con trai ruột của mình giam cầm rồi.”
Sương Mai khẽ cúi đầu, giọng nói nhỏ dần:
“Chuyện cũ đã qua như mây khói, bụi trần cũng đã lắng xuống rồi, em thực lòng không muốn nghĩ ngợi thêm về nó nữa. Nếu không, danh sách những kẻ cần phải giết sẽ chẳng bao giờ có hồi kết. Kiếp trước, chỉ riêng việc đấu đá ở chốn hậu cung thôi em đã cảm thấy mệt mỏi đến rã rời lắm rồi…”
“Khó khăn lắm mới có thể sống lại được một đời này, đây hoàn toàn không phải là cuộc sống mà em hằng mong muốn. Huống hồ…” Nàng tinh nghịch chớp chớp đôi mắt nhìn chàng, nở một nụ cười ranh mãnh, “Chàng vẫn còn cả một đời dài đằng đẵng này để bồi thường cho em mà, có đúng không?”
Lạc Tương không nói lời nào, chàng chỉ im lặng mà dùng đôi tay mạnh mẽ ôm chặt lấy nàng vào lòng, cái ôm kéo dài thật lâu như muốn hòa tan cả hai vào nhau.
Sương Mai tựa cằm lên bờ vai rộng lớn của chàng, tay nghịch ngợm lọn tóc đen tuyền của chàng rồi cười nói:
“Chàng có biết không, mẫu thân của em từng nói rằng, vốn dĩ em có tư chất để trở thành một vị Nữ đế cai trị thiên hạ đấy.”
Nam nhân phía trên nghe vậy liền khẽ nhíu mày, chàng chậm rãi cất tiếng hỏi, giọng điệu mang theo vài phần thăm dò:
“Em thực sự muốn làm hoàng đế sao?”
Sương Mai trông thấy dáng vẻ trầm tư đầy nghiêm túc của chàng, dường như lúc này chỉ cần nàng khẽ thốt lên một lời, chàng cũng sẵn lòng vì nàng mà bày mưu tính kế đoạt lấy thiên hạ. Nàng vội vàng xua tay, thanh minh:
“Tất nhiên là không rồi. Nếu không phải vì có chàng ở đây, đến cả chức Ô Tư Vương em cũng chẳng màng tới. May mà Tam ca đã trở về, cuối cùng em cũng có thể rảnh rang mà đi ngao du sơn thủy khắp chốn.”
Nàng vươn ngón tay thon dài, vô tình hay hữu ý mà chạm nhẹ vào lồng ngực rắn chắc đang phập phồng của chàng, thỏ thẻ đầy tinh quái:
“Ý em là, nếu em thực sự đến Trường An làm Nữ đế, em sẽ có quyền lập nam sủng, tuyển trai lơ. Đến lúc đó, bất kể là hòa thượng thanh cao hay đạo sĩ thoát tục, em đều muốn thử qua một chút… Tuyển lấy vài kẻ tâm đắc nhất, nuôi giấu trong thâm cung…”
Lần này, chân mày Lạc Tương nhíu chặt lại hơn bao giờ hết, cả người chàng như chìm vào một cơn mưa u ám, trầm mặc và đầy vẻ thảm đạm.
Sương Mai thầm nghĩ chàng vốn tính tình nghiêm cẩn, chẳng biết đùa vui là gì, sợ chàng tưởng là thật nên định lên tiếng sửa lời. Thế nhưng, nàng chưa kịp mở miệng thì đã cảm thấy thân mình nhẹ bẫng. Chàng dứt khoát bế thốc nàng lên, sải bước đặt xuống giường nệm. Nàng chưa kịp cất lời xin tha, bộ hồ bào vốn không thắt đai đã lỏng lẻo tuột ra, để lộ làn da trắng ngần tựa ngọc thạch dưới ánh đèn, mái tóc vừa búi gọn cũng theo đó mà xõa tung thành một làn suối đen huyền ảo.
Không biết chàng lấy đâu ra một đóa ngọc lan trắng muốt, cánh hoa vẫn còn vương những giọt sương tròn trịa, nâng niu cài lên mái tóc nàng. Cánh hoa rung rinh trong gió nhẹ, người đẹp tựa hoa, mà hoa lại càng tôn thêm vẻ kiều diễm động lòng người của nàng.
Chàng không kìm lòng được mà giữ lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, xoay lại nhìn thật kỹ, bàn tay phớt qua đóa hoa vừa cài, vân vê cánh hoa mềm mại. Những giọt sương đêm lăn tròn trên mu bàn tay chàng, thấm ướt cả lớp ống tay áo thêu chỉ bạc tinh xảo.
“Sương Mai muốn nuôi mấy người?” Giọng chàng nghiêm nghị, thanh âm trầm thấp như đang bàn bạc đại sự quốc gia.
