Ngày đại lễ thụ phong Phật tử chính thức diễn ra.
Trên khắp các thành lâu cao ngất và phố xá sầm uất của vương thành Cao Xương, những lá kinh kỳ ngũ sắc khổng lồ được treo cao, đón lấy làn gió đại ngàn mà tung bay phấp phới. Ráng chiều đỏ rực bao phủ khắp không gian, tường vân mờ ảo vờn quanh tựa như chốn bồng lai tiên cảnh. Trên mỗi tòa chùa tháp cao vút đều được trang hoàng lộng lẫy bằng gấm vóc lụa là, điểm xuyết thêm những kỳ trân dị bảo rực rỡ lóa mắt, tạo nên một khung cảnh kim bích huy hoàng.
Tại các thần đài uy nghiêm quanh chùa, từ mấy ngày trước người ta đã thắp lên hàng vạn ngọn đăng liên cát vàng, ánh quang minh rực rỡ tỏa rạng ngày đêm không tắt. Nhìn từ phía xa, chúng tựa như muôn vàn tinh tú trên trời cao rụng xuống phàm trần, thỏa sức rong chơi giữa nhân gian đại địa bao la.
Cảnh tượng ấy hiện hữu, phảng phất như Phật quốc trên thiên giới đang giáng xuống thế gian, hiện rõ hình hài ngay giữa đời thực.
Tín đồ Phật môn từ các nước vùng Tây Vực, từ những bậc quan quyền hiển quý cho đến hạng bá tánh bình dân, thảy đều tạm gác lại mọi việc tục lụy, thành tâm tắm gội thay y phục sạch sẽ, nghiêm cẩn giữ giới, rồi lũ lượt kéo về dự hội thịnh lớn này để mong một lần được chiêm bái phong thái xuất trần của Phật tử.
Bên ngoài cung tường cao ngất, các tín đồ đồng thanh xướng kinh cầu nguyện, tiếng tụng niệm hòa quyện vào nhau hóa thành thanh âm Phạn xướng trầm hùng, vang vọng mãi không dứt.
Cùng lúc đó, tại một tiểu đình u tĩnh nằm sâu trong vương cung Cao Xương, cỏ thơm mơn mởn xanh rì, những nhành liễu đỏ đung đưa theo gió. Dưới chân bức tường cung vàng rực, bóng dáng một nữ tử tinh tế khẽ lay động giữa bụi hoa sum suê rực rỡ, trên tay nàng cầm chiếc quạt lụa nhẹ nhàng vờn theo cánh bướm.
Bên chiếc bàn thạch đặt ở phía đối diện, có hai nam nhân đang ngồi đối ẩm cùng nhau.
Một người trong số đó, dẫu đang giữa hạ tiết oi nồng vẫn vận phục sức gấm vóc cổ đứng trang trọng, thắt đai lưng khảm đá quý cầu kỳ, trên đầu đội một chiếc mặt nạ che kín mít không để hở lấy một kẽ tóc. Hắn nhấp một ngụm trà thơm, khẽ nhướng mày rồi cười nói:
“Hôm nay chính là đại điển thụ phong của ngài, vậy mà ngài vẫn còn tâm trí tìm tới chỗ của ta sao?”
Lạc Tương bấy giờ mặc một bộ kim cà sa, trên nền lụa ngọc bích cực kỳ quý giá thêu những hoa văn bảo tương bằng chỉ vàng rực rỡ. Chàng chậm rãi thu hồi ánh mắt từ bụi hoa nơi phương xa, khẽ cất tiếng hỏi:
“Chiêu Nguyệt dạo này ổn chứ?”
“Vẫn như vậy thôi, lúc tỉnh lúc mê.” Lệ Anh, người đang mang găng tay tơ vàng chỉ để lộ ra đầu ngón tay, khẽ đưa tay chỉnh lại chiếc mặt nạ khắc kim trên mặt, rồi tự cười giễu mà đáp rằng: “Nàng hiện giờ không nhận ra người thân, chỉ nhận ra duy nhất chiếc mặt nạ này. Cũng nhờ có nó mà nàng mới chịu để cho ta chăm sóc… Đa tạ ngài.”
Lạc Tương nhấp một ngụm trà, thản nhiên đáp lời:
“Chút chuyện mọn ấy không đáng để nhắc tới. Ngươi đã dùng thương đội tỏa khắp Tây Vực để điều phối lương thảo giúp ta, lại còn xuất tiền xuất lực để cứu tế nạn hạn hán và nạn đói tại Cao Xương, ta còn chưa kịp nói lời cảm kích với ngươi.”
“Chiếc mặt nạ khắc kim giá trị liên thành này của ngài, món hời như vậy ta cũng đã nhận rồi, không cần thêm nữa đâu.” Lệ Anh cười khẽ, giọng nói khản đặc xen lẫn vào đó vài tiếng ho khan, hắn hơi có chút do dự rồi hỏi thêm: “Nghe nói đây vốn là thánh vật tượng trưng cho vương quyền của đất Cao Xương, ngài cứ thế đưa nó cho ta, liệu có rước lấy phiền phức gì không?”
Lạc Tương bình thản đáp lại:
“Mặt nạ chẳng qua cũng chỉ là một vật chết mà thôi. Vương đạo cốt nằm ở lòng dân, chứ không nằm ở những vật ngoại thân như thế.”
Thanh âm của chàng tuy nhẹ nhàng nhưng từng chữ thốt ra lại nặng tựa ngàn cân, thể hiện sự kiên nghị thong dong, tỏa ra khí độ uy nghiêm của một bậc quân vương đang nắm quyền sinh sát trong lòng bàn tay.
Lệ Anh nhìn vị Phật tử thanh cao thoát tục như thiên nhân đang ngồi trước mặt mình, chân thành lên tiếng tán thưởng:
“Phật tử chính thức thụ phong, thống lĩnh toàn bộ Phật môn Tây Vực, lại còn kế vị ngôi Quốc chủ Cao Xương, thật đúng là vinh quang vô hạn, đương thời vô song.”
