Kiếp trước, Lạc Sương Mai ra đi giữa một mùa đông khắc nghiệt nhất từ trước đến nay.
Giữa lúc tuyết bay loạn xạ, sông dài hóa đá, nghìn dặm đồng bằng chỉ còn một màu trắng xóa tang thương, súc vật chết rét không sao đếm xuể. Cái lạnh thấu xương ấy đã đẩy vương đình Bắc Hung vốn dĩ rong ruổi nơi Thiên Sơn Mạc Bắc vào cảnh khốn cùng, lòng dân xao động. Để dẹp yên nội loạn, Thiền Vu Bắc Hung xua vạn kỵ binh tràn xuống phương Nam cướp phá. Chúng đi đến đâu máu chảy thành sông đến đó, thẳng tay sát hại quan thủ tiết ở vùng biên viễn Đại Lương, thiêu rụi cung thất, san phẳng nha môn.
Khói lửa báo động từ bốn quận Hà Tây cháy rực một dải về tận kinh kỳ. Tin báo quân tình khẩn cấp nối đuôi nhau đưa vào Cần Chính Điện giữa đêm khuya. Vị quân vương ngồi sau ngự án cố nén cơn giận lôi đình, rồi bất chợt hất đổ chén trà ngay trước thềm điện. Nước trà nóng bỏng bắn tung tóe trên nền gạch chạm rồng lạnh lẽo, khói trắng còn bốc lên nghi ngút giữa bầu không khí đặc quánh.
Các tướng lĩnh đang quỳ dưới thềm thảy đều run rẩy, không một ai dám ngẩng đầu, mặc cho nước trà thấm đẫm lớp áo gấm vóc. Đám đông chỉ dám lén đưa mắt về phía vị Quốc sư đang đứng sừng sững giữa điện. Tây Vực vốn là nơi Quốc sư dày công gây dựng bấy lâu, từ việc chọn người trấn giữ đến kế sách mở đất dựng làng, thảy đều do một tay chàng tâu bày. Nay binh bại như núi đổ, biên cương khói lửa, dân chúng lầm than, quan lại kinh hồn bạt vía, tất nhiên phải có một kẻ đứng ra gánh lấy tội nợ này.
Giờ khắc này, chàng đứng dưới thềm điện, ngay sát ngự án, vẫn phong thái thanh cao thoát tục như ngày nào, gương mặt vẫn lạnh lùng không gợn chút sóng xa. Duy chỉ có chiếc áo cà sa tinh khiết là bị vệt trà làm cho loang lổ, chẳng khác nào viên bạch ngọc vấy bẩn bụi trần.
Các tướng lĩnh trong lòng không khỏi thở dài sườn sượt.
Sau đêm nay, dù quân vương có ngầm hạ thủ hay không, thì ngọn gió nơi triều đình đã âm thầm đổi hướng. Trong mạng lưới quyền lực chằng chịt kia, biết bao thầy trò, người thân hay bằng hữu của đám quan lại đều từng bỏ mạng dưới tay Quốc sư thuở chàng thanh trừng chính sự. Nỗi căm hờn tích tụ của cả triều văn võ đối với Quốc sư Không Kiếp giờ đây như mồi lửa chực chờ, chỉ cần một làn gió nhẹ là bùng lên thiêu rụi cả kinh thành. Những kẻ rình rập trong bóng tối nhận thấy thời cơ đã chín muồi liền dốc toàn lực công kích, tấu chương buộc tội chàng đổ xuống dày đặc như mưa tuyết, dồn chàng vào thế ngàn cân treo sợi tóc.
Khi bước ra khỏi Cần Chính Điện, Không Kiếp đưa mắt nhìn những nhành lê phủ tuyết trắng xóa trước sân. Chỉ một cơn gió thoảng, tuyết đã rụng xuống lả tả như hoa rơi. Không Kiếp vén tà áo bước xuống thềm, đơn độc rời khỏi cung cấm. Khoảnh khắc bước qua cửa cung, chàng bắt gặp đám tiểu thái giám đang dẫn Thái y vội vã đi về phía cung phi.
Chàng chậm bước lại, ngay lúc lướt qua nhau, chàng nghe thấy tiếng bàn tán cố tình hạ thấp giọng:
“Vị phế phi ở Minh Hà Cung kia bị giam lỏng đã lâu, mùa đông năm nay không chỉ bị đám nô tài cắt xén than củi, chăn đệm, mà nghe đâu còn có kẻ nhẫn tâm hạ độc… Hôm qua nàng ấy phát bệnh, sốt cao mê man mãi không tỉnh. Nhớ năm đó vinh hiển biết bao, giờ thật là nghẹn lòng…”
“Bệ hạ biết chuyện thì nổi trận lôi đình, đã hạ lệnh trảm mấy kẻ ở Nội Thị Tỉnh để dằn mặt. Ngươi nói xem, ý tứ của Bệ hạ là thế nào?”
“Hỏi han chuyện hậu cung là tội đầu rơi máu chảy, cẩn thận cái miệng, cẩn thận cái miệng…”
Tiếng người xa dần. Không Kiếp ngẩng đầu nhìn lên, trời vừa tạnh tuyết, màn đêm trong vắt, ngân hà rực rỡ hiện rõ chòm Bắc Đẩu. Trong đó, ngôi sao Dao Quang ở phía cuối tỏa ra ánh sáng lấp lánh, chỉ thẳng về phương trời Tây Vực.
Chàng thu hồi ánh mắt, chậm rãi bước ra khỏi cửa cung, tấm thân trắng muốt như ngọc ẩn hiện rồi chìm lấp giữa những bức tường thành đỏ thẫm. Chàng biết, thời cơ cuối cùng đã đến, không thể chần chừ thêm khắc nào nữa.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Kinh thành đang trong giờ giới nghiêm. Một phủ đệ tiêu điều bị niêm phong, quanh năm không thắp một ngọn đèn. Trong bóng tối âm u, Không Kiếp đứng dưới hiên sảnh, nhấp một ngụm trà rồi nói với Trâu Vân đang khoác trên mình bộ nhung giáp:
“Hôm nay ta đã tâu xin ra Tây Vực để dẹp loạn Bắc Hung. Thánh thượng đã chuẩn tấu.”
Trâu Vân đang tựa vào cột hành lang, nghe vậy không khỏi đứng thẳng dậy, nhìn nam tử với dáng vẻ đĩnh đạc, ung dung trước mặt, khẽ nhíu mày hỏi:
“Bệ hạ cấp cho ngài bao nhiêu binh mã?”
“Chỉ cho ta mang theo năm ngàn người.” Chàng bình thản đáp.
Trâu Vân sững sờ, chân mày càng nhíu chặt hơn:
“Đại quân Bắc Hung ít nhất cũng có vạn người đang thoắt ẩn thoắt hiện, năm ngàn sao địch nổi?”
