Kiếp trước, Lạc Sương Mai cũng từng bị bắt, bị áp giải vào doanh trại Bắc Hung.
Bấy giờ, tàn quân Bắc Hung vốn đã quy hàng bỗng dưng trở mặt, âm thầm tập kết rồi vượt ngàn dặm xa xôi, áp sát Ngọc Môn Quan, trực chỉ hướng Trường An mà uy hiếp. Thái thú Đôn Hoàng không kịp trở tay, liên tiếp nếm mùi đại bại. Ngay cả quân Đại Lương trấn thủ bốn trấn Hà Tây cũng không chống đỡ nổi vó ngựa thiết kỵ hung hãn vừa xuất hiện, toàn quân gần như bị quét sạch không còn một mảnh giáp.
Hoàng đế Lý Diệu nổi cơn thịnh nộ, thân chinh dẫn tinh binh đến Hà Tây đốc chiến.
Chiến sự biến chuyển quá nhanh, triều thần ở Trường An ngày đêm hoang mang lo sợ. Sau nhiều phen nghị bàn, họ lại theo lệ cũ là dâng vàng bạc, gấm vóc, lương thực cho Bắc Hung, đồng thời chọn một công chúa đi hòa thân, mong cầu tránh dữ tìm lành, dẹp yên binh họa.
Nhưng nhìn khắp triều đình cũng không có công chúa nào hợp tuổi. Có kẻ bèn nhân cơ hội, âm thầm dòm ngó về phía hậu cung.
Đêm trừ tịch, Hoàng hậu triệu các phi tần cùng mệnh phụ tiến cung dự yến. Tiếng tơ trúc du dương lan xa, hậu cung rộn rã vui vầy. Chỉ riêng Lạc Sương Mai vì thánh chỉ mà bị giam lỏng trong Minh Hà Cung, không được bước chân ra ngoài. Quá nửa đêm, nàng bị tiếng phá cửa đánh thức. Cửa cung bật tung, mấy bóng người xông thẳng vào điện.
Từ khi bị Lý Diệu giam lỏng, Minh Hà Cung luôn có trọng binh canh giữ. Thế nhưng lúc này đám thị vệ đã bị hạ gục không còn một ai đứng vững. Những kẻ xông vào không thắp đuốc, lần mò trong bóng tối, động tác nhanh gọn mà tàn nhẫn. Nàng chưa kịp kêu lên đã bị nhét giẻ tẩm thuốc mê vào miệng, lại bị trùm kín bởi một tấm vải đen. Trước mắt tối sầm, mọi thứ lập tức chìm vào hư vô.
Khi tỉnh lại, Sương Mai thấy mình đang ở trên một cỗ xe ngựa lăn bánh về phía biên thùy xa xôi. Nàng được khoác lên mình bộ hỉ phục đỏ thẫm rực rỡ, đầu đội mũ phượng cài kim thoa, nhưng đằng sau vẻ lộng lẫy giả tạo ấy, tay chân nàng lại bị xiềng xích trói chặt. Hóa ra, một phế phi bị ruồng bỏ nơi thâm cung, lại mang thân phận nữ tử Tây Vực thấp kém như nàng chính là quân bài hoàn hảo nhất để triều đình đẩy ra làm vật tế thần dưới danh nghĩa ‘quốc gia đại nghĩa’.
Lạc Sương Mai cùng một đoàn sính lễ vàng bạc và vài nữ tử là con nhà tội thần khác, tất cả đều mang danh “Công chúa Đại Lương” bị đưa đến quân doanh địch. Khi xuống xe, một ma ma xa lạ lén nhét vào tay nàng một chiếc bình sứ nhỏ men hồng. Nàng liếc nhìn, phát hiện những “công chúa” khác không ai có thứ này mà chỉ riêng mình nàng được trao.
Chỉ trong khoảnh khắc, nàng đã hiểu bên trong là thứ gì. Theo lễ pháp người Hán, nàng từng là phi tử của đế vương, dẫu chỉ là thiếp thất cũng nên uống thuốc độc mà chết để giữ trọn danh tiết.
Nàng không biết rằng, có kẻ đã bày sẵn ván cờ này, chỉ chờ nàng chết một cách triệt để, vĩnh viễn không thể quay về Trường An, cũng không còn cơ hội trở lại làm Xu phi được sủng ái. Bởi chỉ cần nàng còn sống, dù ở Bắc Hung vẫn sẽ có người tìm mọi cách đưa nàng trở về.
Nhưng dù thế nào, Lạc Sương Mai cũng không muốn chết. Nàng theo Quốc sư học chữ Hán, song ngài chưa từng lấy lễ giáo ràng buộc hay ép nàng phải theo khuôn phép. Danh tiết đối với nàng chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ, không đáng để đánh đổi bằng mạng sống. Huống hồ, trong lòng nàng vẫn le lói một tia hy vọng mong manh, Bắc Hung tuy chia thành nhiều bộ tộc không qua lại với nhau, nhưng biết đâu nàng có thể theo một đội nào đó trở về Mạc Bắc, gặp lại Lạc Kiêu thì sao. Dù cái giá phải trả là trở thành thê thiếp của Thiền Vu hay một vị Vương nào đó, nàng cũng cam lòng.