Lạc Tương rũ mắt nhìn xuống, chăm chú vào hình ảnh phản chiếu mơ hồ của mình trong chén trà nhỏ.
“Người ngoài nhìn vào, ai nấy cũng đều thấy ta quý hiển tột cùng, vừa là Phật tử lại vừa là Quốc chủ, thân đang ngự trên đỉnh cao của cả Phật môn lẫn thế tục, muốn gió được gió, muốn mưa liền được mưa.”
Thần thái của chàng lúc này vừa tiêu sái lại vừa đạm mạc, ngữ khí bình thản đến lạ lùng, chẳng thấy vẻ hụt hẫng mà cũng chẳng thấy nét u sầu nào lộ ra:
“Thế nhưng, những gì ta hằng cầu xin đều đã mất sạch, những gì ta hằng mong mỏi thảy đều đã tan biến cả rồi.”
Lạc Tương đưa mắt nhìn nhành liễu đỏ không ngừng chao đảo trước cơn gió, thân bất do kỷ mà rủ xuống sát mặt đất. Chàng tự giễu mà lắc đầu, nhàn nhạt thốt lên:
“Vọng tưởng muốn vẹn cả đôi đường, vốn dĩ là do tâm ta quá tham lam mà ra.”
Nỗi khổ tâm này vốn không có người để giãi bày, nỗi đau đớn này cũng chẳng có ai thấu cảm cho được. Có lẽ chỉ có người đang ngồi trước mặt chàng đây mới có thể thấu hiểu được đôi phần.
Lệ Anh nhìn thấy rõ những tia máu nhàn nhạt hiện lên trong đôi mắt vốn trong veo của chàng. Nhìn ra xa hơn nữa, bốn bề cung tường cao ngất ngưỡng, kinh kỳ lớp lớp phất phơ, tiếng Phạn xướng lúc gần lúc xa vọng lại… tất cả tựa như những tầng xiềng xích nặng nề đang vây hãm lấy chàng ở bên trong.
Phía bên ngoài, tiếng tụng kinh càng lúc càng cao vút, tiếng chuông đồng vang rền khắp chốn. Lệ Anh biết đã đến giờ cử hành hành lễ, hắn thở dài một tiếng não nề, rồi đứng dậy cáo biệt.
Khi Lạc Tương dời bước định ra về, vừa vặn chàng lại gặp Chiêu Nguyệt vừa mới vờn bướm xong đang đứng ngay phía sau lưng mình. Nàng nhìn chàng, thần sắc bỗng trở nên khó lường, nàng nghiêng đầu chỉ tay vào chàng, đột nhiên biến sắc mà hỏi một câu:
“Ả chết rồi sao?”
Nàng khựng lại một chút trong giây lát, rồi sau đó lại hớn hở nói tiếp:
“Ả ta thực sự rất đáng chết, ca ca của ả đã hại chết Vương huynh của ta, ta nguyền rủa ả, nguyền rủa cả bọn chúng! Ả đã uống Đoạn Hồn tửu của ta rồi, không thể sống lâu được đâu… vĩnh viễn không sống lâu được đâu…”
Ánh mắt Lạc Tương chợt trở nên lạnh lẽo thấu xương, chàng lướt nhìn nàng một cái đầy sắc lẹm. Lệ Anh đã vội vàng bước tới dìu lấy nàng, thấp giọng dỗ dành an ủi. Chiêu Nguyệt nhìn vào chiếc mặt nạ của hắn, liền ngọt ngào gọi một tiếng “Vương huynh” đầy vẻ ngây thơ hồn nhiên.
Lệ Anh nhìn về phía Lạc Tương, ánh mắt lộ rõ vẻ hối lỗi:
“Ngài đừng chấp nhặt với nàng, nàng giờ đây đã chẳng còn nhớ được những chuyện xưa cũ nữa rồi.”
Nói đoạn, hắn vội vã đưa nàng đi vào bên trong. Đi được một đoạn đường xa, Chiêu Nguyệt mới nhỏ giọng hỏi hắn:
“Vương huynh, muội nói như vậy có đúng không?”
“Chẳng sai một li nào cả.” Lệ Anh hạ giọng thở dài: “Như thế này cũng xem như là đã bù đắp được đôi phần. Thảy đều tùy theo ý trời định đoạt vậy.”
Thấy Chiêu Nguyệt lộ vẻ ngơ ngác không hiểu gì, hắn lại nở một nụ cười đầy vẻ cưng chiều:
“Nguyệt Nguyệt hôm nay làm tốt lắm, lát nữa về nhà ta sẽ mua kẹo cho muội ăn.”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Lạc Tương đứng lặng yên tại chỗ cũ, đôi mắt dõi theo bóng dáng hai người họ dần rời đi mà đôi chân mày khẽ cau lại đầy ưu tư.
Chẳng hiểu vì sao, trong tâm trí chàng bỗng dưng tái hiện lại vũng máu tươi mà nàng đã phun ra ở thủy lao lạnh lẽo, nhớ lại khuôn mặt trắng bệch cắt không còn giọt máu và dáng hình nhỏ bé yếu ớt của nàng trong lần cuối cùng hai người gặp mặt. Nàng rất hiếm khi không cưỡi ngựa, và ánh mắt nàng ngoái lại nhìn chàng lúc ấy mang theo một vẻ ly biệt thê lương đến xé lòng.
Lý trí mách bảo chàng rằng không nên tin vào lời nói của một kẻ điên loạn, thế nhưng một điềm báo chẳng lành cứ thế phủ xuống tâm trí chàng như màn mây đen kịt, đè nặng trong lòng không sao xua tan được.
Lạc Tương bước đi đơn độc trên dãy hành lang cửu khúc quanh co của vương cung, bước chân chàng chậm dần rồi dừng hẳn lại. Chàng phất tay triệu một đội Vương quân đang tuần tra ngoài thành tới gần, rồi trầm giọng hỏi:
“Nhân mã của Hữu Hiền Vương Bắc Hung đã về đến đất Ô Tư an toàn hay chưa?”
