Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 89
SKSLTGCPT

[SKSLTGCPT] – Chương 89

Tác giả: Dư Hà Thích

4732 từ · 22 phút đọc

Sau Khi Sống Lại, Ta Gả Cho Phật Tử: [SKSLTGCPT] – Chương 89

Màn đêm như vệt mực loang lổ, đặc quánh dần theo hơi sương.

Giữa thinh không tĩnh mịch, tiếng lửa lách tách vang lên từ những bó đuốc cháy bập bùng. Khi Lạc Sương Mai từ cơn mê tỉnh lại, trời đã vào canh khuya. Ánh nến bên giường tỏa ra những quầng sáng mờ nhạt, bao phủ lấy gian sương phòng tĩnh lặng của dịch quán. Nàng nằm trên sập gụ lót nỉ mềm mại, người đắp chăn gấm ấm áp; vệt máu khô nơi khóe môi và những giọt lệ trên mặt đều đã được lau đi sạch sẽ.

Sự kiệt quệ khiến nàng thiếp đi chẳng rõ bao lâu, mọi chuyện vừa qua tựa hồ như một giấc mộng huyễn hoặc. Trong ký ức vụn vặt trước khi chìm vào bóng tối, nàng nhớ mình đã gặp lại chàng. Vòng ôm của chàng còn mãnh liệt hơn cả đêm trường, siết chặt lấy nàng vào lồng ngực vững chãi. Lúc ấy, nàng chẳng còn chút sức tàn nào để trốn chạy, mà có lẽ, nàng cũng chẳng hề muốn trốn chạy.

Bên tai nàng dường như vẫn còn vương vấng tiếng thở dốc dồn dập sau chuyến phong trần gấp gáp, và cả bóng dáng những vệt máu loang lổ trên chiến bào của chàng.

Từ ngày rời xa, nàng vẫn thường thấy chàng trong mộng. Nhưng Lạc Tương trong tâm trí nàng luôn dịu dàng như nước, khi thì đứng trước Phật đường giảng pháp cho chúng sinh, lúc lại ngồi dưới ánh trăng thanh cùng cao tăng biên dịch kinh thư. Chưa bao giờ nàng thấy chàng có dáng vẻ tàn khốc, phong trần như lúc nãy.

Phải chăng bệnh tình đã trầm trọng đến mức ảo giác cũng trở nên ly kỳ đến thế?

Sương Mai khẽ khẽ ho khan, đôi mắt thất thần nhìn về phía cánh cửa khép chặt. Dường như nghe thấy động tĩnh bên trong, cánh cửa bỗng “kẽo kẹt” mở ra. Một bóng người cao lớn, thanh mảnh ngược sáng bước vào. Tiếng giáp trụ va chạm khẽ khàng theo từng bước chân khiến lòng nàng run rẩy.

Đầu óc còn mê man, mi mắt nặng trĩu nửa đóng nửa mở, nàng thấy bóng người ấy tiến lại gần giường. Qua kẽ mi, một vạt y phục đen tuyền như mực đổ vào đáy mắt.

“Tam ca…” Nàng ngỡ là Lạc Kiêu, khó nhọc thốt lên.

Nam nhân trầm mặc ngồi xuống mép giường, nhẹ nhàng nâng nàng dậy, để nàng tựa vào khuôn ngực rộng lớn của mình. Đầu nàng vô lực ngả ra sau, gối lên vai chàng. Sương Mai định nói gì đó, nhưng cổ họng đọng máu khô khốc, chỉ khẽ cử động đã đau đớn như bị xé rách.

Một chén trà ấm kề sát môi nàng, từng ngụm nước thanh khiết dịu dàng tưới vào cổ họng đang bỏng rát. Chàng cầm chén trà, cẩn thận săn sóc từng chút một. Nước chảy tới đâu, cảm giác như hạn hán gặp mưa rào tới đó.

Khi mùi máu tanh vơi bớt, khứu giác nàng chợt nhận ra một mùi đàn hương quen thuộc thấm sâu vào tim phổi.

Nhưng trên người Tam ca sao lại có mùi đàn hương?

