Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 69
SKSLTGCPT

[SKSLTGCPT] – Chương 69

Tác giả: Dư Hà Thích

4305 từ · 20 phút đọc

Sau Khi Sống Lại, Ta Gả Cho Phật Tử: [SKSLTGCPT] – Chương 69

Trường thiên một màu đen kịt, tịch mịch khôn cùng.

Màn đêm nặng nề đổ ập xuống những mái vòm trăm năm và lớp tường cao vách lớn của vương cung Cao Xương. Trong tẩm điện, mùi huân hương thanh đạm lẩn khuất, khói sương lượn lờ khiến những đóa Văn Thù lan sống động trên vách tường như được phủ một lớp voan mỏng ảo mờ.

Đêm mùa hạ lạnh lẽo tựa làn nước mùa thu. Trên chiếc sập hồ điêu vàng rộng lớn trải lớp thảm lông thú màu tuyết dày dặn, phân nửa rủ xuống mặt đất mềm mại. Chiêu Minh khoác hờ chiếc áo lông chồn mặt lụa, lặng lẽ tựa mình bên giường, tay cầm quyển thư lụa nhưng tâm trí dường như đặt cả vào chiếc nhẫn ngọc tuyết đang vô thức xoay tròn trên ngón cái.

Trước sập chỉ thắp một ngọn nến đỏ mông lung. Phía ngoài hành lang bỗng vang lên tiếng bước chân nhẹ hẫng, ánh lửa theo đó mà khẽ lay động xao xác. Chiêu Minh đặt quyển sách vốn đã cầm cả đêm mà chẳng lọt vào chữ nào xuống, mu bàn tay tựa lên môi ho khẽ vài tiếng, chậm rãi khoác áo đứng dậy.

Ngoài cánh cửa điêu khắc lá bồ đề Già Lam, một bóng dáng vừa tiến vào tẩm điện đã cất tiếng gọi kiều mị:

“Vương huynh.”

Chiêu Minh chậm rãi đón lấy, bờ vai rộng lớn vì gầy gò mà hơi khom xuống. Từ phía cửa, một bóng trắng thanh khiết như đóa hoa lan đón gió lao thẳng về phía hắn. Bước chân Chiêu Minh khựng lại, thân hình cao lớn hơi loạng choạng, hắn cố sức ổn định cơ thể suy nhược để không ngã nhào rồi dang tay ôm chặt lấy nàng vào lòng.

Chiêu Nguyệt ngẩng mặt nhìn hắn, trên những bím tóc đen nhánh còn bám một lớp bụi đường phong trần, hơi ánh lên sắc sương trắng nhạt. Hắn xót xa phủi đi lớp bụi bặm bên thái dương nàng, thanh âm khản đặc:

“Muội đã trở lại rồi.”

Chiêu Nguyệt mày ngài rạng rỡ, đôi mắt phượng màu lục bảo lấp lánh như tinh ngọc, cười nói:

“Tất nhiên là phải về rồi. Hôm nay là sinh thần của muội và vương huynh mà.”

Đôi lông mày anh khí của Chiêu Minh khẽ giãn ra, khóe môi nhếch lên ý cười nhàn nhạt, rồi hắn lại quay đi ho thêm vài tiếng, chậm chạp ngồi lại trên sập. Chiêu Nguyệt đưa áo khoác cho thị quan, phẩy tay cho lui tất cả rồi tự tay đóng chặt cửa điện cùng những ô cửa sổ điêu hoa kín kẽ.

Tà váy thêu vân lan mạ vàng tựa như làn khói dập dềnh theo từng bước chân nàng trên nền gạch cung đình lạnh lẽo. Nàng nhặt chiếc áo lông chồn rơi dưới đất, phủi sạch bụi trần rồi ân cần khoác lên vai Chiêu Minh, ngón tay thon dài khẽ lướt qua cổ hắn.

“Sao tay lại lạnh thế này?” Chiêu Minh khẽ nhíu mày, mở rộng lớp áo lông chồn, chia một nửa cho nàng cùng sưởi ấm.

Chiêu Nguyệt nắm lấy tay hắn, đưa lên miệng hà hơi ấm, đuôi mắt hơi xếch lên đầy vẻ tinh quái, làn mi dày chớp chớp cười bảo:

“Nào phải muội lạnh, rõ ràng là ca ca đang lạnh mà. Vương huynh hôm nay đã uống thuốc chưa?”

