Vương cung Cao Xương, đêm trăng tịch mịch.
“Nếu ta được một cô nương vì mình mà chẳng quản hiểm nguy, vượt ngàn dặm xa xôi tìm đến, ta thà phụ cả thiên hạ chứ nhất định không để nàng phải chịu nửa phân tủi thân.”
Lệ Anh nhìn hốc mắt đỏ bừng, ngấn lệ của Sương Mai, nỗi lòng không khỏi phức tạp. Hắn suy nghĩ thật lâu, cuối cùng thở dài một hơi, chầm chậm lên tiếng.
Sương Mai chớp mắt, giọt lệ vương trên hàng mi khẽ rơi xuống mu bàn tay. Nàng ngẩn người, thấp giọng hỏi:
“Lộ liễu đến thế sao?”
Nàng cứ ngỡ tâm ý cấm kỵ mình dành cho Lạc Tương bấy lâu nay vẫn luôn được che giấu rất kín kẽ.
“Không lộ liễu.” Lệ Anh dừng một chút, rũ mắt che giấu những tâm sự nặng trĩu nơi đáy mắt. Hắn gãi gãi đầu, đổi giọng: “Chẳng qua vì ta cũng từng thích một người không nên thích, cho nên… cho nên ta có thể thấu hiểu.”
“Nàng đối với ta, giống như vầng trăng sáng trên cao kia, chỉ có thể ngắm nhìn từ xa mà không sao chạm tới được.”
Thiếu niên anh tuấn đứng thẳng người, ngửa đầu nhìn vầng trăng tròn vành vạnh giữa trời đêm. Ánh trăng như thủy ngân đổ xuống, rọi vào đôi mắt sâu thẳm dưới hàng mày rậm của hắn. Có lẽ hiếm khi thấy một Lệ Anh vốn luôn cà lơ phất phơ lại có thần sắc như vậy, Sương Mai hơi ngẩn ra.
Hóa ra, hắn cũng giống nàng, vô vọng ái mộ một người vốn chẳng thuộc về mình.
Sương Mai hỏi: “Cô nương huynh thích đang ở Cao Xương sao?”
Nàng nhớ rõ kiếp trước, Lệ Anh vì một nữ tử Cao Xương mà không tiếc thân mình ám sát Lý Diệu, cuối cùng rơi vào kết cục thảm khốc, suýt bị ngũ mã phanh thây.
Lệ Anh quay mặt đi, nhạt giọng hỏi ngược lại: “Sao nàng biết?”
Sương Mai hừ một tiếng, lau đi nước mắt nơi khóe mắt, bĩu môi nói:
“Toa Xa và Cao Xương vốn chẳng có qua lại gì. Huynh mượn binh của ta, lại mạo hiểm tính mạng đến nơi binh đao loạn lạc này, đêm qua còn theo Chiêu Minh giết địch Bắc Hung… Nếu không phải vì cô nương đó, thì còn vì lẽ gì? Chẳng lẽ huynh muốn bảo với ta rằng huynh thích Chiêu Minh?”
“Đừng có nói hươu nói vượn.” Lệ Anh giả vờ phất tay áo, cúi đầu lẩm bẩm: “Đúng là ta vì nàng ấy nên mới đến Cao Xương. Chẳng qua…” Chẳng qua, cũng vì nàng ấy mà ta phải dùng lời đường mật lừa nàng đến đây…
Lệ Anh gục đầu xuống. Phải thừa nhận rằng khi thấy nàng rơi lệ, hắn đã động lòng trắc ẩn, nỗi hối hận bắt đầu nảy sinh. Hắn bỗng nhiên mở lời, ngập ngừng hồi lâu mới gian nan thốt ra:
“Nếu đã gặp được Phật tử rồi, hay là nàng hồi cung Ô Tư đi. Đừng đi Bắc Hung nữa, nơi đó thực sự quá đỗi nguy hiểm… Kỳ thật, người của thương đội ta chưa chắc đã nhìn rõ người đó có phải Tam ca của nàng hay không. Người Hồ ở Tây Vực vốn dĩ trông cũng tương tự nhau, có lẽ bọn họ nhìn lầm rồi…”
Hắn ngập ngừng, không biết phải nói thế nào cho nàng hiểu đây vốn là một vở kịch được dàn dựng, càng không biết phải cảnh báo ra sao về những nguy cơ trùng trùng tại Cao Xương để nàng kịp lánh mặt. Nếu lúc này có thể đưa nàng bình an trở về Ô Tư, tội nghiệt của hắn chắc cũng sẽ nhẹ bớt đôi phần.
“Nhìn lầm sao?” Sương Mai cau mày, trầm ngâm hồi lâu.