Lòng Sương Mai thắt lại. Nàng chậm rãi quay đầu, ánh mắt dần lấy lại tiêu điểm, đối diện với đôi đồng tử đen thẳm sâu không thấy đáy. Chàng cũng đang nhìn nàng, ánh nhìn tha thiết đến đau lòng.

Không còn áo cà sa, không còn tràng hạt. Ngay cả mùi đàn hương thanh tịnh ngày nào cũng đã bị gió bụi trần gian làm cho nhạt nhòa. Sắc mặt Sương Mai thoáng chốc trắng bệch, lý trí dần thức tỉnh. Nàng xoay người, run rẩy đẩy cánh tay đang ôm mình ra. Sự kinh ngạc và kháng cự của nàng đều thu trọn vào tầm mắt Lạc Tương. Chàng bình thản đặt chén trà xuống, cất giọng trầm thấp:

“Tỉnh rồi sao? Em nghe ta nói đây.”

Sương Mai chớp mắt, thấy đường xương quai hàm sắc sảo của chàng khẽ động ngay trên đỉnh đầu mình.

“Ta đã cho người mua chuộc Đại Yên thị của Bắc Hung, khuyên giải Thiền vu không truy cứu tội đào ngũ của Tam ca em nữa, chỉ loan tin Hữu Hiền Vương đã tử trận. Lạc Kiêu không còn phải trốn chui trốn lủi, cũng chẳng cần Đại Lương che chở, ngài ấy đã có lại tự do rồi.”

“Ta cũng đã bàn bạc với Lạc Kiêu, lấy tư cách Quốc chủ Cao Xương và Vương tử Ô Tư để dâng quốc thư lên Hoàng đế Đại Lương, nguyện kết giao hòa hảo. Hoàng tử Đại Lương lẻn vào vương thành cùng toán quân kia đã bị ta bắt giam, chờ sứ thần đến lãnh về kinh.”

“Giờ đây, nàng còn lý do gì để phải gả cho hắn nữa không?”

Sương Mai cứng họng. Nàng vừa tỉnh táo đã vấp phải một bố cục kín kẽ, những toan tính quyết đoán của chàng đã chặt đứt mọi đường lui của nàng. Trong cơn bàng hoàng, nàng rũ mắt nhìn bộ hỷ phục rực rỡ trên người, theo bản năng muốn thoát khỏi vòng tay chàng. Nàng vốn không quen với sự thân mật này khi tâm trí còn tỉnh táo.

Nhưng khi tay nàng vừa buông xuống, chàng đã nắm chặt lấy, mười ngón tay đan xen chặt chẽ không rời. Lạc Tương nhìn thẳng vào mắt nàng:

“Ta đã nói rồi, em chỉ có thể gả cho người mà em thật lòng yêu mến thôi.”

Chàng vẫn luôn nhớ rõ tại vương tự Toa Xa, khi chàng đưa hôn thư của phụ vương cho nàng, nàng đã cố chấp nói không muốn lấy chồng, vì trong lòng đã có một người mà nàng vĩnh viễn không thể làm thê tử. Sau này, chàng lầm tưởng người đó là Lệ Anh, mà nàng cũng chẳng buồn giải thích.

Quá nhiều manh mối đã bị chàng bỏ lỡ. Thật may, vẫn chưa quá muộn.

“Ý nghĩa của kết Đồng Tâm, ta đã hiểu rõ rồi.” Khóe môi Lạc Tương khẽ nhếch lên, ngón tay cái vuốt ve sợi dây kết trong tay nàng: “Kết tóc phu thê, vĩnh kết đồng tâm. Rất hay.”

“‘Chính là lòng ta hằng hướng về điều thiện vậy, dẫu chết trăm lần vẫn chẳng hối hận’”. Chàng đọc khẽ câu thơ nàng từng chép, mỉm cười xót xa: “Những gì nàng viết, ta đều đã thấy hết rồi.”

Sương Mai ngẩn người nhìn chàng, nhất thời lặng thinh. Nàng muốn giải thích, nhưng dưới ánh mắt dịu dàng mà cường thế ấy, mọi lời nói đều trở nên thừa thãi. Nàng yêu chàng, yêu đến tâm can vụn vỡ.

