Chiều tà buông xuống, tiếng chuông chùa trầm hùng ngân vang, từng nhịp thong thả loang dần khắp kinh thành. Pho tượng vàng uy nghiêm cao ngất giữa mây trời, soi bóng xuống nhân gian đang chìm trong ánh hoàng hôn sóng sánh. Nơi chân trời, nắng chiều đỏ rực như thiêu như đốt, gió thoảng qua khiến bóng cây lay động xôn xao.
Gương mặt Sương Mai phủ đầy những mảng sáng tối loang lổ, che giấu đi nét thẹn thùng vương nơi mày mắt. Nàng khẽ ngước nhìn, bắt gặp một ánh mắt đen kịt, thâm trầm như vực thẳm.
Đó là Quốc sư Không Kiếp.
Sương Mai theo bản năng khẽ nghiêng người, nhìn về phía Phật điện xa xa. Nơi ấy, bóng dáng thanh khiết như ngọc thạch vẫn đang tọa sau rèm thưa, thuyết pháp cho hàng vạn tín đồ. Lạc Tương vận tăng bào trắng thêu chỉ vàng, ánh hào quang vờn quanh thân mình, sáng ngời rực rỡ tựa trăng rằm giữa trời đêm.
Còn vị Quốc sư đứng trước mặt nàng đây, áo bào trắng đã bạc màu như thể bị năm tháng gột rửa đến quạnh quẽ đơn côi. Giữa mùi đàn hương nồng đượm lại phảng phất vị tanh tao của máu tươi. Một người lấy Phật đạo độ trì thế gian, một người dùng sát phạt cứu giúp sinh linh. Rõ ràng là hai thái cực hoàn toàn đối nghịch.
Chẳng trách hòa thượng kia nói duyên nợ đã đứt, đây chẳng qua chỉ là chút tàn duyên vương vấn lại mà thôi. Lòng Sương Mai bỗng chốc trống trải vô cùng, nàng vô thức lùi lại một bước, cảm giác như cả thế gian vừa sụp đổ dưới chân mình.
Nàng không biết chàng đã đến từ lúc nào, đã đứng sau lưng nàng bao lâu, liệu có nghe thấy đoạn đối thoại giữa nàng và vị hòa thượng đầu sẹo kia hay không. Nhớ lại việc trước kia từng lầm tưởng chàng là Lạc Tương mà buông lời mạo phạm, lại có những khi da thịt tình cờ chạm nhau khiến lòng nàng xao động, Sương Mai bỗng thấy quẫn bách. Nàng rũ mắt, nhỏ giọng phân bua:
“Không có… ta không có cầu nguyện điều gì…”
Nàng theo bản năng mà nói dối. Không Kiếp khẽ nhíu mày, ánh mắt chàng vẫn đóng đinh vào kết đồng tâm đang bị nàng nắm chặt trong tay, thản nhiên hỏi:
“Trong tay thí chủ là vật gì?”
Sương Mai chưa kịp thu tay, những sợi tơ hồng của nút thắt đã bị nam nhân kia khều nhẹ, tự nhiên quấn vào ngón trỏ thon dài của chàng. Sợi chỉ đỏ mềm mại tinh tế rủ xuống từ kẽ tay chàng, càng làm nổi bật bàn tay rộng lớn với những khớp xương rõ ràng, mạnh mẽ.
Trong khoảnh khắc ấy, Sương Mai cảm thấy mình như chính sợi tơ hồng kia, hoàn toàn bị chàng nhìn thấu tâm tư mịt mờ đang lẩn khuất.
“Là… là vật cầu bình an.” Sương Mai tất nhiên không thể nói thật, nàng nhắm mắt bịa chuyện: “Ta đang định vào chùa tìm một vị cao tăng tụng kinh khai quang cho nó… Ta xin cáo từ trước…”
Nói đoạn, nàng định rút sợi dây ra khỏi tay chàng, nhưng lại thấy gân xanh trên mu bàn tay chàng khẽ ẩn hiện. Ngón tay chàng chỉ hơi dùng lực, lòng bàn tay nàng đã trống rỗng, nút thắt kia đã nằm gọn trong tay chàng. Không Kiếp đoan trang nhìn nút thắt tầm thường ấy, dùng ngữ khí bình thản nói:
“Ta chính là cao tăng, ta có thể giúp thí chủ tụng kinh khai quang.”
Chân mày Sương Mai giật nảy, cảm giác lòng bàn tay vừa mất đi vật nọ bỗng sinh ra vài phần nóng rực. Nàng muốn đòi lại nút thắt, nhưng suy đi tính lại, ý định thối lui lại chiếm ưu thế. Bởi lẽ chàng không phải Lạc Tương, nàng luôn cảm thấy một sự xa cách vô hình, không thể tùy ý trêu đùa như trước. Từ kiếp trước đến nay, nàng vốn dĩ luôn có vài phần kiêng dè chàng. Chỉ một ánh mắt lạnh lẽo của chàng đảo qua cũng đủ khiến nàng rùng mình sợ hãi.
“Vậy… làm phiền pháp sư vậy…” Nàng lắp bắp đồng ý, đầu cúi càng thấp hơn. Lúc này, nàng thậm chí đã nảy ra ý định vứt bỏ nút đồng tâm ấy, từ nay không bao giờ gặp lại nữa cho xong.
Ngón tay Không Kiếp khẽ móc lấy sợi dây, thu gọn nút thắt vào lòng bàn tay. Chàng liếc nhìn vệt hồng đầy vẻ lúng túng trên mặt nàng, đôi mày càng nhíu chặt. Chàng phất ống tay áo, chắp tay sau lưng:
“Hôm nay, Phật tử thí chủ đã thấy, tượng Phật cũng đã bái xong. Thí chủ đã có thể trở về Ô Tư được chưa?”