Ô Tư và Cao Xương vốn không phải đồng minh, nếu không vì Lạc Tương và Tam ca, nàng cũng chẳng tới đây phò trợ Chiêu Minh. Nay đã gặp được Lạc Tương, nàng hoàn toàn có thể làm một kẻ tiểu nhân, mặc kệ ước định với Chiêu Minh mà tự ý rời đi.
Nhưng trong lòng nàng vẫn nấn ná một tia do dự và mong đợi chưa thành hình. Sương Mai tâm rối như tơ vò, nhìn thấy vẻ mặt u sầu của Lệ Anh, nàng lơ đãng hỏi:
“Mấy ngày nay ở Cao Xương, huynh vẫn chưa gặp được cô nương mình mong nhớ sao?”
“Đâu có dễ gặp như vậy…” Lệ Anh nhìn đôi mắt trong vắt như nước cùng thần sắc quan tâm của nàng, hắn hít sâu một hơi, hơi cúi đầu lộ vẻ phiền muộn. Hắn không biết trong những lời vừa rồi bao nhiêu là bất đắc dĩ tính kế, bao nhiêu là chân tình chưa từng thổ lộ cùng ai.
Đúng lúc này, một thị nữ vương cung Cao Xương, trên đầu đội bảo quan cài hoa từ xa đi tới, khom người hành lễ với hai người:
“Cao Xương quốc chủ có lời mời hai vị.”
Sương Mai kinh ngạc, còn Lệ Anh đang nằm lười nhác bỗng bật người dậy, đứng thẳng tắp như cây tùng giữa gió ngàn.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Cho đến khi bước vào đại điện, Sương Mai mới hiểu vì sao Lệ Anh lại khó gặp được người trong mộng đến thế. Nàng thầm tự giễu chính mình, người khiến vương tử Toa Xa phải si mê, sao lại là kẻ tầm thường được chứ?
Đại điện vương cung Cao Xương lộng lẫy xa hoa, những hàng nến thắp sáng đỉnh vòm sơn vàng, hai bên vách tường chạm khắc hoa Văn Thù Lan trắng muốt. Giữa những hàng cột trụ vĩ đại, trần nhà rực rỡ sắc màu điêu khắc hình một đóa lan khổng lồ, ngay cả thảm lông trải sàn cũng dệt đầy họa tiết thánh hoa ấy.
Văn Thù Lan là loài hoa song sinh, khi nở luôn là hai đóa tịnh đế, cùng sinh cùng diệt. Chỉ có vương tộc Cao Xương mới có tư cách đeo loài hoa này.
Một bên đại điện vẫn còn dấu vết cháy sém, theo lời Lệ Anh, đó là khi quân Bắc Hung chiếm cứ vương thành đã thiêu rụi một bức tường để cạy đi những lá vàng khảm trên đó. Sương Mai vừa bước vào điện đã ngửi thấy một mùi đàn hương nồng đậm xộc vào cánh mũi.
Tim nàng khẽ đập mạnh. Mùi hương này… giống hệt hơi thở của Quốc sư kiếp trước. Làn hương dày đặc, u tịch và đầy áp chế này hoàn toàn khác với mùi gỗ đàn hương dịu nhẹ, thoát tục trên người Lạc Tương.
Ngay lúc đó, một bóng hình cao gầy, thanh mảnh tử trên vương tọa bước xuống. Khi người đó tiến lại gần, Sương Mai không khỏi nín thở.
Nữ tử đầu đội bảo quan nạm vàng, khoác trường bào trắng thêu hoa văn tinh xảo, tà váy sức chuỗi ngọc liên châu, cổ tay đeo vòng kim ngọc. Da thịt trắng ngần hơn tuyết, rạng rỡ tựa hoa sen, cả người như một gốc Văn Thù Lan thanh lệ thoát tục nhưng không kém phần kiên cường. Khi bước xuống thềm ngọc, nàng khẽ nâng tà váy, tựa như tiên nữ bước ra từ đám mây, đoan trang mà uy nghi tự tại.
Sương Mai chú ý thấy Lệ Anh đứng bên cạnh cứng đờ cả người, ánh mắt sắc bén thường ngày bỗng trở nên mềm yếu, chứa đựng niềm vui vô tận, sự ngưỡng vọng và cả nỗi mất mác khôn nguôi.
Nữ tử tiến lại gần, đôi mắt phượng màu biếc tuyệt đẹp khiến Sương Mai thấy có phần quen thuộc. Nàng ấy chắp tay trước ngực, cúi đầu mỉm cười. Gương mặt như trăng rằm đêm thu, đôi mắt như hoa sen thanh tịnh. Sương Mai có cảm giác như đang diện kiến Thủy Nguyệt Quan Âm trên bích họa.
