Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 86
SKSLTGCPT

[SKSLTGCPT] – Chương 86

Tác giả: Dư Hà Thích

9500 từ · 43 phút đọc

Sau Khi Sống Lại, Ta Gả Cho Phật Tử: [SKSLTGCPT] – Chương 86

Trong kinh Phật có giảng giải tường tận về cái khổ nơi Vô Gián địa ngục. “Vô gián” chính là hình phạt chốn địa ngục liên miên không dứt, chẳng có lấy một sát na nào được ngơi nghỉ.

Kẻ nào lúc sinh thời gieo rắc ác báo mà chẳng thể đền bồi tội trạng, khi thác xuống hoàng tuyền ắt phải đọa vào địa ngục. Trong chốn u minh ấy, kẻ mang tội nghiệp nặng nề nhất sẽ phải chịu hình phạt vĩnh viễn nơi tầng ngục tàn khốc nhất – Vô Gián; nơi mà nỗi đau luân hồi lặp lại, muôn kiếp không thể quay đầu, đời đời kiếp kiếp chẳng thể siêu sinh.

Kinh văn mà Lạc Tương tu tập từ thuở thiếu thời, chẳng có chương hồi nào là không họa lại cảnh tượng thê lương, thảm khốc chốn Vô Gián, cốt để răn đe đệ tử Phật môn kiếp này phải khổ hạnh tinh tấn, đoạn tuyệt thất tình lục dục, chớ để phạm giới mà sa chân vào cõi Vô Gián, vĩnh viễn chịu cực hình nơi địa ngục tăm tối.

Thế nhưng ở kiếp này, chàng lại chẳng thể khước từ nổi sự cám dỗ của ái tình, sớm đã dấn thân vào chốn Vô Gián ấy, cam lòng chẳng hối, cũng chẳng hề oán thán nửa lời.

Chỉ là, chàng chưa từng lường trước được rằng, chính mình lại là kẻ kéo nàng vào vũng lầy tăm tối khôn cùng này.

Càng không ngờ rằng, kể từ ngày đôi bên tương ngộ, mỗi một lần chàng khởi tâm động niệm, mỗi một lần lòng trần gợn sóng xao động, tất cả đều hóa thành một hình phạt tàn độc, từng nhát, từng nhát cứa mạnh lên thân thể mảnh mai của nàng.

Tình càng sâu nặng bao nhiêu, khổ hình lại càng thêm phần khốc liệt bấy nhiêu, cứ thế đẩy nàng từng bước, từng bước xuống vực thẳm địa ngục không đáy.

Trong chốn thủy lao u tối, ánh nước lấp loáng dao động lặng lẽ trên vách đá, dòng nước lạnh lẽo tựa hồ đang gặm nhấm từng tấc ý chí cuối cùng của con người.

Lạc Tương cảm nhận được nơi hõm cổ mình có một mảng ẩm ướt đang loang rộng ra, kéo theo đó là một cơn đau xé tâm can.

Nữ tử trong lòng chàng lúc này run rẩy không thôi, nơi khóe môi nàng, vệt máu tươi rỉ ra mang theo vẻ thương tâm đến nao lòng.

“Tương ca ca, em không muốn phải xuống địa ngục đâu.”

Nàng túm chặt lấy vạt áo chàng, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch không còn lấy một giọt máu, hơi thở nàng dồn dập trong cơn đau đớn tột cùng. Nàng cuộn tròn trong vòng tay chàng, đôi mắt hoen lệ, run rẩy nhìn chàng mà khẩn cầu:

“Chàng hãy đi thành Phật đi. Hãy độ cho chúng sinh, và độ cả cho em nữa.”

Ngón tay Lạc Tương siết chặt lấy bả vai nàng rồi lại khẽ buông lơi, chàng nhẹ tay gạt đi vệt máu hồng nơi khóe môi nàng.

Thế nhân xưa nay vốn chỉ thích xem những cảnh tượng một vị Phật tử kinh qua kiếp nạn, khám phá hết thảy hồng trần rồi mới đắc đạo; hay một yêu nữ biết quay đầu là bờ, cải tà quy chính. Đó mới được coi là chính đạo, mới không phải bị thế gian coi là dị đoan.

Nếu như chàng không thành Phật, thì thiên hạ vạn dân ngoài kia làm sao có thể rộng lòng dung thứ cho nàng đây?

Giữa chàng và nàng, vốn dĩ từ lâu đã tuyệt đường lui mất rồi.

“Ta mang em ra ngoài.” Lạc Tương khẽ thầm thì bên tai nàng, đoạn bế ngang nàng lên, sải bước dứt khoát rời khỏi thủy lao lạnh lẽo.

Phía bên ngoài thiền tự, Lạc Kiêu bị đám võ tăng thủ vệ ngăn cản, hắn vốn dĩ đã chờ đợi đến mức mất sạch kiên nhẫn từ lâu.

Hắn không chọn cách cưỡng ép xông vào bên trong, ánh mắt hắn u tối, lặng lẽ dồn nén cơn thịnh nộ đang chực chờ bùng phát, chờ đợi hai người bước ra từ ngục tối.

Vừa thấy bóng dáng Lạc Tương xuất hiện, Lạc Kiêu lập tức tiến tới đoạt lấy Sương Mai từ vòng tay chàng, ôm chặt nàng vào lòng mình. Vành mắt hắn đỏ bừng lên vì xót xa, nghẹn ngào gọi:

“Lộ Nhi, sao muội lại khờ khạo đến mức này?”

Sương Mai nghe thấy thanh âm quen thuộc của hắn, nàng khó khăn lắm mới nặn ra được một nụ cười héo hắt, thều thào đáp lời:

“Tam ca, xin lỗi huynh, lại khiến huynh phải bận lòng vì muội. Muội cùng Tam ca trở về Ô Tư thôi, từ nay về sau không bao giờ chia lìa nữa…”

Lạc Kiêu nghe vậy thì tâm can đau đớn khôn cùng, hắn đột ngột rút thanh trường đao bên hông ra, mũi đao lạnh lẽo chĩa thẳng vào yết hầu của Lạc Tương. Khóe mắt hắn như muốn nứt ra vì căm phẫn, hắn gầm lên:

“Năm ấy ta đã sớm cảnh cáo ngươi rồi, hạng người như ngươi căn bản không thể hộ trì nổi cho nàng!”

Đám võ tăng bên cạnh thấy vậy thì đại kinh thất sắc, lũ lượt xông lên định khống chế Lạc Kiêu. Thế nhưng Lạc Tương đã giơ tay ngăn lại, đám võ tăng chỉ đành hậm hực lui ra phía sau.

Hơi ấm trong lồng ngực bỗng chốc tan biến, giữa đôi bàn tay Lạc Tương giờ đây chỉ còn lại một khoảng không trống vắng lạnh lẽo, chàng chậm rãi rũ tay xuống, dáng vẻ tiêu sơ cô độc khôn tả.

“Chuyện này, ta tự có cách để kết thúc tất cả.”

Lạc Kiêu hừ lạnh một tiếng khinh miệt, hốc mắt sâu hoắm của hắn bắn ra tia nhìn sắc lẹm đầy âm trầm, hắn gắt gao chất vấn chàng:

“Kết thúc thế nào đây? Cho dù ngươi có tạm thời cứu được nàng ra khỏi cái thủy lao này, thì ngoài kia vẫn còn hàng vạn tín đồ đang chực chờ để lột da róc xương nàng!”

“Bọn họ đều phỉ nhổ nàng là hạng yêu nữ, đem mọi tai ương từ đại hạn, nạn binh đao cho đến thiên tai nhân họa thảy đều đổ hết lên đầu nàng!”

“Quãng đời còn lại của Lộ Nhi, dẫu có hồi hương trở về Ô Tư, liệu nàng có được sống yên ổn hay không? Chẳng lẽ bắt nàng phải thay hình đổi dạng, sống trốn chui trốn lủi như một kẻ tội đồ suốt cả một đời sao?”

 cái khổ nơi địa ngục, lại càng sợ miệng lưỡi hiểm độc của thế gian. Miệng đời vốn đáng sợ hơn cả quỷ dữ, lời ra tiếng vào tựa như những nhát dao găm sắc lẹm, có thể giết chết một người mà chẳng cần tốn một giọt máu.

