Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 94
SKSLTGCPT

[SKSLTGCPT] – Chương 94

Tác giả: Dư Hà Thích

9216 từ · 42 phút đọc

Sau Khi Sống Lại, Ta Gả Cho Phật Tử: [SKSLTGCPT] – Chương 94

Từ xưa đến nay, sự ra đời của các hậu duệ vương tôn quý tộc luôn được bao phủ bởi những truyền thuyết thêu dệt về điềm lành dị thường. Sử sách cũ kỹ thường ghi lại đại loại như thần nhân ban sách ngọc, rồng vàng bay vào lòng mẹ, hay ánh hào quang rực sáng cả gian phòng, hương thơm kỳ lạ phảng phất mười dặm không tan… Những lời đồn thổi về mệnh cách cao sang ấy khiến nhiều kẻ ngay từ thuở để chỏm đã tin rằng mình sinh ra là để nắm giữ thiên hạ, làm nên nghiệp đế vương đại lộ.

Tấn Dương vương Lý Tuyên chính là một trong số đó. Là con trai út của Thái hậu, sinh ra giữa thời thái bình thịnh thế, ông lại được Tư Thiên Giám đích thân phê cho lá số: “Tử khí đông lai, quý mệnh cực phẩm”. Nửa đời đầu của ông trôi qua xuôi chèo mát mái, tận hưởng vinh hoa phú quý tột đỉnh, cho đến khi vụ án Ngô Vương kinh thiên động địa của 20 năm trước nổ ra như một trận lôi đình.

Vụ án oan khiên ấy đã quét sạch những huynh đệ thân thiết nhất của ông. Lý Tuyên chỉ có thể giữ được cái mạng tàn nhờ Thái hậu liều mình bảo lãnh, đưa ông rời khỏi Trường An ngay trong đêm tối mịt mùng. Từ đó, ông sống như một xác không hồn nơi đất phong hẻo lánh, chôn vùi dã tâm vào lớp bụi thời gian, cho đến khi tai ông nghe thấy bốn chữ chấn động: “Hậu duệ Ngô Vương”.

Ông hiểu rõ, đây chính là cơ hội duy nhất và cuối cùng để ông chạm tay tới mệnh cách cao quý vốn thuộc về mình. Ông chỉ do dự đúng một đêm trắng rồi dứt khoát chọn con đường mưu nghịch đại tội.

Nhưng giờ phút này, đứng trước cảnh hỗn loạn ngút trời dưới chân thành Trường An, lần đầu tiên Lý Tuyên cảm thấy dư vị của sự hối hận. Minh hữu đắc lực của ông – Định Tương vương Lý Khuê – đã dẫn quân rời đi vì cấp báo chiến sự Bắc Hung. Một minh hữu khác là Thừa Nghĩa công chúa Lý thị thì đang điên cuồng thúc giục ông công thành, mặc cho cái lý do chính đáng nhất là “hậu duệ Ngô Vương” đã nhận lấy bản chiếu thư nhận tội rồi tự sát để hóa giải can qua.

“Danh bất chính tắc ngôn không thuận”, Lý Tuyên đã nảy sinh ý định thoái lui. Ông xuống ngựa, nhìn về phía quân trướng u ám nơi đặt thi thể Lạc Tương, lắc đầu nói với Lý thị đang trong cơn cuồng loạn:

“Hắn không mặc giáp trụ, lại trúng tên ngay tim, cơ hội sống sót thực sự quá mong manh. Giờ đây không còn hậu duệ Ngô Vương làm ngọn cờ dẫn dắt, chúng ta lấy lý do gì để động binh công thành nữa?”

Lý thị phất mạnh tay áo, đôi mắt vương đầy oán hận: “Khai cung không có mũi tên quay đầu! Ngươi không có bản lĩnh đó thì dù ta có dâng ngôi vị tận tay, ngươi cũng vĩnh viễn không ngồi vững được đâu!”

Lý thị hận đến cực điểm. Mưu đồ tâm huyết bao năm của bà ta đã sụp đổ tan tành chỉ vì cái chết của Lạc Tương. Đúng lúc đó, tiếng vó ngựa rền vang như sấm dậy từ phía chân trời xa tắp.

Một đội kỵ binh dũng mãnh, dẫn đầu là binh đoàn Ô Tư vương và liên quân Tây Vực đang lao tới như lốc cuốn mây trôi. Dẫn đầu đoàn quân là một nữ tử mặc hồng bào khoác ngân giáp rực rỡ, nàng vừa thúc ngựa vừa gào thét tên một người đến lạc cả giọng.

Đôi mắt u ám của Lý thị bỗng sáng rực lên một tia quỷ quyệt. Bà ta túm chặt lấy vai Lý Tuyên, mừng rỡ thốt lên: “Trời giúp ta rồi! Lý Khuê nhát gan bỏ chạy thì đã có quân Ô Tư bổ sung vào chỗ trống!”

Lý Tuyên nhíu mày nghi hoặc: “Nhưng lấy danh nghĩa gì để phát binh lúc này?”

Lý thị nở một nụ cười thâm độc, lạnh lẽo: “Nếu ta nói, hậu duệ Ngô Vương thực sự vẫn chưa chết thì sao?”

Dưới lá cờ đại trận bay phấp phới, bóng hình đỏ rực kia tiến lại gần. Lý Tuyên sững sờ kinh ngạc. Nếu Lạc Tương có thần thái giống Ngô Vương năm xưa, thì nữ tử này lại có dung mạo giống Ngô Vương như đúc từ một khuôn mẫu. Chỉ là nét mặt nàng sâu hơn một chút, mang vẻ sắc sảo rực rỡ của vùng đất dị vực.

Lý Tuyên lập tức thấu hiểu kế trong kế của Lý thị. Ông lùi lại một bước, im lặng quan sát biến cục xoay vần.

Sương Mai quyết liệt ghìm cương ngựa ngay trước cửa thành, bụi đất tung mù mịt cả một khoảng trời. Nàng đưa mắt nhìn quanh chiến trường tiêu điều, tìm kiếm bóng dáng thân quen nhưng chỉ thấy những gương mặt lạ lẫm, đằng đằng sát khí. Không có Lạc Tương. Không thấy bóng dáng chàng đâu cả.

Tim nàng đập loạn nhịp như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, nàng cố giữ lấy một chút bình tĩnh cuối cùng, ra hiệu cho Trâu Vân dẫn thân vệ bí mật đi tìm kiếm phía sau quân trướng của phản quân. Nàng vẫn ôm một hy vọng mỏng manh rằng chàng chỉ bị bắt làm con tin để uy hiếp.

Sương Mai nhảy phắt xuống ngựa, chạy về phía Lý thị, gấp gáp hỏi dồn:

“Mẫu thân, chàng đâu rồi? Con có chuyện hệ trọng muốn nói với chàng!”

Lý thị nhìn nữ nhân người đầy bụi bặm, phong trần, nhếch môi châm chọc đầy tàn nhẫn:

“Nó chết rồi. Tự nó tìm đường chết, chẳng ai cứu được!”

Sương Mai đứng khựng lại như bị sét đánh ngang tai, chiếc roi ngựa trên tay rơi bộp xuống đất.

“Người gạt con. Không thể nào như thế được!” Nàng điên cuồng chạy vào giữa đám đông tướng sĩ để tìm kiếm, bước chân vấp ngã thất thểu rồi quỵ hẳn xuống mặt cát vàng.

Giữa đám bụi mù mịt, nàng thấy mấy giọt máu đỏ sẫm bắn tung tóe trên cát, và tay nàng chạm phải một vật vừa cứng lại vừa mềm.