Không Kiếp đặt chén trà xuống, đạm mạc nói:
“Để cứu nàng ra khỏi kinh thành, năm ngàn người đã là quá đủ. Từ Trường An tới Ngọc Môn Quan dài hàng ngàn dặm, đi qua trăm thành đều phải xét duyệt giấy tờ, chỉ có việc hành quân khẩn cấp là không ai dám cản đường, một mạch thông suốt. Đây là cách chắc chắn nhất, không thể sai sót.”
Đôi mắt đen láy của Trâu Vân phản chiếu bóng áo trắng thanh khiết của chàng, rồi cứ thế bừng sáng lên từng chút một:
“Ngài đã bày binh bố trận bấy lâu, đây chính là nước cờ cuối cùng sao?”
Tăng bào mỏng manh của Không Kiếp tung bay trong gió lạnh, một hồi lâu sau, chàng gật đầu:
“Xưa nay hết chim thì bẻ cung, Bệ hạ vốn định giam lỏng ta giữa kinh thành, thu hồi binh quyền để giữ lại cho ta một mạng sống nhạt nhẽo. Thật chẳng ngờ giặc phương Bắc lại tràn xuống đúng lúc này, thế giặc hung hãn ấy trái lại đã mở cho ta một con đường sống cuối cùng. Ngọn lửa trong triều đình này, càng cháy lớn bao nhiêu thì càng có lợi cho ta bấy nhiêu.”
Trâu Vân đã hiểu, thở dài một tiếng:
“Lũ quan lại ngoài kia đang đồng loạt chĩa mũi dùi vào ngài. Ngọn lửa này càng bùng lớn, Bệ hạ sẽ càng khó bề che chở, cuối cùng chỉ còn cách đưa ngài trở lại Tây Vực dẹp loạn mà thôi…” Nghĩ đến người bằng hữu đang bị dồn vào đường cùng, hắn không khỏi xót xa, liền nhấc vò rượu bên cạnh lên uống một hơi cạn sạch.
Từ khi tân đế đăng cơ, Quốc sư đã tự nguyện làm lưỡi đao trong tay quân vương, gây thù chuốc oán nhiều không kể xiết, hai tay nhuốm máu, nghiệp chướng chất cao như núi, chẳng còn đường lui. Sẽ có một ngày khối ngọc này tan nát. Sự đổ vỡ lần này cũng nằm trong mưu tính của chàng, được sắp xếp vào thời điểm vẹn toàn nhất.
Khóe môi mỏng của Không Kiếp khẽ nhếch, tự giễu cười nói:
“Bệ hạ là người sáng suốt, cái lợi cái hại người đều nhìn thấu, chắc chắn sẽ thuận theo ý muốn của đám triều thần. Trong triều giờ đây chẳng còn ai đủ sức gánh vác đại cục, người buộc lòng phải dùng lại kẻ này mà thôi. Đây là cơ hội duy nhất, chuyến đi này ta nhất định phải đưa nàng về Tây Vực. Ta đã bị tước lệnh bài vào cung, không thể bước chân vào nội đình được nữa. Muốn đưa nàng ra ngoài, cần phải có sự tiếp ứng từ phía Cấm quân các người.”
Trâu Vân lặng lẽ nghe kế hoạch của chàng, âm thầm rũ mắt, lắc lắc vò rượu trong tay. Khi nhìn người trước mắt, gương mặt kiên nghị thường ngày của Trâu Vân lộ ra một tia bi ai, hỏi:
“Ngài lấy bản thân mình làm quân cờ, đưa nàng lén lút rời cung, thật sự mỗi bước đi đều đã tính toán chi li. Ta xin hỏi một câu, chuyến đi Tây Vực này, ngài và ta còn có ngày gặp lại không?”
“Chuyến này ra đi, ta không định ngày về nữa.” Không Kiếp ngước nhìn bầu trời đêm rực rỡ ánh tinh tú, thần sắc đạm nhiên, thanh âm tĩnh lặng như nước hồ không gợn sóng. Chàng bình thản tiếp lời: “Bệ hạ một khi đã thả hổ về rừng, ắt phải tính kế diệt trừ hậu họa vĩnh viễn… Giữa chốn Tây Vực này, không còn ai thích hợp để tạ thế hơn ta.”
Chuyện sống chết lớn lao qua lời chàng lại nhẹ tựa lông hồng, thậm chí còn phảng phất vẻ thanh cao thoát tục. Giống như một ván cờ đã mưu tính suốt bao năm ròng, nay cuối cùng cũng đến lúc hạ nước cờ cuối để kết thúc một cách trọn vẹn. Trâu Vân ngẩn người, đoạn nâng vò nốc một ngụm rượu lớn. Cảm nhận được ý chí chẳng màng đường lui trong lời biệt ly ấy, hắn chua xót hỏi một câu mà thâm tâm vốn đã thấu tỏ câu trả lời:
“Thực sự không còn cách nào khác sao?”
Không Kiếp lắc đầu nói:
“Mùa đông năm nay giá rét căm căm, thiên tai nhân họa liên miên, muôn vàn sinh linh Tây Vực còn đang lầm than trong cảnh đói nghèo. Sao có thể vì chút tàn mạng của riêng ta mà khiến đại cuộc phải thoái lui.”
Vòm trời đen kịt bao la vô tận, càng tôn lên dáng hình cô đơn, thanh cao của chàng giữa màn đêm thăm thẳm. Trâu Vân trầm mặc, biết chẳng thể khuyên lơn, chỉ lặng lẽ mượn rượu giải sầu. Không Kiếp lấy từ trong tay áo ra mấy cuộn gấm lụa, trao cho hắn:
“Ta dành nửa đời người trông nom Tây Vực, vì nơi đó mà ghi chép sử sách, lập ra kế sách giữ yên bờ cõi. Từ bản đồ các nước cho đến phong tục, đất đai, thảy đều được ta tổng hợp và ghi chú rành mạch. Sau này nếu có người đến tiếp quản, hãy lấy đây làm gốc mà thực hiện, cốt để cho dân được ấm no, để lại phước đức cho muôn đời sau.”
Những bản thảo ấy được viết trên giấy dát vàng, nét chữ rắn rỏi mà thâm trầm, mép giấy thoang thoảng hương trầm tựa như những cuộn kinh cổ trường tồn cùng năm tháng. Trớ trêu thay, người đặt bút lại sắp sửa vùi mình vào dòng chảy lịch sử, gánh chịu tiếng xấu muôn đời. Trâu Vân trịnh trọng đón lấy, cất kỹ vào lòng, vẫn không kìm được mà hỏi:
“Pháp sư nửa đời tu Phật, nửa đời sát phạt, hết thảy đều vì quốc thái dân an. Chuyến đi này, ngài thực sự không chút hối tiếc sao?”
