Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 71
SKSLTGCPT

[SKSLTGCPT] – Chương 71

Tác giả: Dư Hà Thích

5069 từ · 23 phút đọc

Sau Khi Sống Lại, Ta Gả Cho Phật Tử: [SKSLTGCPT] – Chương 71

Nàng xúc động thốt ra một câu hỏi không đầu không đuôi.

Nàng không gọi tên, cũng chẳng nói rõ “huynh ấy” là ai, chỉ dùng một đại từ mơ hồ để ám chỉ. Nhưng nàng tin chắc rằng chàng hiểu người nàng đang nhắc đến là ai. Bởi lẽ trên thế gian này, người khiến nàng khắc cốt ghi tâm đến nhường ấy vốn chỉ có một mà thôi.

Chàng chỉ đạm mạc liếc nhìn nàng một cái rồi thản nhiên thu hồi ánh mắt. Lực đạo nơi bàn tay chàng không giảm, che chở đưa nàng rời khỏi điện thờ Phật đang hỗn loạn. Đám binh giáp do chàng dẫn tới nhanh chóng xông lên, vây quanh bảo vệ nàng phía sau hàng trụ hành lang vững chãi, cách ly khỏi đám đông đang bạo loạn điên cuồng.

Giữa cơn hoảng hốt, Sương Mai bị tầng tầng lớp lớp binh giáp che chắn phía sau, bỗng cảm thấy lòng bàn tay truyền đến một cảm giác ấm nóng. Nàng mở tay ra nhìn, kinh hoàng thấy một vệt máu tươi còn chưa kịp ráo. Nàng vội vàng kiểm tra quanh thân, y phục vẫn nguyên vẹn, chẳng có lấy một vết thương nào.

Cõi lòng Sương Mai khẽ động, nàng kiễng chân ngẩng đầu, cố nhìn về phía nam nhân đang đứng hiên ngang dưới điện thờ Phật.

Thái dương chàng đã bị đá nhọn ném trúng, một vệt máu tươi từ chân mày đen nhánh chảy dài xuống, khiến hốc mắt như phủ đầy tơ máu, trông hung bạo đến gai người. Luồng sát khí lạnh lẽo tựa cõi âm tỏa ra từ người chàng, đến cả ánh sáng Phật đài trang nghiêm trong điện cũng chẳng thể lấn át nổi. Tăng bào thấm đẫm máu tươi, những vệt sẹo đen sẫm đáng sợ hằn trên da thịt; trên tay chàng vẫn nắm chặt lưỡi đao rướm máu chẳng rõ của kẻ nào, trông chàng lúc này chẳng khác gì một vị A Tu La vừa trở về từ tầng sâu nhất của địa ngục.

Chàng chỉ cần đứng tĩnh tại đó, đám đông đang xao động hỗn loạn liền bị khiếp sợ, tiếng mắng chửi cùng lời bàn tán nhỏ dần rồi tắt hẳn. Trong phút chốc, khung cảnh trước điện Phật trở nên trang nghiêm đến vạn phần.

Đôi mắt đen thẳm của nam nhân hơi nheo lại, ngón tay thon dài loang lổ vết máu khẽ nâng lên ra hiệu.

Đám binh giáp phía sau lập tức hiểu ý, không chút chần chừ, tay cầm những sợi dây thừng đã chuẩn bị từ trước, sải bước lao lên điện thờ Phật. Chúng bao vây lấy kim thân tượng Phật, quấn dây thừng chằng chịt từ trên xuống dưới. Kẻ dưới chân đài ra sức kéo dây, người sau lưng tượng dùng vai đẩy mạnh.

Chỉ trong khoảnh khắc, pho tượng Phật cao lớn liền bị bứng gốc khỏi tòa sen, mặt úp xuống đất, ầm ầm sụp đổ. Bàn thờ Phật, hương nến, quả phẩm, đỉnh lư, kinh kỳ cũng theo đó mà vỡ nát, tro tàn rơi rụng đầy đất.

Nam nhân chậm rãi tiến tới, vung tay rút phắt mũi tên đang cắm giữa trán tượng Phật ra. Chỉ trong chớp mắt, pho tượng bắt đầu nứt toác từ giữa chân mày, gương mặt trở nên dữ tợn, chẳng còn sót lại chút vẻ từ bi thoát tục nào. Suy cho cùng, đây cũng chỉ là một pho tượng giả tạo, vốn chẳng phải Phật thật ở đời.

