Trong kinh Phật có một thiên mang tên Ma Nữ kinh, thuật lại chuyện Ma Vương Ba Tuần vì lo sợ Thích Ca Mâu Ni sẽ đắc đạo thành Phật, bèn sai tất cả nữ nhi của mình tìm đến để quyến rũ Phật Đà.
Dưới cội cây Bồ Đề năm ấy, vị thiên nữ thân tỏa hào quang rực rỡ tựa như tia chớp xé toạc tầng mây, trang phục lộng lẫy kiêu sa, dáng vẻ thướt tha đầy tình tứ mà buông lời:
“Thiếp nguyện lấy thân xác này để cúng dường Phật Đà.”
Đức Phật bấy giờ tướng mạo uy nghiêm, tựa như đóa sen thanh khiết vươn lên từ bùn lầy mà chẳng chút bụi trần. Trước sự khiêu khích lả lơi của thiên nữ, Ngài vẫn điềm nhiên tự tại, tâm ý chẳng mảy may dao động. Vị thiên nữ kia vốn có nhan sắc kiều diễm tuyệt trần, nàng ta dùng đủ mọi phép thuật biến hóa, phô diễn những tư thái đầy mê hoặc. Phật Đà bèn vung tay hiển thánh, dùng Phật pháp vô biên khiến nàng ta phải tận mắt nhìn thấy bản chất thật sự của chính mình. Chỉ thấy hiện ra là bộ xương khô trắng hếu, da bọc gân chằng, dịch mủ tuôn trào, hình hài xấu xí khôn cùng. Thiên nữ nhìn thấu chân tướng bèn tự thấy hổ thẹn, ý niệm vừa chuyển liền quỳ rạp dưới tòa sen dốc lòng tu hành. Về sau, nàng đắc đạo thành Tỳ kheo ni, thấu triệt lẽ huyền vi của Phật pháp.
Một đêm mưa gió bão bùng vừa dứt, sóng gió trần gian cũng tạm thời lặng yên.
Nơi đại tự nước Cao Xương, trước thềm chính điện rụng đầy những cánh hoa dành dành trắng muốt. Sắc trắng ngọc ngà ấy bấy giờ nhạt nhòa lẫn trong bùn đất dơ bẩn, hoa tàn lá héo, phủ kín bậc thềm vốn mang hai màu vàng trắng trang nghiêm. Lạc Sương Mai bị áp giải đến trước điện, khi nàng rảo bước nhanh lên bậc thềm, gấu váy dài bấy giờ bắn lên những vệt bùn lốm đốm nhơ nhuốc. Đến trước cửa Phật điện uy nghiêm, nàng dừng bước, tà váy ướt đẫm lướt qua ngưỡng cửa gỗ cổ kính.
Bên trong điện lúc này chỉ có các vị trưởng lão của Phật môn, mọi tín chúng đều đã bị ngăn cách hoàn toàn phía bên ngoài tường chùa. Sương Mai ngẩng cao đầu, bước từng bước nhỏ khoan thai tiến về phía trước, nàng quỳ xuống trên tấm đệm hương bồ, cúi người hành lễ lạy trước ban thờ Phật tổ. Dường như bấy giờ có cả một ngọn núi lớn đang đè nặng lên đôi vai mảnh khảnh của nàng, khiến nàng cứ thế phủ phục rất lâu mà không hề đứng dậy.
Các vị trưởng lão đứng trước điện thờ đưa mắt nhìn xuống nữ tử đang quỳ lạy dưới chân mình, sắc mặt mỗi người bấy giờ mỗi vẻ khác nhau. Ai nấy đều nhận ra nàng. Chính nàng là kẻ đã khiến Phật tử ở vương tự Toa Xa bị coi là gặp phải kiếp nạn đeo đẳng suốt cả một đời, cũng chính nàng sau này đã khiến chàng phải điều động đến cả tăng binh, thậm chí là cam nguyện tự giam mình trong tháp Phù Đồ lạnh lẽo, kẻ đó không ai khác chính là yêu nữ này.
Thế nhưng, cũng chính là nàng, vào ngay thời khắc Phật tử bị người đời công kích phỉ nhổ, đã phái binh thỉnh chư vị trưởng lão Phật môn từ nơi xa xôi tìm đến tận Cao Xương để giải vây, đập tan mọi âm mưu thâm độc của Chiêu Nguyệt, lấy sức của một mình mình mà cứu vãn lại mặt mũi cho cả Phật môn và Phật tử.
Những ánh mắt thẩm phán đầy áp lực đè nặng xuống không gian, Sương Mai chậm rãi đứng dậy khỏi tấm đệm hương bồ, ánh mắt nàng nhìn thẳng không chút né tránh. Đối mặt với những pho tượng Kim Cang La Hán uy vũ trang nghiêm cùng các vị trưởng lão cao quý, sắc mặt nàng vẫn giữ vẻ thản nhiên, bình tĩnh lạ thường.
Một vị trưởng lão bấy giờ tiến lên phía trước một bước, tay chắp lại hỏi nàng:
“Nữ thí chủ có chịu nhận tội hay không?”
Cằm của Sương Mai hơi hất lên đầy vẻ kiêu hãnh, nàng bình thản đáp lời:
“Ta vốn dĩ không có tội, lấy đâu ra tội trạng để mà phải nhận đây?”
Lập tức, một tiếng quát tháo ẩn chứa uy nghiêm cuồn cuộn tựa như luồng gió mạnh vang lên:
“Ngươi đã năm lần bảy lượt dùng sắc dục để dụ dỗ Phật tử, coi rẻ Phật môn thanh cao, đến tận giờ phút này vẫn chưa biết đường hối cải sao, còn không mau mau cúi đầu nhận tội?”
Sương Mai khoanh hai tay đứng hiên ngang giữa điện, khẽ bật cười một tiếng:
“Thất tình lục dục ở đời thì có gì là sai? Phật tử vốn dĩ phong thái thoát tục, lòng ta lỡ vương vấn ái mộ, muốn chàng cùng ta nếm trải mùi vị nhân gian, sao việc đó lại trở thành tội nghiệt cho được?”
Trong Phật điện bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng, rồi giọng nói của vị trưởng lão lại vang lên nghiêm khắc tựa như sấm sét nổ ngang tai:
“Nhưng chính sự dụ dỗ xảo quyệt của ngươi đã khiến cho Người phải nảy sinh ái hận giận si, làm cho Người nhiều lần vi phạm vào giới luật nghiêm minh, làm tổn hại đến lẽ thị phi, lại còn nhúng tay can thiệp vào chính sự của Tây Vực, mang đến tai họa vô cùng tận cho chính Người và cả Phật môn chúng ta! Vậy mà đến giờ ngươi vẫn còn dám dõng dạc nói mình vô tội hay sao?!”
Nụ cười trên gương mặt Sương Mai bấy giờ lạnh hẳn đi, nàng đưa mắt quét nhìn một vòng quanh các vị La Hán đang trợn mắt uy áp trên điện, rồi cất giọng:
“Phật pháp sinh ra vốn dĩ là để cứu độ chúng sinh, chứ không phải để trở thành gánh nặng kìm hãm con người. Con đường mà chàng lựa chọn tu tập chính là Phật giáo Đại thừa, nhất định phải thân hành dấn bước vào đời để cứu giúp người lầm than. Chàng không muốn cả đời bị giam cầm trong tháp Phù Đồ vì cái gọi là khổ tu vô nghĩa, chàng muốn bước chân ra khỏi cửa Phật để độ cho chính mình và độ cho muôn người, chẳng lẽ đó cũng là tội nghiệt hay sao?”
