Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 91
SKSLTGCPT

[SKSLTGCPT] – Chương 91

Tác giả: Dư Hà Thích

4006 từ · 18 phút đọc

Sau Khi Sống Lại, Ta Gả Cho Phật Tử: [SKSLTGCPT] – Chương 91

Ngoài song cửa chạm trổ, một nhành bạch ngọc lan đang kỳ khai hoa rực rỡ. Những đóa hoa đẫy đà, thanh khiết bị cơn gió lộng cuốn lấy, run rẩy dưới ánh nguyệt hoa mờ mịt, để rồi từng cánh trắng muốt rụng rơi, chìm lấp vào màn đêm u tối mênh mông.

Sương Mai thu hồi ánh mắt từ phía song cửa.

Trong điện yên tĩnh lạ thường, nàng cẩn trọng ngồi dậy, lặng lẽ quan sát thần sắc của Lạc Tương. Thấy chàng đang lật xem cuốn “Phật môn kinh biến tập” – thứ mà nàng vẫn thường gọi vui là tranh vẽ tập huấn, gương mặt tuấn mỹ của nam nhân dần sa sầm xuống.

Trên mặt giấy xuyến màu là những hình dáng khác nhau của các bức tượng song thân tương bão. Vị Kim Cang đầu đội bảo quan khảm châu ngọc quý giá, trong lòng là Minh Phi với dáng vẻ quyến rũ nồng nàn, suối tóc xõa tung bay, thân mình uốn lượn quấn quýt, gương mặt lộ rõ vẻ hoan lạc.

Cuốn tập mỏng manh được lật qua từng tờ, mỗi tư thế, mỗi hình thái đều in sâu vào đôi đồng tử thâm trầm của chàng. Những gương mặt Minh Phi đang cười duyên với người tình trong họa đồ, phút chốc như biến thành dáng vẻ của nàng, nơi nào cũng khiến người ta kinh tâm động phách.

Lạc Tương không biểu lộ vui giận, nhưng cơ thể đã căng cứng lại tự bao giờ. Vậy mà nàng vẫn còn cả gan ghé đầu sang xem cùng, để lộ đỉnh tóc đen nhánh ngay dưới cằm chàng, ngón tay búp măng thỉnh thoảng còn chỉ vào một bức họa, suy tư nói:

“Quan Âm tọa liên… hưmmm, thế này chắc sẽ không chạm vào vết thương trên lưng chàng đâu nhỉ…”

Ánh nến đã cháy gần cạn, giọng nói của chàng vang lên như làn khói mờ ảo, có chút trầm thấp, có chút bất đắc dĩ, lại ẩn chứa vẻ khô khốc lạ kỳ:

“Cuốn tập này từ đâu mà em có?”

Sương Mai cúi đầu không đáp. Nàng lặng lẽ ngồi trong lòng chàng, sườn mặt vùi vào hõm cổ, mái tóc đen như suối đổ xuống làm nổi bật gò má trắng ngần như trăng sáng. Chàng vòng tay giữ chặt vòng eo mảnh khảnh của nàng, giọng nói trầm hẳn xuống:

“Không muốn nói sao?”

Sương Mai chịu không nổi sự áp chế ấy, khẽ ho vài tiếng, chàng lập tức nới lỏng tay. Nàng thẹn thùng, nhỏ giọng giải thích rằng năm xưa ở vương đình Ô Tư, mẫu thân đã sai người dạy dỗ nàng, muốn nàng dựa theo cuốn tập này mà dụ dỗ chàng phá giới.

“Hồ nháo.” Lạc Tương nhíu mày khẽ mắng, trong lòng đã đoán định được vài phần. Kiếp trước kiếp này, những gì nàng học được ở vương đình đều là mấy trò vặt này thôi sao? Vị Công chúa kia thật sự chỉ coi nàng như một quân cờ, một món đồ chơi không hơn không kém.