Trong đám đông đang ngây dại, ban đầu vang lên một tiếng nức nở thấp xé lòng, rồi sau đó tiếng khóc tang thương lan rộng khắp nơi. Những người có mặt ở đó đồng loạt quỳ phục xuống đất như sóng triều dâng. Các tín đồ khóc lóc thảm thiết, xông tới ôm lấy những mảnh tượng đang bị vận chuyển đi, lấy thân mình che chắn cho mặt Phật, tay Phật, chân Phật, nhất quyết không để binh giáp dời đi dù chỉ một bước.

Có kẻ vung tay, run rẩy chỉ thẳng vào Sương Mai đang trốn sau lưng binh giáp, rồi lại chỉ vào Lạc Tương đang đứng lù lù bất động trước điện Phật, giận dữ quát lớn:

“Các ngươi, các ngươi hủy hoại thánh tượng Phật Tổ, tội nghiệt này chẳng khác nào làm thân Phật chảy máu, nhất định sẽ bị đọa xuống địa ngục A Tì ngũ vô gián!

Làm thân Phật chảy máu là một trong năm trọng tội ngũ nghịch, những tội danh cực nặng mà kẻ phạm phải sẽ bị đọa đày nơi địa ngục muôn kiếp chẳng thể siêu sinh. Kinh Phật kể lại rằng, khi đức Thích Ca Mâu Ni còn tại thế, người em họ là Đề Bà Đạt Đa vì lòng đố kỵ che mờ lý trí, đã lén lăn đá lớn từ trên cao xuống hãm hại Ngài. Ngay khi làm thân Phật rướm máu, đất trời rúng động, đại địa dưới chân Đề Bà Đạt Đa tức thì nứt toác, khiến kẻ nghịch đạo ấy bị đọa thẳng xuống địa ngục Vô Gián.

Nghe lời đe dọa đầy oán độc ấy, đám binh giáp đang khiêng tượng Phật quệt mồ hôi trên trán, lộ vẻ do dự, bước chân chậm dần rồi dừng hẳn lại.

Giữa oán khí ngút trời và tiếng khóc than đầy điện, mặt Lạc Tương vẫn không đổi sắc, coi như không thấy, nghe như không hay. Chàng khẽ phất ống tay áo, ánh mắt sắc bén đảo qua một vòng chư thiên thần Phật trong điện, cao giọng nói:

“Nếu Phật Tổ giáng tội, một mình ta xin gánh vác tất thảy. Nếu phải đọa địa ngục, cũng chỉ một mình ta vào mà thôi. Chuyện này không liên quan gì đến chư vị ở đây cả.”

Từng chữ đanh thép, vang dội như tiếng vàng đá chạm nhau, chẳng chút hối tâm. Dù đối mặt với vạn người phỉ báng, chàng vẫn hiên ngang bước tới.

Không gian lại rơi vào tĩnh lặng đến đáng sợ. Kẻ kia vẫn không buông tha, lại chỉ vào từng tên binh giáp đang khuân vác kim tượng, đôi mắt như muốn rách ra, mắng nhiếc:

“Ngươi vốn là đệ tử Phật môn, nay lại cậy thế binh quyền mà ra tay hủy hoại Tam Bảo. Địa ngục A Tì vốn chẳng phân sang hèn, dù ngươi có tụng vạn biến kinh văn cũng chẳng thể rửa sạch tội nghiệt này. Ngươi thật sự… không biết sợ quả báo là gì sao?”

Lạc Tương thần sắc bình thản, mang theo vẻ đạm nhiên coi nhẹ tử sinh, lạnh lùng đáp:

“Đất nước Cao Xương đang lâm nguy, vì cứu lấy muôn vàn sinh linh, ta dẫu có phải chịu muôn vàn khổ hình nơi địa ngục cũng chẳng quản chi. Tâm nguyện đã định, không gì lay chuyển nổi.”

“Tâm ta đã định đó là lẽ thiện, dẫu vạn kiếp bất phục, ta cũng cam lòng.”

Sương Mai lặng lẽ nhìn theo bóng lưng chàng, nhớ lại một câu thơ chàng từng dạy nàng ở kiếp trước, hốc mắt chợt thấy cay nồng. Những hình ảnh mờ nhạt của tiền kiếp bỗng hiện về rõ nét trong đáy mắt.