Chiêu Minh lặng lẽ ngắm nhìn nhan sắc trang điểm nhẹ nhàng dưới ánh nến, chỉ mỉm cười không đáp. Nàng không vui, đôi mày thanh tú nhíu lại, đứng dậy bưng bát thuốc còn hơi ấm trên chiếc bàn thấp, dùng thìa vàng khuấy nhẹ rồi đưa đến bên môi hắn.

Chiêu Minh không mím môi, chỉ cười nhìn nàng, nhạt nhẽo nói:

“Uống hay không uống có gì khác biệt đâu?”

Nàng lắc đầu, mái tóc đen mượt chưa búi để xõa xuống bờ vai, đuôi tóc hơi xoăn nhẹ đầy nét nữ tính. Nàng ngước nhìn, đôi mắt phượng ướt át như vương mưa phùn mùa xuân, vừa tủi hờn lại vừa nghiêm túc:

“Vương huynh uống thêm một ngụm, là có thể ở bên A Nguyệt thêm một ngày. Như vậy không tốt sao?”

“A Nguyệt nói tốt, thì đều tốt cả.” Nụ cười trên mặt Chiêu Minh chẳng hề giảm bớt, hắn theo ý nàng uống cạn bát thuốc đắng ngắt, nhưng thâm tâm dường như còn đắng chát hơn nhiều.”

Hai người như mọi năm, cùng dùng một bát mì chay đơn sơ. Không có thịt cá, bởi vị giác của Chiêu Minh sau khi uống thuốc đã chẳng còn cảm nhận được gì. Rèm trướng buông xuống, tiếng thì thầm to nhỏ vang lên đều đặn. Trong trướng đêm nay, tuyệt nhiên không ai nhắc đến chiến sự, cũng chẳng nói đến vận mệnh Cao Xương. Họ chỉ ôn lại chuyện cũ, năm nào từng sóng vai cưỡi ngựa đến chân Thiên Sơn trong một đêm trăng sáng; năm nào cùng đi săn ở đầm lầy, suýt bị cát lún vùi lấp; hay năm nào hoa xuân nở rộ, hắn đã lặn lội khắp núi rừng tìm đóa ngọc lan đẹp nhất cài lên mái tóc nàng.

Cả hai đều không thể uống rượu, một người phải thủ thành, một người vì bệnh tật bủa vây. Dưới ánh nến đỏ, họ lấy trà thay rượu, chúc tụng lẫn nhau.

“A Nguyệt, mong năm nào cũng có sáng nay.”

“Vương huynh còn bao nhiêu sáng nay, muội sẽ có bấy nhiêu sáng nay.”

Chiêu Minh rũ mắt nhìn nữ tử đang nép trong lòng mình, bóng dáng ấy vẫn vừa vặn như thuở nhỏ. Thế nhưng nàng đã chẳng còn là đứa trẻ năm nào; gương mặt nàng rạng rỡ tựa đóa phù dung, lại thanh cao như nhành lan rừng quý giá. Dưới đèn ngắm mỹ nhân, lòng người không khỏi chấn động. Đôi mắt phượng lay động lòng người ấy che giấu bao nhiêu thuần túy, bao nhiêu nhiệt liệt và cả bao nhiêu cố chấp của một đời người.

Vài lọn tóc đen mềm mại quấn quýt trên người hắn. Hắn khẽ nâng tay, gợi lên từng sợi, nghịch ngợm để tóc như dòng nước chảy trôi qua kẽ tay khô gầy. Nàng nhận ra hành động nhỏ của hắn, chống người dậy mỉm cười, đôi mắt phượng lấp lánh phản chiếu bóng hình hắn. Hai đôi mắt gần như đúc từ một khuôn, chồng khít lên nhau trong không gian tĩnh lặng.

Chiêu Nguyệt chợt nhớ ra điều gì, hất chăn ra, đôi chân trần trắng muốt vén màn lụa, “cộp cộp” chạy đến bên đài đèn mạ vàng. Bên cửa sổ điêu hoa, đôi nến đỏ đã gần cháy lụi. Nàng vén tay áo, dùng đôi tay trắng ngần tỉ mỉ cắt bỏ bấc đèn cháy đen. Ánh nến theo động tác của nàng mà lay động, tàn lửa bay tán loạn, phản chiếu trong đôi mắt biếc sâu thẳm của nàng rồi lịm tắt.