Nàng cất lọ độc dược vào tay áo, ngồi trong lều trại suốt một ngày âm thầm tính toán đường lui. Thế nhưng từ sáng đến tối, người Bắc Hung chỉ xem nàng như một món cống phẩm, không ai buồn bước vào trướng.
Nhờ tinh thông tiếng Bắc Hung, Sương Mai tình cờ nghe được đám lính canh đang xầm xì bàn bạc. Hóa ra, chiêu bài cầu hòa với Đại Lương chỉ là giả, chúng mượn danh sứ thần để lẻn vào Trường An, mục đích thực sự là bắt sống một người trong hoàng cung mang về. Sương Mai không khỏi bàng hoàng. Rốt cuộc kẻ nào lại có sức nặng đến thế, khiến một chi quân Bắc Hung phải hao tâm tổn lực, thậm chí chẳng tiếc xé bỏ minh ước, vượt ngàn dặm xâm nhập Hà Tây… chỉ để tìm cứu một người?
Đêm xuống, ngoài trướng bỗng vang lên tiếng hô hoán. Phía Tây Bắc bừng lên ánh lửa ngút trời, có kẻ đã phóng hỏa thiêu kho lương của quân Bắc Hung.
Suốt một ngày, Sương Mai đã dùng trâm cài đầu mài đứt dây trói. Nhân lúc hỗn loạn, nàng nhanh chóng cởi bỏ bộ hỉ phục đỏ chói, khoác lên mình tấm da thú rồi lẻn ra ngoài. Ngoài trướng không có người canh giữ. Trong mắt quân Bắc Hung, nàng chỉ là một món đồ hòa thân chẳng đáng bận tâm. Mục tiêu lần này của chúng hiển nhiên không phải những cống phẩm tầm thường.
Sương Mai giấu cây trâm vào thắt lưng, men theo vải trướng làm vật che chắn lặng lẽ tiến về phía chuồng ngựa. Chỉ cần trộm được một con, với thuật cưỡi ngựa của nàng, chưa chắc đã có ai đuổi kịp.
Chưa đi được mấy bước, nàng chợt ngoái đầu lại thì thấy mấy bóng đen đang lặng lẽ lẻn vào chiếc lều mình vừa rời khỏi. Tim Sương Mai đập liên hồi. Nàng vội vàng guồng chân chạy, nhưng những kẻ kia rất nhanh đã phát hiện bên trong không một bóng người, liền tuốt đao đuổi theo hướng nàng ẩn náu. Khi khoảng cách rút ngắn, nàng bàng hoàng nhận ra kẻ muốn lấy mạng mình không phải quân Bắc Hung, mà chính là binh lính Đại Lương trong đoàn hòa thân.
Những kẻ ấy võ nghệ cao cường, lưỡi đao vung lên lạnh lẽo, chiêu nào cũng nhắm vào tử lộ, ra tay tàn độc không chút nương tay. Bóng chúng cao lớn đổ dài trên vách trướng, tựa như một màn đêm đặc quánh đang chực chờ nuốt chửng lấy nàng.
Có người muốn nhân lúc loạn lạc mà giết nàng! Ý nghĩ ấy vừa lóe lên đã khiến toàn thân nàng lạnh buốt.
Đám người kia đều vận hắc y, che kín mặt, chỉ lộ đôi mắt sắc lạnh. Mỗi nhịp đao vung xuống, hàn quang lóe lên lạnh lẽo. Trong cơn hoảng loạn, nàng chợt nhận ra ánh mắt ấy nàng đã từng gặp đâu đó trong cung. Không phải binh lính bình thường… mà là ám vệ được phái ra từ hoàng cung, chuyên đến để đoạt mạng nàng.
Tay không tấc sắt, nàng không có đường phản kháng, chỉ có thể lảo đảo bỏ chạy trong đêm tối. Đêm dài vô tận, lửa cháy ngút trời. Người Đại Lương, chỗ dựa duy nhất của nàng lại muốn lấy mạng nàng. Người Bắc Hung bận dập lửa cứu kho lương, không ai buồn để ý, càng không có ai đến cứu nàng. Giữa trời đất mênh mông, nàng cô độc không nơi nương tựa, nhỏ bé như phù du sớm nở tối tàn.
Bi thương và tuyệt vọng dâng lên như thủy triều, từng bước chân chạy trốn của nàng dần trở nên rệu rã. Cuối cùng, nàng kiệt sức. Đám hắc y nhân nhanh chóng đuổi kịp, vây kín lấy nàng. Nàng lùi lại, một chân trượt vào vũng bùn, ngã nhào xuống đất.
Mũi đao lạnh lẽo kề sát cổ. Kẻ cầm đầu bước đến, ánh mắt nheo lại, giọng nói lạnh băng:
“Xu phi nương nương, đắc tội rồi.”