“Ta tên Chiêu Nguyệt. Chiêu Minh là ca ca của ta.”
Đây chính là Công chúa Chiêu Nguyệt, em gái song sinh của Chiêu Minh tướng quân, cũng là người đang nắm quyền tại Cao Xương. Sương Mai tiến lên chắp tay:
“Bái kiến Cao Xương quốc chủ.”
Nữ tử chắp tay đặt trước eo, mỉm cười lắc đầu:
“Từ khi ca ca ta thống lĩnh binh mã đánh giặc, vị trí quốc chủ này chẳng qua chỉ là do ta tạm thay mà thôi. Ta không dám nhận lời xưng hô này của ngài.”
Sương Mai bấy giờ mới bàng hoàng nhận ra, đôi mắt phượng của người trước mặt giống hệt ánh mắt nàng từng bắt gặp sau lớp mặt nạ của Chiêu Minh. Ánh nhìn ấy sắc sảo và lạnh lùng, tựa như được đúc ra từ một khuôn. Hóa ra lời đồn đại về cặp song sinh bí ẩn của vương tộc Cao Xương, nay tận mắt chứng kiến mới thấy quả thực không sai chút nào.
Trong lúc Sương Mai còn đang trầm ngâm, bỗng thấy Chiêu Nguyệt che mặt rơi lệ nói:
“Cao Xương ta tuy chưa từng giao thiệp với Ô Tư, nhưng nay trước họa xâm lăng, Chiêu Nguyệt khẩn cầu ngài có thể lưu lại nơi này, ra tay tương trợ.”
Nói đoạn, Chiêu Nguyệt định hành lễ với nàng. Mỹ nhân rơi lệ, dáng vẻ sầu muộn ấy càng thêm động lòng người. Ngay cả Sương Mai là nữ nhân nhìn vào cũng thấy xót xa, vội vàng đỡ lấy nàng ấy.
Nàng không hiểu, một nữ tử yếu đuối như nàng, ngoại trừ tài cưỡi ngựa bắn cung thì chẳng có khả năng điều động thiên quân vạn mã, vì sao Chiêu Nguyệt lại tín nhiệm nàng đến thế?
Chỉ thấy Chiêu Nguyệt nhìn nàng đầy mong đợi:
“Xin ngài hãy ở lại giúp ca ca ta bảo vệ Cao Xương. Ca ca trước đây vì quốc sự mà trọng thương, suýt chút nữa đã… Ta thực sự sợ huynh ấy chống đỡ không nổi…”
Một vị quốc chủ phải hạ mình quấn quýt cầu xin người ngoài khiến lòng dạ Sương Mai ngổn ngang.
Nàng vượt ngàn dặm đến đây, gặp một Lạc Tương lạnh nhạt với những lời vô tình, quả thực nàng đã nảy sinh ý định thoái lui, muốn lập tức hồi cung Ô Tư. Nhưng nhìn Chiêu Nguyệt hết lòng vì Chiêu Minh, nàng lại không kìm được mà nghĩ đến Tam ca Lạc Kiêu. Tam ca cũng là đại tướng bách chiến bách thắng, cuối cùng vì bảo vệ nàng mà chết thảm dưới tay Lạc Tu Mĩ.
Nỗi đau đớn vì sợ mất đi người thân, nàng và Chiêu Nguyệt vốn cùng chung cảnh ngộ. Nếu Tam ca còn sống, ở vào vị trí này, nàng cũng sẽ giống Chiêu Nguyệt mà đi cầu xin khắp nơi chỉ mong giúp được huynh ấy.
Đối mặt với ánh mắt khẩn thiết của Chiêu Nguyệt và nhớ lại những điều chưa lý giải được ở Lạc Tương đêm qua, Sương Mai dần nguôi ý định rời đi. Nàng nhớ Lạc Tương từng hứa sẽ “luôn chờ đáp án của nàng”, chàng không phải loại người nói lời rồi nuốt lời. Nàng vừa chua xót vừa nghi hoặc, quyết định không rời đi sớm như vậy.
Vì thế, Sương Mai đáp ứng Chiêu Nguyệt, tạm thời lưu lại Cao Xương để Chiêu Minh phái dụng.
Ra khỏi vương cung, nàng thấy Lệ Anh sắc mặt trầm mặc, tỏ vẻ không vui. Nàng lấy khuỷu tay hích nhẹ hắn, cau mày:
“Ta giúp người trong lòng huynh, huynh không định cảm ơn ta sao?”