Nàng run rẩy khẽ khàng, bởi chàng chẳng cần ai dạy cũng tự thấu hiểu hết thảy chỗ yết mềm, nhạy cảm của nàng từ lúc ở Tiên Nhạc Các. Nàng chỉ đành rên rỉ:
“Một người… chỉ duy nhất một mình chàng thôi…”
Dù lời nói cầu hòa là vậy, nhưng đôi môi đỏ mọng kia vẫn không phục mà lẩm bẩm điều gì đó, giống như một chú cá chép đỏ nhỏ bé không ngừng quẫy đuôi trong tim chàng.
Thế là, chàng không cần phải nhẫn nhịn thêm nữa. Và thực tế, chàng cũng cảm chẳng cần phải nhẫn nhịn làm gì. Bóng đêm vô tận phủ xuống, che giấu đi tất thảy những nồng nàn sâu đậm.
Sáng sớm hôm sau, Lạc Tương đưa Sương Mai trở về Cao Xương.
Lúc này, ba nước Ô Tư, Cao Xương và Đại Lương đã chính thức kết minh, cùng nhau đối kháng Bắc Hung, mưu cầu sự ổn định cho toàn cõi Tây Vực. Dù đã am tường địa lý và nhân văn nơi đây từ kiếp trước, Lạc Tương vẫn bận rộn với công vụ đến tận đêm khuya.
Trở lại vương cung Cao Xương, Sương Mai vì những ngày bôn ba liên tục nên mệt rã rời, đau lưng mỏi gối, nàng ngủ một giấc thật sâu cho đến tận lúc mặt trời lên cao quá đầu. Chàng đã sớm dặn dò thuộc hạ nên không một ai dám vào quấy rầy giấc ngủ của nàng.
Hôm đó, khi Sương Mai tỉnh giấc thì trời đã ngả sang hoàng hôn. Ánh tà dương vàng vọt chiếu xuống hồ nước ngoài cửa sổ tẩm cung. Nàng nằm trên giường, mái tóc xõa tung rối bời, thân hình ẩn hiện sau lớp chăn mỏng. Nàng lặng lẽ khoác thêm một lớp áo sa mỏng manh, rón rén đi ra tiền đình.
Khi hoàng hôn hoàn toàn buông xuống, các quan hầu sẽ thắp đèn lưu ly khắp bốn phía rồi tự giác lui ra, khép chặt cửa điện đứng canh bên ngoài. Trong quầng sáng vàng dịu nhẹ và ấm áp, Sương Mai đi xuyên qua những lớp màn che rủ thấp, cẩn thận tiến về phía chiếc bàn công văn cô độc và bóng dáng cao lớn quen thuộc ấy.
Lạc Tương hơi ngẩng đầu khỏi đống kinh cuốn dày đặc, ngòi bút lông trong tay chợt dừng lại. Nàng vừa mới xuất hiện, chàng đã phát hiện ra ngay lập tức. Làn gió từ bức màn mang theo hương thơm dịu mát nhưng đầy mê hoặc đặc trưng của nàng.
Dưới ánh nến lay động, bóng nàng đổ dài xuống lưng chàng. Trâm cài trên tóc nàng khẽ đung đưa, in bóng lên trang giấy lụa trắng ngần trước mặt chàng. Ngay khoảnh khắc sau, đôi tay mềm mại như ngọc thạch từ phía sau đã vòng lấy cổ chàng. Nàng áp sát mặt vào, kề sát môi chàng mà thì thầm:
“Không phải chàng đang xem tấu chương sao?”
Giọng nàng đầy vẻ kinh ngạc, nhìn chăm chăm vào cuốn kinh Phật trước mặt chàng với vẻ hờn dỗi. Chàng nhìn thẳng phía trước, không quay đầu lại, nhàn nhạt nói:
“Phật môn Tây Vực muốn dịch một số kinh cuốn sang chữ Hán để giao lưu với các tăng nhân Đại Lương. Trong đó có vài đoạn nghĩa lý còn chưa rõ ràng nên họ nhờ ta giúp đỡ đôi chút.”
Chàng vừa giải thích, ngón tay vừa đưa bút không ngừng, chữ viết như có thần có cốt, mặc cho nàng bám trên vai quấy rầy, chàng vẫn kiên định viết từng nét tinh tế, tâm không chút tạp niệm.
Sương Mai nhớ lại kiếp trước, ngay cả khi chàng viết kinh Phật trên người nàng, chàng cũng giữ vẻ mặt vô tình vô dục thế này, khiến nàng nảy sinh mấy phần bực bội không tên. Nàng mềm nhũn tựa hẳn vào lưng chàng, đôi tay chậm rãi trượt từ vòng eo vào bên trong, siết chặt lấy.
“Em nhớ chàng lắm.” Nàng lẩm bẩm đầy nũng nịu.
“Ta ở ngay đây mà.” Chàng ôn tồn đáp lời.