Đêm tuyết tĩnh mịch, tiếng đồng hồ nước khẽ điểm nhịp thời gian trôi. Tuyết đọng trên cành lá ngoài khoảng sân vắng tan thành những giọt sương trong, nhỏ xuống thềm đá nghe trong trẻo đến lạ kỳ. Không Kiếp lặng thinh hồi lâu. Dưới lớp ống tay áo rộng, bàn tay chàng siết chặt chiếc Đồng Tâm kết nhỏ bé. Đôi mắt chàng trong veo như nước mùa thu, ẩn hiện một tia sáng u uất, chậm rãi cất lời:
“Vô oán vô hối, chỉ là… còn chút tâm nguyện chưa thành.”
Năm ngón tay thu lại, nắm chặt chiếc Đồng Tâm kết trong lòng bàn tay, trân trọng như châu như ngọc. Chàng rũ mắt, mỉm cười nhạt nhòa:
“Hết thảy, đành gửi gắm lại kiếp sau.”
Đời này nợ máu trên tay chàng quá lớn, lại lỡ chìm đắm trong nỗi si mê, chẳng thể nào tìm thấy sự thanh thản để rời bỏ bụi trần, ắt phải tiếp tục dấn thân vào vòng xoáy kiếp người. Mà đã có luân hồi, tất sẽ còn cơ duyên. Đó là mối duyên nợ quấn quýt, dù trải trăm kiếp ngàn đời vẫn chẳng thể rời xa. Nhưng chuyện kiếp sau vốn dĩ quá xa xôi, biết lấy gì để mong chờ, lấy chi làm bằng chứng? Liệu chiếc nút thắt nhỏ bé đang chở che chút tâm ý này, có đủ sức buộc chặt sợi tơ hồng giữa chàng và nàng hay không?
Đêm khuya thanh vắng, giữa sân tuyết tiêu điều, một người ngồi ngay ngắn trên thềm, một người nằm ngửa uống rượu. Trâu Vân đã ngà ngà say, lòng dâng lên nỗi xót xa khôn tả, bèn đưa vò rượu sang nói:
“Pháp sư có điều luyến tiếc, ta cũng có nỗi tâm tư. Kết giao bao năm, vậy mà chưa từng một lần cùng cạn chén, sao gọi là tri kỷ cho đành? Đêm nay hãy cùng ta uống cạn vò này. Trâu Vân ta nửa đời phiêu bạt, cũng xin một phen liều mình bồi quân tử.”
Khuyên quân uống cạn chén rượu này, tây xuất Dương Quan không cố nhân.
Editor xin một phút cho đoạn này:
Trong câu “Khuyên quân uống cạn chén rượu này, tây xuất Dương Quan không cố nhân.” Đây là hai câu thơ cực kỳ nổi tiếng trong bài “Tống Nguyên Nhị sứ An Tây” của đại thi hào Vương Duy thời Đường. Nói theo cách dễ hiểu nhất trong tiếng Việt mình thì chính là:
Hãy uống cạn chén rượu này đi, vì một khi đã đi qua cửa ải Dương Quan về phía Tây, ngài sẽ chẳng còn gặp lại người quen nào nữa đâu.
Không Kiếp hiếm khi nở nụ cười, đón lấy vò rượu. Chất rượu đục cay nồng tràn vào huyết quản như thiêu như đốt. Bao năm qua, sắc giới hay sát giới đều đã phá, thì nay thêm một giới rượu này, có đáng là chi.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Đêm hôm sau, sâu thẳm trong cung cấm, Minh Hà Cung vốn u tối như ngục tù bỗng le lói vài đốm lửa nhỏ. Đám quân canh đêm mắt nhắm mắt mở, chỉ thấy những bóng đen lướt qua như những hồn ma rồi biến mất trong chớp mắt. Chẳng ai buồn để tâm đến chốn này, một nơi dù không mang danh lãnh cung nhưng còn hiu hắt, lạnh lẽo hơn gấp bội. Nữ nhân bên trong dù từng có vẻ đẹp khuynh thành, từng được đế vương nâng niu sủng ái, thì giờ đây cũng chỉ là một kẻ bị bỏ rơi, thân xác héo hon, đêm ngày chỉ biết tựa cửa nhìn về phía những vì sao.
Nội thị dập tắt đèn cung đình, ngáp dài một tiếng rồi tựa cửa ngủ thiếp đi.
Hôm sau.
Khi Lạc Sương Mai – vị Xu phi vừa gượng dậy sau cơn bạo bệnh – tỉnh giấc trong tiếng vó ngựa dồn dập, thì trăng đã lặn, sao đã mờ, bóng đêm tàn dần nhường chỗ cho ánh bình minh.
Nàng vén rèm xe, ngỡ ngàng trước cảnh tượng tựa hồ mộng ảo. Giữa màn sương mây lãng đãng, tia nắng sớm đầu ngày rọi xuống, cửu trọng cung khuyết cùng trăm dặm tường thành u uất đều đã bị bỏ lại phía sau lưng.
Nàng ngẩn ngơ suốt dọc đường đi. Vạn trượng hồng trần chốn Trung Nguyên mà nàng từng đọc qua sách vở, từng được một người tận tâm chỉ dạy, nay như bức họa dần dần trải rộng trước mắt. Đi qua phố xá sầm uất, ruộng đồng bao la, qua những rặng thanh sơn mây phủ và dòng nước xanh biếc, cuối cùng, nàng trông thấy dốc núi tuyết phủ quen thuộc của ngàn dặm băng nguyên.
Đi tiếp về phía trước chính là Ngọc Môn Quan.
Tim Lạc Sương Mai đập liên hồi. Khi đoàn người dừng chân nghỉ lại bên đường vì trận tuyết lớn bất ngờ, nàng lập tức nhảy xuống xe, xách váy chạy băng băng trên nền tuyết trắng, dáo dác kiếm tìm.
Giữa trời tuyết bay trắng xóa, một bóng hình thanh khiết đứng trên dốc thoải phía xa, lặng lẽ dõi mắt về phía tường thành uốn lượn của Ngọc Môn Quan. Chàng đứng quay lưng về phía nàng, chiếc áo cà sa hòa lẫn vào sắc trắng của đất trời, vạt áo tung bay trong gió mịt mù như khói sương. Chuỗi hạt lưu ly đen trên cổ tay ánh lên sắc đen óng ánh, phác họa nên một đường viền trầm mặc cho dáng hình thanh cao ấy.
Giữa trời đất một màu đơn sắc, chàng chính là nguồn sáng duy nhất.
Lạc Sương Mai nín thở, không một chút chần chừ, nàng chạy như điên như dại về phía bóng hình ảo ảnh ấy. Gió tuyết thổi tới tấp làm rối tung mái tóc đen và làn mi đang run rẩy của nàng.
“Pháp sư, là ngài đã đưa ta rời cung sao? Ta vốn là cung phi, cứ thế này ra đi… liệu có ổn không?”
Nam tử chậm rãi xoay người lại. Đôi mắt thanh tịnh dưới hàng mi rậm phản chiếu ánh nắng rực rỡ trên tuyết, trông còn sâu thẳm và bao dung hơn cả giang sơn gấm vóc trước mắt. Chàng khẽ cúi đầu, không đáp lại câu hỏi của nàng, mà chỉ trầm thấp nói từng chữ một:
“Trở về Tây Vực rồi, thí chủ không còn là Xu phi của Đại Lương nữa. Thí chủ, chính là Lạc Sương Mai.”