Vị tướng lĩnh cầm đầu đội quân vội vàng bẩm báo:
“Bẩm Quốc chủ, bọn họ không trở về Ô Tư. Có người đã trông thấy nhân mã của Hữu Hiền Vương hiện đang đi cùng với quân đội của Đại Lương.”
Lời của hắn còn chưa dứt hẳn, vị tướng lĩnh đã vội vã cúi đầu xuống, bởi hắn nhạy bén cảm nhận được khí tức trên người Quốc chủ trước mặt đã hoàn toàn thay đổi. Đó là một bầu không khí u ám, nặng nề tựa như lúc cơn bão tố sắp sửa ập đến, ẩn chứa bên trong là một sức mạnh cuồng bạo sắp sửa nổ tung giữa đất trời.
“Đi tra ngay cho ta xem bọn họ hiện đang ở đâu.” Lạc Tương chắp tay sau lưng, thanh âm lạnh nhạt vô cùng.
Nơi chân trời xa xa kia, nắng tuy vẫn rực rỡ nhưng tiếng sấm sét lại nổ rền vang động. Những giọt nước đọng dưới hiên nhà bỗng hóa thành màn mưa, từng chút từng chút một tích tụ lại.
Cửa vương cung rộng mở, những tấm thảm dệt bằng lông cừu hoa lệ rực rỡ được trải dài vô tận. Lạc Tương bước lên bộ liễn, ngự tọa trên tòa sen bằng vàng ròng, bắt đầu nghênh đón sự sùng bái thành kính của muôn vạn tín đồ.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Lạc Sương Mai và Lạc Kiêu tất nhiên là đã không trở về Ô Tư.
Nàng cùng với Lạc Kiêu và Lý Diệu, đi cùng mấy chục tên thân vệ cải trang thành một thương đội tầm thường, ngay trong ngày hôm đó đã lặng lẽ quay trở lại vương thành Cao Xương.
Lạc Kiêu vừa thúc ngựa dẫn đường, vừa ngoái đầu lại nhìn Sương Mai đang ngồi phía sau, hắn hừ lạnh một tiếng khinh miệt:
“Tên người Lương này tâm cơ thật là thâm sâu. Hắn sợ Lạc Tương biết chuyện chúng ta quay lại nên cố ý bắt chúng ta phải ẩn giấu hành tung khi vào thành, đến cả giấy thông hành cũng đã làm giả cả rồi..”
Sương Mai vẫn giữ sự tĩnh lặng không đáp lời. Khi vào đến trong thành, nàng cẩn thận sửa sang lại tấm khăn che mặt, chỉ sợ gió mạnh thổi tung sẽ để lộ ra dung mạo của mình.
Nàng nhận thấy hành động này của Lý Diệu cũng có phần hợp lý. Danh tiếng của nàng tại đất Cao Xương này vốn dĩ chẳng tốt đẹp gì, ai ai cũng đều nhẵn mặt. Nàng thực sự không muốn bị người đời nhận ra, lại càng sợ rằng sự hiện diện của mình sẽ gây thêm phiền phức cho vị Phật tử sắp sửa thụ phong kia.
Thần trí Sương Mai bất định, nàng tự trấn an bản thân mình rằng quay về đây, được nhìn thấy chàng chính thức thụ phong thành Phật, xem như nàng cũng đã hoàn thành được một tâm nguyện cuối cùng trong đời. Từ nay về sau, nàng có thể thanh thản trở về Ô Tư, lặng lẽ đi nốt quãng đời còn lại của mình.
Mấy ngày sau đó, cả đoàn người cùng trú ngụ tại một dịch quán dành cho các thương nhân người Hán.
Sương Mai mỗi ngày một thêm suy yếu, nàng phải gắng gượng lắm mới giữ được sự tỉnh táo. Suốt mấy ngày liền, nàng hoàn toàn không hề bước chân ra khỏi cửa phòng lấy một bước.
Ở dịch quán bấy giờ chăng đèn kết hoa, lụa đỏ treo rực rỡ, không khí vô cùng hân hoan. Thế nhưng ở phía bên ngoài phòng nàng, tất cả đều là binh lính của Đại Lương đang ngụy trang thành thương nhân, thấp thoáng dưới lớp áo bào là những món vũ khí sắc lạnh vô tình.
Cái ngày ấy, rốt cuộc cũng đã đến.
Từ sáng sớm, Sương Mai đã cảm thấy thân mình phù phiếm, nhẹ bẫng tựa như làn mây khói. Nàng tựa người bên sập gỗ nhắm mắt dưỡng thần, chợt nghe thấy tiếng cửa phòng “kẽo kẹt” mở ra. Nàng khẽ ngước mắt lên nhìn, thấy những thị nữ bưng bảo khay nối đuôi nhau bước vào bên trong.
Trên chiếc khay đầu tiên là một bộ hỷ phục trang trọng.
Đó chính là bộ Địch y – lễ phục dành riêng cho Hoàng tử phi, với màu đen huyền làm nền, sắc đỏ rực rỡ như lửa ráng chiều, gấu áo thêu vân mây rực rỡ. Những đường kim mũi chỉ tinh xảo đã phác họa nên hình ảnh uyên ương vờn mây, loan phượng sánh duyên, sống động như thật.
Chiếc khay tiếp theo là mũ phượng, hàng trăm hàng ngàn đóa hoa bằng vàng bạc được kết dày đặc, khảm trai lộng lẫy tựa như ngàn tinh tú trên trời cao. Chính giữa là hình đầu phượng đang ngậm bảo châu, hai bên rủ xuống những chuỗi ngọc lung linh huyền ảo. Tiếp sau đó là đủ loại trang sức nạm ngọc tơ vàng, ngọc bội đủ màu sắc, gương báu cùng hộp phấn… thảy đều đầy đủ vẻ vương giả.