Lệ Anh lắc đầu, tránh né ánh mắt của nàng, thở dài nói nhỏ:
“Ta thà rằng nàng đừng đáp ứng nàng ấy còn hơn.”
Tâm tư Sương Mai đang đặt ở chỗ khác nên không nghe rõ, chỉ tưởng hắn đang sầu muộn vì tương tư.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Vương thành Cao Xương tấp nập như trẩy hội. Dù bóng ma chiến tranh đã cận kề, phố xá vẫn ngăn nắp, dân cư mua bán sinh hoạt tự nhiên, không thấy vẻ hoảng loạn. Cứ cách trăm bước lại bắt gặp một ngôi chùa, hương khói nghi ngút, tín đồ qua lại như thoi đưa.
Sương Mai rảo bước trên phố, bỗng khựng lại khi thấy đầu đường cuối ngõ mọc lên đầy rẫy những cột gỗ chạm khắc dị thú và những khuôn mặt người kỳ quái. Nàng nhận ra ngay đó là những cột thờ linh vật của giáo đồ Tát Mãn mà quân Bắc Hung tôn thờ. Cao Xương chẳng phải là Phật quốc đệ nhất Tây Vực sao? Tại sao lại dung thứ cho những dấu tích man tộc đầy tà khí này tồn tại?
“Trước cuộc chiến phục quốc, vương thành từng bị Bắc Hung chiếm đóng, tín đồ Phật môn bị ép phải ruồng bỏ đức tin. Quân Bắc Hung cưỡng chế dân chúng thờ phụng giáo phái man rợ để dễ bề cai trị. Những ngôi chùa nàng thấy đều là do người dân tự tay xây lại trên đống tro tàn đổ nát.”
Giọng Lệ Anh bình thản, nhưng Sương Mai vẫn cảm nhận được máu và nước mắt ẩn sau từng lời nói. Việc bị tước đoạt đức tin vốn đã ăn sâu vào máu thịt là nỗi đau cắt da cắt thịt đến nhường nào. Bảo sao quân dân Cao Xương lại sẵn lòng tử chiến theo Chiêu Minh để giành lại mảnh đất tổ tiên. Suy cho cùng, khi lầm than, Phật môn vẫn khép cửa tu hành, người duy nhất đứng ra dắt dẫn họ tìm lại vận nước chính là Chiêu Minh.
Bởi vậy, trong lòng dân chúng nơi đây, Chiêu Minh chính là thần hộ mệnh duy nhất.
Lệ Anh thở dài tiếp nối: “Những năm gần đây, Bắc Hung thèm khát mỏ vàng của Cao Xương nên dùng đủ mọi thủ đoạn. Chúng thường phái gian tế lẻn vào thám thính hư thực, chờ đợi lúc Chiêu Minh bệnh nặng không thể cầm cự để xua quân đánh chiếm.”
Sương Mai từng nghe danh quân Bắc Hung vốn đánh đâu bại đó, lại cực kỳ kiêng dè uy danh của Chiêu Minh nên mới chấp nhận án binh bất động. Chỉ đến khi nghe tin vị chiến thần này trọng thương, chúng mới ồ ạt xua quân xâm lấn. Thế nhưng, trước mắt nàng, Chiêu Minh vẫn khí thế hiên ngang, dẫu lấy một chọi mười cũng chẳng thành vấn đề. Chẳng lẽ tin dữ về bệnh tình của ngài chỉ là kế nghi binh để dụ địch?
Sương Mai nghĩ mãi vẫn không thông.
“Lần này, đích thân Hữu Hiền Vương của Bắc Hung dẫn binh đốc chiến. Xem chừng Thiền Vu đã hạ quyết tâm phải đoạt lại Cao Xương cho bằng được.”
“Hữu Hiền Vương?” Sương Mai trầm tư, chẳng phải đó chính là kẻ đã hào phóng miễn thuế tiến cống cho Ô Tư sao?
Lệ Anh tặc lưỡi: “Đúng là người đó. Nghe nói vị Hữu Hiền Vương mới được sắc phong này kiêu dũng thiện chiến, dụng binh như thần, từng có lần hành quân thần tốc, chỉ trong một đêm đã thu phục liên tiếp mấy thành trì. Cao Xương đối đầu với hạng người này, quả thực là đang đánh cược mạng sống trong chỗ chết để tìm đường thắng…”
Đúng lúc này, phía trước đám đông bỗng nổi lên một trận xôn xao. Một đội binh mã phi nhanh vào thành, thần sắc vội vã, báo hiệu quân tình khẩn cấp. Lệ Anh nhanh chân tiến lên nghe ngóng, lúc quay lại, sắc mặt hắn đã cứng đờ:
“Người Bắc Hung đã bắt đầu đắp đập ngăn nước ở thượng nguồn thành Giao Hà, chặn đứng dòng sông Bạch Dương và sông Hồng Liễu. Nguồn nước của Cao Xương bao năm nay đều dựa vào hai con sông này, ngoài ra không còn đường lui nào khác.”
