Không Kiếp bế nàng đi, bước chân trầm mặc trải dài theo dải hành lang hun hút, còn nàng thì vùi đầu trong lòng chàng, nức nở suốt cả quãng đường.
Gió đêm vùng đại mạc vẫn mang theo cái lạnh thấu xương. Chàng lặng lẽ cởi chiếc áo huyền sưởng, bao bọc lấy thân hình mảnh mai của nàng để che chắn cơn gió đang rít gào từng hồi, cũng là để ngăn cách những ánh mắt đang chòng chọc nhìn vào từ xung quanh.
Nàng cuộn tròn trong lồng ngực chàng, lặng lẽ và yếu ớt. Mới vừa rồi còn là một tay thần xạ oai phong trên lưng ngựa, giờ phút này nàng lại như chú mèo nhỏ thu lại móng vuốt, khóe mắt đỏ hoe ướt đẫm. Dáng vẻ thuận phục ấy khiến tâm can người ta không khỏi xót xa.
Hương thơm thanh khiết quen thuộc trong mộng quyện cùng mùi rượu nồng nàn cứ quẩn quanh nơi đầu mũi. Nàng ra tay đoạt lấy chén rượu kia giúp chàng không bị ép uống, nhưng chính hơi thở đầy men say của nàng lúc này lại khiến chàng mê đắm, tâm trí khó lòng tự chủ.
Không Kiếp chậm rãi nhắm mắt, bàn tay siết chặt lấy vạt áo huyền sưởng đang khoác trên người nàng. Làn da trắng ngần bị che khuất, mùi hương da thịt bị vùi lấp; chàng cố phong tỏa ngũ căn, tự nhủ rằng nếu không nghe không thấy thì thâm tâm sẽ không coi đây là một sự khinh nhờn đối với nàng.
Từ bãi tập về đến lều trại chỉ ngắn ngủi trăm bước chân, nhưng chàng lại tham luyến, mong ước con đường này sẽ mãi chẳng có điểm dừng.
Bước vào gian lều trống, chàng vén rèm trướng, nhẹ nhàng đặt người trong lòng xuống chiếc giường gỗ đơn sơ. Chàng cẩn thận lót chiếc áo huyền sưởng phía dưới để tránh những vụn gỗ thô nhám làm tổn thương làn da mềm mại của nàng.
Đang định đứng dậy, cổ họng chàng bỗng thắt lại. Một đôi cánh tay trắng ngần mềm mại như ngọc từ lúc nào đã vươn lên, vòng chặt lấy cổ chàng nhất quyết không chịu buông ra.
Lần trước ở vương tự Toa Xa, sau khi say khướt nàng cũng từng như thế này, chẳng một chút giữ kẽ, cứ nói lảm nhảm không đầu không đuôi. Người khác uống say thường gào thét náo loạn đất trời, còn nàng lại lặng lẽ đến lạ kỳ, cứ siết chặt lấy chàng mà thốt ra những lời tủi hờn chất chứa.
Nàng nhắm nghiền mắt, ý thức đã sớm mơ hồ nhưng lực đạo trên tay lại vô cùng kiên định. Chàng không nỡ vùng ra, đành thuận theo sức kéo của nàng mà cúi thấp người, ngồi xuống bên mép giường.
Dường như cảm nhận được chàng vẫn ở lại, nàng áp gương mặt đẫm lệ vào cổ chàng, thút thít một hồi rồi nức nở thầm thì:
“Ta đã làm đúng theo lời hẹn với huynh ấy… dốc lòng thống trị Ô Tư để nạn dân được ăn no… Ta đã tận lực rồi.”
“Ta chạy trốn tới Cao Xương là ta sai. Nhưng đến Cao Xương rồi, ta cũng không đi xem tòa tượng Phật kim thân kia… Bởi vì, ta muốn được cùng huynh ấy đi xem.”
Không Kiếp lặng lẽ lắng nghe, không lên tiếng, cũng chẳng đẩy nàng ra. Hiếm khi chàng được nghe những lời từ tận đáy lòng của nàng, nên đã tự dung túng cho bản thân được chìm đắm trong khoảnh khắc này. Chàng để nàng gối đầu lên vai mình, lấy ra một chiếc khăn gấm, dịu dàng lau đi từng vệt nước mắt. Những sợi tóc đen rối bời dính chặt bên thái dương được chàng khẽ gạt sang bên, lộ ra gương mặt nhỏ nhắn nhợt nhạt vì kiệt sức.