Hố sâu ngăn cách về thân phận vốn là thứ không cách nào vượt qua, cũng chẳng thể vượt qua nổi. Mỗi một bước tiến tới phía trước thảy đều là địa ngục Vô Gián.

Ánh mắt Lạc Tương rũ xuống, dừng lại thật lâu trên gương mặt thanh tú của nàng, nơi hai hàng lệ nóng vẫn đang không ngừng tuôn dài. Chàng toan vươn tay định gạt đi giọt lệ ấy cho nàng, nhưng rồi lại thảng thốt thu hồi, giấu chặt bàn tay trong ống tay áo rộng.

Trong chùa, tiếng chuông đồng bỗng vang vọng trầm hùng, thanh âm mênh mông tựa cát bụi trần gian, phiêu lãng đến tận phương xa mù mịt. Lạc Tương đưa mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, bình thản nói:

“Ta nhất định sẽ không để nàng phải sống khổ sở như thế suốt cuộc đời này.”

“Mọi kiếp nạn mà nàng đang phải gánh chịu thảy đều vì ta mà ra, vậy thì hãy để chính ta là người kết thúc tất cả.”

Nàng chính là tín đồ thành kính nhất của chàng. Dẫu cho cả thế gian này có ruồng bỏ chàng đi chăng nữa, nàng vẫn nhất mực tôn thờ và cung phụng chàng.

Chàng thành Phật, thực chất chỉ vì muốn độ cho một mình nàng mà thôi.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Đêm về, vòm trời đen đặc tựa như có kẻ vừa vẩy mực, mưa to tầm tã trút xuống, đất trời mịt mùng trong màn nước xám xịt.

Tiếng bước chân dồn dập dẫm lên bọt nước vang lên phá tan sự tĩnh lặng, có người vội vã chạy vào tăng viện phía sau thiền tự, dồn dập gõ cửa phòng của các vị trưởng lão.

Từng ngọn đèn dầu bên trong được thắp lên, ánh sáng nhạt nhòa như đom đóm xuyên qua lớp giấy dán cửa âm u mờ ảo. Các vị trưởng lão giật mình tỉnh giấc giữa đêm trường tịch mịch, khoác vội tăng bào lên vai, đội mưa đi về phía chính điện.

“Trưởng lão, Trưởng lão! Phật tử Người…” Vị tiểu sa di ngập ngừng một thoáng rồi vội vã đổi lời: “Đang quỳ thẳng người ở ngoài điện, vừa mới chịu xong ba mươi trượng hình phạt.”

Đến khi các vị trưởng lão tới trước cửa điện, liền thấy một bóng hình cao gầy, ngạo nghễ đang quỳ giữa màn mưa xối xả không dứt.

Màn mưa đêm mịt mùng quất mạnh vào thân hình chàng, nhuộm bộ y phục trắng ngọc tinh khôi thành một màu xám tro tàn lạnh lẽo, tựa như chàng đang bị chìm nghỉm giữa biển sâu thăm thẳm. Máu tươi từ vết thương bị nước mưa pha loãng ra, uốn lượn chảy xuôi trên tấm lưng rộng vững chãi, hóa thành những vệt hồng nhạt thê lương đến nao lòng.

Ánh sáng trong đôi mắt chàng tựa như đã bị gió mưa dập tắt hoàn toàn, chỉ còn lại một màu đen tối thẳm sâu như đêm trường vô tận.

Chư vị trưởng lão lặng lẽ nhìn nhau, trong lòng vừa có chút thở phào nhẹ nhõm, lại vừa không nguôi được tiếng thở dài thâm trầm đầy suy tư.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Mấy ngày sau, tại Đại tự Cao Xương.

Tín chúng Phật môn đổ về đông như trẩy hội, vây kín cả bức tường bao quanh đại tự, ai nấy đều cung kính, thành cẩn hướng mắt về buổi pháp sự trang nghiêm đang diễn ra bên trong.

Từng hàng hương cao nghi ngút khói tỏa trên bàn thờ Phật, kinh kỳ lớp lớp phất phơ bay theo gió. Võ tăng khoác giáp đỏ khí thế uy nghiêm trấn giữ khắp bên ngoài. Trăm vị tăng sư đứng trước điện đồng thanh tụng niệm, tiếng Phạn xướng vang lên nhịp nhàng như thiên âm từ chốn xa xăm vọng về.

Vị trưởng lão mặc áo cà sa bảo liên màu nâu sẫm đứng trước Phật đài, vây quanh một vị Phật tử thanh khiết như ngọc, quanh thân chàng dường như tỏa ra vạn trượng hào quang rực rỡ.

Phật tử chậm rãi vén tà áo, quỳ xuống tấm đệm hương bồ đặt ở chính giữa. Tăng chúng trước sảnh và hàng vạn tín đồ ngoài điện đồng loạt quỳ lạy theo, trong phút chốc, thanh thế uy dũng nhấp nhô tựa như nghìn trùng non bộ hùng vĩ.

Tiếng tụng niệm vang dội bỗng chốc im bặt không còn một tiếng động. Giữa bầu không khí trang nghiêm tĩnh mịch ấy, một vị lão tăng tóc trắng xóa cầm tràng hạt bước ra, giọng nói vang vọng như tiếng đại hồng chung:

“Phật tử đã từng lịch qua kiếp nạn nào chưa?”

Lạc Tương điềm tĩnh đáp lời:

“Từng kinh qua một kiếp. Ấy là nhân duyên từ kiếp trước, triền miên vướng bận đến tận kiếp này.”

Lão tăng lại cất tiếng hỏi:

“Nay Người đã thấu triệt hoàn toàn chưa?”

Một cơn gió nhẹ thoảng qua điện thờ, không gian im lìm hồi lâu không có tiếng đáp lại, tĩnh lặng đến lạ thường như chốn không người. Các vị trưởng lão đều nhíu mày, nhìn nhau đầy vẻ lo ngại. Tín đồ ngoài tường cũng nhón chân ngóng đợi, trong đám đông bắt đầu dấy lên những tiếng xì xào nhỏ nhặt đầy hoài nghi.

Kinh kỳ vẫn phất phơ, ánh nến lặng lẽ cháy đỏ. Sau cùng, Lạc Tương chắp tay trước ngực, hơi cúi đầu mà thốt lên:

“Kiếp nạn này ta đã thấu, nguyện hóa thân làm Phật tử, độ tận hết thảy chúng sinh.”

Lão tăng bấy giờ mới thở phào một hơi nhẹ nhõm, cất cao giọng:

“A Di Đà Phật. Chọn ngày lành này để thụ phong Phật tử.”

Lão tăng đón lấy bát vàng đựng nước tịnh thủy từ tay tiểu sa di, ngón tay khô gầy nhúng vào làn nước, nhẹ nhàng rảy lên đầu vai của Lạc Tương.

Lạc Tương cúi người hành lễ, tà áo cà sa trải dài trên mặt đất lạnh lẽo. Những hạt bụi trần ai từ đây rốt cuộc cũng đã nằm yên, mọi vướng bận trong lòng chàng chính thức khép lại.

Tức thì, tiếng Phạn xướng của các tì kheo ni lại vang lên rộn rã. Có những tín đồ xúc động quá đã ôm lấy nhau mà khóc, có kẻ vui mừng khôn xiết, liên tục dập đầu thành kính về phía Phật điện.

Phật tử của họ cuối cùng đã kinh qua kiếp nạn, cuối cùng cũng đã đắc đạo thành Phật. Chúng sinh đều khổ cực, Phật tử nhất định sẽ đứng ra độ hết thảy khổ ách trên đời.