Một dải lụa đỏ nhạt hiện ra giữa lớp cát vàng khô khốc. Chiếc kết Đồng Tâm nhỏ bé, sợi chỉ đỏ vốn được buộc chặt chẽ nay đã tơi tả, nằm lặng lẽ trong bụi đất lạnh lẽo. Đôi bàn tay trắng nõn của nàng run rẩy chạm vào nó, đầu ngón tay bị đất cứng mài đến rỉ máu tươi. Nàng vuốt ve những vết máu đã khô trên nút thắt ấy.

Chàng sẽ không bao giờ vứt bỏ thứ này. Trừ khi…

Sương Mai ngồi bệt xuống đất, kìm nén lệ nóng đang trực trào, giọng nói nàng bỗng trở nên bình tĩnh đến đáng sợ:

“Sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Chàng ở đâu?”

Lý thị chỉ cười lạnh không nói. Trâu Vân từ phía sau chạy lại, đôi mắt đỏ ngầu vì uất nghẹn, quỳ sụp xuống trước mặt nàng. Theo sau hắn, hàng loạt binh giáp cũng đồng loạt quỳ xuống trong im lặng đáng sợ.

Sương Mai đứng dưới cái nắng gắt như thiêu như đốt, toàn thân tê dại không còn cảm giác. Giáp trụ trên người nóng rực nhưng lòng nàng như bị rơi thẳng vào hầm băng nghìn năm. Nàng run giọng hỏi:

“Thấy chàng rồi sao?”

Trâu Vân nghẹn ngào, cúi gằm mặt không dám nhìn nàng: “Trong trướng… chỉ có một cỗ quan tài…”

Trời đất bỗng chốc đảo lộn, Sương Mai lảo đảo sắp ngã được Trâu Vân đỡ kịp. Nhưng nàng không cho phép mình gục ngã. Nàng nghiến răng đứng dậy, nhặt roi ngựa lên, sắc mặt trắng bệch nhưng ánh mắt kiên định vô cùng:

“Dẫn ta đi.”

Nàng phải tận mắt nhìn thấy, nàng mới tin được vào sự thật tàn khốc này.

Sương Mai giục ngựa lao về phía quân trướng phía sau. Quân lính định ngăn cản nhưng Lý thị đã ra hiệu cho chúng lui ra. Nàng bước vào trướng, mùi thuốc bột trộn lẫn mùi máu nồng nặc sực lên sống mũi. Những mảnh vải băng bó đẫm máu vứt lung tung, các lọ thuốc đổ vỡ nát vụn dưới nền đất.

Càng đi vào sâu bên trong, không gian càng tối lại, âm u đến lạnh người. Qua lớp màn che lay động theo gió, nàng thấy một khối màu đen sẫm đặt ngay chính giữa gian trướng.

Đó là một cỗ quan tài đen kịt. Màu đen u ám ấy như loang ra, chiếm trọn toàn bộ tầm mắt nàng, nhấn chìm mọi tia hy vọng cuối cùng còn sót lại. Mắt Sương Mai tối sầm lại, nàng đổ rạp xuống, ngất lịm đi trong bóng tối.

Trong cơn mê man dài dằng dặc, những ký ức xưa cũ hiện về như những thước phim ảo ảnh.

Ngày ấy khi cùng chạy khỏi vương đình Ô Tư, Lạc Tương từng hứa với nàng sẽ thay Tam ca chăm sóc nàng suốt cả cuộc đời này. Khi ấy, chàng vẫn mang vẻ đạm mạc, thoát tục như thường ngày, nhưng giọng nói lại vô cùng chân thành, sâu nặng. Nàng biết, một khi chàng đã hứa là sẽ làm cho bằng được, dù gian nan khốn khó đến đâu, dù phải đánh đổi bằng sinh tử cũng không một chút hối tiếc.

Dù là Phật tử ở vương tự Toa Xa, hay Quốc sư quyền uy ở thành Cao Xương, chàng chưa từng một lần nuốt lời với nàng. Chàng che chở nàng, chiều theo mọi ý muốn của nàng. Đêm thành thân tôn nghiêm trước cửa Phật, chàng còn khẽ mỉm cười nói:

“Cùng em kết làm phu thê, cũng không tính là vi phạm lời hứa chăm sóc em suốt đời suốt kiếp.”

Những ngày tháng ngắn ngủi bên nhau ở kiếp này dường như chỉ là một hồi ảo giác tươi đẹp quá đỗi mong manh. Sương Mai nhắm mắt lại, tham lam đắm mình trong sự dịu dàng của những ngày cũ ấy.

Lý thị theo vào sau, nhìn thấy cỗ quan tài đen kịch im lìm, đôi mày bà ta hơi nhíu lại, lòng đầy nghi hoặc. Quá nhanh, quan tài đã được hạ từ lúc nào mà bà không hay biết vậy?

Bà ta canh giữ bên sập của Sương Mai cho đến khi nàng tỉnh lại. Dù đã mở mắt, ý thức của Sương Mai vẫn chưa chấp nhận được thực tại, nàng chỉ ngây dại nhìn chằm chằm vào đỉnh màn thêu hoa văn mờ nhạt. Lý thị khoanh tay trong ống tay áo rộng, từng bước tiến lại gần, lạnh lùng thốt ra một câu đâm thấu tim gan:

“Ngươi có biết rằng hắn vì ngươi nên mới chết không?”

Sương Mai chậm rãi nghiêng đầu, giọng run rẩy khàn đặc: “Vì con?”

Lý thị nhướng mày, sắc son đỏ tươi nơi khóe môi khẽ nhếch lên đầy tàn nhẫn:

“Ngươi thử nghĩ cho kỹ xem, nếu nó thật sự là hậu duệ Ngô Vương, nó hoàn toàn có thể từ chối cùng ta tiến đánh Trường An, tại sao nhất định phải chọn cái chết ngay trước mặt bàn dân thiên hạ? Bởi vì nó cho rằng chỉ cần mình chết đi, trên đời này sẽ không còn ai mang danh hậu duệ Ngô Vương nữa. Cái chết của nó là để chết không đối chứng, khiến không một ai có thể đi tìm rắc rối cho kẻ thực sự mang dòng máu ấy nữa.”

Sương Mai thều thào lẩm bẩm: “Chàng không phải là hậu duệ Ngô Vương…”

Tà áo gấm hoa mỹ của Lý thị uốn lượn trên mặt đất như một con rắn độc. Bà ta cúi thấp xuống, đôi mắt đen kịt nhìn chằm chằm vào nàng, gằn từng chữ:

“Ngươi thật sự nghĩ không ra, hay là không dám nghĩ đến? Kẻ mà nó liều chết muốn bảo vệ đến cùng là ai? Hậu duệ Ngô Vương thực sự… rốt cuộc là ai?”

Đầu óc Sương Mai trống rỗng trong một khắc. Giữa những suy nghĩ hỗn độn nổ tung, nàng nhớ lại lá thư tuyệt bút của Lạc Tương: Vì chúng sinh, cũng là vì em.

Trong chớp mắt, một ý niệm vốn mờ nhạt bấy lâu bỗng trở nên rõ rệt và đau đớn hơn bao giờ hết:

“Là con.” Giọng nàng trì trệ, ánh mắt trống rỗng vô hồn: “Hậu duệ Ngô Vương… hóa ra chính là con? Người chàng liều chết bảo vệ… cũng là con sao?”

Nàng ngẩn ngơ nhìn Lý thị như muốn tìm kiếm một sự xác nhận cuối cùng để bấu víu. Và Lý thị đã tàn nhẫn nghiền nát chút hy vọng mong manh ấy bằng sự thật trần trụi.