“Sinh ra ái hận giận si thì đã làm sao? Chàng suy cho cùng cũng là một con người bằng xương bằng thịt, vậy mà các người lại tàn nhẫn không cho phép chàng được có thất tình lục dục, cứ như thể các người chỉ cần một cái xác không hồn lạnh lẽo ấy để làm một con rối cao cao tại thượng cho thiên hạ khắp nơi thờ phụng mà thôi. Thế gian này nâng chàng lên thần đàn chẳng qua cũng chỉ là để lợi dụng lấy cái thanh danh hiển hách của chàng. Còn bản thân chàng lại phải sống trong thống khổ vì không thể thực sự cứu độ được chúng sinh.”
Dẫu cho chư vị trưởng lão bấy giờ đều là những vị cao tăng đắc đạo, tâm ý vốn đã nguội lạnh hoàn toàn với sự đời, nhưng lúc này nghe những lời chói tai ấy, ai nấy đều lộ rõ vẻ giận dữ trên khuôn mặt, mắng mỏ nàng:
“Ngươi… thật đúng là hạng người cãi chày cãi cối, không biết hối cải!”
Sau lời đáp trả mỉa mai, Sương Mai bỗng thu lại nụ cười, nàng trịnh trọng thực hiện nghi lễ ba quỳ chín lạy ngay trước Phật đài uy nghiêm. Nàng chậm rãi quỳ xuống, trán chạm sát mặt đất để dập đầu, sắc mặt bấy giờ vô cùng thành kính và trang nghiêm:
“Tuy nhiên, ta nguyện ý đứng trước mặt Phật tổ cao xanh mà gánh vác thay mọi tội lỗi về mình, cam tâm chịu hình nhận tội.”
Các vị trưởng lão nghe vậy đều không khỏi kinh ngạc nhìn sang phía nàng, nghe nàng nhẹ nhàng thốt lên lời thỉnh cầu:
“Chỉ cần Phật môn đáp ứng cho ta hai điều kiện này. Thứ nhất, sau cuộc chiến khốc liệt tại Cao Xương, lưu dân đang lầm than khắp đường phố, nạn hạn hán lại xảy ra liên miên không dứt, xin Phật môn hãy xuất ngân sách từ trong tư khố ra để cứu tế cho bá tánh.”
“Sinh tử trên đời vốn là tự tại luân chuyển, Cao Xương vốn dĩ đã được an bài phải trải qua kiếp nạn này.” Chư vị cao tăng giữ gương mặt tĩnh lặng như nước hồ thu, bàn tay vẫn lần tràng hạt, trầm mặc không đưa ra lời đáp.
Sương Mai vẫn giữ vẻ bất động thanh sắc, nàng bình thản tiếp tục lời mình:
“Thứ hai, ta muốn các người từ nay về sau không được phép dùng những giới luật khắt khe để trói buộc thiên chức cứu thế độ người của chàng, đồng thời phải đồng thuận để Phật tử kế nhiệm ngôi vị Quốc chủ nước Cao Xương, danh chính ngôn thuận cứu tế bá tánh, tung hoành khắp cõi Tây Vực.”
Ánh mắt nàng chợt nhu hòa lại khi những thước phim của kiếp trước chậm rãi hiện về trong ký ức. Nàng nhớ mình đã từng mang theo nỗi hiếu kỳ mà hỏi chàng rằng, tại sao lại cam tâm từ bỏ Phật môn thanh tịnh để làm Quốc sư của Đại Lương. Khi ấy, chàng lặng lẽ phóng tầm mắt ra xa xăm, nhìn ngắm vạn dặm non sông gấm vóc ngoài cung khuyết mà đáp rằng: “Phật đạo vốn trọng việc tu hành khổ hạnh, có những đại sự mà một người tu hành không cách nào thực hiện được. Trước kia khi còn ở trong Phật môn, ta vốn chẳng thông thạo thế sự nhân gian. Lúc mới dấn thân vào đời, ta chỉ nghĩ đơn giản rằng cứu được một người hay hai người cũng là quý. Nhưng rồi ta nhận ra, dù ta có cứu được một kẻ lầm than, thì ngoài kia vẫn còn ngàn ngàn vạn vạn kẻ khác đang rên xiết. Chỉ có đổi lấy một thế gian thái bình thịnh trị mới giúp bá tánh vĩnh viễn miễn được nỗi đau đao binh chiến trận, cái khổ đói rét lầm than. Chỉ dùng Phật đạo đơn thuần thì không cách nào độ được cả thiên hạ, vương đạo mới chính là con đường cứu thế chân chính.”
Thân ở chốn Phật môn chẳng khác nào loài rồng thiêng đang cuộn mình dưới vực sâu tăm tối, vĩnh viễn không thấy được trời đất rộng lớn bao la và nỗi thống khổ tận cùng của dân sinh. Nếu chỉ dựa vào vạn quyển kinh văn, suốt nửa đời tụng kinh niệm kệ, thì làm sao có thể nảy sinh được lòng từ bi độ thế thực thụ. Đến như Phật Đà năm xưa, chẳng phải cũng phải trải qua nỗi khổ của ái dục, đi qua biết bao muôn núi nghìn sông mới có thể ngộ đạo dưới cội Bồ Đề đó sao? Phật pháp và giới luật vốn dĩ nằm ở hơi ấm trong lòng, chứ chẳng phải nằm ở lớp thân xác phàm trần này.
Chính vì lẽ đó, kiếp trước Lạc Tương cuối cùng đã chọn từ bỏ Phật pháp để hướng về vương đạo, trở thành Quốc sư kinh lược toàn cõi Tây Vực, dập tắt khói lửa chiến loạn, phục hồi dân sinh. Nếu kiếp này chàng được chính thức thụ phong Phật tử, nắm giữ quyền uy Phật môn, thì có thể tập hợp toàn bộ sức mạnh của Tây Vực để cứu tế nạn dân đang lầm than dưới sự cai trị tàn khốc của quân Bắc Hung, xoay chuyển hoàn toàn cục diện sinh linh đồ thán. Kể từ nay về sau, chàng vừa mang danh phận Phật tử tôn quý, vừa là Quốc chủ nước Cao Xương, quyền năng càng thêm lớn mạnh, chắc chắn sẽ mang lại sự an lạc và ấm no cho khắp vùng Tây Vực.
Ánh nến trong điện chập chờn theo từng cơn gió thoảng, hồi lâu sau vẫn chẳng có lấy một ai lên tiếng. Các vị trưởng lão đều chau mày nhìn nhau đầy vẻ đắn đo, rồi một người bỗng phất mạnh ống tay áo mà quát lớn:
“Thật là nực cười! Những điều kiện vô lý và ngông cuồng đến mức ấy, ngươi lấy cái gì để bắt chúng ta phải đáp ứng cho bằng được đây?!”
