Trong trạm dịch, Lệ Anh đang cẩn trọng băng bó vết thương cho Không Kiếp. Thoáng thấy trên tấm lưng trần của chàng là những vết roi ngang dọc chồng chéo, đỏ lựng hung tợn, hắn không khỏi kinh hãi, đôi mày nhíu chặt:
“Mấy tháng qua ngài đã tự mình chịu bao nhiêu lần giới luật rồi?”
Không Kiếp vẫn giữ vẻ bình thản, khép hờ vạt áo tăng bào, thanh âm nhạt nhẽo như nước ốc:
“Đã phạm vào giới luật, đương nhiên phải thụ giới quy.”
Chàng tự thấu hiểu lòng mình, đã bao nhiêu lần trái tim lỗi nhịp, bao nhiêu lần nảy sinh những ý niệm trần tục không nên có với nàng, thì bấy nhiêu lần chàng phải chịu sự khiển trách tàn khốc của lương tâm và luật lệ Phật môn. Liếc thấy Lệ Anh còn đang ngập ngừng định nói, chàng liền cất lời dứt khoát:
“Cao Xương đang lâm nguy, ta biết trong lòng ngươi vốn có toan tính riêng. Những chuyện cũ mỗi người một lập trường, ta không trách cứ. Chỉ mong lúc này ngươi giữ trọn lời hứa, thay ta đưa nàng trở về Ô Tư bình an.”
Lệ Anh ngửa mặt thở dài một tiếng đầy cảm thán:
“Chiêu Minh hành sự quá đỗi cực đoan, ngay từ đầu ta không nên kéo nàng vào vũng lầy này. Nếu nàng còn ở lại Cao Xương, không biết hắn sẽ còn lợi dụng nàng để ép buộc ngài đến mức nào nữa. Chiêu Minh mà ta từng biết vốn là kẻ quang minh lỗi lạc, ngay thẳng chính trực, chẳng hiểu sao giờ lại đầy rẫy tâm cơ đến thế…” Gương mặt Lệ Anh hiện rõ vẻ hối hận lẫn mông lung, hắn lắc đầu: “Nhưng hiện tại nàng đã nảy sinh lòng nghi hoặc, e là không dễ gì chịu quay về Ô Tư đâu.”
“Là lỗi của ta.” Không Kiếp khẽ rũ mắt, hàng mi dài che khuất đi nỗi u sầu đang cuộn sóng trong lòng.
Chàng hiểu rõ, mỗi bước mình tiến lại gần đều là đang gieo vào lòng nàng những mầm mống hy vọng hão huyền. Mà với nàng lúc này, chút hy vọng mong manh ấy chẳng khác nào liều thuốc độc trá hình, sẽ đẩy nàng vào đại họa khôn lường. Thế nhưng, tâm can đã sớm phản bội lý trí. Chàng chẳng thể ngăn nổi đôi chân mình bước tới, từ cái ôm siết lấy nàng nơi chân dốc lạnh lẽo đến lúc dìu nàng vượt qua dòng sông buốt giá. Mỗi một tấc da thịt chạm nhau là một lần trái tim chàng vỡ vụn trong sự tê tái, bởi chàng thừa hiểu, ngay sau khoảnh khắc nồng nàn này có thể sẽ là sinh ly tử biệt, vạn kiếp chẳng tương phùng. Chấp niệm về nàng tựa như rễ độc đã cắm sâu, xuyên thấu vào tận xương tủy, dù có phải chịu bao nhiêu lằn roi giới luật của chốn thiền môn, chàng cũng chẳng cách nào dứt bỏ cho đành.
Nhưng, không nên như thế.
Đôi mắt đen thẳm của Không Kiếp phản chiếu ánh nến bập bùng trên bàn gỗ. Chàng đột ngột vươn tay cầm lấy chân nến bằng đồng, nghiêng ngọn lửa hừng hực, dứt khoát ấn thẳng vào vết sẹo trúng tiễn nơi lồng ngực trái.
