Kiếp trước.
Khi mới vào cung đình Đại Lương, Sương Mai muốn học đòi nữ tử Trung Nguyên tu dưỡng văn chương, họa thơ dệt phú dâng tặng tình lang để thêm thắt chút phong tình chốn khuê phòng, nên liền cầu xin Lý Diệu dạy nàng Hán văn.
Lúc mới đầu, Lý Diệu vẫn còn hứng thú, vừa thủ thỉ tâm tình vừa dạy bảo nàng từng chút một. Thế nhưng chẳng được bao lâu, công việc triều chính bộn bề đã mài mòn sự kiên nhẫn của hắn. Hắn bèn chọn đại vài vị quan văn, bắt họ thay mình tới giảng giải kinh sách.
Nào ngờ mấy vị đại nho kia đứng đó, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, chẳng một ai dám lên tiếng.
Nàng vốn là man nữ di tộc từ Tây Vực tới, trong mắt bọn họ chẳng qua cũng chỉ là hạng thất học, chẳng biết lễ nghĩa. Những kẻ tự xưng đệ tử cửa Khổng sân Trình này vốn đã coi nàng là yêu nữ họa thủy, chẳng ai thèm để mắt tới. Làm sao bọn họ có thể cam lòng dạy chữ cho nàng để rồi rước lấy tiếng cười chê, khiến cái danh khí tiết tuổi già bị vẩn đục?
Nàng hiểu rõ điều đó, vừa tức vừa hận, cố ý đến trước mặt Lý Diệu mà uất ức rơi lệ. Lý Diệu trong lòng thấy áy náy, bất đắc dĩ dỗ dành:
“Trẫm nhất định sẽ thỉnh vị lão sư cao minh nhất tới dạy nàng, được không?”
Sau đó, người vào cung dạy nàng lại chính là Quốc sư Đại Lương. Lý Diệu rất đắc ý, như muốn tranh công với nàng mà nói:
“Thánh tăng uyên thâm Hán học, lại tinh thông ngôn ngữ Ô Tư và các nước Tây Vực. Ngài ấy tới giảng bài là thích hợp nhất, cũng thật hiếm khi ngài ấy chịu bằng lòng đến đây dạy nàng.”
Nàng nghe xong, sững sờ hồi lâu mới hoàn hồn.
Đương triều Quốc sư, Thánh tăng Không Kiếp, quyền thế ngập trời, chính là cánh tay đắc lực của Lý Diệu.
Lý Diệu trên lưng ngựa đoạt thiên hạ, lúc mới lên ngôi căn cơ chưa vững, từng bị chúng phiên vương khởi binh vây khốn tại kinh kỳ. Chính Quốc sư là người mang một vạn cấm quân tới cứu giá, huyết tẩy kinh thành. Giữa biển xác núi thây, áo cà sa của ngài thẫm đẫm máu tươi, tựa như một sát thần mở ra con đường sống cho Hoàng đế.
Ngài thay Lý Diệu răn đe triều thần, nắm quyền sinh sát trong tay, kiềm chế các đại thế gia và văn thần võ tướng, không từ thủ đoạn thâm độc để khuấy đảo phong vân. Người ta đồn rằng, ngài cứ vê một hạt Phật châu là trên hình đài lại có một cái đầu rơi xuống.
Mới đầu, Sương Mai có chút kiêng dè ngài.
Vẫn còn nhớ ngày đầu ngài tới, bóng áo cà sa vừa thoáng hiện đã khiến đám tiểu thị nữ trong cung kinh hãi đến hồn siêu phách lạc. Lúc ấy nàng còn đang ở nội điện tỉ mỉ điểm trang. Với bậc cao tăng được Hoàng đế hết lòng nể trọng này, nàng vốn định bụng sẽ dùng chút tâm tư để lấy lòng, nên cố ý búi tóc cao nhưng lại để vương vài sợi tóc mai trước trán, tạo nên vẻ thanh lệ mà không kém phần kiều mị.
Thế nhân đều yêu cái đẹp, đối mặt với nhan sắc khuynh thành, dù là người sắt đá cũng sẽ nể mặt vài phần. Nàng thầm tính toán, dặm thêm chút son môi, điểm xuyết rực rỡ.
Vừa nghe nội thị báo Quốc sư đã đợi ở thư phòng, nàng liền xách váy vội vàng chạy tới.
Dưới ánh đèn lung linh, một bóng hình cao gầy đứng giữa sảnh, tựa lưng vào bức họa sơn thủy hiểm trở. Trong bức họa mực tàu ấy, núi non trùng điệp, vạn phần hiểm nguy. Người đó khoác áo cà sa đen, màu sắc như đêm trường u tịch. Trên áo thêu những đóa lá vàng tinh xảo, theo gió phất phơ lấp lánh ánh kim giữa sắc đen huyền bí.
