Chàng đã từng mơ thấy nàng không biết bao nhiêu lần cho xiết. Trong những giấc mộng ấy, nàng khi thì nồng nhiệt rực rỡ, lúc lại triền miên quyến luyến, có khi dịu dàng đằm thắm nhưng cũng không thiếu những lúc kiêu kỳ bướng bỉnh khó chiều. Làn da trắng tựa tuyết đầu mùa trong lòng bàn tay chàng mềm mại như cánh hoa thấm đẫm sương đêm, mướt mát đến mức tưởng chừng chỉ cần khẽ chạm là có thể vắt ra nước. Mái tóc đen huyền xõa tung, vương vấn vây quanh lồng ngực chàng. Đôi mắt tinh anh mỗi khi nhìn chàng lại lấp lánh như mặt nước hồ thu khi xuân về, khiến chàng cứ thế chìm đắm, vĩnh viễn không tìm thấy lối thoát.
Bất cứ hình ảnh nào về nàng cũng đủ sức khiến trái tim chàng rung động khôn nguôi. Thế nhưng, chưa bao giờ chàng gặp một giấc mộng nào như lúc này đây.
Nàng đang phủ phục trên ngực chàng, khóc đến không thành tiếng, thân hình mảnh dẻ khẽ run lên từng đợt. Gương mặt trắng như men sứ kia tràn đầy vẻ uất ức xen lẫn phẫn nộ. Chàng run rẩy nâng bàn tay lên, vết máu khô khốc nơi lòng bàn tay khẽ sượt qua gò má mềm mại của nàng, nhưng chỉ vừa chạm nhẹ, chàng đã vội vã thu tay về. Giống như thể chàng đang chạm vào một giấc mộng phù hoa, chỉ cần một chút sơ sẩy là sẽ tan vỡ thành trăm mảnh.
Nàng ngơ ngác nhìn chàng, hàng mi rung động rồi nhòe đi vì lệ cứ dâng đầy, lấp lánh tựa sóng nước. Đôi tay nhỏ nhắn vươn ra vuốt ve gương mặt chàng, khởi đầu từ vầng trán cao xuống đến sống mũi, chạm vào xương chân mày rồi dừng lại nơi cằm. Chàng luống cuống trong lòng, theo bản năng khẽ nắm lấy cổ tay thanh mảnh của nàng, ngăn không cho nàng tiếp tục chạm vào nữa. Bởi trên gương mặt chàng chính là bí mật được chôn giấu kỹ lưỡng bấy lâu nay, dù là trong cõi mộng mị cũng tuyệt đối không nên để lộ ra ánh sáng.
Nàng không chịu an phận mà khẽ động đậy đôi tay, không dùng sức mạnh để tránh thoát khỏi sự kìm kẹp, mà chỉ khẽ cau đôi mày thanh tú lại, tỏ vẻ không vui trong lòng.
Chàng mấp máy đôi môi, muốn thốt lên lời gì đó nhưng cổ họng nghẹn đắng không phát ra thành tiếng. Thế rồi, chàng không tự chủ được mà cúi đầu xuống, phủ làn môi mình lên đôi môi đang run rẩy của nàng.
Tất cả hoàn toàn là do tình ý dâng trào không thể cầm lòng được. Đến khi chàng sực nhận ra thực tại thì chàng đã trao cho nàng một nụ hôn mất rồi.
Nàng lại không hề có ý định lùi bước, trái lại còn đáp trả chàng bằng sự nồng nhiệt vẹn nguyên như trong những giấc mộng trước kia. Cánh môi đôi bên cọ xát vào nhau, chiếc lưỡi linh hoạt của nàng từng chút một len lỏi vào trong, cạy mở hàm răng đang cứng đờ vì kinh ngạc của chàng, dường như nàng muốn thăm dò đến tận cùng những bí mật sâu kín nhất mà chàng đang che đậy. Hai người cứ thế trằn trọc qua lại, lặp đi lặp lại những cái chạm sâu sắc đầy tình tứ.
Khi thì dịu dàng như gió xuân, lúc lại mãnh liệt tựa bão tố. Sự tình tứ dạt dào cùng vẻ quyến rũ mê hồn như bao trùm lấy cả không gian.
Nàng hơi ngửa người ra phía sau, như có ý định muốn rời đi khiến chàng không kìm lòng được mà cúi người tiến tới, vùi đầu sâu hơn vào nụ hôn nồng cháy. Bàn tay chàng ghì chặt lấy gáy nàng, những ngón tay thon dài luồn sâu vào mái tóc dày đen nhánh mượt mà.
Sự tham lam chiếm hữu hiện rõ trong từng cử chỉ.
Khóe môi nàng khẽ cong lên một nét cười, tựa hồ đang đắc ý vì kế sách của mình đã thành công viên mãn. Ngay đúng lúc chàng đang say đắm ngậm lấy đôi môi mình, nàng hơi dùng sức, cắn nhẹ một cái vào đầu lưỡi của chàng.
Chàng bàng hoàng sững sờ, trong phút chốc thất thần mà buông lỏng bàn tay, buông cả đôi cổ tay mảnh dẻ mà mình đang giữ chặt.
Hai tay nàng khi không còn bị gông cùm xiềng xích liền lập tức quàng lên, câu chặt lấy cổ chàng, những ngón tay mảnh khảnh tiếp tục hành trình leo dần lên phía trên gương mặt.
Chàng vốn đã kìm nén tình cảm quá lâu, sự khắc chế nay bị nỗi cuồng si đánh bại hoàn toàn tựa như thủy triều dâng lên, chàng không muốn buông bỏ nàng dù chỉ một khắc mà chỉ muốn đắm chìm sâu trong nụ hôn dài này. Đến khi chàng kịp phản ứng lại thì mọi chuyện đã không còn kịp nữa rồi.
Những đầu ngón tay đang âm thầm “mai phục” của nàng lướt qua rìa vết sẹo đen xù xì trên mặt chàng, tìm thấy kẽ hở đang bong ra, rồi dứt khoát lột mạnh nó xuống.
Cả hai cùng lúc sững sờ chết lặng.
Nàng khựng lại, ánh mắt hiện lên vẻ không dám tin, nhưng lại tựa hồ như đã sớm khẳng định được sự thật từ lâu. Những ngón tay run rẩy của nàng không ngừng nghỉ, tiếp tục lột sạch miếng sẹo đen lớn ấy trên mặt chàng xuống đất.