Hỉ bà tươi cười rạng rỡ tiến lại gần nắm lấy tay nàng, hết lời khen ngợi dung mạo, rồi lại xuýt xoa rằng nàng thật tốt phúc khi tìm được đấng lang quân như ý. Bà ta nói rằng những lễ vật hoa lệ này là thứ bà chưa từng thấy trong đời, tất cả đều được chuẩn bị tỉ mỉ từ cả tháng trước, đủ thấy nhà chồng đã tâm huyết với nàng nhường nào.
Sương Mai đưa tay lên, nhẹ nhàng lướt qua những đường thêu tinh xảo trên tà áo cưới, chạm vào viên bảo châu mượt mà đính trên mũ phượng.
Mọi thứ, từ vật phẩm cho đến trình tự nghi lễ, tất cả đều y hệt như kiếp trước, không sai một li nào.
Sống lại một đời này, Tam ca vẫn được bình an, Lạc Tương đã đắc đạo thành Phật, còn nàng thì dùng những ngày tháng cuối cùng của mình để bảo toàn cho vạn dân Ô Tư. Kiếp này, nàng dường như đã thành toàn được cho tất cả mọi người. Thế nhưng sau bao biến cố xoay vần, bản thân nàng rốt cuộc vẫn không tài nào tránh khỏi con đường cũ của kiếp trước.
Dù nàng có lựa chọn ra sao đi chăng nữa, bóng ma của quá khứ vẫn cứ như hình với bóng, định mệnh không thể xoay chuyển vẫn đưa nàng trở về phía kết cục đã định sẵn từ lâu.
Gương mặt Sương Mai héo úa đến tội nghiệp, nàng mặc cho các thị nữ bắt đầu trang điểm chải chuốt cho mình.
Bộ Địch y ấy nặng nề biết bao nhiêu, từng lớp từng lớp tơ lụa cùng những hoa văn thêu thùa phức tạp đè nặng lên đôi vai gầy yếu của nàng. Sắc đỏ đậm trên vạt áo mênh mông như biển cả, tựa như bức tường thành huyết hồng nguy nga của Đại Lương, đang giam cầm nàng vào tận bên trong đó. Chiếc mũ phượng đè nặng trên đỉnh đầu, mỗi viên bảo châu đều tỏa ra ánh sáng sắc lạnh tựa như lưỡi dao, từng tấc từng tấc một cứa qua yết hầu nàng.
Sương Mai nhắm chặt mắt lại.
“Cô nương cứ khóc mãi thế này, phấn vừa mới đánh lên đã bị nước mắt làm trôi mất cả rồi.” Thị nữ trang điểm cho tân nương đầy vẻ khó xử mà lên tiếng.
“Giờ lành sắp đến rồi, để ta làm cho.” Hỉ bà béo tròn đẩy thị nữ ra một bên, rồi dặm lên mặt nàng từng lớp, từng lớp phấn dày cộm.
Phấn thơm trắng muốt như nhựa cây, môi đỏ tươi tựa như máu tươi, chúng đóng băng thần sắc sống động của nàng lại. Nàng lúc này đây trông hệt như một pho tượng gỗ, bước đi khó nhọc, bị vô số người lôi kéo bước ra khỏi cửa phòng.
Dưới hiên của dịch quán, Sương Mai nhìn thấy Lý Diệu đang vận bộ lễ bào đen thêu chỉ kim tuyến, ngồi hiên ngang trên xe ngựa. Hoa văn hình rồng bốn móng ẩn hiện trên áo, những đường thêu bằng tơ vàng rực rỡ đến nhức mắt. Giữa những mảng sáng tối giao thoa ấy, ánh mắt hắn vẫn trầm mặc như tuyết lạnh, lạnh lùng và sắc lẹm.
“Tam ca của ta hiện đang ở đâu?” Sương Mai không nhìn thấy bóng dáng của Lạc Kiêu. Đáng lẽ ra phải là người nhà mẹ đẻ đưa nàng lên kiệu hoa mới đúng phép.
Lý Diệu thản nhiên đáp lời nàng:
“Sợ hắn không an phận rồi làm loạn, nên ta đã để hắn ở cùng với người của ta rồi.”
Sương Mai khẽ nở một nụ cười lạnh lẽo. Thực chất, đây chẳng qua cũng chỉ là một chiêu bài giam lỏng mà thôi. Hắn sợ Lạc Kiêu sẽ làm loạn trong ngày trọng đại hôm nay, phá hỏng ván bài giao dịch giữa nàng và hắn sao? Với bản lĩnh của Tam ca, nếu huynh ấy thực sự muốn ra tay, chỉ bằng vài tên binh lính Đại Lương kia, làm sao có thể giữ chân cho được.
Nàng lạnh nhạt cất tiếng hỏi:
“Đã sợ đêm dài lắm mộng, vì lẽ gì còn đưa ta về đây để xem buổi lễ này?”
Lý Diệu khẽ cúi đầu, giọng nói lạnh lùng đến thấu xương:
“Nếu không để nàng tận mắt nhìn thấy hắn thụ phong Phật tử, ta e là nàng vẫn chưa chịu chết tâm.”
Hắn muốn nàng phải trơ mắt ra mà nhìn người ấy bước chân vào Phật đạo, vĩnh viễn cách biệt hồng trần, từ đó nàng mới hoàn toàn tuyệt vọng. Bởi lẽ nếu tàn tro chưa tắt hẳn, thì làm sao hắn có thể nhen nhóm lên một ngọn lửa mới trong lòng nàng.
Lý Diệu chỉ tay về phía đoàn rước dâu hùng hậu đang dàn hàng phía sau:
“Đoàn rước dâu của chúng ta rồi sẽ đối mặt với kiệu của Phật tử. Đến lúc đó, nàng hãy cùng ta nhìn cho thật kỹ.”
Sương Mai rũ mắt xuống.