Sương Mai nghe ra sự thiếu kiên nhẫn trong lời nói của chàng, nàng kinh ngạc đến mức nghẹn lời. Đôi mắt đen thẳm của chàng đạm mạc rủ xuống, ngữ điệu lạnh lùng, không chút khách sáo:
“Cuộc chiến giữa Cao Xương và Bắc Hung không liên quan gì đến Ô Tư. Thí chủ là vua một nước, rời bỏ quốc gia lâu như thế, làm sao ăn nói với thần dân của mình?”
Sương Mai ngẩn người. Lệ Anh có quan hệ thân thiết với chàng, hẳn đã nói rõ thân phận của nàng cho chàng biết. Chàng xưa nay luôn thương xót dân sinh, thấy nàng đường đường là quốc chủ mà lại tùy tiện bỏ lại Ô Tư, hẳn là đang bất mãn vô cùng. Dưới uy áp vô hình ấy, nàng cảm thấy trán mình nóng bừng, mồ hôi rịn ra lấm tấm.
“Pháp sư giáo huấn phải lắm.” Nàng thấp thỏm trong lòng, do dự một lát rồi thử nói: “Nghe nói tối nay các người định bắt mật thám Bắc Hung. Đợi việc này xong xuôi, ta sẽ khởi hành trở về…”
“Không được.” Chàng quả quyết từ chối, mí mắt khẽ nhướng nhìn trời tối dần, phất tay áo dứt khoát: “Việc này nguy hiểm vạn phần, thí chủ không nên dấn thân vào hiểm cảnh. Lệ Anh đã chuẩn bị sẵn ngựa và hộ vệ, hôm nay trời đã muộn, sáng sớm mai thí chủ hãy theo hắn ra khỏi thành. Đến lúc đó, ta sẽ trả lại nút thắt đã khai quang cho thí chủ.”
Sương Mai mấp máy môi, cuối cùng không nói thêm gì, chỉ giữ lễ tiết cảm ơn chàng đã tận tình giúp đỡ suốt dọc đường. Sau đó nàng xoay người, mang theo vẻ chật vật mà nhanh chóng rời đi.
Ánh hoàng hôn tắt lịm sau dãy núi xa, màn đêm u tối nuốt chửng hào quang của tượng Phật, chỉ còn lại bóng hình cao lớn mờ ảo. Khi người đã đi xa, Không Kiếp vẫn đứng lặng dưới pho tượng Phật duy nhất còn sót lại ở Cao Xương, bóng dáng chàng trống trải và cô tịch đến lạ kỳ.
Chàng không phái binh dỡ bỏ pho tượng khổng lồ này, không chỉ vì nó khó nung chảy, khó đúc tên. Mà là vì chàng từng hứa với nàng, sẽ cùng nàng đi xem pho tượng kim thân nức tiếng Tây Vực này của Cao Xương quốc. Vừa rồi, chàng đã giúp nàng hoàn thành tâm nguyện, mặc dù không phải với thân phận ban đầu, nhưng cũng xem như không hề thất hứa.
Gió đêm lồng lộng thổi tới, nút thắt trong tay theo vạt áo bào phất phơ. Không Kiếp mở lòng bàn tay, lặng lẽ nhìn vật nhỏ nằm gọn trong đó. Trông nó có vài phần quen mắt, khiến một nỗi tiếc nuối và cô độc không tên bỗng chốc dâng lên, nghẹn ứ nơi lồng ngực. Chàng chẳng thể cắt nghĩa nổi cảm xúc kỳ lạ ấy khởi nguồn từ đâu, chỉ thấy tâm can xáo động khôn cùng.
Chàng thừa hiểu nàng xưa nay vốn chẳng tin thần Phật, thậm chí từng khịt mũi coi thường những chuyện tâm linh. Vậy mà giờ đây, nàng lại cam tâm quỳ bái trước Phật đài hồi lâu chỉ vì một nút dây cỏn con, lại còn thiết tha mong cầu cao tăng khai quang trì chú. Nhớ lại dáng vẻ trang nghiêm, thành kính của nàng khi dâng hương cầu khẩn lúc nãy, chàng bỗng thấy bồn chồn vô cớ. Một nỗi thôi thúc vượt ra ngoài lý trí đã khiến chàng cưỡng ép đoạt lấy vật mà nàng hằng nâng niu trong tay.
Kiếp này chàng quanh năm thanh tu, lấy cửa chùa làm chốn dừng chân nên chẳng mấy am tường chuyện thế tục, cũng chưa từng nghe ai nhắc về ý nghĩa của nút thắt này. Thế nhưng, trong sâu thẳm ký ức mịt mờ, chàng lại mơ hồ nhớ ra đây là “Đồng Tâm kết” bắt nguồn từ vùng Trung Nguyên xa xôi.
Chẳng lẽ, thật sự chỉ là cầu bình an thôi sao?