Pháp tướng trang nghiêm, nhãn thần như điện. Nghe thấy tiếng bước chân, người đó chậm rãi xoay người lại.
Ngài cao lớn ngang tầm Lý Diệu, thậm chí đường nét khuôn mặt cũng có vài phần tương đồng. Chỉ là trên mặt đầy những vết sẹo đen, vừa nhìn qua đã thấy đáng sợ như ác quỷ.
Nàng vốn yêu cái đẹp, ngay cả người hầu trong cung cũng phải chọn kẻ có tướng mạo khả ái. Nhìn thấy dung mạo của ngài, Sương Mai không kìm được mà sững sờ, bất giác lùi lại vài bước, kim bộ diêu trên tóc rung lên bần bật. Cuối cùng nàng cố giữ bình tĩnh, hành lễ:
“Thỉnh an Quốc sư an.”
Ngài khẽ gật đầu đáp lễ, ánh mắt lướt qua lớp trang điểm đậm và xiêm y mỏng manh của nàng, đôi mày dường như khẽ nhíu lại.
Có lẽ nhận ra sự sợ hãi trong mắt nàng, những buổi học sau đó, giữa hai người luôn cách một tấm bình phong.
Buổi học đầu tiên dạy về Kinh Thi. Nàng sợ ngài cũng giống đám văn thần kia mỉa mai mình, liền thẳng thừng hỏi tại sao lại chọn quyển kinh này để chỉ dạy. Người bên kia bình phong ngẩng đầu, thần sắc thanh lãnh như tùng bách phủ tuyết, ánh mắt sâu thẳm như xuyên qua lớp sa mỏng, xoáy thẳng vào lòng nàng:
“Chẳng phải nữ thí chủ muốn làm thơ để dâng lên Bệ hạ sao? Kinh Thi có ba trăm bài, nhưng cái gốc cốt yếu nhất chính là ‘tư vô tà’, nghĩa là lòng chẳng tà vạy. Chỉ có tình cảm chân thành nhất mới có thể viết nên những vần thơ chạm đến lòng người.”
Lời ngài thốt ra nghe tự tựa gió thoảng mây trôi, nhưng với tâm tư mẫn cảm, Sương Mai vẫn nhận ra ý vị thâm sâu ẩn giấu phía sau. Chẳng phải ngài đang ngầm châm chọc nàng dùng vẻ mị hoặc để mê hoặc quân thượng đó sao? Thế nhưng, phận là một hậu phi, nếu không bám víu vào vị Hoàng đế này để tranh đoạt sủng ái thì nàng còn có thể dựa vào ai, và điều đó thì có gì là sai trái?
Nàng vừa thẹn vừa giận, thầm nghĩ Quốc sư này cũng chẳng khác gì đám đại thần mắng nàng là họa thủy, từ đó trong lòng nảy sinh ác cảm.
Sau buổi học, theo lệ thường nàng phải tặng quà nhập học làm lễ bái sư. Nội thị sớm đã báo cho nàng sở thích của Quốc sư, nhưng nàng lại cố tình không chọn kinh Phật, không chọn lưu ly hay thiền trượng, mà đích thân chọn một bình rượu quý Tây Vực và mười dải thịt khô.
Tăng lữ giữ giới, kiêng rượu thịt, lễ vật này của nàng rõ ràng là muốn mượn cơ hội sỉ nhục ngài trước mặt mọi người. Nàng cậy mình đang được sủng ái, ở trong cung ngang ngược quen thói, không sợ trời không sợ đất. Kẻ khác sợ đến mức không dám thở mạnh, nội thị quan còn nháy mắt ra hiệu bảo nàng đừng đắc tội vị Quốc sư quyền khuynh thiên hạ này.
Ai ngờ ngài lại thản nhiên nhận lấy, khóe môi thậm chí còn thoáng hiện ý cười như thể đang dung túng một đứa trẻ nghịch ngợm. Mọi người đều thở phào, chỉ có Sương Mai là không phục.
Nhưng về sau có một lần khi nàng hạ mình kính rượu lại bị ngài không chút nể tình mà khước từ. Khi đó, nàng bắt đầu bị Lý Diệu ghẻ lạnh. Vì muốn mượn thế lực tiền triều để củng cố địa vị nơi hậu cung, nàng liền nghĩ đến vị Quốc sư dưới một người trên vạn người này.
Nàng tay bưng chén dạ quang chứa đầy rượu bồ đào, mượn ba phần men say cùng nghĩa thầy trò để cầu ngài chỉ điểm, mở ra con đường thuận lợi cho nàng giữ vững thánh sủng. Nàng tự cho là mình nói năng rất khéo léo, nào ngờ ngài lạnh lùng ngắt lời:
“Nữ thí chủ đừng phí công vô ích. Ta không uống rượu.”