Chàng vĩnh viễn quy y cửa Phật, còn nàng lại phải khoác áo tân nương gả cho kẻ khác. Cùng đứng trên một con phố mà chỉ biết lặng lẽ dõi theo nhau, từ nay về sau cách biệt phương trời. Sự nghiệt ngã và lạnh lẽo này hệt như một nhát dao sắc lẹm, tàn nhẫn xẻ một rãnh sâu máu chảy đầm đìa, vĩnh viễn chia cắt hai người ở hai đầu thế gian.
Thủ đoạn của bậc đế vương quả thực là muốn dồn người ta vào chỗ chết mới thôi.
Lý Diệu quay sang nhìn nàng. Thấy nàng trong bộ trang phục tân nương lộng lẫy, đôi mày thanh tú, làn môi đỏ mọng, đoan trang mỹ lệ tựa như tiên nữ giáng trần. Trong lòng hắn bất chợt dâng lên một chút nhu tình, giọng nói cũng theo đó mà hòa hoãn hơn đôi chút:
“Trước kia ở trong cung, nàng luôn muốn ta kể về tập tục và phong cảnh của người Hán, nói rằng muốn ra ngoài để tận mắt chiêm ngưỡng sơn thủy hồ hải của Đại Lương. Ta đã từng hứa với nàng, nhưng sau đó vẫn chưa thực hiện được.”
Hắn hồi tưởng lại chuyện cũ, ngữ khí thoáng chút thẫn thờ:
“Sau này theo ta về lại Đại Lương, hoàng quyền chắc chắn sẽ có một phen tranh đấu kịch liệt, e là không còn có được những ngày thanh thản như thế này nữa. Hôm nay ta theo tập tục dân gian của người Hán cùng nàng thành thân, làm một đôi phu thê bình thường, cùng dân chung vui, liệu nàng có thấy thiệt thòi gì hay không?”
Nhìn hắn vừa hồi tưởng quá khứ lại vừa vẽ ra viễn cảnh tương lai, ánh mắt có vẻ vô cùng thành khẩn, Sương Mai lại chỉ thấy thật buồn cười. Nàng không có phúc để đón nhận, cũng chẳng còn tâm trí đâu mà hưởng thụ những điều đó.
Trong lúc nàng im lặng, cổ tay giấu dưới lớp hỷ phục đã bị hắn bóp chặt lấy.
“Không vui vì ta an bài như vậy sao?”
Gương mặt Lý Diệu lạnh lùng trở lại, giọng nói trầm thấp mang theo cơn thịnh nộ âm ỉ. Thiên tử nổi giận, uy nghiêm bức người. Nàng suýt chút nữa đã quên mất rằng, dù là ngoài sáng hay trong tối, Lý Diệu cũng chưa bao giờ thích kẻ khác nghịch ý mình.
Sương Mai vẫn giữ vẻ thong dong, cố nặn ra một nụ cười đoan trang đúng mực:
“Hết thảy đều nghe theo sự an bài của Điện hạ.”
Lý Diệu bấy giờ mới buông cổ tay nàng ra, khẽ cúi người xuống. Hắn hít hà hương thơm thanh khiết tỏa ra từ mái tóc, nhìn vành tai nàng ửng hồng tựa cánh hoa, lòng dâng lên một nỗi thỏa mãn đắc thắng. Cảm nhận được hơi thở nồng đậm của hắn đang áp sát, Sương Mai phải gồng mình kìm nén sự run rẩy của cơ thể đang suy kiệt.
Nhưng cuối cùng, hắn chỉ dừng lại bên tai nàng, thấp giọng mà nói:
“Sương Mai, ta sẽ không động vào nàng.”
“Nhưng nàng chớ có quên, là nàng có việc cầu xin nơi ta. Hãy nghĩ đến đất nước Ô Tư của nàng. Sau khi thành thân rồi, nàng nên làm thế nào để ta được vui lòng, trong lòng nàng hẳn phải tự hiểu rõ.”
Bánh xe bắt đầu chuyển động lọc cọc, rèm xe từ bốn phía buông xuống, che phủ nàng trong bóng tối mịt mùng.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Vương thành Cao Xương sau những ngày chiến loạn đang dần dần hồi phục. Gặp đúng dịp thịnh hội này, tín đồ Phật môn đổ ra đường đông như trẩy hội, vây kín những con phố rộng lớn. Tiếng tụng kinh rì rầm vang lên khắp chốn, ánh mắt ai nấy đều lộ vẻ sùng kính vô ngần. Dòng người như nước lũ, cuồn cuộn đổ về phía trước.
Đoàn rước dâu khoác lụa đỏ xuyên qua dòng người đông đúc, tiến lên vô cùng khó khăn, cuối cùng đành phải dừng lại giữa phố vì không thể nhích thêm dù chỉ một phân.
“Các vị đại nhân, các vị hương thân, hãy mua kết Đồng Tâm tặng cho người trong lòng đi!” Một người bán hàng rong gánh đòn gánh đi ngược dòng người, rao bán những món hàng mang từ Trung Nguyên tới ngay trước xe ngựa của nàng.
Sương Mai rũ mắt nhìn những sợi dây kết đủ màu sắc sặc sỡ trên gánh hàng. Lý Diệu quan sát thấy nàng đang thất thần, hắn khó được một lần nở nụ cười:
“Đó gọi là kết Đồng Tâm. Theo phong tục của người Hán, tặng dây kết cho người mình yêu chính là để bày tỏ lòng mình, cầu hôn kết duyên. Đêm động phòng hoa chúc, phu thê sẽ cắt tóc tết thành kết Đồng Tâm tặng cho nhau, ngụ ý vĩnh kết đồng tâm, đời đời kiếp kiếp không chia lìa.”
Giọng hắn trầm xuống: “Hôm nay chúng ta thành thân, cũng sẽ có nghi lễ kết tóc này.”