Thần sắc Không Kiếp hư ảo tựa sương khói, che giấu đi tâm bão đang cuộn trào. Chàng chầm chậm khép mắt, đôi bàn tay giấu sau ống tay áo rộng ghì chặt lấy nút thắt chỉ đỏ như muốn giữ lại chút hơi ấm cuối cùng. Màn đêm lặng lẽ buông màn, nuốt chửng lấy bóng hình đơn độc của người tu hành giữa điện thờ vắng lặng.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Đêm ấy, mây đen dày đặc tầng tầng lớp lớp, bầu trời nặng nề như đổ chì. Sương Mai đang đi được nửa đường thì bị một đội binh lính thuộc Vương quân gấp gáp chặn lại. Kẻ dẫn đầu cúi người hành lễ, thái độ cung kính muôn phần; nàng nhận ra đó chính là thân vệ cận cẩn của Chiêu Minh. Vẻ mặt hắn hớt hải, khẩn khoản mời nàng tiến cung. Sương Mai gặng hỏi nhưng hắn tuyệt nhiên không hé môi, chỉ luôn miệng lặp lại một câu:
“Tướng quân có chuyện quân cơ hệ trọng cần thương nghị. Sự việc liên quan mật thiết đến mật thám trong quân, mong cô nương dời bước tới vương cung một chuyến.”
Dẫu lòng đầy nghi hoặc, nhưng vốn tò mò về lai lịch tên nội gián Bắc Hung, nàng đành theo hắn tiến vào hoàng thành. Vương cung Cao Xương thâm nghiêm rộng lớn, tối nay đèn đuốc thắp sáng trưng. Từ đại điện xa xa vọng lại tiếng ca múa mừng thái bình cùng nhịp trống vang trời, báo hiệu một buổi yến tiệc linh đình đang diễn ra.
Sương Mai nhớ thấp thoáng lời Lệ Anh nói, họ định mượn buổi tiệc chiêu đãi các đại tướng để lừa bắt mật thám. Thế nhưng, nàng không được dẫn tới đại điện dự tiệc mà lại bị đưa đi quanh co qua những ngõ ngách khuất nẻo, cuối cùng dừng chân tại một đình viện hẻo lánh sâu trong cung cấm. Nơi này cách tháp Phù Đồ khá xa, nhưng vẫn có thể trông thấy đỉnh tháp bát giác sừng sững, cô độc giữa màn đêm u tối.
Viên thân vệ hành lễ cáo lui, bảo nàng chờ đợi một lát rồi sai hầu quan dâng lên hai chén rượu thơm. Sương Mai quan sát xung quanh, thấy đèn cung đình mờ ảo, vắng lặng không một bóng người, lòng nàng bỗng nảy sinh một nỗi bất an lạ kỳ.
Chờ chừng nửa canh giờ, trong viện mới vang lên tiếng bước chân nhẹ bẫng. Sương Mai vội vàng quay đầu. Ánh nến lung linh hắt lên tà váy gấm tuyết hoa dát vàng của người vừa tới, làm hiện rõ những đóa Văn Thù Lan thêu tay ẩn hiện trong bóng tối.
“Vương huynh còn bận việc hệ trọng tại yến tiệc. Ta mạn phép tới đây bồi ngài uống một ly trước.”
Làn da Chiêu Nguyệt trắng ngần như tuyết, đôi mắt xanh biếc tựa mặt hồ tĩnh lặng giữa đêm đen sâu thẳm. Nàng khẽ mỉm cười, thong dong bước tới như ngọn đèn rạng rỡ thắp sáng căn phòng tối, mang lại cảm giác ấm áp như đang được vỗ về trong gió xuân.
Thế nhưng, khi nàng lại gần, một mùi đàn hương nồng đậm từ ống tay áo xông thẳng vào mũi Sương Mai. Chiêu Nguyệt thân mật kéo nàng ngồi xuống ghế đá, đôi tay trắng nõn khẽ vén cổ tay áo, khiến chiếc vòng ngọc chạm vào nhau phát ra tiếng kêu thanh thúy. Nàng nâng chén rượu, tươi cười đưa tới trước mặt Sương Mai.
“Chuyện mật thám, Quốc chủ đã định liệu thế nào rồi? Hiện tại đã bắt được người chưa?” Sương Mai không còn tâm trí đâu mà thưởng rượu, nóng lòng hỏi ngay.
Chiêu Nguyệt gật đầu, thân thiết ghé sát tai nàng thì thầm:
“Cục diện đã bày sẵn, bên kia đang bắt đầu thu lưới rồi.”
Sương Mai ngước nhìn bầu trời. Trời u ám như sắp đổ mưa dông, đen kịt như mực tàu, thỉnh thoảng lại có tia chớp lóe lên xé toạc màn đêm cùng tiếng sấm ầm ì vang vọng từ phía chân trời. Lòng nàng bỗng nhiên hoảng hốt, khẽ lắc đầu:
“Chỉ sợ xảy ra điều bất trắc, liệu có gây náo loạn vương cung không?”
Chiêu Nguyệt khẽ miết nhẹ vành chén, nhấp một ngụm rượu rồi trấn an:
“Ngài đừng lo, hôm nay ắt sẽ có thu hoạch lớn. Vương huynh ta vốn trăm trận trăm thắng, bắt một tên mật thám nhỏ nhoi thì có gì đáng ngại? Có ta ở đây, Vương huynh chắc chắn sẽ bảo vệ chúng ta vẹn toàn.”
Sương Mai khách sáo khen ngợi:
“Quốc chủ và Tướng quân thật là huynh muội tình thâm, khiến người ta ngưỡng mộ vô cùng.”
Chiêu Nguyệt ngước mắt nhìn Sương Mai, cười bảo:
“Ngài cứ khéo trêu ta. Chắc hẳn ngài cũng có một vị huynh trưởng hết mực thương yêu mình, phải không?”
Sương Mai sững người, đôi mắt hơi rủ xuống, nhàn nhạt đáp:
“Mẫu thân ta chỉ sinh được một mình ta mà thôi.”