Sương Mai ngẩn người bần thần, khẽ liếc nhìn đoàn quân đang chỉnh đốn đội ngũ phía sau, dè dặt cất lời:
“Pháp sư… ngài sẽ cùng đưa ta về chứ?”
Chàng khẽ lắc đầu, điềm nhiên đáp:
“Bệ hạ hạ chỉ, sai ta hành quân sang hướng Tây để bình định họa Bắc Hung.”
Sương Mai thầm thì, trong giọng nói không giấu nổi vẻ lo âu:
“Pháp sư lại sắp phải xông pha trận mạc sao? Chốn sa trường hiểm nguy trùng điệp, ngài nhất định phải bình an trở về, có được không?”
Không Kiếp phóng tầm mắt về phía Ngọc Môn Quan đang phủ mình trong khói sương bảng lảng, khóe môi thoáng hiện một ý cười nhạt nhòa như mây khói:
“Cũng ngô tâm sở thiện hề, tuy bách tử vưu vị hối dã.”
(Lòng ta đã hướng về điều thiện, dẫu chết trăm lần cũng chẳng hối tiếc).
Sương Mai gật đầu, vội vàng tiếp lời:
“Ta nhớ câu thơ này. Ý ngài là… mãi mãi, mãi mãi không bao giờ hối hận, đúng không?”
“Thí chủ lĩnh hội rất nhanh. Đáng tiếc, sau này ta chẳng thể dạy bảo thí chủ thêm được nữa…” Không Kiếp khẽ nhắm mắt, ẩn sau làn mi rủ xuống là hình bóng rạng rỡ, sắc sảo của nàng đang chiếm trọn tâm trí. Chàng nhạt giọng: “Ngày mai tới Lôi Âm Tự trước cửa Ngọc Môn Quan, đôi ta sẽ chia tay từ đây. Quãng đời còn lại… e là chẳng còn ngày gặp lại.”
Dứt lời, chàng lấy từ trong ống tay áo lộng gió tuyết ra một chiếc kết đồng tâm màu hồng nhạt. Khi đưa đến trước mặt nàng, những ngón tay gầy guộc, trắng bệch của chàng khẽ run lên một nhịp vô thức.
“Đây là gì vậy?” Sương Mai đón lấy, lần đầu trông thấy một kiểu thắt dây tinh xảo của Trung Nguyên, nàng tò mò ngắm nghía những nút thắt đan xen phức tạp trên đó.
Không Kiếp lặng lẽ nhìn nàng, đôi lông mày sắc sảo vốn dĩ lạnh lùng nay chợt trở nên nhu hòa quá đỗi, khẽ khàng căn dặn:
“Lần này từ biệt, đường đời dặm dài thăm thẳm, mong thí chủ hãy hết sức giữ gìn. Chiếc kết bình an này ta đã thành tâm cầu nguyện dưới chân Phật, nay tặng lại cho thí chủ. Cầu chúc cho thí chủ một đời an yên, tai qua nạn khỏi, cả đời không ốm đau bệnh tật.”
Sương Mai mỉm cười nhận lời, nàng hồn nhiên đem dây kết buộc chung với miếng ngọc bội bên hông. Không Kiếp rũ mắt, nhìn theo chiếc kết nhỏ đung đưa theo nhịp bước trên dải thắt lưng rực rỡ nơi vòng eo nàng.
Búi kết thành bội, sinh tử tương tùy.
Tết dây thành đôi, sống chết có nhau.
Một dây kết nhỏ bé, lại thắt chặt hết thảy tâm ý mà chàng dành cho nàng trong suốt kiếp này. Bao lời thề nguyện chẳng thể thốt thành lời, bao mong ước thầm kín không thể bày tỏ cùng ai, thảy đều gửi gắm vào đó. Như vậy… đã chẳng còn gì hối tiếc.
Những bông tuyết lặng lẽ rơi xuống, sắc hồng của dây kết cứ thế nhạt dần trong màn trắng xóa của đất trời, rồi tan vào hư ảo…
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Kiếp này, bên trong tháp Phù Đồ ở Cao Xương.
Lạc Sương Mai quỳ sụp trước linh đài, trân trối nhìn chiếc kết đồng tâm y hệt năm nào. Những mảnh ký ức của tiền kiếp và thực tại đan cài vào nhau, trùng khớp đến vẹn nguyên trước mắt nàng. Kiếp trước, trong buổi sinh ly tử biệt, nàng đã nhận lấy tín vật này từ tay chàng giữa bao nỗi niềm mờ mịt, chẳng chút hiểu thấu tâm tư.
Nàng vốn sinh trưởng nơi Tây Vực, đâu tường tận phong tục Trung Nguyên, kết dây trao gửi người thương chính là ước nguyện vĩnh kết đồng tâm. Năm ấy nàng gả cho quân vương, không rượu hợp cẩn, chẳng lễ kết tóc, lại càng không hay biết rằng nghi thức kết tóc của phu thê Trung Hoa cũng khởi nguồn từ chính chiếc nút thắt đồng tâm này.
Đời này ý trời run rủi, nàng nhận chiếc kết đồng tâm từ tay gã hòa thượng giả, đem nhờ Không Kiếp tụng kinh khai quang, để rồi cuối cùng lại một lần nữa tương ngộ nó trong tháp Phù Đồ của Phật tử. Câu hỏi mà nàng đã mải miết đi tìm suốt dọc đường, nay đã hiện ra một đáp án rõ ràng đến xót xa.
Phật tử là chàng, mà Quốc sư cũng chính là chàng. Hai kiếp nhân sinh, từ đầu chí cuối vẫn chỉ một người duy nhất. Chàng đã hộ vệ nàng hai đời, cũng độ hóa nàng suốt hai đời. Trên từng nút thắt chằng chịt này là tâm ý xuyên suốt hai kiếp của chàng dành cho nàng. Đó là kết bình an, mà cũng chính là kết đồng tâm.
Bản đồ giếng cừ của hai kiếp, dáng hình thanh cao tương đồng, chuỗi hạt lưu ly giống hệt chẳng sai một li, cả quyết tâm nung chảy tượng Phật để cứu thế cùng sự che chở lặng lẽ dành riêng cho nàng… Từng chuyện, từng chuyện một tựa như những dòng suối nhỏ, bất chợt hội tụ thành cơn sóng dữ dội xô thẳng vào lòng, nhấn chìm nàng trong biển lệ.
Sương Mai siết chặt chiếc kết đồng tâm, áp vào lồng ngực phập phồng, nước mắt tuôn rơi lã chã. Chàng chưa từng thốt ra một lời yêu thương hoa mỹ, nhưng qua dâu bể hai đời, tình cảm sâu nặng ấy đã được khắc ghi sâu đậm vào từng sợi tơ mềm mại này.