Gió thổi tung bức rèm che, ánh nắng chao đảo lúc sáng lúc tối. Sương Mai nhìn những sợi dây kết đang bay trong gió, ánh mắt nàng dao động mãnh liệt.
Kiếp trước chàng tặng nàng dây kết, kiếp này, hãy để nàng tặng lại cho chàng. Như vậy, liệu có thể coi là đôi ta đã trao nhau tâm ý, kết tóc làm phu thê hay không?
Nàng bỗng chốc ngẩn ngơ.
Một bản nhạc Phật trang nghiêm từ phía xa xa vọng lại. Đám đông bắt đầu xô đẩy, tràn về phía xe ngựa. Những võ tăng của Cao Xương mặc kim giáp cầm đao mở đường, dẹp dòng người và đoàn rước dâu sang hai bên phố.
Mọi người tự giác lùi lại, nhường ra một lối đi lớn, ai nấy đều nín thở chờ đợi. Tiếng trò chuyện bỗng chốc tắt hẳn, không gian im lặng đến mức có thể nghe thấy cả nhịp hơi thở.
Giữa sự tĩnh mịch ấy, một luồng hoa quang rực rỡ từ đầu đường tràn tới.
Đội võ tăng áo đỏ như thủy triều mở lối, một cỗ bộ liễn khảm kim ngọc tráng lệ từ từ tiến đến. Trên liễn thiết kế tòa sen ngàn cánh sống động, tựa như đang trôi nổi trên biển cả, thoát tục như thần tiên.
Một người đang ngồi xếp bằng theo tư thế liên hoa trên đó, khoác chiếc cà sa trắng ngọc thêu chỉ vàng, hào quang tỏa ra rạng ngời quanh thân. Tín đồ thấy vậy thì xúc động quỳ sụp xuống, dập đầu chạm đất thành kính.
Qua lớp rèm mỏng manh, Sương Mai nhìn thấy sắc trắng tinh khôi quen thuộc ấy.
Tựa như cây tuyết tùng trên vách đá, như nhành mai trong sương lạnh giá, thanh khiết lặng lẽ, không nhuốm bụi trần, thực là thiên hạ vô song.
Chàng không biết rằng nàng đang ở giữa đám đông dõi nhìn mình, nhưng chàng vẫn khoác lên bộ y phục trắng mà nàng yêu thích nhất. Bởi vì chàng đã từng hứa với nàng. Chàng mãi mãi sẽ không bao giờ thất hứa với nàng.
Vành mắt Sương Mai cay xè, nàng nhìn theo vạt áo trắng ấy, thầm khấn cầu trong lòng:
Em nguyện mong chàng thành Phật thành đạo, công đức vô lượng.
Mọi niệm tình xưa cũ đều được nàng gửi gắm cả vào cái nhìn cuối cùng này.
Lý Diệu ngồi cạnh cũng đưa mắt nhìn thấy vị tăng nhân phong hoa tuyệt đại kia, một nụ cười lạnh lẽo hiện rõ trên gương mặt hắn. Hắn quay sang định nhìn Sương Mai, nhưng nụ cười ấy chợt khựng lại giữa chừng. Lớp phấn son dày cộm kia cũng chẳng thể che nổi vẻ si mê cuồng nhiệt trên gương mặt nàng, và cả tình ý nồng đậm chất chứa trong đáy mắt – thứ tình cảm chân thành mà nàng chưa từng một lần dành cho hắn.
Cơn ghen tức ngút trời lại bùng lên mãnh liệt, hắn giơ tay định vén toang bức rèm che xe ngựa ra cho thiên hạ nhìn thấy rõ.
Thế nhưng, một đôi bàn tay gầy yếu bỗng túm chặt lấy tay hắn. Sương Mai bấy giờ kinh hoảng đến thất thần thất thố. Ánh nắng chói chang chiếu xuống khiến cảnh tượng trước mắt rõ mồn một, vị thần chỉ khoác sắc trắng tinh khôi ấy đang tiến lại gần, thật gần ngay sát bên cạnh.
Đôi mắt ngấn lệ long lanh, Sương Mai lắc đầu nguầy nguậy, cất giọng van nài khẩn thiết: “Ta cầu xin Điện hạ.”
Nàng không muốn bị chàng nhìn thấy. Nàng càng không nên để chàng nhìn thấy mình trong bộ dạng tân nương xấu xí này.
Lý Diệu đưa mắt nhìn quanh đội Vương quân Cao Xương đang dàn hàng sẵn sàng hộ vệ, biết rõ lúc này không dễ để gây chuyện thị phi, cuối cùng hắn cũng chịu buông rèm xuống, nắm chặt bàn tay đặt lên đầu gối để kìm nén cơn giận.
Tiếng hoan hô vang dậy theo bóng hình trắng muốt ấy dần dần đi xa. Đoàn rước dâu và nghi thức rước Phật tử tựa như hai sợi chỉ giao nhau trong thoáng chốc rồi lại rẽ lối chia ly.
Người bán hàng rong bị đám đông xô đẩy ngã lăn ra giữa đường, gánh hàng của hắn bị hất đổ văng tung tóe. Đây vốn là lần đầu hắn theo họ hàng lặn lội đến Tây Vực, chẳng hiểu rõ quy củ nơi đây, chỉ nghe nói có hội lớn đông người nên mới tìm đến xem. Hắn lầm bầm chửi rủa “đen đủi” một câu, rồi quỳ xuống tất tả nhặt những sợi dây kết vương vãi khắp mặt đất.
Bỗng nhiên, một tiếng ngựa hí vang lên xé toạc không gian, vó ngựa ngay trước mắt sắp sửa dẫm lên người hắn.
“Không được làm người bị thương.” Một giọng nói thanh khiết và đầy vẻ nghiêm nghị vang lên.
Trước mắt người bán hàng rong bỗng chốc rực rỡ kim quang lóa mắt, một mùi đàn hương thoang thoảng thấm vào tận ruột gan. Một góc áo cà sa trắng muốt nhẹ nhàng phủ xuống ngay trước mặt hắn.