Chiêu Nguyệt lảng tránh ánh mắt, hờ hững vò nhẹ chiếc khăn tay trong lòng bàn tay:
“Nghe nói Ô Tư vương xưa nay thường cưới một phu nhân người Đại Lương và một phu nhân người Bắc Hung. Chẳng lẽ ngài lại không có vị huynh trưởng người Bắc Hung nào sao?”
Câu hỏi này có phần đường đột và kỳ quái, Sương Mai không muốn khơi lại chuyện cũ, chỉ đáp sự thật:
“Năm xưa phụ vương ta băng hà, chư vương tranh đoạt ngôi vị, các huynh trưởng của ta đều đã tử nạn trong cuộc binh biến đẫm máu đó. Gia môn bất hạnh, khiến Quốc chủ chê cười rồi…”
Chiêu Nguyệt vẫn giữ nụ cười trên môi, đôi mắt phượng sáng ngời nhưng thanh khiết khẽ nheo lại, nhìn chằm chằm nàng như muốn thấu tận tâm can, rồi hỏi khẽ:
“Thường nghe ngài và một vị huynh trưởng Bắc Hung tình thâm ý trọng. Nếu huynh ấy còn sống, hẳn cũng sẽ nâng niu, chiều chuộng ngài như vương huynh đối với ta vậy, có phải không?”
Sương Mai chợt nhớ đến Lạc Kiêu, lòng đau xót khôn nguôi. Bị Chiêu Nguyệt nhìn xoáy vào tim đen, nàng thấy không tự nhiên, đành gật đầu thừa nhận:
“Đó là lẽ đương nhiên.”
Chiêu Nguyệt dường như rất hài lòng với câu trả lời ấy. Nàng nâng chén rượu về phía Sương Mai, khẽ khàng nói:
“Ta kính ngài một ly.”
Dứt lời, Chiêu Nguyệt hào sảng uống cạn rồi dốc ngược chén, ý cho thấy chẳng còn sót lại giọt nào. Thấy Sương Mai vẫn lặng thinh không chút biểu cảm, nàng ta bèn đưa mắt ra hiệu về phía chén rượu trên bàn. Sương Mai đang rối bời vì chuyện mật thám, lại thấy đêm đã về khuya nên chẳng còn tâm trí đâu mà nhấp môi.
Thấy nàng không đụng đến ly rượu, Chiêu Nguyệt nheo mắt, chẳng chút vội vàng mà từ tốn lấy từ trong tay áo ra một cuộn tranh mới vẽ, khẽ hỏi:
“Người trong tranh này, liệu có phải là vị huynh trưởng mà ngài hằng thương nhớ không”
Sau khi bắt được toán tù binh Bắc Hung lẻn vào thành, nàng ta đã dùng cực hình tra khảo khốc liệt, lại lệnh cho họa sư dựa theo lời khai của chúng mà vẽ nên bức chân dung Lạc Kiêu này, cốt để dò xét tâm can Sương Mai.
Sương Mai kinh hãi tột độ. Nhìn người trong tranh với đôi mày rậm tựa đao tạc, đôi mắt màu hổ phách sắc lạnh cùng đường nét cương nghị anh tuấn, nếu không phải Lạc Kiêu thì còn có thể là ai? Lòng nàng chấn động mãnh liệt, sực nhớ lại lời Lệ Anh từng nói đã thấp thoáng thấy bóng dáng Lạc Kiêu ở gần Cao Xương. Không nỡ bỏ qua dù chỉ một tia hy vọng mong manh, nàng dồn dập hỏi:
“Quốc chủ đã gặp huynh trưởng ta ở Cao Xương sao?”
Chiêu Nguyệt chậm rãi thu cuộn tranh lại, bàn tay lơ đãng lắc lắc chén rượu, cười nói:
“Ta đã có lòng mời mà ngài lại chẳng chịu uống cùng… Chỉ cần ngài uống cạn chén này, ta sẽ nói cho ngài biết đầu đuôi.”
Khó lòng khước từ, Sương Mai đành nhắm mắt nhấp một ngụm rượu nuốt xuống, nóng lòng truy vấn:
“Quốc chủ lấy bức tranh này ở đâu ra vậy?”
Chiêu Nguyệt thản nhiên đáp rằng mấy năm trước Chiêu Minh từng sai người vẽ lại chân dung danh tướng các nước Tây Vực để dễ bề nhận diện trên chiến trường. Sau cùng, nàng ta hờ hững buông một câu:
“Nếu ngài đã nặng lòng với vị huynh trưởng quá cố đến vậy, cuộn tranh này ta tặng lại cho ngài.”
Ánh sáng hy vọng trong mắt Sương Mai phút chốc tắt ngấm. Những phút sau đó, Chiêu Nguyệt chỉ hời hợt nói vài câu chuyện phiếm, phần lớn đều xoay quanh Chiêu Minh. Sương Mai lặng lẽ lắng nghe nhưng lòng dạ như lửa đốt, đôi mắt không ngừng liếc nhìn ánh đèn mờ mịt phía ngoài đình viện.
Thình lình, trên đỉnh đầu một tia chớp xé toạc màn đêm, hàn quang rạch đôi bầu trời đen kịt. Một tiếng sấm vang dội tựa như muốn làm lung lay mặt đất, khiến lòng người không khỏi run rẩy. Ngay sau tiếng sấm, từ phía ngoài viện bỗng truyền đến tiếng người huyên náo, mỗi lúc một gần:
“Sương Mai! Lạc Sương Mai!”
Đó là tiếng gọi của Lệ Anh, giữa không gian tĩnh mịch nghe vô cùng gấp gáp. Sương Mai bỗng đứng bật dậy, thấy bóng dáng Lệ Anh đang hớt hải chạy tới giữa màn đêm.