Gió nhẹ thoảng qua, tà áo cà sa trắng ngần treo bên bàn thờ phất nhẹ qua người nàng. Sương Mai chậm rãi tiến tới, nhìn đăm đăm y phục của chàng khi tại vị Phật tử. Nàng không kìm được mà đưa tay nâng góc áo thêu chỉ vàng lên, mân mê trong kẽ tay, mùi đàn hương thanh khiết phảng phất nơi cánh mũi.
Lúc này, nơi đây chỉ còn y phục, chẳng thấy bóng dáng người xưa. Chàng đã dùng thân phận Không Kiếp để đi đâu rồi? Tấm áo mềm mại trượt khỏi tay nàng, để lộ một bức thư tay ẩn giấu bên dưới.
Trong tháp tối mịt mùng, ánh nắng xuyên qua những ô cửa chạm trổ loang lổ, soi rọi hàng chữ viết mạnh mẽ, cứng cỏi như nét chữ của tiền kiếp. Đó chính là câu thơ thâm sâu chàng từng nắn nót dạy nàng năm ấy:
“Cũng ngô tâm sở thiện hề, tuy bách tử vưu vị hối dã.”
Nước mắt nóng hổi của Sương Mai rơi xuống tờ giấy vàng mỏng manh, làm nhòe đi những nét mực đen thẫm. Đôi mắt đẫm lệ mờ mịt của nàng nhìn ra bên ngoài tháp Phù Đồ tĩnh mịch, phảng phất như nghe thấy tiếng công thành chấn động địa cầu, tiếng tên bay ngợp trời và tiếng kêu thảm thiết trong cuộc huyết chiến điên cuồng.
Muôn vàn sinh linh trong vương thành Cao Xương đang chìm trong biển lửa. Nếu không hành động ngay, nơi này sẽ hóa thành địa ngục trần gian, giống như cảnh tượng Bắc Hung tàn sát dân lành mà nàng và chàng từng chứng kiến tại thành Giao Hà ngày ấy.
Nàng nhớ lại kiếp trước, trước cửa Ngọc Môn Quan, khi chàng sắp xuất chinh và thốt ra câu thơ quyết tuyệt này, gương mặt chàng vẫn mang nụ cười ôn hòa nhưng kiên định khôn cùng. Kiếp này Cao Xương chiến hỏa liên miên, vạn dân lầm than, đạo nghĩa của chàng là điều không thể chối từ.
Gặp thời bình, chàng sẽ là vị Phật từ bi cứu độ chúng sinh; nhưng giữa buổi loạn lạc, chàng sẵn sàng hóa thân thành Hộ pháp Kim Cang, dùng thanh gươm sát phạt để dẹp loạn cứu đời, phù trợ kẻ yếu qua cơn nguy khốn. Nàng đã hiểu thấu tâm ý của chàng rồi.
Thế nên Phật tử Lạc Tương luôn tránh mặt nàng, lạnh nhạt xua đuổi nàng. Nhưng mỗi khi nàng gặp nạn, người xuất hiện luôn là Quốc sư Không Kiếp. Dù là Lạc Tương hay Không Kiếp, chàng thảy đều đang dốc sức đẩy nàng ra khỏi Cao Xương, đưa nàng về Ô Tư – một nơi an toàn thực sự. Chàng sợ nàng không thể tự bảo vệ mình, nên dù ở thân phận nào, chàng cũng luôn cứu nàng, bảo vệ nàng trong thầm lặng.
Nhưng nàng không còn là đóa tầm gửi yếu đuối của kiếp trước nữa. Kiếp này, nàng có thủ đoạn quyết liệt, cũng có trái tim từ bi, nàng hoàn toàn có thể trở thành cánh tay đắc lực giúp sức cho chàng.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Sương Mai đứng dậy, lau sạch những giọt lệ còn sót lại, lấy lại vẻ uy nghiêm vốn có. Nàng phất tay triệu tập toán tinh binh thân tín, hiên ngang tiến về phía vương cung Cao Xương.
Trong điện đèn đuốc sáng rực, những đóa hoa Văn Thù Lan chạm trổ trên vách tường rực lên dưới ánh lửa chập chờn như đang bốc cháy, sắc đỏ nhức nhối tỏa ra đầy ma mị.
Nữ tử trên vương tọa từ xa thấy nàng để thân vệ ngoài điện, một mình tiến vào thì khẽ cười lạnh:
“Ta không ngờ ngươi lại vẫn dám quay lại. Rốt cuộc là kẻ nào đã cứu ngươi ra ngoài?”
Sương Mai không đáp, từng bước một tiến lại gần, tiếng bước chân vang vọng đanh thép trong đại điện trống trải. Chiêu Nguyệt lộ vẻ hoảng loạn, giọng nói rít lên sắc lẹm:
“Đoạn Hồn tửu vốn vô phương cứu chữa! Ngươi quay lại báo thù cũng vô ích, giờ chỉ còn nước chờ chết mà thôi!”
Sương Mai đột ngột vung tay, ném thanh kiếm đang cầm xuống nền gạch bạch ngọc. Một tiếng “keng” chói tai vang lên, nàng lạnh lùng cất tiếng:
“Chiêu Nguyệt, ta và ngươi vốn không thù không oán, ta còn dốc sức giúp ngươi trấn giữ vương thành, vậy mà ngươi lại lấy oán báo ân, hạ độc tiễn ta vào chỗ chết. Hôm nay ta trở lại đây không phải để tính toán nợ cũ. Ta muốn gặp Quốc sư, chàng hiện đang ở đâu?”
“Không thù không oán?” Chiêu Nguyệt nhìn nàng, nở một nụ cười nhạt nhẽo, đầu ngón tay khẽ vân vê những vết chai sần trong lòng bàn tay, cúi đầu lẩm bẩm: “Khá cho một câu không thù không oán.”
Nàng ta tuyệt đối không hé môi cho Sương Mai biết ngọn nguồn nỗi hận thù của mình. Nàng ta sẽ không để Sương Mai hay biết rằng vị Tam ca mà nàng hằng mong nhớ bấy lâu hiện đang ở ngay trong doanh trại quân Bắc Hung, càng không đời nào để hai huynh muội họ sớm ngày đoàn tụ. Nỗi đau ly tán mà nàng ta và vương huynh phải gánh chịu, nàng ta nhất định phải bắt Sương Mai và ca ca nàng phải nếm trải đủ vạn lần.
Một tia sáng lạnh lùng lướt qua, Chiêu Nguyệt khẽ ngước mắt, đã thấy lưỡi đao sắc lạnh từ bao giờ đã kề sát cổ mình. Sắc thép sáng loáng phản chiếu đôi mắt xanh biếc của cả hai, bên trong như đang bùng lên ngọn lửa hận thù, oán độc như muốn nuốt chửng lấy đối phương.