Hiện ra bên dưới là một gương mặt thanh thoát thoát tục như đóa hoa sen thanh khiết, thần thái tinh khôi tựa sương tuyết mùa đông.
Nàng đăm đăm nhìn ngắm gương mặt trắng ngần không chút tỳ vết của chàng, từng giọt nước mắt lớn không kìm được cứ thế lăn dài trên đôi má đang ửng hồng vì xúc động.
“Lạc Tương, chàng là đồ lừa đảo!”
Rõ ràng đó là một câu hờn dỗi trách móc, nhưng trong âm thanh luyến lưu đầy tình ý ấy lại mang theo một tia quyến rũ đến chết người.
Lạc Tương ngẩn người, trong phút chốc chàng cảm thấy như có tiếng sét nổ vang bên tai. Nơi đầu lưỡi vừa bị nàng cắn truyền đến cơn đau nhói, vị máu nhạt nhòa hòa cùng hương thơm thanh khiết dịu dàng từ cơ thể nàng tràn ngập tâm trí chàng.
Đây… tuyệt đối không phải là mộng mị.
Tay nàng khẽ vuốt ve khuôn mặt tuấn tú sáng rỡ sau khi tháo bỏ lớp mặt nạ sẹo, đầu ngón tay lướt qua mang theo hơi nóng rực rỡ, cảm giác chân thực vô cùng, từng tấc da thịt chạm nhau đều như đang thiêu đốt trái tim chàng.
“Kẻ lừa đảo, kẻ lừa đảo…” Nàng vùi đầu sâu vào lồng ngực ấm áp của chàng, thấp giọng lẩm bẩm, từng chữ thốt ra đều rõ ràng rành mạch.
Lạc Tương hoàn toàn tỉnh táo lại sau cú sốc quá lớn, chàng tức khắc buông đôi tay đang ôm eo nàng ra, chủ động kéo giãn khoảng cách để né tránh ánh nhìn của nàng. Nàng lại bướng bỉnh áp sát tới, ngước gương mặt nhỏ nhắn đẫm lệ lên nhìn chàng. Rõ ràng là nước mắt đã giăng đầy mặt, nhưng ngữ điệu của nàng lại vô cùng hùng hổ:
“Vì sao chàng lại che giấu thân phận, đến cả em mà chàng cũng nhẫn tâm lừa gạt sao?”
Nàng đã hành quân xuyên đêm suốt sáng, da thịt bị yên ngựa cọ xát đến trầy xước đau đớn cũng không hề rơi một giọt lệ nào. Bị Chiêu Nguyệt dùng mưu hèn kế bẩn vu hãm, bị giam cầm trong chốn đại lao tăm tối nàng cũng không hề rơi một giọt lệ nào. Ngay cả khi bị Lý Diệu vạch trần bí mật, suýt chút nữa lại rơi vào sự khống chế của hắn, nàng trước sau vẫn không hề khóc lóc.
Thế nhưng lúc này đây, đứng trước mặt chàng, nàng lại cảm thấy uất ức tột cùng, đáy mắt cay xè, nước mắt lại một lần nữa dâng đầy vành mắt:
“Em đã vượt ngàn dặm xa xôi từ Ô Tư tìm đến đây chỉ để được gặp chàng một lần, vậy mà chàng cứ nhẫn tâm lừa gạt em mãi không thôi…”
Lạc Tương xoay người đi để trốn tránh sau cú sốc quá lớn, chàng cố gắng nén lại nhịp tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực, gắng gượng khôi phục thần sắc bình tĩnh thường ngày.
Chàng biết được từ miệng Lệ Anh rằng để đến được Cao Xương, nàng đã phải chịu đựng biết bao nhiêu khổ sở, thậm chí đã từng suýt bỏ mạng dưới lưỡi đao của quân Bắc Hung. Vậy mà khi gặp chàng, nàng chẳng hề hé môi than vãn lấy một lời. Nàng trông có vẻ mềm mỏng nhưng bên trong lại kiên cường vô cùng. Từ thuở quen biết đến tận bây giờ, chàng chưa bao giờ thấy nàng rơi lệ trước mặt bất kỳ ai khác. Nhưng cứ hễ gặp chàng, nàng lại không cách nào ngăn được những dòng nước mắt.
Lạc Tương định giơ tay lên để lau đi vệt nước vương nơi khóe mắt nàng, nhưng những ngón tay giấu trong ống tay áo rộng lại cuộn chặt lại, siết đến trắng bệch, trước sau vẫn đứng yên không hề động đậy.
Nàng đưa tay quệt ngang dòng nước mắt còn vương trên má, đôi đồng tử trong veo như nước suối đầu nguồn chợt lóe lên một tia tinh quái, nàng mỉm cười trong làn lệ nhòa:
“Hôm nay em đã dấn thân vào chốn cửu tử nhất sinh để đến gặp chàng, vậy mà chàng vẫn không chịu nói thật sao? Chàng còn định lừa gạt, che mắt em đến bao giờ nữa đây?”
Lạc Tương lặng lẽ nhìn nàng. Nàng đang khoác trên mình bộ quân phục của kỵ binh Bắc Hung thô kệch, lòng bàn tay vốn dĩ mềm mại nay hằn lên những vết đỏ thẫm do dây cương thắt chặt, trên cánh tay vẫn còn đó vết máu khô do mũi tên lạc sượt qua. Nhìn thấy cảnh tượng ấy, chàng chỉ cảm thấy lồng ngực mình như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, cơn đau thắt lại nhức nhối như thể tim gan sắp vỡ tung ra thành từng mảnh.
Chàng cứ ngỡ rằng bàn cờ mình bày ra đã tính toán kỹ lưỡng, không có một kẽ hở nào.
Chàng tính đến việc để nàng bị huynh muội Chiêu Minh giam lỏng vào địa lao sâu nhất của vương thành Cao Xương, bởi đó mới là nơi an toàn nhất, giúp nàng không phải đối mặt với tên bay đạn lạc khi thủ thành.
Chàng tính đến việc viện binh của Đại Lương mà chàng đích thân mời tới, vị hoàng tử Đại Lương kia vì kiêng kỵ thân phận Quốc chủ Ô Tư tôn quý của nàng nên chắc chắn sẽ ra tay cứu nàng ra khỏi ngục tối.
Chàng lại tính đến việc nàng có mối quan hệ thâm sâu, không hề tầm thường với cả chủ soái phe Đại Lương lẫn Bắc Hung. Chàng tin chắc rằng dù cho kẻ nào chiếm được Cao Xương, nàng vẫn sẽ được bảo toàn bình an vô sự.