Giữa muôn ngàn tiếng hoan hỉ reo mừng ấy, Lạc Tương mặt không chút biểu cảm, chàng chỉnh đốn y phục rồi đứng dậy, khôi phục lại thần thái thanh cao thoát tục như tiên nhân. Kế đó, một vị tăng sư thanh y bước lên dõng dạc nói:

“Mời Phật tử cùng chư vị trưởng lão tiến hành thanh tẩy nghiệp chướng cho tội nhân.”

Dứt lời, mọi người có mặt đồng loạt ngoái đầu nhìn lại. Lạc Kiêu dẫn theo Sương Mai từ phía ngoài chùa bước vào bên trong chính điện.

Sau khi chịu hình phạt thủy lao tàn khốc, Sương Mai bị giam lỏng tại đại tự để hối lỗi. Nàng bị phạt sao chép kinh văn để gột rửa tội lỗi bấy lâu, thành tâm cầu xin Phật Đà rủ lòng bao dung cho một kiếp người lầm lạc.

Dưới muôn vàn ánh mắt châm chọc và chán ghét của thế nhân, Sương Mai ôm một chiếc hộp gấm làm bằng gỗ đàn hương, bình thản bước tới trước Phật đài, nàng quỳ xuống bên cạnh Lạc Kiêu, chắp tay thành kính.

Lạc Tương vén tay áo, vốc lấy một vốc nước tịnh thủy từ bát vàng, lần lượt rảy lên trán, hai vai và lòng bàn tay của Lạc Kiêu.

Phía sau chàng, hàng dài các vị trưởng lão lần tràng hạt tụng kinh, miệng lẩm bẩm không dứt. Vị tăng sư hô vang một tiếng lớn:

“Buông hạ đồ đao, lập địa thành Phật!”

Làn nước thánh thấm ướt y phục, Lạc Kiêu sắc mặt nghiêm nghị, phục người xuống đất dập đầu thật sâu.

Lạc Tương tiến lên một bước, đứng ngay trước mặt Sương Mai. Nàng khẽ rủ rèm mi xuống, khiến người ta không nhìn rõ được dung nhan, đôi tay dâng cao chiếc hộp gấm bằng gỗ đàn hương. Bên trong đó là những cuộn kinh văn chép trên giấy tàng kinh sáng rỡ, chính là thành quả của ba ngày ba đêm nàng không ngủ không nghỉ để chuộc lỗi lầm.

Lạc Tương rũ mắt nhìn xuống. Chỉ thấy mái tóc mây đen nhánh của nàng đã được búi cao một cách trang trọng, không hề trang điểm trâm cài hay ngọc quý, chỉ duy nhất cài một đóa dành dành trắng nhạt nhẽo.

Chàng chợt nhớ đến ngày ấy trong hầm thủy lao tối tăm, trong lòng bàn tay nàng khi ấy cũng giấu một đóa dành dành y hệt như thế.

Dường như vì chờ đợi hồi lâu mà không thấy động tĩnh gì, đôi tay dâng kinh của nàng bắt đầu run rẩy vì mỏi. Nàng chần chừ một thoáng, cuối cùng khẽ ngước mắt lên nhìn.

Bốn mắt nhìn nhau, vạn vật xung quanh như lặng ngắt như tờ. Thiếu nữ quỳ dưới chân Phật, lặng lẽ ngước nhìn chàng. Đôi mắt nàng trong veo như làn nước thu phản chiếu ánh nến rực rỡ khắp điện, và phản chiếu cả bóng hình trắng ngọc vĩnh hằng của chàng.

Vô hạn trang nghiêm, cũng vô hạn thành kính.

Lạc Tương khựng lại trong giây lát, cuối cùng chàng cũng đưa tay đón lấy chiếc hộp đựng kinh văn mà nàng đang thành kính dâng lên. Ngón tay thon dài của chàng khẽ lướt qua bát vàng, thấm lấy chút nước tịnh thủy rồi nhẹ nhàng điểm lên trán, lên hai vai và cả lòng bàn tay của nàng.

Giọt nước thánh thấm ướt một mảng tóc mai, đọng lại trên sợi tóc thanh mảnh của nàng, trong vắt tựa như những giọt sương mai đầu cành.

Đã có một khắc, chàng thực sự đã muốn vươn tay ra, giúp nàng phủi đi giọt nước đang vương trên mái tóc ấy như thuở hai người còn mặn nồng. Thế nhưng, Lạc Tương trước sau vẫn giữ lòng mình không hề xao động.

Giọt nước từ đầu ngón tay chàng cứ thế lặng lẽ rơi xuống, từng giọt, từng giọt một. Những vui buồn sướng khổ của thuở xa xưa, những nuối tiếc khôn nguôi cùng bao hy vọng xa vời… cả nỗi đau của ‘chia lìa người thương’, của ‘mong cầu chẳng đặng’, mọi khát khao chưa kịp thành lời hay những tâm nguyện chẳng thể nào viên mãn… tất cả đều theo giọt nước ấy mà tan biến vào cõi hư vô.

Lạc Tương đăm đăm nhìn nàng hồi lâu, cuối cùng chàng khẽ nhẹ giọng bảo:

“Ác tự đi rồi, viên mãn tự tại.”

“Nghiệp chướng rời đi, tâm hồn lại thanh thản, an nhiên.”

Vị tăng sư dẫn lễ nghe thấy vậy thì sững người trong một thoáng. Bởi lẽ theo đúng bài kệ chúc phúc trong nghi thức, lẽ ra câu nói phải là “Phá chấp phá vọng, đại triệt đại ngộ”* mới là đúng phép. Thế nhưng ông nhìn quanh một lượt, rồi cuối cùng cũng đành phải nhắm mắt tụng theo lời của Phật tử.

(*) Rũ bỏ u mê, thấu hiểu tường tận

Các vị trưởng lão lần lượt đi quanh nàng một vòng theo vòng tròn, tràng hạt trên tay đung đưa theo nhịp bước, đồng thanh tụng niệm kinh Hoa Nghiêm. Vị chủ trì nghi thức lúc này đứng ra, dõng dạc tuyên bố trước toàn thể tín chúng đang có mặt:

“Kiếp nạn này của Phật tử nay đã tiêu tan, hai vị thí chủ đây cũng đã công đức viên mãn. Từ nay về sau ác nghiệp thảy đều tiêu biến, phàm là đệ tử Phật môn dù là hạng tại gia hay đã xuất gia, tuyệt đối không được phép quấy nhiễu người đã về cõi trần tục thêm nữa.”

Tín chúng nghe xong liền lệ nóng doanh tròng, đồng loạt phủ phục xuống đất mà hô vang:

“Phật pháp vô biên, độ tận khổ ách!”

Mọi người bấy giờ đều dõi theo bóng dáng của Lạc Kiêu và Sương Mai đang dần rời đi. Sự khinh khi, miệt thị trước kia giờ đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là những ánh mắt đầy vẻ ngưỡng vọng. Nếu sinh ra trên đời đã mang theo nghiệp chướng nặng nề, thì hỏi có ai mà không muốn được gột rửa cho sạch trong như thế?

Dòng người bắt đầu tản mạn đi theo sau huynh muội họ, có người còn xúc động tung những cánh hoa tươi lên không trung, bầu không khí khắp nơi tràn ngập sự hòa hợp và những lời chúc tụng.

Phật điện lại với vẻ tĩnh mịch vốn có, hoa rụng rơi đầy cả sân chùa. Lạc Tương đứng lặng yên hồi lâu, chàng khẽ cúi người, nhặt lên một đóa dành dành nằm lạc lõng giữa những cánh hoa tươi thắm trên mặt đất.

Lúc nàng đứng dậy rời đi, vì dáng vẻ quá đỗi yếu mềm do kiệt sức, đóa hoa duy nhất cài trên mái tóc đã lặng lẽ rơi xuống.