“Có chuyện gì vậy?” Nàng dồn dập hỏi.
Gương mặt Lệ Anh lộ rõ vẻ hoảng loạn và sợ hãi mà nàng chưa từng thấy ở hắn. Hắn chẳng kịp phân trần, nắm chặt lấy cánh tay nàng lôi đi, hơi thở hổn hển:
“Nàng đi mau!”
Hai người còn chưa kịp quay bước, lớp lớp binh sĩ giáp vàng đã từ bốn phía bủa vây như thác lũ, vây chặt lấy họ đến con kiến cũng khó lọt.
“Muốn chạy đi đâu?”
Một giọng nói lạnh lẽo từ phía sau truyền tới. Chiêu Nguyệt vẫn vận bạch y, thong dong chắp tay sau lưng, chậm rãi bước về phía hai người. Gương mặt nàng ta lạnh lẽo tựa sương tuyết, dưới ánh đèn cung đình sáng rực, khóe môi mỏng manh khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý thâm trầm.
Ống tay áo tuyết trắng phất lên, binh giáp bốn phương lập tức ép tới, định bắt giữ Sương Mai.
“Nữ tử này chính là mật thám Bắc Hung, lập tức áp giải vào đại lao cho ta!”
Sắc mặt Lệ Anh trầm xuống, hắn bước nhanh lên phía trước che chắn cho Sương Mai, nhìn chằm chằm Chiêu Nguyệt:
“Nguyệt Nguyệt, việc này nhất định có hiểu lầm. Khi chưa điều tra rõ ràng, sao có thể tùy tiện hãm hại người vô tội được?”
Chiêu Nguyệt mắt nhìn thẳng, thong dong vẫy tay, thản nhiên đáp:
“Chẳng có hiểu lầm nào ở đây cả. Ta có chứng cứ xác đáng.”
Dứt lời, một toán binh giáp áp giải mấy tên lính Bắc Hung quần áo tả tơi, thô bạo quăng xuống đất. Những kẻ này dường như vừa trải qua một trận nghiêm hình tra khảo khốc liệt, khắp mình đầy vết thương máu thịt be bét, thần trí mê muội, đôi môi nứt nẻ chỉ còn phát ra những tiếng rên rỉ yếu ớt.
Chiêu Nguyệt chỉ vào đám phạm nhân, hờ hững nói:
“Hôm nay trong thành bắt được vài tên mật thám Bắc Hung trà trộn vào quân ta, trên người chúng đều giấu bức họa của nàng ta. Còn dám nói nàng ta không liên quan đến Bắc Hung sao?”
Nàng ta giận dữ ném cuộn tranh vừa lục soát được xuống trước mặt Lệ Anh. Trông thấy bức họa vẽ dáng múa quen thuộc, Lệ Anh khẽ nghiến răng, lạnh giọng đáp trả:
“Dù vậy cũng không thể chứng minh nàng ấy tiết lộ tình báo cho quân địch. Làm vậy chẳng phải là vu khống trắng trợn sao?”
Chiêu Nguyệt cười lạnh:
“Huynh mang “khách quý” tới Cao Xương, ta chỉ tạm thời giam giữ chứ chưa lập tức xử trảm đã là nể mặt huynh lắm rồi. Nay đại quân Bắc Hung áp sát, Cao Xương nguy khốn sớm tối, ta thà bắt nhầm còn hơn bỏ sót. Huynh và Quốc sư tốt nhất nên sớm tìm ra hung thủ thực sự, bằng không, ta sẽ giết nàng ta để tế cờ, an ủi linh hồn những chiến sĩ vương quân đã ngã xuống.”
“Nàng!” Lệ Anh còn muốn tranh luận, nhưng một bàn tay đã túm lấy góc áo hắn.
Sương Mai khẽ lắc đầu, thần sắc nàng bình tĩnh đến lạ kỳ:
“Ta tin tưởng Quốc sư, chắc chắn ngài ấy sẽ trả lại sự trong sạch cho ta.”
Nàng vẫn nhớ bức họa miêu tả dáng múa của mình, người Bắc Hung quả thực đang ráo riết tìm kiếm nó. Tây Vực rộng lớn, kẻ muốn tìm nàng không thiếu, vốn chẳng có gì lạ. Nhưng việc này lại xảy ra đúng lúc chiến sự giữa Cao Xương và Bắc Hung đang căng thẳng tột độ, khiến nàng có trăm miệng cũng không cách nào bào chữa.
Huống hồ, nơi đây đều là tinh binh Cao Xương, Chiêu Nguyệt lại nắm trong tay cả nhân chứng vật chứng, ý đồ đã định, tuyệt đối không buông tay. Nàng và Lệ Anh lúc này không còn khả năng phản kháng, chi bằng tạm thời nhượng bộ để mưu tính về sau. Đêm nay, Quốc sư nhất định sẽ bắt được mật thám thật sự, chút thiệt thòi nhất thời này nàng cam lòng chịu đựng.
Khi binh lính áp giải Sương Mai đi xa, Lệ Anh phất mạnh tay áo, ánh mắt đóng đinh vào nữ tử đang đứng tựa cửa hiên với vẻ thản nhiên đến lạ lùng:
“Nguyệt Nguyệt, nàng rõ ràng biết nàng ấy không phải mật thám, có đúng không?”
