Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 63
SKSLTGCPT

[SKSLTGCPT] – Chương 63

Tác giả: Dư Hà Thích

3936 từ · 18 phút đọc

Sau Khi Sống Lại, Ta Gả Cho Phật Tử: [SKSLTGCPT] – Chương 63

Từ sau khi Lạc Tương rời đi, Lạc Sương Mai thường xuyên mơ thấy chàng.

Những giấc mộng ấy đa phần đều kỳ quái, chẳng theo một lẽ thường nào. Có lúc, nàng thấy Lạc Tương nghiêm nghị ngồi sau tấm bình phong lụa mỏng, nắn nót từng nét bút dạy mình viết chữ. Nhưng cũng có khi, chàng lại chau mày thất vọng, tiếng thở dài trĩu nặng cùng cái lắc đầu khiến lòng nàng thắt lại khi nghe chàng bảo rằng: Nàng vốn không phải bậc minh quân.

Sương Mai thường giật mình tỉnh giấc, khoác áo đứng dậy, lật xem những tấu chương còn tồn đọng chưa phê duyệt để đảm bảo không có sai sót, sau đó lại trằn trọc khó ngủ. Giữa đêm khuya, một mình lang thang trong hành lang vương cung, nàng vô thức đi đến Phật điện, thắp lên một ngọn đèn trường minh, lặng lẽ cầu nguyện trước tòa tượng, thành tâm hỏi Phật Tổ bao giờ chàng mới trở về.

Nhờ vào việc giao dịch trà mã, vương đình Ô Tư có được giống ngựa thượng hạng, kỵ binh tinh nhuệ khí thế như hổ như sói, đánh đâu thắng đó. Mấy tháng qua, Trâu Vân dẫn theo kỵ binh lần lượt thu phục các tiểu quốc xung quanh, mở rộng thế lực, uy danh vang xa.

Trời vừa hửng sáng, Sương Mai đã vội vã thay bộ y phục thị vệ rồi đội thêm khăn che mặt để cùng Trâu Vân và toán thân vệ ra ngoại thành thị sát nông trang. Giữa cái nắng gắt như thiêu như đốt của mùa hạ, đất đai khắp nơi đều nhuốm màu vàng úa. Nhiều thửa ruộng cạn đã khô cằn đến mức lúa mạch và kê vừa mới gieo cũng đành héo rũ thành từng mảng lớn.

Sương Mai ra hiệu cho thân vệ dừng ngựa để tránh giẫm đạp đồng ruộng. Nàng xuống ngựa, cùng mọi người đi bộ trên bờ ruộng. Theo lời dặn dò của Lạc Tương trước khi đi, nàng đã đem hàng trăm bức tượng Phật dát vàng nấu chảy thành đồng tiền và lá vàng để cứu tế nạn dân, đồng thời xây dựng công trình thủy lợi.

Sương Mai cúi người nhặt một chiếc lá khô, vẻ mặt đau xót, quay sang hỏi Trâu Vân:

“Hệ thống giếng cừ đã được xây dựng đến đâu rồi?”

Mỗi độ hè về, sông ngòi ở Tây Vực đều cạn kiệt, không có nước tưới tiêu, dễ gây ra nạn đói. Đất cát thấm nước nhanh, nước mưa và tuyết tan từ Thiên Sơn thường chảy ngầm bên dưới, khó lòng giữ lại. Từ tháng trước, Sương Mai đã lệnh cho thân binh đào các đường hầm dẫn nước từ khe núi, tạc giếng tụ nước, lợi dụng độ dốc tự nhiên để dẫn nước ngầm lên mặt đất, tưới tiêu cho ruộng đồng.

“Vương, xem kìa.” Trâu Vân chỉ tay ra phía sau nàng, cười nói: “Đã tu sửa đến tận chân núi. Đám nông gia đằng đó đã dùng được nguồn nước từ giếng ngầm, lương thực không những đủ dùng mà còn dư để đem bán nữa.”

Sương Mai nhìn theo hướng tay hắn, thấy dưới chân núi đằng xa, từng miệng giếng lộ thiên nối tiếp nhau, kéo dài hơn mười dặm, uốn lượn như rồng.