“Mưu kế thật độc ác.” Sương Mai híp mắt lại.
Giữa mùa hè khô hạn, binh mã lương điền cùng muôn vàn sinh linh đều khát nước. Một khi bị cắt đứt nguồn sống, chẳng cần đợi bao lâu, quân Bắc Hung không tốn một binh một tốt cũng khiến cửa thành tự sụp đổ.
“Việc cấp bách là phải tìm được nguồn nước mới.” Sương Mai suy nghĩ hồi lâu rồi nhếch môi cười: “Ta có cách.”
Hai người tức tốc phi ngựa đến thành lâu Giao Hà. Lệ Anh đi chăm sóc các tướng sĩ thủ thành bị thương, còn Sương Mai một mình tìm đến nội thất nơi Chiêu Minh đang bày binh bố trận. Nàng trải bức họa đồ vừa vẽ xong lên án thư, chỉ tay quả quyết:
“Nguồn nước trên mặt đất đã bị chặn đứng, nếu không có cách cứu vãn, chưa đầy một tháng nữa thành chắc chắn sẽ thất thủ. Thế nhưng, Cao Xương vốn nằm ở vùng lòng chảo, địa thế trũng thấp. Theo bản đồ ta đã vẽ, nếu ta xây dựng các đường dẫn nước ngầm và đào hệ thống giếng liên hoàn, chúng ta có thể khơi được mạch nước từ sông băng và tuyết tan trên đỉnh núi, đủ sức cầm cự qua suốt mùa chinh chiến này.”
Nàng vốn tưởng Chiêu Minh sẽ mừng rỡ như vớ được chí bảo, nào ngờ hắn chỉ liếc sơ qua rồi lấy từ trong lớp giáp trụ ra một cuộn giấy hoàng ma vàng óng đã mở sẵn.
“Ngươi và Phật tử thật là tâm đầu ý hợp. Ngài ấy liệu sự như thần, sớm đã đoán được dã tâm của người Bắc Hung nên đã vẽ sẵn sơ đồ hình giếng cừ giao cho ta. Ta đã phái người bí mật khởi công rồi.”
Sương Mai nhìn bức họa của mình và bản đồ trên giấy hoàng ma, đối chiếu một hồi liền sững sờ tại chỗ. Kết cấu giếng cừ giống nhau như đúc, ngay cả tỷ lệ bản vẽ cũng chẳng sai biệt một ly. Đêm qua nàng thấy chàng ngồi bên án thư trong tháp Phù Đồ, hóa ra là đang miệt mài vẽ thứ này.
Từng nét bút trên tờ giấy hoàng ma trước mắt hoàn mỹ trùng khớp với những gì Quốc sư kiếp trước đã từng dạy nàng. Ngực Sương Mai phập phồng, hơi thở bỗng chốc dồn dập.
Vì sao Lạc Tương lại am hiểu phương pháp làm giếng cừ đến thế? Kỹ thuật này rõ ràng phải đợi đến khi Đại Lương thống nhất Tây Vực, đích thân Quốc sư từ Trung Nguyên truyền sang mới có. Trước đó, mảnh đất này vốn chưa từng nghe đến cái tên ấy, cũng chẳng ai hình dung nổi cách khơi mạch nước ngầm kỳ diệu như vậy. Lạc Tương… làm sao chàng có thể biết được?
Trong khi Sương Mai còn đang bàng hoàng vì sự trùng hợp kỳ quái này, phía sau đã có mấy tinh binh Cao Xương cải trang thành lưu dân tiến tới quỳ một gối hành lễ.
“Người của ta đã chuẩn bị xong.” Chiêu Minh hơi mỉm cười, đôi đồng tử xanh biếc dao động ánh sáng khó đoán: “Ô Tư Vương, đã đến lúc ngươi thực hiện lời hứa rồi.”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Nửa ngày sau, Lệ Anh tháo mũ chiến, mệt mỏi bước vào nội thất. Hắn đưa mắt nhìn quanh quất rồi thấp giọng hỏi: “Nàng đâu rồi?”
“Đã cải trang thành lưu dân trà trộn vào doanh trại Bắc Hung rồi.” Chiêu Minh thong thả mở một cuộn giấy vẽ trắng muốt, ngoắc tay bảo Lệ Anh lại gần. Hắn chỉ vào hình bóng mỹ nhân múa lụa trên họa đồ, khẽ cười: “Ngươi xem, đây là ai?”