Lồng ngực chàng như thanh sắt bị tôi trong lửa đỏ, bị nước mắt nàng từng giọt từng giọt nung chảy, lõm xuống thành những hố sâu hun hút. Yết hầu chàng khẽ chuyển động, giọng nói khàn khàn cất lên vỗ về:
“Đừng khóc nữa. Hắn đều thấu hiểu cả, em đã làm rất tốt rồi.”
Nàng nhắm mắt, hàng mi dài run rẩy. Nước mắt vốn đã ngưng lại bỗng trào ra, hòa vào da thịt trước cổ chàng, nóng bỏng như bị thiêu đốt.
“Nhưng huynh ấy… huynh ấy không muốn gặp lại ta nữa.”
Câu nói ấy khiến trái tim chàng thắt lại vì đau đớn. Đôi bàn tay buông thõng bên hông nắm chặt hồi lâu, giờ phút này mới nới lỏng ra để vòng tay ôm lấy bờ vai nàng, bao bọc lấy cơ thể đang mềm nhũn vì men rượu. Chàng vốn có thể giải thích, dù biết lúc này nàng đang say khướt chẳng thể nghe lọt tai, nhưng cuối cùng chàng chỉ thấp giọng đáp một câu:
“Đó là lỗi của hắn.”
“Không phải…” Nàng nghẹn ngào, thân mình tựa vào ngực chàng run rẩy không thôi: “Là ta có lỗi với huynh ấy.”
Gió đêm lùa qua kẽ hở, làm lay động tấm trướng trắng muốt. Ánh trăng xanh nhạt soi bóng hai người lồng vào nhau, quyện chặt như thể đã hòa làm một. Không Kiếp im lặng hồi lâu, mãi sau mới run rẩy cất tiếng hỏi:
“Em có lỗi với hắn chuyện gì?”
Nàng gục đầu khóc thầm một lát, hơi thở nhỏ bé tỏa ra nồng đậm mùi rượu, lời nói sau khi say đứt quãng, vỡ vụn:
“Kiếp trước ta đã lừa huynh ấy, hại huynh ấy vì ta mà phá giới, khiến huynh ấy chẳng thể làm Phật tử được nữa… Món nợ này, ta có dùng cả đời cũng chẳng thể trả hết cho huynh ấy…”
Vạn vật rơi vào thinh lặng, tiếng dế đêm ngưng bặt, đến cả ngọn gió hoang dại của đại mạc cũng quên bẵng việc thổi. Đôi tay đang ôm siết lấy Sương Mai chậm rãi buông lơi, giấu mình vào lớp ống rộng, nắm chặt thành quyền. Lạc Tương chưa từng để một giọt rượu nào thấm môi, vậy mà lúc này, đầu óc chàng lại dâng lên một cơn choáng váng đến tê dại.
Vô số mảnh mộng mị từ thuở đầu thai đến nay bỗng chốc như thủy triều cuộn sóng, hung hãn ập xuống tâm trí. Chàng chìm nghỉm trong dòng sông tiền kiếp, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh. Những ký ức vụn vặt của kiếp trước giữa chàng và nàng dần khớp lại, hiện lên rõ nét đến đau lòng.
Đêm trắng quấn quýt, bể dục trầm luân, và cả lần biệt ly đầy kiên quyết ấy… Hình phạt năm mươi trượng đuổi khỏi Phật môn năm xưa, mỗi một trượng giáng xuống là một lần da thịt nát tan, tim gan đứt đoạn. Để rồi cuối cùng, chàng chỉ có thể đứng từ xa, lặng lẽ nhìn nàng gả cho kẻ khác, ảm đạm rời đi, cho đến khi mọi dấu vết dần mờ mịt trong sương khói thời gian…
Khi thủy triều rút hết, cát bụi lắng xuống, bài toán nan giải bủa vây chàng nửa đời người rốt cuộc đã có lời giải. Chàng thấy lòng mình nhẹ bẫng đi đôi chút, nhưng nỗi xót xa lại dâng lên nghẹn đắng.
Trong trướng không thắp đèn. Giữa bóng tối đặc quánh, Lạc Tương đăm đăm nhìn đôi mắt ướt đẫm của nàng, vẫn chọn sự im lặng như một thói quen. Thật ra, dù nàng chưa từng một lời thừa nhận, chàng đã sớm thấu rõ tâm can nàng từ lâu. Nàng đã không muốn nói, chàng tuyệt đối chẳng cưỡng cầu. Chuyện cũ năm xưa quá đỗi nặng nề, chàng không đành lòng thấy nàng lại tự trói mình trong gông xiềng quá khứ. Nàng nên được tự do tự tại, tận hưởng một kiếp nhân sinh hoàn toàn mới này.