“Em không nên có tâm niệm đó… Em không nên có ý nghĩ xằng bậy với Phật tử.” Giọng nàng đắng chát. Chàng là bậc thánh nhân phổ độ chúng sinh, là nàng đã vấy bẩn bụi trần lên áo chàng.

Lạc Tương siết chặt tay nàng hơn, gằn từng chữ: “Lạc Sương Mai, em nghe cho kỹ, ta không còn là Phật tử nữa.”

Sương Mai đột nhiên ngước mắt, sững sờ.

“Ta đã hoàn tục. Ta không còn là đệ tử Phật môn, cưới em làm thê tử thì có gì không được?”

Ánh nến bị gió thổi lung lay, tàn lửa bay loạn như thiêu đốt đôi mắt, nung nóng trái tim nàng. Những lời nói thản nhiên của chàng như sấm rền bên tai, khiến linh hồn nàng như muốn lìa khỏi xác. Chẳng trách chàng lại dẫn binh xông vào lễ đường, chẳng trách chàng không còn khoác áo cà sa.

Nàng hít một hơi sâu, không dám nhìn vào mắt chàng, khẽ hỏi: “Vì dục niệm nhất thời mà hoàn tục, trong tương lai chàng thực sự không hối hận sao?”

Ngoài trời, mưa rào bắt đầu đổ xuống tầm tã. Lạc Tương trầm giọng: “Em muốn nghe lời thật lòng của ta không?”

Thấy nàng im lặng, chàng nhìn về phía chân trời mịt mù, chậm rãi bày tỏ: “Lần đầu gặp em, ta tưởng đó chỉ là dục vọng thể xác. Ta từng coi những bóng đè kiếp trước và tạp niệm trong mộng là thử thách của Phật Tổ, chỉ cần kiên định Phật tâm là có thể vượt qua.”

“Nhưng giờ ta mới hiểu, cái gọi là ái dục, chính là vì có ‘Ái’ nên mới sinh ra ‘Dục’.”

Lạc Tương khẽ gật đầu: “Dục vọng chỉ là sự khao khát của thân xác, rồi sẽ có ngày tiêu tan. Nhưng tình yêu thì chỉ có ngày một đậm sâu. Dục vọng có thể khắc chế, nhưng tình yêu thì không thể.” Chàng tự giễu, nói khẽ: “Ở Cao Xương, mỗi lần nhìn thấy em, niềm vui sướng liền nảy nở trong lòng ta ngay cả khi ta còn chưa kịp nhận ra. Nó là thứ không thể ức chế.”

“Ta nhận ra tình cảm của mình dành cho em là ‘Ái từ tâm sinh, tình chi sở chung’, không cách nào dứt bỏ.” Ánh mắt chàng như muốn thiêu cháy nàng: “Ta không phải thánh nhân. Ta đối với em, có ái cũng có dục.”

“Sương Mai, ta muốn có em trong đời.” Ngón tay chàng khẽ lướt qua gò má nàng rồi thu lại: “Ta muốn em ở bên cạnh ta, đời đời kiếp kiếp không chia lìa. Kiếp này chưa dứt, ta đã mong chờ kiếp sau lại được gặp em.”

Chàng nói, giọng bình thản như mặt hồ lặng sóng, nhưng ẩn sâu trong đó là cả một vùng trời tâm tư: “Có lẽ ta là kẻ vụng về, chẳng biết nói lời đường mật, cũng chẳng thấu hiểu tâm ý nữ nhi, hôm nay lại lỗ mãng khiến em phải bận lòng… Thế nhưng Sương Mai à, hồng trần vạn trượng, nhân gian có biết bao cảnh đẹp ý vui của những đôi tình nhân, họ trải qua như thế nào thì ta cũng muốn cùng em bước đi như thế nấy.”

“Em hỏi ta có hối hận không, câu trả lời của ta…” Chàng mỉm cười nhìn nàng: “…Cũng giống như em vậy.”

“Lòng ta hướng về điều thiện, dẫu chết trăm lần cũng chẳng hối hận. Ta đối với em, vĩnh viễn không bao giờ hối hận.”