“Mặt nạ Thánh nữ đeo bấy lâu nay, rốt cuộc cũng nứt vỡ rồi sao? Muốn giết ta à?” Chiêu Nguyệt vẫn ngồi yên bất động trên vương tọa, môi nở nụ cười khiêu khích: “Giết ta đi, nhưng ngươi cũng đừng mong rời khỏi đây toàn mạng.”
Nàng ta thản nhiên phủi những nếp nhăn trên vạt váy, giọng điệu đầy mỉa mai:
“Ngươi muốn gặp Phật tử, nhưng nếu hắn trở về và thấy một yêu nữ vì nảy sinh sát tâm mà ra tay tàn sát quốc chủ một phương, liệu hắn sẽ đau lòng đến nhường nào đây?”
Trái tim Sương Mai như bị đâm một nhát, cánh tay cầm đao chợt trĩu nặng, nàng thấp giọng hỏi:
“Ngươi… đã sớm biết Quốc sư chính là Phật tử sao?”
Chiêu Nguyệt cười một cách tùy tiện, ánh mắt chẳng hề che giấu sự khinh miệt:
“Phải, ta không chỉ biết, mà hết thảy đều do một tay ta sắp đặt. Ta dụ ngươi đến Cao Xương chính là để biến ngươi thành quân cờ kiềm chế. Khiến vị Phật tử cao cao tại thượng kia vì ngươi mà cam tâm tình nguyện hóa thành thanh đao sắc lẹm trong tay ta…”
Sương Mai lắc đầu, bật ra một tiếng cười nhạt:
“Ngươi lầm rồi. Chàng hành động không phải vì ta. Cao Xương lâm nguy, dân lành bị Bắc Hung tàn sát, dù ngươi không dùng ta để uy hiếp, chàng vẫn sẽ ở lại, tự nguyện dùng thân mình bảo hộ mảnh đất này.”
“Bảo hộ Cao Xương?” Chiêu Nguyệt như vừa nghe thấy chuyện nực cười nhất thế gian, ngửa mặt cười điên dại. Nàng ta đột ngột đứng phắt dậy, chỉ tay vào đại điện trống trải mà gào lên: “Nếu hắn thật lòng muốn cứu Cao Xương, sao lại bỏ mặc trăm vạn hùng binh ở Tây Vực không dùng đến?”
“Ngày đó vì ngươi, hắn sẵn lòng giúp ngươi xưng vương ở Ô Tư, không tiếc điều động binh lực toàn Tây Vực để trợ giúp ngươi. Vậy mà giờ đây, hắn lại khăng khăng không chịu ra tay giải vây cho Cao Xương của ta?”
Sương Mai đứng giữa điện, mặc cho gió lộng thổi tung tà áo vương đầy bụi đất sa trường. Nàng bình thản đáp:
“Chàng giúp ta xưng vương nhưng chưa từng tốn một binh một tốt, lúc đối đầu với quân Lương tại Ô Tư cũng chẳng hề làm tổn hại đến một sinh linh vô tội. Ngày đó để ngăn cảnh binh đao, chàng thậm chí còn cam lòng tự mình nhận lấy một mũi tên xuyên tâm.”
Phật tử lấy thân ứng kiếp, hóa giải chiến hỏa. Binh lực ấy chỉ để răn đe chứ chưa từng gây ra loạn lạc tại Ô Tư. Nhớ về chàng, trái tim Sương Mai bỗng rung động thiết tha, một tình yêu sâu nặng trào dâng khó tả.
Trước thiên quân vạn mã, chàng từng dõng dạc tuyên bố rằng nàng cũng là chúng sinh của chàng. Chàng giúp nàng không chỉ để nàng có nơi nương tựa, có sức mạnh tự vệ, mà vì chàng tin nàng có thể trở thành một quân vương tài đức, thay chàng phổ độ chúng sinh.
Sương Mai siết chặt chuôi kiếm, chậm rãi chuyển mũi kiếm về phía Chiêu Nguyệt, lạnh lùng nói:
“Còn ngươi, ngươi lại muốn kéo toàn bộ Tây Vực vào vòng chiến hỏa, bắt muôn dân chịu cảnh binh đao chỉ để thỏa mãn tư dục của bản thân. Nếu chư quốc Tây Vực hưởng ứng lời triệu tập của Phật tử mà tham chiến, Bắc Hung nhất định sẽ thiêu rụi từng tấc đất nơi đây. Khi ấy, biết bao nhiêu người sẽ phải cảnh tan cửa nát nhà, vùi xương nơi đất khách?”
Nàng đã thấu hiểu tâm ý xuyên suốt hai đời của chàng, tự khắc thấu rõ nỗi lòng chàng đang mang. Chàng sẵn lòng hóa thân thành Quốc sư sát phạt, lấy thân mình làm vật tế cho đạo nghĩa, cũng quyết không vì riêng mình mà khiến Tây Vực đại loạn.
Chiêu Nguyệt nhìn thẳng vào nàng, cười lạnh một tiếng, phất mạnh ống tay áo:
“Thật là những lời lẽ đường hoàng! Cái gọi là Phật tử chẳng qua cũng chỉ là một kẻ phàm trần bị sắc dục làm mờ mắt. Giờ đây ngũ giới của hắn đã phá sạch, sao còn xứng làm Phật tử? Lần này nếu hắn không chịu vì Cao Xương của ta mà dốc toàn lực, ta nhất định sẽ khiến hắn thân bại danh liệt, bị thế gian phỉ nhổ!”
Mũi kiếm sáng loáng đột ngột xoay chuyển, rạch một đường máu rỉ trên làn da cổ trắng ngần của nàng ta.
“Ngươi bôi nhọ ta, ta khinh thường không thèm chấp nhặt. Nhưng nếu ngươi dám vì Cao Xương mà hãm hại chàng…”
Chiêu Nguyệt nhìn vết máu thấm đẫm vạt áo trắng tinh khôi, chậm rãi ngước mắt, bắt gặp ánh nhìn lạnh lẽo thấu xương của Sương Mai. Nàng gằn từng chữ, uy nghiêm đến tột cùng:
“Không chỉ có ngươi, ngay cả huynh trưởng của ngươi ta cũng có thể tiễn hắn xuống suối vàng. Cả cái vương quốc Cao Xương mà ngươi liều mạng che chở này, ta cũng có thể san thành bình địa, khiến tất cả tan thành mây khói, chẳng còn lấy một mảnh vụn!”
Chiêu Nguyệt trố mắt nhìn nàng, gương mặt vốn dĩ tĩnh lặng như mặt hồ thu của Sương Mai nay hừng hực lửa giận, đôi đồng tử ánh lên sắc xanh biếc tựa hồ có ngọn lửa tâm ma đang điên cuồng nhảy múa. Đối diện với sát khí ấy, Chiêu Nguyệt bỗng nở một nụ cười quái gở đến rợn người.
“Dừng tay!”