“Năm xưa khi ta còn ở Trường An, từng có một người bạn cũ từ vùng Cao Xương. Nàng là người Hồ nhưng lòng lại say mê văn hóa Hán, sau này gả cho Ngô Vương danh chấn triều dã một thời. Nào ngờ vụ án Ngô Vương liên lụy đến cả tộc ta, ta bị ép phải đi hòa thân sang đất Ô Tư, rồi tình cờ cứu được nàng khi đang trên đường chạy trốn. Trước khi nàng uống Đoạn Hồn tửu để tuẫn tiết theo Ngô Vương, nàng đã gắng gượng sinh hạ một bé gái. Ta nhận nuôi đứa trẻ đó, coi như con đẻ mà hết lòng giáo dưỡng. Đứa trẻ tội nghiệp năm ấy, chính là ngươi, Lạc Sương Mai.”

Từng câu, từng chữ phát ra từ miệng Lý Thị như những hồi sấm sét đánh thẳng vào đỉnh đầu Sương Mai, khiến nàng choáng váng. Mọi thắc mắc trong bức thư tuyệt bút của Lạc Tương giờ đây đều đã có lời giải đáp tường tận:

Tại sao chàng nhất mực muốn nàng ở lại Cao Xương? Bởi vì nơi đó chính là mẫu quốc, là quê hương thực sự của nàng.

Tại sao chàng lại nói nàng và chúng sinh vốn không thể vẹn cả đôi đường? Bởi vì chính nàng, và chỉ mình nàng, mới là ngòi nổ thực sự của cuộc chiến tranh chấp vương quyền này.

Chàng đã biết tất cả từ sớm, và một lần nữa, chàng lại chọn cách cam tâm chịu chết thay cho nàng.

Giờ đây nàng thấy mình như cánh bèo trôi dạt không rễ, chỉ cần một cơn gió chướng cũng có thể thổi bay đi mất. Kiếp trước hay kiếp này, mọi hơi ấm ít ỏi nàng từng chắt chiu có được đều tan biến theo gió cát đại ngàn. Nàng không phải muội muội ruột của Lạc Kiêu, Lý Thị cũng chẳng phải mẹ đẻ, và đau đớn nhất là nàng đã vĩnh viễn mất đi Lạc Tương.

Lý Thị thấy nàng hoàn toàn suy sụp, không chút nương tay mà tiếp tục ép sát:

“Sương Mai à, từ cha mẹ đẻ cho đến phu quân của ngươi đều bị lão Hoàng đế kia giết chết. Làm phận nhi nữ, làm phận thê tử, ngươi không định đứng lên báo thù rửa hận cho họ sao?”

“Báo thù?” Sương Mai lặp lại hai chữ ấy một cách tê dại, vô hồn.

Lý Thị bắt đầu rót mật độc vào tai nàng, khơi gợi lại tất cả những uất ức thấu xương từ kiếp trước, sự ghẻ lạnh chốn thâm cung, sự giam cầm trong bóng tối mịt mùng, và cả mũi tên nghiệt ngã bắn chết nàng ngay trước cửa Lôi Âm Tự. Mọi bất công, mọi nỗi khổ nàng phải gánh chịu, hóa ra đều bắt nguồn từ vụ án Ngô Vương năm xưa.

Đôi mắt Sương Mai lạnh dần đi, sát ý cuộn trào như sóng dữ. Nàng muốn giết sạch những kẻ liên quan, muốn đâm một nhát đao chí mạng vào ngay trái tim của hoàng thành Trường An phồn hoa kia.

Lý Thị thúc giục điên cuồng: “Ngươi đang nắm trong tay quân Ô Tư, có cả binh lực của ta trợ chiến, hãy giết chết lão Hoàng đế đi, ngươi sẽ là Nữ đế tôn nghiêm! Trường An mới chính là nhà của ngươi!”

Trong đầu Sương Mai vang lên những tiếng gào thét hung tợn. Đánh hạ Trường An! Giết sạch bọn chúng không chừa một tên!

Nàng nắm chặt lấy chuôi đao, dứt khoát bước ra khỏi quân trướng rồi tuốt đao ra khỏi vỏ. Ánh đao lạnh lẽo như sương tuyết soi bóng khuôn mặt không chút cảm xúc của nàng. Nhưng ngay khi bóng tối của hận thù sắp sửa bao phủ lấy linh hồn, một giọng nói thanh lãnh, thoát tục bỗng vang vọng lên trong tâm trí:

“Em không phải yêu nữ, không thể lại tiếp tục làm quân cờ cho người khác thao túng.”

Đó là tiếng của Lạc Tương. Chàng đang gọi nàng quay trở lại.

“Phật độ chúng sinh, cũng độ lấy một người. Em cũng chính là chúng sinh của riêng ta.”

Nước mắt dâng lên nhạt nhòa, dường như nàng đang nhìn thấy bóng hình trắng ngần thanh cao của chàng hiện ra, đầy vẻ bao dung và từ bi. Chàng đã dùng cả mạng sống để hộ vệ chúng sinh và bảo vệ nàng, nàng tuyệt đối không thể tự tay phá hủy nó.

Sương Mai đứng thẳng người, cằm hơi nhấc cao đầy kiêu hãnh nhìn về phía tường thành Trường An. Nàng dõng dạc ra lệnh cho Trâu Vân. Chỉ trong chốc lát, liên quân Tây Vực đã chuyển hướng hành quân, quay lưng lại với Trường An và đối mặt trực diện với quân phản loạn của Lý Thị.

“Ngươi đang làm cái quái gì vậy?” Lý Thị hốt hoảng chạy tới quát tháo.

Sương Mai kiên định đáp trả: “Ta sẽ không vì tư dục báo thù của người mà khơi mào chiến hỏa lầm than giữa Ô Tư và Đại Lương. Mẫu thân, đây là lần cuối cùng ta gọi bà là mẹ. Ta sẽ không bao giờ để bà lợi dụng thêm một lần nào nữa.”

Nàng từng bước tiến lại gần Lý Thị, ánh mắt sắc như dao:

“Bà không dạy ta chữ Hán, không cho ta kết bạn với người Hán vì sợ ta sẽ sớm biết được thân thế thực sự. Bà lừa gạt ta suốt bao năm qua chỉ để dễ bề thao túng. Sự tồn tại của ta đối với bà, chẳng qua chỉ là một quân cờ hữu dụng trong đại kế báo thù mà thôi.”

Ở kiếp trước, chính Lý Thị đã bắt nàng phải lấy sắc dụ Phật tử, bắt nàng gả cho Lý Diệu, tất cả đều nhằm khống chế quân cờ mang tên Sương Mai. Chỉ đến khi sống lại, có được tình yêu đích thực và sự hy sinh của Lạc Tương làm đối chứng, nàng mới thực sự nhìn thấu sự độc ác ghê tởm ẩn dưới lớp vỏ bọc tình thân giả tạo này.

“Chính chàng mới là người đã dạy ta đạo lý làm người, dạy ta phân biệt phải trái đúng sai, và dùng cả tính mạng để bảo vệ sự yên vui của ta. Chàng để tâm đến chúng sinh, ta cũng sẽ để tâm theo. Chàng liều mình bảo vệ Trường An, ta cũng sẽ bảo vệ cho bằng được.”

Sương Mai rút trường đao, lưỡi đao tuyết trắng vạch một đường sắc lẹm, dứt khoát trong không trung:

“Binh lực của ta giờ đây gấp mấy lần bà. Chỉ cần ta hạ một lệnh, đám thuộc hạ của bà sẽ lập tức tan thành mây khói. Thu tay đi, đừng bắt họ phải hy sinh vô ích vì lòng tham của bà nữa.”

Lý Thị cười lên điên dại: “Thu tay sao? Đã quá muộn rồi! Mọi người trên thế gian này đều đã biết ngươi là hậu duệ Ngô Vương, Hoàng đế sẽ không tha cho ngươi, thiên hạ này cũng không dung thứ cho ngươi! Ngươi không làm quân cờ của ta thì cũng sẽ phải làm quân cờ của kẻ khác mà thôi!”