“Đất lạnh, sao lại đi chân trần?” Giọng Chiêu Minh nghiêm khắc, hắn vén màn bước tới, từ phía sau ôm ngang eo bế nàng trở lại sập.

“Ưm…” Nàng không kịp phòng bị, khẽ kêu một tiếng rồi rúc vào lòng hắn cười khúc khích.

Ánh trăng đổ xuống hành lang dài thăm thẳm. Đêm nay nàng không nghịch lâu, chẳng mấy chốc đã chìm vào cơn buồn ngủ.

“Mệt thì ngủ đi.” Chiêu Minh dịu dàng dỗ dành.

“Không mệt, muốn ở bên vương huynh thêm lát nữa.” Nàng nhắm mắt lẩm bẩm, ý thức dần trở nên mơ hồ.

Chiêu Minh khẽ vén lọn tóc mây đang xõa tung sang một bên, động tác nhẹ nhàng như sợ làm tan loãng giấc nồng của nàng.

“A Nguyệt dạo này vất vả rồi, đêm nay hãy ngủ thật ngon nhé. Vương huynh sẽ luôn ở đây, ngay bên cạnh muội.”

Nàng khẽ cựa mình, đôi mày thanh tú giãn ra đầy mãn nguyện. Theo thói quen từ thuở nhỏ, bàn tay nhỏ nhắn của nàng vô thức luồn vào vạt áo mở rộng của hắn để tìm hơi ấm.

“Trên người vương huynh… sao lại nhiều vết thương đến thế…” Nàng chạm khẽ vào những vết sẹo cũ, lẩm bẩm trong cơn mơ màng, hàng mi dài ướt đẫm như chực tuôn lệ.

Đôi mắt phượng của Chiêu Minh khẽ xao động. Ánh mắt hắn dõi theo bàn tay mềm mại đang lướt qua những dấu vết xấu xí khắc khổ trên thân hình mình. Kể từ ngày khởi binh phục quốc, chinh chiến ròng rã bao năm, thương tích trên người hắn đã chẳng thể nào đếm xuể. Mỗi vết sẹo, mỗi tấc xương gãy đều là minh chứng cho một lòng vì Cao Xương.

Ánh trăng mênh mang soi rọi, len lỏi qua lọn tóc mai, làm ánh lên những sợi bạc trắng xóa. Vị thiếu niên tướng quân hào hoa phong nhã năm nào giờ đây gầy mòn tựa bộ xương khô, hơi tàn lực kiệt. Người chưa già mà tóc mai đã bạc, thân xác mang trọng bệnh vốn đã đi đến cuối con đường, sống chết chỉ còn tính bằng sớm chiều. Vận mệnh hắn gắn liền với quốc vận; Cao Xương lúc này cũng như hắn, sức cùng lực kiệt, cũng đã đến hồi tận.

Chiêu Minh dịu dàng nhìn Chiêu Nguyệt đang ngủ say. Chiếc cổ thanh tú và gương mặt nghiêng của nàng đắm chìm trong sắc trăng xanh trắng, lung linh đến lay động lòng người. Đến nước này, hắn – một ác quỷ bước ra từ biển máu núi thây – vẫn không nỡ để đóa lan trắng tinh khiết duy nhất đời mình phải vấy chút bụi trần hay máu tươi.

Hắn nghiêng người, đôi hốc mắt sâu thẳm sáng quắc nhìn về phía chân trời xa thẳm ngoài vương cung. Xuyên qua màn trướng mông lung và cửa sổ điêu hoa lộng lẫy, Chiêu Minh dường như tận mắt chứng kiến ngọn lửa nghiệp hỏa đang thiêu rụi thành Giao Hà đêm nay. Khóe môi khô khốc của hắn chợt hiện lên một nụ cười hiếm hoi, lạnh lẽo và đầy ẩn ý.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Trong thành Giao Hà.

Quân Bắc Hung sau một ngày công thành đẫm máu đã bắt đầu nghỉ ngơi hồi sức. Những đám cháy khắp nơi dần lịm tắt, chỉ còn làn khói xám xịt bao trùm không trung. Đêm nay không trăng không sao, đến nửa đêm về sáng, bóng tối lại càng đặc quánh như mực.

