Đại doanh Bắc Hung lúc này chẳng khác nào một đầm lầy chết chóc, tầng tầng lớp lớp thủ vệ nghiêm ngặt bao vây lấy trướng trung quân.
Bên trong, từ chiếc lư hương đúc hình dị thú tỏa ra luồng dược khí nồng đặc, quánh lại giữa không gian ngột ngạt. Sau bức màn trướng dày nặng, thỉnh thoảng lại vọng lên tiếng ho khan bị đè nén đến khàn đặc.
Tên thân vệ sau khi bị lột bỏ binh giáp, trải qua nhiều tầng khám xét gắt gao mới dám rón rén vén rèm bước vào, quỳ sụp xuống bẩm báo:
“Sứ thần Cao Xương đang cầu kiến ngoài trướng. Vương thượng… người có gặp hay không?”
Không gian rơi vào thinh lặng đến đáng sợ. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên lưng, tên thân vệ đánh bạo ngước mắt nhìn về phía sập gỗ.
Trên vầng trán nam nhân, những đường gân xanh nổi lên cuồn cuộn như thương long phủ phục, kéo dài từ thái dương xuống tận cổ. Đôi hốc mắt sâu hoắm nhắm nghiền, cánh môi tái nhợt vì phải cực lực nhẫn nhịn cơn đau xé tâm can. Hắn chỉ mặc duy nhất một chiếc trung y mỏng, để lộ khối cơ bắp rắn chắc đang căng cứng. Chân phải hắn đặt trong bồn thuốc màu nâu sẫm bốc hơi nghi ngút, lấp ló những vết sẹo lồi lõm, da thịt vặn vẹo đến kinh người.
Thân vệ thầm thở dài, căn bệnh cũ của chủ tử dạo này lại tái phát hành hạ. Mỗi khi phát tác, người tiều tụy đến mức chẳng thể cử động, nhưng vì để giữ vững quân tâm, hắn tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai trông thấy vẻ yếu ớt này của mình.
Nam nhân chậm rãi mở mắt. Ánh nhìn âm u, đầy lệ khí hung hãn đột ngột quét qua khiến tên thân vệ rùng mình ớn lạnh. Hắn vội cúi đầu, lắp bắp hỏi thêm:
“Vậy… đám sứ thần Cao Xương kia, có nên đuổi đi không ạ?”
Giọng nói của nam nhân khàn đục như tiếng kim loại cọ xát truyền tới:
“Giam giữ tất cả lại, tuyệt đối không được để chúng trở về Cao Xương. Lỡ như có kẻ mật báo, đại kế của ta sẽ tan thành mây khói. Một canh giờ sau, hạ lệnh toàn quân tổng lực công thành.”
Tên thân vệ kinh hãi thất sắc:
“Nhưng thân thể Vương thượng?”
Nam nhân dứt khoát đứng dậy, chân phải nhấc ra khỏi bồn thuốc, vài giọt nước đen kịt rơi xuống tấm thảm nỉ trắng muốt, loang lổ như những vệt máu cũ. Khi ống quần buông xuống, những vết bỏng chằng chịt, ghê người hoàn toàn bị che lấp. Hắn khập khiễng bước tới chiếc ghế hồ, ngón tay búng nhẹ vào mật thư trên bàn:
“Tin tức đã tới, hôm nay Chiêu Minh không có mặt tại thành Giao Hà. Đây là thời cơ ngàn năm có một. Quốc đảo Cao Xương này, ta nhất định phải chiếm bằng được. Giao Hà mới chỉ là khởi đầu thôi.”
Gương mặt hắn lúc này hung ác chẳng khác nào Diêm La bước ra từ cõi chết. Hắn liếc nhìn tên thân vệ vẫn đang quỳ bất động, nhíu mày gằn giọng:
“Còn không mau đi chuẩn bị?”
Tên thân vệ run rẩy dâng lên một cuộn họa bằng lụa gấm quý giá, thấp giọng bẩm:
“Trong doanh trại phát hiện có kẻ lén lút cất giấu bức diễm họa này. Thuộc hạ đã xử theo quân pháp, khoét mắt chém đầu thị chúng để răn đe.”
Đôi mắt u tối của nam nhân chợt lóe lên tia sáng lạ thường. Hắn nhận lấy cuộn tranh, chậm rãi mở ra. Nhìn mỹ nhân đang uyển chuyển múa trên mặt giấy, luồng lệ khí nồng đậm quanh hắn bỗng chốc tan biến, thay vào đó là sự nhu hòa đến kỳ lạ. Đầu ngón tay chai sần, thô ráp khẽ vuốt ve nụ cười của nàng, nâng niu từ mái tóc mây đến đóa hoa điền rực rỡ giữa đôi mày ngài.