Đêm khuya sương nặng, gió lộng từng cơn. Sương Mai ngơ ngẩn nhìn chàng, rõ ràng muốn mỉm cười nhưng nước mắt lại không ngừng tuôn rơi. Nàng biết mình chẳng còn bao nhiêu thời gian, nhưng quãng đời còn lại của chàng rõ ràng vẫn còn rất dài, rất dài…

Giây tiếp theo, chàng bỗng cúi đầu, đặt nụ hôn lên những giọt lệ còn nóng hổi, rồi nương theo vệt nước ấy trượt dài xuống đôi môi đang run rẩy của nàng. Nụ hôn ấy vừa nóng bỏng lại vừa dịu dàng khôn xiết, tựa hồ muốn hòa tan vóc dáng băng giá của nàng thành nước để nuốt trọn vào tim.

Ban đầu chỉ là sự thăm dò đầy nâng niu, những nụ hôn dày đặc rơi liên tiếp trên cánh môi mềm. Sương Mai bị cuốn vào vòng xoáy ái ân đến mức hơi thở dồn dập, cả thân mình mềm nhũn như tơ. Chàng giữ chặt gáy nàng, chẳng để nàng ngã quỵ, cũng không cho phép nàng lùi bước, từng chút một gia tăng hơi ấm nồng nàn của nụ hôn ấy.

Lần này, bờ môi hé mở của nàng hoàn toàn trở thành lãnh địa để chàng chiếm cứ. Chàng lập tức thâm nhập, môi lưỡi giao hòa, giống hệt như trong “giấc mộng” triền miên kia, từng tấc từng tấc đảo lộn nhịp thở của nàng, dây dưa không dứt, khăng khít chẳng rời.

Cảm nhận được hơi thở nàng dần trở nên gấp gáp, sực nhớ thân thể nàng còn rất yếu, Lạc Tương mới miễn cưỡng dừng lại.

“Da thịt kề cận, phu thê thực thụ.” Đôi mắt anh tuấn của chàng khẽ giãn ra, bờ môi mỏng vương vấn một ý cười hư ảo: “Những chuyện kia, Tam ca em đều đã kể cho ta nghe cả rồi. Dù là trong mộng hay giữa thực tại, giới luật của ta cũng đã phá sạch. Em còn định trốn tránh ta đến bao giờ?”

Câu nói ấy khiến Sương Mai vốn đang mê loạn chợt bừng tỉnh. Nàng định ngồi dậy nhưng lại bị chàng ôm siết trong lòng, không có cách nào thoát thân. Nàng định mở lời biện minh, nhưng cánh môi vừa mấp máy đã lại bị chàng phong tỏa. Nụ hôn này khiến nàng bàng hoàng nhận ra chàng nhớ rất rõ, từng lần gần gũi trong mộng, từng nhịp điệu và xúc cảm, dường như chàng đã nhấm nháp dư vị ấy ngàn vạn lần mới có thể thuần thục trao trả lại cho nàng tất cả như thế.

Sương Mai cay sống mũi, nước mắt lại dâng đầy. Trong nụ hôn sâu thẳm, nàng không còn sức chống đỡ. Mùi hương nam tính nồng nhiệt hòa quyện cùng chút đàn hương thanh khiết ùa vào khoang miệng, nhấn chìm chút lý trí sau cùng. Nàng vốn đã quen với sự dịu dàng như nước của chàng, nào ngờ đằng sau sự khắc chế ấy lại là một khát vọng mãnh liệt tựa lửa thiêu.

Gò má trắng bệch của Sương Mai dần ửng hồng như rạng đông, mái tóc mun xõa tung, bờ vai tuyết trắng run rẩy không tự chủ. Còn chàng, dù đang làm chuyện ái muội tột cùng, mặt mày vẫn thanh lãnh trang nghiêm, mang theo vài phần trịnh trọng và thương tiếc. Duy chỉ có giọng nói là trầm thấp, vương vấn một tia hờn giận cùng tiếng thở dài:

“Đồ lừa đảo, bây giờ hãy đồng ý làm thê tử của ta đi được không. Em đừng chạy trốn nữa.”