Sương Mai khẽ mỉm cười, nàng dõng dạc thốt lên:
“Hiện giờ, sự thực không phải là Phật tử cần đến Phật môn, mà chính là Phật môn đang rất cần đến Phật tử. Trong cuộc chiến giữa Cao Xương và Bắc Hung vừa qua, Phật môn đã khoanh tay đứng nhìn khiến hàng vạn tín chúng rơi vào cảnh lầm than oán trách, không ít người đã chọn cách rời bỏ giáo phái. Trong khi đó, Phật tử lại lấy thân mình để vệ quốc cứu dân, được bá tánh Cao Xương kính yêu hết mực. Nếu lúc này Phật tử chọn cách hoàn tục, không chỉ mặt mũi của Phật môn sẽ chẳng còn lại chút gì, mà chắc chắn sẽ có vô số tín đồ tình nguyện đi theo chàng mà bỏ đạo. Cao Xương vốn là Phật quốc đệ nhất ở Tây Vực, nơi đây không chỉ có vàng bạc hương hỏa dồi dào mà còn là thế lực then chốt để quảng bá Phật duyên. Đất Cao Xương lúc này đang rất cần một vị Thượng Phật Quốc chủ đứng ra chủ trì đại cục. Nếu như để mất đi miếng mồi ngon béo bở này, Phật môn nhất định sẽ chịu tổn thất nhiều hơn là đạt được cái lợi trước mắt.”
Chư vị trưởng lão nghe xong liền liếc mắt nhìn nhau, trong lòng thầm thở dài phiền muộn. Những kẻ đa mưu túc trí, tinh tường thế sự như bọn họ lẽ nào lại không thấu triệt đạo lý này? Nếu không phải như vậy, cớ sao khi nàng phái binh tới thỉnh cầu, bọn họ lại chẳng quản ngại lặn lội ngàn dặm xa xôi tìm đến Cao Xương để cứu người? Phật tử gặp nạn, đối với Phật môn mà nói chẳng khác nào vừa đánh mất đi một bảo vật trấn môn quý giá nhất vậy.
Nhận thấy thần sắc của các vị trưởng lão đã phần nào dịu lại, Sương Mai mỉm cười, nàng tiếp tục tiến thêm một bước nữa trên bàn cân đàm phán:
“Nếu như Phật tử chính thức làm Quốc chủ nước Cao Xương, thì mối quan hệ giữa Cao Xương và Phật môn sẽ càng thêm gắn kết mật thiết. Phật môn mỗi năm đều cần đúc tượng kim thân, mà nước Cao Xương vốn dĩ có mỏ vàng phong phú bậc nhất, sau này khi có chàng tại vị, năm nào cũng sẽ đúc tượng dát vàng ròng cho Phật môn, việc vẹn cả đôi đường như vậy, cớ sao các vị lại không làm?”
Trước điện thờ lộng lẫy, những lá kinh kỳ ngũ sắc phất phơ bay phần phật trong gió, tiếng gió át đi cả những lời bàn tán nhỏ to của mọi người. Một vị trưởng lão mang đôi lông mày rậm bước lên phía trước, hừ lạnh một tiếng:
“Nhưng vấn đề là chính bản thân Người bấy giờ cũng không còn muốn làm Phật tử nữa, chúng ta biết phải làm thế nào đây?”
Kể từ ngày nàng bị giam giữ trong chùa, Lạc Tương cũng bị biệt giam trong tháp Phù Đồ lạnh lẽo. Nghe đâu chàng đã tuyệt thực, nhất quyết từ chối việc thụ phong, chẳng cho bất kỳ đệ tử nào được phép đến gần, thế nhưng lại suốt đêm quỳ thẳng người trước Phật đài, chép kinh văn không một phút nghỉ ngơi. Khắp sàn điện bấy giờ chỉ toàn là kinh văn và những vết mực vương vãi khắp nơi, cùng với tàn lửa, tàn tro bay lất phất trong bóng tối tịch mịch. Những ngón tay trắng trẻo như ngọc thạch của chàng giờ đây đã loang lổ những vết máu khô, tà áo cà sa trắng ngọc tinh khôi ngày nào bị mực đen và tro bụi vấy bẩn, lấm lem những vết cháy và vệt máu đỏ tươi.
Chàng cứ chép hết quyển kinh này đến quyển kinh khác, để rồi sau đó lại tự tay đốt sạch tất thảy mọi thứ. Hành vi điên đảo, tâm ma dường như đang lan tràn mạnh mẽ, trạng thái tâm thần tựa như kẻ điên cuồng. Chẳng ai rõ rốt cuộc chàng đang muốn làm gì. Thế nhưng duy chỉ có nàng là thấu hiểu, chàng chép kinh chính là để thành tâm cầu xin thần Phật rửa sạch mọi tội nghiệp cho nàng, còn việc đốt chúng đi là bởi chàng tin chắc rằng nàng vốn dĩ vô tội, chẳng có gì cần phải sám hối cả.
Đến nước này, ngay chính bản thân nàng cũng không rõ mình rốt cuộc là “ân” hay là “nghiệt” của đời chàng nữa. Sương Mai chắp hai tay sau lưng, nhàn nhạt cất tiếng hỏi:
“Ta đã dụ dỗ Phật tử, nghiệp chướng mang trên mình vô cùng nặng nề. Nếu như Phật tử vì ta mà dao động Phật tâm, nhất quyết hoàn tục thì kết cục cuối cùng sẽ ra sao?”
Các vị trưởng lão đồng loạt thở dài, vẻ mặt ai nấy đều trở nên nghiêm nghị và lạnh lùng:
“Khắp vùng Tây Vực này đều sùng kính Phật pháp, kể từ nay về sau nữ thí chủ sẽ bị vạn người thóa mạ phỉ nhổ, ác danh vang xa khắp chốn, bất kỳ ai cũng có quyền ra tay giết chết ngươi. Ngàn vạn tín đồ trải khắp Tây Vực sẽ tạo nên một làn sóng phẫn nộ kinh hồn bạt vía, ngay cả nước Ô Tư của ngươi cũng khó lòng mà tồn tại được, chắc chắn sẽ bị người ta lật đổ ngôi vương. E rằng cả hai người các ngươi suốt đời này đều chẳng thể có được lấy một ngày yên ổn đâu.”
Sương Mai khẽ mỉm cười thấu hiểu, cái kết cục bi thảm này thực ra kiếp trước nàng đã từng nếm trải qua rồi. Nàng đưa ngón tay chỉ vào đóa nhị liên đang khẽ lay động phía trên bàn thờ Phật, lại nói tiếp:
“Ngày đó ta đã bắn một mũi tên xuyên qua tượng Phật, khiến cho thân Phật chảy máu, đây chính là một trọng tội nghịch. Việc dụ dỗ Phật tử, phá hoại sự hòa hợp thánh khiết của tăng đoàn, chính là tội nghịch thứ hai. Việc tự tiện xông vào tháp Phù Đồ rồi sát hại La Hán, chính là tội nghịch thứ ba. Ba trọng tội đại nghịch này đối với Phật môn mà nói, nên phải chịu hình phạt như thế nào mới đích đáng?”
Chư vị trưởng lão nghe xong đều sững sờ kinh hãi, một người khẽ lắc đầu mà nói:
“Ở hiện thế phải chịu hình phạt thủy lao khổ ải, sau khi chết đi lập tức sẽ bị đày xuống mười tám tầng địa ngục.”
“Vậy phải làm sao mới có thể tiêu trừ được tội nghiệt ấy?” Sương Mai bình thản hỏi.