Mỹ nhân trong tranh dáng người yểu điệu, da trắng tóc đen, đôi mắt sáng như sao và đôi môi hồng rạng rỡ. Dưới ánh nến bập bùng, dung nhan ấy lúc ẩn lúc hiện, đẹp đến mức hư ảo, mộng mị.
Lệ Anh vừa nhìn thấy người quen trên mặt giấy, ánh mắt đột ngột tối sầm lại: “Bức họa này ngươi lấy từ đâu ra?”
“Người của ta đã phải đổi bằng tính mạng mới tra được tin này. Hữu Hiền Vương của Bắc Hung hễ đánh hạ được thành nào ở Tây Vực là lại điên cuồng lùng sục mỹ nhân đồ. Ngươi nói xem, hắn đi khắp nơi tìm kiếm hình bóng nàng là vì cái gì?” Gương mặt Chiêu Minh dưới lớp mặt nạ lạnh lùng như sương tuyết dần lộ ra một tia thần sắc vi diệu: “Lại thêm một kẻ tình si nguyện quỳ dưới váy nàng. Luận về thời cơ, quả thực là không sai một li.”
Lòng Lệ Anh chấn động mãnh liệt. Hắn nhìn về hướng nàng vừa rời đi, chạy nhanh vài bước rồi khựng lại, giọng khàn đặc: “Ngươi đã hứa với ta là sẽ không làm hại đến tính mạng của nàng.”
Chiêu Minh liếc nhìn Lệ Anh đang dao động, thản nhiên đáp:
“Sao có thể gọi là làm hại? Là chính nàng tình nguyện dấn thân mà. Biết đâu vị Hữu Hiền Vương kia vì thèm khát sắc đẹp mà giữ nàng lại nạp làm Vương phi thì sao? Hơn nữa, có nàng ở trong địch doanh, ta không tin là không nghe ngóng được tin mật.”
“Chuyện nội gián nhất định phải tra rõ. Ngươi biết đấy, thủ thành Cao Xương hiện tại chỉ dựa vào một mình ta, ta không thể rời đi. Chẳng lẽ… bắt ngươi đi sao?”
Lệ Anh nghiến răng, mắt lộ vẻ xót thương xen lẫn phẫn nộ: “Nàng chẳng qua chỉ là một nữ tử, vả lại ngươi và nàng không oán không thù… Ngươi làm vậy khác nào bắt nàng dấn thân vào chỗ chết?”
“Nhưng chỉ cần hy sinh một mình nàng là có thể cứu được muôn vàn sinh linh Cao Xương.” Chiêu Minh nhíu mày, rồi lại vì lời nói của hắn mà bật cười lạnh lẽo: “Ta chỉ biết, Phật tử một lòng một dạ hướng về nàng. Nếu trước đây ngài ấy có thể vì nàng mà điều động binh mã đa quốc phò trợ nàng xưng vương, thì dĩ nhiên cũng sẽ vì nàng mà huy động sức mạnh toàn Tây Vực để cứu Cao Xương ta.”
“Đưa nàng vào hang cọp Bắc Hung, chính là để chờ Phật tử không chịu nổi nữa mà phái binh đại chiến một trận với quân thù. Khi đó, cái vây của Cao Xương sẽ tự khắc được giải.”
Trong lò Bác Sơn, từng sợi hương đàn hương tỏa ra đặc quánh, lan tỏa trong bóng chiều tà nồng đậm như sương mù không tan. Chiêu Minh lột bỏ bộ kim giáp đẫm máu, cánh tay gầy gò trúng tên vẫn chưa lành hẳn, máu rỉ ra thấm đỏ lớp băng vải. Hắn vừa lau vết thương vừa nói:
“Đây là cơ hội duy nhất của chúng ta. Quân vương Cao Xương chưa đầy một vạn, sao địch nổi ba vạn tinh nhuệ Bắc Hung? Ngươi muốn ta trơ mắt nhìn Cao Xương bị hủy diệt sao?”
“Lệ Anh, ngươi nói xem, ta có nên lợi dụng nàng không?”
Lệ Anh không đáp lời, hắn ngửa mặt lên trời thở hắt ra một hơi, đột ngột giật lấy cây roi ngựa trên bàn, sải bước rời đi: “Ta đi gọi nàng quay lại.”
Phía sau truyền đến giọng nói lạnh lùng:
“Người là do ngươi giúp ta giữ lại, chuyện lợi dụng nàng, ngươi cũng có phần. Ngươi vốn dĩ là một mắt xích quan trọng trong kế hoạch này, đừng giả vờ thanh cao nữa.”