Chúng gọi nàng là Xu phi, quả nhiên là người trong cung.
Giây phút cận kề cái chết, hai tay nàng ướt sũng, trơn tuột đến mức chẳng thể bấu víu điều gì, chỉ còn móng tay cắm sâu vào bùn đất lạnh ngắt, đau buốt tận tâm can. Sự giãy giụa dần tắt lịm. Nàng biết, hôm nay e rằng khó thoát khỏi kiếp này. Sương Mai khẽ nhắm mắt, hơi ngửa cằm. Chiếc cổ trắng mảnh lộ ra, mong manh như con sơn dương chờ ngày hành quyết.
Thế nhưng, nhát đau lạnh lẽo ấy mãi vẫn chưa giáng xuống.
Nàng chậm rãi mở mắt. Kẻ cầm đầu trước mặt đã bị một mũi tên sắc lạnh xuyên thẳng qua xương mày, máu tươi phun trào, nhuộm đỏ nửa khuôn mặt.
“Vút… Vút…”
Từng mũi tên xé gió lướt qua đỉnh đầu nàng, lao thẳng về phía trước. Đám hắc y vây quanh chưa kịp phản ứng đã lần lượt gục ngã. Phía sau, tiếng vó ngựa dồn dập như sấm, khí thế áp sát, bức người đến nghẹt thở.
Sương Mai còn chưa kịp quay đầu thì một cánh tay rắn rỏi đã siết chặt lấy eo nàng. Thân thể bỗng nhẹ bẫng khi nàng bị nhấc bổng khỏi vũng bùn lầy, đặt gọn lên lưng ngựa đang phi nước đại. Ngay lập tức, mùi đàn hương trầm ấm bao phủ lấy nàng như một vòng ôm che chở, lấn át cả mùi máu tanh thoang thoảng vốn đang lẩn khuất đâu đây.
Quốc sư Không Kiếp dẫn theo đội tinh binh như thần binh giáng thế, đột ngột xuất hiện cứu nàng ra khỏi chốn địa ngục trần gian. Bùn đất vấy bẩn lên tăng bào trắng muốt của ngài, nhưng chẳng hề làm giảm đi vẻ thanh cao. Bên ngoài, chiếc trường bào đen thẫm tung bay trong gió, tạo nên một dáng vẻ vừa thoát tục, vừa đầy quyền uy.
Đôi mắt trong vắt tựa lưu ly của người ấy là tia sáng duy nhất xua đi màn đêm u tối. Trong đáy mắt tĩnh lặng không chút gợn sóng kia, dường như lại ẩn giấu một ngọn lửa âm ỉ, thiêu đốt đến tận cốt tủy – một thứ cảm xúc mãnh liệt mà nàng không sao gọi tên. Đối diện với dung mạo lạnh lùng cùng vết sẹo dữ dằn ấy, Sương Mai vốn vừa bước ra từ cửa tử, nhất thời lại ngẩn ngơ đến quên cả sợ hãi.
“Pháp sư, là Bệ hạ sai ngài đến cứu ta sao?”
Tay cầm cương của chàng khựng lại trong thoáng chốc, nhưng chàng không đáp. Chỉ cần như vậy thôi nàng đã hiểu.
Trên lưng ngựa, hai người kề sát nhau. Chỉ cần chàng khẽ cúi đầu là cằm đã có thể chạm vào gò má mềm mại của nàng. Thế nhưng suốt dọc đường chàng chưa từng liếc nhìn nàng lấy một lần, cuối cùng chỉ nhàn nhạt buông một câu:
“Trùng hợp dẫn binh đi ngang qua thôi.”
Hai chữ “trùng hợp” nghe nhẹ bẫng nhưng ẩn chứa biết bao ý vị. Sương Mai thoáng chốc đã hiểu. Trận hỏa hoạn ở kho lương Bắc Hung,m e rằng chính là do chàng sai người phóng hỏa, mượn thế diệt địch. Nay vừa cứu được nàng, liền lập tức rút quân, không hề có ý truy kích.
“Không thừa thắng xông lên sao?” Thấy quân Bắc Hung tan tác chạy dọc đường, nàng không nhịn được hỏi.
“Mục đích đã đạt được rồi.”
Thanh âm chàng lãnh đạm như sương giá. Nàng lặng thinh, cũng chẳng buồn truy hỏi thực chất “mục đích” của chàng là chi.
Đoàn người lầm lũi hành quân trong màn đêm đặc quánh, chẳng màng thời khắc dịch chuyển. Không biết đã qua bao lâu, phía xa xa nơi chân trời, ánh đuốc bập bùng của quân môn và những lều trại trải dài dặm mới dần hiện hữu. Đó là nơi đóng quân của đại quân Đại Lương. Nhịp vó ngựa dưới thân bỗng chốc chậm lại rồi dừng hẳn.
Không Kiếp vốn im lặng suốt dọc đường, đột nhiên nới lỏng đôi tay đang ghì cương, thấp giọng hỏi một câu:
“Thí chủ có muốn trở về Ô Tư không?”