Sương Mai nở một nụ cười nhạt nhẽo: “Đường lui ư? Ta cần đường lui để làm gì. Kiếp này ta đã thề tuyệt đối sẽ không làm con rối cho ai giật dây, chỉ muốn làm một Lạc Sương Mai chân chính. Nếu các người nhất quyết bắt ta phải gánh lấy cái vận mệnh nghiệt ngã của Ngô Vương, thì cái mạng này, ta thà rằng không cần đến nữa.”

Cả chiến trường rộng lớn bỗng chốc im bặt như tờ. Lý Thị run rẩy thốt lên: “Ngươi… ngươi định tìm đến cái chết sao?”

“Vì chàng, ta nguyện ý chết. Chỉ cần ta chết, không ai có thể uy hiếp được ta, uy hiếp được chàng, hay uy hiếp đến giang sơn mà chàng hằng yêu quý nữa.”

Sương Mai nhìn giang sơn gấm vóc trải dài trước mắt, nhớ lại từng bức họa chàng đã từng tỉ mỉ vẽ cho nàng. Nàng khẽ mơn trớn lưỡi đao sắc bén lạnh lùng: “Tuy không có cơ hội được cùng chàng xem hết cảnh sắc giang sơn này nữa… nhưng có một điều bà đã nói sai hoàn toàn. Mẹ đẻ của ta chắc chắn rất yêu thương ta. Bà ấy đã dũng cảm chịu đựng nỗi đau xé tâm can của Đoạn Hồn tửu chỉ để sinh ra ta được bình an. Bà ấy không hề vứt bỏ ta. Bà ấy tạo ra ta bằng tình yêu thuần khiết, nên ta sẽ không bao giờ bị vùi lấp bởi hận thù mù quáng.”

Nàng nhìn về phía Trâu Vân: “Trâu tướng quân, việc ta đã ủy thác cho ngài, xin đừng quên.”

Trâu Vân quỳ sụp xuống, đấm mạnh vào lồng ngực mình: “Thề chết theo Vương!”

Sương Mai dứt khoát đưa đao lên cổ. Nàng nhìn về phía chân trời xa xăm, cảm giác như hình bóng Lạc Tương đang đứng đó mỉm cười chờ đợi mình. Nàng khẽ nở nụ cười mãn nguyện:

“Lạc Tương, đây là lần đầu tiên chàng thất hứa với em. Chàng đã hứa sẽ sống bên em đến lúc bạc đầu trăm tuổi, vậy mà chàng lại nhẫn tâm đi trước một bước. Thôi được, kiếp này em cam nguyện tuẫn tiết theo chàng. Sẽ không có lần sau nữa đâu.”

Nàng nhắm chặt mắt, siết chặt lấy chuôi đao định xuống tay. Nhưng cơn đau xé thịt chưa kịp ập đến thì một tiếng “Keng” chói tai vang lên. Một mũi tên từ hư không bay tới, chuẩn xác đánh rơi thanh đao trong tay nàng.

Dưới sự che chở của bóng đêm dày đặc, một đạo quân Đại Lương tinh nhuệ đã bao vây chặt chẽ từ lúc nào không hay. Lá cờ thêu kim văn đón gió tung bay phần phật. Cầm đầu là một người mặc minh quang giáp lấp lánh, khí thế đế vương lẫm liệt không ai bì kịp. Đó chính là Lý Diệu.

Hắn dõng dạc hô lớn: “Thừa Nghĩa công chúa, Tấn Dương vương, mau chóng chịu trói ngay lập tức!”

Trong lúc binh hoang mã loạn, một giọng nói quen thuộc đến thấu tim gan bỗng nhiên vang lên như sấm nổ ngay bên tai Sương Mai:

“Sương Mai, ta đã dặn rồi, em nhất định phải sống thật tốt cơ mà.”

Nàng run rẩy quay đầu lại trong vô thức. Giữa đám đông hỗn loạn, một người mặc thường phục trắng ngần, lồng ngực dù còn quấn băng vải thấm đẫm vết máu đỏ tươi nhưng ánh mắt vẫn trong trẻo, dịu dàng như nước mùa thu, đang mỉm cười trìu mến nhìn nàng.

Đó là Lạc Tương. Chàng chưa chết!

“Sương Mai!”

Tiếng gọi ấy vô cùng trong trẻo, nhưng cũng chứa đựng vẻ nôn nóng khôn cùng.

Lạc Sương Mai khẽ nghiêng người, nhưng nàng lại không dám quay đầu lại nhìn hẳn. Nàng sợ rằng đây chỉ là một ảo giác đẹp đẽ trước khi chết mà thôi. Nàng từng nghe người ta nói, khi con người sắp lìa đời, những hình ảnh mà mình lưu luyến, khắc cốt ghi tâm nhất sẽ hiện ra như đèn kéo quân. Chỉ cần nàng đứng yên không cử động, ảo ảnh này sẽ không tan biến mất.

Sương Mai cúi đầu nhìn thanh đao nằm chơ vơ dưới nền đất. Bất chợt, một luồng gió mạnh cuốn tới, thổi tung những sợi tóc mai rủ xuống của nàng. Một thân ảnh cao lớn, trắng ngần tựa ngọc quý đang loạng choạng, dốc hết sức bình sinh lao về phía nàng. Nam nhân ấy có lúc vấp phải sỏi đá mấp mô, suýt chút nữa là ngã sấp mặt, nhưng lại lập tức bật dậy chạy tiếp không ngừng nghỉ. Chàng trông thật chật vật, nhưng lại kiên cường đến tột cùng.

Nàng chưa bao giờ thấy một Lạc Tương vốn luôn điềm tĩnh lại trở nên hoảng loạn, thất thần đến thế. Chàng phi thân tới, một chân đá văng thanh đao của nàng ra thật xa, rồi dùng hết sức lực còn sót lại ôm chặt lấy nàng vào lòng.

Sương Mai ngẩn người ra, đôi tay còn đang lơ lửng giữa không trung đã bị chàng nhấc bổng lên. Cho đến khi cảm nhận được hơi ấm nóng hổi xuyên qua lớp áo mỏng, cho đến khi hơi thở dồn dập, hổn hển của chàng phả ngay vào cổ mình, nàng mới dám tin đây hoàn toàn là sự thật.

“Lạc Sương Mai, em không được phép hủy hoại bản thân mình như thế!” Giọng chàng run rẩy kịch liệt vì nỗi sợ hãi lẫn căm hận tột cùng. Chàng siết chặt vòng tay như muốn khảm hẳn nàng vào trong da thịt mình, khiến nàng cảm thấy nghẹt thở. Chàng khàn giọng, phả hơi nóng bên tai nàng: “Mạng của em, từ lâu đã là của ta rồi.”

Hai đời quen biết, chàng chưa bao giờ dùng lời lẽ cường ngạnh, bá đạo như thế đối với nàng. Chàng thì thào trong nước mắt: “Mạng kiếp này của em là do ta đã dùng lửa đỏ thiêu thân ở kiếp trước để đánh đổi lấy. Trên người em đang mang theo cả mạng sống của ta, sao em dám dễ dàng từ bỏ như vậy?”

Sương Mai bàng hoàng sững sờ. Nàng chưa thể hiểu hết được thâm ý trong lời nói của chàng, nhưng chỉ cần nghe thấy giọng nói quen thuộc ấy, hồn phách nàng như được tụ lại đầy đủ. Nàng gục đầu tựa vào lồng ngực chàng, cảm nhận nhịp tim thổn thức đập liên hồi: “Em là hậu duệ Ngô Vương, họ ép em phải đánh vào Trường An… Em thực sự không muốn… Em cứ ngỡ rằng chàng đã chết thật rồi…”

Nước mắt vỡ òa, nàng khóc nức nở, đôi tay nhỏ bé đấm nhẹ vào lồng ngực quấn đầy băng vải của chàng.