“Lộ Nhi…” Hắn thầm thì, khóe môi thoáng hiện một nụ cười nhạt nhòa.
Giữa năm ngón tay đang siết chặt rồi buông lơi, ánh lên những tia sáng đỏ rực đầy mê hoặc. Đó là khối ngọc Huyết Bồ Câu mà hắn luôn mang theo bên mình. Sắc đỏ tươi phản chiếu vào đôi đồng tử màu hổ phách, khiến hắn trông như có thêm chút sinh khí của một con người.
Nam nhân nhìn hồi lâu, rồi dứt khoát đưa bức họa vào ngọn nến đang cháy. Lửa bùng lên, nuốt chửng gương mặt kiều diễm ấy vào hư vô. Tro tàn bay lảng bảng, tan biến trong không trung.
Thân vệ lặng lẽ phủi đi vài hạt tro bám trên tay áo. Hắn biết rõ, bấy lâu nay chủ tử dày công sưu tập họa mỹ nhân cũng chỉ để nhìn ngắm trong chốc lát, chưa bao giờ giữ quá một đêm. Đó dường như là cách duy nhất để hắn bảo vệ nàng, không để bất kỳ kẻ nào được phép dòm ngó hay mơ tưởng đến nữ nhân của hắn.
Nam nhân rũ mi mắt, mặc cho cuộn họa hóa thành tro bụi, không liếc nhìn thêm lần nào nữa. Hắn siết chặt năm ngón tay, giấu khối ngọc Huyết Bồ Câu vào trong ngực. Hắn tự nhủ:
“Thiền Vu e sợ ta có dị tâm nên không cho phép rời quân. Ta phải đoạt được Cao Xương này, mới có thể đường hoàng trở về Ô Tư thăm nàng một lần.”
“Lộ Nhi, chờ Tam ca…”
Hắn từ cõi chết trở về, cắn răng chịu đựng thương tật bấy lâu, tất cả chỉ vì một tâm niệm duy nhất là gặp lại nàng. Đôi mắt màu hổ phách dưới ánh nến rực sáng một vẻ kiên định đến cực đoan.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Trong một lều nỉ có trọng binh canh giữ khác tại doanh trại Bắc Hung.
Lạc Sương Mai lơ đãng vắt chiếc khăn ướt, nhẹ nhàng lau vết thương cho Lệ Anh đang nằm mê man. Gương mặt tuấn tú của hắn giờ đây đầy những vết bầm dập tím tái. Nàng rơi vào trầm tư, lòng rối như tơ vò.
Mọi chuyện ập đến quá nhanh. Toán quân Bắc Hung bất ngờ lật lọng giam giữ họ, Lệ Anh vì muốn đưa nàng bỏ trốn mà tranh chấp, cuối cùng bị trúng một đòn bất tỉnh. Từ lúc tỉnh lại sau cơn say, gặp lại Không Kiếp cho đến khi rơi vào cảnh tù đày này… mọi thứ dồn dập khiến nàng ngột ngạt.
Sương Mai lặng lẽ đưa mắt nhìn sang phía đối diện. Ở đó, Không Kiếp vẫn ngồi xếp bằng, đôi mắt nhắm nghiền nhập định, dường như hoàn toàn cách biệt với thế sự xoay vần ngoài kia.
Nhớ lại lời khiêu khích đầy ý vị của tên tướng Bắc Hung lúc sáng, lòng Sương Mai vừa hổ thẹn vừa bối rối khôn nguôi. Theo lời hắn, đêm qua chàng đã buộc phải bế nàng về lều giữa lúc nàng đang say khướt, thân thể nồng nặc mùi rượu. Nàng vốn biết Quốc sư kiếp trước cực kỳ ưa chuộng sự sạch sẽ và thanh tịnh, hẳn là lúc này chàng đang chán ghét nàng vô cùng, nên mới ngồi cách biệt xa xôi, chẳng buồn liếc mắt hay mở lời lấy một câu như thế. Nàng khẽ gõ nhẹ vào trán, lòng đầy ảo não, sao đời này chỉ vừa mới bắt đầu mà nàng đã kịp để lại ấn tượng tồi tệ như thế trong mắt chàng rồi chứ?
Kiếp trước, nàng luôn đinh ninh rằng chàng ghét mình. Khi ấy nàng mới vào cung, là vị “yêu phi” mà cả triều đình đều đồng lòng phỉ báng, hành xử kiêu căng càn rỡ, không ít lần còn cố ý khiêu khích chàng. Vậy mà, dù mang học thức uyên thâm, nắm trong tay trọng binh quyền biến, chàng vẫn tuân hoàng mệnh mà nhẫn nại dạy nàng từng nét chữ Hán, uốn nắn cho nàng từng quy tắc thi thư lễ nghĩa.