Người ấy bước xuống từ tòa sen cao quý, khẽ cúi người nhặt lấy sợi dây kết đưa lại cho hắn.
Người bán hàng rong nhận lấy, cứ ngỡ người này muốn mua hàng, liền theo thói quen nghề nghiệp mà rao lớn:
“Đại nhân có muốn mua một sợi dây kết tặng cho người trong lòng không? Bảo đảm phu thê sẽ vĩnh kết đồng tâm đó!”
Lời rao vừa dứt, hắn đứng dậy ngẩng đầu nhìn lên, lập tức ngẩn ngơ. Hai đội Vương quân Cao Xương đang lườm hắn cháy mặt. Đám đông xung quanh đã tản ra hết, để lại mình hắn trơ trọi giữa đường đối diện với vị tăng nhân dẫn đầu nghi thức trang trọng.
Vị tăng nhân khí độ phi phàm ấy đã ngăn Vương quân lại chỉ để nhặt dây kết cho hắn. Khoác lên mình bộ cà sa trắng ngọc vô song này, ngoài vị Phật tử trong lời đồn đại ra thì còn ai vào đây nữa? Vậy mà hắn lại dám mở miệng nói chuyện “người trong lòng”, chuyện “phu thê đồng tâm” với người xuất gia, thật là tội lỗi tày đình quá chừng!
“Cũng… cũng có thể dùng để cầu bình an…” Người bán hàng rong hổ thẹn vô cùng, ấp úng chỉ muốn độn thổ cho xong chuyện.
Giữa bầu không khí im lặng như tờ, người bán hàng rong nín thở ngưng thần, lòng đầy hoang mang sợ hãi. Hắn đang định đội gánh rời đi thật nhanh, lại nghe thấy từ phía sau truyền đến một câu hỏi:
“Dây kết… là mang ý chỉ phu thê vĩnh kết đồng tâm sao?”
Giọng nói của người ấy nhẹ tựa gió thoảng mây trôi, nhưng lại trầm mặc như tiếng sấm rền vang vọng từ phương xa, thậm chí trong đó còn mang theo một tia run rẩy cực kỳ khó để nhận ra.
Người bán hàng rong giật mình, dừng hẳn mọi động tác thu dọn gánh hàng. Dẫu trong lòng vô cùng khó hiểu, hắn vẫn đánh bạo mà giải thích:
“Ở đất Hán chúng tôi, nam nữ nếu tình đầu ý hợp sẽ tặng dây kết cho nhau, cầu mong sau này được kết tóc làm phu thê, đời đời kiếp kiếp vĩnh kết đồng tâm…”
Hắn cẩn trọng lựa lời mà nói, chỉ dám bàn về tập tục chứ không lạm bàn chuyện khác, hy vọng thế này sẽ không bị coi là mạo phạm đến bậc Phật tử.
Dứt lời, người bán hàng rong khẽ ngước mắt nhìn lên.
Phật tử uy nghiêm tựa như thần linh, hiếm có ai dám nhìn thẳng vào gương mặt ấy. Thế nhưng tại khoảnh khắc này, giữa muôn vạn đám đông, người bán hàng từ đất Hán xa xôi ấy lần đầu tiên nhìn lên, lại thấy trên khuôn mặt lạnh lùng như băng sương, tuấn mỹ vô ngần của Phật tử dường như thoáng hiện lên một tia ý cười vốn chỉ có ở phàm nhân.
Ý cười ấy cực kỳ nhạt nhòa, tựa như một cơn gió nhẹ thoảng qua là tan biến ngay lập tức. Trong đó chất chứa đủ loại cảm xúc phức tạp đan xen, có sự kinh ngạc, có sự bừng tỉnh, và cả một nỗi đau đớn thấu tận tâm can.
Giữa biển người mênh mông vạn dặm, Lạc Tương đứng đó đơn độc, lặng người đi chết trân tại chỗ.
Âm thanh Phạn xướng và nhạc lễ xung quanh bỗng chốc trở nên mơ hồ xa xăm. Từng chữ từng câu của người bán hàng bấy giờ vang lên rõ mồn một bên tai, hệt như những tia sấm sét giáng mạnh vào lòng chàng.
Lạc Tương nhắm mắt lại.
Dưới ánh nắng vạn trượng rạng ngời, hình ảnh nàng quỳ sụp trước Phật đài, tay nắm chặt dây kết thành tâm cầu nguyện; khuôn mặt kinh hoàng khi bị chàng bắt gặp; vành mắt đỏ hoe ướt át lệ tràn… Đêm ấy giữa vòng vây trùng điệp của quân thù, đôi bàn tay run rẩy ấy đã trao lại sợi dây kết cho chàng với thần sắc trịnh trọng cùng nụ cười thẹn thùng… Tất cả những ký ức ấy cứ đan xen vào nhau, hiện lên rõ mồn một trước mắt chàng.
Đáng lẽ chàng phải nghĩ ra sớm hơn, đó căn bản không phải là kết Bình An.
Đó chính là tâm ý mà nàng, vì vướng bận thân phận của chàng mà vĩnh viễn không thể thốt nên lời, chỉ biết lặng lẽ gửi gắm vào sợi dây kết để tặng cho chàng.
Kết tóc làm phu thê, ân ái chẳng nghi ngờ.
Nàng muốn làm thê tử của chàng.
Ngực trái của Lạc Tương dâng lên một cơn đau âm ỉ, chàng siết chặt sợi dây kết luôn nắm trong tay mình. Chàng chợt nhớ lại lúc nãy khi đi trên phố, có nhìn thấy một đoàn rước dâu hoa lệ, ngồi trên kiệu đỏ rực rỡ là một đôi tân nhân, hộ vệ vây quanh uy phong lẫm liệt.