Duy chỉ có một điều chàng không thể tính tới, đó là việc nàng lại bất chấp tính mạng, gạt bỏ sống chết mà lặn lội tới tận tiền tuyến lửa đạn để tìm chàng. Chỉ một ý niệm này thôi cũng đủ khiến toàn thân chàng cứng đờ, tâm can như bị ngọn lửa nghiệp hỏa thiêu đốt rát bỏng.
Chàng biết, mình không thể trốn tránh thêm một khắc nào nữa, đã đến lúc phải thành thật đối diện với nàng.
Gió đêm nơi vùng biên ải thổi hun hút qua tòa thành lũy vắng lặng, cuốn theo từng trận cát vàng mịt mù. Trong góc tường khuất lấp, cát bụi phủ lên vạn vật một vầng sáng mông lung, mờ ảo. Lạc Tương chậm rãi nhắm mắt lại, khẽ mở lời:
“Em đặt chân đến Cao Xương, thực chất là đã rơi thẳng vào cái bẫy hiểm độc mà Chiêu Nguyệt đã giăng sẵn. Nàng ta muốn lợi dụng em làm quân cờ để khống chế ta, từ đó thao túng cả Phật môn, cuốn toàn bộ dải đất Tây Vực này vào vòng xoáy chiến tranh binh lửa. Ta tuyệt đối không thể để họ toại nguyện.”
“Vì lẽ đó, ta đã thực hiện một cuộc giao dịch với huynh muội họ, dùng thân phận Quốc sư để đứng ra trấn thủ thành Cao Xương. Ta cứ ngỡ rằng sau đó em sẽ tự mình rời đi… nào ngờ sự việc lại nảy sinh quá nhiều trắc trở, ngược lại còn khiến em lún sâu hơn vào vũng lầy tăm tối này.”
“Ván bài này thực chất đã được bày ra từ thuở ở Toa Xa. Kể từ vụ án Minh phi cho đến khi tới Ô Tư, thông qua Lệ Anh, họ đã nhìn thấu được điểm yếu chí mạng của ta.”
“Mà điểm yếu duy nhất của ta, chính là em…”
Chàng đột nhiên ngước mắt lên, ánh nhìn bình tĩnh nhưng sâu thẳm nhìn thẳng vào đôi mắt nàng, nói rõ ràng từng chữ một:
“Sương Mai, ta đã nảy sinh lòng khao khát với em.”
Giọng nói của chàng sau một đêm ác chiến có phần khàn đục, nhuốm màu phong trần, nhưng lại cực kỳ bình lặng, tựa như mặt hồ đóng băng ngàn năm không nghe ra một chút dao động nào. Thanh âm ấy vừa hết sức trang trọng, lại cũng hết sức chua xót, giống như một kẻ tội đồ đang cúi đầu thú nhận mọi tội trạng trước pháp đình.
“Ta đã từng rất nhiều lần mơ thấy em, khao khát chiếm hữu em. Ta không muốn chịu cảnh chia lìa, chỉ muốn ích kỷ giữ em lại mãi mãi bên mình.”
Giọng chàng chợt nghẹn lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng thần sắc vẫn giữ vẻ nghiêm nghị và thản nhiên, thậm chí còn mang theo một tia khí phách kiên định không gì lay chuyển nổi:
“Ta đã thử mọi cách rồi, nhưng ta không tài nào từ bỏ được.”
Phật dạy rằng, cắt đứt tình ái cũng đau đớn giống như tự tay chặt đi xương thịt của chính mình. Chàng dù có phải tan xác thịt, nát hình hài, cũng chẳng thể nào từ bỏ được khao khát có nàng trong đời.
Kể từ lúc còn ở vương tự Toa Xa, không chỉ một lần chàng đã nảy ra ý định giữ nàng lại bên mình, che giấu nàng sâu trong chốn thiền môn thanh tịnh. Sau đó, từ lúc hộ tống nàng từ Toa Xa đến Ô Tư, chàng đã cố gắng kìm nén lòng mình, tuyệt đối không gặp mặt nàng, chỉ lặng lẽ đứng sau lưng giúp nàng lên ngôi xưng vương. Vậy mà khi nghe tin nàng định gả cho người khác, chàng đã chẳng tiếc thân mình mà vi phạm giới luật đại kỵ, hiện thân ngay trước mặt nàng.
Tại vương thành Cao Xương này, thủ đoạn của Chiêu Nguyệt quá đỗi thâm độc khi dùng nàng để uy hiếp chàng, khiến chàng chỉ còn cách đổi sang thân phận Quốc sư để hành động. Chàng lo sợ nàng ở bên cạnh mình sẽ không chịu rời đi, sợ nàng vì chàng mà lâm vào hiểm cảnh muôn phần. Vậy mà, thâm tâm chàng vẫn không kìm lòng được muốn lại gần nàng, dù chỉ được ở bên cạnh nàng trong một khắc ngắn ngủi thôi cũng đã thấy mãn nguyện vô cùng.
“Hết thảy đều là lỗi của ta. Chính vì lòng tham muốn giữ em bên mình mà đã khiến em bị cuốn vào ván cờ quỷ quyệt tại Cao Xương, khiến em nhiều lần phải lâm vào hiểm cảnh, sinh tử khó lường.”
“Chính dục niệm tội lỗi của ta đã hại em ra nông nỗi này.”
Lạc Tương tự giễu chính mình, chàng nhếch môi nở một nụ cười khổ sở:
“Ta đã phụ lòng tin của Phật Tổ, và cũng đã phụ bạc cả em. Ta thẹn với Phật môn tôn quý, mà cũng thẹn với tấm chân tình của em.”
Đã quy y dưới chân Tam Bảo mà lòng vẫn vương vấn bụi trần hồng hỏa. Không chỉ dừng lại ở vương vấn, mà còn làm hại nữ tử mình yêu sâu nặng đến thế. Vừa nãy khi nghe thấy tiếng hú truy sát của quân Bắc Hung, chàng cứ ngỡ mình chắc chắn sẽ bỏ mạng tại nơi hoang vu này, cả đời này không còn cơ hội được nhìn thấy nàng thêm một lần nào nữa. Nào ngờ trời xanh thương xót lại cho chàng gặp được nàng, chàng còn tưởng đó là giấc mộng đẹp đẽ nhất trước lúc lâm chung nên mới dám càn quấy mà đặt nụ hôn lên môi nàng.