Chàng chậm rãi khép lòng bàn tay mình lại, bao bọc lấy cánh hoa dành dành bé nhỏ, dường như làm như vậy là chàng có thể vuốt ve lấy làn tóc mai của nàng thêm một lần cuối.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Lại qua thêm mấy ngày nữa. Khi hầu quan vào bẩm báo tin tức, Lạc Tương vừa mới đặt bút phê xong một khoản quyên góp lớn của Phật môn để cứu tế cho những nạn dân đang phải chạy loạn sau cuộc chiến tranh tại Cao Xương. Một khi đã vận dụng đến quyền năng và uy tín của Phật gia, mọi sự việc đều trở nên hanh thông, thuận lợi vô cùng.

Hầu quan ấp úng mãi không dám nói rõ người đang đứng đợi gặp chàng là ai, chỉ báo rằng có người đang cầu kiến ở phía ngoài điện. Lạc Tương ngước mắt lên khỏi đống công văn chồng chất, thoáng thấy một góc váy màu đỏ rực rỡ như ráng chiều đang lay động trước cửa điện.

Chàng không nói lấy nửa lời, chỉ phất tay cho hầu quan lui ra ngoài, rồi rời khỏi bàn viết, bước thẳng ra phía cửa.

Sương Mai đứng chờ dưới hiên điện, thấy hầu quan đã rời đi mà vẫn không có ai mời mình vào bên trong, nàng đang cúi đầu do dự định rời đi thì bỗng thấy một vạt áo màu trắng ngọc chậm rãi tiến vào tầm mắt mình.

Lạc Tương đã đứng bên cạnh nàng tự lúc nào không hay.

Nàng tức khắc hiểu ra tâm ý của chàng, chàng và nàng giờ đây không thể cùng ở trong điện kín cửa cao tường, chỉ có thể quang minh chính đại mà trò chuyện giữa thanh thiên bạch nhật. Chàng đã dày công khổ tâm để bảo toàn danh dự cho nàng, sao có thể để xảy ra thêm điều tiếng thị phi nào nữa.

Sương Mai mỉm cười nhạt, nàng nhìn về phía tháp Phù Đồ ở đằng xa xa đang trầm mặc đứng dưới ánh mặt trời. Nàng chủ động mở lời trước:

“Ta thấy những ngày qua lưu dân trong thành Cao Xương đều đã được an trí ổn thỏa, nông phu cũng bắt đầu ra đồng cày cấy rồi.”

Lạc Tương khẽ gật đầu đáp lời nàng:

“Ta đã điều phối lương thực để cứu tế kịp thời, đồng thời cũng cho người tu sửa lại hệ thống giếng rãnh tưới tiêu để giải quyết dứt điểm nạn hạn hán.”

Sương Mai thở phào nhẹ nhõm, rèm mi nàng khẽ rũ xuống:

“Vậy thì tốt quá rồi.”

Chỉ cần chàng trở lại làm vị Phật tử cao quý, chàng mới đủ sức giúp Cao Xương vượt qua kiếp nạn này. Nàng rốt cuộc cũng đã hoàn thành tâm nguyện, giờ đây có thể lặng lẽ rời đi mà chẳng còn gì vướng bận.

Lạc Tương nhìn thấy nụ cười nhạt nhòa trên môi nàng, bèn khẽ tiếng hỏi:

“Thí chủ… dạo này còn gặp ác mộng nữa không?”

“Hàng đêm đều đã được ngủ ngon giấc rồi.” Nàng đáp.

Chàng gật đầu, lại hỏi tiếp một câu:

“Có ai còn gây khó dễ cho thí chủ nữa không?”

Sương Mai mỉm cười bảo:

“Không còn ai nữa cả, thậm chí còn có người mang trái cây tươi đến biếu tặng ta nữa đó.”

Trong không gian tĩnh lặng giữa hai người, nàng cúi đầu xuống, dùng mũi giày đá nhẹ những viên đá nhỏ vương trên mặt đất, nhỏ giọng nói:

“Hôm nay ta phải theo Tam ca trở về Ô Tư rồi. Ta đặc biệt tới đây là để bái biệt Phật tử.”

Lạc Tương chắp tay ra sau lưng, chàng hơi khép mắt lại nhìn về phía bức tường cung xa xăm, dáng đứng hiên ngang vững chãi như khối ngọc quý. Giọng nói của chàng vẫn bình thản, chẳng rõ là vui hay buồn:

“Mười ngày sau chính là đại lễ thụ phong của ta. Thí chủ ở lại xem lễ xong rồi hãy đi.”

Sương Mai cúi đầu thấp hơn nữa, nàng mấp máy môi mà không biết phải đáp sao cho vẹn, chỉ nghe thấy Lạc Tương khựng lại trong giây lát, dường như chàng đang do dự điều gì đó rồi mới nói tiếp:

“Thí chủ đã từng bảo rằng, muốn được tận mắt thấy ta khoác lên mình tấm áo cà sa trắng ngọc trong ngày thụ phong. Giờ đây… thí chủ không muốn xem nữa sao?”

Sương Mai hơi ngẩn người ra, ngón tay nàng cuộn chặt lấy tà váy đỏ. Nàng cứ thế lặng thinh, không tài nào thốt ra nổi một lời “được” hay “không được”.

Sự do dự hiện rõ trên gương mặt nàng thảy đều được thu hết vào tầm mắt chàng, chàng cũng không muốn ép uổng nàng thêm nữa, giọng điệu vẫn giữ vẻ thản nhiên như thường lệ:

“Sau này, liệu thí chủ có còn quay trở lại Cao Xương nữa không?”

Sương Mai rũ mắt xuống, cố chôn chặt mọi tình cảm sâu nặng vào trong đôi mắt u tối của mình. Nàng cắn chặt môi, khẽ đáp:

“Ta đi đã nhiều tháng trời, Ô Tư hiện tại có rất nhiều việc đang chờ ta phải xử lý, ta…”

Nàng không nói tiếp đoạn sau, nhưng chàng đã tự khắc hiểu rõ. Chàng bấy giờ vẫn là Phật tử, chàng đã chẳng còn tư cách gì để giữ nàng ở lại bên mình thêm nữa.

“Phải làm một bậc quân vương tài đức.” Chàng khẽ gật đầu, lời nói mang theo một vẻ hờ hững xa xăm thoát tục.

“Được.” Vành mắt Sương Mai dần dần đỏ hoe, nàng vội quay mặt đi chỗ khác để giấu đi nỗi xót xa đang trào dâng, rồi lấy hết can đảm quay lại mỉm cười với chàng:

“Tam ca của ta còn đang ở ngoài cung đợi ta. Ta xin phép đi đây.”

Em đi rồi, đời này e rằng chúng ta chẳng còn có ngày tương phùng.

Lời vừa mới thốt ra khỏi miệng, Sương Mai vẫn giữ nguyên dáng vẻ cúi đầu như cũ, sợi tóc bên thái dương nàng khẽ lay động theo làn gió, nhưng đôi bàn chân nàng lúc này lại chẳng thể dời đi dù chỉ một phân.

Lạc Tương ngước mắt lên nhìn nàng đăm đăm.

Rõ ràng là nàng đang nở nụ cười, nhưng trong đôi mắt đen láy sâu thẳm ấy, ánh nước dao động long lanh đến mức khiến người ta nhức nhối tâm can. Sắc môi rực rỡ nổi bật trên khuôn mặt nhợt nhạt thiếu sức sống, lớp son đỏ tươi vốn dĩ kiêu kỳ nay đã bị răng nàng cắn chặt đến mức hóa thành một màu hồng nhạt thê lương.

Hiếm khi thấy nàng chịu khó điểm phấn tô son, nhưng vẻ mặt ấy lúc này lại càng thêm phần quật cường khiến người ta không khỏi xót thương. Hôm nay nàng vận trên mình một thân váy đỏ minh diễm rực rỡ, hệt như cái lần đầu tiên hai người gặp lại trong kiếp này.

Những ký ức về thuở đôi bên tâm đầu ý hợp, những lần triền miên trong mộng mị hư ảo, cả những khát khao cháy bỏng về một kiếp người bình yên, một mối nhân duyên mỹ mãn… tất cả đều đổ vỡ tan tành ngay từ giây phút này đây.

Nàng rốt cuộc vẫn phải rời đi.