Lớp da thịt sần sùi bị ngọn lửa tàn khốc nuốt chửng, thịt cháy co quắp, mùi khét lẹt nồng nặc bốc lên. Cơn đau thấu tận xương tủy từ ngực lan ra khắp tứ chi trong chớp mắt, tựa như muốn thiêu rụi mọi khát khao mãnh liệt đang bị xiềng xích dưới đáy lòng.
Lệ Anh đại kinh thất sắc, vội vã đoạt lấy chân nến:
“Ngài… ngài điên rồi sao? Sao lại tự hành hạ bản thân đến mức này?”
Hắn cúi xuống nhìn, lòng không khỏi bàng hoàng. Chỉ trong chớp mắt, vết sẹo trúng tiễn năm xưa đã bị lửa thiêu đến biến dạng, chỉ còn lại một mảng đỏ thẫm cháy đen đầy ghê rợn. Không Kiếp mồ hôi vã ra như tắm trên trán, chàng phất tay áo lau đi, dần lấy lại vẻ thanh tịnh bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra:
“Như vậy, ngươi có thể trả lời nàng theo đúng sự thật rồi.”
Ánh mắt Lệ Anh vô cùng phức tạp, hắn cố giữ lấy chút bình tĩnh sau cùng rồi mới đẩy cửa bước ra ngoài. Không Kiếp nhắm mắt lại. Qua khe cửa sổ hẹp, chàng thấy Lệ Anh và nàng đang đứng đối thoại dưới gốc sa liễu rũ. Thần sắc nàng thay đổi theo từng lời nói, giống như một hạt bụi bị gió lốc cuốn tung lên cao rồi cuối cùng lại rơi rụng xuống nền đất lạnh, tàn héo và nguội ngắt. Chàng thu hồi ánh mắt, cõi lòng lại trở về vẻ tĩnh lặng tựa mặt hồ không gợn sóng.
Bên ngoài, Sương Mai gạt những cành liễu đang đung đưa trước mặt, nhìn thẳng vào mắt Lệ Anh, giọng run rẩy:
“Chỉ có một vết sẹo bỏng thôi sao? Thật sự không thấy vết sẹo trúng tiễn nào cả?”
Chẳng lẽ thực sự là do đêm quá tối, thần trí nàng hoảng loạn nên mới nhìn lầm? Sương Mai không cam tâm, gặng hỏi thêm vài lần nữa. Lệ Anh miêu tả vô cùng rành mạch, ngữ khí kiên định không lộ chút sơ hở:
“Tuyệt đối không có vết trúng tiễn. Nàng chớ nên suy nghĩ viễn vông thêm nữa.” Lệ Anh tùy tay bẻ một cành liễu, vân vê trong tay: “Cao Xương giờ đã là tử địa, người cần gặp nàng cũng đã gặp, đến lúc phải về Ô Tư rồi. Ngựa ta đã chuẩn bị sẵn, chúng ta cần xuất phát ngay lập tức.”
Sương Mai cúi đầu, lòng ngổn ngang trăm mối tơ vò. Khi chưa xác định được thân phận của Không Kiếp, nàng thực chẳng còn tâm trí nào để quay bước. Đúng lúc ấy, ngoài trạm dịch bỗng vang lên tiếng hô hào chấn động, cửa lớn bị thô bạo đẩy ra, từng toán binh sĩ khoác kim giáp rầm rập tràn vào, dàn thành hàng lối uy nghiêm.
“Nàng có về Ô Tư hay không, không phải do ngươi quyết định.”
Một giọng nói trầm mặc và đầy uy quyền vang lên. Kẻ vừa tới chính là Chiêu Minh. Chiếc mặt nạ vàng của hắn phản chiếu ánh đuốc bập bùng, viên đá quý trên trán lấp lánh sắc đỏ rợn người như máu tươi.
“Ngày đó ta giúp ngươi vào cung diện kiến Phật tử, xá muội cũng từng thỉnh cầu ngươi ở lại thủ thành, tất cả ngươi đều đã đáp ứng. Giờ đây thấy biến mà sợ, định lật lọng trốn về Ô Tư sao? Quân Bắc Hung sắp tấn công vương thành, tài thiện xạ của ngươi vốn cao siêu, chi bằng cùng tướng sĩ cung tiễn doanh của ta ra trận sát địch?”