Môi răng chạm nhau, cảm giác vui sướng tột cùng đến run rẩy trong khoảnh khắc ấy đã đánh nát lớp băng đóng kín ngàn năm trong lòng chàng, khiến dòng hồng thủy tình ái tuôn trào không gì có thể ngăn cản nổi. Nàng đang ở ngay trước mặt chàng, chân thực đến từng hơi thở, tuyệt đối không phải là mộng ảo hư vô.
Lạc Tương cảm thấy trong lục phủ ngũ tạng đang trào dâng những luồng nhiệt nóng bỏng, chàng khao khát được ôm chặt lấy nàng vào lòng, muốn khảm sâu hình bóng nàng vào tận xương máu mình. Thế nhưng, chàng chỉ ngồi bất động như một pho tượng đá, ánh mắt vô tình lại rơi vào đôi môi hơi sưng đỏ của nàng, làn môi mềm mọng, lấp lánh hơi nước mà vừa mới đây thôi còn quấn quýt thân mật với mình không rời.
Chàng vội vã thu lại ánh mắt, tuyệt đối không dám nhìn nàng thêm một cái nào nữa.
Vị Phật tử mà nàng luôn mực kính trọng và nương nhờ bấy lâu nay, hóa ra lại mang trong mình những tâm tư xấu xa, tà đạo như vậy đối với nàng. Kẻ vốn dĩ cấm dục nhất, hóa ra lại là kẻ lún sâu nhất vào biển ái dục mênh mông. Nàng kính trọng chàng như vị thần minh giáng thế, nhưng lòng chàng lại chứa đầy tư dục trần tục, chẳng hề thuộc về cõi thần minh thanh cao kia.
Bên ngoài bức tường thành dày đặc bỗng vọng lại vài tiếng ngựa hí não nề, thê lương. Giữa bầu trời đêm thăm thẳm, màn sương mù dày đặc cuối cùng cũng tan biến, mây tản đi để lộ ra vầng trăng sáng sáng trong. Sương Mai đứng đó, ngẩn ngơ mất một lúc lâu mới có thể hoàn hồn trở lại.
Kể từ khoảnh khắc biết được Phật tử từ bi và Quốc sư thâm trầm kia đều là cùng một người, trong lòng nàng vừa muốn trào nước mắt lại vừa dâng lên nỗi giận dữ khôn nguôi. Ban đầu, nàng mang theo tâm thái vừa hờn dỗi vừa muốn trêu đùa để đến đây vạch trần lớp mặt nạ ngụy trang của chàng, nàng muốn tận mắt thấy chàng hiện nguyên hình, thấy chàng phải cứng họng không thốt nên lời. Chỉ cần mường tượng đến dáng vẻ vị Phật tử xưa nay vốn nghiêm nghị, thoát tục bị nàng làm cho bối rối đến luống cuống, nàng đã không nhịn được mà vênh váo tự đắc suốt cả quãng đường hành quân.
Thế nhưng, Lạc Tương lại không hề hành xử như những gì nàng dự tính. Chàng đã trút hết sạch sành sanh những tâm tình chôn giấu sâu kín bấy lâu, có những điều nàng vốn đã tường tận và cả những điều nàng chưa từng hay biết tới. Sương Mai cảm thấy trong lòng mình lúc này vừa ảo não lại vừa xót xa cay đắng.
Nếu như nàng không chọn đi đường vòng vèo trên hành trình mà Chiêu Minh đưa về Ô Tư, nếu như nàng không dựa vào một chút chấp niệm yếu ớt còn sót lại để quay ngược về tìm chàng, có lẽ ngay ngày hôm nay chàng đã phải chết tức tưởi giữa vòng vây trùng điệp của quân Bắc Hung, chịu cảnh màn trời chiếu đất, để cát bụi vùi lấp bộ xương trắng. Và thứ bị chôn vùi vĩnh viễn cùng vạn dặm phong trần ấy, chính là tấm chân tình thiết tha đã trải qua suốt hai đời của chàng.
Đến cuối cùng, chàng lại đứng đó nói rằng chính chàng mới là người làm tổn thương nàng, rằng chàng thấy hổ thẹn khôn cùng với nàng. Kẻ bị làm cho cứng họng, không nói được lời nào, hóa ra lại chính là bản thân nàng.
Im lặng hồi lâu trong không gian tịch mịch, Sương Mai khẽ chớp mắt, nàng cúi đầu lơ đãng nghịch chiếc roi ngựa đang cầm trong tay, thấp giọng nói:
“Là chính em đã lựa chọn đến Cao Xương này, là em hoàn toàn cam tâm tình nguyện, sao chàng có thể nói đó là tổn thương cho được?”
Nàng hồi tưởng lại bản thân mình ở kiếp trước và cả lúc vừa mới bắt đầu kiếp này, khi ấy nàng giết người vô tội một cách vội vã, không ngừng gây ra chiến hỏa triền miên, đến giờ nàng mới thấu hiểu khi xưa mình đã vớ vẩn và sai lầm đến nhường nào.
“Nếu như không trải qua những gian nan trắc trở ở mảnh đất Cao Xương này, làm sao em biết được dân sinh gian khó đến thế nào, chiến hỏa tàn khốc ra sao và mạng người đáng quý biết bao nhiêu? Làm sao em biết được cách để trở thành một vị minh quân chân chính?”
Lạc Tương rũ đôi mắt xuống, đôi bàn tay đang cứng đờ của chàng khẽ cuộn lại thành nắm đấm.
“Đừng vì lòng áy náy mà chọn cách tha thứ cho ta, thương hại ta hay dung túng cho ta…”
Chàng thừa hiểu rằng, mọi sự thiện lương và nhường nhịn mà nàng đang dành cho chàng lúc này đều bắt nguồn từ sự thẹn thùng và nỗi áy náy sâu sắc vì những việc nàng đã gây ra ở kiếp trước. Chuyện của kiếp trước chính là cơn ác mộng kinh hoàng của nàng, nàng mãi mãi không thể buông xuống được, nên kiếp này mới khát khao muốn bù đắp cho chàng.
Chàng chậm rãi quay lưng đi, thần sắc hiện rõ vẻ khắc chế đầy ẩn nhẫn, chàng thong thả nói:
“Chuyện của kiếp trước, là do ta đáng bị trừng phạt như vậy. Chuyện cũ đã qua như dòng nước chảy xuôi về phía đông không bao giờ trở lại, kiếp này em đã không còn là Lạc Sương Mai của ngày đó nữa, không cần phải bận tâm đến những chuyện xưa tích cũ làm gì… Là ta không nên để lòng nảy sinh ái hận sân si, không nên có những ý nghĩ xằng bậy, trái với đạo trời.”