“Vương làm sao biết được diệu pháp này? Mùa khô năm nay đã cứu được vô số nông dân rồi đấy.” Trâu Vân hiếu kỳ hỏi.

“Chỉ là xem trong sách thôi.” Sương Mai cười nhạt, đưa tay giữ lại chiếc khăn che mặt bị gió thổi bay, khẽ xua tay cho qua.

Thực ra chẳng phải xem từ sách, mà là kiếp trước Quốc sư đã dạy nàng. Phương pháp giếng cừ này vốn do Quốc sư sáng tạo ra, từ Trung Nguyên truyền đến Tây Vực. Khi Đại Lương thống trị Tây Vực, vì để đề phòng Bắc Hung, cần đồn điền đóng quân, Quốc sư đã dùng cách này để giải quyết vấn đề thiếu nước mùa hạ ở Ô Tư.

Nàng từng tự phụ mình sinh ra ở Tây Vực nên hiểu rõ nơi này, cho rằng mùa hạ ở Ô Tư không thể tự sản xuất lương thực. Quốc sư lúc đó chỉ liếc nhìn nàng một cái, đưa cho nàng một bản vẽ rồi nói: “Tái ngoại thiếu nước, đất cát dễ sụt lún, nên dùng giếng cừ để cứu dân canh tác. Ô Tư vào mùa hạ cũng có thể sản lương.”

Chính từ bản vẽ đó, nàng đã nắm rõ cấu trúc giếng cừ, không ngờ kiếp này lại có thể dùng tới. Những biện pháp thủy lợi của người Lương nàng nghe được từ ngài không ít, nay đem ra sử dụng khiến Ô Tư phồn thịnh sớm hơn dự liệu. Như vậy, nàng có thể sớm hoàn thành trách nhiệm của một quân chủ để đi tìm Lạc Tương.

“Ngài nói xem, ta có tính là một vị minh quân không?” Sương Mai không kìm được mà hỏi.

Trâu Vân sững người rồi cúi đầu cười: “Vương đương nhiên là một quân chủ vĩ đại. Chỉ riêng việc đào giếng này đã nuôi sống thêm mấy ngàn người, bách tính ai nấy đều ca tụng công đức của Vương.”

“Vậy hãy mở rộng phương pháp này sang Toa Xa, Cao Xương và các nước khác nữa.” Sương Mai hất cằm, ý cười rạng rỡ nơi đáy mắt: “Ta muốn người trong thiên hạ đều biết đến công tích của ta.”

Truyền càng xa càng tốt, nàng muốn chàng biết rằng nàng đã trở thành một vị minh quân, không phụ kỳ vọng của chàng.

Rời bờ ruộng ra quan đạo trở về thành, nhìn cảnh trẻ nhỏ vui đùa bên đường, tiếng ve râm ran, Sương Mai mỉm cười trước cảnh dân gian ấm no, nhưng trên lưng ngựa lại không khỏi trầm tư.

Kiếp này, nàng tìm được Trâu Vân xuất thân hàn vi để cùng đánh thiên hạ. Vậy vị Quốc sư Không Kiếp – cánh tay đắc lực của Lý Diệu kiếp trước – giờ đang ở đâu? Kiếp trước ngài đã cứu nàng hết lần này đến lần khác, dạy nàng chữ nghĩa, dạy nàng làm người, cuối cùng còn không tiếc mọi giá muốn đưa nàng về Tây Vực trả lại tự do. Nàng rất cảm kích ngài. Nếu kiếp này gặp lại, thấy vị họa quốc yêu phi năm xưa nay đang nỗ lực sửa mình, thậm chí trở thành hiền vương, không biết ngài sẽ nghĩ sao?

Nghĩ đến đây, Sương Mai mỉm cười, quay sang hỏi Trâu Vân:

“Thương đội của chúng ta gần đây có tin tức gì mới không?”

Từ khi nàng và Trâu Vân lập thương đội “trà đổi ngựa” tại Toa Xa, mục đích không chỉ là tích lũy tiền tài chuẩn bị quân nhu, mà còn để thám thính tình báo chư quốc.