Một nhóm người dắt ngựa, lặng lẽ băng qua bãi cát hoang vắng để tiến về phía bờ sông Hồng Liễu. Lạc Sương Mai được vài tinh binh Cao Xương hộ tống ở giữa. Tâm trí nàng lúc này rối bời như tơ vò, ánh mắt không tự chủ cứ dán chặt vào bóng dáng Không Kiếp đang dẫn đầu phía trước. Trời quá tối, bước chân chàng lại quá nhanh, bóng đen ấy cứ thoắt ẩn thoắt hiện khiến nàng chẳng thể nào nhìn rõ.

Nếu là Lệ Anh, nàng nhất định sẽ bất chấp tất cả mà lột trần hắn ra để xem cho rõ thực hư. Nhưng ngặt nỗi người đó lại là chàng – người mà kiếp trước nàng vừa kính vừa sợ như thần minh. Đừng nói đến việc chàng sẽ ngăn cản, chỉ cần một câu “Nữ thí chủ tự trọng” thốt ra cũng đủ khiến nàng phải muối mặt. Sương Mai siết chặt dây cương, lòng bàn tay phồng rộp đau rát mà chẳng hề hay biết.

Đúng lúc này, một tiếng thở dốc yếu ớt truyền đến từ bãi lau sậy cao quá đầu người. Cả nhóm lập tức nín thở. Sương Mai nhanh tay rút một mũi tên, lặng lẽ đặt lên dây cung, nhắm thẳng về phía bụi lau. Viên tinh binh dẫn đầu chậm rãi rút đao, tiếng thép chạm vào bao vỏ dù khẽ khàng nhưng lại nghe rõ mồn một giữa sự tĩnh lặng đến nghẹt thở. Hắn tiến gần đến bãi bùn, khom lưng gạt mấy cành lau rũ xuống.

Đầu tiên là một góc áo vấy máu, tiếp đến là chiếc mũ chiến bằng vàng ròng, và cuối cùng, một nam nhân đầy thương tích bị tên đâm chi chít hiện ra trước mắt. Hắn bị thương nặng ở vùng mạng sườn, hơi thở thoi thóp như ngọn đèn trước gió. Vài binh sĩ nhận ra người đó, vội lao đến thảng thốt:

“Hộ quốc tướng quân!”

Nam nhân khẽ há miệng nhìn đám thuộc hạ cũ, đôi mắt vốn đã mờ đục chợt bừng lên tia sáng cuối cùng:

“Ta phụng mệnh tử thủ Giao Hà… chờ tướng quân Chiêu Minh quay lại… Nhưng… không chờ được nữa rồi…” Hắn nuốt ngược ngụm máu tanh vào trong, dùng chút sức tàn cuối cùng thì thầm: “Giao Hà thất thủ rồi. Có kẻ… có kẻ đã cố ý mở cửa thành… Mau đi báo cho tướng quân Chiêu Minh. Trong vương quân có nội gián!”

Đám binh sĩ Cao Xương căm phẫn sục sôi, vội đỡ lấy thân hình run rẩy của hắn. Bãi lau sậy trắng xóa phía sau giờ đã nhuộm một màu đỏ thẫm kinh tâm. Một bàn tay của hắn đã tàn phế hoàn toàn, hai chân vẫn cố gượng bước để được thuộc hạ dìu lên ngựa.

Tiếng vó ngựa dẫm lên bãi bùn lầy lội nơi lòng suối cạn phát ra âm thanh bì bõm, hòa cùng tiếng côn trùng râm ran. Đêm hè tĩnh mịch, đom đóm lập lòe hư ảo. Lòng Sương Mai nặng trĩu vì đại cục Cao Xương, nàng dắt ngựa đi tụt lại phía sau đám người đang lầm lũi tiến bước.

Dần dần, mặt nước dâng lên từ móng ngựa đến tận bắp chân nàng, từng vòng sóng loang loáng tỏa ra xung quanh. Tiếng nước chảy đã át đi tiếng bước chân. Nàng không nhận ra có một bóng hình vẫn lặng lẽ đi ngay sát phía sau mình. Những viên đá cuội dưới lòng sông vốn trơn trượt, Sương Mai sẩy chân một cái, loạng choạng định ngã xuống nước, bắn lên một đợt sóng lớn.