Nàng không phục, liền uống mấy chén trước mặt ngài. Đến chén cuối cùng, nàng đã đứng không vững, thân hình lay động như cành hoa trước gió, nhưng vẫn muốn ép ngài nhả ra một lời hứa hẹn. Nào ngờ cổ tay nâng chén bị ngài nắm chặt. Chiếc nhẫn ngọc ban chỉ của ngài cấn vào xương tay nàng đau nhức, chỗ da thịt ấy như bị thiêu đốt.
Ngài nhìn thẳng vào mắt nàng rồi chậm rãi nghiêng chén rượu, để từng giọt rượu đổ lên bộ váy sa mỏng màu hồng lấp lánh của nàng. Cái lạnh thấm vào da thịt, nàng tỉnh cả rượu, thở dốc vì sợ hãi. Sự dạy dỗ tận tâm bấy lâu khiến nàng nhất thời quên mất ngài là một quyền thần giết người không chớp mắt.
Ngài buông tay, khôi phục vẻ lãnh đạm thường ngày, thấp giọng cảnh cáo:
“Nữ thí chủ phận là cung phi, tuyệt đối không được nhúng tay vào chính sự, lại càng không nên kết bè kéo cánh. Hành động này chẳng khác nào đùa với lửa, một ngày nào đó tất sẽ rơi vào vực thẳm, vĩnh viễn không thể quay đầu.”
Ngài luôn lạnh lùng, chưa từng có sắc mặt tốt với nàng, nhưng cuối cùng… người hết lần này đến lần khác cứu nàng, cũng chỉ có ngài.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Kiếp này.
Giữa tiếng hò reo đinh tai nhức óc, Sương Mai nặng nề mở mắt. Đỉnh đầu nàng lướt qua những lá cờ vàng kim thêu hoa Văn Thù Lan rực rỡ trong đêm tối. Nàng được thân vệ đỡ xuống ngựa, dìu về phía nội thành an toàn. Nàng không nhịn được hỏi:
“Ai đã cứu ta?”
“Không nhìn rõ, có lẽ là Chiêu Minh tướng quân.”
Sương Mai tự giễu lắc đầu. Làm gì có Quốc sư nào ở đây. Chắc do binh hoang mã loạn nên nàng hoa mắt, nảy sinh ảo giác về kiếp trước mà thôi.
Đội quân Cao Xương tiến vào thành Giao Hà như vũ bão, đánh tan quân Bắc Hung chỉ trong nửa canh giờ. Sương Mai kinh ngạc nhận ra, quân Cao Xương tuy ít người nhưng chiến lực vô cùng đáng sợ.
Trong thành, binh sĩ đang thu dọn chiến trường. Sương Mai thấy Chiêu Minh đang được vây quanh hướng về thành lâu. Hắn không đuổi theo quân địch mà ở lại trấn giữ Giao Hà. Nàng tìm thấy Lệ Anh, thấy hắn vẫn bình an mới thở phào:
“Chúng ta đi gặp Chiêu Minh.”
Lạc Tương đang bị giam trong tháp Phù Đồ ở vương cung, nàng cần người dẫn lối.
Lệ Anh dẫn nàng lên thành lâu. Hai người tìm thấy Chiêu Minh đang cùng bộ hạ thảo luận bên tấm bản đồ da dê. Dưới ánh nến mờ ảo, vị tướng quân vẫn khoác bộ giáp nặng nề, những vệt máu loang lổ xen lẫn ánh kim quang nhu hòa tỏa ra quanh thân.
Đứng trước mặt vị chiến thần này, nàng thấy hắn có phần mảnh khảnh hơn mình tưởng. Nhớ lại lời đồn hắn từng trọng thương suýt chết, chắc cũng vì vậy mà gầy gò xanh xao. Nghe thấy tiếng bước chân, tướng quân ngẩng đầu, ánh mắt sắc lẹm từ sau lớp mặt nạ quét qua hai người.
“Ô Tư Vương, lại gặp mặt rồi.” Giọng hắn thanh tao, nhưng qua lớp mặt nạ lại trở nên trầm thấp lạ thường.
Sương Mai nhớ tới cảnh tượng suýt chút nữa bị quân Bắc Hung bắt sống vừa rồi, lòng vẫn còn sợ hãi, nàng chắp tay vái chào:
“Đa tạ tướng quân đã có ơn cứu mạng.”
Chiêu Minh khẽ gật đầu ra hiệu, không nói thêm lời nào với nàng mà xoay người chỉ vào một điểm trên bản đồ da dê, tiếp tục bàn bạc quân tình.
“Chiêu Minh tướng quân, ta mạo muội có chuyện muốn nhờ.” Sương Mai thẳng thắn vào đề: “Ta muốn gặp Phật tử.”