Một tiếng quát lớn như sấm dậy vang lên từ phía ngoài điện, theo sau là tiếng bước chân dồn dập phá tan không gian lặng ngắt. Lệ Anh từ trong bóng tối lao ra như một mũi tên, dứt khoát chắn trước thân hình mảnh khảnh của Chiêu Nguyệt, ngăn cản mũi kiếm đang chĩa thẳng của Sương Mai.
“Huynh cũng tường tận mọi chuyện từ sớm? Huynh cũng là kẻ đồng mưu, đúng không?” Sương Mai lạnh lùng nhìn hắn, gương mặt thanh tú đanh lại vì phẫn nộ, ánh mắt sắc lẹm như muốn đâm thấu tâm can đối phương.”
Ánh mắt Lệ Anh chợt trùng xuống, đôi mắt đào hoa vốn dĩ phong tình vạn chủng giờ đây tịch mịch như vũng nước đọng, hắn trầm giọng:
“Sương Mai, chính ta là kẻ đã dụ nàng đến Cao Xương. Hết thảy nghiệt duyên này đều do ta khởi đầu. Nàng muốn giết muốn phạt, ta cam lòng gánh chịu, tuyệt đối không oán than.”
Hắn khẽ liếc nhìn nữ tử đang nấp sau lưng mình, ánh mắt lộ vẻ khẩn cầu tha thiết:
“Nguyệt Nguyệt dốc cạn tâm lực cả đời, cũng chỉ mong bảo toàn cho vương huynh và dải giang sơn Cao Xương này. Nàng cũng là Vương của Ô Tư, cùng phận chủ quản một phương, xin hãy thấu cảm cho nỗi lòng nôn nóng cứu quốc của nàng… Nàng lấy thân nữ nhi đơn độc chống đỡ Cao Xương ròng rã ba năm, nay đã sức cùng lực kiệt, vạn bất đắc dĩ mới hạ sách lừa nàng để uy hiếp Phật tử. Tội nàng tuy nặng, nhưng chưa đến mức phải đền mạng!”
Hắn hít một hơi thật sâu, giọng nói càng thêm tha thiết, ánh mắt nhìn nàng đầy vẻ van nài xen lẫn khổ tâm:
“Nguyệt Nguyệt đang dốc toàn lực đối phó quân Bắc Hung để giữ vững thành trì! Hôm nay nếu nàng giết nàng ấy, Cao Xương chẳng khác nào rắn mất đầu. Trước khi Chiêu Minh và Quốc sư trở về, ai sẽ là người đứng ra chủ trì đại cục? Đừng để tâm huyết và tính mạng của hai người họ đổ sông đổ bể!”
Sương Mai lặng người.
Nếu là nàng của quá khứ, nhất định sẽ băm vằn kẻ dám hạ độc mình để thỏa lòng căm hận. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc định vung kiếm xuống, trong tâm trí nàng chợt hiện lên ánh nhìn trong trẻo, từ bi của chàng. Gắn bó bên chàng bấy lâu, tâm tính nàng tựa hồ cũng đã thấm nhuần lòng trắc ẩn nơi cửa Phật.
Nghĩ đến cảnh Chiêu Nguyệt – một nữ tử yếu ớt – vì huynh trưởng mà gồng mình trấn giữ Cao Xương suốt ba năm ròng, bao tâm cơ tính toán thảy đều vì quốc gia xã tắc, ngọn lửa hận thù trong lòng Sương Mai bỗng chốc bị một dòng suối mát lành gột rửa sạch trơn.
Nước mất nhà tan, gạch nát ngói vụn ngay trước mắt, chút oán thù cá nhân bỗng trở nên nhỏ bé đến tội nghiệp. Trước vận mệnh của vạn dân Cao Xương, việc giết Chiêu Nguyệt chẳng mang lại nghĩa lý gì, trái lại còn làm hoen ố đại cục.
Sương Mai khẽ nhắm mắt, chậm rãi hạ mũi kiếm xuống.
“Ta sẽ không giết ngươi.”
Nàng hít một hơi thật sâu, giọng nói đanh thép nhưng bình thản:
“Ta không giết ngươi, không phải vì ta đã dung thứ cho những việc ngươi làm, mà bởi ta đã hứa với một người… từ nay về sau, sẽ không lấy sát phạt làm lối thoát cho đời mình.”
Keng một tiếng, nàng dứt khoát thu kiếm vào vỏ:
“Nếu không nể tình Cao Xương đang nghìn cân treo sợi tóc, cần một vị vua biết dốc lòng dốc sức, bách tính cần ngươi đứng ra giữ thành, thì hôm nay có mười mạng ngươi cũng không đủ đền.”
Gạt bỏ tư oán, nàng vẫn còn đại sự phải hoàn thành. Sương Mai thở hắt ra một hơi, lặp lại yêu cầu:
“Ta muốn gặp chàng.”
Lệ Anh lập tức sai người đưa Chiêu Nguyệt đang bị thương vào hậu điện băng bó. Sau đó, hắn tường thuật lại toàn bộ sự việc, từ chuyện Quốc sư mật thám bắt giữ Vương quân, đến việc vạch trần bí mật tráo đổi thân phận của huynh đệ họ Chiêu để giữ vững xã tắc. Những điều này đa phần đều trùng khớp với suy đoán của nàng. Sương Mai lặng lẽ lắng nghe, trong lòng không khỏi thán phục trước sự sáng suốt và quyết đoán của chàng.
Cho đến khi Lệ Anh thở dài, tiết lộ kế sách của Quốc sư. Chàng đã bí mật phái một toán quân tinh nhuệ bí mật rời thành, vòng qua chiến trường chính để đốt sạch kho lương của quân Bắc Hung, thực hiện kế vườn không nhà trống. Giặc phương Bắc vượt nghìn trùng xa xôi tới đây, nếu mất đi nguồn tiếp tế ắt không thể tiếp tục đánh gấp, nhờ đó ta có thêm thời gian chờ viện binh, vòng vây Cao Xương sớm muộn cũng tự tan rã.
Sương Mai trầm tư, nhưng thâm tâm nàng chợt dâng lên một dự cảm chẳng lành. Kế sách này tuy hay, nhưng lại là chiêu cờ cầu thắng trong hiểm nguy, nguy hiểm khôn lường. Đúng lúc ấy, một giáp binh từ ngoài điện hớt hải chạy vào, vệt máu nhòe nhoẹt trên mặt, giọng run rẩy báo tin:
“Báo! Quốc chủ, tướng quân Chiêu Minh và Quốc sư trên đường hành quân đã bị kỵ binh Bắc Hung phục kích, hiện tại… sinh tử chưa rõ!”
Rầm!
Thanh kiếm trong tay Sương Mai rơi xuống đất, vang lên một tiếng khô khốc. Thần sắc nàng sững sờ, ánh mắt trống rỗng, lảo đảo lùi lại một bước. Lệ Anh vội vàng đỡ lấy, nhưng cả người nàng đã cứng đờ như hóa đá.