Ngay khoảnh khắc sắp ngã nhào, một bàn tay lớn đã kịp thời nắm chặt lấy vai nàng, giữ cho nàng đứng vững. Ánh đom đóm nhạt nhòa soi rọi bóng dáng cao lớn, thanh mảnh của chàng, lớp áo màu sẫm dập dềnh theo nhịp sóng. Tim Sương Mai đập loạn một nhịp. Thấy nàng đã ổn định, chàng nhanh chóng buông tay. Nhưng nàng lại táo bạo tiến thêm một bước, nắm lấy cánh tay đang buông thõng của chàng.

Cánh tay Không Kiếp cứng đờ, chàng không rút lại, nhưng những ngón tay lại cuộn chặt vào lòng bàn tay. Giữa bóng đêm vô tận và sự im lặng nghẹt thở, hai bàn tay đan xen, họ lặng lẽ sánh vai bước đi. Mặt nước phẳng lặng bỗng gợn lên từng vòng sóng bí ẩn. Không ai nói lời nào, cũng chẳng ai tiến thêm hay lùi lại. Chàng dìu nàng, tay dắt dây cương ngựa thay nàng. Xung quanh chỉ còn tiếng nước chảy rì rào như một bản nhạc buồn.

Bất chợt, chàng dừng bước, giọng nói trầm ổn vang lên:

“Năm nay mưa nhiều hơn những mùa hạ trước, mực nước cao hơn ta dự đoán. Đi tiếp nữa, nước sẽ ngập quá cổ thí chủ đấy.”

Sương Mai ngẩn người nhìn về phía trước. Những binh sĩ cao lớn đi đầu nước đã dâng đến vai. Nếu ra đến giữa dòng, mực nước có lẽ sẽ che lấp cả chóp mũi nàng. Hiểu ý chàng, nàng liền xoay người nhảy lên lưng ngựa. Nhưng khi chàng đưa lại dây cương, nàng không nhận lấy khiến Không Kiếp thoáng ngẩn ra. Chàng lặng lẽ cầm lấy hàm thiếc, dắt ngựa đưa nàng vượt sông. Chàng chỉ đứng cách nàng chừng một bước chân, nước sông ngập quá đôi vai rộng vững chãi. Dù bóng đêm che khuất diện mạo, nhưng dáng vẻ bất đắc dĩ mà vẫn chìu theo ý nàng này thực sự rất giống một người trong ký ức. Khóe môi Sương Mai bất giác cong lên, lòng thầm vui sướng, nhịp tim đập thình thịch liên hồi giữa dòng nước lạnh.

Đúng lúc này, chân trời lấp ló ánh lửa rực trời, ánh đom đóm hư ảo lập tức tan biến. Tiếng vó ngựa dồn dập như sấm dậy truyền đến từ phía sau. Một toán kỵ binh Bắc Hung vừa hò hét man rợ vừa lao tới, những bó đuốc lập lòe trong đêm tựa như bầy ma trơi đang điên cuồng áp sát. Cuộc đào thoát trong đêm rốt cuộc đã bị phát hiện.

Đám truy binh như lũ chim dữ đói mồi lao đến. Những mũi tên lạc xé gió vù vù hướng về phía bờ sông, rào rào cắm xuống mặt nước tạo thành những cột sóng lớn trắng xóa. Mọi người kinh hoàng tột độ. Vị Hộ quốc tướng quân đang hấp hối khẽ mở choàng mắt nhìn đám quân thù, nặn ra một nụ cười khổ:

“Ta không cưỡi ngựa được nữa, cũng chẳng thể qua nổi khúc sông này…” Thân hình hắn rũ xuống trên bờm ngựa, nhưng lại gầm lên từng chữ can trường:

“Các người… nhất định phải giữ bằng được vương thành Cao Xương… Tướng quân Chiêu Minh thiên thu vạn đại! Cao Xương quốc thiên thu vạn đại!”

Dứt lời, hắn dùng chút tàn lực cuối cùng xoay đầu ngựa, thúc mạnh vào bụng chiến mã, lao thẳng như một ngôi sao băng vút đi về phía ánh lửa đang truy đuổi. Hắn biết mình ở lại chỉ làm vướng chân đồng đội. Một vị tướng quân dày dạn trận mạc hiểu rõ hơn ai hết, trong lúc nước sôi lửa bỏng này, chỉ một hơi thở cũng quyết định sự sống chết. Hắn đang dùng mạng mình để đổi lấy thời gian cho họ. Tiếng gầm bi tráng của vị tướng già vang vọng mãi trong bãi lau sậy tịch mịch. Mọi người xúc động đến rơi lệ, không ai dám chần chừ thêm, vội vã quất roi thúc ngựa sang bờ bên kia.