“Để ta tiễn thí chủ một đoạn đường.” Hồi lâu sau, Lạc Tương mới khẽ khàng lên tiếng.

Sương Mai ngẩng đầu lên, lệ nóng đã tràn bờ mi nhưng nàng vẫn cố mỉm cười mà gật đầu:

“Được.”

Hai người đứng cách nhau một bước chân, một khoảng cách vừa xa lạ lại vừa gần gũi, cùng hướng về phía cửa cung mà chậm rãi bước đi.

Bốn bề cung đình trống trải vô cùng. Đám cung nhân và quân canh giữ chẳng biết đã đi đâu hết cả, toàn bộ tòa cung đình vắng lặng như thể không có một bóng người. Trong cõi trời đất bao la này, dường như chỉ còn lại duy nhất hai người bọn họ mà thôi.

Cung khuyết nguy nga đồ sộ, tường thành hun hút sâu thẳm. Phóng mắt nhìn lại, con đường dẫn ra phía cửa cung dài dằng dặc tưởng như chẳng bao giờ có điểm dừng. Thân thể Sương Mai vốn đã suy yếu cực độ, nàng bước đi chậm rãi, chẳng rõ đó là vô tình hay là cố ý muốn kéo dài thời gian.

Lạc Tương ở bên cạnh nàng, lẳng lặng dõi theo từng bước chân nàng, cũng chậm rãi bước theo nhịp độ ấy. Góc áo trắng ngọc của chàng khẽ phất phơ theo gió, thi thoảng lại lướt nhẹ qua cái bóng của nàng đang đổ dài bên cạnh mình, phảng phất như thể chàng có thể chạm vào, có thể nắm giữ lấy cái bóng ấy trong tay.

Ngoài cửa cung, một bóng đen cao lớn dần hiện rõ. Lạc Kiêu đang dắt ngựa đứng đợi, phía sau hắn là vài tên hộ vệ thân tín đã tề tựu đông đủ.

Sương Mai rảo bước nhanh hơn một chút, ra khỏi cửa cung sâu thẳm, nàng đi thẳng tới rồi bước lên chiếc xe ngựa đã chuẩn bị sẵn từ trước, chẳng hề ngoảnh mặt lại.

Lạc Tương khẽ nhíu mày lại. Ngày thường thấy nàng phần lớn là cưỡi ngựa oai phong, hôm nay lại chọn ngồi xe kín đáo. Chàng thầm nghĩ trong lòng, đường về Ô Tư xa xôi vạn dặm, xe ngựa tuy có xóc nảy nhưng sẽ không làm trầy xước da thịt nàng, có lẽ Lạc Kiêu đang lo lắng cho những vết thương chưa lành trên người nàng mà thôi.

Thế nhưng chàng đâu có biết rằng, Sương Mai lúc này tứ chi đã hoàn toàn rã rời, nàng chẳng còn chút sức lực nào để cưỡi ngựa được nữa.

Lạc Kiêu giục ngựa dẫn đầu đoàn người, hắn cố tình tránh ra thật xa để tạo không gian riêng. Xe ngựa tiến lên ở giữa đội ngũ, Lạc Tương cưỡi ngựa song hành ngay bên cạnh chiếc xe, như hình với bóng không rời. Người ngồi trong xe trước sau đều không hề mở miệng nói một lời, cũng chẳng một lần vén màn nhìn ra bên ngoài.

Tiễn chân ra khỏi vương thành Cao Xương được vài dặm, trước mắt lúc này đã là cánh đồng hoang vu không một bóng người, cát vàng mịt mù bay lên. Nơi cuối chân trời xa tắp, núi non trùng điệp vạn trượng hiện ra, không dứt không tận. Đỉnh đầu mây đen cuồn cuộn kéo đến, đè nặng xuống mặt đất mênh mông bát ngát.

Bánh xe lọc cọc chuyển động rồi dần dần dừng lại, cả đội ngũ cũng theo đó mà dừng bước. Từ phía trong xe ngựa truyền ra một âm thanh cực khẽ, nghe như thể người nói đang cố kìm nén điều gì đó rất mãnh liệt:

“Ta mong Phật tử… thành Phật thành đạo, công đức vô lượng.”

Ánh mắt Lạc Tương lúc này vô cùng trầm tĩnh, chàng thu vào tầm mắt toàn bộ cảnh sắc núi sông hùng vĩ phía trước như một bức họa đồ, chàng đáp lời:

“Ta chúc thí chủ… sơn thủy vạn dặm, tâm nguyện vẹn toàn.”

Ở trong xe, Sương Mai vốn đã lệ tuôn đầy mặt, nhưng khi nghe được lời chúc ấy của chàng, khóe môi nàng bỗng khẽ cong lên một nụ cười nhạt.

Chàng vẫn không chúc nàng được bình an hạnh phúc, hay con cháu đầy đàn như những lời chúc tụng của chốn tục thế tầm thường. Chàng vẫn luôn ghi nhớ tâm nguyện muốn được du ngoạn khắp Tây Vực của nàng, nên mới chúc nàng sơn xuyên hà hải, tự tại viên mãn.

Thế nhưng đời nàng vốn ngắn ngủi, e là chẳng thể sống để hoàn thành tâm nguyện được nữa rồi.

Sương Mai lặng lẽ rơi lệ, nàng cắn chặt môi mình để không bật ra một tiếng nấc nghẹn ngào nào. Mãi cho đến khi nghe thấy tiếng vó ngựa ngoài xe đã đi ra xa, nàng mới dám hé mở rèm xe một góc nhỏ, thấy Lạc Tương đang dẫn Lạc Kiêu ra một nơi xa để trò chuyện riêng tư.

Đôi mày thanh tú của nàng khẽ nhíu lại đầy thắc mắc. Hai người bọn họ thì có chuyện gì để mà nói với nhau chứ?

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Lạc Kiêu đi theo Lạc Tương đến dưới một gốc cây vắng vẻ, cách xa đội ngũ nhân mã đang đứng đợi. Thấy thần sắc của Lạc Tương vô cùng nghiêm trọng, hắn không nhịn được mà cất tiếng hỏi:

“Phật tử có chuyện gì quan trọng mà phải giữ cẩn mật đến mức này thế?”

Lạc Tương không đáp lời ngay, chàng lấy từ trong ống tay áo rộng ra một bức họa cũ kỹ được vẽ trên lụa gấm, rồi mở ra trước mặt hắn. Bức họa ấy đã nhuốm màu thời gian, mép giấy hơi ố vàng nhưng vẫn được chủ nhân bảo quản vẹn nguyên từng nét vẽ.

Lạc Kiêu nhìn thấy trong tranh dần hiện ra hình ảnh một nữ tử tóc mây cài trâm vàng, mày liễu mắt biếc, dáng người mảnh khảnh cao gầy, trông vừa đoan trang lại vừa kiều diễm vô song. Hắn nhíu mày càng chặt hơn, nghiến răng căm hận thốt lên:

“Khắp cái cõi Tây Vực này nơi đâu cũng có bức họa của Lộ Nhi….”

“Người này không phải nàng.” Thần sắc Lạc Tương lúc này vô cùng nghiêm nghị, “Bức họa này ta đã lấy ra từ mật thất của vương cung Cao Xương.”

Lạc Kiêu nghe vậy bèn nhìn kỹ lại lần nữa, quả nhiên thấy người trong tranh dù nhìn thoáng qua rất giống Sương Mai, nhưng đường nét có phần khác biệt đôi chút. Đôi mắt nàng ta xanh biếc hơn, hốc mắt sâu hơn và chân mày cũng cao hơn nàng. Hắn hỏi:

“Vậy nữ tử trong bức tranh này rốt cuộc là ai?”

Lạc Tương chậm rãi đáp lời:

“Đây là mẫu thân của nàng. Cựu trưởng công chúa của nước Cao Xương, cũng chính là cô cô của huynh muội Chiêu thị – Chiêu Nhan.”