Chàng đã nhiều lần ra tay tương trợ, nhưng nàng cũng chỉ đơn thuần nghĩ rằng chàng hành sự theo mật lệnh của Lý Diệu. Ở trong thâm cung nhiều năm, nàng dần thấu hiểu có những việc Hoàng đế không tiện lộ diện, và chàng chính là vị cứu tinh mà Lý Diệu phái đến bên nàng. Cho đến lần cuối cùng, chàng đã công khai trái lệnh cấm của thiên tử, dứt khoát đưa nàng thoát khỏi tòa cung điện lộng lẫy đang từng ngày nuốt chửng sinh mạng mình.
Đối với nam nhân ấy, tâm tư nàng trước sau như một vẫn chỉ gói gọn trong hai chữ cảm kích.
Bên ngoài trướng bỗng vang lên những thanh âm ồn ào huyên náo, Sương Mai vội thu hồi dòng suy nghĩ, vén rèm nhìn ra ngoài. Ngón tay nàng bất chợt run rẩy, “xoạch” một tiếng, nàng vội vã buông rèm, lảo đảo lùi lại rồi ngã ngồi xuống tấm thảm nỉ.
Không Kiếp nghe thấy động tĩnh, chậm rãi mở mắt, ánh nhìn trầm mặc hướng về phía nàng:
“Có chuyện gì vậy?”
Sương Mai hoàn hồn sau cơn kinh hoàng tột độ, giọng nói vẫn còn lắp bắp:
“Người… người đó bị phân thây, đang treo lủng lẳng ở đằng kia…”
“Ai?” Không Kiếp khẽ nhíu mày.
Sương Mai đem chuyện Hữu Hiền Vương âm thầm sưu tầm bức họa của nàng, cùng ý định tiếp cận hắn để dò thám tin tức kể lại đầu đuôi. Những xác chết bị treo lên thị chúng kia chính là đám binh lính Bắc Hung mà nàng đã xúi giục đi thông truyền tin tức. Nàng nghe danh Hữu Hiền Vương tàn nhẫn hiếu sát, nay tận mắt chứng kiến mới thấy quả nhiên danh bất hư truyền. Nếu không có trận hỏa hoạn kho lương kia, e là nàng chưa kịp thấy mặt hắn đã bị liên lụy bỏ mạng rồi.
Không Kiếp lặng yên lắng nghe, bàn tay đang lần tràng hạt khẽ khựng lại. Chàng dĩ nhiên biết rõ bức “Mỹ nhân đồ” mà nàng nhắc đến là gì. Ngày đó Lệ Anh đến vương tự Toa Xa cầu hôn nàng cũng mang theo cả một rương họa đồ làm lễ gặp mặt. Khi ấy, chàng đã biết khắp cõi Tây Vực đang truyền tay nhau bức họa ghi lại dáng vẻ nàng đang múa.
Và kẻ dốc toàn lực đi sưu tầm rồi tiêu hủy những bức họa đó, trên đời này chỉ có duy nhất một người. Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng chàng, tựa như vừa chạm tay vào một dải lụa mềm mại nhưng lại đành lòng để nó tuột khỏi tầm tay, dù muốn níu giữ thêm một khắc cũng chỉ là uổng công vô ích.
Nỗi suy tư trống trải của chàng bị cắt ngang bởi một câu hỏi đầy lo âu từ Sương Mai:
“Nghe Lệ Anh nói, Pháp sư có chuyện hệ trọng nên mới tìm đến doanh trại Bắc Hung này?”
“Trong quân có nội ứng, ta phụng mệnh điều tra.” Không Kiếp nhàn nhạt trả lời.
Sương Mai thầm nghĩ, quả nhiên là nhân vật lợi hại bậc nhất kiếp trước, những gì nàng có thể nghĩ tới thì chàng chắc chắn đã thấu tỏ từ lâu.
“Cao Xương lúc này không chỉ có giặc ngoài xâm lấn mà còn có họa trong đục khoét. Thí chủ nên tìm cơ hội sớm trở về Ô Tư đi.” Giọng Không Kiếp thoáng thêm vài phần nghiêm khắc khiến Sương Mai ngẩn người.
Ngày đó, Lạc Tương cũng năm lần bảy lượt hối thúc nàng về Ô Tư, đừng dấn thân vào vũng lầy Cao Xương. Nàng vốn vượt dặm trường đến đây để gặp chàng, nhưng trời xui đất khiến, hai người đã cắt đứt ân tình, đoạn tuyệt với nhau. Giờ đây nàng lại bị kẹt giữa thế gọng kìm Cao Xương và Bắc Hung, tiến thoái lưỡng nan. May thay, nàng vẫn còn một người đồng hành mà cả kiếp trước lẫn kiếp này nàng đều tuyệt đối tin tưởng. Dù đang lâm vào hiểm cảnh, lòng nàng cũng không quá đỗi sợ hãi.