Lệ Anh vội nắm lấy tay áo Sương Mai định kéo nàng ra sau lưng bảo vệ, nhưng nàng dứt khoát gạt tay hắn ra, dõng dạc đáp lời:
“Ngày đó ta lấy tài bắn cung để cầu xin tướng quân giúp vào tháp Phù Đồ. Hôm nay, ta nguyện dùng tài bắn cung ấy để thủ thành báo đáp ân tình. Lời hứa với quốc chủ Chiêu Nguyệt, đương nhiên ta sẽ giữ trọn.”
Sương Mai không muốn là kẻ nuốt lời. Dù cho không tìm thấy Lạc Tương trong đi nữa, nhưng nàng đã hứa với huynh muội Chiêu Minh. Nàng muốn học theo chàng, trở thành một người trọng chữ tín giữa trời đất. Dù đôi người đôi ngả, nhưng những lời dạy bảo của chàng, nàng vẫn luôn khắc cốt ghi tâm.
Chiêu Minh chắp tay sau lưng, khẽ nhếch môi cười lạnh, ra lệnh cho thuộc hạ đưa Sương Mai lên thành lâu. Lệ Anh định vươn tay giữ nàng lại nhưng lại chậm rãi thu tay về trong bất lực. Chờ khi bóng người đã khuất xa, Lệ Anh mới bước nhanh đến trước mặt Chiêu Minh, hạ giọng trách móc:
“Phật tử đã quyết định trấn giữ Cao Xương cho ngươi, dốc lòng cứu lấy con dân nơi này, sao ngươi còn phải ép nàng làm con tin? Hãy để nàng về Ô Tư đi!”
“Ngươi thấy đấy, là tự nàng không muốn rời đi.” Chiêu Minh phẩy tay cho thuộc hạ lui ra, ném vài phong thư xuống trước mặt Lệ Anh, gằn giọng: “Nếu không phải vì nàng đang kẹt lại trong doanh trại Bắc Hung, làm sao hắn chịu mạo hiểm lẻn vào đó để thăm dò tình báo quan trọng cho ta?”
“Không phải vì nàng, ta cũng sẽ vì vạn dân Cao Xương mà tình nguyện dấn thân.”
Một giọng nói trầm ổn vang lên từ phía sau mành trúc. Không Kiếp bước ra, khí thế uy nghiêm lẫm liệt. Dù gương mặt chàng vẫn còn vẻ tái nhợt vì vết thương chưa khép miệng, nhưng phong thái ấy vẫn thanh cao thoát tục, tựa như một vị thần đang rủ lòng thương xót chúng sinh. Chiêu Minh khẽ nheo mắt dưới lớp mặt nạ vàng, cười nhạt:
“Ta vốn không tin trên đời này có lòng tốt vô duyên vô cớ. Ta và ngươi chẳng thân chẳng thích, lấy gì để ta tin rằng ngươi sẽ dốc mạng giúp ta giữ lấy giang sơn này?”
Thấy không khí bỗng chốc căng thẳng như dây cung sắp đứt, Lệ Anh vội vàng bước lên can ngăn:
“Chiêu Minh, bớt lời đi! Ngươi có biết thành Giao Hà đã thất thủ thế nào không?”
Sắc mặt Chiêu Minh lập tức thay đổi, thanh âm trầm xuống:
“Bắc Hung không hiểu bằng cách nào lại nắm thấu hành tung của ta, biết rõ tối qua ta chắc chắn phải hồi kinh nên đã thừa cơ tập kích. Lạ thay, tối qua trong cung ta cũng ngủ quá say nên lỡ mất thời cơ cứu viện linh hoạt. Hai chuyện kỳ quái xảy ra cùng lúc, ta nghi có nội biến.”
Không Kiếp và Lệ Anh liếc nhau một cái đầy ẩn ý rồi lần lượt thuật lại toàn bộ những gì họ đã mắt thấy tai nghe tại doanh trại Bắc Hung, về vị Hộ quốc tướng quân trung trinh đã ngã xuống bên sông Hồng Liễu, và quan trọng nhất là chuyện bản đồ bố phòng đã bị rò rỉ.