Trâu Vân suy nghĩ rồi nói: “Gần đây, ngựa quý Đại Uyên vốn thường giao dịch với chúng ta đã bị người Cao Xương ra tay trước, mua mất một phần, nghe nói là để làm quân mã.”

“Ngay cả ngựa của chúng ta mà họ cũng dám tranh đoạt?” Sương Mai nhíu mày: “Chẳng lẽ Cao Xương sắp khai chiến nên mới vội vàng chiêu binh mãi mã?”

Nghĩ đoạn, nàng thúc ngựa bay nhanh về cung. Vừa vào cung, nàng đã thấy Lệ Anh đang ngồi vắt vẻo dưới hoa đình. Thấy nàng, hắn quẳng miếng vỏ dưa hấu, lau tay rồi bước tới, sắc mặt nghiêm trọng:

“Ba vạn đại quân Bắc Hung đã áp sát thành Giao Hà gần Cao Xương, trong vòng một tháng nữa chắc chắn khai chiến. Ta đến đây là muốn mượn binh Ô Tư chi viện cho Cao Xương.”

Sương Mai siết chặt roi ngựa trong tay. Nếu nàng nhớ không lầm, kiếp trước người trong lòng của Lệ Anh đang ở Cao Xương. Và nàng cũng nhớ, Lạc Tương vẫn đang bị giam cầm thụ giới tại đó. Nàng nén nỗi nôn nóng, hỏi:

“Trận này, Cao Xương có phần thắng không?”

Lệ Anh lắc đầu: “Binh lực Cao Xương nhiều nhất chỉ hơn vạn người, phần lớn là già yếu bệnh tật, không đủ sức kháng cự.”

“Cao Xương là đệ nhất Phật quốc Tây Vực. Lẽ nào Phật môn lại khoanh tay đứng nhìn, thấy chết mà không cứu?”

Lệ Anh cười lạnh: “Bắc Hung đánh Toa Xa ta, Phật môn có quản không? Họ không can thiệp chính sự, cũng chẳng màng quốc gia hưng suy. Nếu không có Chiêu Minh tướng quân, Cao Xương đã bị diệt từ ba năm trước rồi.”

Hắn kể về trận “Phục quốc” vang dội của Chiêu Minh ba năm trước, khiến danh tiếng vị tướng này lẫy lừng, khiến quân Bắc Hung phải kiêng dè ba phần. “Đáng tiếc Cao Xương nay tựa mặt trời khuất núi, sự trung hưng của Chiêu Minh chẳng qua cũng chỉ là hồi quang phản chiếu. Bắc Hung lần này dốc toàn lực, nhất định muốn chiếm bằng được.”

Lệ Anh tiến lại gần nàng, cười đầy ẩn ý: “Sương Mai muội muội, ta giúp nàng đoạt vị, vương phi thì không thành, đá Huyết Bồ Câu cũng chẳng thấy đâu. Ta là kẻ làm ăn, hiện giờ nàng đã thành đại nghiệp, nợ ân tình này đến lúc phải trả rồi chứ?”

Thấy Sương Mai ngập ngừng, Lệ Anh nói nhỏ bên tai nàng một câu:

“Gần Cao Xương… có tung tích của Tam ca nàng.”

Sắc mặt Sương Mai lập tức biến đổi, giọng run rẩy: “Lời này có thật không?”

Lệ Anh nhún vai: “Người của thương đội ta có lẽ đã nhìn thấy hắn, nhưng cũng không dám khẳng định mười phần chắc chắn.”

Lệ Anh đi rồi, Sương Mai ngồi thẫn thờ trên vương tọa từ lúc hoàng hôn đến tận đêm khuya. Nàng sờ vào chỗ lõm trên tay vịn vương tọa – nơi nàng từng cạy viên đá Huyết Bồ Câu khi còn nhỏ. Khi cung biến bình định, Trâu Vân chỉ mang về cho nàng một mảnh vải cháy đen và thanh đoản đao đồng thau tùy thân của Lạc Kiêu. Kỳ tích nàng từng mong đợi rốt cuộc không tồn tại, chỉ là ảo tưởng do sự không cam lòng sinh ra.