“Năm xưa vị công chúa này say mê Hán học, từ nhỏ đã được gửi đến Trường An để dùi mài kinh sử. Sau này, nàng được gả cho một vị quận vương khác họ vào thời khai quốc của Đại Lương. Nghe đâu về sau, vị vương gia ấy mưu phản nhưng đại bại, cả tộc đều bị tru di, nữ quyến trong phủ cứ thế bị lưu đày biệt xứ…”

“Ta không rõ vì sao Sương Mai lại lưu lạc đến tận Ô Tư, nhưng gần đây ta nhận ra người của Lương quốc vẫn luôn bí mật truy tìm huyết mạch của vị phản vương kia tại vùng Tây Vực này. Ta e rằng, đó chính là Sương Mai.”

Sắc mặt Lạc Kiêu lập tức trở nên ngưng trọng tột độ, hắn nhận ra sự việc này không đơn giản chỉ là một ẩn số về thân thế thông thường. Hắn do dự hỏi lại:

“Việc này… sao ngươi có thể chắc chắn đến thế?”

Lạc Tương thu lại bức tranh vào trong áo, bình thản nói:

“Chiêu thị của Cao Xương lúc trước khi còn ở Ô Tư, vừa nhìn thấy dung mạo của Sương Mai đã nhận ra ngay, nên nàng ta từng dùng thân thế thực sự của nàng để uy hiếp ta, bắt ta phải đứng ra thủ hộ cho Cao Xương.”

Lạc Kiêu nghe xong như bị sét đánh ngang tai, hắn chết lặng tại chỗ không nói nên lời. Nếu quả đúng như vậy, thì mọi chuyện uẩn khúc bấy lâu thảy đều đã sáng tỏ. Vì sao mẫu thân (vị Công chúa Đại Lương) ở Ô Tư từ nhỏ đã không hề yêu thương nàng. Vì sao nàng chẳng có lấy một nét nào giống phụ vương và các vị huynh đệ, bấy lâu nay hắn cứ ngỡ là vì nàng mang trong mình dòng máu người Hán, hóa ra sự thật lại tàn khốc hơn thế nhiều.

Giữa không gian hoang vắng, sự im lặng kéo dài như đông cứng lại. Phải một hồi lâu sau Lạc Kiêu mới dần hoàn hồn, hắn cúi đầu chắp tay, hành lễ một cách đầy thành kính:

“Tấm lòng của Phật tử, Lạc Kiêu này xin ghi tạc trong lòng.”

Lòng Lạc Kiêu bấy giờ rối bời, cảm giác ngũ vị tạp trần lẫn lộn. Hắn thở dài một tiếng đầy não nề:

“Ngươi cứ yên tâm, ta nhất định sẽ bảo vệ nàng suốt đời suốt kiếp, tuyệt đối không để người của Lương quốc đến ức hiếp nàng thêm một lần nào nữa.”

Lạc Tương trao lại bức tranh cho Lạc Kiêu, ánh mắt chàng rũ xuống đầy thê lương:

“Nàng có quyền được biết rõ về thân thế của chính mình. Còn việc báo cho nàng biết thế nào cho ổn thỏa, thảy đều tùy ngài định đoạt.”

Bởi lẽ chàng giờ đây, vốn dĩ đã chẳng còn tư cách gì để can thiệp vào cuộc đời của nàng thêm nữa rồi.

Lạc Kiêu đưa tay nhận lấy bức tranh rồi cẩn trọng giấu kỹ vào trong người. Hắn thắt lòng đau xót khi nghĩ đến việc thời gian của nàng trên thế gian này chẳng còn bao nhiêu, chẳng nên để những chuyện thân thế phức tạp này làm nàng thêm phần tổn tâm tổn sức. Ngay lập tức, hắn hạ quyết định sẽ tạm thời giữ kín như bưng chuyện này.

Hai người họ đứng lặng yên giữa đồng hoang một hồi lâu, Lạc Tương không nói lời nào, đôi mày thâm trầm khẽ nhíu lại khi nhìn về phía chiếc xe ngựa đang dừng lại ở đằng xa kia.

Lạc Kiêu bất chợt quay người lại, hắn nhìn chàng chằm chằm bằng ánh mắt đầy dò xét, định mở miệng nói điều gì đó rồi lại thôi. Cuối cùng, hắn nghiến chặt răng, trầm giọng bảo:

“Sương Mai nàng ấy… nàng ấy đối với ngươi thực ra…”

“Đừng nói nữa. Đi đi.” Lạc Tương lên tiếng cắt ngang, giọng nói chàng trầm thấp nhưng đầy vẻ dứt khoát, không để cho đối phương có cơ hội nói tiếp.

Chàng vốn đã đoán được Lạc Kiêu định nói ra điều gì. Chàng chỉ sợ rằng nếu Lạc Kiêu vừa mở lời, chàng sẽ không kìm lòng được mà vứt bỏ tất cả mọi thứ, bất chấp mọi giá mà đuổi theo chiếc xe ngựa kia để giữ nàng lại bên mình.

Giờ đây áo cà sa đã khoác lên thân, chàng ngay cả tư cách để vọng tưởng về nàng cũng không còn nữa.

Khoác lên mình tấm áo cà sa, chàng không thể yêu nàng. Nhưng nếu cởi bỏ áo cà sa, chàng lại chẳng thể nào bảo hộ được cho nàng. Thế gian này làm gì có chuyện vẹn cả đôi đường cho kẻ tu hành. Chàng vì nàng mà nguyện vĩnh viễn lìa xa chốn Vô Gián, đành phải buông tay để nàng rời đi.

Chàng buộc lòng phải buông tay. Thế nhưng, khi đã thực sự mất đi nàng rồi, những ngày tháng đằng đẵng còn lại chìm trong nỗi nhung nhớ khôn nguôi, há chẳng phải bản thân chàng cũng đang tự đọa mình vào một kiếp Vô Gián khổ đau hay sao?

Lạc Tương khẽ nhắm mắt lại, những tia máu đỏ vẩn đục trong mắt chàng dần dần tan đi.

Cánh đồng hoang vu bát ngát trải dài, bụi cát mịt mù bay theo gió. Lạc Tương đứng lặng yên tại chỗ, ống tay áo rộng thùng thình buông thõng xuống, bàn tay chàng siết chặt lấy kết Đồng Tâm, thầm gọi tên nàng trong nỗi câm lặng xót xa.

Chàng cứ đứng đó, nhìn đoàn nhân mã lại bắt đầu khởi hành, bóng dáng họ hóa thành một điểm nhỏ nơi chân trời rồi cuối cùng tan biến hẳn giữa màn cát bụi mênh mông.

Những tình si khó dứt, những dục vọng khó tàn, tất cả đều theo đó mà tan biến vào làn khói bụi mịt mù của nhân gian.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Trời đất bao la vô tận, mây trắng bay ngàn dặm trên cao.

Lạc Kiêu dẫn đầu đội ngũ tiến về phía trước, hắn cẩn thận ra lệnh cho phu xe phải cho xe ngựa đi thật chậm vì sợ Sương Mai thân hình gầy yếu sẽ không chịu nổi sự xóc nảy dọc đường. Nàng nhận ra kể từ lúc Lạc Kiêu trò chuyện riêng với Lạc Tương quay về, hắn luôn canh giữ sát bên xe ngựa nhưng lại chẳng hề nói với nàng một lời nào.

Một lúc lâu sau, bức màn xe đột ngột bị bàn tay hắn mạnh mẽ vén lên.

“Vẫn còn kịp đấy,” Lạc Kiêu nhìn thẳng vào nàng ở bên trong, hắn nghiến răng nói: “Nếu muội thực sự thích tên hòa thượng đó, Tam ca chỉ cần nghe muội nói một câu thôi. Bất kể hắn có là Quốc chủ Cao Xương hay là Phật tử cao quý phương nào, Tam ca lập tức sẽ trói hắn về đây cho muội, ấn đầu hắn phải bái đường thành thân với muội, làm phu quân của muội! Quản gì đến Phật môn, quản gì đến đất nước Cao Xương, hay quản gì đến thiên hạ thương sinh, ta chỉ cần Lộ Nhi của ta được vui vẻ là đủ rồi…”

“Tam ca!” Sương Mai vừa giận lại vừa cuống quýt đến mức ho sặc sụa.