Bước chân Lệ Anh khựng lại, hắn chần chừ trong chớp mắt rồi đột ngột quay người giật phắt bức mỹ nhân đồ trên bàn. Hắn lao xuống thành lâu, phi ngựa như bay về hướng vương cung. Tòa tháp Phù Đồ xa xa sừng sững uy nghiêm như thể đang bao dung hết thảy những điều bất kham của thế gian.
Chỉ có chàng mới cứu được nàng. Lệ Anh dốc sức thúc ngựa, vó ngựa tung bụi mờ mịt không nghỉ một khắc nào.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Lúc hoàng hôn, ráng chiều bao phủ đỏ rực như máu.
Sương Mai cùng các tinh binh cải trang tiến vào doanh trại Bắc Hung theo đội lưu dân trưng dụng. Cả nhóm được chia vào một túp lều nỉ nhỏ hẹp, chiếc giường gỗ thô cứng khiến nàng mệt mỏi rã rời. Nàng bôi bùn đất bẩn thỉu lên mặt để che giấu dung mạo, nằm nhắm mắt nghỉ ngơi nhưng tâm trí vẫn căng như dây đàn.
Trong bóng tối, một tia sáng yếu ớt rọi vào mắt. Sương Mai khẽ hé mi, thấy trong góc lều có vài tên lính Bắc Hung đang vây quanh nhau. Một tên mặc áo lông thú, tay cầm đuốc, tay kia mở một cuộn tranh cho đồng bọn xem.
Sương Mai tiếp tục giả vờ ngủ để nghe ngóng tin tức.
“Hữu Hiền Vương không gần nữ sắc, đưa bao nhiêu nữ nhân đến cũng vô dụng thôi.” Một tên tặc lưỡi.
Tên kia vẻ mặt kích động: “Ngươi không hiểu đâu, Vương của chúng ta từ khi lên ngôi đến nay luôn lùng sục bức họa của nàng ở khắp Tây Vực. Nghe nói nàng múa cực đẹp. Ngươi nhìn bức họa này xem… chậc chậc… nếu có thể tìm thấy nàng hiến cho Vương, chắc chắn sẽ được thưởng vạn lượng vàng bạc.”
“Cái này… sao ngươi lại dám tư tàng? Để Hữu Hiền Vương biết được là tội chém đầu đấy. Lần trước có kẻ không nộp lên đúng sự thật, bị Vương phát hiện thiếu một bức, sau đó hắn ta liền bị khoét mắt cắt họng ngay tại chỗ đấy.” Tên còn lại giọng run rẩy sợ hãi, nhưng mắt vẫn tham lam dán vào mỹ nhân trong tranh.
Sương Mai khẽ mở mắt, cố nhìn rõ dung mạo nữ tử trong tranh. Khi màn sương mờ ảo tan đi, nàng lập tức chết lặng. Trong tranh không phải nàng thì còn là ai nữa?
Xung quanh thoảng mùi máu tanh cũ kỹ của trại lính, Sương Mai vừa kinh ngạc vừa nghi hoặc. Nàng liếm đôi môi khô nứt, ép mình bình tĩnh lại rồi thầm bật cười. Với danh xưng đệ nhất mỹ nhân Tây Vực một thời, chẳng lẽ vị Hữu Hiền Vương này cũng là kẻ vương vấn nàng sao?
Sương Mai nhắm mắt, vô số ý niệm xẹt qua đầu, một kế hoạch táo bạo nảy ra.
“Nếu các ngươi có thể cung cấp manh mối về nữ tử trong tranh cho Hữu Hiền Vương, chẳng phải là lập công lớn sao?”
Mấy tên lính quay đầu nhìn tên “tân binh” lấm lem bùn đất này, vẻ mặt đầy nghi ngờ.
“Thật khéo, ta lại tình cờ biết nàng ta.”
“Ngươi biết nàng?” Một tên mừng rỡ chồm tới hỏi.
Sương Mai thản nhiên đáp: “Điệu múa trong tranh chính là vũ nhạc của Ô Tư. Ta vốn là lưu dân từ đó đến, đương nhiên nhận ra ngay.” Nói đoạn, nàng bồi thêm vài câu tiếng Ô Tư lưu loát để lòe bịp bọn chúng.
“Ta muốn đích thân diện kiến Hữu Hiền Vương để dâng kế tìm người, mong các vị đứng ra tiến cử. Một khi ta thăng quan tiến chức, con đường công danh của các vị chắc chắn sẽ rộng mở, lợi lộc không bao giờ thiếu.”
Trong lòng nàng thầm tính toán, chỉ cần tiếp cận được Hữu Hiền Vương, không chỉ nghe ngóng được tung tích Tam ca, mà ngay cả chân tướng về kẻ nội gián có lẽ cũng sẽ dần lộ diện.