Tiếng bước chân nặng nề vang lên, Trâu Vân đứng trong bóng tối nhìn nàng. Sương Mai nghẹn ngào:

“Ngài biết không? Vị trí này vốn nên là của Tam ca ta. Huynh ấy chắc chắn sẽ là một vị minh quân giỏi hơn ta ngàn lần. Vương vị này, vốn dĩ là ta đoạt lại cho huynh ấy.”

“Tâm nguyện của ta vốn đơn giản, dù có tệ đi nữa, chỉ cần được cùng Tam ca tự do chăn dê giữa biên thuỳ rộng lớn là tốt rồi. Nhưng cuối cùng, mọi chuyện đều như bị vận mệnh trêu ngươi…”

Nàng siết chặt môi để không bật khóc: “Trâu Vân, ta không muốn lại có thêm tiếc nuối… dù chỉ một tia hy vọng nhỏ nhoi ta cũng không muốn từ bỏ.”

Trâu Vân cười khổ, bước lên thềm ngọc đỡ nàng dậy: “Vương, thần đi cùng người. Thần đã sắp xếp xong rồi, sáng mai là có thể xuất phát đi Cao Xương.”

“Ngài đi rồi thì ai quản lý Ô Tư?” Sương Mai lau nước mắt, lấy lại vẻ bình tĩnh: “Dân sinh Ô Tư mới khởi sắc, ta không thể lấy vận mệnh quốc gia ra mạo hiểm. Hơn nữa chúng ta đang giao hảo với Bắc Hung để kiềm chế Đại Lương, nếu mang binh rầm rộ đi Cao Xương, Bắc Hung sẽ nghĩ Ô Tư kết minh với Cao Xương, chuốc họa vào thân. Đây là việc tư của ta.”

Ánh mắt nàng kiên định: “Ta không thể đi với thân phận Ô Tư Vương, nhưng ta có thể lấy thân phận Lạc Sương Mai, trà trộn vào thương đội để lẻn vào Cao Xương.”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Sáng hôm sau.

Khi vương thành Ô Tư còn đang chìm trong giấc nồng, một hán tử người Hồ mặc thường phục đang ngồi trên ngựa chờ đợi. Lệ Anh nheo mắt nhìn đoàn kỵ binh đang lao tới, đạp vỡ sự tĩnh mịch của đêm khuya.

Dẫn đầu là một người dáng cao gầy, phủ khăn che mặt chỉ để lộ đôi mắt sáng ngời. Nàng mặc bộ bào Hồ màu xanh thiên thủy giản dị nhưng vẫn toát lên khí chất cao quý.

“Ta biết nàng là người giữ chữ tín mà.” Lệ Anh đưa cho nàng một cuốn sổ: “Quan điệp đã làm xong. Chúng ta là thương nhân bán trà, nàng là muội muội của ta.”

Sương Mai xem quan điệp, tinh vi đến mức không tìm ra chút sơ hở nào. “Sao huynh biết chắc ta sẽ đến?”

“Đoán thôi. Huynh muội tình thâm, vả lại…” Lệ Anh lảng tránh ánh mắt nàng: “Phật tử chẳng phải cũng đang bị giam ở Cao Xương sao? Nàng không muốn gặp ngài ấy à?”

Sương Mai im lặng một lúc rồi nói nhỏ: “Ta chỉ muốn tìm Tam ca thôi.”

Nàng mang theo mấy trăm tinh binh kiếp trước của Tam ca, họ thạo tiếng Bắc Hung, có thể trà trộn dễ dàng. Đoàn người chạy ngày chạy đêm, dưới cái nắng gắt của mùa hè, ăn bánh khô cứng, uống nước qua loa, cuối cùng cũng tới được thành Giao Hà – biên cảnh Cao Xương.

Nơi này địa thế hiểm yếu, là yết hầu dẫn vào Tây Vực. Đi đường gian khổ nhưng Sương Mai không hề kêu ca một lời khiến Lệ Anh không khỏi dâng lên cảm giác phức tạp khó nói thành lời.

Tới thành Giao Hà, cuối cùng cũng thấy được chút sinh khí của nhân gian.