“Tội nghiệt sâu dày này chỉ có duy nhất Phật Đà mới có quyền xá tội cho ngươi. Mà Phật tử chính là hóa thân của Phật Đà trên thế gian này, Người có quyền tiêu trừ mọi nghiệp chướng cho ngươi.”
Đôi mắt Lạc Sương Mai bỗng rạng rỡ lên, khuôn mặt tái nhợt vốn luôn trầm tĩnh bấy lâu giờ đây lại hiện lên một tia cười nhạt đầy ẩn ý:
“Vậy thì ta nguyện ý chịu hình phạt thủy lao, sau khi chết đi sẵn sàng xuống địa ngục Vô Gián, cốt là để hóa giải kiếp nạn đời này cho chàng, độ cho chàng thành Phật.”
Lời này vừa mới thốt ra, các vị trưởng lão đều đồng loạt biến sắc. Ai có thể ngờ được rằng kẻ vừa rồi còn dõng dạc như muốn hủy thiên diệt địa, bày mưu tính kế sâu xa đến thế, hóa ra tất cả đều là vì muốn hóa kiếp cho Phật tử được thành Phật.
Pháp sư Tịnh Không đứng ở giữa nãy giờ vẫn im lặng quan sát, cuối cùng cũng lên tiếng. Ông khẽ vuốt chòm râu dài, đôi mắt ẩn dưới hàng lông mày trắng xóa như sương bỗng xẹt qua một tia sáng thanh khiết, ông bước tới đứng cạnh nàng mà bảo:
“Phật tử bấy giờ hiện vẫn còn mang trong mình tâm ma, chưa thể phá bỏ được ‘chấp’ và ‘vọng’, làm sao có thể tu thành đại đạo cho được? Nếu như sau khi chính thức thụ phong, Người ngày đêm vì ngươi mà phải chịu nỗi khổ của ái dục, rồi lại nảy sinh ý định muốn hoàn tục thì biết tính làm sao? Đến lúc đó, mặt mũi của Phật môn biết đặt ở nơi đâu?”
Sương Mai khẽ lắc đầu, mọi chuyện diễn ra cho đến lúc này thảy đều nằm trong sự tính toán kỹ lưỡng của nàng. Thần thái nàng bỗng trở nên kiên định vô cùng, nàng nhàn nhạt thốt lên:
“Chàng vốn có Phật tâm kiên định, dẫu cho ta có dùng đến trăm phương nghìn kế xảo quyệt để dụ dỗ đi chăng nữa, chàng cũng nhất định sẽ không bao giờ phá giới.”
Lạc Tương vốn mang bản tính bướng bỉnh khôn cùng, ngay cả trong đêm trăng tròn tĩnh mịch tại tháp Phù Đồ ấy, khi ý chí còn đủ phần thanh tỉnh, chàng đã nhất quyết không chịu dùng thân phận Phật tử tôn quý để chiếm hữu lấy nàng, mà lại quyết ý phải hoàn tục bằng được mới cùng nàng cộng phó chốn hồng trần. Giờ đây, sau khi đã chính thức thụ phong pháp vị, chàng chắc chắn sẽ càng giữ mình, chẳng bao giờ hành xử vượt quá lễ nghi phép tắc. Nàng khát khao được thấy chàng đắc đạo thành Phật, ung dung đi giữa đất rộng trời cao để thực hiện cho bằng được lý tưởng về một thế giới thái bình thịnh trị mà hai người đã từng cùng nhau định ra.
“Chẳng giấu gì chư vị, mạng sống của ta bấy giờ cũng chẳng còn kéo dài được bao lâu nữa.” Sương Mai khẽ rũ đầu, nàng nở một nụ cười đầy vẻ gian nan khổ sở, “Đợi đến khi nghiệp chướng trên thân ta tiêu tan hết thảy, thì kiếp nạn của chàng cũng theo đó mà được hóa giải. Chàng sẽ đường hoàng trở thành Phật tử, còn ta sẽ chọn cách rời xa chàng. Kể từ nay về sau, núi cao sông dài cách biệt, đôi bên vĩnh viễn không có ngày gặp lại.”
Các vị trưởng lão chứng kiến cảnh nàng xem nhẹ chuyện sinh tử, chẳng chút biểu lộ vẻ sợ hãi thái quá, ai nấy đều không khỏi lộ vẻ bi thương, khẽ buông lời than thở:
“Phật Đà năm xưa từng lấy thân mình nuôi hổ dữ, cắt thịt xương cứu giúp chim ưng. Nữ thí chủ đây đã mang trong mình tấm lòng từ bi cao cả, kiếp sau chắc chắn sẽ sớm đắc đạo, đạt tới cảnh giới giác ngộ vẹn toàn.”
Sương Mai chỉ mỉm cười không đáp. Nàng chẳng mong cầu điều gì gọi là giác ngộ, cũng chẳng thiết tha chi chuyện kiếp sau. Nàng chỉ nguyện cầu sao cho kiếp này chàng được như ý nguyện, công đức vẹn tròn; để rồi mai này có thể về miền cực lạc, đắc đạo tự tại nơi bến bờ giải thoát.
Sương Mai chậm rãi đứng dậy khỏi tấm đệm hương bồ. Do quỳ lạy quá lâu khiến cơ thể vốn dĩ đã suy nhược của nàng hơi chút lảo đảo. Nàng khẽ ho vài tiếng để ổn định lại thân hình, rồi chắp tay cung kính hành lễ với các vị cao tăng theo đúng tôn ti thứ tự trước khi bị đám võ tăng áp giải ra khỏi Phật điện trang nghiêm.
Phía chân trời xa tắp, ráng chiều rực rỡ đỏ rực như lửa thiêu, mây mù bấy giờ đã tan biến sạch trong, muôn vàn hào quang từ tầng không đổ xuống khiến cả đại địa như được dát một lớp vàng ròng, tráng lệ vô ngần. Trong tiếng tụng kinh trang nghiêm vang vọng khắp không gian, Lạc Sương Mai hơi ngẩng đầu đón lấy những tia nắng cuối ngày, ráng hồng rực rỡ tựa như tơ vàng lụa quý phủ khắp thân mình nàng. Cảm giác như gánh nặng ngàn cân bấy lâu đè nén trên vai nay đã được trút bỏ hết thảy, nàng thấy lòng mình nhẹ bẫng như mây bay. Đời này, nàng chẳng qua cũng chỉ là một kiếp nạn nhỏ bé của chàng mà thôi. Qua chuyến này, dùng sự hy sinh của một mình nàng để cứu lấy trăm họ Cao Xương khỏi cảnh lầm than trong khói lửa, đó cũng chính là sự thành toàn vẹn nghĩa cho lý tưởng cứu thế của chàng. Nàng đã hoàn trả được món nợ nghiệp của kiếp trước, không phụ ân tình sâu nặng của chàng dành cho nàng suốt hai đời người.
Lòng nàng bấy giờ đã chẳng còn điều gì phải tiếc nuối thêm nữa.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Tại đại tự Cao Xương, pho tượng Thích Ca kim thân cao tới trăm trượng sừng sững uy nghiêm giữa trời, tỏa ra những luồng kim quang lấp lánh lạ kỳ. Bởi lẽ các pho tượng Phật trong chính điện bấy giờ đều đã bị dời đi để nung chảy làm đầu tên thủ thành, nên tín chúng trong thành chỉ còn biết thành tâm chiêm bái tôn tượng duy nhất còn sót lại này. Một vài tín đồ kính cẩn đặt hoa quả hương hỏa dưới chân Phật, quỳ phục dập đầu đầy vẻ thành kính.