Chiêu Nguyệt hừ lạnh một tiếng, đôi mắt phượng xanh biếc tỏa ra ánh sáng u tối, ẩn chứa một luồng sát khí kinh người khiến không gian quanh nàng ta như đông cứng lại:
“Bắc Hung tàn sát thần dân của ta, làm thương tổn vương huynh ta, khiến người dân Cao Xương đêm ngày bất an. Kẻ nào trong số chúng còn mong có đường sống sót trở về chứ? Chỉ cần nàng ta có một tia khả năng thông đồng với địch, ta tuyệt đối sẽ không nương tay, nhất định phải bắt chúng nợ máu trả bằng máu.”
Lệ Anh ngẩn ngơ. Hắn nhìn thấy trong đôi mắt tuyệt mỹ kia là sự oán độc và căm hận thâm căn cố đế mà hắn chưa từng thấy trước đây. Hắn vì nàng mà khổ tâm mưu tính, một lòng chờ đợi ngày hội ngộ để tìm lại nụ cười thanh thuần năm cũ. Nhưng chẳng biết tự bao giờ, nàng đã không còn vẻ ngây thơ, dịu dàng của trước kia nữa. Trong thân hình mảnh mai ấy dường như đang thiêu đốt một ngọn lửa hận thù hừng hực, không một phút giây ngơi nghỉ.
Lệ Anh định nói rồi lại thôi. Nàng đang đối mặt với cảnh nước mất nhà tan, hắn thấy mình chẳng có tư cách gì để chỉ trích chấp niệm bảo vệ Cao Xương bằng mọi giá của nàng. Sau một hồi trầm mặc, hắn chỉ biết lắc đầu, lặng lẽ quay lưng rời đi.
Vòm trời mỗi lúc một thấp dần, màn đêm đặc quánh như đổ chì. Điện quang chợt lóe xé toạc tầng mây, sấm sét vang rền trời đất. Gió mưa vần vũ kéo đến, đèn lồng cung đình chập chờn sắp tắt giữa cơn giông. Hơi ẩm thấm đẫm không gian, khí lạnh từ vũ khí của binh lính bốn phương tám hướng ập tới.
Nơi đình viện vắng lặng, Chiêu Nguyệt chậm rãi xoay người, thưởng thức lớp rượu mỏng còn sót lại trên bàn thạch. Đôi mày liễu nhếch cao, nàng ta nở một nụ cười lạnh thấu xương tủy:
“Còn muốn về Ô Tư sao? Vọng tưởng.”
Chén rượu trong tay bị siết chặt đến trắng bệch, những cánh hoa Văn Thù Lan thêu trên áo như muốn cứa đứt đầu ngón tay nàng ta.
“Dựa vào đâu mà ngươi có thể đoàn tụ với Tam ca của mình, còn ta lại phải chịu cảnh chia lìa vương huynh? Huynh trưởng của ngươi muốn tiêu diệt Cao Xương ta, vậy thì ta sẽ giết ngươi trước.”
Chén sứ bị ném mạnh xuống đất, vỡ tan thành trăm mảnh, rượu tràn ra thấm vào lớp cỏ khô, nhanh chóng bị trận mưa rào vừa đổ xuống gột sạch, không để lại chút dấu vết.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Tiếng mưa rơi tí tách buồn bã. Hơi nước thấm qua kẽ hở cửa lao, tụ thành từng dòng nhỏ len lỏi chảy xuống thềm đá lạnh lẽo. Những luồng gió mạnh cuốn theo nước mưa thỉnh thoảng lại tạt vào, dập tắt những ngọn đèn dầu lay lắt trên vách. Chút ánh sáng hiếm hoi bị bóng tối nuốt chửng, cảm giác nghẹt thở bao trùm lấy không gian u uất.
Trong ánh sáng lung linh huyền ảo, Sương Mai cảm nhận được động tĩnh, nàng mở mắt, ngước nhìn lên phía thềm đá. Tại cửa lao xuất hiện một bóng người xa lạ khoác áo choàng có mũ trùm kín mít, thân hình cao lớn nhưng gầy gò. Đám lính canh gác địa lao đều đang cung kính cúi đầu trước người mới tới.
Sương Mai quan sát hồi lâu, chắc chắn rằng nàng chưa từng gặp người này. Trên thềm đá vang lên tiếng bước chân nhẹ bẫng, tà áo sưởng rộng thùng thình bị gió thổi tung bay phất phơ, kèm theo tiếng ho khẽ khàng. Ngục tốt vội vàng mở cửa lao. Sương Mai đứng dậy từ đống cỏ khô, cảnh giác nhìn đối phương.
Đến khi người nọ tiến lại gần, nàng mới nhận thấy nam nhân này gầy gò đến dị thường. Dưới ống tay áo thêu hoa văn Văn Thù Lan nạm vàng rực rỡ, mu bàn tay gầy trơ xương lộ ra, dáng vẻ tiều tụy như một bộ hài cốt di động, mọi hành động đều chậm chạp vô cùng. Dưới ánh đèn mờ ảo, nửa khuôn mặt của hắn bị mũ trùm che khuất, chỉ để lộ đôi môi mỏng trắng bệch tựa lưỡi kiếm lạnh lùng.
Hắn trước sau không hề ngẩng đầu, sau một trận ho dồn dập đến xé lòng, hắn khẽ phất tay. Mấy vị thị nữ phía sau lập tức xông lên trấn giữ Sương Mai.
“Các người định làm gì?”
Sương Mai chưa kịp phản kháng, một thị nữ đã dùng hai ngón tay bóp chặt yết hầu nàng với lực đạo chuẩn xác, khiến nàng bị ép phải nôn ra một chút nước trong bụng. Thị nữ kia cúi đầu, trầm giọng nói:
“Cô nương lỡ uống phải Đoạn Hồn tửu, loại độc này vốn vô phương cứu chữa. Vừa rồi ta dùng phương pháp thúc nôn để ép độc ra, có phần mạo phạm, xin cô nương thứ lỗi.”