Khi ấy, ngoài cửa sổ mưa bụi lất phất bay, hoa lê lặng lẽ rụng rơi đầy sân. Nàng cắn cán bút, đọc mãi mà chẳng hiểu ý nghĩa câu Sở Từ trước mặt, hết nhìn màn mưa buồn lại nhìn đôi chim yến lướt qua mái cung tường xa xăm.

Phía sau bức bình phong, Quốc sư nhìn ra nỗi băn khoăn của nàng, khẽ niệm lại một lần, giọng trầm buồn:

“Trường thái tức dĩ yểm thế hề, ai dân sinh chi đa gian. Diệc dư tâm chi sở thiện hề, tuy cửu tử kỳ ưu vị hối.”

“Ý nghĩa câu này là…” Chàng đứng dậy từ sau án thư, đưa mắt nhìn về phía hoàng thành cao lớn đang mờ mịt trong màn mưa bụi, thanh âm trầm thấp tiếp nối: “Quân tử một lòng theo đuổi sở nguyện của bản thân, cho dù vạn tội đổ lên thân, vĩnh viễn đọa lạc ở địa ngục Diêm La m, cũng tuyệt đối không hối tiếc…”

Năm đó thiên tai dồn dập, hạn hán mất mùa liên miên khiến ngân khố cạn kiệt, dân chúng lầm than. Sương Mai nghe phong thanh Quốc sư đã hạ lệnh nấu chảy gần trăm pho tượng Phật tại các chùa miếu để đúc tiền cứu đói cho dân nghèo. Chính vì lẽ đó, chàng bị triều thần dâng sớ buộc tội, bị tín đồ Phật môn khắp thiên hạ buông lời nhục mạ không ngớt.

Nàng cảm nhận được nỗi bi thương sâu thẳm ẩn sau vẻ kiên định gang thép của chàng, liền xoắn nhẹ lọn tóc mây, dùng giọng điệu mỉa mai để che giấu sự xót xa:

“Quốc sư vốn là bậc chân tu, được Bệ hạ hết lòng tôn kính để dốc sức làm rạng danh Phật môn. Vậy mà nay, ngài lại nhẫn tâm quay lưng với Phật Tổ, cam chịu để người đời phỉ báng, miệt thị. Chẳng lẽ… trong lòng ngài thật sự không một chút hối tiếc sao?”

Chàng chậm rãi xoay người lại, đôi mắt đen thẳm như hố sâu hun hút nhìn nàng xuyên qua lớp bình phong lụa mỏng, khẽ đáp:

“Ta đã nguyện lún sâu vào vô gián, chỉ cầu chúng sinh được bình an vô sự. Vĩnh viễn, vĩnh viễn không bao giờ hối hận.”

“Kiếp trước, nàng từng trách thầm chàng sao quá đỗi cố chấp, tự chuốc lấy ô danh muôn đời, để một bậc cao tăng lại kết thúc trong sự phỉ báng của người đời. Kiếp này, tận mắt chứng kiến nạn lớn của Cao Xương, nàng mới thấu hiểu giữa thời loạn lạc đảo điên này, một người dám vì nước vì dân mà hy sinh cả thanh danh lẫn linh hồn như chàng đáng kính biết nhường nào.”

Sương Mai đứng nép mình sau trụ hành lang, một nỗi chua xót nghẹn ngào dâng trào từ đáy lòng lên tận khóe mắt, khiến hàng mi cong vút đẫm lệ.

“Thí chủ bị thương sao?” Giọng nói trầm thấp của chàng đột ngột vang lên bên tai.

Sương Mai không đáp, định giơ tay lau vội nước mắt vì chẳng muốn chàng nhìn thấy dáng vẻ yếu đuối của mình, nhưng lại chợt phát hiện bàn tay mình đã lấm lem vết máu khô. Đó là máu của chàng rơi xuống khi chàng liều mình che chở cho nàng giữa đám đông cuồng loạn.

Thân vệ tiến lên đưa cho chàng chiếc khăn sạch, vốn định để chàng lau vết thương đang rỉ máu trên mặt. Nhưng chàng nhận lấy, rồi lại dịu dàng mở bàn tay đang nắm chặt của nàng ra. Lạc Tương cúi mắt, tỉ mỉ và kiên nhẫn lau đi từng vệt máu bết lại trên đôi tay mềm mại của nàng.