Chàng không hề muốn nàng vì những vướng bận của kiếp trước mà phải bó tay bó chân, đánh mất đi sự tự do quý giá. Chàng tự biết làm người sống ở đời phải biết nhìn về phía trước, không nên mãi sa đà vào bóng tối của quá khứ. Là do chàng kiếp trước cầu mà không được, mới sinh ra cái “quả” là những ý nghĩ xằng bậy của kiếp này. Nàng không nên giống như chàng, cứ mãi chìm đắm trong bóng ma của những ngày đã cũ.
Sương Mai nghe vậy thì trợn mắt há mồm vì kinh ngạc, trong sự ngỡ ngàng tột độ ấy lại nảy sinh vài phần buồn cười. Nàng rất muốn kìm nén lại, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được, nàng vừa bực bội vừa không cam lòng mà thốt lên:
“Tương ca ca, chàng không phải là thần phật cao sang, chàng cũng chỉ là một phàm nhân bằng xương bằng thịt mà thôi.”
“Phàm nhân thì có thân xác thịt, có ái tình và có dục vọng là lẽ tự nhiên xưa nay, thì có gì là sai trái đâu chứ?”
Giữa đêm đen tĩnh lặng, lũ chim chóc trong rừng vì kinh sợ mà vỗ cánh bay đi tán loạn, thấp thoáng đâu đó tiếng hú hét của quân thù từ nơi xa xăm lại truyền về. Trong đôi mắt đen thẫm sâu thẳm của Lạc Tương chợt xẹt qua một tia sáng rực rỡ nhưng rồi lại nhanh chóng tắt lịm đi. Cơn mê đắm nhất thời đã khiến chàng quên bẵng mất rằng mình đang ở nơi hiểm cảnh muôn phần. Nếu chỉ có một mình chàng thì chẳng hề sợ chi, nhưng nàng hiện tại đang ở đây, dù lòng có luyến tiếc đến đâu, chàng cũng buộc phải nén lại tình cảm riêng tư mà đưa ra quyết định ngay lập tức.
Lạc Tương đưa mắt nhìn ra phía ngoài bức tường đất, thấp thoáng đã nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập, chàng vẫn quay lưng về phía nàng, quả quyết nói:
“Nơi này vô cùng nguy hiểm, kỵ binh Bắc Hung có thể đuổi tới bất cứ lúc nào, em hãy mau chóng rời khỏi đây đi.”
Sương Mai khẽ bĩu môi, bàn tay vặn vẹo chiếc roi ngựa một cách bướng bỉnh:
“Em lặn lội tới đây là để cứu chàng, muốn đi thì chúng ta phải cùng đi.”
Lạc Tương thầm nhẩm tính lại binh lực hiện có, chàng nhìn thấy toán kỵ binh giáp đen mà nàng mang tới, rồi lại nhìn bộ chiến giáp mà nàng đang mặc trên người, liền lên tiếng hỏi:
“Sao em lại đi cùng với quân kỵ Bắc Hung?”
Sương Mai dứt khoát vứt chiếc mũ chiến xuống đất, nàng chỉ tay về phía toán thân vệ đang đứng canh giữ ngoài bảo cát, nở một nụ cười đầy vẻ đắc ý:
“Họ không phải là kỵ binh Bắc Hung đâu, đó là người của em ngụy trang đấy. Trong đó có cả lính Cao Xương, có thân vệ cũ của Tam ca em, và còn có cả kỵ binh của Đại Lương nữa.”
“Dọc con đường này toàn là quân du kích của Bắc Hung, thực sự quá hiểm nguy. Em sợ rằng chưa kịp thấy được chàng thì đã bị người Bắc Hung bắt đi mất, nên mới nghĩ ra cái hạ sách này, nhưng cũng may là vẫn bình an vô sự đến được đây..”
Lạc Tương khẽ nhíu chặt đôi mày, hỏi lại:
“Quân Đại Lương đã tiến đến Cao Xương rồi sao?”
Sương Mai khẽ gật đầu, đáp lời:
“Đại Lương đã nguyện ý xuất quân chi viện, thành Cao Xương cuối cùng cũng có thể giữ được rồi. Có điều, hai quân giao tranh khó tránh khỏi cảnh thương vong thảm khốc, đến lúc đó chắc chắn lại là một mảnh thây chất thành núi, máu chảy thành sông… Em thực sự không biết liệu có cách nào giống như ở Ô Tư không, không cần phải dùng binh đao đánh nhau mà vẫn có thể ký kết được minh ước hòa bình.”
Sương Mai cứ thế lầm bầm tự nói một mình, bỗng nhiên nàng cảm thấy lòng bàn tay mình có cảm giác dính dớp lạ thường. Nàng mở tay ra nhìn, kinh hoàng nhận thấy giữa các kẽ ngón tay đã đầy máu tươi đỏ thẫm. Nàng vì mãi miết nói chuyện mà không hề phát giác ra rằng, ngay cạnh cổ chân của Lạc Tương đã trúng phải một mũi tên, chàng đã âm thầm chặt bỏ phần đuôi tên đi nên trong bóng tối mịt mùng rất khó để nhận ra. Giây phút này đây, chàng không thể đi lại bình thường, càng không thể cưỡi ngựa chinh chiến, hèn chi chàng cứ mãi ngồi tựa vào góc tường không hề nhúc nhích dù chỉ một phân.
Vút!
Trong cánh rừng già truyền đến một tiếng hú cực kỳ rõ rệt, mặt đất dưới chân bắt đầu rung chuyển dữ dội theo tiếng vó ngựa đang áp sát mỗi lúc một gần. Sương Mai vội vàng muốn đỡ chàng lên ngựa để tẩu thoát, nhưng ngay lập tức bị chàng nhẹ nhàng nhưng dứt khoát đẩy ra. Lạc Tương cứng rắn khước từ sự giúp đỡ, thần sắc chàng trở nên cực kỳ nghiêm nghị:
“Đừng phí hoài sức lực vô ích nữa. Em hãy mau chóng dẫn người của mình rời khỏi nơi này ngay lập tức. Với thuật cưỡi ngựa của em, đám kỵ binh Bắc Hung kia tuyệt đối không tài nào đuổi kịp được đâu.”
“Không được, em quyết không bao giờ bỏ mặc chàng lại đây một mình.” Sương Mai đáp lời với thái độ kiên quyết sắt đá, không cho phép chàng có bất cứ sự phản đối nào thêm nữa.