Nghĩ đến đêm chàng phá giới năm xưa, rồi nàng phải uổng công đến Đại Lương làm cung phi, cơn giận bị kìm nén trong lòng Lạc Tương lại dâng trào cuồn cuộn. Chàng siết chặt lấy vòng eo thon gọn, như muốn dùng sức mạnh ấy mà trói chặt lấy nàng vào đời mình.

Sương Mai quấn một lọn tóc quanh ngón tay để che giấu nhịp tim đang loạn lạc. Nàng ra vẻ bất mãn, kiêu kỳ nói: “Hồ nháo thì cũng đã hồ nháo rồi. Những thứ này kiếp trước em đều thử cả, nhưng chẳng có tác dụng gì! Chàng đối với em căn bản là dầu muối không thấm…”

Lạc Tương nhìn nữ tử đang giả vờ hờn dỗi trước mặt, ánh mắt tràn đầy sự cưng chiều vô biên. Chàng cúi người xuống, bóng dáng cao lớn như một đám mây bao phủ lấy nàng, che khuất cả ánh trăng lạnh lẽo bên ngoài song cửa.

Tâm tư của nàng lúc này, sao chàng lại không thấu?

Nàng sợ mình chẳng còn sống được bao lâu, sợ cơ thể ngày càng suy yếu, sợ thời gian được gắn bó bên nhau sẽ ngắn ngủi như bóng câu qua cửa. Chính vì thế nàng mới vội vàng, mới trăm phương nghìn kế như vậy. Chàng vốn đã khắc chế quá lâu, đã kìm nén quá sâu, làm sao không muốn chiếm hữu nàng ngay lúc này cho được?

Nỗi xót xa lan tỏa trong lòng, hóa thành những nụ hôn dày đặc rơi trên đôi môi hơi lạnh của nàng. Nhẹ nhàng như chạm vào một giọt sương mai, nặng một phân sẽ vỡ, nhẹ một phân sẽ tan. Mỗi một tấc da thịt đều như một đoạn kinh văn lưu truyền ngàn năm, chàng vô cùng thành kính, vô cùng chú tâm.

Sự dịu dàng vô biên tựa dòng nước xuân chảy tràn trong huyết quản nàng. Thỉnh thoảng, chàng lại buông nàng ra để nàng thở dốc, rồi mấp máy môi hỏi đi hỏi lại: “Hiện tại, đã đủ chưa?”

Chàng sợ nàng không được toại nguyện, nhưng lại càng sợ làm tổn thương thân thể yếu ớt của nàng hơn.

Sương Mai không nhịn được mà ngửa đầu, chiếc cổ thanh mảnh tựa dải lụa trắng ngần. Những nụ hôn sâu thẳm và tinh tế ấy như tàn lửa cháy ngầm trong đống tro tàn, khiến tim nàng đập nhanh không dứt.

“Thêm một lát nữa đi.” Nàng thở dốc, không nỡ rời xa. Tương phùng còn ngỡ là trong mộng, đêm tân hôn này cũng có thể là một trong những đêm cuối cùng của cuộc đời nàng. Nàng chỉ mong đêm nay dài đến vô tận.

Ánh trăng dần dịch chuyển về phía tây, bị bóng hoa ngọc lan ngoài cửa sổ làm vỡ vụn, rơi trên làn da trắng ngần của nàng. Dưới những bóng tối loang lổ, sắc tuyết trắng dần ửng lên màu đỏ đào quyến rũ.

Nàng chăm chú nhìn chàng, đôi mắt ướt át sáng rực như tinh tú. Ngón tay gầy guộc khẽ chạm, miêu tả từng đường nét trên gương mặt chàng, như thể đang chiêm ngưỡng dải ngân hà vĩnh hằng.

“Chàng là chủ một nước, ở Cao Xương nhất định còn nhiều việc phải lo, vậy mà phải bồi em đi xa ngàn dặm tới Trường An, trong lòng em thấy áy náy vô cùng.”