Kể từ khi chàng đề ra kế sách nung chảy tượng Phật, ngoại trừ hai huynh muội Chiêu Thị nửa tin nửa ngờ mà mặc kệ chàng hành sự, tất cả mọi người đều đứng ở phía đối lập, kẻ kịch liệt phản đối, người ngấm ngầm ngăn trở, khó khăn bủa vây trùng điệp. Chàng không ngờ nàng lại đột ngột xuất hiện. Càng không ngờ nàng lại là người đầu tiên dũng cảm đứng ra ủng hộ chàng bằng hành động quyết liệt nhất.

Giây phút nhìn thấy mũi tên chấn động tứ phương kia găm thẳng vào trán tượng Phật, lẽ ra chàng phải lập tức tiến lên đưa nàng rời đi. Thế nhưng bước chân chàng lại khựng lại giữa đám đông chỉ để ngước nhìn thần thái kiên định, tư thế hiên ngang ấy. Nàng tỏa sáng vô ngần, rực rỡ đến mức ngay cả ánh hào quang trên vách điện cũng chẳng thể sánh bằng đôi mắt sáng rực đang bùng cháy ngọn lửa quả cảm kia.

Giữa nỗi chấn động cực hạn, lòng chàng bỗng dâng lên một sự sợ hãi muộn màng. Nếu chàng đến chậm dù chỉ một bước, chàng không dám tưởng tượng đám tín đồ cuồng loạn kia sẽ làm gì nàng. Chỉ riêng lời nguyền rủa địa ngục độc địa kia thôi cũng đủ khiến người ta kinh hãi run rẩy rồi.

Mười năm dốc lòng nơi cửa Phật, chàng cũng chẳng rõ thế gian này liệu có thực sự tồn tại địa ngục hay không. Nhưng nếu có, thì cái tội nghiệt báng bổ thánh tượng hôm nay cứ để mình chàng gánh vác, hình phạt Vô Gián muôn kiếp cứ để mình chàng chịu đựng. Lạc Tương thầm khấn nguyện trong lòng, như một lời thề sắt son chẳng thể lay chuyển.

“Tí tách”

Bất thình lình, từng giọt lệ thanh khiết rơi xuống lòng bàn tay, làm loang vệt máu đỏ thẫm ra như đóa hoa hải đường đang kỳ nở rộ.

Nghĩ đến câu hỏi lúc nàng mới gặp lại chàng, trái tim vốn đã tôi luyện thành sắt đá bỗng chốc mềm lòng vì những giọt nước mắt ấy, chàng nhàn nhạt cất lời:

“Thí chủ muốn gặp ngài ấy sao?”

Nghe thấy câu hỏi đó, ngón tay mềm mại của nàng trong lòng bàn tay chàng khẽ run lên bần bật. Chàng không ngẩng đầu nhìn nàng, chỉ lặng lẽ lau đi vệt máu cuối cùng nơi kẽ tay rồi buông ra, tiếp tục nói:

“Ngày mai vương cung có pháp hội, thí chủ sẽ được gặp ngài ấy.”

Nói đoạn, chàng thu lại chiếc khăn thấm đẫm máu tươi, dứt khoát xoay người rời đi.

“Không phải ngài sao?” Nàng đuổi theo vài bước rồi khựng lại phía sau lưng chàng, không dám tiến lên thêm nữa.

Chiếc khăn trong tay càng nắm càng chặt, Lạc Tương không dừng bước, cũng chẳng hề ngoảnh đầu lại, chỉ khẽ lắc đầu một cái. Chàng vẫn còn nhớ rõ nàng từng nói, vị Phật tử của nàng có trăm vạn tín đồ sùng bái, kinh thư chàng dịch được muôn đời tụng niệm.

Vị Phật tử trong lòng nàng mãi mãi là bậc thánh nhân thanh cao, thần thái thoát tục chẳng vướng bụi trần. Tuyệt đối không phải là kẻ như chàng, kẻ mà đôi tay đã vấy đầy bụi bặm, nồng nặc mùi máu huyết và trĩu nặng những nghiệp chướng của nhân gian.

Lạc Tương dấn bước không dừng, những vệt máu thẫm loang lổ trên tà áo trắng tung bay theo gió. Phía sau lưng chàng, mọi âm thanh đã tắt lịm, cả thế gian bỗng chốc chìm vào tĩnh lặng.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Đại doanh Bắc Hung.