Cửa điện bỗng chốc mở ra, Lạc Sương Mai bị võ tăng áp giải bước ra ngoài. Chúng tín đồ vừa thấy bóng dáng nàng liền đồng loạt đứng bật dậy, đôi mắt trợn ngược giận dữ, nắm chặt bàn tay mà vây quanh lấy nàng. Có kẻ lộ rõ vẻ căm hận thấu xương, kẻ lại lớn tiếng quát mắng: “Yêu nữ!”. Võ tăng và quân sĩ Vương quân Cao Xương phải vô cùng vất vả mới duy trì được trật tự, cố sức ngăn cách đám đông đang sục sôi. Tín chúng bắt đầu ném hoa quả, hương nến đang cầm trong tay về phía nàng, khiến mặt đất vương vãi đầy những mảnh thối nát, nhơ nhuốc.
Dưới bóng cây râm mát phía ngoài chính điện, các vị trưởng lão Phật môn lặng lẽ nhìn theo bóng dáng Sương Mai đang bị áp giải dần vào phía thủy lao. Họ nhìn nhau, im lặng thật hồi lâu. Bóng cây lay động xào xạc theo từng cơn gió. Một lúc sau, có người mới khẽ lên tiếng:
“Chỉ vì cái gọi là thể diện của Phật môn mà lại đối xử với một nữ tử yếu đuối như thế, liệu chúng ta có quá mức tàn nhẫn hay không?”
Một vị trưởng lão râu trắng muốt khẽ vuốt râu mà bảo:
“Nữ thí chủ vốn có từ tâm, muốn lấy công chuộc tội, đó cũng là do nàng cam tâm tình nguyện mà làm. Huống hồ, ba trọng tội đại nghịch kia vốn dĩ đều do chính nàng phạm phải. Dùng cách này để chuộc tội hầu tiêu trừ nghiệp chướng, xét cho cùng cũng là một cách để công đức được viên mãn.”
Vị trưởng lão khác chắp tay trước bụng, tiếp lời:
“Đức Thế Tôn năm xưa cũng phải trải qua muôn vàn khổ hạnh mới thấu triệt đại đạo. Phật pháp vô biên, nhưng cũng chỉ hóa độ cho kẻ có duyên. Nữ thí chủ nay cầu được ước thấy, cũng xem như đã vẹn tròn tâm nguyện.”
Duy chỉ có Pháp sư Tịnh Không là lộ vẻ ưu tư sâu sắc, ông khẽ lắc đầu thở dài:
“Nhân quả vốn dĩ điên đảo, những chuyện chúng ta làm ngày hôm nay, chẳng biết rốt cuộc là đúng hay là sai.”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Lúc hoàng hôn bắt đầu buông xuống, dòng người huyên náo bấy giờ đã dần tản đi hết thảy. Một bóng hình cao lớn, gầy guộc chợt xuất hiện trong khuôn viên chùa.
Chàng bấy giờ đã gầy đi trông thấy, khiến cho bộ tăng bào vốn đã rộng nay lại càng thêm lụng thụng, xộc xệch trên người. Dưới ánh nhìn tĩnh lặng của mọi người xung quanh, chàng bước đi tựa như một bóng ma, chậm rãi tiến vào bên trong tường viện. Bàn thờ bị xô đổ trước đó đã được người ta dựng lại ngay ngắn, nến đỏ gãy nát cũng đã được dọn dẹp sạch sẽ, ngay cả bình tịnh thủy vỡ vụn cũng đã được quét đi không còn dấu vết. Trước bàn thờ Phật tổ, những ngọn nến đỏ mới lại được thắp lên rực rỡ, hoa quả vẫn tỏa ra hương thơm thanh khiết dịu dàng.
Một đội binh sĩ thuộc Vương quân Cao Xương bấy giờ đang ngồi bên hông chính điện, họ đang giúp nhau băng bó những vết thương do bị vật cứng ném trúng lúc ban nãy. Ai nấy đều tỏ vẻ bất bình, không ngớt kể lại chuyện đám tín chúng điên cuồng tấn công Sương Mai. Trong trận chiến thủ thành gian khổ, họ đã từng kề vai sát cánh chiến đấu bên nàng, nên lúc này không kìm được lòng mà đứng ra bảo vệ nàng, để rồi lại mang thêm thương tích đầy mình.
Ngày ấy, khi nàng tìm đến vương tự để giúp chàng nung chảy tượng Phật làm đầu tên, cảnh tượng diễn ra cũng chính là như thế này. Vô số tín chúng vây lấy nàng, buông lời chửi rủa nàng thậm tệ, ném đủ thứ hương nến, gạch đá vào người nàng, nguyền rủa nàng phải xuống địa ngục vì dám hủy hoại tượng thần linh hiển.
Hiện tại, mọi thứ cũng hỗn độn và cay đắng y như thế. Hôm nay vốn là ngày pháp hội hàng tháng, người đến đông nghìn nghịt, được tận mắt chứng kiến cảnh tượng thê thảm này, nỗi nhục nhã mà nàng phải gánh chịu chắc chắn chẳng kém gì ngày xưa ấy.
Lạc Tương không nói lấy một lời, chàng dứt khoát cất bước hướng về phía thủy lao phía sau núi – nơi vốn dĩ là Giới Luật Viện, phòng hình chuyên dùng để giam giữ những đệ tử phạm phải giới luật. Vài năm về trước, chính tay chàng đã từng đưa một đệ tử phạm dâm giới vào thủy lao này, chứng kiến kẻ đó khóc lóc thảm thiết để cầu xin tha mạng.
Lạc Tương từng bước một đi xuống những bậc đá ẩm ướt, tiến vào bên trong tầng hầm u tối, nơi vọng lại tiếng nước chảy róc rách khô khốc. Ánh đèn dầu leo lét, hơi ẩm bao phủ kín các vách đá, từng giọt nước lạnh lẽo rơi xuống tà áo cà sa trắng ngọc của chàng mang theo một cái lạnh thấu tận tâm can, nhưng chàng dường như chẳng hề hay biết gì. Bước chân tê dại ngày một vội vã hơn, dẫm lên những phiến đá sũng nước làm nước bắn tung tóe, phá tan sự tĩnh mịch của không gian u tối.
Cách biệt qua lớp hàng rào gỗ vững chãi, từ phía xa chàng đã có thể trông thấy một bóng dáng gầy gò, yếu ớt đang bị trói chặt trên giá hình giữa mặt nước mênh mông. Hồ nước lặng lẽ hơi lay động, bốc lên một mùi ẩm mốc, mục nát nồng nặc. Mặt nước đen kịch phản chiếu lại khuôn mặt trắng bệch không còn chút máu và làn tóc đen xõa xượi rối bời của nàng. Lạc Sương Mai lúc này đã bị ngâm nửa thân mình dưới làn nước bẩn đục, tâm trí nàng dường như đang bị cái hồ nước ăn mòn xương tủy ấy nuốt chửng và làm cho tan rã hoàn toàn.