Tiếng hú hét man dại hòa lẫn trong tiếng vó ngựa dồn dập đang mỗi lúc một gần hơn, áp sát thành lũy. Sương Mai nhanh nhẹn đội lại chiếc mũ chiến của quân Bắc Hung lên đầu, nàng cúi xuống hốt một nắm bụi đất vàng trên nền đất lạnh lẽo rồi thản nhiên bôi lem nhem lên khuôn mặt vốn trắng ngần như tuyết của mình.
“Đợi em một chút.”
Bên ngoài thành lũy hoang tàn, quả nhiên đang có một đội quân Bắc Hung rầm rộ tiến về phía này. Sương Mai xoay người nhảy phắt lên lưng ngựa, dẫn theo tiểu đội của mình lao thẳng về phía quân thù. Lạc Tương đứng bên trong mà trái tim thắt lại vì lo sợ cho nàng, chàng cố gắng gượng đứng dậy nhưng lực bất tòng tâm, đôi chân bị thương không cho phép chàng cử động. Từ trong góc khuất, chàng nghe thấy nàng cất lên một tràng tiếng Bắc Hung lưu loát, dõng dạc đối đáp vài câu với tên kỵ binh dẫn đầu toán quân kia. Tam ca của nàng vốn có mẫu tộc thuộc về vương tộc Bắc Hung, nàng thông thạo ngôn ngữ của họ cũng là lẽ thường tình.
Tiếng vó ngựa xa dần rồi mất hút, Lạc Tương còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì đã thấy bóng dáng Sương Mai vòng ngựa trở lại. Chàng không nhịn được mà vươn bàn tay run rẩy tới, nắm chặt lấy tay nàng. Giây phút này, chàng thực lòng không muốn buông tay nàng ra thêm một lần nào nữa.
Nàng nhẹ nhàng, cẩn trọng vén lớp vải quần đã bị rách nát của chàng ra để xem xét vết thương trúng tên sâu hoắm ở đùi, rồi nhỏ giọng nói:
“Toán kỵ binh vừa rồi định thu quân trở về doanh trại, em đã giả làm một tân binh bị lạc đường để lừa chúng. Em buộc phải đi cùng họ một đoạn trước để tránh bị nghi ngờ, như vậy chúng sẽ không quay lại đây tìm phiền phức nữa. Chàng đang bị thương nặng, đi đứng không nhanh nhẹn được, tuyệt đối không thể đụng mặt người Bắc Hung vào lúc này.”
Nói đoạn, nàng tháo bộ giáp Bắc Hung đang mặc trên người mình ra, rồi từng lớp từng lớp một ân cần khoác lên người chàng. Trên lớp áo giáp ấy vẫn còn vương lại hơi ấm nồng nàn từ cơ thể nàng.
“Em sẽ để người của mình đưa chàng về. Em đã dạy họ vài câu tiếng Bắc Hung căn bản rồi, chàng và mọi người cứ ngụy trang thành quân Bắc Hung rồi cùng nhau trở về Cao Xương, như vậy sẽ an toàn hơn nhiều.”
Lạc Tương siết chặt lấy bàn tay nàng, đôi mắt đen thẫm nhìn nàng đăm đăm không rời, nhưng môi chàng vẫn lặng im không thốt nên lời. Sương Mai nhìn chàng, nở một nụ cười rạng rỡ như ánh dương, dõng dạc nói:
“Em không muốn bản thân cứ mãi mãi đứng dưới sự bảo hộ của chàng. Chàng đã xả thân cứu em bao nhiêu lần rồi, lần này cũng nên để em cứu chàng một phen chứ. Chúng ta sinh tử có nhau, như thế mới tính là công bằng.”
Lời nói của nàng đanh thép, đầy đủ lý lẽ khiến người ta không thể bắt bẻ. Thiếu nữ từng phải chạy trốn khỏi vương đình Ô Tư dưới sự che chở bao bọc của chàng năm nào, giờ đây đã trưởng thành, có thể một mình đương đầu với sóng gió. Lạc Tương cuối cùng chỉ biết thở dài một tiếng đầy bất lực lẫn tự hào. Nghĩ đến việc nàng phải lẻ loi dấn thân vào doanh trại Bắc Hung đầy rẫy hiểm nguy, sao chàng có thể yên tâm cho được? Chàng không chần chừ thêm nữa, từ trong lớp áo lấy ra một cuộn tranh, trân trọng đặt vào lòng bàn tay nàng:
“Chủ soái của đại quân Bắc Hung hiện nay, vị Hữu Hiền Vương lừng lẫy của phương Bắc, chính là tam ca của em – Lạc Kiêu.”
“Cách đây vài ngày ta mới tình cờ biết được ngài ấy vẫn còn sống, chưa kịp báo tin vui này cho em hay. Em cứ đường hoàng vào quân doanh Bắc Hung tìm ngài ấy, chỉ cần có bức tranh này trong tay, tuyệt đối không ai dám cản đường em, càng không có kẻ nào gan to bằng trời dám động vào một sợi tóc của em.”
Đôi mắt Sương Mai dần dần mở lớn vì kinh ngạc, nàng đứng sững sờ tại chỗ, nhìn chàng với vẻ mặt không thể tin nổi. Trong phút chốc, muôn vàn suy nghĩ hỗn loạn ập đến trong tâm trí nàng. Nàng cứ ngỡ chàng đang nói đùa để trấn an mình, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt trầm tĩnh, nghiêm nghị vô cùng của chàng, nàng biết chàng không hề gạt mình. Lạc Tương xưa nay chưa bao giờ lừa dối nàng trong những lúc quan trọng như thế này.
Tâm trí Sương Mai rối bời như tơ vò, nàng không khỏi thắc mắc thốt lên:
“Vậy tại sao chàng không phái người nói cho huynh ấy biết em đang ở Cao Xương? Nếu biết em ở đây, có lẽ huynh ấy sẽ không hạ lệnh tấn công Cao Xương nữa, và chàng cũng không cần phải dốc hết tâm lực phò tá cho huynh muội Chiêu Minh để thủ thành.”
Thần sắc của Lạc Tương vẫn thản nhiên như nước hồ thu, chàng lặng lẽ nhìn nàng:
“Ta đã nói rồi, em tuyệt đối không phải là một quân bài để mang ra mặc cả trên bàn cân lợi ích.”