Sương Mai để mặc chàng ôm lấy, ánh mắt rũ xuống, ngón tay bấu chặt vào lưng chàng. Đột nhiên, nàng cảm nhận được một cảm giác nhớp dính nơi đầu ngón tay. Rút tay lại nhìn, lòng bàn tay nàng đã vương một màu đỏ tươi nhức nhối.

Đó là máu từ lưng chàng thấm ra!

“Chàng làm sao vậy?” Nàng hoảng hốt định xoay người xem xét vết thương nhưng bị chàng ấn ngược vào lồng ngực. Chàng khẽ cười, bàn tay vuốt ve sau gáy nàng, giọng nói dịu dàng:

“Lúc nàng hôn mê, ta đã đến trước tháp Phù Đồ chịu năm mươi hình trượng. Từ nay về sau, ta và Phật môn không còn liên can nữa.”

Giọt nước mắt đọng lại nơi khóe mắt Sương Mai cuối cùng cũng rơi xuống cổ chàng. Hóa ra đó là lý do chàng vận bộ huyền bào đen tuyền này, để máu từ vết thương dù có thấm ra cũng không bị nàng phát hiện.

“Không sao, chỉ là vết thương nhỏ thôi.” Chàng nhìn nàng đắm đuối như nhìn báu vật thất lạc nay tìm lại được: “Kiếp trước cũng từng chịu qua, không chết được đâu.”

Nghe vậy, Sương Mai càng khóc nức nở hơn, nàng run rẩy hỏi chàng đã băng bó, bôi thuốc chưa. Lạc Tương chỉ mỉm cười, trán tựa vào trán nàng, ánh mắt thâm tình tựa biển sâu.

Lúc này, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng binh khí va chạm rộn ràng và tiếng hô hoán náo loạn. Có người gõ cửa dồn dập bẩm báo:

“Quốc chủ, tín đồ từ tháp Phù Đồ đã tràn đến tận cửa dịch quán, người mỗi lúc một đông, e là không ngăn được nữa!”

Sương Mai giật mình định thoát khỏi vòng tay chàng, nhưng Lạc Tương nắm chặt lấy tay nàng, khẽ trấn an: “Đừng sợ.”

Chàng dắt tay nàng bước ra ngoài. Bóng lưng cao lớn của chàng sừng sững như ngọn núi vững chãi, phảng phất như có thể ngăn cản thiên quân vạn mã. Nhìn dáng vẻ hiên ngang ấy, trái tim đang kinh hãi của Sương Mai bỗng chốc yên định lại phần nào.

Tại cổng dịch quán, dưới ánh lửa bập bùng, chỉ thấy dòng người chen chúc như thủy triều đen kịt giữa bóng đêm. Vương quân Cao Xương giáp vàng lấp lánh, đứng thành hàng dài như con đê ngăn dòng nước lũ.

“Phật tử tới rồi!”

“Yêu nữ ở kia!”

Đám đông nháo nhác, những tiếng la ó đầy oán hận và bi thương dâng lên như sóng cuộn. Một đốm lửa bất thần văng ra từ giữa đám người, nhắm thẳng về phía Sương Mai, nhưng Lạc Tương đã kịp đưa tay chặn đứng. Tàn lửa rơi xuống, ngọn lửa hung hãn liếm lấy một đoạn tay áo cà sa của chàng. Sương Mai run rẩy túm chặt lấy vạt áo ấy, nức nở khẩn nài: “Em đã làm vấy bẩn đường tu hành của chàng, dẫu có vạn kiếp không siêu thoát cũng là em tự chuốc lấy. Xin chàng… đừng vì em mà đối đầu với họ nữa!”

Lạc Tương lắc đầu: “Từ hôm nay, ta sẽ không để em phải chịu thêm một chút thiệt thòi nào nữa. Dù là Phật môn, tín đồ, hay Đại Lương, Bắc Hung, cũng không kẻ nào có thể tổn hại em.”

Chàng bước lên phía trước, giọng nói trầm hùng chấn động cả không gian:

“Nàng không phải yêu nữ!”