“Ngươi đợi đó, ta đi bẩm báo ngay!” Mấy tên lính vội vã tranh nhau chạy đi, kẻ nào cũng muốn giành lấy cái công đầu là kẻ đã tiến cử mỹ nhân này.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Khi bọn chúng đã đi xa, Sương Mai nằm trên giường nỉ, âm thầm vạch sẵn đối sách. Nàng phải nói gì để ở lại mà không bị nghi ngờ? Làm sao để mượn tay thuộc hạ của Chiêu Minh truyền tin về Cao Xương giữa vòng vây quân thù?
Đúng lúc này, một cơn gió mạnh thốc vào khiến vải trướng phất phơ dữ dội, bên ngoài bỗng chốc bùng lên ánh lửa ngút trời. Tiếng reo hò, gào thét vang lên như thể hàng vạn doanh trại đang cùng lúc bốc cháy. Đám tân binh trong trướng hoảng hốt vớ lấy vũ khí, lao ra ngoài hòa vào dòng người cứu hỏa đang đổ về phía đám cháy khổng lồ kia.
“Kho lương bị thiêu rồi!” Tiếng kinh hô thất thanh xé toạc màn đêm.
Sương Mai biết, đây chính là cơ hội nghìn năm có một để thám thính thực hư doanh trại. Nàng dặn dò mấy tinh binh Cao Xương rồi nhanh chóng lẩn ra ngoài, trà trộn vào đám đông hỗn loạn. Một nửa bầu trời đêm bị ánh lửa nhuộm đỏ rực, khói đặc cuồn cuộn khiến màn đêm càng thêm u tối, nghẹt thở. Giữa từng đợt binh lính Bắc Hung nháo nhác, không ai thèm để mắt đến một kẻ nhem nhuốc, thấp kém như nàng.
Nàng quan sát tám phương, bước chân vững chãi tiến về phía trung tâm. Phía sau không ngừng vang lên tiếng lửa cháy lách tách, tiếng kêu la thảm thiết hòa cùng tiếng vó ngựa dồn dập, mãnh liệt. Sương Mai lơ đãng ngước mắt, chợt thấy một bóng người lướt qua trên lưng ngựa giữa làn khói xám. Đội người này đều khoác hắc y, đầu quấn vải đen, hành động nhanh nhẹn như những bóng ma, hoàn toàn khác biệt với đám binh lính đang hoảng loạn cứu hỏa.
Ánh mắt nàng vô thức dừng lại trên người cao lớn nhất ở vị trí trung tâm.
Mặt Phật Đà, thân Tu La, tướng từ bi, tâm sát phạt.
Sương Mai sững sờ, hơi thở như ngừng trệ. Nàng không ngờ lại gặp ngài ở chốn này. Thật sự là ngài! Vị Quốc sư Đại Lương danh chấn Tây Vực kiếp trước quả nhiên đang hiện diện ngay tại Cao Xương!
Giữa biển lửa và khói đen mịt mù, nàng ngỡ như thấy lại bóng dáng cung điện đỏ sẫm năm nào. Giữa chốn thâm cung u ám ấy, ngài xuất hiện trong bộ y phục trắng muốt như ngọc, là ánh sáng duy nhất cứu rỗi đời nàng. Ký ức ùa về như thước phim quay chậm, cách lớp bình phong sa mỏng, ngài kiên nhẫn uốn nắn cho nàng từng nét chữ; ngài bế xốc nàng khi trúng độc, chạy xuyên vương cung tìm y sĩ; ngài từng vì minh oan cho nàng mà vấy máu cấm quân, sát phạt hậu cung; và cuối cùng, ngài đã bất chấp tất cả để đưa nàng rời khỏi hoàng cung Đại Lương – nơi đã vùi lấp cả thanh xuân của nàng…
Cách biệt hai đời, ánh mắt lãnh đạm ấy lướt qua nàng hời hợt như nhìn một hạt cát vô danh, không hề dừng lại. Không hiểu vì sao trái tim Sương Mai bỗng thắt lại, nàng muốn cất bước đuổi theo bóng hình ấy. Nhưng chân tay nặng trĩu, mới chạy được vài bước nàng đã vô ý vấp ngã xuống bãi cát. Tro bụi lấm lem mặt mũi, nàng bàng hoàng nhìn bóng ngựa xa dần, sức lực như bị rút cạn.
“Cộp cộp cộp”
Tiếng vó ngựa nạm sắt bỗng quay ngược trở lại, từng bước từng bước tiến về phía nàng, rồi chậm rãi dừng lại ngay trước mặt.
![Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 65](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)