Dù đôi bàn tay đang run rẩy không thôi, nàng vẫn nghiến răng trấn tĩnh, cúi người nhặt thanh kiếm lên. Ngay sau đó, nàng chậm rãi đảo mắt nhìn quanh toán quân Đại Lương đang canh giữ ngoài điện. Đây đều là những tinh nhuệ theo chân Lý Diệu, mỗi người đều có sức mạnh địch nổi vạn quân.
Sương Mai hít một hơi thật sâu để ổn định lại nhịp tim đang loạn nhịp, nàng bước tới trước mặt thủ lĩnh quân Lương, giọng nói tuy còn vương chút run rẩy nhưng đầy vẻ kiên định:
“Ta muốn xuất thành hội quân với Vương quân Cao Xương, thiêu hủy quân nhu của Bắc Hung. Phiền ngươi lập tức phái người báo tin cho Tứ hoàng tử điện hạ, xin người mau chóng chỉnh quân tới viện trợ…”
Viên thủ lĩnh do dự, ánh mắt lộ vẻ kinh hoàng:
“Nhưng… Điện hạ có lệnh chỉ cho chúng thuộc hạ bảo vệ quý nhân thủ thành tại Cao Xương. Việc ra ngoài nghênh chiến vô cùng hiểm nguy, Điện hạ chắc chắn sẽ không chấp thuận…”
Đôi mày thanh tú của Sương Mai nhướng lên, nàng nheo mắt nhìn bọn họ, thanh âm bình thản nhưng uy lực bức người:
“Ý ta đã quyết. Các ngươi cứ việc tự ý rời đi, sau đó về bẩm báo với Điện hạ rằng các ngươi thấy chết mà không cứu, tự ý bỏ chạy là được.”
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan. Chỉ cảm thấy lời nói của nữ tử này có một sức mạnh khiến người ta không thể khước từ, cuối cùng đành lặng lẽ cúi đầu đi theo nàng.
Sương Mai dẫn quân bước nhanh ra ngoài điện, chợt bị một người cản đường.
“Ta sẽ không để nàng liều mình dấn thân vào hiểm cảnh như vậy.” Lệ Anh dang tay chặn trước mặt nàng, thần sắc nghiêm trọng: “Đừng nói đến việc hiện tại họ sinh tử chưa rõ, nàng có đến đó cũng chưa chắc cứu được họ. Lúc này ngoài thành toàn là thiết kỵ Bắc Hung đang tuần tra gắt gao, dù cung thuật cưỡi ngựa của nàng có giỏi đến đâu, sao có thể sống sót giữa vòng vây cường binh ấy? Nàng không muốn sống nữa sao?”
“Nàng từng cứu mạng ta trước quân Bắc Hung, sao ta có thể nhìn nàng đi nộp mạng? Nếu Phật tử ở đây, ngài ấy cũng sẽ không đồng ý cho nàng đi.”
Lệ Anh đã chứng kiến sự hung mãnh của quân Bắc Hung nên không muốn nàng mạo hiểm tính mạng đi cứu một toán quân đã rơi vào tử cục. Sương Mai nhìn thiếu niên đang nghiêm nghị ngăn cản mình, bỗng nhiên mỉm cười.
Qua hai đời, dù hắn có thể vì người mình yêu mà tâm cơ thâm độc, thì vẫn là một vương tử Lệ Anh trọng tình trọng nghĩa. Nàng bùi ngùi nói:
“Huynh không tò mò vì sao Chiêu Nguyệt dùng ta uy hiếp Phật tử vốn tội không đáng chết, mà lúc nãy ta lại muốn giết nàng sao?”
Lệ Anh nghi hoặc nhìn nàng. Sương Mai khẽ thở dài, thấp giọng nói:
“Nàng lấy Tam ca ra dụ ta, khiến ta uống phải một ngụm Đoạn Hồn tửu. Lệ Anh, hãy giữ bí mật này cho ta, ta chỉ còn sống được một năm thôi.”
“Đoạn Hồn tửu?” Đồng tử Lệ Anh giãn to, gương mặt lập tức biến sắc, nghiến răng nói: “Nàng… nàng ta thật sự điên rồi…”
Ánh mắt Sương Mai xa xăm nhìn về phía khói lửa không tan trên thành lâu ngoài điện, nàng nhạt giọng:
“Nếu thời gian chẳng còn bao lâu, vì sao ta không thể vì chàng mà đánh cược một mạng?”
Đôi mắt nàng mờ đi, những chuyện cũ tại Ô Tư, Toa Xa, Cao Xương, từng hiểm cảnh hiện rõ mồn một trước mắt:
“Trước đây, mỗi khi ta gặp nạn, chàng luôn có mặt, dù ở thân phận nào cũng đều cứu độ cho ta. Hôm nay chàng gặp nạn, dù cơ hội sống mong manh nhưng sao ta có thể bỏ mặc chàng một mình?”
Nói xong, nàng quay sang nhìn toán tinh binh mang theo từ Ô Tư. Đây đều là những chiến binh Tam ca để lại cho nàng, theo hầu nàng mấy năm qua, không chỉ tinh thông cưỡi ngựa bắn cung mà còn được huấn luyện theo quân pháp Bắc Hung năm xưa, đủ sức để lấy giả tráo thật.
Sương Mai đứng thẳng giữa gió, bình tĩnh, toát ra khí phách của một bậc quốc chủ, cất cao giọng:
“Huống hồ, ta đã có một kế sách, có thể cầu thắng trong hiểm nguy, vẫn còn một đường sống.”
Nàng quay đầu nhìn Lệ Anh, gương mặt tĩnh lặng thoáng hiện nét cười:
“Ta tự dẫn binh, sống chết tự chịu. Lúc ta không ở đây, xin huynh hãy giúp đỡ Chiêu Nguyệt bảo vệ tốt Cao Xương, đợi ta trở về.”
Lời nàng nói bình thản vững vàng, không hề có vẻ như sắp đối mặt với kẻ thù mạnh, cũng không có vẻ bi tráng sắp đi vào chỗ chết, mà ngược lại có một sự nhẹ nhõm như được toại nguyện. Lệ Anh biết ý nàng đã quyết không thể ngăn cản, hai tay nắm chặt bên hông hồi lâu, chỉ khẽ mấp máy môi không nói gì thêm, chậm rãi nghiêng người nhường đường.
Sương Mai thắt chiếc kết đồng tâm thật chặt bên hông, buộc lại bằng một nút chết. Nàng như cảm nhận được ý chí sinh tồn mãnh liệt của chàng giữa hiểm cảnh khi bước chân ra khỏi thành.
Đồng cảm như chính mình đang trải qua, nàng cũng giống chàng, trận đánh cuối cùng này đã sớm gạt bỏ chuyện sinh tử sang một bên. Nàng khó khăn lắm mới thấu hiểu được tâm ý hai đời của chàng, còn chưa kịp gặp lại chàng kia mà.
Bất luận chiến hỏa bay tán loạn, bất luận hung hiểm khó lường. Mặc kệ gian nan, bất kể sống chết.
Nàng muốn đi gặp chàng.
![Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 75](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)