Bình minh sắp tới, bóng đêm đặc quánh dần tan ra nhường chỗ cho ánh sáng mờ đục. Chiêu Minh im lặng hồi lâu, những ngón tay siết chặt chuôi kiếm đến run rẩy:
“Không ngờ quân Bắc Hung lại nắm được cả bản đồ bố phòng của vương thành…” Hắn nhìn xoáy vào Không Kiếp, ánh mắt không giấu nổi sát ý lạnh người: “Nếu đúng như lời ngươi, nội gián phải là một trong bốn vị Hộ quốc tướng quân thân tín nhất. Một người đã tử tiết bên sông, vậy trong ba người còn lại, kẻ nào là gian tế? Chẳng lẽ ta phải đem tất cả ra thẩm vấn từng người một sao?”
Không Kiếp điềm tĩnh đáp lời:
“Tuyệt đối không được. Họ đều là những tướng lĩnh đang nắm thực quyền cầm quân, nếu hấp tấp điều tra sẽ bứt dây động rừng. Lỡ như kẻ đó chó cùng rứt giậu mà gây ra nội chiến ngay lúc này, Cao Xương sẽ mất từ bên trong.”
“Vậy theo ý ngươi thì nên hành sự thế nào?”
Không Kiếp nhìn thẳng vào chiếc mặt nạ vàng vô cảm của Chiêu Minh, chậm rãi bày kế:
“Ta có một sách lược. Đợi đợt tấn công điên cuồng này của Bắc Hung tạm qua đi, hãy lấy danh nghĩa khao quân, mời ba vị tướng quân vào vương cung dự tiệc. Khi vào cung buộc phải cởi bỏ giáp trụ, họ sẽ không thể mang theo binh lính thân cận, hoàn toàn cắt đứt liên lạc với thuộc hạ bên ngoài. Sau đó, ta sẽ dùng một bản đồ bố phòng giả làm mồi nhử, kẻ là mật thám nhất định sẽ nôn nóng mà mắc câu.”
Chiêu Minh nghe xong liền gật đầu đồng ý, dứt khoát quay về thành bố trí binh lực. Khi ánh mặt trời rạng rỡ bắt đầu soi chiếu quan dịch, Lệ Anh vỗ vai Không Kiếp cảm thán:
“Quốc sư quả thực suy tính chu toàn, tâm cơ thâm sâu.”
Không Kiếp khẽ lắc đầu, ánh mắt đăm đắm nhìn theo bóng lưng đang xa dần của Chiêu Minh:
“Không phải ta chu toàn…” Chàng bỏ lửng câu nói, chôn chặt sự hoài nghi đang trỗi dậy trong lòng. Chàng từng là Phật tử, từng thống lĩnh tăng binh trấn giữ biên thùy, nhưng chàng cảm giác vị Chiêu Minh tướng quân này… hành xử hoàn toàn không giống một người quanh năm lăn lộn trên sa trường.”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Tận mắt chứng kiến thương binh rên la thảm thiết khắp quan dịch, Chiêu Minh gọi thân vệ thân tín tới, hạ lệnh bằng giọng điệu không chút hơi ấm:
“Thành Giao Hà thất thủ, những kẻ này không liều chết giữ thành mà lại làm đào binh chạy về đây. Hãy ban cho tất cả “Đoạn Hồn Tửu” của Cao Xương ta.”
Viên thân vệ kinh hãi đến rụng rời tay chân:
“Tướng quân, trước giờ trong quân chưa từng có lệ tàn sát thương binh… “Đoạn Hồn Tửu” độc tính không phát tác ngay, phải uống cạn một ly mới tuyệt mệnh. Lỡ như bị phát hiện, quân tâm sẽ loạn…”
“Thì cưỡng ép chúng uống!” Chiêu Minh phất mạnh tay áo, ánh mắt sau lớp mặt nạ lạnh lẽo như băng giá: “Bắc Hung sắp vây thành tử chiến, đám thương binh này đã vô dụng, chỉ làm tiêu tốn lương thảo và thuốc men quý giá. Huống hồ trong số đó, ai dám chắc không có mật thám trà trộn? Thà giết nhầm còn hơn bỏ sót!”