“Ngốc lắm.” Lạc Tương than nhẹ, vuốt ve lọn tóc mai đẫm mồ hôi của nàng: “Em đã là thê tử của ta, sao ta có thể để em một mình dấn thân vào hiểm nguy ở Trường An cho đành?”

Chuyến đi Trường An hung hiểm khôn lường, dường như đã là định mệnh của hai kiếp người. Chàng vốn cầm quân cờ trắng nhưng chậm chạp không hạ xuống, chính là vì muốn xoay chuyển ván cờ này.

Nhìn những dấu hồng nhàn nhạt trên người nàng, dù chàng đã hết sức khắc chế nhưng làn da nàng quá đỗi non mềm nên vẫn để lại dấu vết, ánh mắt Lạc Tương tối sầm lại, chàng bình thản nói:

“Việc ta làm Quốc chủ, chẳng qua là để giúp Cao Xương vượt qua một kiếp nạn. Nay kiếp nạn đã qua, dù có giao lại cho người có đức có tài kế vị cũng chẳng sao cả.”

Ngừng một chút, chàng hỏi: “Em và Trường An… rốt cuộc có thâm thù đại hận gì chăng?”

“Thực ra, em sợ Trường An… kiếp trước em…” Sương Mai thở dài, lời nói bỏ lửng giữa chừng.

Lạc Tương khẽ gõ nhẹ vào trán nàng. Vạn dặm tường cung, cửu trọng khuyết lâu. Chàng dường như cũng từng thấy nàng trong cung điện Đại Lương ấy. Một ngôi sao Dao Quang ảm đạm trên cung khuyết cao vời vợi, một bóng ngọc cô độc bên hồ sen trong cơn mưa phùn, và… dải lụa trắng siết chặt trên cổ…

Những hình ảnh mờ mịt lướt qua não bộ, ký ức vụn vỡ đang cố gắng lấp đầy khoảng trống. Đó chắc chắn là một đoạn ký ức tối tăm, dù không thấy toàn cảnh nhưng cũng đủ cảm nhận được sự áp chế ngột ngạt đến nghẹt thở.

Thấy gương mặt u sầu của nàng khi nhắc đến Trường An, Lạc Tương bảo: “Nếu em muốn đổi ý vẫn còn kịp, chúng ta có thể ở lại Cao Xương hoặc về Ô Tư, ta sẽ đích thân đi Đại Lương mời tất cả danh y thiên hạ về đây…”

Sương Mai ngẩng đầu, đôi mắt trong trẻo rạng rỡ như cảnh xuân, nàng lắc đầu kiên định:

“Chàng đã hứa với em rồi, chúng ta còn bao nhiêu việc chưa làm. Phải đi ngắm tượng Phật ở Cao Xương, đi cưỡi ngựa ở nước Đại Uyên, xem ngọc thạch ở Vu Điền, hái lựu ở Sơ Lặc…”

Kiếp trước nàng bị giam cầm trong thâm cung, chết nơi đất khách quê người. Khó khăn lắm mới sống lại một đời, nàng muốn cùng chàng trải nghiệm mọi vẻ đẹp của nhân gian.

Nàng chạm vào những vết chai trên tay chàng – dấu vết do cầm tràng hạt nhiều năm để lại. Nàng áp mặt vào lòng bàn tay chàng, cảm nhận sự thô ráp nhưng vững chãi ấy, ánh mắt sáng ngời:

“Chàng vì em mà hoàn tục, vì em mà bước chân vào hồng trần này. Em muốn cùng chàng nếm trải mọi hân hoan và tiêu dao của nhân thế, muốn làm phu thê, sinh con đẻ cái, bạc đầu giai lão, làm tất cả những việc mà những người có tình trong thiên hạ vẫn thường làm…”

Nàng vốn là nữ tử Tây Vực, từ trong xương cốt đã mang nét phóng khoáng, nhiệt tình, yêu ghét rõ ràng. Thuở trước, nếu không vì vướng bận thân phận tôn quý của chàng, nàng đã sớm bày tỏ tấm chân tình của mình. Khi biết mệnh mình chẳng còn dài, nàng vốn định buông xuôi, đem thân tàn này đổi lấy một kết cục vẹn toàn cho những người thân thuộc. Nàng toan rời bỏ thế gian của chàng, để chàng được quy y cửa Phật, đắc đạo thành Phật đúng như thiên mệnh vốn định.