Cánh tay chàng lướt nhẹ qua vai nàng, chỉ về phía tây cực mịt mù. Nơi ấy đêm trường chưa dứt, mây đen phủ lối trên những rặng núi tuyết trùng điệp trắng xóa.
“Ra khỏi Ngọc Môn Quan, cứ đi thẳng về hướng Tây, chính là nước Ô Tư.”
Sương Mai bàng hoàng sửng sốt. Đây quả thực là một lối thoát trời ban. Thế gian sẽ chỉ đinh ninh rằng nàng đã bị bắt sang Bắc Hung, hoặc có thể đã vùi xác ở trận mạc phương xa. Sương Mai chợt nghĩ, nếu quay về Đại Lương, chờ đợi nàng có lẽ lại là kiếp giam cầm trong thâm cung vắng vẻ, đối diện với ánh nến tàn và quãng đời còn lại tẻ nhạt như tro lạnh.
Trong thoáng chốc, trái tim đã nguội lạnh từ lâu bỗng đập rộn ràng. Nàng không kìm lòng được mà nắm lấy vạt áo chàng, nước mắt tuôn rơi, gật đầu thật mạnh.
Thế nhưng, tạo hóa trêu ngươi, ý trời khó cưỡng. Ngay giây phút ấy, từ phía xa vọng lại tiếng vó ngựa rầm rập như sấm động mặt đất. Một vòng tròn đuốc lớn nhanh chóng bao vây lấy đội nhân mã. Nàng nhìn thấy thân vệ thiên tử đang hộ tống Lý Diệu; trong bộ minh quang giáp, hắn uy phong lẫm liệt đến nghẹt thở.
Vị đế vương trẻ tuổi dẫn theo thân binh, khí thế ngút trời sau trận đại thắng quân địch. Nàng không ngờ Lý Diệu lại đích thân tới đây. Nàng từng cay đắng nghĩ rằng, việc đẩy một phi tử bị ruồng bỏ như nàng vào tay quân Bắc Hung vốn cũng nằm trong toan tính của hắn.
Vừa nhìn thấy nàng, đôi mắt đen sâu thẳm của Lý Diệu trong ánh bình minh mờ ảo chợt phủ một tầng u ám tột cùng. Hắn phi thân xuống ngựa, trước mắt bao người, đích thân bế nàng từ trên lưng ngựa của Quốc sư xuống.
Sương Mai không giãy giụa, mà thực chất cũng chẳng còn sức để giãy giụa. Đôi tay Lý Diệu siết chặt lấy vai nàng như muốn khảm vào xương tủy, hơi thở hắn dồn dập đến lạ lùng:
“Sương Mai, trẫm tới muộn rồi…”
Nàng để mặc cơ thể lạnh lẽo đến cứng đờ trong vòng tay Lý Diệu, nhưng ánh mắt vương lệ vẫn không rời khỏi vạt áo trắng thanh khiết phía trước. Sắc trắng ấy lấp ló sau lớp huyền sưởng, giữa màn đêm mịt mùng hiện lên mờ ảo, khẽ phất phơ một cách vô lực trong gió lộng.
Không Kiếp lặng lẽ theo quân vào trướng, chẳng để lại cho nàng thêm một lời nào. Câu hỏi về nước Ô Tư lúc nãy dường như chỉ là một thoáng mây khói chợt hiện rồi tan biến vào hư không. Thế nhưng, mãi đến sau này nàng mới hiểu rõ, làn khói mây xa vời ấy vốn dĩ là tâm bão đang tích tụ. Trận mưa rào dữ dội hạ màn tại Lôi Âm Tự năm ấy đã dập tắt tất cả, xoay chuyển hoàn toàn quỹ đạo mệnh vận của cả chàng và nàng.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Kiếp này, bánh xe luân hồi dường như lặp lại.
Lạc Sương Mai lại một lần nữa ngã gục giữa vũng bùn lầy lội ở quân doanh Bắc Hung. Ánh mắt rũ xuống, nàng nhìn thấy vó ngựa chỉ cách mình trong gang tấc. Giữa khoảng giao thoa mờ mịt của ký ức và hiện tại, nàng cứ ngỡ Không Kiếp lại đến cứu mình như xưa. Khi nàng đang phủ phục trên đất,m định ngẩng đầu tìm kiếm bóng hình quen thuộc thì bên tai bỗng vang lên giọng nói mừng rỡ đến phát khóc của Lệ Anh:
“Cuối cùng cũng tìm thấy nàng rồi.”
Sương Mai thẫn thờ để mặc hắn đỡ dậy, thều thào hỏi:
“Sao huynh lại ở đây?”
Lệ Anh dắt một con ngựa không người tới, vội vã ấn dây cương vào tay nàng:
“Đương nhiên là tới cứu nàng rồi. Chuyện không thể chậm trễ, đi mau thôi, kẻo lại không kịp…”
Sương Mai lắc đầu từ chối, khó hiểu nhìn hắn:
“Ta đã có kế sách riêng, cần phải ở lại Bắc Hung. Huynh không sợ việc này sẽ làm lộ thân phận mật thám, ảnh hưởng đến đại cục của Cao Xương sao?”