Sương Mai lén nhìn gương mặt lãnh đạm của Không Kiếp, nhịn không được mà tò mò hỏi:
“Vì sao Pháp sư lại ở Cao Xương?”
Nàng mơ hồ nhận ra chàng không phải vị cao tăng bình thường, chàng không chịu sự kiềm tỏa của Phật môn, thậm chí còn chẳng màng thủ giới luật. Khi nàng quen biết chàng ở kiếp trước, chàng đã là cánh tay đắc lực của Lý Diệu, một vị Quốc sư nắm giữ quyền sinh sát trong tay. Nàng chưa bao giờ biết về nửa đời trước đầy bí ẩn của chàng.
Nghe nàng hỏi, bàn tay vê chuỗi hạt của Không Kiếp khựng lại giữa không trung. Sau một hồi im lặng dài dằng dặc, chàng chậm rãi hướng ánh mắt sâu thẳm về phía nàng, bình thản thốt ra một câu:
“Bởi vì ta đã dành trọn tâm can cho một nữ tử.”
Bởi vì ta đã dành trọn tâm can cho em.
“Vì nàng ấy, ta bắt buộc phải bảo vệ Cao Xương.”
Vì em, ta bắt buộc phải bảo vệ Cao Xương.
Chàng vĩnh viễn không thể nhân danh Phật tử để nói ra lời yêu, nhưng lại có thể mượn danh nghĩa Không Kiếp để bộc bạch lòng mình với nàng. Sương Mai trợn tròn mắt, lộ vẻ khó tin. Nàng chưa từng nghĩ vị Quốc sư kiếp trước vốn bạc tình lãnh đạm, lạnh lùng như băng sương lại từng vướng vào nỗi khổ của ái dục nhân gian.
Lúc này, Lệ Anh đang mê man bên cạnh bỗng bĩu môi, thốt ra một tiếng thở dài trong cơn mộng mị. Sương Mai nhìn Lệ Anh, lập tức nghĩ ngay đến “nữ tử” trong lời chàng là ai. Hóa ra không chỉ Lệ Anh, mà cả vị Quốc sư cao ngạo này cũng từng là kẻ si tình dưới chân Chiêu Nguyệt sao? Nàng nhớ lại dáng vẻ của Chiêu Nguyệt nơi điện ngọc, vô cùng đoan trang cao khiết tựa như một vị thần nữ. Một nữ tử vì nước vì dân như vậy, chẳng trách Lệ Anh đời đời kiếp kiếp đều vì nàng ấy mà bất chấp tất thảy. Nàng tự hỏi, chẳng lẽ Không Kiếp cũng vì nàng ấy mà cuối cùng mới từ bỏ Phật đạo? Một tay cầm tràng hạt, một tay cầm giới đao, mặt chính là Phật Đà cứu độ chúng sinh, mặt sau lại là Tu La huyết tinh vô tình.
Đang mãi mê suy nghĩ, bên ngoài trướng bỗng vang lên tiếng hò reo dậy đất, ánh lửa bốc cao rực trời. Sương Mai vén rèm nhìn ra, chỉ nghe thấy tiếng vó ngựa rầm rập, rồi một đội kỵ binh Bắc Hung rầm rộ phi vào doanh trại.
“Thành Giao Hà đại thắng!”
“Đã chiếm được thành Giao Hà!”
Tiếng hô vang dậy tựa sóng triều cuồn cuộn. Sương Mai kinh hãi buông rèm, quay ngoắt vào trong trướng, giọng lạc đi vì sửng sốt:
“Sao thành Giao Hà lại thất thủ nhanh đến thế? Chẳng lẽ tướng quân Chiêu Minh không trấn thủ ở đó sao?”
Không Kiếp khẽ lắc đầu, thanh âm trầm thấp:
“Hôm nay Chiêu Minh không có mặt tại Giao Hà, hắn đã hồi kinh trở về vương thành Cao Xương từ sớm rồi.”
Lệ Anh cũng bị những âm thanh chấn động làm cho tỉnh giấc, nghe vậy liền thốt lên kinh ngạc:
“Phải rồi, hôm nay chính là ngày sinh thần của hắn và Chiêu Nguyệt. Nhưng ai mà ngờ quân Bắc Hung lại có thể công thành thần tốc đến nhường này?”