Không Kiếp nhanh nhẹn xoay người lên ngựa, ngồi ngay phía sau Sương Mai, thúc ngựa phi nước đại qua dòng sông lạnh. Kỵ binh Bắc Hung vốn nổi tiếng hung mãnh và tàn độc, chúng đuổi sát nút, tên bay vù vù như mưa sa.

“Để ta điều khiển ngựa!”

Sương Mai vừa cúi đầu đếm số tên còn lại trong bao vừa trao dây cương cho chàng, hoàn toàn giao phó tính mạng mình vào tay nam nhân phía sau.

Nàng nhanh chóng xoay người lại, tì cây cung dài lên xương quai xanh vững chãi của chàng làm điểm tựa, nhắm thẳng vào đám kỵ binh đang hăng máu.

“Vút! Vút!”

Những mũi tên xé gió lao đi với lực đạo kinh người và độ chính xác tuyệt đối. Từng tên kỵ binh Bắc Hung gào thét ngã nhào xuống dòng nước xiết.

Tim Sương Mai đập thình thịch liên hồi, không chỉ vì sự hiểm nguy của đám truy binh mà còn vì tư thế chung ngựa đầy ám muội này. Từng sợi tóc mây của nàng lướt qua gương mặt cương nghị của chàng, môi nàng đôi khi vô tình chạm vào vết sẹo nơi cằm chàng, chỉ cần khẽ ngẩng đầu là có thể chạm vào làn môi mỏng lạnh lùng ấy. Hơi thở dồn dập bên tai khiến không khí đêm hè càng thêm nóng bỏng, tư thế của hai người lúc này chẳng khác nào hình vẽ Minh Vương và Minh Phi trên vách đá cổ truyền thuyết.

Bao nhiêu năm kiếp trước cộng lại cũng chẳng bằng nửa khắc thân mật này. Kỳ lạ thay, đời này nàng không hề kháng cự, thậm chí còn nảy sinh khao khát nhiều hơn thế. Bao tên vơi dần, nhưng đám kỵ binh vẫn bám riết như đỉa đói. Không Kiếp đột nhiên ghé sát tai nàng, hơi thở nóng hổi phả vào da thịt:

“Cúi thấp người xuống.”

Sương Mai đỏ bừng từ cổ đến tai, nàng ngoan ngoãn làm theo như một con mèo nhỏ cuộn tròn trong lòng chàng. Những mũi tên lạc bay sượt qua trên đầu. Ngay khoảnh khắc sau, nam nhân phía trên khẽ rên lên một tiếng nghẹn uất.

Sương Mai kinh hồn bạt vía mở to mắt, thấy một mũi tên đã cắm phập vào lưng chàng, lớp lông vũ trên đuôi tên vẫn còn rung bần bật. Dây cương trong tay chàng buông thõng, nàng vội vàng chộp lấy, thúc ngựa phi nước đại. Nàng hiểu rồi, chàng bảo nàng cúi xuống vì chàng muốn dùng chính thân xác mình làm tấm khiên vững chãi nhất bảo vệ nàng.

Hơi thở phía sau ngày một yếu ớt. Chiếc cằm vô lực của chàng vẫn không chịu tựa lên vai nàng, thân hình nặng nề run rẩy, vạt tăng bào phần phật trong gió như sắp bị cuốn đi. Mắt Sương Mai nóng hổi, nàng ra sức quất roi, con ngựa rẽ nước lao vút sang bờ bên kia.

Vượt qua sông Hồng Liễu chính là vương thành Cao Xương.

Đám truy binh dừng lại bên bờ sông vì không thạo đường sông nước như Không Kiếp đã dự tính. Nhóm người may mắn thoát chết tìm đến một trạm dịch cũ gần vương thành. Gió rít gào thổi tung những lá cờ thêu Văn Thù Lan kiêu hãnh trên tường thành cao vút.