Chàng khẽ vỗ lên vai nàng, thản nhiên an ủi:
“Chuyện kiếp trước đã khép lại rồi, em hãy chỉ nhìn vào ngày hôm nay thôi. Người ấy chưa từng một lời oán trách, vậy nên em cũng đừng tự đày đọa bản thân mình thêm nữa…”
Chàng chỉ tiếc nuối cho phận mình, có được rồi lại mất đi, cuối cùng vẫn hoàn trắng tay. Bởi vậy, khi thấy nàng định gả cho người kia một lần nữa, chàng mới đau đớn đến thế, giận dữ đến thế, bất chấp việc vi phạm giới luật cũng phải ngăn cản nàng cho bằng được.
Ham sống sinh giận, giận sinh si. Tội lỗi này là ở chàng, vốn chẳng phải tại nàng.
Sương Mai say đến bất tỉnh nhân sự, nàng dường như nghe hiểu, lại như chẳng nghe thấy gì, vẫn dùng sức lắc đầu nức nở:
“Đời này, huynh ấy rốt cuộc đã có thể quên được ta để toàn tâm làm tròn bổn phận Phật tử của huynh ấy…”
“Quên không được đâu.” Lạc Tương dịu dàng vén lọn tóc đẫm nước mắt của nàng ra sau tai, từng câu từng chữ rót vào tai người đang say ngủ: “Hắn vĩnh viễn không thể quên được em đâu.”
Nàng ôm chặt lấy chàng như dây leo bám víu lấy đại thụ, lẩm bẩm trong cơn mê:
“Ta không nên quấy rầy huynh ấy nữa… Ta làm tổn hại phạm hạnh của huynh ấy, ta đúng là một người xấu mà…”
“Em rất tốt…” Chàng rũ mắt, làn môi mấp máy nhưng không thốt thêm lời nào.
Là chàng đã động dục niệm với nàng, biết rõ không thể mà vẫn tốn công vô ích muốn cưỡng cầu giữ nàng bên cạnh. Giờ đây lâm vào hiểm cảnh tại Cao Xương khiến nàng cũng bị vây hãm, tất thảy đều là hậu quả do chính tay chàng gây ra.
Nàng nấc lên một tiếng, tiếng khóc nhỏ dần rồi lịm hẳn. Có lẽ vì đã quá mệt mỏi sau trận khóc dài, đôi cánh tay ngọc đang vòng qua cổ chàng bỗng buông thõng. Những sợi tóc đen quấn quýt nơi thân chàng cũng theo đó mà rời đi. Chàng đỡ nàng nằm xuống, cẩn thận sửa lại góc chăn.
Trong giấc ngủ, đôi mày nàng vẫn nhíu chặt đầy ưu phiền. Những vệt nước mắt loang lổ trên gương mặt trắng sứ, dư vị của men rượu và nỗi đau khiến đôi má nàng vẫn ửng hồng, lay động tâm can.
Sợ nàng sau khi say sẽ lún sâu vào ác mộng, Lạc Tương khép hờ đôi mắt, trầm thấp tụng kinh cầu an:
“Bồ Đề Tát Đỏa, y Bát Nhã Ba La Mật Đa cố, tâm vô quái ngại. Vô quái ngại cố, vô hữu khủng bố, viễn ly điên đảo mộng tưởng, cứu cánh Niết Bàn… Năng trừ nhất thiết khổ, chân thật bất hư.”
Từng lời kinh văn vốn dĩ uy nghiêm, nay lại được chàng rót vào tai nàng bằng thanh âm dịu dàng đến xót xa, tựa như những nhịp vỗ về đưa nàng tìm về miền giấc nồng yên ả. Đợi đến khi đôi mày ngài của nàng thôi nhíu chặt, nhịp thở dần trở nên bình lặng, Lạc Tương không dám nán lại dù chỉ nửa bước, chàng dứt khoát quay lưng, rèm trướng buông xuống che khuất một mảnh tình riêng.
Chàng sợ nếu còn ở lại thêm một khắc, chỉ cần nàng vô tình thốt ra một lời nỉ non, chàng sẽ phản bội lại toàn bộ đức tin mà mình đã dày công tu tập.
Khi ấy, mọi quyết tâm sắt đá, mọi sứ mệnh cao cả gánh vác trên vai… thảy đều sẽ bị cuốn bay theo gió bụi, tan thành mây khói sau đầu.
Bước ra khỏi trướng, Không Kiếp thấy một bóng người đang đứng lặng lẽ cách đó không xa. Chàng tiến lại gần, cất lời phá tan bầu không khí:
“Ngươi cũng đã trở lại rồi sao?”