Nghe vậy, Chiêu Minh vẫn nhìn bản đồ, đầu cũng không ngẩng, hờ hững đáp:
“Phật tử đang bị giam cầm sám hối trong tháp Phù Đồ. Ta không giúp được ngươi.”
Sương Mai kiên trì: “Tướng quân chỉ cần đưa ta vào vương cung Cao Xương là được.”
Chiêu Minh vẫn không thèm nhìn nàng, ngón tay thon dài phác họa trên bản đồ, nhàn nhạt nói: “Vô duyên vô cớ, tại sao ta phải vì giúp ngươi mà đắc tội với Phật môn?”
Sương Mai tiến lên một bước, đứng đối diện với hắn qua chiếc bàn đầy công văn, dõng dạc: “Ta có thể ở lại Cao Xương, giúp tướng quân cản phá đại quân Bắc Hung.”
Chiêu Minh ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn nàng một lát, dường như khẽ cười. Dưới lớp mặt nạ khắc kim không rõ thần sắc, chỉ thấy một đôi mắt phượng tuyệt đẹp, dưới ánh đèn ánh lên sắc biếc nhàn nhạt, hốc mắt thâm trầm cùng hàng mi dày đặc. Hắn khoanh tay đứng đó, thản nhiên nói:
“Tuy ngươi là Ô Tư Vương, nhưng chuyến này không mang theo một binh một tốt, ngay cả thân vệ cũng tử thương quá nửa thì lấy gì phò trợ ta?”
Sương Mai không nói lời nào, nàng bước ra khỏi phòng, thuận tay đoạt lấy một cây cung bình thường từ tay binh sĩ thủ thành. Nàng nâng cánh tay, giương cung cài tiễn, nhắm thẳng vào dãy đuốc chập chờn xa tít dưới chân thành lâu. Cách xa trăm bước, từ trên cao nhìn xuống chỉ thấy những đốm lửa nhỏ li ti lay động trong gió. Nàng bình thản kéo căng dây cung, nheo mắt rồi đột ngột buông tay.
Mũi tên xé gió lao đi biến mất vào màn đêm u tịch. Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, mũi tên xuyên không, lần lượt xé toạc lớp vải quấn trên đầu những cây đuốc. Chỉ trong nháy mắt, dãy đuốc hơn mười cây đồng loạt lịm tắt. Thủ pháp sạch sẽ, dứt khoát.
“Chát, chát, chát”
Phía sau vang lên ba tiếng vỗ tay.
“Tiễn pháp tinh diệu, gan dạ hơn người.” Chiêu Minh bước ra, chắp tay sau lưng, trong giọng nói lạnh lùng thoảng qua một tia trêu đùa khó nhận ra: “Đáng tiếc, Cao Xương dù có thêm một thần tiễn thủ bách phát bách trúng cũng khó địch nổi thiên quân vạn mã Bắc Hung. Vương tộc Cao Xương ta đời đời sùng kính Phật môn, ta hà tất phải mạo hiểm phá bỏ quy củ, đưa ngươi vào tháp Phù Đồ?”
Sương Mai mỉm cười đầy tự tin, không chút nản lòng. Nàng nghe ra được ngụ ý của hắn, lợi thế của nàng chưa đủ sức nặng để hắn mạo hiểm làm trái giới luật. Nhưng chiêu bắn cung vừa rồi chỉ là màn dạm hỏi.
“Ai nói ta chỉ dùng tiễn thuật để giúp Cao Xương?”
Chiêu Minh không khỏi ngước mắt nhìn nàng. Sương Mai bước tới gần, đứng cạnh hắn, dùng giọng chỉ đủ hai người nghe thấy:
“Tướng quân lẽ nào chưa từng phát giác, hễ khi ngài vắng mặt, kỵ binh Bắc Hung sẽ tới đánh phá hay sao? Ngài chưa từng nghi ngờ trong nội đình Cao Xương có nội gián thông đồng với địch ư?”
Sắc mặt Chiêu Minh dưới lớp mặt nạ hơi trầm xuống, nàng tiếp tục:
“Ta từ Ô Tư đến đây, dọc đường đã thám thính được quân Bắc Hung hành quân ngàn dặm, còn thu nạp lưu dân vào doanh trại huấn luyện thành binh. Ta tinh thông tiếng Bắc Hung, lại có tài bắn cung, giả làm lưu dân chắc chắn sẽ được thu nạp. Ta sẽ vì tướng quân dò xét thực hư trong lòng địch, tìm ra nội gián.”
“Tuyệt đối không được!” Vẻ mặt Lệ Anh nghiêm trọng tiến lên ngăn cản: “Chúng ta tìm cách khác, hang hùm miệng rắn, như vậy quá nguy hiểm.”