Nhưng rồi, chàng đã đến.

Vào khoảnh khắc nàng cam lòng nhận lấy sự an bài nghiệt ngã của kiếp trước, chàng xuất hiện tựa luồng Phật quang rực rỡ, chiếu rọi vào tầng địa ngục Vô Gián tăm tối trong lòng nàng. Chàng nắm lấy tay nàng, từng bước chậm rãi đi tới trước đức Thế Tôn, thề nguyện kết tóc se duyên, trở thành phu quân đời này kiếp này của nàng. Không sợ hãi, chẳng hối hận.

Đó là ân huệ mà ngay cả trong những giấc mộng hoang đường nhất, nàng cũng không dám mong cầu. Bởi vậy, giờ đây nàng chẳng muốn chết chút nào. Khát vọng sống chưa bao giờ mãnh liệt đến thế.

Sương Mai khẽ mỉm cười, đôi gò má mềm mại cọ nhẹ vào lòng bàn tay chàng: “Em muốn tìm vị danh y hán tộc kia để tục mệnh, sau đó sống thật tốt, ở bên chàng mãi mãi.”

Đầu ngón tay Lạc Tương khẽ run lên. Chàng chăm chú nhìn nữ nhân trong lòng mình, nàng kiều diễm như minh châu, nhưng cũng dũng cảm đến lạ kỳ. Lưu ly dễ vỡ, sương mai dễ tan. Đức Phật từng răn dạy A Nan: “Phàm những gì ta yêu thích, hễ có sum vầy, tất có biệt ly.”

Thế nhưng, chàng không cam lòng chia ly. Lạc Tương vòng tay siết chặt lấy nàng, như muốn khảm nàng vào da thịt, khát cầu sự vĩnh hằng để sinh tử chẳng thể rời xa.

Trong đêm trường tịch mịch, hai bóng hình nương tựa vào nhau cho đến khi tia nắng ban mai ngoài cửa sổ len lỏi vào trong trướng.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Trời đã sáng. Đoàn người bắt đầu hành trình hướng về Trường An.

Đoàn người của Lạc Sương Mai cùng Công chúa Đại Lương Lý thị, sứ thần và đội quân tháp tùng khởi hành hơn mười ngày thì tới Ngọc Môn Quan – ranh giới ngăn cách giữa Đại Lương và Tây Vực. Càng tiến gần về lãnh thổ trung nguyên, Sương Mai lại càng thường xuyên sa vào những hồi ức của kiếp trước.

Trong mộng là những tầng cung tường trùng điệp, nặng nề ép xuống thân hình nhỏ bé của nàng. Là Minh Hà Cung lạnh lẽo, quanh năm không một ánh đèn, sừng sững tựa quỷ mị giữa đêm đen. Là hành lang điêu linh nhuốm màu máu dài hun hút, và tiếng nội thị lanh lảnh truyền tin Hoàng đế triệu nàng vào Cần Chính Điện.

Sương Mai thường xuyên bừng tỉnh giữa đêm, mồ hôi lạnh thấm đẫm vai áo, không sao chợp mắt nổi. Những lúc ấy, luôn có một bàn tay ấm áp nắm lấy tay nàng, tiếng tụng kinh bình an trầm thấp vang lên vỗ về nàng vào giấc ngủ. Chẳng biết có phải ảo giác hay không, dù bệnh tình không chuyển biến xấu, nhưng sắc mặt Lạc Tương ngày một ngưng trọng. Chàng ít nói hẳn đi, chỉ đến đêm mới siết chặt vòng tay ôm lấy nàng, suốt đêm không rời.