Lạc Sương Mai đỡ Không Kiếp đang bị thương nặng xuống ngựa, dìu chàng vào trạm dịch. Nơi đây đầy rẫy thương binh từ thành Giao Hà chạy về, nằm la liệt khắp nơi. Các quân y hối hả ra vào, khung cảnh hỗn loạn và nồng nặc mùi máu. Nhìn những thương binh đang cởi trần để chữa trị, Sương Mai bỗng nhớ lại mũi tên mà nàng thoáng thấy tối qua. Lúc đó quá tối, nàng cứ ngỡ là bóng của hoa văn trên áo, không dám chắc chắn.

Nhưng lúc này, nam nhân luôn mạnh mẽ và lạnh lùng ấy lại đang tái nhợt, bất tỉnh nhân sự. Nàng định mượn lúc chữa thương để nhìn cho thật rõ. Máu đã thắm đẫm lưng áo chàng, se lại thành những mảng nâu thẫm. Khi ngón tay nàng run rẩy định vén vạt áo chàng lên thì một bàn tay đột ngột chộp lấy, giữ chặt cổ tay nàng lại.

“Thí chủ định làm gì?”

Giọng nói lạnh lùng vang lên, khác hẳn với sự dịu dàng thoáng qua lúc nãy.

Bàn tay chàng không có bao nhiêu lực đạo vì đang trọng thương, nhưng lại vô cùng cứng rắn, tựa như thanh sắt nguội vừa rút ra từ nước lạnh. Dù đang yếu thế, nhưng khí thế hùng hồn của kẻ từng chấp chưởng thiên quân vạn mã ở kiếp trước vẫn không hề giảm sút, ép thẳng vào mặt nàng.

“Ngài… ngài trúng tiễn rồi, ta muốn giúp ngài trị thương.” Nàng chẳng hiểu sao lại lắp bắp, thậm chí không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào đôi mắt sắc sảo kia.

Không Kiếp kéo chặt vạt áo lại, thản nhiên đáp:

“Nam nữ hữu biệt, không dám làm phiền thí chủ. Gọi Lệ Anh vào đây.”

Ánh mắt sắc lẹm của chàng nhanh chóng quét đến Lệ Anh đang tựa cửa. Hắn chỉ bị trầy xước nhẹ, lúc này cũng đang nhìn về phía hai người, do dự không biết có nên tiến lên hay không.

Sương Mai cầm lọ thuốc mỡ, xoay người đi về phía Lệ Anh. Khi đặt lọ thuốc vào tay hắn, nàng hạ thấp giọng dặn dò kỹ lưỡng:

“Huynh giúp ta nhìn xem trên ngực ngài ấy có một vết sẹo do trúng tiễn hay không.”

Lúc đó Lạc Tương vì nàng mà đỡ tên, nàng đã túc trực bên giường cả đêm, tận mắt nhìn ngự y rút mũi tên trị thương cho chàng. Vết sẹo đó, dù có hóa thành tro nàng cũng nhận ra được. Nàng vừa nói vừa dùng ngón tay mô phỏng vị trí và đặc điểm của vết thương ấy.

Lệ Anh nhìn dáng vẻ vừa trịnh trọng vừa thất thần của nàng, ánh mắt trở nên đầy ẩn ý. Hắn bất động thanh sắc nghe nàng dặn xong, liền gật đầu đồng ý ngay, sau đó xua tay đuổi nàng ra khỏi căn phòng đầy rẫy nam nhân này.

Vài phút sau, khi Lệ Anh bước ra ngoài, hắn thấy Sương Mai vẫn đang đứng đợi dưới mấy gốc sa liễu rũ bóng.

Ánh mắt nàng vô định, vừa thấy bóng dáng hắn liền lập tức xoay người lại, chỉ lặng lẽ nhìn mà không thốt nên lời. Dường như nàng không dám hỏi, lại như đang chờ đợi một đáp án cuối cùng để định đoạt tâm can.

Cành liễu theo gió lay động, gương mặt nàng dưới bóng râm có phần tái nhợt, duy chỉ có đôi gò má ửng hồng như đóa hoa phượng tiên đẫm sương.

Lệ Anh khựng lại một nhịp rồi lững thững bước tới, gằn giọng nói rõ từng lời một.

Lời còn chưa dứt, sắc mặt Sương Mai đã hoàn toàn biến đổi, đôi mắt phượng vốn đầy hy vọng bỗng chốc sụp đổ thành một khoảng không vô định.