Lệ Anh quay người, thấy chàng thì khẽ “ừ” một tiếng thay cho câu trả lời.
“Sáng mai ngươi hãy đưa nàng về Ô Tư.”
“Ngày mai ngươi hãy đưa nàng về Ô Tư.”
Cả hai cùng đồng thanh lên tiếng.
Họ nhìn nhau, thoáng ngẩn ngơ rồi lại lảng tránh ánh mắt của đối phương. Không Kiếp đứng sóng vai cùng hắn, cùng nhìn về phía vầng trăng sáng rực nhưng xa vời vợi trên cao, u buồn nói:
“Ta đã đáp ứng Chiêu thị của Cao Xương, nếu trong vòng một tháng không thể phá vỡ vòng vây của Bắc Hung, ta sẽ phải điều động toàn bộ binh mã Tây Vực để quyết chiến. Đến lúc đó, cả vùng đất này sẽ chìm trong biển lửa. Ta tự biết nghiệp chướng nặng nề, từ đây nguyện ở lại Cao Xương cho đến ngày quốc phá gia vong.”
“Từ nay về sau, thế gian không còn Phật tử Lạc Tương nữa, chỉ có Quốc sư Không Kiếp thôi.”
Gương mặt Không Kiếp tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng, chàng kể về định mệnh của chính mình bằng tông giọng hững hờ như thể đang thuật lại một câu chuyện sinh tử của ai đó khác. Chàng khẽ xoay người, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Lệ Anh, thấp giọng dặn dò:
“Ngươi hãy mang nàng rời khỏi chốn thị phi này. Cao Xương hiện tại là hang cọp, nàng ở lại bên ta thêm một khắc là hiểm nguy tăng thêm một phân. Chỉ khi trở về Ô Tư nàng mới thực sự bình an.”
Lệ Anh ngửa mặt hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng vì những xúc cảm kìm nén. Sau một hồi do dự, hắn không nhịn được mà thốt lên:
“Nàng vì tìm Tam ca, cũng là vì ngài nên mới bất chấp tính mạng mà dấn thân vào đại doanh Bắc Hung. Nàng tuyệt đối sẽ không chịu rời đi dễ dàng như vậy. Tình cảm nàng dành cho ngài, rõ ràng là…”
“Nàng đối với ta chỉ có lòng áy náy và ơn nghĩa đáp đền mà thôi.” Không Kiếp lạnh lùng ngắt lời, thanh âm dứt khoát như nhát kiếm chém đứt tơ vương.
Đêm nay, chàng rốt cuộc đã thấu rõ nỗi thẹn thùng và sự dằn vặt bủa vây lấy linh hồn nàng. Chàng đã hiểu vì sao một thiếu nữ vốn có thể tàn nhẫn, quyết đoán với cả thiên hạ, nhưng duy chỉ trước mặt chàng lại luôn thu liễm tâm tính, cẩn trọng từng li từng tí vì sợ bước sai một dặm.
Tại vương đình Ô Tư, nàng chẳng tiếc gánh chịu danh ác nữ để ngăn chàng phá giới; mỗi khi chàng hy sinh vì nàng dù chỉ một phân, nàng đều khóc đến thương tâm vì sợ lại phụ lòng chàng; cho đến khi nàng đơn độc trở về báo thù, cũng là vì không muốn chàng vấy bẩn vào nghiệp chướng máu tanh của chính mình… Từng việc, từng việc một, đều là những mảnh vỡ từ nỗi áy náy tích tụ qua hai kiếp luân hồi.
Chàng chưa từng hay biết, vì chàng mà nàng phải gánh vác quá khứ nặng nề đến nhường ấy, để rồi mãi vẫn chẳng thể tìm thấy tự do. Nghĩ đến đây, tâm can chàng lại quặn thắt chua xót. Chàng rũ mắt, vạt áo từng đẫm nước mắt nàng giờ đã bị gió đêm thổi khô, màu sắc dần phai nhạt. Chỉ còn sót lại chút hương thơm thanh khiết vương vít, trở thành niềm an ủi duy nhất cho trái tim khô héo của chàng.
“Ta tự nguyện để thân này bị đọa đày dưới địa ngục A Tì. Chỉ cầu xin trời cao cho nàng đời này được bình an vui vẻ, tai qua nạn khỏi, mãi mãi không còn vương vấn muộn phiền.”