“Ta vĩnh viễn sẽ không bao giờ đem em ra làm vật giao dịch, càng không dùng em để uy hiếp hay làm áp lực lên Tam ca của em. Trừ phi đó là điều chính bản thân em hoàn toàn cam tâm tình nguyện…”
Chàng nói một cách thong dong nhưng từng lời thốt ra lại chắc nịch như đinh đóng cột. Một câu nói nghe nhẹ tựa lông hồng ấy lại đủ sức khiến sống mũi nàng cay xè, lệ nóng chực dâng đầy vành mắt. Lạc Tương đối đãi với nàng luôn khác biệt một trời một vực so với những nam nhân khác mà nàng từng gặp. Lý Diệu hay bất cứ kẻ nào khác, mỗi việc họ làm cho nàng luôn đi kèm với những điều kiện trao đổi, vì sự lợi dụng lẫn nhau hoặc vì nhu cầu cá nhân ích kỷ. Còn Lạc Tương, ngay cả việc coi nàng là một lợi thế, một con bài tẩy để đánh đổi lấy một đường sống cho chính mình, chàng cũng không nỡ lòng thực hiện.
Lạc Tương thấy hốc mắt nàng đã đỏ hoe liền khẽ dời tầm mắt đi chỗ khác, nhàn nhạt bảo:
“Đừng như vậy. Thực ra ta cũng có tư tâm của riêng mình.”
Tuy năm xưa Lạc Kiêu từng phó thác nàng cho chàng chăm sóc, nhưng nếu hắn vẫn còn tại thế, chắc chắn sẽ có ngày hắn quay về tìm nàng. Đến lúc đó, chàng sẽ chẳng còn lý do chính đáng nào để ở bên cạnh bảo vệ nàng nữa, chàng không thể thuyết phục được người đời, và càng không thể thuyết phục được chính bản thân mình. Chàng khao khát được ở bên cạnh nàng, bất kể là với thân phận gì, dù chỉ là được ở thêm một khắc ngắn ngủi thôi cũng đủ mãn nguyện. Đó chính là tư tâm ích kỷ của chàng. Mà đứng trước ranh giới mong manh của sinh tử, chút tư tâm nhỏ bé ấy lại trở nên nhẹ như lông hồng, chẳng đáng để nhắc tới làm gì.
Lạc Tương nhìn nàng thêm một lúc, đôi mắt hạ xuống bình thản:
“Lúc nãy em nói không muốn chứng kiến cảnh hai quân khai chiến đẫm máu. Đã có tâm ý tốt đẹp đó, em cứ thử tìm cách thương lượng với Lạc Kiêu xem liệu có cách nào vẹn cả đôi đường hay không.”
Sương Mai gật đầu lia lịa, nàng cẩn thận cất cuộn tranh vào trong lòng áo. Nàng ngồi thẳng dậy bên cạnh chàng, ngón tay khẽ vân vê một lọn tóc mây trước ngực, mỉm cười dịu dàng:
“Chàng hãy trở về Cao Xương trước để dưỡng thương cho thật tốt đi. Em sẽ đi tìm Tam ca ngay lập tức, em nhất định sẽ khuyên huynh ấy từ bỏ ý định công thành, nhất định có thể ngăn cản trận chiến thảm khốc này xảy ra.”
“Dù chàng là Phật tử hay là Quốc sư, tâm nguyện cứu giúp chúng sinh của chàng, em nhất định sẽ thay chàng thực hiện cho bằng được.”
Trái tim Lạc Tương rung động mãnh liệt, chàng nhìn nàng một cách chuyên chú và đầy tình cảm. Nàng đang ngồi quỳ ngay trước mặt chàng, khi nói chuyện đôi mắt nàng sáng rực rỡ, long lanh đến kinh người ngay cả khi đang ở trong bóng tối mịt mùng. Đôi bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của nàng cứ thế mặc cho chàng nắm lấy, khẽ đung đưa nhịp nhàng giữa hai người. Nàng thấu hiểu lý tưởng cao đẹp của chàng, không hề vì thân phận của chàng thay đổi mà nảy sinh lòng chần chừ hay do dự. Dù chàng có mang diện mạo gì, có khoác lên mình lớp ngụy trang nào, nàng vẫn luôn nhận ra chàng, một lòng kiên định không bao giờ dời đổi.
Gió đêm nơi biên thùy hiu hắt thổi tới, làm tung bay vạt áo bào nhẹ tênh của nàng ngay sau khi đã trút bỏ lớp chiến giáp nặng nề, khiến hình bóng ấy trông dường như sắp theo gió mà tan biến vào hư không. Ánh mắt của Lạc Tương dõi theo từng cử động của nàng, trong lòng chợt dâng lên một nỗi bất an cùng cực, cánh tay chàng bỗng chốc siết chặt, kéo ghì nàng vào lòng ôm lấy. Lớp áo giáp trên người chàng lạnh lẽo và cứng ngắc, đối lập hoàn toàn với cơ thể nàng mềm mại tựa như một hồ nước mùa xuân đang tan chảy trong vòng tay chàng, khiến chàng cảm thấy dù có ôm chặt đến thế nào cũng vẫn không đủ.
Sương Mai vì lo sợ thân mình sẽ đè nặng lên vết thương dữ dội trên đùi chàng nên toàn thân nàng cứng đờ lại, khẽ cựa quậy tìm cách né tránh một chút. Lạc Tương nhanh chóng sực tỉnh, nhận ra bản thân đã có chút thất lễ, liền lập tức buông tay ra, dứt khoát hạ lệnh:
“Đi đi.”
Chàng vốn hiểu rõ nàng luôn mang theo chấp niệm sâu sắc với Lạc Kiêu đến nhường nào, cũng biết rõ việc nàng trốn chạy khỏi vương đình Ô Tư ban đầu vốn dĩ là muốn cùng Lạc Kiêu sang Bắc Hung nương tựa. Lần này nàng ra đi, tìm lại được Tam ca tưởng như đã mất, liệu đời này chàng còn có cơ hội được tương phùng với nàng nữa hay không? Lạc Tương chỉ khẽ máy môi, nhưng tuyệt nhiên không hỏi thành lời. Cần gì phải hỏi một câu mà chính lòng chàng đã biết rõ câu trả lời. Mọi thứ cứ dừng lại ở cái ôm hư ảo, mang theo chút hơi ấm mỏng manh này đã là quá đủ rồi. Chàng không còn gì để nuối tiếc thêm nữa.