Trong trướng trung quân, sau một trận ho khan kịch liệt đến xé lòng là bầu không khí yên lặng đến quỷ dị. Những ngày qua, đại quân công thành đều không có tiến triển. Mấy tên thiên kỵ trưởng dày dặn sương gió đang quỳ rạp dưới đất, cảm nhận uy áp vô hình đè nặng trên đỉnh đầu, mồ hôi vã ra như tắm, không một ai dám ho hen nửa lời.

Một kẻ trong số đó nghiến răng, căm phẫn phá vỡ sự im lặng:

“Đại vương, mấy ngày nay cung tiễn của binh lính Cao Xương bỗng dưng uy lực tăng vọt. Nhất định là do yêu nữ kia tác quái! Trước đó ả từng lẻn tới doanh trại ta, tự xưng là sứ thần rồi thừa cơ tẩu thoát. Yêu nữ đó cưỡi ngựa bắn cung tài ba cực đỉnh. Có ả dẫn đầu, chúng ta căn bản không thể tiến gần thành lâu nửa bước, hại chúng ta tổn binh hao tướng liên miên!”

“Độp, độp, độp”

Nam nhân tiến tới với những bước chân nặng nề, mỗi nhịp dừng lại trước mặt kẻ đó tựa như một lưỡi đao đang chầm chậm đâm sâu vào cổ họng. Kẻ kia sợ tới mức run cầm cập, mặt cắt không còn giọt máu, chỉ biết cuống quít phân bua:

“Những người khác đều đã tận mắt chứng kiến. Yêu nữ kia lúc say rượu ngồi trên lưng ngựa bắn mười phát trúng chín, tài nghệ còn vượt xa dũng sĩ của chúng ta!”

Nói đoạn, hắn bảo thuộc hạ vội vàng dâng lên hai mũi tên đang đan chặt vào nhau, hai tay nâng quá đầu trình lên:

“Yêu nữ này thậm chí còn biết cả tuyệt kỹ “Xuyên Tâm tiễn” của Đại vương! Xin Đại vương xem qua!”

Dưới hốc mắt sâu của người nam nhân, đôi mắt màu hổ phách như xoáy vào tâm can người đối diện, lóe lên một tia sáng lạnh lùng. Ngay trước mắt hắn, một mũi tên vừa bay tới, cắm phập vào đuôi mũi tên trước rồi chẻ dọc thân tên làm hai nửa hoàn hảo.

Kỹ thuật bắn xuyên thấu này không chỉ cần lực đạo thâm hậu mà còn đòi hỏi sự khéo léo vô cùng. Cao Xương quốc từ bao giờ lại xuất hiện một nữ tử có tiễn thuật tinh vi đến thế?

Nam nhân nheo mắt, bàn tay thô ráp đầy vết chai sần lặp lại động tác vuốt ve mũi tên sắc lạnh. Kỹ thuật bắn một tên xuyên phá một tên khác gọi là “Xuyên Tâm”, năm xưa quả thực hắn đã từng tận tay truyền dạy cho một nữ tử duy nhất. Trên đời này, cũng chỉ có nàng mới được chân truyền của hắn.

Đầu ngón tay nam nhân không tự chủ được mà run rẩy, đôi môi mỏng thốt ra một tiếng thì thầm đầy đau đớn:

“Lộ Nhi…”

Một khắc sau, quân Bắc Hung đột ngột ngừng vây thành, lui về đại doanh. Lợi dụng lúc binh lính Cao Xương ra khỏi thành thu nhặt mũi tên, một tiểu đội tinh nhuệ thuộc thân vệ của Hữu Hiền Vương Bắc Hung đã lặng lẽ trà trộn vào vương thành. Kẻ dẫn đầu ôm khư khư một cuộn tranh nhỏ trong lòng, bọc kỹ bằng lụa quý.

Trong tranh là một mỹ nhân dung mạo tuyệt thế, dáng múa khuynh thành tựa như tiên nữ hạ trần.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Chùa lớn Cao Xương.

Phật điện lúc này trống vắng, chẳng còn thấy bóng dáng tượng Phật kim thân đâu, chỉ còn những bức bích họa rực rỡ trên vách và kinh kỳ bay phấp phới tứ phía.

Mỹ nhân trong họa – Lạc Sương Mai giờ đây chẳng còn thích vận váy sam, điểm phấn tô son như lúc trước. Nàng đã thủ thành suốt một ngày một đêm, khoác trên mình bộ hồ bào lấm bụi và lớp khôi giáp nặng nề như các tướng sĩ. Dù mặt ngọc có lấm lem cát bụi vẫn khó giấu được tư thế oai hùng, duy chỉ có đôi mắt vũ mị là vẫn trong vắt lấp lánh như nước hồ thu.