Sương Mai bình tĩnh lắc đầu. Tam ca của nàng có huyết thống Bắc Hung, từ nhỏ nàng đã học cưỡi ngựa bắn cung theo lối Bắc Hung, nàng quá hiểu cách họ hành binh. Sẽ không ai thích hợp hơn nàng. Nàng đã tính kỹ, vừa có thể gặp Lạc Tương, vừa có thể vào doanh trại Bắc Hung tìm tung tích Lạc Kiêu. Kế sách này vẹn cả đôi đường.
Lần này, lợi thế nàng đưa ra đủ lớn, đủ hấp dẫn. Nàng đánh cược Chiêu Minh sẽ chấp nhận.
“Nhưng ngài phải đưa ta tới tháp Phù Đồ trước thì ta mới giúp ngài.”
Chiêu Minh nhìn sâu vào mắt nàng, bỗng nhiên cười khẽ: “Ta có thể đưa ngươi tới tháp Phù Đồ… Nhưng Phật tử có chịu gặp ngươi hay không, thì không nằm trong tầm tay ta.”
Lúc đó Sương Mai chưa hiểu hết ẩn ý, mãi đến khi bước vào cung điện Cao Xương, đứng trước tòa tháp Phù Đồ sừng sững, rốt cuộc nàng mới hiểu tại sao.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Hôm sau, nàng theo quân của Chiêu Minh trở về vương thành. Vương cung Cao Xương lộng lẫy với những bức tường sơn vàng và ngọc thạch trắng chạm khắc hoa Văn Thù Lan. Sương Mai không tâm trí đâu nhìn cảnh đẹp, nàng chỉ ngẩng đầu nhìn về tòa tháp chín tầng uy nghiêm cuối dãy hành lang.
Đến chân tháp, tim nàng như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Chiêu Minh và Lệ Anh đứng lại phía sau, một mình nàng bước lên bậc thềm bạch ngọc. Một vị tăng trẻ chắp tay hành lễ:
“Phật tử không tiếp khách.”
Sương Mai ngẩn người, bối rối giải thích: “Ngài hãy nói với huynh ấy, ta là Lạc Sương Mai đến từ Ô Tư, ta muốn gặp huynh ấy một lát.”
Vị tăng lại bái, giọng điệu kiên định: “Phật tử biết thí chủ là ai. Nữ thí chủ xin mời về cho.”
Sương Mai luống cuống, đôi tay siết chặt tà áo, vết hằn do dây cương lại rỉ máu đau nhói. Nàng đã vượt qua bao gian khổ, suýt mất mạng ở thành Giao Hà để đến đây, nhưng người từ chối nàng lại chính là chàng.
Nàng đứng ngẩn ra một lát rồi chậm rãi ngồi bệt xuống thềm đá. Trời về chiều, mây đen kéo đến, những giọt mưa lạnh lẽo bắt đầu rơi trên mái tóc nàng. Tây Vực thời tiết thất thường, mưa đêm mang theo hơi lạnh thấu xương. Sương Mai không mang áo khoác, thân mình run lên, khẽ ho vài tiếng.
Nàng cố chấp ngồi đó dưới cơn mưa tầm tã, hy vọng chàng sẽ mủi lòng. Váy áo trắng nhuốm màu xám xịt của nước mưa, vết thương chưa kịp đóng vảy lại rát buốt. Nàng cuộn tròn người, ôm lấy đầu gối, bướng bỉnh tựa lưng vào cánh cửa tháp Phù Đồ. Ý thức dần mờ mịt, nàng lịm đi và cảm nhận mình rơi vào một vòng tay ấm áp, khô ráo.
Mùi đàn hương thanh khiết vây quanh chóp mũi. Nàng thấy mình nhẹ bẫng, tựa vào lồng ngực rắn chắc mà khoan dung. Nàng rúc sâu vào lòng chàng, đôi chân trần trắng nõn như ngọc lộ ra dưới làn nước mưa. Một đôi tay khựng lại, rồi lặng lẽ bế nàng đặt lên chiếc giường gỗ đơn sơ.
Khi tỉnh dậy, Sương Mai thấy bóng lưng chàng dưới ánh nến lờ mờ đang miệt mài vẽ gì đó trên án thư. Tăng bào xám nhạt dưới ánh trăng vẫn toát lên khí chất thoát tục. Cơn uất ức dâng trào, nàng hỏi:
“Tại sao không chịu gặp ta?”
Chàng không quay đầu, tiếng Phật châu lách cách chậm rãi vang lên. Hồi lâu sau, chàng nói:
“Thí chủ không nên đến đây.”