Đúng lúc này, từ bên ngoài thành lũy hoang tàn truyền tới tiếng hú dài thúc giục tập hợp của kỵ binh Bắc Hung. Ngón tay Sương Mai thoăn thoắt, nhanh nhẹn tháo sợi dây kết đồng tâm vẫn treo bên hông mình ra, nhét gọn vào tay chàng, rồi nắm chặt bàn tay chàng lại để giữ lấy nó. Nàng khẽ cúi đầu, đầu ngón tay trắng trẻo như búp măng luyến lưu chạm khẽ trên sợi tơ hồng một lát, cuối cùng nàng gõ gõ vào nút thắt đang nằm gọn trong lòng bàn tay chàng, nở một nụ cười đầy tinh quái.
Lạc Tương còn đang nghi hoặc mà nhíu chặt đôi mày thì nàng đã nhanh chóng xoay người chạy đi, leo lên lưng ngựa rồi biến mất vào màn đêm. Tiếng gió rít gào mang theo tiếng vó ngựa của nàng xa dần, rồi lịm hẳn. Mùi hương thanh khiết của nàng vốn vương vấn trong lòng chàng cũng theo đó mà nhạt nhòa đi. Người đã rời đi từ lâu, nhưng Lạc Tương vẫn cứ thẫn thờ nhìn chằm chằm vào nút thắt nhỏ bé trong tay mình. Đó chính là chiếc kết bình an mà nàng đã thành tâm cầu trước tượng Phật vàng, sau khi chàng đích thân khai quang tụng kinh đã đặt nó trên bàn thờ tháp Phù Đồ nhưng lại không mang theo bên mình. Chỉ một món đồ nhỏ xíu đơn sơ này thôi, đã trở thành bằng chứng đanh thép vạch trần toàn bộ lớp mặt nạ ngụy trang mà chàng dày công tạo dựng.
Chàng không nhịn được mà khẽ lắc đầu, mỉm cười bất đắc dĩ. Cảm giác này thật quen thuộc, chàng mơ hồ nhớ mang máng dường như mình đã từng thấy cảnh tượng này ở đâu đó trong quá khứ xa xăm. Thế nhưng đoạn ký ức này giống như có một khoảng trống lớn lao, chàng mãi mãi không tài nào nhớ ra nổi đó là khi nào. Lạc Tương phóng tầm mắt nhìn về phía bầu trời đêm cao rộng, hơi ấm và hương thơm còn sót lại trong lòng dần tan biến, nhường chỗ cho cảm giác buồn bã, mất mát dâng trào mạnh mẽ. Ngày hôm nay, chính đôi tay chàng đã tiễn đưa nàng về lại bên cạnh Tam ca của nàng.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Tại doanh trại Bắc Hung, đèn đuốc được thắp lên sáng trưng cả một vùng trời.
Trong trướng trung quân uy nghiêm, thỉnh thoảng lại truyền ra vài tiếng mắng mỏ trầm đục, đầy uy lực khiến người nghe không khỏi kinh hồn bạt vía, đi kèm với đó là những tiếng ho khan dữ dội đến xé lòng. Một tên lính canh sau khi vào bẩm báo liền cung kính vén rèm bước vào, đập vào mắt hắn là hình ảnh vài tên Thiên kỵ trưởng dạn dày sương gió đang quỳ thẳng tắp dưới nền đất. Hắn lén lút nhìn lướt qua một lượt, chợt nhớ đến lời đồn đại râm ran gần đây rằng Hữu Hiền Vương vì chuyện công thành mà do dự không quyết, lại còn có tính tình vui giận vô cớ, khiến hắn không khỏi run cầm cập, mồ hôi lạnh chảy ra ròng ròng trên trán.
“Bẩm Đại vương, hiện có một nữ tử tự xưng là đến từ Ô Tư, tên gọi là Lạc Sương Mai, đang đứng ở ngoài cổng trại thiết tha cầu kiến Đại vương!”
Đứng trước tấm bản đồ tác chiến treo trên vách, bóng dáng gầy gò của nam tử ấy chợt khựng lại trong nửa khắc. Trong trướng nhất thời chìm vào sự im lặng đến đáng sợ, dẫu cho một tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ mồn một. Chỉ trong nháy mắt, bóng người đó từng bước tiến lại gần, bước chân dường như không còn vững chãi, mang theo vẻ vội vã và dồn dập lạ kỳ. Một bóng đen đậm đặc đổ ập xuống, tên lính canh vội vã cúi gầm mặt, hai tay run rẩy dâng cuộn tranh lên cao quá đầu.
Lạc Kiêu dùng bàn tay lạnh lẽo của mình mở bức tranh ra, ngay khi ánh mắt chạm tới, đôi đồng tử màu hổ phách vốn u tối bỗng chốc bừng sáng lên rạng rỡ. Gương mặt xanh xao, ốm yếu của hắn biến ảo khôn lường với đủ loại cảm xúc, rồi hắn đột ngột sải bước dài, chẳng màng đến đám Thiên kỵ trưởng vẫn đang quỳ rạp dưới đất, nhanh chóng gạt tấm rèm trướng bước vội ra ngoài. Mỗi bước đi của hắn đều run rẩy khôn nguôi. Bao nhiêu ngày đêm chịu đựng sự dày vò, hắn chỉ lo sợ rằng hy vọng mong manh kia rồi sẽ lại hóa thành hư không.
Phía bên ngoài cổng trại cao lớn, dưới ánh lửa bập bùng rực sáng giữa đám binh giáp đen kịt và sắc lạnh, một dáng người cao gầy mảnh khảnh đang lặng lẽ đứng đó. Nàng thấy hắn tiến lại gần, liền ngẩn ngơ đứng hình hồi lâu, ban đầu nàng chôn chân tại chỗ như hóa đá, nhưng sau đó liền òa khóc nức nở rồi chạy lao về phía hắn, tiếng gọi nghẹn ngào thốt ra từ lồng ngực:
“Tam ca!”
Lạc Kiêu vươn tay đỡ lấy nàng, đôi tay đang nâng lên chợt khựng lại giữa không trung chừng một khắc như vẫn còn bàng hoàng, sau đó mới chậm rãi đặt xuống bờ vai gầy của nàng, khẽ khàng vuốt ve mái tóc dài dày mượt như thuở nhỏ. Nàng vẫn không ngừng thổn thức nức nở, còn hắn thì hít một hơi thật sâu, thở dài ra một tiếng đầy não nề, rồi liếc mắt nhìn đám thân vệ vẫn đang đứng sững sờ kinh ngạc xung quanh, lạnh lùng hạ lệnh:
“Giam nàng lại cho ta.”
![Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 77](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)