Nghe tiếng bước chân phá tan sự tĩnh mịch, nàng nặng nề ngẩng đầu, liền thấy một bóng hình trắng ngọc chẳng chút do dự nhảy xuống làn nước bẩn thỉu, lao về phía mình. Những vòng sóng chao đảo, phản chiếu vóc dáng thoát tục tựa như một ảo ảnh vỡ tan rồi lại hiện hữu chân thực vô cùng. Nước ngập ngang hông, làn nước đục ngầu nhanh chóng nhuộm đen bộ tăng y trắng tinh vốn chẳng nhuốm bụi trần. Phảng phất như phía trước dẫu có là sông Minh Hà nơi địa ngục mịt mùng, chàng cũng sẽ liều mình lao tới như thế, không một chút chần chừ.
Chàng đã đến rồi. Sương Mai rất muốn nén chặt dòng nước mắt, nhưng tầm mắt nàng bấy giờ đã nhòe đi vì lệ nóng.
Thân hình nàng bỗng chốc nhẹ hẫng, những sợi dây trói buộc tứ chi bấy lâu nay đã được chàng tháo bỏ hoàn toàn. Chàng vươn đôi tay ra, không chút do dự mà ôm chặt nàng vào lòng. Giờ khắc này, chàng không phải là vị Phật tử cao cao tại thượng, cũng chẳng phải là vị Quốc sư quyền uy lãnh đạm. Chàng chỉ đơn giản là một nam tử đang dốc lòng muốn bảo vệ nữ nhân mình yêu thương nhất trên đời mà thôi.
Sương Mai như kẻ kiệt sức hoàn toàn, nàng ngã gục trong vòng tay ấm áp của chàng. Nàng ngước nhìn lên, hai hàng lệ thanh thuần cứ thế tuôn rơi không sao kìm nén nổi. Gương mặt chàng bấy giờ đã gầy rộc đi, hốc mắt trũng sâu vì những đêm dài mất ngủ, đôi mắt vốn đen trắng phân minh nay đã vằn lên những tia máu đỏ rực. Chàng không nói một lời nào, chỉ đưa bàn tay gầy guộc với những khớp xương lồi lõm khẽ vuốt đi những bọt nước bẩn vương trên mái tóc nàng.
“Tương ca ca… em không phải là yêu nữ.” Nàng cố nén tiếng nghẹn ngào nơi cổ họng, khẽ thốt lên: “Em chưa từng muốn khiến chàng phải phá bỏ giới luật thanh quy.”
“Ta biết, ta đều biết cả.” Chàng khẽ gật đầu, giọng nói trầm mặc mà run rẩy theo từng nhịp sóng vỗ trong thủy lao: “Những ngày qua, đêm nào em cũng lén lút tìm đến tháp Phù Đồ, không chỉ đơn thuần là để ở bên cạnh ta trước lúc chia ly, đúng không? Rốt cuộc là em muốn che giấu điều gì cho ta?”
Sương Mai gian nan nhếch môi cười, nơi đuôi mắt vẫn vương lại nét đắc ý dù gương mặt đã tái nhợt đi vì đau đớn:
“Kể từ khi Chiêu Minh qua đời, Chiêu Nguyệt ngày càng trở nên điên cuồng không thể kiểm soát. Người của em đã phát hiện ra nàng ta luôn âm thầm thu thập chứng cứ để khiến chàng phải thân bại danh liệt trước thiên hạ. Em không thể để nàng ta dùng bệnh kín ấy để đối phó với chàng… cái căn bệnh luôn phát tác vào mỗi đêm trăng tròn ấy… một khi bị vạch trần trước bàn dân thiên hạ, chàng nhất định sẽ bị thế nhân coi là tà ma ngoại đạo.”
Nàng nặng nề lắc đầu, đôi mày thanh tú nhíu chặt lại, vẻ mặt vừa bướng bỉnh lại vừa kiên định đến lạ lùng:
“Em tuyệt đối không thể để nàng ta phát hiện ra bí mật thầm kín ấy của chàng. Đó là lời thề độc của em, em nhất định phải làm cho bằng được.”
Nàng quyết không thể để chàng bị hàng vạn tín đồ phỉ nhổ, thóa mạ. Chính nàng đã từng nếm trải nỗi đau thấu xương khi bị nghìn người chỉ trích, vạn kẻ quay lưng, nên nàng không muốn chàng cũng phải chịu đựng nỗi nhục nhã ấy thêm một lần nào nữa. Chàng vốn dĩ tốt đẹp và thanh cao đến thế, xứng đáng được vạn người kính ngưỡng tôn thờ. Sương Mai cố rặn ra một nụ cười, chân thành nói:
“Phật tử thì nên ngồi cao trên đài sen rực rỡ, không được dính chút bụi trần nhơ nhuốc. Giờ đây, chàng vừa có thể đường đường chính chính làm Phật tử, lại vừa có thể thực hiện tâm nguyện cứu thế độ người. Thế gian này cuối cùng đã có được sự vẹn cả đôi đường.”
Nàng rũ mắt xuống, những giọt lệ nhỏ còn rung rinh trên làn mi dày rậm, tiếng thở dài khẽ khàng tan vào làn gió lạnh lẽo của hầm ngục. Bỗng nhiên, nàng ngước mắt nhìn thẳng vào chàng, gằn rõ từng chữ một:
“Chỉ cần em đứng ra nhận hết tội lỗi về mình, chàng sẽ đường hoàng trở thành Phật tử cao quý, còn em chẳng qua cũng chỉ là một kiếp nạn nhỏ nhoi trong đời chàng mà thôi, rồi mọi chuyện cũng sẽ nhanh chóng trôi qua như mây khói.”
Sóng nước lấp loáng phản chiếu ánh sáng mờ ảo đang dịch chuyển trên vách đá. Lạc Tương bấy giờ cứng đờ cả người, ánh mắt chàng chập chờn bất định tựa như những đợt sóng ngầm mãnh liệt đang cuộn trào nơi đáy đại dương. Trước khi đặt chân đến nơi này, lòng chàng trĩu nặng như có muôn trùng núi cao đè ép, máu huyết khắp cơ thể dường như đã tê dại hoàn toàn. Thế nhưng lúc này đây, lồng ngực chàng như bị một đôi bàn tay vô hình nào đó xiết chặt lấy, sinh ra một cơn đau thắt đến lịm người.
Nàng đã lấy chính bản thân mình làm mồi nhử, dày công bày ra đại cục này, mục đích chính là muốn tách chàng ra khỏi âm mưu thâm độc của Chiêu Nguyệt. Một màn kịch yêu nữ dùng sắc dụ dỗ Phật tử đã đánh lừa được nhãn quan của tất thảy mọi người trên thế gian, khéo léo che giấu đi chứng bệnh không thể nói thành lời của chàng. Chàng tự trách mình bấy lâu nay đã quá trì độn, ngu muội nên chẳng hề hay biết tâm tư sâu nặng của nàng.
Một luồng nhiệt nóng rực bỗng chốc bùng nổ trong cơ thể chàng, len lỏi vào khắp lục phủ ngũ tạng. Chàng như vừa thoát khỏi xiềng xích gông cùm, phá vỡ lớp băng giá bao phủ bấy lâu, bỗng nhiên vòng tay ôm chặt lấy nàng vào lòng. Lực cánh tay mạnh đến mức như muốn khảm chặt nàng vào từng thớ da thịt của mình, mạnh đến mức nàng có thể cảm nhận rõ rệt cả cơ thể chàng bấy giờ đang run rẩy kịch liệt. Đôi mắt chàng đen kịt sâu thẳm như đêm tối, những tia máu hiện lên như những đốm lửa ngầm đang trực chờ bùng phát, chàng trầm giọng hỏi:
“Em nào có lỗi gì, tại sao phải đứng ra nhận tội, tại sao lại phải cam tâm chịu hình phạt tàn khốc này?”