“Shhhh” Chàng khẽ rên lên một tiếng đau đớn, đôi môi tái nhợt nhấp nháy: “Ta bị thương thật mà, em nương tay chút đi.”

Lạc Tương chậm rãi đưa cho nàng xem một mảnh ngọc quyết đã vỡ vụn thành nhiều mảnh, thấm đẫm vết máu đỏ sẫm. Hóa ra, chàng đã bí mật bàn mưu tính kế cùng Lý Diệu, cố tình để mũi tên bạc kia bắn trúng miếng ngọc hộ thân đeo trước ngực này. Sau đó, chàng dùng vàng bạc mua chuộc quân y để giả vờ tắt thở, thuận thế thoát thân giữa lúc binh hoang mã loạn. Cỗ quan tài đen kịch ngoài kia thực chất chỉ chứa toàn đá nặng để che mắt thế gian. Chàng muốn vạn dân trăm họ tin rằng hậu duệ cuối cùng của Ngô Vương đã thực sự chết, có như thế cả hai mới có được những ngày tháng bình yên sau này. Chàng tính đủ mọi đường, chỉ duy nhất không ngờ được rằng, nàng lại liều mạng tìm đến tận đây và định tuẫn tiết theo mình ngay trước cửa thành.

Sương Mai vừa mừng vừa giận, lòng ngổn ngang trăm mối, nàng dứt khoát đẩy chàng ra, gắt lên trong nước mắt: “Vậy sao chàng còn nhẫn tâm viết bức thư tuyệt mệnh ấy làm gì?”

“Ai bảo có người cứng đầu không nghe lời, chưa đến lúc đã vội vàng mở túi gấm ra xem.” Lạc Tương khẽ thở dài, đưa đôi mắt thâm trầm nhìn vào đôi mắt đỏ mọng vì khóc nhiều của nàng mà dỗ dành: “Dẫu em có là Vương nữ Ô Tư hay là hậu duệ Ngô Vương đi chăng nữa, thì trong lòng ta, em vẫn mãi là Lạc Sương Mai, là thê tử trọn đời trọn kiếp của ta, là người duy nhất ta nguyện chung đường.”

Chàng định đưa tay ôm nàng vào lòng một lần nữa, nhưng Sương Mai đã nhanh chân lùi lại, lạnh lùng nói: “Chàng chẳng coi em là thê tử gì cả! Lúc nào chàng cũng chọn cách bỏ rơi em, tự mình xông vào chỗ hòn tên mũi đạn mà chẳng thèm bàn bạc lấy một lời. Ở thành Cao Xương đã thế, giờ đến Trường An cũng vẫn chứng nào tật nấy… Em không cần một người phu quân chỉ biết tự quyết định sinh tử như chàng!”

Nàng cúi người nhặt thanh đao dưới đất lên, dứt khoát quay người chạy đi trong cơn giận dỗi.

Phía xa kia, quân phản loạn sau cái chết giả của Lạc Tương phần lớn đã lần lượt tục buông vũ khí đầu hàng. Dưới ánh đuốc bập bùng soi rõ màn đêm, người dẫn quân bình định chính là Lý Diệu trong bộ nhung giáp xanh đen uy nghiêm. Hắn sở hữu một gương mặt có những đường nét cực kỳ giống với Lạc Tương. Sương Mai theo bản năng muốn tránh né sự hiện diện của hắn, nhưng Lý Diệu đã sớm nhìn thấy bóng hồng y, hắn lập tức nhảy xuống ngựa, sải bước lao nhanh về phía nàng.

Đúng lúc đó, một tiếng hô vang dội xé toang bầu không khí: “Bệ hạ giá lâm!”

Một cỗ loan giá lộng lẫy, uy nghi xuất hiện giữa vòng vây quân sĩ. Từ trong xe, một thân ảnh cao lớn, trầm mặc bước ra. Dẫu chỉ là một cái bóng ngược sáng dưới ánh đuốc nhưng lại mang theo một luồng uy áp khủng khiếp, khiến vạn vật xung quanh đều phải im bặt. Tướng sĩ Đại Lương đồng loạt quỳ sụp xuống, tiếng hô vang trời dậy đất: “Hoàng thượng vạn tuế, vạn vạn tuế!”

Sương Mai đành phải quỳ theo đám đông, vùi đầu xuống mặt đất lạnh lẽo. Trong sự tĩnh lặng đáng sợ đến nghẹt thở ấy, nàng nghe thấy tiếng bước chân nện xuống đất đều đặn đang tiến dần về phía mình. Tà áo bào thêu kim long ngũ trảo bằng chỉ vàng lấp lánh dần hiện ra ngay trước tầm mắt nàng.

“Bình thân.” Giọng nói hùng hồn, chứa đựng sự uy nghi của bậc thiên tử như thái sơn ép xuống.

Sương Mai chậm rãi đứng lên, chợt nhận ra giữa nghìn vạn người lúc này, chỉ có mình nàng được phép đứng thẳng, câu “Bình thân” kia dường như là dành riêng cho nàng. Hoàng đế nhìn nàng, ánh mắt không sắc lẹm nhưng lại sâu hun hút, như muốn nhìn thấu mọi tâm can, ngõ ngách trong lòng nàng. Nàng phải bấm chặt đầu ngón tay vào lòng bàn tay để giữ cho mình một chút bình tĩnh cuối cùng.

“Ngươi đi theo trẫm.”

Đó là thánh dụ, là mệnh lệnh tối cao không thể chối từ. Sương Mai vừa định cất bước đi theo thì một bàn tay mạnh mẽ đã kịp nắm lấy cổ tay nàng, kéo nàng ra sau lớp áo trắng ngọc thanh khiết. Lạc Tương chắn ngang trước mặt nàng, đối diện với quân vương. Cùng lúc đó, Lý Diệu cũng chạy tới quỳ sụp xuống: “Phụ hoàng, hậu duệ Ngô Vương đã chết, phản quân đã bị dẹp tan. Xin phụ hoàng sớm hồi cung để ổn định triều cương!”

Bề ngoài Lý Diệu tỏ vẻ cung kính nhưng từng lời nói lại ẩn chứa ý muốn đuổi khéo, ra sức bảo vệ Sương Mai. Hoàng đế nhìn hai đứa con trai — một người ở ngoài sáng, một kẻ trong tối — đang dốc toàn lực che chở cho nữ tử này, lão khẽ nhếch môi nở một nụ cười nhạt đầy thâm ý. Lạc Tương cúi đầu nói nhỏ: “Bệ hạ, người mà Bệ hạ cần tìm thực chất là thần. Thần xin nguyện đi theo Bệ hạ.”

Nhưng Sương Mai đã gạt tay chàng ra, nàng bình thản bước tới trước mặt Hoàng đế với phong thái bất khuất. Chàng định ngăn lại nhưng đã bị thân vệ tuốt kiếm cản đường.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Dưới ánh trăng thanh khiết tựa thủy ngân đổ xuống nhân gian, Sương Mai và Hoàng đế đứng đối diện nhau ở một sườn dốc vắng vẻ, cách biệt với chiến trận ồn ào. Đây là lần đầu tiên nàng nhìn thẳng vào nam nhân đang nắm giữ quyền lực tột đỉnh của thiên hạ này. Lão ta đã ngoài năm mươi, gương mặt cương nghị và đầy vẻ uy nghiêm, trông rất giống Lý Diệu khi về già.

Hoàng đế mở lời trước: “Trẫm muốn phong ngươi làm Công chúa, ban cho một phủ đệ lộng lẫy ngay giữa kinh thành Trường An. Ngươi và phu quân hãy ở lại đây, hưởng tận vinh hoa phú quý để bù đắp cho những lỗi lầm năm xưa.”