Nàng đã chịu khổ quá nhiều. Từ lúc bị vây hãm ở vương đình Ô Tư, chịu nhục bán rẻ sắc tướng; đến cái chết của Lạc Kiêu — vị huynh trưởng nàng hằng kính yêu — khiến nàng tâm tàn ý lạnh. Rồi vì ân oán giữa chàng và sư huynh Không Pháp, nàng lại suýt trở thành Minh phi bị cầm tù. Và giờ đây, nàng lại rơi vào tầm ngắm của Chiêu thị Cao Xương.
Chàng sợ mất nàng, nhưng chàng còn sợ hãi hơn nếu nàng phải cùng chàng đọa đày nơi địa ngục.
“Nếu không phải vì Chiêu thị nhìn thấu tâm ý của ta dành cho nàng, nàng đã không phải gánh chịu tai kiếp này. Chuyện này vốn dĩ do ta mà ra. Nay Cao Xương muốn dùng nàng làm quân cờ để khống chế ta, chắc chắn sẽ không từ thủ đoạn để gây tổn thương cho nàng. Ta không thể giữ nàng bên mình thêm nữa.”
Nghe những lời như rút ruột rút gan ấy, Lệ Anh quay mặt đi, mỗi chữ thoát ra từ miệng Không Kiếp như tảng đá ngàn cân nện vào lòng hắn. Đôi mắt hắn u tối, ẩn chứa nỗi đau đớn khôn cùng, nắm đấm siết chặt đến mức trắng bệch cả xương ngón tay.
Không Kiếp ngước nhìn vầng trăng thanh khiết trên cao, bất giác hồi tưởng lại dáng vẻ nàng phi ngựa phóng khoáng giữa đồng nội lộng gió. Gương mặt băng giá bỗng thoáng hiện một nụ cười nhạt nhòa:
“Chỉ cần nàng thoát khỏi vũng lầy Cao Xương, trở về Ô Tư, nàng vẫn sẽ là vị vương thống lĩnh một phương. Từ đây trời cao biển rộng, nàng sẽ lại được tự tại.”
Đó là con đường chàng đã lặng lẽ vạch sẵn cho nàng. Đó cũng là lý do chàng bất chấp thanh quy giới luật để phò tá nàng lên ngôi báu. Mây đen bất chợt che lấp vầng trăng, hai nam nhân đứng giữa bóng đêm vô tận, lặng im như hai pho tượng đá.
Lệ Anh từ kinh ngạc chuyển sang đau đớn, hắn đấm mạnh vào cột lều, nghiến răng hỏi:
“Cao Xương đối đầu với Bắc Hung, lẽ nào thực sự không còn đường lui? Chẳng còn cách nào để xoay chuyển cục diện này nữa sao?”
“Binh lực Bắc Hung cường đại hơn Cao Xương gấp bội. Huống hồ…” Không Kiếp chắp tay sau lưng, nhìn sâu vào đôi mắt rực cháy của thiếu niên: “Theo quan sát của ta, những đợt tấn công vào thành Giao Hà vừa qua vô cùng chính xác như có thần trợ giúp. Ta nghi ngờ trong nội bộ quân Cao Xương có nội ứng của địch.”
“Hai người quả thực tâm đầu ý hợp, đến cả chuyện này nàng cũng đã sớm hoài nghi nên mới dấn thân vào đây thám thính.” Lệ Anh mím môi, vẫn không nhịn được mà hỏi: “Nếu ta đưa nàng về Ô Tư, khi không còn bị kiềm chế, ngài vẫn sẽ ở lại giúp Cao Xương chứ?”
“Có.” Không Kiếp trả lời không chút do dự, giọng chàng trĩu nặng nỗi ưu tư: “Chiêu thị đang nắm giữ một bí mật về thân thế của nàng. Điều này không chỉ gây bất lợi khôn lường cho nàng, mà còn có thể khiến cả thiên hạ rơi vào cảnh đại loạn. Huống hồ…”
Vạt áo rộng của chàng phất phơ trong gió, chàng thản nhiên tiếp lời:
“Thân giữa thời loạn lạc, mạng người rẻ rúng như cỏ rác. Phật môn nếu không cứu lấy chúng sinh Cao Xương thì ta cứu. Cứu được mười người hay một người, cũng là công đức.”
Lời nói bình thản mà đanh thép xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Lệ Anh kinh ngạc ngẩng đầu, đăm đăm nhìn người đàn ông tựa vầng trăng sáng thanh cao trước mắt. Chàng thoát tục đến thế, ung dung đến thế, nhưng những phong ba bão táp chàng đang gánh vác lại vững chãi như đại sơn, thâm trầm như biển cả. Tất cả những gì nặng nề nhất, đau thương nhất, đều được chàng gói gọn lại trong một câu nói nhẹ bẫng tựa hư không.