Tiếng kêu gào bỗng chốc im bặt. Lạc Tương trong bộ huyền bào đen như hòa làm một với đêm đen, khí thế bàng bạc:

“Nàng vì các ngươi thủ thành, cứu các ngươi khỏi cảnh thảm sát dưới gót sắt Bắc Hung. Nàng vì các ngươi mượn lương thực, cứu các ngươi khỏi nạn đói hoành hành. Vậy mà giờ đây các ngươi lại sỉ nhục nàng là yêu nữ? Các ngươi thà thờ phụng thần Phật hư vô, cũng nhất quyết không chịu thừa nhận kẻ thực sự đã cứu rỗi mạng sống của mình!”

Chàng quét mắt nhìn quanh đám tín đồ đang câm lặng, cười lạnh: “Làm kẻ tu hành mà lại đổ mọi tội nghiệt lên đầu một nữ tử vô tội, các ngươi tu cuốn kinh nào, hành đạo nghĩa chi?”

Chúng tín đồ ái ngại cúi đầu, nhưng lòng vẫn tràn đầy bi phẫn. Phật tử hoàn tục đối với họ chẳng khác nào chặt đứt con đường dẫn tới cõi cực lạc. Có kẻ hô lớn: “Phật tử bị yêu nữ mê hoặc rồi! Phải giết yêu nữ để cứu lấy người!”

Một đạo hàn quang lóe lên, lưỡi kiếm của Lạc Tương đã kề sát cổ kẻ vừa thét lớn, máu tươi rỉ ra. Ánh mắt chàng lạnh lẽo hơn cả sương đao:

“Ta đã hoàn tục, giới luật đã phá sạch, chẳng ngại gì mà không phạm thêm sát nghiệt.”

Đám đông kinh hãi lùi lại khi thấy Vương quân đồng loạt tuốt gươm khỏi vỏ. Lạc Tương lạnh lùng tuyên bố: “Giới luật thanh quy là do một mình ta phá bỏ, không liên can gì đến nàng. Các ngươi đã khăng khăng nàng là yêu nữ, vậy hôm nay hãy theo ta đến tháp Phù Đồ để tận mắt chứng kiến.”

Nói đoạn, chàng bế thốc Sương Mai lên ngựa, phi thẳng về phía tháp Phù Đồ. Tại đây, trước mặt các vị cao tăng cùng hàng vạn tín đồ, Lạc Tương cầm vò rượu uống cạn một hơi, rồi dằn mạnh vò xuống đất, vỡ tan tành:

“Rượu giới đã phá!”

Cả quảng trường kinh động, tiếng khóc than vang vọng thấu trời. Lạc Tương dắt Sương Mai đến trước pho tượng Phật Thích Ca khổng lồ, giọng nói vang vọng khắp thinh không:

“Phật Đà cũng từng là phàm nhân, có ái có dục. Người không dạy chúng sinh đoạn tuyệt tình ái, mà là buông bỏ sự chấp niệm, thuận theo bản tâm. Sương Mai, bản tâm của ta chính là em. Ta tham vì em, sân vì em, si cũng vì em.”

Đó vừa là lời truyền đạo, vừa là lời tình làm tan nát trái tim Sương Mai. Một vị trưởng lão tức giận mắng nhiếc: “Lớn mật! Dám buông lời tà dâm trước mặt Đức Phật?”

Lạc Tương phất mạnh tay áo: “Vọng giới đã phá!”

Chàng ôm lấy Sương Mai đang run rẩy, nhìn quanh chúng tăng: “Đây vẫn chưa phải là dâm giới, các người hãy nhìn cho kỹ.”

Chàng dắt nàng cùng quỳ xuống đệm hương bồ, hít sâu một hơi, dõng dạc tuyên thệ:

“Chư thiên thần Phật tại thượng, ta Lạc Tương và Sương Mai hôm nay tại đây nguyện kết làm phu thê, trọn đời trọn kiếp, mãi không chia lìa.”

Tiếng nói vang vọng trong tòa bảo tháp, át cả tiếng rên rỉ của chúng sinh. Ẩm tửu, vọng ngôn, kết tóc – Rượu giới, Vọng giới, Dâm giới, tất cả đều đã tan thành mây khói.