Cổ họng nàng khô khốc, gian nan mãi mới thốt ra được thành lời:
“Kiếp trước cho đến kiếp này, đều là em dẫn dắt chàng lún sâu vào bể dục không lối thoát, em tự thấy bản thân mình nghiệp chướng quá đỗi nặng nề… Đêm nào em cũng gặp phải ác mộng kinh hoàng, thấy biển lửa rực cháy khắp nơi, em bị nhấn chìm trong đó, thân xác cháy sém chỉ còn lại bộ xương trắng. Da thịt thối rữa rồi lại mọc lại, rồi lại bị thiêu hủy không ngừng… Em nghĩ mình đáng lẽ phải xuống địa ngục từ lâu rồi.”
“Thật là hồ đồ.” Chàng đưa mắt nhìn nàng sâu sắc, gằn từng chữ một cách quyết liệt: “Là ta đã mơ tưởng đến em, là chính ta đã khinh nhờn em trước. Mọi tội nghiệt trên đời này hãy cứ để một mình ta gánh vác là đủ rồi.”
Kẻ đã vướng vào vòng ái dục chẳng khác nào kẻ cầm ngọn đuốc đi ngược chiều gió, cái cảm giác đau đớn bỏng rát tay ấy vốn dĩ khởi nguồn từ phía chàng, nên hãy cứ để chàng một mình chịu đựng nỗi đau ấy.
Sương Mai im lặng không đáp, nàng chỉ lặng lẽ xòe bàn tay ra, trong lòng bàn tay nhỏ nhắn là một đóa dành dành đã héo úa mất một nửa. Đầu ngón tay nàng nhẹ nhàng lướt qua những giọt sương đêm còn sót lại trên cánh hoa tàn, rồi đột ngột cất tiếng hỏi:
“Tương ca ca, người đời vẫn thường nói em là đệ nhất mỹ nhân của Tây Vực. Vậy chàng thấy em có đẹp không?”
“Đẹp đến mức không sao tả xiết.” Nhìn dáng vẻ chật vật, tàn tạ của nàng lúc này, lòng chàng thắt lại một cơn chua xót đến nghẹn ngào.
Sương Mai vẫn giữ vẻ mặt không chút gợn sóng, nhưng móng tay nàng bỗng bấu chặt, bóp nát cánh hoa kiêu kỳ ngay tức khắc. Cánh hoa tội nghiệp mất hẳn vẻ rực rỡ ban đầu, nhăn nhúm chẳng còn ra hình dạng. Nàng vẫn tiếp tục nói, giọng đều đều không chút cảm xúc:
“Thế nhưng, nếu có một ngày em đứng bên bờ vực thẳm của cái chết, hình hài tiều tụy, dung nhan héo úa chẳng còn chút sức sống. Khi những khao khát trong lòng chàng dần tan biến, liệu tình yêu sâu nặng ấy có theo đó mà lụi tàn, tan biến đi không?”
Nàng không ngẩng đầu lên nhìn chàng, bàn tay mềm mại nhẹ nhàng tung lên, những cánh hoa héo tàn bay theo làn gió lạnh, rơi xuống bùn đất nhơ nhuốc, bị nghiền nát thành tro bụi.
“Sắc suy thì tình mỏng, đạo lý ở đời vốn là như thế. Đợi đến khi tình yêu đã nhạt nhòa theo năm tháng, trái tim không còn rung động thổn thức, liệu chàng có cảm thấy hối hận vì đã bước chân vào chốn hồng trần bụi bặm này, hối hận vì đã từ bỏ Phật đạo cao siêu, làm đảo lộn mọi mộng tưởng thanh cao ban đầu không? Chàng sinh ra vốn dĩ là để cứu thế độ người, còn chấp niệm của em lại đi ngược lại hoàn toàn với lẽ đó. Nếu như không còn mang trên mình thân phận Phật tử, không thể cứu thế cứu thiên hạ, không thể cứu lấy chúng sinh của chàng… liệu khi ấy ái dục có nảy sinh ra oán hận, khiến chàng quay sang oán em, hận em thấu xương không?”
Nàng biết bản thân mình vốn tham lam không biết đủ, cũng từng ở nơi u tối hèn mọn mà ích kỷ khao khát có được tình yêu của chàng. Thế nhưng, một mai sau khi nàng chết đi, người đã đánh mất lý tưởng Phật đạo thanh cao như chàng sẽ phải tự mình đối diện với thực tại ra sao, sẽ vượt qua quãng đời dài dặc còn lại như thế nào? Liệu chàng có vì lẽ đó mà nảy sinh lòng oán hận nàng, hay hối hận vì ngày hôm nay đã lỡ động lòng trần thế với nàng không?
Trong chốn thủy lao tối tăm mịt mùng, làn nước chàng vừa mới vượt qua bấy giờ vẫn còn xao động không ngừng, ánh sáng hắt lên vách đá nhảy múa một cách điên cuồng. Ánh mắt Lạc Tương lúc này tựa như nhuốm một màu mực đen đặc, chẳng thấy chút ánh mặt trời, chỉ thấy những đợt sóng ngầm mãnh liệt đang cuộn trào nơi đáy mắt. Trong đôi mắt sâu thẳm ấy đang phản chiếu hình ảnh nàng ngửa mặt nhìn chàng, tóc tai rối bời rũ rượi, thân hình mảnh mai tội nghiệp đang ngâm mình trong hồ nước thối nát, khắp mình đầy bùn đất nhơ nhuốc. Trên khuôn mặt thanh tú vương lại những giọt lệ nóng và vết bẩn lẫn lộn vào nhau, chẳng còn thấy đâu vẻ tuyệt sắc giai nhân vạn người mê đắm như thuở ban đầu.
Bùn lầy dơ bẩn vốn dĩ có thể sinh ra đóa hoa sen thanh khiết.
Thế nhưng chỉ trong một chớp mắt, đóa sen vốn được chàng nâng niu dưỡng thành dáng vẻ yêu kiều, nay lại vì chính chàng mà một lần nữa phải sa chân vào vũng lầy tăm tối.
Hơi thở mỏng manh ấy bỗng chốc hóa thành dòng lũ dữ, cuốn trôi mọi lý trí sắt đá. Sợi dây cung bấy lâu nay vốn luôn âm thầm căng cứng, rốt cuộc cũng đến lúc đứt đoạn.
Lạc Tương bất ngờ cúi người xuống, vùi đầu mình thấp hơn một chút, nâng lấy gương mặt nhỏ nhắn của nàng. Như phong vân bao phủ khắp không gian, chàng phủ lên đôi môi đang khẽ hé mở của nàng, tham lam thâm nhập vào sự bướng bỉnh, quật cường nhưng cũng đầy vẻ mềm mại của đôi cánh hoa ấy.