Nàng đứng chờ ngoài Phật điện vì căn bản chẳng thể chen chân vào nổi. Nghe nói hôm nay Phật tử hiếm khi rời khỏi tháp Phù Đồ, đích thân đăng đàn giảng thuyết Kinh Kim Cang và Phóng Quang Bát Nhã Kinh để cầu phúc cho chiến sự Cao Xương. Gần như toàn bộ người dân trong thành đều đổ xô về đây, đông đúc đến mức gót chân người trước chạm mũi chân người sau.

Trong Phật điện, các tín đồ quỳ rạp dưới đất, trên đệm hương bồ phủ đầy hoa tươi, hương nến thắp sáng trưng. Mọi người nín thở chờ đợi, ngưng thần tĩnh khí trong không gian linh thiêng.

Giữa sự tĩnh lặng ấy, trong đám đông chợt vang lên một tiếng reo hò mừng vui xen lẫn tiếng khóc nghẹn ngào. Mọi người đồng loạt ngẩng đầu, hướng mắt về phía lối vào Phật điện.

Theo ánh nhìn của vạn người, Lạc Sương Mai thấy giữa những bóng người nhấp nhô, hai hàng tăng nhân đang dẫn lối cho một người chậm rãi tiến vào. Khói hương nghi ngút, làn sương mờ ảo vờn quanh như bao phủ lấy từng bước chân.

Người nọ đầu đội bảo quan Thích Ca, mình khoác kim sa thêu họa sương mờ khói tỏa, gấu áo lướt đi nhẹ bẫng chẳng vướng chút bụi trần. Thân hình chàng thanh mảnh như ngọc, phong thái ung dung tự tại, gương mặt thanh tú tựa nhành hoa lê vương lại trong lòng người, vừa thoát tục lại vừa xa xăm.

Chàng một tay cầm kim cang xử, một tay nâng bình vân liên, ánh mắt đạm mạc, thanh tịnh đến mức chẳng chứa nổi nửa hạt cát trần ai.

Khi chàng tiến lại gần, đám đông quanh Sương Mai bắt đầu nức nở quỳ xuống, chỉ còn mình nàng đứng ngẩn ngơ tại chỗ, đôi mắt nhìn chàng không chớp, trái tim đập từng nhịp dồn dập.

Y phục đan xen, lúc đôi bên lướt qua nhau, ánh mắt thanh tịch của chàng khẽ đảo qua, nhưng tuyệt nhiên chẳng hề dừng lại trên người nàng. Thậm chí, một cái liếc mắt dư thừa chàng cũng không hề ban phát, cứ thế lướt qua như thể nàng chỉ là một hạt bụi vô danh giữa cõi ta bà.

Nàng, chẳng qua cũng chỉ là một trong số chúng sinh bình đẳng trong mắt chàng mà thôi.

Chư tăng cung thỉnh Phật tử thăng tòa. Chàng nhẹ bước đạp lên vai tăng nhân, thong dong tiến lên đài sen nhị sắc, bắt đầu buổi đăng đàn thuyết pháp. Ngăn cách bởi một bức lụa rủ mỏng manh, thanh âm réo rắt của chàng vẫn vẹn nguyên như cũ, trầm định mà uy nghiêm, rót vào lòng người một sức mạnh vừa hùng hồn vừa an tĩnh.

Chàng mở đầu bằng bài kệ trong Kinh Kim Cang:

“Nhược dĩ sắc kiến ngã, dĩ âm thanh cầu ngã, thị nhân hành tà đạo, bất năng kiến Như Lai.”

“Nếu dùng hình sắc để thấy Ta, dùng âm thanh để cầu Ta, người ấy đang hành đạo tà, không thể thấy được chân thân Như Lai.”

Chàng niệm một lần bằng tiếng Phạn cổ, lại dùng Hán văn dịch giải một lần nữa. Sương Mai lặng yên lắng nghe, tâm tư dần sáng tỏ. Chàng đang mượn ý Phật để vỗ về những tâm hồn đang lầm lạc, những kẻ vì quá chấp vào hình tướng của pho tượng mà nảy sinh oán hận. Nàng nhớ lại những ngày ở chùa Toa Xa, chàng vẫn thường dạy: Phật pháp cốt ở sự buông bỏ, phá tan sự mê muội vào vẻ bề ngoài mới thấy được chân thân.