Giọng nói ấy vừa quen thuộc vừa xa lạ khiến Sương Mai chết lặng, chẳng thể ngờ lại nhận được lời hồi đáp phũ phàng đến thế. Thấy chàng gầy đi trông thấy, nàng xót xa nắm lấy ống tay áo chàng, giọng run rẩy:
“Huynh gầy quá. Vết thương do trúng tên ngày đó đã lành hẳn chưa? Huynh… sống có tốt không?”
Chàng khẽ gật đầu, mở mắt nhìn nàng, nhưng ánh mắt ấy tĩnh lặng đến mức trống rỗng, tựa như đang nhìn vào cõi hư vô. Nàng vốn định khoe với chàng rằng mình đã lèo lái Ô Tư ra sao, đã không phụ kỳ vọng của chàng thế nào, nhưng cổ họng nghẹn đắng, một chữ cũng không thốt nên lời.
Chàng vẫn giữ vẻ điềm nhiên xa cách: “Ta rất tốt, thí chủ cũng đã thấy rồi đó. Giờ thí chủ có thể rời đi được rồi.”
Sương Mai cắn chặt môi, kiên quyết không lùi bước: “Ta chỉ muốn đến xem huynh thế nào… Cao Xương đang giữa hồi binh đao, ta thực sự lo cho huynh.”
“Bắc Hung sẽ không động đến đệ tử Phật môn. Thí chủ không cần phí tâm lo lắng.” Chàng rũ mắt, đôi tay gầy guộc lặng lẽ vê chuỗi Phật châu: “Trở về đi… về lại Ô Tư đi.”
Sương Mai lắc đầu, lấy hết dũng khí nói ra tâm ý:
“Huynh tu Phật đạo của huynh, ta chỉ cần được ở cạnh bên huynh là đủ rồi.”
Lạc Tương quay mặt lại, ánh mắt trầm tĩnh soi thấu tâm can nàng, nhạt giọng hỏi:
“Vì sao?”
Trước câu hỏi đột ngột ấy, nàng hơi bàng hoàng, rồi thấp giọng kể ra nỗi lòng:
“Huynh cứu ta khỏi vương đình, luôn tận lực che chở cho ta. Không chỉ xả thân cứu ta dưới hồ băng, còn dốc lòng mưu tính giúp ta xưng vương, trúng tên vì ta… Đến tận hôm nay, huynh còn vì ta mà chịu cảnh giam cầm nơi tháp vắng này.”
Chàng bình thản đáp:
“Phật Đà từng xả thân nuôi hổ, cắt thịt nuôi ưng. Phật độ chúng sinh vốn chẳng bao giờ có lòng riêng. Dẫu thí chủ chỉ là một ngọn cỏ nhành cây giữa thiên địa bao la này, ta cũng sẽ liều mình tương trợ…”
“Thí chủ đối với ta, cũng như chúng sinh vạn vật, chẳng có gì khác biệt.”
Sương Mai cúi đầu, giọt nước mắt kìm nén bấy lâu tức thì vỡ òa, rơi lã chã.
Nàng không hiểu nổi, chỉ ngắn ngủi mấy tháng xa cách, chàng tựa như đã biến thành một người hoàn toàn khác. Dưới gương mặt thanh cao thoát tục ấy, lời nói ra lại lãnh khốc vô tình đến thế, thậm chí còn xa lạ hơn cả lần đầu tiên hai người gặp lại ở kiếp này.
Nhưng từng lời chàng thốt ra nàng lại chẳng thể nào phản bác. Nếu có một nữ tử khác lâm nạn ở vương đình Ô Tư bị chàng bắt gặp, với lòng từ bi của chàng, xác thực chàng cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
Hóa ra, chàng chỉ xem nàng như một hạt cát trong chúng sinh thôi sao?
Bởi vì chàng thương xót chúng sinh, muốn độ hết khổ ách cho nên mới cứu nàng, dẫn lối cho nàng thoát khỏi khổ hải.
“Chẳng phải huynh từng nói… ta là kiếp nạn của huynh sao?” Nàng gian nan thốt ra từng chữ, cánh môi run rẩy không thôi.
Nàng nhớ rõ ngày nghe tin Lạc Kiêu tử trận, nàng một hai muốn về Ô Tư, chính chàng đã lạnh lùng ngăn cản, bảo rằng nàng là kiếp nạn của chàng, bắt nàng phải ở lại bên cạnh mình. Hiện giờ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, vì sao chàng lại muốn đuổi nàng đi một lần nữa?
Lại là một khoảng lặng tịch mịch đến nao lòng. Tháp Phật u uẩn như thể không còn hơi người. Không biết qua bao lâu, giữa không trung dường như vọng lại một tiếng thở dài nhẹ hẫng:
“Kiếp nạn này, ta đã nhìn thấu cả rồi.”