“Nhưng em vẫn nhớ chàng. Nhớ chàng suốt cả hai kiếp người rồi.”
Ngón tay nàng vạch từng chữ vô hình trên tấm lưng rộng của chàng, rồi thâm nhập sâu hơn, mơn trớn như gãi đúng chỗ ngứa, lướt qua những nơi bí mật không ai hay biết. Ngòi bút của Lạc Tương bỗng khựng lại giữa chừng. Chàng nghe thấy tiếng sột soạt nhẹ phát ra từ phía sau. Qua khoé mắt, chàng thấy lớp áo sa mỏng manh đang chậm rãi trượt xuống, xếp chồng lên nhau thành một vòng tròn rực rỡ, phản chiếu vào ánh mắt đang dần trầm xuống của chàng.
Dải đai lưng vốn đã lỏng lẻo bị ai đó khẽ khều nhẹ một cái, Lạc Tương thuận thế xoay người, ôm chặt lấy nàng vào lòng.
Chiếc bút lông rơi xuống đất, vấy một mảng mực lớn đen thẫm lên tấm thảm nỉ tuyết trắng trước bàn, hòa cùng vệt nước loang lổ. Nàng khẽ cười đắc ý, nghịch ngợm vạt áo đã mở rộng của chàng, nhìn thấy lồng ngực vạm vỡ ẩn hiện. Nàng giả vờ giận dỗi trêu chọc:
“Chàng lại mãi mê xem kinh Phật, hay là… lại muốn quay lại làm một vị Phật tử thanh cao?”
Chàng ngẩng đầu nhìn nàng đang tỏa sáng như ánh trăng thanh khiết trong lòng mình, yết hầu khẽ chuyển động, chàng trầm giọng:
“Không muốn làm Phật tử nữa. Đêm nay, chỉ muốn làm phu quân của Sương Mai thôi.”
Nàng như được lời nói ấy làm cho vui sướng, che tay áo cười đầy phong tình. Nàng đưa tay tháo chiếc trâm cài đang lung lay, mái tóc xõa xuống che đi gương mặt không phấn son nhưng lại đỏ hồng diễm lệ:
“Sương Mai muốn được hầu hạ phu quân.”
Lạc Tương điềm tĩnh nhặt chiếc bút lông dưới đất lên, đặt lại giá bút cẩn thận, rồi ung dung đối diện với nàng. Chàng không nói gì, ánh mắt thâm trầm tĩnh lặng nhìn ngắm gương mặt nhu mì như tuyết như lụa của nàng, cùng nốt ruồi đỏ tuyệt mỹ đang nhấp nhô đầy khiêu khích trước mắt.
Trong đầu chàng bỗng hiện lên hình ảnh của kiếp trước. Nàng oai phong lẫm liệt trên bãi săn với bộ hồng y rực rỡ. Ngựa chạy thỏ nhảy, nàng phóng khoáng cưỡi ngựa bắn cung dưới sự chú ý của vạn người. Chàng biết thuật cưỡi ngựa của nàng vốn dĩ rất giỏi, nhiều chiêu trò, dẻo dai vô cùng, dù với một kẻ chinh chiến sa trường như chàng thì chỉ là múa rìu qua mắt thợ, nhưng tóm lại vẫn là một cảnh đẹp ý vui.
Gió đêm nhẹ nhàng thổi qua khung cửa chạm trổ, những hoa văn liên hoa phức tạp dường như cũng giãn ra theo gió, những cành hoa mơn mởn ngoài hiên rung động kịch liệt trong gió xuân.
Ngay lúc đó, một tiếng bước chân dồn dập vang lên phá tan bầu không khí nồng đượm:
“Quốc chủ, sứ thần Đại Lương đang chờ ngoài cung, nói có việc hệ trọng cần thương nghị gấp.”
“Bảo họ chờ.” Chàng nhẫn nhịn đến mức mồ hôi đầm đìa, bàn tay siết chặt lấy vòng eo mảnh khảnh đang phập phồng của nàng. Vừa cất lời, chàng mới nhận ra giọng mình đã trầm khàn lạ thường, mang theo một tia gầm nhẹ đầy khao khát.
Quan hầu khựng lại một chút, mồ hôi cũng lấm tấm trên trán vì sợ hãi, đắn đo mãi mới đánh bạo nói tiếp:
“Sứ thần Đại Lương… Hắn… Trong số họ có một vị công chúa, tự xưng là muốn tới gả cho Quốc chủ để làm phi.”
Động tác của chàng đột ngột khựng lại, thân mình cũng nhẹ bẫng, làn hương thơm ngát cũng theo đó mà tan đi trong không trung.
Chỉ còn lại những giọt mồ hôi thơm lấm tấm trên thân mình vẫn đang lăn dài, minh chứng rõ ràng nhất cho việc nàng đã từng hiện diện nồng nàn nơi đây.
![Bìa [SKSLTGCPT] – Ngoại truyện 1-1](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)