Đức Phật đã rời bỏ cõi trần từ ngàn năm trước, thế gian vốn chẳng còn sắc thân của Ngài. Những pho tượng được dựng lên cốt để soi sáng lòng người, chỉ là cái bóng của lòng thành chứ chẳng phải là chân thân Phật Tổ. Phật thực sự là Pháp thân, bao trùm khắp cõi, hiện hữu trong từng hơi thở, hạt bụi quanh ta, chứ tuyệt đối không phải là một pho tượng vô tri lạnh lẽo. Nếu cứ bám víu vào hình hài cốt đồng để mong cầu ngộ đạo, người ta sẽ chỉ càng lún sâu vào bến mê, chẳng bao giờ thấy được ánh sáng của trí tuệ.

Nghe đến đó, chúng tín đồ bừng tỉnh đại ngộ, tiếng than khóc thảm thiết lịm dần, thay vào đó là những tiếng dập đầu cung kính không ngớt hướng về phía chàng. Một trận đối đầu gay gắt tưởng chừng không thể hóa giải giữa quân vương Cao Xương và tín đồ Phật môn bỗng chốc tan biến vô hình trong tiếng tụng niệm thanh thoát của chàng.

Đang lúc giữa buổi giảng kinh, Sương Mai ngược dòng người đông đúc, lặng lẽ rời khỏi cửa chùa. Tại đại môn tự, tôn kim thân tượng Phật mà nàng hằng tâm niệm bấy lâu đang sừng sững uy nghiêm. Bởi pho tượng cao tới trăm thước, thân hình khổng lồ khó lòng di chuyển nên mới thoát khỏi lò luyện đồng, trở thành kim tượng duy nhất còn bảo tồn hoàn hảo trong vương thành Cao Xương.

Dưới ánh dương chói lọi, hào quang vàng rực bao quanh tượng Phật khiến con người cảm thấy bản thân thật nhỏ bé, lòng bỗng dâng lên niềm kính sợ khôn nguôi. Sương Mai đứng trước Phật đài, dừng bước ngước nhìn. Nàng nhớ về tâm nguyện thuở trước, cùng lời hẹn ước năm xưa với chàng:

Bảo mã nước Đại Uyên, ngọc thạch xứ Vu Điền, tượng Phật vương thành Cao Xương… Những tâm nguyện ấy, e rằng đời này định sẵn chẳng thể vẹn tròn.

Thần sắc Sương Mai ảm đạm, đang định quay bước ra về, bỗng nghe phía sau có tiếng gọi:

“Cô nương, có muốn xem qua nhân duyên không? Lão xem rất linh nghiệm đấy.”

Sương Mai xoay người, thấy dưới chân tượng Phật có một hòa thượng đầu sẹo đang ngồi, tay phe phẩy quạt hương bồ hóng mát. Nhìn diện mạo đích thị là người Hán, nói giọng Hán thuần thục. Chẳng hiểu vì duyên cớ gì nàng lại vô thức bước tới, chìa bàn tay ra cho vị hòa thượng xem tướng.

Vị hòa thượng kia nước da ngăm đen, râu ria lởm chởm, tự xưng là cao tăng đến từ Trung Nguyên. Ngón tay lão vẽ vài đường trong lòng bàn tay nàng, chân mày dần nhíu lại, chiếc quạt trên tay cũng ngừng lay động. Lão lẩm bẩm:

“Cô nương, nàng và người ấy vốn đã cạn nợ hết duyên. Nàng nhìn xem, tơ duyên này đã đứt đoạn từ lâu, việc gì phải nhọc lòng níu kéo cho thêm khổ lụy?”

“Níu kéo?” Sương Mai ngẩn người, trái tim hẫng đi một nhịp.

Hòa thượng bĩu môi, từ trong ống tay áo rộng lấy ra một sợi chỉ đỏ sờn cũ, thắt một cái nút rồi giơ lên trước mặt nàng:

“Nàng nhìn xem, nhân duyên hôm nay chẳng qua là dư nghiệp của kiếp trước. Kiếp trước hai người nợ nhau quá sâu, nên kiếp này mới quấn quýt si mê đến vậy. Khi nghiệt duyên này được hóa giải, thì nút thắt nhân duyên cũng theo đó mà tan biến thôi.”