“Không cần lo lắng. Đã có Quốc sư ra tay rồi, muội không cần phải dấn thân thám thính nữa.” Lệ Anh xua tay, nắm chặt dây cương thúc giục nàng khởi hành.
Phía trước, tiếng vó ngựa rầm rập vang lên rồi lùi xa dần, đó là đội nhân mã vừa hộ tống Lệ Anh tới đã rời đi. Ánh mắt Sương Mai vẫn dõi theo bóng dáng quen thuộc trong đoàn người đó, lòng không khỏi hoài nghi. Tại sao Lệ Anh lại đi cùng với Không Kiếp?
Nàng chậm rãi hồi tưởng lại. Thật kỳ lạ, kiếp trước ở trong cung nàng chưa từng nghe ai nhắc tới quá khứ của Không Kiếp. Chàng tựa như một bí ẩn hiện ra giữa thinh không, ngay khi xuất hiện đã là vị Quốc sư quyền cao chức trọng, nắm giữ binh quyền bên cạnh Lý Diệu.
“Quốc sư?” Sương Mai cau mày lẩm bẩm.
Chẳng lẽ trước khi cùng Lý Diệu bình định thiên hạ, chàng vốn dĩ đã là Quốc sư của Cao Xương?
Kiếp trước kiếp này, bao nhiêu khúc chiết biến ảo khôn lường, không ngờ hôm nay đều hội tụ tại mảnh đất Cao Xương này. Nhìn theo hướng đội người của Không Kiếp vừa biến mất, nàng nhận ra họ thực sự đang tiến về phía doanh trại Bắc Hung, nhưng lại đi con đường hoàn toàn ngược lại với nàng và Lệ Anh.
“Họ đến đó làm gì?” Nàng thảng thốt hỏi.
Lệ Anh cúi đầu, vẻ mặt lúng túng không muốn giải thích nhiều vì sợ lộ sơ hở. Hắn túm lấy tay nàng kéo đi, hối thúc:
“Quốc sư phụng mệnh lấy thân phận sứ thần đi giao thiệp với Bắc Hung. Không liên quan đến chúng ta nữa, đừng làm phiền người ta, mau thừa cơ hỗn loạn mà rời khỏi đây thôi.”
Muôn vàn suy nghĩ hỗn độn bỗng chốc kết lại thành một ý niệm duy nhất. Lòng Sương Mai chùng xuống, nàng đột ngột ghì cương, xoay người dứt khoát:
“Ta không thể đi như vậy được.”
Lệ Anh cuống quýt đuổi theo, gắt gao ngăn cản:
“Nàng muốn làm gì? Chúng ta khó khăn lắm mới thoát ra được…”
“Kho lương Bắc Hung là do các người đốt, mục đích là dùng kế điệu hổ ly sơn để cứu ta ra ngoài.” Sương Mai nhìn ánh lửa đang tàn lụi nơi chân trời, trầm giọng phân tích: “Nhưng muốn thiêu rụi kho lương giữa trùng vây địch, nhất định phải dùng đến một lực lượng không nhỏ. Nếu tất cả cùng rút đi, mục tiêu quá lớn sẽ bị phát hiện ngay lập tức. Vì vậy, chắc chắn phải có người ở lại đội lốt sứ thần để cầm chân quân địch, che mắt thế gian.”
Nàng khựng lại, giọng run lên vì bàng hoàng: “Huynh phụ trách đưa ta rời đi, còn ngài ấy… ngài ấy biết rõ đó là cửa tử nhưng vẫn dấn thân vào, có phải không?”
Lệ Anh lặng thinh, đôi mắt u tối thoáng hiện vẻ dao động. Kế hoạch vốn dĩ chu toàn của bọn họ không ngờ lại bị nàng nhìn thấu ngay tức khắc. Nàng rõ ràng không biết Không Kiếp là ai, hai người chỉ mới gặp mặt lần đầu, thậm chí chưa từng trò chuyện, vì sao lại thấu hiểu tâm tư và cách bố cục của chàng đến thế? Cứ như thể hai người đã quen biết từ muôn kiếp trước vậy.
Ánh mắt Sương Mai trong suốt, nàng nhìn về phía ráng đỏ chưa tan giữa đêm đen, khẽ lắc đầu:
“Lúc này ngài ấy lấy danh nghĩa sứ thần Cao Xương đơn độc vào trại địch, lửa giận không chỗ phát tiết của người Bắc Hung chắc chắn sẽ trút hết lên đầu ngài. Người phương Bắc không tin Phật pháp, dù có kiêng kỵ Phật môn nhưng vẫn sẽ bất lợi cho ngài ấy. Chuyến đi này, dữ nhiều lành ít.”