Sương Mai mỉm cười nhẹ nhàng, nàng khẽ lắc đầu: “Tạ ơn ý tốt của Bệ hạ, nhưng nhà của thần vốn ở Tây Vực nắng gió, thần sẽ không bao giờ ở lại Trường An này.”

Hoàng đế nheo mắt, hơi thở bỗng trở nên lạnh lẽo: “Rượu mời không uống, ngươi muốn uống rượu phạt sao?”

Sương Mai vẫn bình thản đáp lời: “Bệ hạ đại nhân đại lượng, lẽ nào lại đi chấp nhặt với một nữ tử mang dòng máu người Hồ như thần? Có ba lý do để Bệ hạ không cần phải lo lắng về sự tồn tại của thần:

Thứ nhất, thiên hạ nay đã thái bình, thần sẽ quay về Tây Vực và vĩnh viễn không bao giờ trở lại, cái tên hậu duệ Ngô Vương sẽ sớm bị cát bụi thời gian lãng quên.

Thứ hai, diện mạo thần vốn không giống người Hán, thần chỉ là một quân cờ bị kẻ khác lợi dụng. Văn võ bá quan trong triều sao có thể tâm phục khẩu phục một nữ tử dị tộc? Bệ hạ là minh chủ của thời thịnh thế, thần vốn không phải là đối thủ của Bệ hạ.

Thứ ba, thần thực sự không có dã tâm vương quyền. Thần chỉ muốn được tự do cưỡi ngựa đi khắp chân trời góc biển cùng người mình yêu, sống một đời tự tại, bình dị.”

Hoàng đế rơi vào im lặng rất lâu. Sương Mai cúi mình chào rồi quay lưng bước đi. Nhưng ngay lúc đó, nàng chợt nghe thấy tiếng dây cung căng lên lách tách đầy sát khí phía sau lưng.

Và một tiếng thở dài nặng nề của bậc đế vương vang lên:

“Phu quân ngươi là quốc chủ Cao Xương, thân vệ của ngươi lại nắm giữ cả binh quyền Ô Tư, phía sau lại có Bắc Hung chống lưng, cộng thêm cái thân thế Ngô Vương của ngươi… Thế lực ấy chính là mầm họa khôn lường cho nền móng của Đại Lương. Hôm nay trẫm… tuyệt đối không thể để ngươi sống sót mà rời khỏi đây.”

Sương Mai quay phắt người lại. Phía sau sườn dốc, vài gã cung thủ tinh nhuệ ẩn mình từ lâu đang từ từ đứng thẳng dậy. Hóa ra, Hoàng đế đã sớm bài binh bố trận, định hạ sát ngay từ đầu.

Nàng cứ ngỡ đường đường là vua của một nước, lão ta sẽ không dám hạ thủ một cách hèn hạ trước mặt bao người như vậy. Nhưng nàng đã quá ngây thơ trước lòng dạ đế vương.

“Vèo! Vèo!”

Những mũi tên xé rách màn đêm đen đặc, nhắm thẳng vào bóng dáng nhỏ bé, đơn độc của nàng mà lao tới với tốc độ kinh người. Sương Mai muốn bỏ chạy, nhưng đôi chân như bị đóng đinh chặt xuống mặt đất, tê dại hoàn toàn không thể nhúc nhích.

Trong khoảnh khắc tuyệt vọng tột cùng ấy, một bóng đen lao tới như một cơn lốc, đôi tay mạnh mẽ đẩy phắt nàng ra khỏi quỹ đạo chết chóc của mũi tên.

Phập!

Máu nóng văng tung tóe lên mặt Sương Mai. Nàng run rẩy đưa tay lau đi, lúc này mới bàng hoàng nhận ra đó không phải là máu của mình.

Nam nhân chắn ngang trước mặt nàng, tấm lưng rộng lớn đã trúng một mũi tên hiểm hóc. Lực bắn mạnh đến mức đuôi tên còn rung bần bật, đầu tên lún sâu vào vai giáp, sâu đến mức nàng tưởng như có thể nghe thấy cả tiếng mũi tên va chạm vào xương thịt khô khốc.

Dáng người ấy quá giống Lạc Tương khiến Sương Mai thảng thốt gọi tên chàng. Nhưng khi người đó chậm rãi ngẩng đầu lên, nàng mới hoàn toàn sững sờ.

Là Lý Diệu.

Nàng chưa kịp định thần lại thì thân hình hắn lại rung lên một cái dữ dội. Một mũi tên thứ hai xuyên thấu qua bả vai rộng lớn của hắn.

Hắn không còn đủ sức trụ vững được nữa, cơ thể cao lớn đổ rụp xuống. Hắn dùng thanh đao cắm chặt xuống mặt đất để giữ thăng bằng, nửa quỳ nửa ngã trước mặt nàng. Sương Mai cuống cuồng quỳ xuống bên cạnh, đưa tay đỡ lấy vai hắn, thốt lên trong nghẹn ngào:

“Lý Diệu!”

Nàng nhìn về phía doanh trại đằng xa, lúc này mới bàng hoàng hiểu ra tất cả. Lý Diệu đã cả gan kháng chỉ! Hắn mang binh chế ngự đám thân vệ của Hoàng đế, lại đoán trước được phụ hoàng mình sẽ cho người phục kích nên đã lặng lẽ bám theo nàng từ sớm. Từ nãy đến giờ, hắn vẫn luôn ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi giây phút này để liều mình cứu nàng.

Đám thân vệ phía sau cũng lao tới cứu viện, tiếng hô hoán chấn động cả sườn dốc: “Điện hạ!”, “Điện hạ!”

Phía xa, đám cung thủ nhận ra người vừa trúng tên chính là Thái tử đương triều thì kinh hãi dừng tay, hai bên lâm vào thế đối đầu căng thẳng tột độ.

Lý Diệu vung tay ra hiệu cho thân vệ lùi ra xa mười bước. Gân xanh trên mu bàn tay hắn nổi lên cuồn cuộn vì cơn đau. Đôi mắt hắn bị máu nhuộm nhòe đi, trong phút chốc, hắn mơ hồ thấy lại cảnh tượng hãi hùng của kiếp trước.

Cái đêm tuyết rơi trắng xóa ấy, nàng nằm gọn trong lòng hắn, lồng ngực trúng một mũi tên chí mạng, cơ thể mềm mại ấy cứ thế dần lạnh ngắt. Ánh mắt nàng khi ấy chỉ toàn chứa đựng hận thù sâu sắc, ngay cả lời trăn trối cuối cùng cũng là để làm trái tim hắn đau đớn đến muôn đời.

Hắn tuyệt đối, tuyệt đối không muốn lặp lại sự nghiệt ngã đó thêm một lần nào nữa!

Không kịp triệu tập quân đội chính quy, hắn đã tự mình đơn thương độc mã lao ra. Kiếp trước nàng đi rồi, kiếp này hắn trở về, vô số lần hắn mơ thấy cảnh nàng ngã xuống giữa trời tuyết trắng… Cảnh tượng cứu nàng này, hắn đã tập dượt trong mơ hàng nghìn lần, hàng vạn lần. Hắn sẽ không bao giờ thất thủ. Tuyệt đối không.

Ngực hắn đau thắt lại nhưng tâm trí lại trào dâng một khoái cảm lạ lùng, thỏa mãn. Hắn nhìn nàng đang hoảng sợ tột độ, đôi mắt đen láy ướt đẫm lệ nhòa, đôi tay nhỏ bé muốn chạm vào vết thương của hắn rồi lại sợ hãi rụt về.

May quá, rốt cuộc cũng cứu được nàng rồi.