Chỉ trong một đêm ngắn ngủi, vị Phật tử cao quý nhất cõi Tây Vực đã vì một nữ tử mà phá sạch giới luật thanh quy. Sương Mai chấn động khôn cùng, tâm can nàng vừa cảm động đến xé lòng, lại vừa bi thương đến cực điểm.

Chàng là vì nàng, mới cam tâm phản bội đạo lý đến nhường này.

Nếu không có nàng, giờ này chàng đã chính thức thụ phong vị trí Phật tử tôn nghiêm, nhận lấy muôn vàn sự kính ngưỡng của tín chúng, chứ chẳng phải ở nơi đây cùng nàng chịu người đời phỉ nhổ, chửi rủa. Sương Mai ngước gương mặt đẫm lệ, lắc đầu trong tiếng nấc nghẹn ngào:

“Xin lỗi chàng… em chính là kiếp nạn của chàng.”

Kiếp trước đã định, kiếp này vẫn vương. Lạc Tương khẽ lắc đầu, dịu dàng phủ nhận lời nàng nói. Chàng nở nụ cười, một nụ cười ấm áp vô ngần tựa nắng hanh mùa đông, khiến lớp băng giá vây hãm lòng nàng phút chốc tan chảy. Chàng vuốt nhẹ lọn tóc mai rối bời, để nàng tựa sát vào vai mình, ôn tồn thủ thỉ:

“Nàng không phải kiếp nạn, nàng là duyên phận của ta. Là đoạn nhân duyên mà ta đã phải khổ tu suốt hai kiếp luân hồi mới cầu được.”

Từng lời thâm tình khiến lệ nàng rơi lã chã, thấm đẫm bộ hỷ phục đỏ rực như máu. Niềm hạnh phúc tột cùng quyện lẫn nỗi thống khổ vô biên, khiến thân hình mảnh khảnh của Sương Mai không ngừng run rẩy. Thấy nàng chỉ lặng lẽ lắc đầu, Lạc Tương khẽ nhíu mày, thấp giọng hỏi:

“Đã bái đường thành thân trước linh đài Phật Đà, em chính là thê tử của ta. Sương Mai, em không nguyện ý sao?”

Lạc Tương thoáng chút khẩn trương, bàn tay siết chặt lấy tay nàng không rời: “Trước mặt Phật gia không thể nói lời gian dối. Lạc Sương Mai, em có nguyện ý làm thê tử của ta không?”

Sương Mai nghẹn ngào, giọng nói mỏng manh như hạt ngọc trai hàm chứa nỗi đau thiên niên kỷ: “Bệnh tình của em đã trở nặng, chẳng biết còn sống được bao lâu… Em không muốn kéo chàng xuống vũng lầy này cùng em.”

Lạc Tương thở dài, chậm rãi lắc đầu: “Chỉ cần em nguyện ý làm thê tử của ta, tâm nguyện đôi ta đều thành, thì một ngày hay một vạn năm cũng có khác chi nhau?”

“Chúng ta có một ngày, thì làm phu thê một ngày. Đời này qua đi còn có kiếp sau. Đời đời kiếp kiếp, quyết chẳng đổi thay.”

Kinh Phật dạy rằng đời người tựa sương mai, như điện chớp, như mộng ảo phù du; nhưng khoảnh khắc họ giao ước trăm năm, ai dám bảo đó không phải là vĩnh hằng?

Chứng kiến cảnh tượng ấy, những vị trưởng lão vốn đang thịnh nộ cũng phải quay mặt đi thở dài, khẽ niệm một câu “A Di Đà Phật”. Những tướng sĩ Vương quân đứng cạnh cũng cúi đầu, lặng lẽ giấu đi giọt lệ nóng. Những lời thề nguyện ấy như sóng triều lan tỏa ra tận đám đông bên ngoài, khiến vạn người lặng thinh. Không ít đôi lứa trong hàng ngũ tín đồ ôm nhau khóc nức nở, phút chốc quên mất mình đến đây để phẫn nộ vì điều gì.

Gió đêm hiu hắt, kinh kỳ phất phơ trong không trung. Trước tôn tượng uy nghiêm, Lạc Tương gạt đi nước mắt trên mặt nàng, mỉm cười: “Trước đây ta đã hứa với Tam ca em, cũng từng cam đoan sẽ chăm sóc em trọn đời trọn kiếp. Hôm nay thành thân, cũng coi như không làm trái lời thề năm xưa.”