Sợi chỉ đỏ trong tay lão buông thõng vô lực, giọt lệ đọng nơi khóe mắt Sương Mai bấy lâu cuối cùng cũng lặng lẽ rơi xuống.

“Cô nương đừng khóc mà, ôi chao, nàng khóc làm lão cũng đau lòng theo.” Thấy nàng rơi lệ, hòa thượng nhất thời chân tay luống cuống, ngón tay múa may như hoa nở, đem sợi chỉ đỏ quấn qua quấn lại, nhanh thoăn thoắt thắt thành một nút đồng tâm, cung kính dâng lên trước mặt nàng như dâng bảo vật.

“Lão thay nàng thắt một nút đồng tâm. Cô nương ở Tây Vực này chắc không biết, đây là tập tục cổ xưa ở Trung Nguyên, đem nút thắt này tặng cho người thương để cầu mong vĩnh kết đồng tâm, gọi là kết đồng tâm, linh nghiệm vô cùng!”

Lão nói tiếp:

“Tục ngữ có câu: “Búi kết thành bội, sinh tử tương tùy.”

Thắt nút làm ngọc bội đeo bên mình, sống chết có nhau.

Nàng mang theo nút thắt này đến trước Phật đài thành tâm cầu xin, hoặc tìm vị cao tăng đức độ nào đó tụng kinh khai quang, biết đâu duyên phận sẽ lại hồi đầu…”

Búi kết thành bội, sinh tử tương tùy.

Sương Mai lẩm nhẩm lại một lần, đôi mắt đẫm lệ nhận lấy nút thắt từ tay hòa thượng đầu sẹo. Đó là một nút dây được thắt bằng chỉ đỏ theo kiểu liên hoàn Hồi văn vô cùng tinh xảo. Một cảm giác quen thuộc khó tả khiến nàng thoáng ngỡ ngàng. Nàng cảm thấy dường như mình từng sở hữu một nút thắt như vậy, nó giống như đã được chôn giấu trong đáy lòng nàng từ vạn cổ, lặng lẽ chờ đợi nàng khai quật.

Sương Mai nhắm mắt trước tượng Phật trang nghiêm, thành kính cúi người hành lễ. Hòa thượng đầu sẹo bên cạnh không ngừng hối thúc, lẩm bẩm những lời chúc tụng: “Nhân duyên một đời, trăm năm hảo hợp”. Nhưng nàng hoàn toàn không khấn nguyện theo lời lão. Nàng chắp tay trước ngực, điều duy nhất nàng cầu xin Phật Tổ là cho chàng được: “Toại nguyện sở cầu, vô bệnh vô tai”.

Chẳng biết đã đứng bao lâu, có lẽ là một khắc, cũng có lẽ là nửa tuần nhang. Đến khi Sương Mai mở mắt ra, vị hòa thượng đầu sẹo kia đã biến mất tự bao giờ. Nàng khẽ nhếch môi cười khổ, vừa xoay người lại liền va phải một khuôn ngực rắn chắc vững chãi.

“Thí chủ bái lâu như vậy, là cầu nguyện điều gì?”

Một giọng nói hơi khàn nhưng trầm định vang lên ngay đỉnh đầu. Ánh mắt hờ hững của nam nhân đã dừng lại trên nút đồng tâm trong tay nàng, ánh nhìn dần trở nên sắc bén và sâu thẳm. Nàng luống cuống muốn giấu nút dây đi, nhưng rõ ràng đã không còn kịp nữa rồi.

Tác giả có lời muốn nói:

Lạc Tương: Không sao, nếu trời không cho đường nhân duyên, ta sẽ tự tay bẻ lái, vạch ra một đường cho chúng ta!

Lạc Kiêu: Anh em ơi, xông lên thôi!!! Trận chiến cuối cùng sắp bắt đầu rồi!

Chú thích:

Trích từ “Bắc Tề Thư”

Chu Vũ Đế Vũ Văn Ung khi diệt Phật, có tăng nhân lấy nỗi khổ địa ngục ra đe dọa: “Bệ hạ nay cậy vương lực mà hủy hoại Tam Bảo, là kẻ tà kiến cực độ. Địa ngục A Tì bất luận sang hèn, sao Bệ hạ lại không biết sợ?”. Vũ Đế nổi giận, hiên ngang đáp rằng: “Chỉ cần khiến trăm họ được vui sướng bình an, trẫm chẳng từ nan mọi khổ hình nơi địa ngục”.