Thân phận Phật tử là đài sen cao quý nhất, nhưng cũng là gông xiềng nặng nề nhất, là ngục tù tối tăm nhất. Chàng vừa muốn làm vị Phật Đà từ bi hỉ xả, lại vừa muốn hóa thân thành Kim Cang sát phạt để khai mở con đường sống cho chúng sinh.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Bên trong lều, Lạc Sương Mai vẫn đang say lịm sau trận rượu nồng. Một vòng tay vững chãi và âm thầm bao bọc lấy nàng, hơi ấm quen thuộc ấy khiến nàng lại chìm vào những mảng ký ức xa xăm của kiếp trước.
Trong cơn mộng mị, nỗi đau ở bụng dưới quặn lên từng hồi như dao cắt, tựa hồ gan ruột đều đứt đoạn. Sương Mai đau đến mức cơ thể co rút lại, gục rạp xuống án thư, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thấm ướt cả những trang kinh chép trên giấy vàng kim tuyến quý giá. Phía sau bức bình phong lụa sa mờ ảo, tiếng giảng bài trầm thấp của nam nhân bỗng ngưng bặt. Chàng khẽ hỏi:
“Thí chủ thấy không khỏe sao?”
Nàng mấp máy môi nhưng không thốt nên lời, đôi mắt nhắm nghiền vì đau đớn. Bên tai vang lên những tiếng động xô lệch nhỏ, rồi bước chân nặng nề vượt qua bức bình phong, dứt khoát tiến lại gần. Người nọ — kẻ vốn dĩ có thể thản nhiên hạ lệnh chém đầu trăm người, giọng nói lúc nào cũng giữ vẻ lãnh đạm, uy nghiêm — lúc này lại thoáng hiện sự hoảng loạn hiếm thấy:
“Trước khi tới đây nàng ấy đã dùng thứ gì?!”
Cũng chỉ có người nọ là chưa bao giờ gọi nàng bằng hai tiếng “Nương nương” xa cách, chàng luôn gọi nàng là “thí chủ”, hoặc đôi khi gọi thẳng cả tên họ “Lạc Sương Mai”.
Thị nữ thân cận của nàng sợ hãi quỳ sụp xuống, lắp bắp:
“Là Hoàng hậu nương nương… Người đã ban một chén trà, khắp cung đều có phần ạ.”
Một đôi cánh tay hữu lực vòng qua, vững vàng đỡ lấy cơ thể đang ngã quỵ của nàng, để nàng tựa vào bờ vai rộng lớn. Sương Mai ngửi thấy mùi đàn hương lạ lẫm, không phải mùi hương thanh khiết, nhàn nhạt trên người vị Phật tử năm xưa. Mùi hương của người này nồng đậm, thâm trầm, tựa như đám mây mật chưa tan sau cơn mưa rừng.
Cổ tay nàng bị lòng bàn tay ấm áp ấn nhẹ để bắt mạch. Khoảnh khắc sau, thân thể nàng nhẹ bẫng. Chàng không nói một lời, bế ngang nàng lên rồi sải bước rời đi. Cái ôm khăng khít ấy mang theo cảm giác vừa lạ lẫm vừa thân thuộc đến kỳ lạ. Mỗi bước chân chàng đi rất nhanh nhưng vô cùng vững chãi, như thể nâng niu một báu vật dễ vỡ, sợ rằng chỉ một chút xóc nảy cũng khiến nàng đau đớn thêm.
Nàng nửa nhắm nửa mở mắt, thấy vạn vật xung quanh như phai nhạt sắc màu. Những bức tường đỏ thẫm, mái ngói lưu ly năm màu phản chiếu ánh mặt trời lóe lên những tia sáng trắng nhức mắt. Nàng thấy thần sắc kinh hoàng của đám cung nhân đang quỳ rạp dọc lối đi. Lúc ấy nàng cứ ngỡ vì dáng vẻ đau đớn của mình quá đáng sợ mà không biết rằng nam nhân đang bế nàng trông còn âm trầm, đáng sợ hơn gấp bội. Phía sau chàng là một đội cấm quân vũ trang đầy mình, khí thế hừng hực như muốn san bằng nửa tòa cung thành.
Nước mắt nàng tuôn rơi không tự chủ, thấm ướt cả tấm áo cà sa dệt kim quý giá của chàng. Nàng vô vọng bấu chặt lấy vạt áo chàng, nức nở:
“Pháp sư… ta không muốn chết.”