“Hứa với ta, Sương Mai. Hãy hứa với ta…” Giọng chàng thanh lãnh mà khàn đặc, tựa dây đàn lặng lẽ bấy lâu nay bỗng được gảy lên, chạm đến tận đáy lòng.

Sương Mai ngước nhìn, trong đôi mắt đẫm lệ bừng lên một nụ cười rạng rỡ: “Chàng phải hứa với em một chuyện trước đã.”

“Dẫu một trăm chuyện ta cũng hứa.”

Sương Mai vòng tay qua cổ chàng, gắng gượng chút tàn lực cuối cùng ghé sát tai chàng thì thầm. Lạc Tương lặng im lắng nghe, rồi khẽ gật đầu: “Được, ta hứa với em.”

Nàng biết chàng chưa bao giờ nuốt lời, trái tim bướng bỉnh cuối cùng cũng tìm được chốn bình yên. Nhìn bóng hình gầy gò của mình phản chiếu trên nền gạch lạnh, nàng khẽ nói: “Em muốn làm một tân nương thật xinh đẹp.”

Từng là đệ nhất mỹ nhân Tây Vực, nay gả cho người mình yêu nhất lại trong bộ dạng tiều tụy thế này. Sương Mai đau lòng nhìn ngón tay vương máu tươi của mình. Nàng chậm rãi dùng đầu ngón tay quệt lấy máu tươi, thay son điểm phấn, tô lên đôi môi nhợt nhạt không còn chút sinh khí.

Nàng mím nhẹ đôi môi đỏ thắm, chuyên chú hỏi chàng: “Có đẹp không?”

Lạc Tương nén lệ, gật đầu thật mạnh, khóe môi nhếch lên nụ cười phong hoa tuyệt thế như trăng thanh sao sáng: “Sương Mai của ta là tân nương đẹp nhất thế gian này.”

Chàng nhìn bộ huyền bào mình đang mặc, khẽ thở dài: “Chỉ tiếc hôm nay ta không mặc hồng y, thật chẳng xứng với em.”

Cả đời chỉ có một lần đại hôn, chàng không muốn nàng phải chịu chút khiếm khuyết nào. Lạc Tương đứng dậy, dứt khoát xé một dải kinh kỳ đỏ thẫm trên cao khoác lên người.

“Như thế này mới đúng là trời sinh một cặp.”

Chàng rót rượu từ tịnh bình trên ban thờ, cùng nàng uống chén rượu hợp cẩn trước Phật đài. Sương Mai nhìn chàng trong sắc đỏ rực rỡ, vẻ anh tuấn tuấn mỹ càng thêm phần lẫm liệt, mang theo phong thái hào hoa chưa từng thấy.

Lang diễm độc tuyệt, thế gian vô song.

Sương Mai mãn nguyện mỉm cười, dựa đầu vào lòng phu quân. Cơ thể nàng đã bồng bềnh không còn cảm giác, hơi thở mong manh tựa tơ trời. Lạc Tương khẽ hôn lên tóc nàng: “Chờ ta để tóc dài, sẽ cùng em làm lễ kết tóc, có được không?”

Sương Mai không còn sức phát ra tiếng, chỉ khẽ gật đầu, hai hàng lệ thanh khiết lăn dài. Ý thức dần mờ ảo, nàng dường như thấy cung điện Đâu Suất trên đỉnh tháp cao đang hạ dần xuống, chúng Bồ Tát, Kim Cang hiện lên trước mắt.

Nhưng ngay trong khoảnh khắc lịm đi, nàng bỗng nghe thấy tiếng vó ngựa rền vang như sấm dậy, chấn động cả không gian.

Cánh cửa tháp Phù Đồ bị phá tan, những lá cờ rồng đen tuyền của Đại Lương tràn vào vương cung như nước lũ. Đám trọng giáp binh xông vào, dẫn đầu là một người hiên ngang đạp lên ngưỡng cửa gỗ trăm năm, cười lạnh:

“Cuộc hôn nhân này, căn bản không được tính!”