Trước Ngọc Môn Quan, đại mạc bao la, gió cuốn cát bay mù trời. Giữa sắc vàng hiu hắt của sa mạc, vài khóm cỏ hoang xanh nhạt dưới chân thành run rẩy trong gió lộng.

Cách cửa thành chừng một dặm, Sương Mai thấy một vị tướng sĩ khoác ngân giáp, dẫn đầu toán kỵ binh dũng mãnh phi ngựa tới. Hắn ghì cương trước xe nàng, dứt khoát quỳ một gối hành lễ:

“Vương!”

Sương Mai mừng rỡ: “Sao các người lại tới đây?”

“Ta gọi hắn tới.” Lạc Tương đứng sau lưng nàng, thanh âm nhàn nhạt: “Thêm một người hộ vệ, ta mới có thể yên lòng.”

Sương Mai không kịp suy nghĩ nhiều đã vội vã xuống xe, đỡ Trâu Vân cùng hơn trăm chiến binh tinh nhuệ của vương quân Ô Tư đứng dậy. Trâu Vân trong bộ chiến giáp bạc, tay cầm trường thương, khí thế hiên ngang, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng. Qua thời gian rèn luyện tại Ô Tư, hắn đã hoàn toàn mang dáng dấp của vị đại tướng quân danh chấn Tây Vực ở kiếp trước.

“Trâu tướng quân đã lâu không gặp, phong thái càng thêm phần lẫm liệt.” Sương Mai mỉm cười tán thưởng.

Trâu Vân liếc nhìn Lạc Tương, hai người khẽ gật đầu chào nhau theo nghi lễ quân đội, đoạn hắn quay sang nàng: “Mọi chuyện tại Ô Tư đã có Tam vương tử lo liệu. Mạt tướng vẫn muốn theo sát để bảo vệ Vương…”

Dẫu cho Lạc Kiêu từng đòi đi theo bằng được, Sương Mai vẫn kiên quyết cự tuyệt. Hắn vốn là Hữu Hiền Vương của Bắc Hung, nếu vào Trường An ắt sẽ rước lấy điều tiếng không hay, cộng thêm vết thương cũ chưa lành, nên nàng để hắn ở lại Ô Tư tĩnh dưỡng.

Trâu Vân kể rằng sau khi nàng rời đi, mẫu thân nàng đã bí mật điều động tinh binh quân Lương từ bốn quận Lũng Tây về Ô Tư. Cảm thấy có gì đó khác thường, hắn luôn âm thầm theo sát hành tung của bà. Nhận được mật thư của Lạc Tương, hắn lập tức dẫn quân tới hộ giá.

Sương Mai không quá để tâm đến lời kể ấy. Nàng thấy bên cạnh mẫu thân đa phần là nữ quan, thị nữ và những nô bộc cũ từ thuở nhỏ, hoàn toàn không thấy bóng dáng binh khí hay sát khí nào.

Tại trạm dịch Đôn Hoàng, quân thủ thành Đại Lương chỉ cho phép một số ít hộ vệ tiến vào cảnh nội, đồng thời thu giữ binh khí của vương quân Ô Tư và Cao Xương. Đêm ấy, Sương Mai dùng chút thiện thực rồi đi nghỉ sớm. Nhưng dù có tiếng kinh văn của Lạc Tương vỗ về, tâm trí nàng vẫn bồn chồn không yên, đôi tay nắm chặt ống tay áo chàng, trằn trọc suốt canh dài.

Chàng vẫn đứng đó, vững chãi như ngọn núi cao che chở cho nàng. Mùi đàn hương thanh khiết vương vấn mang lại sự an ủi mà nàng hằng khao khát. Tiếng mõ cầm canh tuần biên thê lương vang lên, hòa vào tiếng gió rít qua khe cửa nghe buốt lạnh tâm can.

Nến đột ngột tắt lịm. Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, tiếng tụng kinh bên tai bỗng chốc im bặt. Sương Mai mở mắt, thấy Lạc Tương đã vận y phục chỉnh tề, đang khép hờ mắt dưỡng thần bên sập gỗ. Phía trước án thư, một bóng hình mảnh khảnh đang tĩnh tọa, đôi tay trắng ngần vươn ra khỏi lớp gấm bào, chậm rãi nâng chén trà lạnh.