Hắn nhìn nàng đăm đăm không rời mắt, bỗng bật cười. Máu từ khóe môi chảy ra, hóa thành vệt đỏ rực trên khuôn mặt tái nhợt vì mất máu. Hắn híp mắt lại, thì thầm:

“Kiếp trước, không phải nàng hận ta một mũi tên giết chết nàng sao? Kiếp này… ta dùng chính thân mình trả lại một mũi tên ấy cho nàng. Thấy thế nào… có đủ để xóa nhòa hận thù không?”

Sương Mai nhìn hai vết thương đang tuôn máu không ngừng trên người hắn, lòng rối loạn tột cùng: “Ngươi đừng nói nhảm nữa, giữ hơi sức đi, để ta tìm y quan cứu ngươi ngay lập tức!”

Nhưng ống tay áo nàng bị hắn túm chặt lấy không buông. Hơi thở hắn giờ đây mỏng manh như tơ nhện trước gió, nhưng từng chữ thốt ra đều nóng bỏng như lửa đốt, thiêu trụi cả cõi lòng nàng:

“Sương Mai, ta không muốn nàng hận ta… Ta rõ ràng… yêu nàng đến nhường ấy cơ mà…”

Hắn nở một nụ cười, nụ cười đầy bất lực và tuyệt vọng cùng cực: “Hai đời, suốt cả hai đời người, dù ta có làm bất cứ điều gì, nàng cũng nhất quyết không chịu ban cho ta một lời tha thứ…”

Giọng hắn thấp dần, chìm nghỉm vào bóng đêm, trong cơn phẫn nộ tột cùng lại thấp thoáng một chút tủi thân. Một thiên chi kiêu tử, một vị đế vương tương lai vốn dĩ cao cao tại thượng, vậy mà lại mang theo một chấp niệm thâm trầm, đau đớn đến nhường này.

Lòng Sương Mai giờ đây hỗn loạn như một bãi chiến trường vừa ngưng tiếng pháo, nước mắt không kìm được mà lã chã rơi xuống. Những oán hận tích tụ từ kiếp trước, những xiềng xích của quá khứ dường như cũng theo dòng lệ ấy mà tan biến vào hư không. Nàng hít một hơi thật sâu để nén tiếng nấc, trợn mắt mắng:

“Lý Diệu, ngươi nghe cho kỹ đây! Ngươi phải chống chọi cho ta! Cái mạng này của ngươi, ta đền không nổi! Ta cũng chẳng cần ngươi liều chết cứu ta làm gì… Ngươi phải ráng mà sống lấy! Nếu ngươi dám chết, ta sẽ không bao giờ tha thứ cho ngươi, đời đời kiếp kiếp này ta đều sẽ hận chết ngươi!”

Nghe nàng mắng mỏ, hắn không những không giận mà còn nhe răng ra cười, tỏ vẻ vô cùng thỏa mãn.

Cái điệu bộ này khiến hắn chợt nhớ về hình bóng thiếu nữ l từng cứu hắn ở bãi tha ma kiếp trước, cũng ngang ngược, cũng hay ra lệnh cho người khác, nhưng lại khiến người ta rung động tâm can. Nàng giống như một con thú nhỏ, thỉnh thoảng lại cắn người ta một miếng đau điếng, nhưng rồi lại lặng lẽ quay về liếm láp vết thương.

Cảm giác đau lòng mà rung động mãnh liệt ấy đã trở lại rồi. Nếu cứ như thế này mãi thì tốt biết mấy. Tiếc thay, kiếp trước cuối cùng vẫn không thể giữ được nàng.

Lý Diệu cố gắng ổn định lại thân mình, khạc ra một ngụm máu bầm đen đặc. Tiếng bước chân dồn dập phía sau cùng tiếng gầm thịnh nộ của Hoàng đế vang lên chấn động:

“Lý Diệu, ngươi đang làm cái trò gì thế hả?! Cái đồ nghịch tử ngu muội này, mau tránh ra cho trẫm!”

Hắn khép hờ mắt, trong lòng hiểu rõ phụ hoàng sẽ không bao giờ cam tâm tình nguyện buông tha.

Ngay sau đó, Lý Diệu mở choàng mắt, ánh mắt đã lấy lại sự tỉnh táo và sắc lạnh vốn có của một bậc quân chủ. Hắn gầm lên một tiếng đầy uy lực, rút thanh trường đao chống xuống đất để đứng phắt dậy. Hắn vung đao chém đứt lìa đầu mũi tên đang cắm sâu trên vai mình, nghiến răng chịu đựng cơn đau xé thịt, từng bước hiên ngang tiến về phía Hoàng đế. Mũi đao sắc lạnh chỉ thẳng vào vua cha đang bước tới, hắn lạnh lùng tuyên bố:

“Hai mươi năm trước, nhi thần đã không thể cứu được mẫu hậu từ tay người, để bà phải cô độc mà chết thảm trong lãnh cung lạnh lẽo. Hôm nay, dù có phải bỏ mạng tại đây, nhi thần cũng phải bảo vệ cho bằng được người mà nhi thần yêu.”

“Phụ hoàng, người đừng hòng đụng đến dù chỉ là một sợi tóc của nàng ấy.”

Hình bóng thiếu niên tuyệt vọng năm nào từng đấm cửa lãnh cung đến rỉ máu và vị Thái tử lạnh lùng, uy nghiêm lúc này dần dần chồng khít lên nhau, hóa thành một ý chí sắt đá không gì có thể lay chuyển nổi.

Lý Diệu đứng đó, máu từ vết thương trên vai thấm đẫm chiến bào xanh đen, nhưng ánh mắt lại sáng quắc lẫm liệt tựa thần binh. Hắn ra lệnh một tiếng, hàng ngàn binh mã kinh kỳ đã mai phục sẵn sàng từ lâu lập tức tràn lên như triều dâng, bao vây chặt chẽ lấy Hoàng đế và toán thân vệ.

Hoàng đế nhìn quanh một vòng, cười lạnh đầy cay đắng: “Trẫm không ngờ, kẻ thực sự mưu nghịch vào ngày hôm nay lại chính là con trai ruột của trẫm.”

Lý Diệu thản nhiên đáp trả: “Chiếu cáo nhận tội đã ban ra, phụ hoàng vốn đã không còn đường lui trước bàn dân thiên hạ. Chi bằng sớm ngày nhường ngôi vị, thành toàn cho tấm lòng hiếu thảo của nhi thần. Toàn bộ Kinh triệu đại doanh đều đã là người của nhi thần, nếu phụ hoàng không chịu tự mình hồi cung, nhi thần đành phải dùng binh lực để ‘kính mời’ người vậy.”

Sắc mặt Hoàng đế chuyển sang xanh mét. Lão ta bàng hoàng nhận ra rằng suốt 20 năm qua, hận thù của đứa con trai này dành cho mình chưa bao giờ tan biến, nó chỉ bị đè nén xuống tận cùng tâm can để chờ ngày bùng phát mạnh mẽ hơn. Thiên tử vốn không dễ bị khuất phục, nhưng khi nhìn vào gương mặt của Lý Diệu — giọt máu duy nhất còn lại của nữ nhân mà lão ta từng yêu hận đan xen — Hoàng đế run rẩy phất tay, ra hiệu cho đám cung tiễn thủ hạ vũ khí.

“Ngôi vị này, trẫm có thể nhường lại cho ngươi.” Hoàng đế gằn từng chữ qua kẽ răng, “Nhưng nàng ta tuyệt đối không thể giữ lại. Ngươi sắp sửa làm quân vương một cõi, phải biết rằng thả hổ về rừng chính là hậu họa khôn lường. Diệu nhi, đừng vì một nữ tử mà làm đứt đoạn cả giang sơn xã tắc.”

Giữa không gian tĩnh mịch chỉ còn tiếng lửa cháy bập bùng, một giọng nói trầm định đột ngột vang lên xé tan bầu không khí:

“Bệ hạ là vì giang sơn, hay thực chất là vì tư tâm ích kỷ của chính mình?”