Một canh giờ sau, phía ngoài vương thành Cao Xương, xác lính chất cao như núi bị hỏa thiêu rùng rợn. Khói đen ngùn ngụt bốc lên tận tầng mây. Nơi cuối chân trời, bụi đất mịt mù tung bay, đại quân Bắc Hung tựa như sóng dữ cuồn cuộn đang áp sát.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Dưới chân thành lâu, lửa cháy suốt một ngày đêm không dứt. Trong khói lửa mịt mù, tên bắn xuống như mưa rào. Từng đợt quân Bắc Hung điên cuồng leo lên tường thành rồi lại bị hất văng xuống, xác chồng lên xác, máu nhuộm đỏ cả những khe gạch. Nhưng đó mới chỉ là toán quân tiên phong mở đường. Phía xa xa, kỵ binh Bắc Hung dàn trận hùng hậu, ẩn hiện trong cát bụi như những bóng ma quỷ mị chờ đợi thời cơ.
Sương Mai với tay ra sau bao tên, lòng nàng chùng xuống, chỉ còn lại hai mũi cuối cùng. Nàng nhìn quanh, bao tên của các cung thủ khác cũng đã cạn kiệt. Mới thủ thành nửa ngày mà cung tiễn đã sắp hết sạch, tình thế vô cùng nguy cấp. Nàng giương cung bắn hạ một tên sĩ quan Bắc Hung vừa ngoi lên, rồi nhanh chóng chạy xuống tìm Chiêu Minh.
Hắn vừa dẫn quân đánh lui một toán địch đột nhập vào thành. Bộ giáp mạ vàng lộng lẫy giờ đã nhuộm đỏ màu máu tanh, khắp người chằng chịt vết thương. Chiêu Minh ôm lấy bả vai, tựa đao vào chân tường thành để thở dốc. Sương Mai định tiến lại xem xét vết thương nhưng bị hắn thô bạo đẩy ra, gắt lên:
“Đừng… đừng chạm vào ta!”
Sương Mai ngẩn người, tưởng mình mạo phạm, liền vội vàng báo cáo:
“Tướng quân, tên không còn đủ nữa. Nếu Bắc Hung tấn công thêm một đợt lớn, chúng ta không thể trụ nổi qua ngày mai.”
Chiêu Minh thở dốc, đôi tay run rẩy chỉnh lại chiếc mặt nạ vàng đang xộc xệch, một lọn tóc đen dính máu bết lại rũ xuống trán.
“Đừng hoảng, Quốc sư đang thúc giục thợ rèn chế tạo thêm tên rồi.”
Sương Mai kinh ngạc thốt lên:
“Trong vương thành vốn không có mỏ sắt, lấy gì để đúc mũi tên lúc này?”
Chiêu Minh nhìn nàng, cúi đầu cười nhạt một tiếng, thần sắc vừa phức tạp vừa đầy vẻ cảm thán:
“Hắn ngang nhiên ra lệnh nấu chảy hết thảy kim thân tượng Phật trong các chùa chiền khắp vương thành để lấy đồng đúc tên. Quả là hành động đại nghịch bất đạo, xưa nay chưa từng thấy.”
Sương Mai đứng sững như trời trồng. Nàng không tự chủ được mà nhớ tới đêm ở vương điện Ô Tư. Khi nàng nói muốn giúp nạn dân, Lạc Tương đã mỉm cười dịu dàng bảo nàng:
“Ta mang theo tượng Phật kim thân, em hãy cho nấu chảy hết để lấy tiền cứu tế nạn dân. Thần Phật vốn để cứu khổ cứu nạn, chiến loạn liên miên, đúc nhiều tượng thế này cũng chẳng có ích gì.”