Nghe thấy giọng nói bình thản không chút gợn sóng của chàng, Sương Mai chậm rãi ngước mắt, đối diện với ánh nhìn không vương bụi trần ấy. Niềm vui gặp lại nơi đáy lòng vốn đã chẳng còn bao nhiêu, nay theo lời nói lạnh lùng của chàng mà tan thành mây khói.
“Kiếp phù du tựa biển cả mênh mông, ta và thí chủ đều là những con thuyền đơn độc, chỉ cầu mong đạt tới bến bờ giác ngộ. Từng chung thuyền một đoạn đường, chẳng qua cũng chỉ là nhân duyên tạm bợ.”
“Nhật nguyệt soi rọi đất trời, sông dài cuộn chảy nghìn thu, ấy là lẽ luân hồi muôn đời bất biến. Chút tình ái nhân gian này vốn dĩ chỉ là hạt bụi trần ai, ngắn ngủi tựa cái chớp mắt giữa dòng thời gian đằng đẵng. Đối với ta, hết thảy đều chỉ như mây khói thoảng qua, chẳng để lại dấu vết.”
“Buông bỏ, tức là tự tại.”
Sương Mai đứng lặng, đầu óc trống rỗng như vừa bị một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt. Trái tim nàng thắt lại, vị đắng chát xộc lên tận cuống họng. Chàng thực sự đã buông bỏ rồi sao? Giữa tòa tháp Phù Đồ lạnh lẽo này, chàng đã rũ bỏ sạch sành sanh chút tình vương vấn để hóa thân thành vị Phật vô tri rồi ư?”
Vậy là nàng đã có thể rút lui trong êm đẹp rồi sao?
Đây rõ ràng là điều nàng hằng mong đợi. Nàng thật tâm thật ý muốn bù đắp cho những lỗi lầm đã gây ra ở kiếp trước, để kiếp này được nhìn thấy chàng thành đạo, không còn vì nàng mà vẩn đục lòng tu hành.
Sương Mai ngẩng đầu nhìn lên đỉnh tháp cao mấy trượng giữa không gian mênh mang. Lúc này nàng mới hiểu vì sao Phật môn lại giam cầm chàng ở tòa tháp này. Mái tháp tầng tầng lớp lớp, những pho tượng Phật hiện diện khắp nơi. Tiếng tụng kinh lưu chuyển, ánh hào quang rực rỡ không bao giờ tắt.
Nơi này quá đỗi rộng lớn, cũng quá đỗi trống trải. Nó giống như vòm trời thăm thẳm, lại tựa vầng trăng cô độc treo cao giữa đêm trường. Dường như hàng ngàn năm thời gian có trôi đi trước mắt, cũng chẳng thể khiến mặt hồ tĩnh lặng nơi đây gợn lên một chút sóng mây.
Khác với tòa tháp bát giác rực rỡ ở Toa Xa, khi thu mình giữa không gian hoa lệ mà hoang vắng này, Sương Mai thấy lòng mình tĩnh lặng đến rợn người. Đó là một sự bình thản đầy băng giá, tựa như từng tấc da thịt đều đang dần hóa thạch, đông cứng lại trong cái lạnh lẽo thấu xương.
“Về Ô Tư đi. Đến nơi nào an toàn ấy.” Giọng nói của chàng sau đó, Sương Mai đã dần không còn nghe rõ nữa.
Nàng chỉ nhớ mình đột nhiên đứng dậy rời khỏi giường. Dường như chỉ cần ở lại thêm một khắc nữa thôi cũng sẽ làm ô uế sự thanh tịnh tu hành của chàng. Chàng và nàng đều đã toại nguyện, còn gì để tiếc nuối đây?
Qua khoé mắt, bóng hình tựa bạch ngọc mà nàng đêm ngày thương nhớ vẫn đứng lặng yên một góc, giống như một bức tượng gỗ trơ trọi nhìn nàng rời đi. Khắp người tê dại đến mức những vết thương do cưỡi ngựa ròng rã mấy ngày liền – thứ vốn dĩ khiến mỗi bước đi là một cơn đau thấu xương – giờ đây nàng cũng không còn cảm nhận được nữa. Nàng lảo đảo bước ra ngoài, không một lần quay đầu, cũng không dám quay đầu.
Nàng sợ chỉ cần bước chậm một nhịp, nàng sẽ không nhịn được mà quay người lại, ôm chặt lấy chàng, trút hết toàn bộ tâm ý bấy lâu nay chôn giấu tận đáy lòng. Nhưng như thế, sẽ là bát nước đổ đi không cách nào hốt lại. Sẽ càng làm khó cho chàng mà thôi.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Người đi đã lâu, Lạc Tương vẫn đứng yên tại chỗ, từng chút một tỉnh lại từ sự trống rỗng mênh mông ấy.