Lạc Tương bước ra từ màn sương đêm mờ ảo, tà áo trắng ngần thoát tục phất phơ, khí thế thanh cao bức người: “Hắn sẽ không bao giờ giống như người năm xưa — một kẻ cạn tình cạn nghĩa, ích kỷ dối trá, luôn nhân danh đại nghĩa để vứt bỏ nữ nhân yêu mình sâu đậm. Người có còn nhớ vì sao năm đó lại nhẫn tâm đưa bà ấy vào lãnh cung khi bà sắp lâm bồn không? Người lừa gạt bà ấy rằng đó là nơi lánh nạn, nhưng thực chất là để người có thể tiện tay tàn sát sạch sẽ cả gia tộc của bà ấy ngoài kia.”

Hoàng đế run rẩy kịch liệt, chỉ tay vào Lạc Tương mà lắp bắp: “Sao ngươi… sao ngươi lại biết được chuyện bí mật trong lãnh cung? Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?!”

Lạc Tương không đáp lời, cũng không hề ngoảnh lại nhìn lấy một lần. Chàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Sương Mai, dắt nàng rời đi, để lại sau lưng một vị hoàng đế đang sụp đổ hoàn toàn và một Lý Diệu đang lạnh lùng ra lệnh giam cầm chính cha ruột của mình vào nơi mà mẫu thân hắn từng hơi tàn lực kiệt.

Trở về cung, Lý Diệu ngự trên ngai vàng của Cần Chính Điện, xung quanh là muôn vàn tiếng hô tung hô “Vạn tuế” vang động. Nhưng khi đại điện đã vắng lặng, tâm phúc của hắn lo lắng tiến lại hỏi tại sao lại dễ dàng thả Lạc Tương và Sương Mai đi, vì đó chính là mầm họa cho ngai vàng.

Lý Diệu nhắm mắt lại, hồi tưởng về cuộc trò chuyện cuối cùng với Lạc Tương. Hắn đã hỏi: “Ngươi có bao giờ nghĩ đến việc quay lại làm Lý Tương, ngồi lên ngai vàng để làm chủ thiên hạ hay chưa?”

Lạc Tương khi ấy chỉ cười nhạt, thản nhiên đáp: “Nàng không thích sống ở trong cung.”

Chỉ một câu nói đơn giản đó đã khiến Lý Diệu hiểu rằng mình mãi mãi không thể bằng người huynh đệ này. Hắn có được giang sơn, nhưng Lạc Tương có được nàng. Hắn thắng được cả thiên hạ, nhưng lại thua trắng một trái tim chân tình.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Lạc Tương đưa Sương Mai rời đi, đóng quân cách kinh thành Trường An mười dặm. Sương Mai vì vẫn còn giận chuyện chàng giả chết lừa mình nên cố ý tránh mặt, nàng đi bàn lộ trình hành quân với Trâu Vân đến tận khuya mới thôi.

Đến khi không còn lý do gì để tránh né được nữa, nàng mới hậm hực bước vào trong quân trướng. Bên trong tối đen như mực, nàng tưởng chàng đã ngủ say nên lén lút trèo lên giường. Vừa mới nằm xuống, một vòng tay rắn chắc đã lập tức siết chặt lấy vòng eo mảnh khảnh của nàng.

“Vị hán y đó chữa cho em thế nào rồi, bệnh tình đã khỏi hẳn chưa?” Giọng Lạc Tương trầm ấm, mang theo ý cười vang lên ngay bên tai. Hóa ra chàng chẳng hề ngủ, mà còn đang chờ để trêu chọc nàng.

Sương Mai đỏ bừng mặt, cố sức nhích người ra xa nhưng lại bị chàng kéo phắt lại, áp chặt vào lồng ngực ấm áp, vững chãi. Chàng vùi đầu vào hõm cổ nàng, hơi thở nóng bỏng phả ra: “Ta rất nhớ em.”

Nàng hờn dỗi dùng tay đẩy nhẹ vào lớp băng gạc trên ngực chàng: “Chàng đang bị thương, đừng có động đậy lung tung. Em mệt rồi.”

Chàng khẽ thở dài, nhìn gương mặt phờ phạc vì bôn ba vất vả của nàng mà lòng mềm lại như nước, chàng đắp chăn kỹ càng cho nàng rồi thỏa hiệp: “Ngủ đi.” Chàng nghĩ thầm, tương lai của hai người phía trước còn dài, nàng cũng đã danh chính ngôn thuận là thê tử của chàng rồi, không có gì phải vội vàng cả.

Sáng hôm sau, khi Lạc Tương vừa mở mắt, vị trí bên cạnh đã trống không lạnh lẽo. Chàng vội vàng bước ra ngoài thì thấy Trâu Vân đang đứng ngồi không yên.

“Nàng lại đi nghị sự rồi à?” Lạc Tương hỏi, giọng còn vương chút ngái ngủ.

Trâu Vân đổ mồ hôi hột, lúng túng đáp: “Vương nói… bảo ngài hãy cứ ở đây tĩnh tâm dưỡng thương cho thật tốt. Còn người… người đã tự mình dẫn người về Tây Vực từ sớm rồi.”

Lạc Tương sững sờ, đầu óc như nổ tung ngay lập tức: “Về trước? Nàng về đâu? Ô Tư, Cao Xương hay là đi đâu?”

Trâu Vân lắc đầu nguầy nguậy: “Vương thực sự không nói một lời nào. Thuộc hạ có hỏi người cũng không chịu hé răng nửa lời!”

Tây Vực bao la vạn dặm, cát vàng mịt mù, những nơi nàng có thể đi nhiều không kể xiết, bảo chàng phải đi đâu giữa biển người mênh mông mà tìm nàng đây?

Đầu óc vốn luôn nhạy bén của chàng bắt đầu xâu chuỗi lại mọi việc diễn ra. Đầu tiên là việc đêm qua nàng lạ lùng từ chối sự thân mật của chàng, rồi đột nhiên chàng nhớ đến khoảnh khắc nàng hất tay chàng ra ngoài cửa thành, uất ức thốt lên câu nói đầy phẫn nộ:

“Em không cần phu quân như chàng nữa!”

Lần này, nàng thật sự nổi trận lôi đình rồi.

Nàng thực sự không cần chàng nữa rồi.

Tác giả có lời muốn nói:

Vì A Tương lúc nào cũng có thói quen tự mình gánh vác, hy sinh mọi chuyện mà không bàn bạc, nên Lộ Lộ đang cực kỳ giận dữ. Nàng đã quyết định tuyên án phạt chàng “tạm giam không vợ” trong vòng ba tháng để chàng biết mặt!

A Tương cái gì cũng tốt, chỉ thiếu một chút sự tôn trọng dành cho đối phương. Sự tôn trọng ở đây chính là quyền được biết sự thật. Phải để nàng được biết mọi chuyện, trao cho nàng quyền tự chủ lựa chọn, mình cảm thấy điều này đối với một mối quan hệ thật sự rất quan trọng!

Cứ đợi Lộ Lộ tử cho chàng nếm trải chút khổ sở của việc mất vợ để chàng hiểu ra chân lý, lúc đó mọi chuyện mới gọi là hoàn hảo nhất!

V chuyển khoản cho mình 50 tệ đi, để mình hé lộ màn truy thê cực kỳ bá đạo của A Tương, kiểu “phục vụ tận cửa” chu đáo luôn ấy.

Trước tiên, hãy tặng cho chàng một bài hát chủ đề: “Cô đơn~~~ Cô đơn quá đi thôi~~~”

Yên tâm nhé, chương sau sẽ là ngọt, ngọt và siêu ngọt, ngoại truyện cũng sẽ toàn là đường mật thôi!