Khi ấy nàng mới nhập cung, đương lúc được quân vương sủng ái nhất. Dẫu vị sư phụ dạy chữ Hán kia vốn chẳng ưa gì nàng, mà nàng cũng chẳng vừa, thường xuyên tìm cách gây hấn, thậm chí còn dùng rượu thịt ngay chốn trang nghiêm để làm nhục tôn nghiêm của chàng. Vậy mà giữa ranh giới sinh tử, kẻ duy nhất nàng có thể bám víu lại chính là người ấy. Nàng cầu mong chàng rộng lòng từ bi mà cứu lấy mạng nhỏ của mình. Nàng mới chỉ đi qua hai mươi mùa xuân ngắn ngủi, thế gian hoa lệ này còn bao điều chưa kịp nếm trải, nàng… thực sự chưa muốn chết.
Lạc Sương Mai vốn kiêu kỳ nửa đời chưa bao giờ biết hạ mình cầu xin ai, giờ đây chỉ biết khóc lóc không thôi, túm chặt vạt áo chàng không buông, răng cắn chặt đến mức rỉ máu nơi cánh môi.
“Thí chủ sẽ không chết.”
Trong tầm mắt mờ mịt, một ánh nhìn trầm tĩnh dừng lại trên người nàng. Chuyên chú và chấp nhất, như dòng sông chảy mãi không thôi, như ngọn gió lạnh trăm năm không đổi. Nàng khẽ mở mắt, chỉ thấy vết sẹo hung tợn xấu xí trên mặt chàng. Vốn dĩ nàng rất sợ nó, nhưng lúc này lại cảm thấy an lòng lạ kỳ. Nàng thuận theo đó mà nhắm mắt lại.
Một lát sau, trong cơn hoảng hốt, nàng nghe thấy một tiếng thở dài cực thấp:
“Ta sẽ không để em chết.”
Sau này nàng mới biết, nếu ngày đó Quốc sư không phái cấm quân trực tiếp ra mặt thì các Thái y lệnh đều đã bị giữ lại ở cung Hoàng hậu, chẳng ai đến chẩn trị cho nàng. Đêm đó, Lý Diệu đang luyện binh ở ngoại ô cũng ngựa không dừng vó chạy về cung.
Khi hắn bước vào, nàng vừa tỉnh lại, còn vị Quốc sư canh giữ bên sập bấy lâu đã lặng lẽ rời đi từ bao giờ. Trong cơn mông lung, nàng nghe thái y ngập ngừng thưa rằng nàng đã qua cơn nguy kịch, chỉ là… sau này không thể sinh nở được nữa.
Nàng dường như thấy Lý Diệu rũ mắt, quay lưng đi, không rõ là thất vọng hay thở phào nhẹ nhõm. Vị đế vương trẻ tuổi nổi trận lôi đình, Hoàng hậu xõa tóc mặc áo trắng chịu tội, quỳ trước Cần Chính Điện suốt đêm trường. Cho đến khi Quốc cữu từ Bắc Hung khải hoàn về triều vào xin tội, nàng ta mới được đặc xá.
Dưỡng bệnh một thời gian, nàng mới mơ hồ biết được sự thật. Chỉ vì mấy ngày trước nàng bị nghẹn điểm tâm rồi nôn khan vài tiếng mà bị lầm tưởng là có thai. Hoàng hậu không thực sự muốn lấy mạng nàng, nhưng nàng ta không biết nàng vốn thể hàn, chén trà tuyệt dục với liều lượng kinh người kia suýt chút nữa đã tiễn nàng xuống suối vàng.
Sương Mai thậm chí còn thấy biết ơn chén trà nghiệt ngã ấy, bởi nó đã dập tắt mọi hy vọng viển vông trong lòng nàng. Cả triều đình văn võ sẽ chẳng đời nào chấp nhận một vị hoàng tử mang dòng máu lai tạp sinh ra để đe dọa đến vận mệnh Đại Lương. Điều này, ngay cả Lý Diệu cũng ngầm chấp thuận. Phận là người dị tộc giữa cung cấm này, nàng vốn dĩ định sẵn cả đời sẽ không có con nối dõi.
Chỉ có vị Quốc sư ấy, dùng sức mạnh quét sạch mọi chướng ngại để cứu nàng. Nếu không có chàng, có lẽ nàng đã sớm tan thành mây khói.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Hôm sau.
Lạc Sương Mai thức dậy với cái đầu đau như búa bổ. Tửu lượng của nàng vốn chẳng ra sao, trước đây Lạc Kiêu uống cả vò vẫn tỉnh, còn nàng chỉ nửa vò đã say khướt, thường xuyên bị hắ trêu chọc mãi không thôi. Sương Mai xoa xoa vầng trán căng nhức, trong lòng vẫn vương vấn dư vị của giấc chiêm bao tối qua. Nàng dường như lại mơ thấy Lạc Tương.