Khoảnh khắc nàng hiện thân nơi cửa tháp, chuỗi tràng hạt trong tay chàng bỗng khựng lại, suýt chút nữa là tuột khỏi tầm tay, phân nửa rủ xuống nền đá lạnh lẽo. Thiếu nữ ấy sở hữu vẻ đẹp ngời sáng đến lóa mắt, dù là những bức vách dát vàng cũng phải lu mờ trước đôi mắt trong veo của nàng. Trong tà áo trắng tinh khôi, mỗi bước chân gấp gáp của nàng lại khiến chuỗi ngọc bên hông va vào nhau lách cách, tỏa ra những vệt sáng lung linh.
Mỗi một bước chân của nàng đều như chấn động tâm can chàng.
Chàng không ngờ nàng sẽ tới. Càng không ngờ nàng lại chẳng màng chiến hỏa loạn lạc, khăng khăng đòi đến Cao Xương gặp chàng. Từ khi rời Ô Tư vào tháp Phù Đồ khổ tu, chàng rất hiếm khi nằm mơ, mà đa số giấc mơ đều liên quan đến nàng, nhưng chưa bao giờ mang lại cảm giác chân thật, da diết đến mất hồn như thế.
Chàng ngỡ rằng mình đã dần buông bỏ, đã dần xóa nhòa những dục niệm vô vọng đối với nàng. Vốn định cự tuyệt nàng ngoài cửa, nhưng nội tâm lại càng bị dày vò khôn nguôi hơn.
Lúc bế ngang nàng lên một lần nữa, chàng ngỡ như một giấc mộng đẹp có thật, giống như kẻ sắp chết khát giữa sa mạc tìm được nguồn nước, tốt đẹp đến mức khiến người ta muốn rơi lệ.
Nàng gầy đi nhiều quá, khi ôm vào lòng chỉ thấy toàn xương cốt gầy guộc. Gương mặt nhỏ nhắn vốn trắng ngần nay bị nắng gió hun đỏ, ống tay áo rộng cũng chẳng che nổi những vết sẹo mới chằng chịt trên cổ tay. Chàng biết, nàng vốn là lá ngọc cành vàng được Ô Tư Vương và Lạc Kiêu hết mực cưng chiều. Càng nghĩ, chàng lại càng đau thắt lòng khi chẳng thể hình dung nổi nàng đã phải trải qua bao nhiêu khổ ải, nếm bao nhiêu tủi nhục mới có thể vượt ngàn dặm xa xôi đến được nơi này.
Lần đầu tiên trong đời, lòng chàng nảy sinh sự sợ hãi. Chỉ cần nghĩ đến việc nàng có thể chịu vết thương nặng hơn, thậm chí bỏ mạng vì việc này, trái tim chàng liền thắt lại.
Đối mặt với sự chất vấn dè dặt của nàng, chàng vẫn không dám nhìn vào mắt nàng. Cuối cùng chàng đành nhẫn tâm nói ra những lời khiến chính mình cũng đau lòng, cốt để nàng trở về Ô Tư tiếp tục làm vị Vương của nàng. Nàng bướng bỉnh như thế, nếu không làm vậy, sao nàng có thể cam tâm rời đi?
Lạc Tương nhắm mắt lại, siết chặt chuỗi Phật châu, sợi dây căng ra gần như đứt đoạn.
Bên ngoài tháp Phù Đồ, giữa đêm khuya truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng, một mùi đàn hương nồng đậm ập đến. Giọng nữ nhân ấy xưa nay vẫn ngông cuồng, lúc này càng mang theo vài phần đắc ý, cười nói:
“Ngài thua cuộc rồi. Ta đã nói nàng nhất định sẽ tự đến Cao Xương mà ngài không tin…”
“Phật tử, nàng vì ngài như thế, sao ngài không phá giới hoàn tục cưới nàng đi?”
Tiếng Phật châu dừng lại, Lạc Tương chậm rãi mở mắt. Người ấy vẫn chưa đi, chàng không biết nên vui hay buồn.
“Đã đánh cược thì phải chịu thua. Thần Phật không cứu được Cao Xương, nhưng Phật tử ngài thì có thể. Nàng đang ở Cao Xương, Phật tử chẳng lẽ không cứu sao?” Giọng nữ tử đầy mê hoặc, tiếp tục dụ dỗ.
“Ta sẽ không để ngươi đụng đến một sợi tóc của nàng, cũng sẽ không khoanh tay nhìn cả Tây Vực rơi vào cảnh binh đao loạn lạc.” Ánh mắt Lạc Tương vẫn tĩnh lặng như mặt hồ, khẽ lướt qua đóa Văn Thù Lan thêu trên tay áo nàng ta, rồi trầm giọng: “Ta và ngươi, hãy thực hiện một ván cược nữa đi.”
![Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 64](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)