Kiếp trước chàng đã hết lần này đến lần khác cứu nàng thoát khỏi cảnh lầm than, nàng không thể khoanh tay đứng nhìn, càng không thể để chàng một mình đối diện với hiểm nguy. Cân nhắc xong xuôi, Sương Mai dứt khoát xuống ngựa, quay gót đi ngược về phía doanh trại Bắc Hung đang rực lửa:
“Huynh muốn về Cao Xương thì về ngay đi. Ta không thể bỏ mặc ngài ấy.”
Lệ Anh sững sờ đứng chôn chân tại chỗ, nhìn bóng dáng mảnh mai của thiếu nữ dần chìm sâu vào màn đêm, nơi ánh lửa bập bùng vẫn đang nhảy múa.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Trước trướng trung quân Bắc Hung, không khí đặc quánh mùi sát phạt, đao quang kiếm ảnh rợn người. Những lưỡi đao sắc lạnh, từng kinh qua trăm trận huyết chiến của binh lính phương Bắc đều đồng loạt chĩa thẳng vào đoàn người tự xưng là sứ thần Cao Xương. Đứng giữa vòng vây lăm lăm khí giới, các thân vệ theo chỉ thị của Không Kiếp vẫn án binh bất động, cố giữ thần sắc bình thản như mặt hồ không gợn sóng.
Không Kiếp đứng đó, đối diện với những ánh mắt như hổ đói chực vồ mồi của vệ binh xung quanh. Chàng chẳng kiêu ngạo cũng không hề nhún nhường, đôi tay chắp trước ngực, giọng nói trầm ổn vang lên:
“Bần tăng là Quốc sư Cao Xương, pháp hiệu Không Kiếp, cầu kiến Hữu Hiền Vương của Bắc Hung.”
Bức màn trướng bị vén mạnh, một đại tướng vạm vỡ, sát khí đằng đằng bước ra. Một tay hắn nắm chặt chuôi đao, tay kia vung lên quát lớn:
“Muốn diện kiến Vương của chúng ta, trước tiên phải qua được lưỡi đao này của ta đã!”
Dứt lời, hắn vung đao xé gió lao tới, mũi đao lạnh lẽo chỉ cách ngực Không Kiếp trong gang tấc. Chàng không hề lùi bước, thậm chí nhịp thở cũng chẳng loạn lấy một phân. Thái Sơn sụp đổ trước mắt sắc chẳng đổi, mãnh hổ vồ sau lưng tâm vẫn tịnh.
“Hai nước giao tranh không chém sứ giả, đây là quy củ nghìn đời!” Thân vệ phía sau chàng không nén nổi phẫn nộ, rút đao thét lớn.
Một đại tướng cầm kích đứng cạnh vội vã cản kẻ hung hăng lại, rỉ tai vài câu rồi quay sang nhìn Không Kiếp, đôi mắt híp lại đầy toan tính:
“Hôm nay Hữu Hiền Vương mở tiệc chiêu đãi chư tướng, mời cao tăng vào thượng tọa chờ đợi một chút.”
Nói đoạn, hắn khom người vén rèm mời nhóm người Không Kiếp vào trong. Bên trong đại trướng quả nhiên là một thế giới khác, đèn hoa rực rỡ, oanh ca yến hót, không khí tiệc tùng đang độ linh đình. Không chút e dè, Không Kiếp ung dung bước vào vị trí dành cho khách quý. Ngai chủ tọa vẫn trống không, xem chừng Hữu Hiền Vương vẫn chưa lộ diện.
Đối diện với trân tu mỹ vị tỏa hương ngào ngạt cùng những hồ cơ mắt biếc đang uyển chuyển múa hát đầy lôi cuốn, chàng khép hờ đôi mắt, ngồi ngay ngắn tựa tảng băng ngàn năm, bất động thanh sắc. Chàng vừa yên vị, một đại tướng sực nồng mùi rượu đã loạng choạng bưng chén rượu đầy tới trước mặt, ý đồ ép rượu rõ ràng.
Không Kiếp nhìn thẳng phía trước, coi kẻ đó như hư không. Chàng vốn đã dự tính chuyến đi này ắt sẽ nếm trải nhục nhằn, tâm thế từ sớm đã xem nhẹ tất thảy. Đã đến thì cứ an tâm mà ở lại. Quyết định dấn thân vào hang cọp này, mục đích duy nhất của chàng là muốn tận mắt xác minh một suy đoán quan trọng về Hữu Hiền Vương.
Lệ Anh từng mang bức họa của Sương Mai đến tìm chàng, kể rằng tai mắt của Chiêu Minh tra được Hữu Hiền Vương luôn âm thầm tìm kiếm tung tích người trong tranh tại Tây Vực. Cả hai đều có chung một giả thuyết táo bạo, và nếu điều đó là thật, nó có thể xoay chuyển hoàn toàn cục diện chiến tranh tại Cao Xương. Đây chính là con đường sống duy nhất cho mảnh đất này.
Thần thái Không Kiếp thanh cao thoát tục, ánh mắt đạm mạc như nước hồ thu. Tên đại tướng say khướt thấy mình bị ngó lơ thì nổi trận lôi đình:
“Nhập gia tùy tục! Cao tăng không chịu uống rượu là khinh thường sự tiếp đãi của Hữu Hiền Vương chúng ta sao?”