Ánh nến trong trướng chao đảo, hắt lên gương mặt nghiêm trọng của Lệ Anh. Hắn lẩm bẩm trong sự hoài nghi tột độ:
“Sao quân Bắc Hung lại nắm rõ hành tung của Chiêu Minh đến thế để mà chọn đúng đêm nay công thành?”
Sương Mai cau mày, đôi mắt sắc sảo nhìn về phía Không Kiếp:
“Pháp sư, việc này đã quá rõ ràng. Trong nội bộ quân Cao Xương chắc chắn có mật thám của Bắc Hung.”
“Chuyện này hệ trọng khôn lường, nhưng làm sao để xác định kẻ đó là ai?” Lệ Anh siết chặt nắm đấm đến trắng bệch.
Sương Mai trầm mặc suy tính. Thành Giao Hà đã mất, mục tiêu tiếp theo của vó ngựa Bắc Hung chắc chắn là vương thành Cao Xương. Nghĩ đoạn, nàng dứt khoát đứng dậy bước ra ngoài, nói với lính canh:
“Ta muốn gặp tướng quân của các ngươi.” Nàng ghé tai tên lính nói nhỏ vài câu đầy bí hiểm. Tên lính nghi hoặc nhìn nàng một lượt rồi vội vàng chạy đi bẩm báo.
Một lát sau, một đại tướng Bắc Hung với thân hình vạm vỡ như núi, râu quai nón bết bát máu tươi, đằng đằng sát khí bước vào trướng. Hắn mang theo hơi lạnh và mùi tử khí từ chiến trường đỏ lửa, khiến không gian vốn chật hẹp càng thêm nghẹt thở. Thấy hắn hung hăng dọa người, Sương Mai không kìm được mà lùi lại một bước, nhưng ngay lập tức, hai bóng dáng vững chãi đã kịp thời chắn trước người nàng.
“Ngươi nói ngươi nắm giữ thứ gì?” Viên đại tướng ép hỏi, đôi mắt lóe lên tia tham lam ti tiện.
Sương Mai trấn tĩnh lại, đôi môi khẽ nở nụ cười bình thản:
“Ta có bản đồ bố phòng của vương thành Cao Xương. Chỉ cần các ngươi thả người, ta sẽ dâng lên ngay lập tức.”
Nào ngờ, tên đại tướng vừa nghe xong liền mất sạch hứng thú. Hắn xua tay cười khẩy, rút thanh đao vấy máu ra khỏi bao một nửa:
“Bản đồ vương thành? Không cần thiết…” Hắn gằn giọng, sát ý lộ rõ: “Hữu Hiền Vương có lệnh, nếu các ngươi dám có ý định bỏ trốn, sẽ giết không tha. Cứ ở yên đó mà tận mắt chứng kiến chúng ta san bằng Cao Xương thế nào đi, ha ha ha!”
Hắn hiên ngang rời đi cùng tiếng cười ngạo mạn. Lệ Anh ngơ ngác nhìn Sương Mai:
“Sương Mai, nàng có bản đồ thật à?”
“Nàng không có.” Không Kiếp đứng dậy, thản nhiên phá tan sự nghi hoặc: “Sự thử nghiệm vừa rồi của nàng đã xác nhận được hai điều. Thứ nhất, nội gián trong quân Cao Xương có vị thế không hề thấp, kẻ đó đã dâng bản đồ bố phòng cho Bắc Hung từ lâu. Thứ hai, mục tiêu kế tiếp của chúng chính là san bằng vương thành Cao Xương.”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Nửa canh giờ sau, quân Bắc Hung bắt đầu nhổ trại, rầm rộ tiến quân vào thành Giao Hà. Nhóm người “sứ thần” Cao Xương bị áp giải trên xe tù, đi xuyên qua màn đêm đổ nát đầy u ám.
Cửa thành Giao Hà đã bị húc đổ tan tành, khói bụi mịt mù che lấp cả ánh trăng. Lính Bắc Hung đóng chốt khắp nơi, gieo rắc nỗi kinh hoàng. Những binh sĩ Cao Xương không kịp rút lui bị bắt giữ, tiếng la hét thảm thiết xé toạc không gian không dứt. Máu chảy thành sông, nhuộm đỏ cả tường thành lạnh lẽo. Lửa vẫn đang thiêu rụi những hàng dương trăm tuổi, biến thành trì hoa lệ một thời thành đống tro tàn.
Cả bầu trời chìm trong sắc đỏ sậm thê lương của lửa và máu. Sương Mai nhìn thấy toán dân binh và tù binh bị dẫn đến trước đống lửa hừng hực, những tiếng thét xé lòng vang lên rồi lịm dần. Bắc Hung đang thảm sát thành Giao Hà để thị uy thiên hạ.