Suốt mấy ngày dài dặc vừa qua, nhìn nàng vì mình mà phải chịu đoạ đày khổ ải nhưng bản thân lại lực bất tòng tâm, sự giận dữ và xao động cuồng loạn âm ỉ khắp cơ thể chàng giờ đây rốt cuộc cũng đã tìm được một lối thoát để phát tiết ra ngoài.
Chàng hôn nàng bằng một vẻ trang nghiêm và thành kính vô cùng, nụ hôn ấy tựa như sơn hải bao la vạn dặm, lại tựa như vực sâu thăm thẳm không thấy đáy.
Lúc ban đầu, nụ hôn mang theo dư vị của sự trừng phạt đầy áp chế, cánh môi ngang ngược ngậm lấy rồi khẽ cắn, nhưng ngay sau đó lại trở nên dịu dàng lạ thường, chàng chậm rãi nghiền ngẫm, vuốt ve cánh môi nàng đầy tình tứ.
Dưới đáy thủy lao lạnh lẽo, dòng nước lướt qua lớp y phục đang giao triền quấn quýt lấy nhau của hai người. Những vệt bùn nhơ trên người nàng cũng theo đó mà nhuộm đen bộ tăng bào trắng ngọc tinh khôi của chàng, khiến cho khối bạch ngọc vốn không nhuốm bụi trần nay cũng lấm lem mùi vị trần gian.
Chàng bấy giờ không còn đứng trên thần đàn cao vời vợi nữa, mà nguyện cùng nàng rơi thẳng vào cõi trầm luân này.
Hơi thở hừng hực nóng rực của chàng vây chặt lấy nàng, Sương Mai ngẩn ngơ người tại chỗ, cơ thể nàng cứng đờ, không ngừng run rẩy kịch liệt. Đôi tay vô lực của nàng cố nâng lên để đẩy vào giữa hai người, muốn tách chàng ra, nhưng lại bị lòng bàn tay rộng lớn của chàng khóa chặt ngay trước ngực, không tài nào cử động nổi, đành mặc cho chàng làm càn.
Trong thủy lao tối tăm không chút ánh sáng mặt trời, thủy triều mãnh liệt và hương gỗ đàn hương thanh khiết trên người chàng như muốn nhấn chìm nàng vào cõi mộng. Nàng cố lùi lại một phân, cánh tay rắn chắc của chàng lại siết chặt thêm một phân, khuấy động làn nước bẩn vốn đã tĩnh lặng từ lâu phía dưới văng lên tung tóe, tựa như đang đứng giữa sóng to gió lớn của đại dương.
Chàng đứng giữa dòng nước đen kịt ấy, sừng sững tựa như ngọn núi cao vạn trượng không gì có thể lay chuyển được.
Chẳng biết từ bao giờ, trong mắt nàng, chàng tựa như khối băng nghìn năm trên đỉnh núi cao, lạnh lẽo và kiên cố đến mức chẳng loại binh khí sắc bén nào có thể lay chuyển. Chàng vốn đã quen với việc kìm nén tâm tư, đem thân mình hiến dâng cho vạn dân thiên hạ, dẫu phải tan xương nát thịt cũng chẳng từ nan, nửa lời oán thán cũng không có. Cho dù có bị người đời hiểu lầm, nhục mạ hay hãm hại, chàng vẫn điềm nhiên đối mặt, tâm chẳng chút gợn sóng, chưa từng nảy sinh lòng oán hận với bất kỳ ai.
Thế nhưng, dẫu có là khối băng thiên cổ nghìn năm không tan, cũng có những lúc yếu mềm đến lạ thường.
Giờ phút này, khối băng cứng nhắc ấy dường như đang chậm rãi tan chảy thành dòng nước ấm, tuyết tan mây mở, tưới mát cho ngàn dặm đồng xanh bát ngát.
Trong bóng tối mịt mùng của vận mệnh, giữa vũng lầy nhơ bẩn nơi thủy lao, chàng dùng sự tỉnh táo cuối cùng của mình để đạp đổ mọi giới luật, mãnh liệt hôn nàng, mặc kệ thế gian xoay vần.
Ngoại trừ trong những cơn “mộng” mị hư ảo, chàng rất ít khi có lúc cường thế bá đạo đến nhường này. Một nụ hôn nồng cháy, bão bùng giữa thực tại trần trụi như thế này chính là lần đầu tiên xảy ra.
Sống mũi Sương Mai cay nồng. Đôi cổ tay vốn bị chàng khóa chặt trước ngực giờ đây cũng buông lỏng ra, thân thể nàng mềm nhũn vô lực, cảm giác tựa như đang trôi bồng bềnh giữa tầng mây xanh, phải hoàn toàn dựa dẫm vào chàng mới có thể đứng vững được.
Vóc người chàng vốn cực kỳ cao lớn, xưa nay nàng đều phải ngẩng đầu thật cao mới có thể nhìn thẳng vào đôi mắt chàng. Lúc này, đôi tay vô lực của nàng xuôi theo vạt áo chàng mà buông thõng xuống.
Chàng lo sợ nàng sẽ trượt ngã, cánh tay rắn chắc vươn qua ôm lấy vòng eo mảnh dẻ của nàng, như muốn khảm chặt nàng vào trong tận xương thịt của mình, không muốn chia lìa dù chỉ là một chút nhỏ nhoi.
Cơ thể gắn bó khăng khít, nàng nhìn thấy từng đường nét sắc sảo trên gương mặt chàng, cảm nhận rõ rệt hơi nóng rực rỡ và nhịp thở dồn dập của người đối diện.
Nghĩ đến việc đây chính là chàng trong lúc tỉnh táo nhất, Sương Mai không khỏi cảm thấy hãi hùng khiếp vía, một giọt lệ lớn từ khóe mắt nàng rơi xuống, thấm ướt cánh môi đang triền miên quấn quýt của hai người.
Chàng nếm được vị mặn đắng từ những giọt nước mắt không ngừng tuôn rơi của nàng, bèn chậm rãi dừng lại, trán chạm sát trán nàng, cánh môi bấy giờ mới lưu luyến tách ra.
Nàng bị chàng hôn đến mức sức cùng lực kiệt, khẽ thở dốc từng hồi. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, nàng ngước mắt nhìn chàng, bắt gặp sâu thẳm trong đôi mắt ấy chính là sự thương tiếc khôn nguôi. Tựa như một ảo ảnh mong manh sợ bị người đời quấy rầy, tựa như ánh điện chớp nhoáng xé ngang trời hay hạt sương mai đầu cành dễ tan. Chàng lo sợ rằng nàng sẽ cứ thế mà tan biến mất khỏi tầm tay.
Chàng nhìn nàng, nhẹ nhàng gạt đi giọt lệ còn đọng nơi khóe mi, giọng nói vẫn thanh khiết như cũ nhưng lại đầy vẻ kiên định, không thể nghi ngờ:
“Hôm nay, ái dục này là từ lòng ta mà nảy sinh, sắc giới này cũng là do chính thân ta phá bỏ.”
“Thế gian này nếu thực sự có địa ngục, ta cũng nguyện cùng em dấn bước vào đó, chẳng chút hối tiếc.”
Tác giả có lời muốn nói:
Trong mộng không tính, đây mới chính là nụ hôn đầu tiên ~o yeah~
[CHÚ THÍCH]
Câu chuyện kinh Phật được lấy từ “Ma Nữ Kinh” trong bộ “Tạp A Hàm Kinh”.
![Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 85](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)