Hắn gằn giọng, định hắt cả chén rượu vào người chàng. Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, một đôi bàn tay trắng ngần, thon dài bỗng vững vàng đỡ lấy chén rượu. Một thiếu nữ không biết xuất hiện từ lúc nào, nàng đã thay bộ phục sức của sứ thần Cao Xương, vẻ nhếch nhác khi nãy hoàn toàn biến mất. Đôi mày nàng uyển chuyển như nét vẽ, ánh mắt linh động tựa sóng nước, nàng lười biếng tựa mình vào án thư, đôi chân dài thon thả vắt chéo phía trước, vừa toát ra khí chất thanh tú vừa mang theo nét quyến rũ mê hoặc lòng người.
Nàng ngửa cổ, bưng chén rượu uống cạn trong một hơi dứt khoát. Vài giọt rượu tràn ra, lăn dài trên vạt áo đỏ thạch lựu rực rỡ, thấm vào lớp lụa mỏng manh nơi khuôn ngực phập phồng theo nhịp thở. Những nam nhân có mặt trong trướng đều ngẩn ngơ đến dại người. Giữa chốn quân ngũ thô lậu này, đào đâu ra một bậc tuyệt sắc giai nhân như thế?
Sương Mai nhẹ nhàng nâng tay áo lau đi vệt rượu nơi khóe môi, nở nụ cười đầy phong tình:
“Ta cũng là sứ thần, chén rượu này, để ta uống thay chàng.”
Dẫu ý cười không chạm đến đáy mắt, nhưng sắc xuân dập dềnh nơi khóe mi vẫn khiến đám mãnh hán phương Bắc nhìn đến ngây dại, chẳng ai thốt lên được lời phản đối nào. Sương Mai quét mắt nhìn quanh một lượt, hướng về phía các đại tướng cúi chào:
“Hôm nay chúng ta đến để thương nghị chuyện hòa đàm. Nếu Vương không tiện gặp mặt, xin hẹn lại ngày sau.”
Dứt lời, nàng liếc nhìn Không Kiếp đang tĩnh tọa, định đưa chàng rời đi. Ngay lập tức, vài đạo đao quang sáng loáng chắn ngang lối thoát.
“Yến tiệc chưa tan mà sứ thần đã vội vã rời đi, e là không hợp lễ nghi cho lắm?” Phía sau truyền đến giọng cười giả tạo của tên đại tướng Bắc Hung.
Sương Mai xoay người, nàng vốn đã đoán trước họ sẽ không dễ dàng thả người, bèn mỉm cười thanh tao:
“Tiệc tùng là để mua vui. Uống xong rồi, dĩ nhiên phải tìm việc gì đó tiêu khiển mới ra trò chứ.”
Nàng tùy ý rút một mũi tên từ bao tên cạnh đó, thản nhiên nghịch lớp lông vũ trên đuôi tên, chậm rãi nói:
“Ta nguyện cùng tướng quân so tài cưỡi ngựa bắn tên sau khi uống rượu. Mỗi bên uống cạn mười ly rồi lên ngựa bắn bia, ai trúng hồng tâm nhiều hơn sẽ thắng.”
“Nghe danh đại quân dưới trướng Hữu Hiền Vương dũng mưu song toàn, nhất ngôn cửu đỉnh. Nếu ta thắng, xin chư vị hãy để chúng ta rời đi.”
Tên đại tướng trợn tròn mắt kinh ngạc, không ngờ mỹ nhân lại đưa ra trò tiêu khiển đầy thách thức thế này, hắn liền cười ha hả đầy đắc ý:
“Được! Một lời đã định, tuyệt đối không hối hận!”
Đại tướng dạn dày sương gió, lẽ nào lại cam chịu bại trận dưới tay một tiểu cô nương về khoản cưỡi ngựa bắn tên?
Sương Mai thản nhiên bước đi giữa những ánh mắt kinh ngạc đang đổ dồn về phía mình. Nàng liên tiếp dốc cạn mười ly rượu nồng, rồi dứt khoát nhảy lên lưng chiến mã Mạc Bắc do binh lính dắt tới. Trong lòng nàng không gợn chút sợ hãi, bởi năm xưa, những con ngựa của Tam ca đều thuộc giống Mạc Bắc thuần chủng, và tài bắn cung của nàng cũng do đích thân huynh ấy truyền dạy, vốn chưa từng nếm mùi thất bại trước bất kỳ ai.
Viên đại tướng dẫn đầu thúc ngựa xông ra trước, thân hình đồ sộ như ngọn núi nhỏ lướt đi trong gió. Mười mũi tên xé gió phát ra, sáu mũi găm thẳng vào hồng tâm. Sương Mai khẽ nhếch môi cười, mặc cho gió đêm quất mạnh vào gò má. Nàng thúc ngựa rong đuổi khắp bãi tập, mười mũi tên trong bao lần lượt rời dây, từng mũi từng mũi một đều cắm phập vào tâm điểm giữa những tiếng trầm trồ kinh ngạc.