Nàng buông thõng đôi tay lên song sắt xe tù, cảm nhận sự tàn khốc khôn cùng của chiến tranh mà trước nay nàng chỉ nghe qua lời kể. Mọi người đều rơi vào im lặng đau đớn.
Duy chỉ có Không Kiếp vẫn điềm nhiên tụng kinh Vãng Sanh, giọng nói trầm ấm của chàng như dòng suối thanh khiết gột rửa đi uế tạp của máu tanh. Sương Mai nhìn chuỗi tràng hạt hắc lưu ly trên tay chàng, vô thức đưa tay chạm vào. Những hạt lưu ly đen nhánh như gương, phản chiếu gương mặt nhỏ nhắn, tái nhợt của nàng.
“Ơ, Pháp sư cũng dùng loại tràng hạt này sao? Thật giống với một vị cố nhân của ta.” Nàng bần thần nhớ đến chuỗi hạt của Lạc Tương. Thân như lưu ly, trong ngoài sáng sạch.
Đang lúc thất thần, nàng bỗng chạm phải một ánh nhìn thâm trầm từ phía Không Kiếp. Chàng đang lặng lẽ quan sát nàng qua đôi mắt trong trẻo ẩn sau vết sẹo đen tăm tối kia như muốn nhìn thấu tận tâm can nàng. Đời này gặp lại, nàng vốn luôn cúi đầu hoặc lảng tránh, chưa bao giờ nhìn chàng kỹ đến thế.
Bóng đêm vô tình nhuộm đen gương mặt chàng khiến vết sẹo khổng lồ lẩn khuất vào trong u tối. Sương Mai nương theo chút ánh sáng le lói từ những đám cháy, tỉ mỉ phác họa lại từng đường nét của chàng trong tâm trí. Một cảm giác quen thuộc đến lạ kỳ bỗng chốc dâng lên nơi đầu mày cuối mắt, khiến lồng ngực nàng thắt lại.
Đôi đồng tử nàng dần giãn ra, trái tim đập loạn nhịp vì kinh hoàng xen lẫn hy vọng. Nàng không dám chớp mắt lấy một cái, sợ rằng chỉ cần một thoáng lay động, ảo giác mà nàng vừa bắt giữ được sẽ tan biến ngay lập tức.
“Lạc Tương…” Tiếng gọi ấy vô thức buột ra khỏi môi, lạc lõng giữa màn đêm mù mịt khói lửa và mùi máu nồng nặc.
Ngay khoảnh khắc ấy, chuỗi hạt lưu ly đang rút dần qua kẽ tay nàng bỗng khựng lại, viên hạt cuối cùng dừng lại ngay nơi hổ khẩu. Sương Mai thảng thốt cúi nhìn tràng hạt rồi đột ngột ngước mắt lên.
Trong đôi mắt sâu thẳm tựa hồ băng lạnh lẽo của người đối diện, nàng ngỡ như bắt gặp một luồng sóng ngầm đầy tâm tư. Là kinh ngạc, là động lòng, là chút mong chờ thấp thoáng, hay là một nỗi đau thương thấu tận tâm can?
Bánh xe tù rít lên một tiếng rồi dừng hẳn, đuốc lửa chao đảo soi rọi bóng tối. Toán lính áp giải thô bạo tháo bỏ xiềng xích rồi tiến lại gần. Dưới ánh lửa bập bùng, vết sẹo đen gập ghềnh trên gương mặt chàng bỗng hiện lên rõ mồn một, dữ tợn tựa hình thù ác thú, trông đến ghê người. Sương Mai đang mãi mê kiếm tìm bóng hình cũ, nhất thời không kịp phòng bị, sợ hãi lùi lại một bước.
Ảo ảnh tan biến, vạn vật phút chốc trở về với hư không.
Chuỗi hạt lưu ly bị thu về trọn vẹn, bao nhiêu sóng lòng trong mắt chàng cũng theo đó mà chôn chặt xuống đáy vực sâu. Chàng nhìn nàng, gương mặt đã khôi phục vẻ lạnh lùng băng giá, cất giọng lãnh đạm:
“Nữ thí chủ nhận nhầm người rồi.”
Nói đoạn, chàng thong dong bước xuống xe tù, một mình rảo bước đi xa. Lệ Anh liếc nhìn hai người, sắc mặt thay đổi liên hồi, vội vàng lên tiếng phá tan bầu không khí gượng gạo:
“Mấy bậc cao tăng thì tràng hạt nào mà chẳng giống nhau.” Hắn hằn học bồi thêm một câu: “Bất kể thế nào, đường sống lúc này là phải mau thoát khỏi đây, đem chuyện mật thám báo cho Chiêu Minh. Đó mới là việc đại sự.”