“Mẫu thân?” Nàng bàng hoàng nhận ra người vừa tới.

“Mẫu thân muốn kể cho Sương Mai nghe một câu chuyện.” Lý thị đặt chén trà xuống, đứng dậy chậm rãi dạo quanh căn phòng trống trải.

Giọng bà trầm buồn, xa xăm như tiếng thở dài dưới ánh trăng tàn: “Ngày xưa có một thiếu nữ, phụ thân là phiên vương Đại Lương, mẫu thân là quý nữ Lũng Tây. Khi Tiên đế lâm trọng bệnh, một vị vương khác họ ở đất Ngô khởi binh tạo phản, sử gọi là ‘Ngô Vương án’. Cuộc loạn lạc ấy nhanh chóng bị Kim thượng – khi đó còn là Hoàng tử – trấn áp. Vụ án Ngô Vương liên lụy cực rộng, không chỉ tộc Ngô Vương đền tội mà còn có hai vị phiên vương cùng hàng trăm vương công đại thần bị tru di. Trong đó, có cả phụ vương của thiếu nữ ấy.”

“Ngày xét nhà, phụ thân và huynh trưởng bảo nàng rằng họ bị Ngô Vương ép buộc, chưa từng có ý mưu phản. Chỉ vì trong cung có lời đồn Tiên đế để lại di chiếu truyền ngôi cho Ngô Vương.”

“Năm ấy nàng mới tròn mười sáu. Phụ thân và huynh trưởng bị chém đầu thị chúng, còn nàng bị gán tội danh ‘nữ nhi của tội vương’, bị phong làm Công chúa hòa thân sang Tây Vực, coi như một quân cờ để Hoàng đế lôi kéo các nước, lập công chuộc tội.”

“Hai mươi năm nơi biên ải gió cát, không ngày nào nàng không nung nấu ý định về quê giải oan cho gia tộc. Trời xanh không phụ lòng người, cuối cùng nàng cũng tìm thấy hậu duệ của Ngô Vương – kẻ mà Kim thượng đã lật tung cả Tây Vực suốt mấy chục năm qua vẫn bặt vô âm tín.”

Lý thị bước đến trước mặt Sương Mai, dùng ngón tay khô ráp khẽ nâng cằm nàng lên, thì thầm đầy cay nghiệt: “Ngươi nói xem, nếu ta bắt giữ đứa con của Ngô Vương này nộp cho Trường An, liệu Kim thượng có vì gia tộc ta mà xóa bỏ tội khi quân không?”

Sương Mai cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. Ngay khi bà vừa mở lời, nàng đã hiểu thiếu nữ trong câu chuyện là ai. Mảnh ghép cuối cùng của sự thật đã hoàn chỉnh. Nàng đã hiểu vì sao kiếp trước mẫu thân lại chấp niệm dùng cái chết để chống đối Lý Diệu đến nhường ấy.

“Ngài không phải muốn giải tội, mà ngài chỉ muốn khởi binh mưu loạn, mượn danh ‘thanh quân trắc’ để phục thù.”

Một giọng nói lạnh lùng cắt ngang. Lạc Tương đã đứng dậy tự bao giờ, chắn ngang trước mặt Sương Mai.

Lý thị ngửa cổ cười khẽ, đôi mày lá liễu nhướn lên: “Con rết trăm chân chết mà không đổ. Năm xưa Ngô Vương rất được lòng dân, một lời hô hoán vạn người hưởng ứng. Đến nay trong triều vẫn còn không ít vây cánh cũ. Đứa con của Ngô Vương xuất hiện, chắc chắn sẽ khơi dậy một trận huyết vũ tinh phong tại kinh kỳ.”