Huynh ấy lại bắt đầu nói nhảm gì thế không biết.

“Rốt cuộc thì chàng đã nói gì với huynh?” Nàng không nhịn được mà cất tiếng hỏi.

Lạc Kiêu bấy giờ tâm sự đầy mình, hắn lơ đãng đáp lời nàng:

“Không có gì cả.”

Dứt lời, hắn lại bồi thêm một câu nghe có vẻ không đầu không đuôi:

“Lộ Nhi mãi mãi là Lộ Nhi của Tam ca.”

Giọng nói của hắn rất nặng, tựa như đang nghiến từng chữ một qua kẽ răng. Sương Mai nghe vậy chỉ thấy vô cùng khó hiểu, nàng thò đầu ra ngoài màn xe, tay kéo kéo lấy sợi cương ngựa của hắn.

Lạc Kiêu quay đầu lại nhìn nàng. Lúc này đây, dưới ánh nắng gay gắt của sa mạc, hắn mới chợt nhận thấy đôi đồng tử vốn đen láy của nàng dường như thoáng hiện lên sắc biếc nhàn nhạt. Lại thấy vành mắt nàng đỏ hoe, khuôn mặt nhỏ nhắn nhem nhuốc những vệt nước mắt chưa khô, nàng đang định đưa tay lên lau đi.

Ngón tay của hắn chưa kịp chạm vào làn da trắng như tuyết ấy đã vội vã thu về, nắm chặt lấy dây cương ngựa.

Sương Mai định cất tiếng hỏi thêm, nhưng chợt thấy phía cuối cánh đồng hoang xuất hiện một đội nhân mã đen kịt. Giữa thời buổi loạn lạc, thổ phỉ và lưu dân đầy rẫy khắp nơi, Lạc Kiêu định hạ lệnh cho thuộc hạ cảnh giác thì thấy đội quân kia đang treo lá cờ thêu hình rồng đen của quân Lương, thế trận vô cùng hùng hậu kéo dài đến vài dặm đường.

Dẫn đầu là một vị tướng đang giục ngựa phi nước đại, bộ giáp minh quang trên người hắn sáng loáng, vai giáp tạc hình kỳ lân rực rỡ dưới nắng, khí thế vô cùng hiên ngang. Lạc Kiêu vừa nhận ra người đang tiến tới là ai liền tức tốc rút ngay thanh eo đao bên hông ra.

Lương quân vốn tinh nhuệ và áp đảo hoàn toàn về quân số, thấy vậy cũng không hề có ý lùi bước mà đồng loạt rút đao chĩa thẳng, bao vây lấy tiểu đội nhỏ bé của Lạc Kiêu.

Lý Diệu thần sắc vẫn bình thản như không, hắn ra lệnh cho đám thân vệ thu đao vào bao, tuyệt đối không được manh động. Hắn tự mình xuống ngựa, lướt qua Lạc Kiêu đang ngồi trên ngựa với vẻ hằm hằm, tiến thẳng về phía xe ngựa. Hắn vén màn xe lên, nhìn thấy nữ tử ngồi bên trong, gương mặt lạnh lùng bỗng chốc hiện lên một nụ cười nhạt, hắn quay sang bảo với Lạc Kiêu:

“Ta đến để đón vị hôn thê của mình, có gì không được sao?”

Lạc Kiêu nghiến răng nghiến lợi, hắn gầm lên một tiếng đầy căm phẫn định điều động thuộc hạ rút đao huyết chiến một trận. Đúng lúc này, Sương Mai vén màn xe bước ra, nàng chậm rãi bước xuống đất, khẽ nghiêng mình hành lễ với Lý Diệu rồi trầm giọng nói:

“Xin Điện hạ hãy tạm lánh mặt một lát, ta có chuyện hệ trọng cần thương lượng riêng với Tam ca.”

Lý Diệu thoáng hiện lên vẻ bất mãn trên gương mặt, hắn cười lạnh một tiếng rồi ra lệnh cho thân binh lui ra phía sau:

“Nàng đã muốn ta thực hiện ba yêu cầu. Trong vòng mười ngày ngắn ngủi, ta đã phi ngựa cấp báo, mời bằng được các vị trưởng lão Phật môn vùng Tây Vực tới đây cho nàng, ta đã làm được điều đó.”

“Lũ binh lính Bắc Hung vốn truy sát Tam ca của nàng cũng đã bị ta ngầm ra tay đánh đuổi sạch sẽ.”

“Sau này, cố quốc Ô Tư của nàng cũng có thể giữ lễ phiên thần với Đại Lương mà không bị quân ta tiêu diệt.”

“Giờ đã đến lúc nàng phải thực hiện lời hứa của mình. Tốt nhất nàng nên nói cho rõ ràng với Tam ca của nàng đi, nếu còn có lần sau, bất kể kẻ đó có là Tam ca của nàng, ta cũng sẽ không khách sáo đâu.”

Lạc Kiêu không quản đến những lời phân trần, hắn kéo tuột Sương Mai ra phía sau xe ngựa rồi gặng hỏi:

“Lộ Nhi, muội không hề nói với ta, người mà muội muốn gả cho chính là tên người Lương này sao?”

Sương Mai bèn kể lại toàn bộ chuyện Lý Diệu đã cố ý nới lỏng vòng vây để cứu hắn thoát khỏi đám truy binh Bắc Hung. Lạc Kiêu nghe xong chỉ cười nhạt một tiếng khinh bỉ, hắn cắm phập thanh đao nhọn xuống bãi cát, lạnh lùng nói:

“Chẳng lẽ bây giờ ta còn phải dập đầu tạ ơn tên người Lương này sao? Thật là nực cười biết bao!”

Hắn nhớ lại những lời Lạc Tương vừa mới nói khi nãy, rằng thân thế thực sự của nàng có liên hệ mật thiết với hoàng tộc Đại Lương, quả thực tình cảnh lúc này vô cùng hiểm độc và gian nan.

Hắn hạ quyết tâm, tuyệt đối không thể để muội muội mình gả cho tên người Lương đầy toan tính này được!

Hai nắm đấm của Lạc Kiêu siết chặt lại phía sau lưng, hắn đầy vẻ căm phẫn mà thốt lên:

“Dẫu cho hắn có ơn nghĩa với ta, muội muốn gả cho ai cũng được, nhưng duy chỉ có người Lương là tuyệt đối không thể nào!”

Sương Mai lấy làm lạ trước thái độ ấy, nàng ngước mắt nhìn lên gương mặt đang phủ một lớp sương lạnh lẽo của hắn, khẽ khàng hỏi:

“Vì cớ sự gì mà huynh lại quyết liệt như vậy?”

Lạc Kiêu xua tay, hắn quay mặt đi hướng khác để tránh ánh mắt của nàng:

“Muội không cần phải hỏi thêm, tóm lại là chuyện này không được là không được.”

Sương Mai vốn dĩ đã quá tường tận tính khí bướng bỉnh xưa nay của Tam ca, nàng khẽ thở dài một tiếng, bắt đầu đem lẽ thiệt hơn ra để trần tình:

“Tam ca hiện đang là Hữu Hiền Vương, trận chiến tại Cao Xương vừa qua đã thất bại, huynh lại còn trốn khỏi Bắc Hung. Nếu bây giờ không nương nhờ vào thế lực của Đại Lương, thì Thiền Vu vốn tính tình tàn bạo hiếu sát bấy lâu, sao có thể dễ dàng buông tha cho huynh được?”

Lạc Kiêu vẫn kiên quyết lắc đầu, hắn vung tay lên một cách dứt khoát rồi nói:

“Lộ Nhi vốn không hề có chút tình ý nào với hắn cả. Nếu chỉ vì muốn cứu lấy Tam ca mà muội phải nhẹ lòng hứa hẹn cả đời mình, thì ta thà rằng năm ấy chết quách ở hạp khẩu cho xong chuyện.”