Chỉ duy nhất một mũi tên đi chệch quỹ đạo. Bởi chính lúc ấy, nàng vô tình bắt gặp ánh nhìn rực cháy của Không Kiếp đang dõi theo mình khiến bàn tay khẽ run mà đánh mất độ chuẩn xác. Mười trúng chín, kết quả ấy vẫn đủ sức đè bẹp con số sáu của đối phương.
Trong tiếng hò reo vang dội của quân Bắc Hung, Sương Mai hiên ngang phi ngựa trở lại. Nàng hiểu rõ bản tính của người phương Bắc vốn mang dòng máu sói rừng, xưa nay chỉ thuần phục kẻ mạnh. Càng áp chế được họ, càng mạnh mẽ và khí thế hơn họ thì họ mới chịu tâm phục khẩu phục mà buông tha.
Thế nhưng, vừa bước chân xuống ngựa, một cơn choáng váng dữ dội lập tức ập đến. Rượu nho Mạc Bắc vốn nổi danh cay nồng, cộng thêm sự xóc nảy trên lưng ngựa khiến hơi men bốc lên nhanh hơn bao giờ hết. Khi nãy nàng còn dùng ý chí để giữ vững tinh thần, giờ đây khi đã buông lỏng, cả người bỗng chốc trở nên mơ màng, chơi vơi.
Sương Mai chẳng thể hay biết, sau khi men rượu ngấm vào, đôi gò má nàng đã ửng hồng mềm mại. Dưới ánh đuốc bập bùng, nàng hiện ra với vẻ phù phiếm vô lực, gương mặt kiều diễm đến nao lòng tựa như đóa hoa hải đường đẫm sương đêm. Mỗi cử chỉ vừa anh dũng vừa mỹ lệ ấy đã khơi dậy dục vọng đen tối trong lòng đám đại hán Bắc Hung. Nếu không vì quân quy nghiêm khắc của Hữu Hiền Vương, có lẽ họ đã lao vào xâu xé đóa hoa ấy ngay lập tức.
“Mỹ nhân đã say rồi, hay là vào trướng của ta mà nghỉ ngơi đi.” Một tên đại tướng cuối cùng không nhịn được mà đứng phắt dậy, định đưa tay ôm lấy vòng eo thon nhỏ của nàng.
Tay hắn còn chưa chạm được một phân, một đôi tay mạnh mẽ đã bế ngang thiếu nữ đang mơ màng lên.
“Không phiền chư vị nhọc lòng.” Ánh mắt nam nhân sắc lạnh như lưỡi kiếm quét qua một vòng, giọng nói trầm đục lạnh thấu xương tủy:
“Nàng là người của ta.”
Đám tướng lĩnh Bắc Hung nhìn nhau, biết mình đã thua cuộc trong cuộc tỷ thí nên cũng không tiện làm càn. Một tên bước lên, giọng điệu đã bớt phần hung hãn:
“Các vị muốn gặp Đại Vương nhưng e là đêm nay không tiện. Chi bằng cứ nghỉ lại trong trướng một đêm, chờ đến sáng mai hãy vào yết kiến.”
Không Kiếp cúi xuống nhìn thiếu nữ trong lòng. Nàng đã say đến mức bất tỉnh nhân sự, nếu cứ tiếp tục hành quân trong đêm, sự xóc nảy có thể khiến nàng nguy hiểm đến tính mạng. Hơn nữa, chàng vẫn còn những chuyện hệ trọng cần thám thính tại đại doanh này, không cần phải vội vã nhất thời.
Không Kiếp bế nàng đi thẳng vào một lều nỉ còn trống. Gương mặt chàng tối sầm, sát khí lẫm liệt tỏa ra khiến không kẻ nào dám cản đường. Thiếu nữ mềm mại như không xương tựa sát vào lồng ngực chàng, trong cơn say vẫn không ngừng lẩm bẩm những lời đứt quãng. Đột nhiên, nơi ngực áo chàng cảm nhận được từng giọt ấm nóng thấm qua rồi nhanh chóng hóa lạnh lẽo giữa gió đêm.
Tim Không Kiếp thắt lại. Chàng chậm rãi rũ mắt nhìn gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng đang vùi sâu vào lồng ngực mình, giờ đây đã đầm đìa nước mắt. Đôi môi đỏ mọng khẽ run rẩy, nàng lầm bầm trong vô thức:
“Ta đến Cao Xương rồi… nhưng không còn ai đưa ta đi xem đại tượng Phật nữa…”
Bước chân chàng khựng lại giữa hư không. Nàng vẫn luôn ghi nhớ lời thề năm ấy. Một nỗi đau âm ỉ lan tỏa tận đáy lòng chàng; mỗi giọt nước mắt nàng rơi xuống lúc này, đều tựa như ngọn lửa thiêu đốt tâm can chàng thành tro bụi.
![Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 66](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)