Đôi mắt Lý thị lóe lên tia sáng thâm độc: “Năm xưa Ngô Vương và Kim thượng tranh đấu khiến tộc ta hàm oan mà chết, nay ta lợi dụng hai con hổ đấu đá để báo thù rửa hận cho tộc ta, có gì là không công bằng?”

Sương Mai nhân lúc bà đang đắc thắng, lao ra đẩy mạnh cửa phòng, nhưng đập vào mắt nàng lại là một biển lửa ngút trời. Trong ánh lửa chập chùng, Trâu Vân cùng thuộc hạ đang chật vật chống trả toán tinh nhuệ quân Lương. Đã có người gục xuống trong vũng máu, mùi tanh nồng bốc lên cay nồng cả cánh mũi.

Mọi chuyện đã được dự tính từ trước!

“Đôn Hoàng chính là nơi mẫu tộc ta trấn giữ từ lâu. Ta trù tính bấy nhiêu năm, tinh binh trong thành đều thuộc về ta, không một ai có thể thoát khỏi thiên la địa võng này.” Lý thị bước ra khỏi phòng, dáng vẻ vẫn đoan trang uy nghiêm đúng chất Công chúa Đại Lương, nhưng khóe môi lại nở nụ cười thâm trầm, vặn vẹo.

“Sương Mai, sao phải trốn? Lẽ nào ngươi không muốn biết đứa con của Ngô Vương rốt cuộc là ai sao?”

Lạc Sương Mai bàng hoàng, nàng ôm chặt lấy lồng ngực đang thắt lại vì đau đớn. Nhìn ánh mắt cuồng loạn của mẫu thân, một ý nghĩ kinh khủng nảy ra trong đầu. Chẳng lẽ là…

“Chính là ta.”

Một giọng nói vang lên, dứt khoát và bình thản vô cùng.

“Huyết mạch duy nhất của Ngô Vương, chính là ta.”

Lạc Tương đứng sau lưng nàng, dáng người ngược sáng nên không rõ thần sắc. Gió đêm thổi tung ống tay áo rộng, khiến bóng dáng chàng trông như thể sắp tan biến vào cõi hư vô.

Sương Mai sững sờ, vội vã nắm chặt lấy tay áo chàng, giọng run rẩy: “Chàng đang nói bậy gì thế?”

Lạc Tương vẫn ung dung, không một chút hoảng loạn hay bối rối, như thể chàng đã sớm thấu tỏ tất cả. Chàng bình thản tiếp lời: “Ô Tư Vương năm xưa đã cứu ta ra khỏi đám tàn quân của Ngô Vương khi tháo chạy sang Tây Vực, sau đó đưa ta vào Phật môn lánh nạn. Chớp mắt đã hai mươi năm, ván cờ này cuối cùng cũng đến lúc hạ màn.”

Chàng lấy từ trong tay áo ra một miếng ngọc quyết, nhàn nhạt nói: “Đây là tín vật ngự tứ của Thiên tử Đại Lương, uy quyền ngang ngửa thánh chỉ, đủ để chứng minh thân phận của ta.”

Lý thị sững sờ, bà nhìn trân trân vào miếng ngọc quyết quen thuộc, rồi lại nhìn nam nhân cao lớn trước mặt. Bà bỗng nhiên bật cười cuồng loạn, ngón tay run rẩy chỉ vào Lạc Tương:

“Chính là ngươi! Tộc của ngươi đã khiến cả nhà ta chết thảm!”

Gió lớn nổi lên, cát bụi mịt mù che khuất tầm nhìn. Lý thị nheo đôi mắt phượng, nhìn về phía Sương Mai, tiếng cười khiến người ta lạnh thấu xương tủy:

“Con ta ơi, phu quân yêu quý của ngươi… chính là kẻ thù đã hại chết hơn trăm mạng người trong mẫu tộc của ngươi đấy!”

[CHÚ THÍCH]

“A Nan, ta từng bảo ngươi, phàm những gì thế gian hằng yêu dấu, hễ có sum vầy, tất có biệt ly.”

Trích dẫn từ: Kinh Lăng Nghiêm