Trong lòng Sương Mai dâng lên một nỗi xót xa xen lẫn cả sự buồn cười, nàng hạ thấp giọng mình xuống:

“Hôn sự giữa muội và hắn thực chất chỉ là một cuộc giao dịch mà thôi. Hắn muốn mượn cái danh phận Vương nữ Ô Tư của muội để từng bước thu phục lấy Ô Tư, bình định lòng dân, lấy đó làm bàn đạp để thâm nhập sâu vào vùng Tây Vực. Hắn cũng đã hứa chắc chắn rằng, dù có chính thức thành thân, khi muội chưa gật đầu đồng ý thì hắn sẽ không đụng đến dù chỉ một sợi tóc của muội, đồng thời hắn sẽ dốc toàn lực để bảo hộ cho Ô Tư được bình yên…”

Nàng cúi đầu xuống, thanh âm phát ra nhỏ nhẹ như có như không:

“Tam ca, mạng sống của muội vốn chẳng còn bao nhiêu nữa. Chuyện thành thân này chẳng qua cũng chỉ là một màn kịch, một hồi nghi lễ để che mắt thế gian mà thôi.”

Lạc Kiêu nghe nàng thản nhiên nhắc đến chuyện sinh tử của bản thân, sắc mặt hắn càng thêm phần căm phẫn bất bình, tâm can xót xa đến khôn tả. Hắn hầm hầm quay người đi, không thèm đáp lại nàng thêm lời nào.

Sương Mai rảo bước tiến đến đứng trước mặt hắn, nàng vờ như đang giận dỗi:

“Muội là vì sợ huynh sẽ liên lụy đến Ô Tư của muội. Lỡ như Thiền Vu vì hận thù không dứt, lại vì muốn truy sát huynh mà điều binh đánh sang Ô Tư, khi đó muội làm sao có thể cản nổi đại quân Bắc Hung? Muội thực sự không muốn vì huynh mà khiến Ô Tư phải chịu cảnh lầm than giống như Cao Xương lúc này.”

Dứt lời, thấy Lạc Kiêu vẫn chỉ im lặng mà lắc đầu, Sương Mai lại tiếp tục thao thao bất tuyệt luận bàn về chuyện tương lai sau này, về việc quân Lương rồi sẽ quét ngang khắp Tây Vực, thống nhất giang sơn ra sao.

Nào ngờ Lạc Kiêu vừa nghe đến đó, chân mày hắn càng nhíu chặt lại, gương mặt âm trầm như muốn nhỏ ra nước, phải mất nửa ngày trời hắn mới rặn ra được một câu:

“Gả cho hắn, ta thấy… chẳng thà muội gả cho tên hòa thượng kia còn hơn, ít nhất thì…”

Ít nhất, hắn cũng coi muội như bảo vật trân quý trên đời, mọi bề đều che chở, sẽ không bao giờ để muội phải chịu lấy nửa chuat thiệt thòi nào.

Nghe thấy lời này, Sương Mai sững sờ trong giây lát, rồi nàng đột ngột quay người bước thẳng lên xe ngựa, không thèm nói thêm bất cứ lời nào nữa.

Lạc Kiêu biết mình vừa lỡ lời, hắn hậm hực nhảy lên lưng ngựa, nhưng lòng dạ thì chẳng thể nào yên ổn cho được.

Lý Diệu đứng đó chứng kiến hai người bọn họ nảy sinh bất hòa, ánh mắt hắn đảo qua đảo lại giữa hai khuôn mặt, lập tức hạ lệnh cho đại quân hộ tống đoàn người tiến về phía Ô Tư.

Mới đi được một đoạn đường ngắn, Lạc Kiêu bỗng nhiên ghìm chặt dây cương, hô lớn lên một tiếng:

“Khoan đã! Quay đầu lại!”

Lý Diệu nhất thời cảm thấy không vui, hắn nén cơn giận mà hỏi:

“Lại có chuyện gì xảy ra nữa đây?”

Lạc Kiêu khẽ ho lên một tiếng, ánh mắt hắn liếc qua bức rèm xe ngựa đang lay động theo gió, rồi đáp rằng:

“Nghe danh Cao Xương vốn là Phật quốc đệ nhất vùng Tây Vực này, đại lễ thụ phong Phật tử hẳn là một sự kiện vô cùng trọng đại, náo nhiệt phi thường. Chúng ta hãy đợi xem cho xong pháp hội ngày hôm đó rồi hãy khởi hành đi tiếp.”

Đôi mắt của Lý Diệu nheo lại đầy vẻ giễu cợt, hắn phóng ánh nhìn sắc lẹm về phía chiếc xe ngựa ở phía sau. Người ở bên trong vẫn giữ sự lặng im, không lên tiếng tán thành cũng chẳng hề phản đối.

Lạc Kiêu thấy sắc mặt của hắn trầm xuống thì cười nhạo, cố ý vung tay hô lớn cho đám đông xung quanh cùng nghe thấy:

“Người phương Bắc, ngươi sợ hãi rồi sao? Sợ Lộ Nhi khi nhìn thấy lại vị Phật tử tuấn mỹ vô song kia, thấy phong thái và khí độ của hắn đều hơn hẳn ngươi, rồi nàng sẽ hối hận mà không thèm gả cho ngươi nữa à?”

Lý Diệu thừa biết đây chỉ là phép khích tướng của đối phương, gương mặt hắn không lộ chút vui buồn, nhưng đường xương quai hàm đã căng cứng lại như một lưỡi kiếm mỏng.

Vốn dĩ là Lạc Sương Mai có việc cầu xin hắn, cam tâm tình nguyện đi theo hắn. Vậy thì có đi dự pháp hội hay không, có gặp lại vị Phật tử kia một lần cuối hay không, thì có gì khác biệt đâu?

Chắc chắn là sẽ chẳng có gì khác biệt cả.

Lý Diệu nhếch môi, lộ ra một nụ cười khinh bạc, thản nhiên đáp lời:

“Được thôi. Đợi đến ngày pháp hội diễn ra, chúng ta sẽ lập tức thành thân ngay tại đất Cao Xương này.”

Thấy hắn cũng chẳng phải hạng vừa, Lạc Kiêu hừ lạnh một tiếng trào phúng:

“Chẳng lẽ ngươi đang sợ chuyện đêm dài lắm mộng sao??”

Lý Diệu coi như không nghe thấy lời mỉa mai ấy, hắn giục ngựa đi chậm lại. Chờ khi chiếc xe ngựa tiến đến cạnh mình, hắn vươn cánh tay mạnh mẽ vén toang rèm cửa sổ xe ra, nhìn chằm chằm vào nữ tử đang cúi đầu ở bên trong:

“Lạc Sương Mai, lần này nàng tốt nhất là đừng có dở trò gì thêm nữa.”

“Hắn đã chính thức thành Phật rồi, nàng giờ đây chỉ có thể làm thê tử của ta mà thôi.”

Tác giả có lời muốn nói:

Sau chương này, sương mù tan biến, mau tới đây sưởi ấm cho nhau nào!

Chương văn này mình đặt bút viết mà lệ tràn khóe mắt, suýt chút nữa đã bật khóc thành tiếng, trong lòng vẫn luôn tâm đắc khôn nguôi với khúc nhạc “Vận Mệnh”, nay xin được thành tâm gửi tặng cho hai người bọn họ:

Tình ái vốn có thể giúp người ta thấu hiểu và hẹn ước cùng nhau, nhưng rốt cuộc lại đành phó mặc cho ý trời.

Ái tình ấy, dù từng tâm đầu ý hợp, khiến lòng người rung động da diết, nhưng cũng chẳng thể nào chống lại được định mệnh nghiệt ngã, tựa như ánh sao băng vụt tắt giữa hư không.

[Chú thích]

Về những chi tiết miêu tả về nỗi thống khổ nơi Vô Gián địa ngục trong bài, mình có tham khảo từ các bộ kinh văn tôn quý là [Đại Niết Bàn Kinh] và [Địa Tạng Bồ Tát Bổn Nguyện Kinh].