Chàng đã ôm nàng thật dịu dàng, khẽ khàng vỗ về và nói với nàng rất nhiều điều… Không, đó là sự dịu dàng và quyến luyến mà nàng chưa từng thấy ở chàng ngoài đời thực. Sợ rằng chỉ trong mộng cảnh chàng mới đối đãi với nàng như thế.
Lòng Sương Mai trùng xuống, nàng chậm chạp ngồi dậy rửa mặt chải đầu. Vừa vén rèm bước ra khỏi cửa trướng, nàng liền chạm mặt một người. Bước chân nàng khựng lại ngay tức khắc, hơi thở như nghẹn lại giữa chừng.
Người nọ dáng vẻ cao lớn thoát tục, nghe tiếng rèm động khẽ liền hơi nghiêng người, để lộ vết sẹo u tối phủ kín một bên mặt. Sương Mai đứng chôn chân tại chỗ, trái tim đập loạn nhịp, nhất thời chẳng rõ chàng chỉ tình cờ đi ngang qua hay đang cố ý đợi mình. Bầu không khí có phần gượng gạo, nàng ngập ngừng tiến lên, đánh bạo phá vỡ sự im lặng:
“Đa tạ Quốc sư đại nhân đã có lòng cứu mạng. Chuyện đêm qua có nhiều chỗ đắc tội, mong ngài lượng thứ cho.”
Nàng đang ám chỉ việc mình tự ý cải trang thành sứ thần, còn ngang nhiên cướp chén rượu trên tay chàng, chỉ thầm hy vọng bản thân không làm hỏng đại sự. Chẳng hiểu sao, cứ mỗi khi đối diện với chàng, hình bóng Lạc Tương lại hiện hữu rõ rệt khiến nàng nảy sinh ý niệm cố chấp rằng tuyệt đối không thể để nam nhân này uống rượu phá giới.
“Ta không phải vì cứu thí chủ mà đến.” Chàng chẳng thèm liếc nhìn nàng lấy một cái, lạnh lùng xoay người định bước đi.
Thanh âm ấy vẫn băng giá như thuở nào, thực sự giống hệt kiếp trước. Sương Mai cúi đầu, không nhịn được mà khẽ bật cười thành tiếng. Thấy chàng lộ vẻ hoài nghi, ánh mắt sắc sảo thoáng quét qua mặt mình, nàng liền thu lại ý cười, hắng giọng hỏi:
“Quốc sư đại nhân, ngài đã gặp được Hữu Hiền Vương chưa?”
Không Kiếp dừng bước, quay đầu nhìn nàng một lượt rồi chậm rãi lắc đầu. Sương Mai bước nhanh theo sau, hạ thấp giọng nói ra suy đoán của mình:
“Nếu ta đoán không lầm, Hữu Hiền Vương của Bắc Hung những ngày qua chắc chắn đang mang trọng bệnh hoặc thương tật khó nói, bởi vậy mới không tiện gặp người. Nghe danh hắn mưu lược hơn người, yến tiệc tối qua hẳn là đòn nghi binh để trấn an tướng sĩ, tránh việc quân tâm đại loạn mà thôi.”
Không Kiếp nheo mắt trầm tư.
Suy nghĩ của nàng và những gì chàng phán đoán sáng nay không sai biệt lấy một li.
Kế sách lúc này là chàng cần nhanh chóng khởi hành trở lại Cao Xương để báo tin tức hệ trọng này.
Vừa lúc đó, tiếng bước chân dồn dập truyền đến. Một tên bách kỵ trưởng người Bắc Hung vừa thao luyện buổi sớm đi ngang qua, thấy hai người đứng đó với thần sắc lạ lùng thì gãi đầu gãi tai, hướng về phía họ hô lớn:
“Này hòa thượng! Không phải tối qua chính miệng ngươi nói nàng là người của ngươi sao?”
“Ta thấy ngươi đã bế nàng vào trướng rồi mà. Sao thế, hai người không ngủ cùng nhau à?”
Tác giả có lời muốn nói:
Nghĩ lại mới thấy, A Tương nhà mình thực sự là một người rất mực dịu dàng.
Thế nhưng, cái sự dịu dàng ấy cũng chỉ có thời hạn thôi. Đợi đến lúc “hết hạn”, hẳn là chàng sẽ nghiến răng nghiến lợi mà mắng nhiếc: “Đồ lừa đảo! Hết lừa thân lại đến lừa tâm! Cả hai đời đều chẳng thay đổi chút nào!”
![Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 67](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)