Lời nói ấy cứ vang vọng mãi trong tâm trí nàng, da diết và đau đớn. Chuyện kinh thế hãi tục như vậy, trên đời này liệu có người thứ hai dám làm sao? Không đợi Chiêu Minh nói thêm lời nào, Sương Mai dứt khoát đeo cung lên vai, phi ngựa nước đại vào sâu trong thành.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Khi Sương Mai dốc sức chạy đến ngôi chùa lớn nhất vương thành, nơi đây đã bị người dân vây kín đến mức nước chảy không lọt. Dân chúng mặc kệ chiến hỏa đang đến gần, quỳ rạp trước cổng chùa, tiếng ai oán khẩn cầu vang vọng thấu trời. Những tín đồ cực đoan nhất còn liều mạng bao quanh tượng Phật, kiên quyết không cho binh lính chạm vào dù chỉ một chút.
Lòng Sương Mai nặng trĩu. Lúc ở Ô Tư, nàng đã phải lén lút thực hiện việc này trong đêm tối mịt mùng vì sợ lòng dân phẫn uất. Nhưng Cao Xương hiện tại đã không còn thời gian. Nếu không có đủ tên bắn, vương thành chắc chắn sẽ sụp đổ. Chỉ có người quyết đoán đến lạnh lùng như Không Kiếp mới dám hạ lệnh làm chuyện nghịch thiên này ngay giữa thanh thiên bạch nhật.
Binh lính vốn cũng là những người tin Phật, thấy cảnh này thì do dự không dám động thủ. Đám đông gào khóc, chửi rủa thậm tệ:
“Các ngươi dám động vào tượng Phật, hãy bước qua xác chúng ta trước! Các ngươi cũng là đệ tử Phật môn, sao dám khinh nhờn Phật Tổ như vậy?! Phá hủy tượng Phật sẽ phải chịu nghiệp báo không chết tử tế được!”
Sương Mai bị đám đông xô đẩy dồn dập, ngã khuỵu xuống tấm đệm quỳ trước điện. Tiếng kỵ binh Bắc Hung công thành đã vang vọng đến tận đây. Nghĩ đến những tướng sĩ đang ngã xuống trên thành lâu, nàng bỗng đứng bật dậy, ánh mắt kiên định.
Giữa đám đông đang hỗn loạn, nàng giương cung, lắp mũi tên cuối cùng, nhắm thẳng vào tượng Phật Đà từ bi trang nghiêm. Tiếng mũi tên xé gió lao đi lọt thỏm giữa những tiếng chửi rủa, nhưng khi mũi tên găm thẳng vào giữa mày tượng Phật, cả gian điện bỗng chốc im bặt, tĩnh lặng đến đáng sợ.
Trong sự im lặng ấy, Sương Mai dõng dạc nói, giọng vang vọng khắp gian điện:
“Phật Tổ không cứu nổi mạng các người đâu! Hôm nay không lấy tượng này để cứu thế, ngày mai vương thành sẽ là biển máu núi thây! Tượng Phật đã hỏng, từ nay các người cũng chẳng còn gì để bái nữa!”
“Yêu nữ!” Tiếng chửi bới lại bùng lên dữ dội. Đám đông phẫn nộ ném đá, hương tro, mảnh gỗ về phía nàng.
Sương Mai bị vấp ngã, không kịp né tránh những vật thể đang bay tới, định đưa tay lên che thì một bóng dáng trắng muốt đột ngột hiện ra trước mắt. Đá sỏi, tàn hương đều bị lớp áo bào rộng lớn của người ấy che chắn hết. Một bàn tay nhẹ nhàng nhưng dứt khoát nắm lấy vai nàng, kéo nàng vào lòng bảo vệ.
Xung quanh bỗng chốc lặng tờ. Chỉ còn tiếng y phục xào xạc và mùi đàn hương nồng đậm quen thuộc quẩn quanh. Tim Sương Mai đập loạn nhịp, ngước mắt nhìn lên. Dưới vết sẹo đen khổng lồ là đôi mắt đen tĩnh lặng đang nhìn nàng sâu sắc, chứa đựng vô vàn cảm xúc phức tạp. Nàng không còn thấy sợ hãi nữa, ngược lại càng áp sát vào chàng, ôm chặt lấy vòng eo săn chắc ấy, thì thầm:
“Ngài chính là huynh ấy, có phải hay không?”
![Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 70](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)