Sương Mai hít sâu một hơi, cố thu lại những suy nghĩ đang bay bổng. Có lẽ nàng nhớ chàng quá rồi, nên nhìn vị hòa thượng nào cũng thấy phảng phất hình bóng cũ. Như vậy thật không nên chút nào.
Nàng quan sát một vòng nơi đóng quân của Bắc Hung tại thành Giao Hà. Binh lính đang dựng trại, nhiều tướng lĩnh vây quanh sa bàn bàn bạc kế hoạch tấn công tiếp theo. Nhờ trận thắng oanh liệt tối nay, những kẻ canh giữ bọn họ cũng có phần lơ là cảnh giác.
Sương Mai xoay người, thấy Không Kiếp đang khoác chiếc áo choàng đen, đứng lẻ loi trên một gò đất cao. Tàn lửa chưa tắt soi rõ dáng hình cao gầy của chàng, kéo cái bóng đổ dài vào bóng đêm sâu thẳm. Giữa ranh giới sáng tối ấy, chàng hiện lên tựa như một nhân vật bước ra từ bức họa, thanh tao, thoát tục, chẳng giống kẻ thuộc về chốn nhân gian này.
Nàng từng bước tiến lại gần, đứng nép sau lưng chàng, để bóng dáng cao lớn ấy bao trùm lấy mình. Nàng nhỏ giọng hỏi:
“Pháp sư, vừa rồi ta mạo phạm ngài, thật thất lễ. Ngài đứng đây làm gì vậy?”
Không Kiếp không quay đầu lại, để mặc nàng nấp trong bóng râm của mình, trầm thấp đáp:
“Đợi nửa đêm về sáng.”
“Nửa đêm về sáng?” Sương Mai thắc mắc.
Không Kiếp khẽ gật đầu:
“Đó là lúc ý thức con người mông lung nhất, khó tỉnh giấc nhất. Chúng ta thoát thân lúc đó sẽ không dễ bị lính canh phát hiện.”
Sương Mai mừng rỡ, ánh mắt long lanh:
“Chẳng lẽ Pháp sư đã có kế sách rồi sao?”
Chàng chậm rãi nâng ống tay áo chỉ về phía xa xăm:
“Thành Giao Hà có tên gọi này là do nằm ở nơi giao nhau của sông Bạch Dương và sông Hồng Liễu. Mùa hạ khô hạn, sông Hồng Liễu cạn nước, mực nước rất thấp, chúng ta có thể lặng lẽ bơi qua đó để thẳng tiến về vương thành. Người Bắc Hung vốn không giỏi bơi lội, phần lớn đều sợ nước. Dù bị phát hiện, chúng cũng không dám xuống sông truy đuổi.”
Sương Mai nhìn theo hướng tay chàng chỉ. Trong màn đêm dù chẳng thấy bóng nước nhưng dường như nàng có thể nghe thấy tiếng sóng vỗ rì rào vào mạn đá.
“Pháp sư thật chu toàn.” Nàng nở nụ cười tinh nghịch, lại cảm thán: “Ngài am hiểu địa hình vùng này thật đấy.”
Quả không hổ danh là vị lương tướng trung thần từng phò tá Lý Diệu quản lý Tây Vực ở kiếp trước.
Không Kiếp im lặng. Chính chàng cũng không rõ vì sao mình lại thuộc nằm lòng đường xá nơi này như thể đã từng đích thân kinh qua, mỗi con đường, mỗi khúc sông đều khắc sâu trong trí não. Dường như đó là những ký ức từ kiếp trước đang trỗi dậy mãnh liệt. Chàng từng ở Cao Xương xây dựng hệ thống giếng ngầm, từng đích thân đo đạc mực nước sông Hồng Liễu, giúp dân làm thủy lợi.
Một cơn choáng váng bất chợt ập đến, Không Kiếp đưa tay đỡ trán. Những mảnh vỡ ký ức đang dần lấp đầy khoảng trống trong đầu chàng, chúng gần ngay trước mắt nhưng lại không sao chạm tới được. Chàng nhíu mày, lảo đảo lùi lại một bước, vô tình đụng trúng thiếu nữ đang dẫm lên bóng mình phía sau.
Sương Mai không kịp đề phòng, bị sức nặng bất ngờ ép xuống, ngã nhào trên đất. Trong lúc hoảng loạn, một đôi tay rắn chắc đột ngột kéo mạnh nàng về phía trước, ôm chặt lấy. Nàng tựa sát vào lồng ngực vững chãi của nam nhân, cùng lăn xuống dốc gò trong màn đêm tĩnh mịch.