Sương Mai tay chống xuống đất, nhớ lại lúc Chiêu Nguyệt dùng bức họa Lạc Kiêu làm mồi nhử, vừa đấm vừa xoa ép nàng uống một ngụm rượu. Lúc ấy nàng không thấy có gì lạ, bèn lẩm bẩm đầy nghi hoặc:
“Đoạn Hồn tửu?”
Thị nữ đáp:
“Đoạn Hồn tửu là bí pháp của vương thất Cao Xương, vị không khác gì rượu thường, nhưng uống vào sẽ khiến lục phủ ngũ tạng dần đứt đoạn mà chết. Cô nương uống không nhiều, vẫn còn một năm để tìm cách cứu vãn.”
Sương Mai ngẩn người, cười lạnh:
“Ý ngươi là ta chỉ còn sống được vẻn vẹn một năm?”
Nàng chẳng cảm thấy cơ thể có chút suy yếu nào, hoàn toàn không tin vào những lời lẽ hão huyền này. Thị nữ không đáp lời, chỉ khẽ gật đầu rồi lùi vào bóng tối.
Nam nhân đứng lặng bấy lâu khẽ nghiêng mình, tà áo bào đen thẫm bao phủ lấy thân hình hắn như một bóng ma vất vưởng, chẳng chút sinh khí. Hắn ra hiệu cho tay chân mở toang cửa ngục, rồi chậm rãi cất lời:
“Các hạ, mời.”
Giọng nói tuy khàn đục nhưng ẩn chứa một sức mạnh áp chế tuyệt đối, toát lên uy nghi của kẻ từng thống lĩnh thiên quân vạn mã. Đây rõ ràng là muốn thả nàng đi. Sương Mai nhìn thấy hoa văn Văn Thù Lan trên y phục của hắn, đoán chắc đây chính là một nhân vật quyền lực của vương thất Cao Xương. Những người này hình dạng cổ quái, lời lẽ lại càng kỳ lạ, Sương Mai dù nửa tin nửa ngờ, nhưng sau vài giây chần chừ, nàng nhanh chóng bước ra khỏi ngục tối.
Đến cửa lao, nàng khựng lại, ngoảnh đầu nhìn bóng lưng đơn độc của người nọ mà hỏi:
“Các người không phải nghi ngờ ta là mật thám sao?”
“Ngươi không phải mật thám. Đừng chần chừ nữa, đi mau đi.” Thanh âm nam nhân trầm tĩnh, đanh thép như đóng đinh vào không gian. Dứt lời, đáp lại nàng chỉ còn là tiếng ho khan cố nén đầy đau đớn.
“Bắc Hung đang tập kích, Cao Xương lâm nguy. Bạn bè của ta đều đang vì mảnh đất này mà dốc sức chiến đấu…” Sương Mai nhớ tới Không Kiếp và Lệ Anh, bước chân trên thềm đá bỗng trĩu nặng. Nếu nàng đột ngột biến mất không dấu vết, bọn họ nhất định sẽ lo lắng khôn cùng.
Nghe vậy, người nọ chậm rãi xoay người lại. Bóng đen từ chiếc mũ trùm đổ dài xuống đường cằm gầy gò, sắc lẹm của hắn.
“Các hạ vì Cao Xương mà vào sinh ra tử, nhưng Cao Xương lại hổ thẹn với các hạ. Ân oán vướng bận đủ điều, chỉ đành đợi kiếp sau kết thúc vậy.”
Hắn khẽ buông một tiếng thở dài não nề. Vành mũ bị gió thốc ngược, lộ ra sống mũi cao thẳng cùng hốc mắt sâu hoắm hằn rõ vẻ mệt mỏi rã rời.
“Cao Xương đã hết thuốc chữa rồi. Ngươi hãy về Ô Tư đi, đừng bao giờ quay lại nữa.”
Đám tinh binh đi cùng người nọ lập tức vây quanh, hộ tống Sương Mai ra khỏi cửa địa lao. Nàng cảm nhận rõ rệt rằng hắn và thuộc hạ không hề có ác ý, thậm chí là đang cố bảo vệ nàng. Vừa ra đến cửa lao, tiểu đội tinh nhuệ nàng mang từ Ô Tư tới đã tề tựu đông đủ, ngựa xe sẵn sàng.
Trước khi rời đi, Sương Mai đột ngột quay đầu nhìn người nọ lần cuối. Nam nhân phía dưới đang giơ tay che miệng, cơn ho kịch liệt khiến bả vai hắn rung lên bần bật. Trong lúc chấn động, chiếc mũ trùm đầu của hắn tuột xuống, để lộ vài sợi tóc bạc trắng lạc lõng bên thái dương đen nhánh. Hắn dường như nhạy cảm nhận ra cái nhìn thầm lặng của nàng, khẽ ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao đảo qua.
Bốn mắt chạm nhau trong khoảnh khắc định mệnh trước khi nàng bị cuốn đi. Sương Mai chấn động tâm can, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng. Đó là một đôi mắt phượng vô cùng, vô cùng quen thuộc.
Lạc Sương Mai chưa kịp lục lọi ký ức xem đã gặp đôi mắt ấy ở đâu, tinh binh phía sau đã nhanh chóng hộ tống nàng lên ngựa. Giữa tiếng sấm chớp đùng đoàng và cơn mưa tầm tã, toán binh sĩ Cao Xương giữ thái độ cứng rắn, gần như không cho nàng cơ hội từ chối mà ép nàng phải rời thành ngay tức khắc. Mỗi khi Sương Mai định ghìm cương dừng lại, bọn họ đều quát lớn:
“Tướng quân có lệnh, cô nương phải rời đi ngay lập tức! Tuyệt đối không được dừng lại!”