Khi đoàn rước dâu ấy lướt qua tòa sen của chàng, giữa dòng người xô bồ tấp nập, chàng dường như đã nhìn thấy nàng. Đôi mắt đẫm lệ chỉ thoáng qua trong tích tắc nhưng đã khắc sâu vào tâm can chàng. Đến lúc nhìn lại, đám đông vẫn vậy, nhưng bóng hình ấy đã biệt vô tăm tích.
Có lẽ, đó lại là một ảo giác do tâm ma của chàng thêu dệt nên chăng. Chàng muốn gặp nàng. Chàng thực sự rất muốn gặp nàng.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Sau khi đi hết một vòng quanh thành, Phật giá trở về tháp Phù Đồ trong vương cung.
Bước chân Lạc Tương khựng lại, chàng xoay người hướng về phía Tàng Kinh Các, tìm lại cuốn kinh Phật mà nàng đã từng bị phạt chép sau khi “nhận tội” tại chùa.
Trong hộp gấm làm bằng gỗ đàn hương, hàng trăm tờ giấy tàng kinh sáng loáng, tỏa ra mùi hương thanh khiết. Chàng rút ra một tờ, vừa mở ra xem, đồng tử liền co rút mạnh mẽ, tâm hồn chấn động dữ dội.
Trên đó không hề viết kinh văn, mà chỉ có vỏn vẹn duy nhất một câu: “Cũng ngô tâm sở thiện hề, tuy bách tử vưu vị hối dã.”
Đầu ngón tay của Lạc Tương run rẩy không ngừng, chàng mở tờ thứ hai, thứ ba, rồi đến cuối cùng, chàng đổ toàn bộ số giấy trong hộp ra mặt đất để xem xét cho kỹ.
Kinh Phật trăm quyển, kinh văn ngàn câu, kệ ngữ vạn chữ… tất cả đều rơi rụng xuống đất. Trên mỗi tờ giấy ấy, hoàn toàn không có một đoạn kinh văn nào, chỉ lặp đi lặp lại duy nhất một câu nói ấy mà thôi.
“Chính là lòng ta hằng hướng về điều thiện vậy, dẫu chết trăm lần vẫn chẳng hối hận.”
Chưa từng có lấy một niệm hối hận, lại càng không có nửa phân nhận tội.
Mỗi một câu chữ thốt ra đều là một sợi tơ tình vương vấn khôn nguôi, chính là ái tình ngập trời mà nàng dành trọn cho chàng.
Chàng ngỡ l như đang nhìn thấy trong những đêm dài đằng đẵng vô tận, dưới ánh nến lung linh mờ ảo, bóng hình nhỏ bé yếu ớt của nàng đang phủ phục trước Phật đài trang nghiêm lạnh lẽo, đôi bàn tay run rẩy viết xuống từng nét, từng nét biện bạch không thành tiếng. Mỗi một chữ viết ra đều mang vẻ kiên định, mỗi một nét bút đưa đi đều chứa đựng sự quật cường.
Giây tiếp theo, thân hình cao lớn của Lạc Tương bỗng chốc rụng rời mà ngã quỵ xuống đất, chàng run rẩy nhặt lấy tờ giấy cuối cùng còn sót lại nơi góc phòng. Trên mép giấy đã ngả sang màu vàng nhạt ấy có một vệt đỏ cực kỳ mờ nhạt, hệt như một giọt máu khô đã bị ai đó lặng lẽ lau đi từ lâu.
Chàng cẩn thận xếp tờ giấy ấy lại, áp sát vào lồng ngực mình, rồi dứt khoát sải bước rời đi.
Trong Phật đường uy nghiêm, các vị trưởng lão thảy đều đại kinh thất sắc, sửng sốt mà thốt lên:
“Cái gì, ngươi nói ngươi muốn tạm hoãn nghi thức thụ phong trọng đại này sao?!”
Lạc Tương tay cầm tràng hạt, từng viên, từng viên gỗ quý cứ thế xoay tròn nhanh chóng dưới đầu ngón tay chàng:
“Nàng hiện giờ bặt vô âm tín, sống chết chẳng rõ ra sao, bảo ta làm sao có thể yên lòng cho được?”
Suốt cả ngày hôm nay, chàng đã liên tục phái hết đội Vương quân này đến đội Vương quân khác để tìm kiếm, nhưng đều chỉ nhận được một câu trả lời duy nhất là nàng và Lạc Kiêu căn bản không hề quay trở về đất Ô Tư. Nỗi điềm báo không lành trong lòng chàng cứ thế càng lúc càng lớn dần, khiến chàng không cách nào giữ được vẻ bình tĩnh thường ngày thêm nữa.
Trong lòng các vị trưởng lão vốn dĩ đã có phần chột dạ, lúc này chỉ biết vâng vâng dạ dạ nhìn nhau trân trối, không một ai dám thốt thêm dù chỉ nửa lời.
“Lạc Tương, nếu ngươi có gan thì hãy mau bước ra đây cho lão tử!”
Một tiếng rống giận dữ vang lên rung trời lở đất. Là Lạc Kiêu! Hắn vừa thở hổn hển vừa hùng hổ xông vào mật thất, miệng không ngừng tuôn ra những lời chửi bới thậm tệ. Hắn đang liều mạng tìm cách xông vào bên trong, ngay cả đám võ tăng canh gác nghiêm ngặt bên ngoài cũng không tài nào ngăn cản nổi.
Chỉ thấy Lạc Kiêu lúc này mình đầy những vết máu loang lổ, y phục rách nát tả tơi, dáng vẻ vô cùng chật vật nhưng đôi mắt lại toát ra vẻ sắc bén lạ thường. Hắn đi khập khiễng từng bước nặng nề đến trước mặt chàng:
“Đám khốn kiếp người Đại Lương kia dám ra tay nhốt lão tử lại! Ta đã phải dùng đến mưu kế mới có thể thoát thân ra được.”
“Ngươi hãy mau mau mang binh lính theo ta đi cứu lấy nàng! Nàng hiện giờ sắp sửa phải gả cho tên khốn người Đại Lương kia rồi!”
![Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 87](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)