Theo bản năng, chàng ghì chặt nàng vào lòng, dùng chính tấm thân mình che chắn cho nàng khỏi những mảnh đá vụn và tàn lửa đang trực chờ cứa vào làn da mềm mại. Kiếp trước, chỉ duy nhất một lần nàng trúng độc, chàng mới từng ôm nàng chặt đến thế. Còn lại những ngày thường nhật, ngay đến một chiếc bút lông chàng cũng chẳng muốn dùng chung, chỉ cần vô ý chạm nhẹ vào da thịt nàng thôi cũng đủ khiến đôi mày thanh tú ấy khẽ nhíu lại vì xa cách.
Giờ phút này, hơi thở nóng rực của chàng phả nhẹ bên vành tai, khiến lòng Sương Mai rung động mãnh liệt. Nàng bỗng ngẩng mặt lên, đăm đăm nhìn vào gương mặt nam nhân đang ở sát trong gang tấc. Nàng cố lục tìm giữa những đường nét ấy một điểm tương đồng hay khác biệt hoàn toàn, cốt để dập tắt ngọn lửa đang âm ỉ cháy trong lòng, quét sạch đi mọi niềm mong chờ hão huyền vừa nhen nhóm.
Không Kiếp nhận ra ánh nhìn ấy, chàng nhíu mày rồi lập tức buông vòng eo mềm mại của nàng ra, dứt khoát đứng phắt dậy. Gương mặt chàng vẫn giữ vẻ lạnh lùng băng giá, nhưng thâm tâm lại không thôi xáo động bởi hơi ấm còn vương lại từ cơ thể nàng. Vừa rồi, nàng ngoan ngoãn nằm gọn trong lòng chàng, ngay cả vẻ hoảng hốt cũng toát lên nét diễm lệ động lòng người. Nàng dường như chẳng hề có chút phòng bị nào với chàng, một sự tin tưởng tuyệt đối tựa hồ đã quen biết từ muôn vàn kiếp trước.
Lòng chàng đắng ngắt, nhất thời chẳng rõ nên vui hay buồn. Chàng biết nàng đẹp, một vẻ đẹp chấn động tâm can, chỉ cần một lần nhìn thoáng qua là đủ khắc cốt ghi tâm. Quanh nàng luôn có biết bao nam nhân sẵn sàng vì nàng mà đổ máu, còn chàng, chẳng qua cũng chỉ là một trong số những kẻ phàm phu ấy mà thôi. Nghĩ đến đây, một cơn giận vô danh lại dâng lên nghẹn đắng, cơn giận bắt nguồn từ những tham niệm vẩn đục mà chàng chẳng cách nào kìm nén.
Chàng từng nghe phong thanh về vị quốc quân sẵn lòng dâng hiến nửa giang sơn chỉ để đổi lấy một điệu múa của nàng. Giờ đây chàng mới thấu hiểu, vì sao Lạc Kiêu lại điên cuồng tiêu hủy mọi bức họa, giết sạch những họa sư từng chấp bút vẽ nàng. Lạc Kiêu là Tam ca của nàng, hắn có tư cách để phẫn nộ. Còn chàng… chàng chẳng là gì cả, lại càng không có lấy một danh phận để can dự vào cuộc đời nàng.
Đúng như lời Lạc Kiêu đã ký thác năm nào, nàng cuối cùng rồi cũng sẽ gả cho người, tìm được một lang quân như ý để con cháu đầy đàn, vui hưởng nhân gian. Còn chàng, ngay cả một tia hy vọng xa vời nhất cũng không nên tơ tưởng.
Không Kiếp lạnh lùng quay lưng rời đi, vạt áo choàng đen tung bay phần phật trong gió đêm, cuốn phăng đi mọi huyên náo ồn ào của trần thế.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Chẳng rõ đã qua bao lâu, Sương Mai vẫn ngồi thẫn thờ dưới chân dốc, hơi thở dồn dập, đôi mắt vô hồn nhìn xoáy vào đống lửa bập bùng trước mặt. Nàng không hề nhận ra ánh nhìn thiêu đốt của nam nhân vừa rồi, tâm trí nàng lúc này chỉ còn đọng lại một khoảnh khắc mông lung duy nhất, dưới lớp vạt áo xộc xệch của chàng, nơi lồng ngực rắn chắc ấy thấp thoáng một vết sẹo không lớn không nhỏ.
Nơi đó từng bị một loại vũ khí sắc nhọn xuyên thấu, giờ hóa thành một vết sẹo sâu hoắm như rãnh hẻm.
Đó là vết thương do trúng tiễn.
Cũng từng có một người, giữa thiên quân vạn mã hung hãn đã công khai đứng ra che chắn cho nàng một mũi tên chí mạng.
Mũi tên ấy găm thẳng vào ngực, mà cũng chính là găm thẳng vào trái tim nàng.
![Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 68](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)