Bọn họ dẫn nàng theo một mật đạo xuyên rừng rậm rì phía sau vương cung để thoát khỏi Cao Xương, không để nàng có lấy một khắc ngoảnh đầu nhìn lại kinh thành đang chìm trong binh lửa.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Trong địa lao u tối, nam nhân kéo lại mũ trùm đầu che khuất gương mặt, chỉnh đốn y phục rồi chậm rãi bước lên thềm đá. Lưng hắn hơi khòm xuống vì bệnh tật, bước đi nặng nề. Viên thân vệ lặng lẽ theo sau, vẻ mặt đầy khó xử, cuối cùng không nhịn được mà nói nhỏ:
“Vì sao phải thả con cá lớn này đi? Nếu Quốc chủ biết được…”
Nam nhân nheo mắt, ánh nhìn ảm đạm hướng về màn mưa mịt mù, nơi vương thành Cao Xương vĩ đại đang lờ mờ khuất lấp phía sau những rặng cây:
“Nàng và Cao Xương vốn có thâm căn cố đế. Cùng mang dòng máu hoàng tộc chảy trong huyết quản, sao ta có thể để A Nguyệt làm càn như thế… Việc đã đến nước này, hà tất phải liên lụy thêm một người vô tội.”
Trông hắn rã rời như đã vắt kiệt sức tàn, vậy mà thanh âm cất lên vẫn thong dong, tự tại vô cùng:
“Huống hồ, ta không muốn thấy A Nguyệt lún sâu vào sai lầm thêm nữa. Nàng ta chẳng qua cũng chỉ là một tiểu cô nương mà thôi. Vì ta, vì mảnh đất Cao Xương này mà đôi tay đã nhuốm đầy máu tanh, gây ra bao nhiêu ác nghiệp… Sau đêm nay, tất cả nên kết thúc thôi.”
Hắn xoay nhẹ chiếc nhẫn Tuyết Ngọc trên ngón cái, khuôn mặt tái nhợt như đá tạc bỗng hiện lên một tia thần sắc khó tả. Giống như một nụ cười thanh thản sau cùng, lại giống như hận ý sắc lẹm chưa tan.
“Sớm nên kết thúc rồi…” Hắn lẩm bẩm.
Thân vệ chỉ biết lắc đầu thở dài, ánh mắt đầy xót xa. Thấy hắn đã bước hẳn vào màn mưa, viên vệ sĩ vội vàng tiến lên khoác thêm lớp áo tơi dày nặng, sợ hắn lại nhiễm lạnh mà tổn thọ thêm. Nam nhân xua tay ra hiệu không sao. Được tự do dưới làn mưa lần cuối này, hắn cảm thấy thật nhẹ lòng, đó là một sự tự tại mà suốt nhiều năm qua hắn chưa từng nếm trải.
Cơ thể run rẩy cố gắng áp chế vị tanh nồng của máu tươi đang trào lên cổ họng, hắn sải bước tiến về phía vương cung. Hình hài mảnh khảnh, tiều tụy, nhưng thần thái lại kiên định vô cùng.
Vừa bước lên thềm ngọc của đại điện, hắn chợt nhận thấy buổi yến tiệc vốn đang ca múa mừng vui nay đã im hơi lặng tiếng đến lạnh lẽo. Vừa ngước mắt, hắn đã thấy một thân vệ vừa lăn vừa bò chạy về phía mình, máu tươi từ cổ tuôn ra xối xả, chảy thành dòng rồi nhanh chóng bị nước mưa gột sạch trên bậc thềm đá.
“Không có sơ đồ bố phòng… là… là cạm bẫy…”
Lời chưa dứt, tên thân vệ đã ngã gục trong vũng máu. Nam nhân cúi đầu, khuôn mặt giấu kín dưới vành mũ, chiếc áo choàng bị gió thổi tung loạn xạ. Hắn không chút do dự bước vào vũng máu pha lẫn nước mưa, thản nhiên lướt qua những xác chết nằm ngổn ngang trên sân điện.
Trông thấy bóng dáng ngọc bạch cao khiết kia đang đứng sừng sững trước điện, bước chân nam nhân khựng lại. Dưới mũ trùm rộng, ánh mắt hắn lạnh thấu xương tủy, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt:
“Thì ra là mời hổ vào tròng, mưu kế của Phật tử quả thực thâm sâu.”
Trong chớp mắt, cánh tay gầy guộc đã nhanh nhẹn rút thanh đao dài từ bên hông một xác chết. Theo từng bước chân vững chãi tiến lên thềm đá, mũi đao lê chậm trên nền gạch, rạch những vệt dài và phát ra tiếng rít buốt óc, nghe thê lương đến rợn người.
Âm thanh ấy tựa như tiếng quỷ khóc tru tréo từ cõi âm ti địa ngục vọng về.
“Đêm nay kẻ nào cản ta…”
Hắn tiến lại gần, hơi lạnh từ lưỡi đao nhuốm máu phả vào da thịt. Mũi đao chậm rãi nhấc lên, tì vào vạt áo trắng tinh khôi của chàng, rồi cứ thế miết nhẹ xuống dưới, vạch một đường sắc lạnh hướng thẳng về phía lồng ngực.
“Thần ngăn giết Thần, Phật ngăn giết Phật.”
![Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 72](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)