Đoàn người tạm dừng chân tại một trạm dịch bên ngoài thành. Sương Mai tất nhiên là độc chiếm một gian phòng riêng, cho tất cả mọi người lui ra.

Tuy trước kia nàng thường cùng Lạc Kiêu đi săn, nhưng chưa bao giờ ngồi trên lưng ngựa lâu đến thế. Suốt mấy ngày liền không rời yên ngựa, giữa hai đùi sớm đã bị phần yên cứng nhắc mài đến rỉ máu. Máu thịt cùng mồ hôi dính chặt vào quần khố, chỉ khẽ kéo nhẹ một cái cũng đau đến mức nàng phải nhíu chặt đôi mày.

Nàng chỉ có thể dùng khăn gấm thấm nước, tỉ mỉ lau sạch vết thương một lượt rồi cẩn thận đắp lên một lớp thuốc mỡ. Mỗi lần chạm vào, Sương Mai đều phải nghiến răng chịu đựng, gương mặt thanh tú nhăn nhúm lại vì đau đớn.

Chợt nghe bên ngoài có tiếng gõ cửa, nàng vội vã lấy tấm vải nỉ bên cạnh che kín đôi chân trần, cảnh giác hỏi:

“Ai đó?”

Là giọng của Lệ Anh. Hắn đứng đợi ngoài cửa một lát mới chậm rãi đẩy cửa bước vào, liếc nhìn tấm vải nỉ trên đầu gối nàng, trong lòng đã hiểu rõ mười mươi. Hắn tiến lại gần, gỡ bàn tay đầy vết hằn do dây cương của nàng ra, đặt vào đó một bình sứ nhỏ và xấp vải lụa mềm.

“Dùng thuốc này băng bó sẽ mau lành hơn.”

Suốt dọc đường Sương Mai luôn gồng mình chống đỡ, một phần vì lòng nóng như lửa đốt, một phần không muốn tỏ ra vẻ tiểu thư lá ngọc cành vàng. Biết tâm tư đã bị hắn nhìn thấu, nàng khẽ bĩu môi:

“Vương tử xem ra hiểu biết cũng thật rộng.”

Lệ Anh ngẩn người, bỗng cúi đầu cười như đang hoài niệm điều gì, ngón tay thon dài gãi nhẹ bên thái dương:

“Trước kia ta cũng từng cùng một nữ lang ngày đêm lên đường như thế. Lúc đó chẳng hề hay biết các nàng da thịt non mềm, nàng ấy cũng giống như nàng, chưa từng than vãn lấy một lời…”

“Vương tử xem ra có không ít diễm ngộ nhỉ.” Sương Mai thử bôi một chút thuốc lên lòng bàn tay, cảm giác mát lạnh tức thì ập đến, xoa dịu cơn đau nhức. Nàng chân thành nói: “Đa tạ huynh.”

Lệ Anh không để tâm, hắn gẩy nhẹ mép chiếu rách trên sập, giọng trầm xuống:

“Không cần khách sáo. Nàng vì ta mà vất vả thế này, lòng ta thực không yên.”

Sương Mai tất nhiên chẳng hề hay biết nỗi thẹn thùng sâu kín trong lòng hắn, chỉ tức giận lườm một cái:

“Ta nói là vì huynh khi nào?”

Lệ Anh nhếch môi cười hừ một tiếng, không nỡ vạch trần, giọng nói bỗng nhu hòa hẳn lại:

“Bất luận là nam nhân nào nhìn thấy một tiểu cô nương kiều diễm như nàng vì hắn mà bôn ba thế này, chắc chắn đều sẽ đau lòng khôn xiết.”

Sương Mai nghe vậy thì sững sờ, lặng lẽ cúi đầu. Nghĩ đến Lạc Tương, vành tai nàng dần nhuộm một tầng hồng nhạt. Nàng không muốn cho chàng biết mình đã phải nếm trải bao cay đắng mới đến được Cao Xương. Những ngày tới, nàng sẽ ở lại nơi đây bầu bạn cùng chàng tu hành, sẵn tiện dò hỏi tung tích của Lạc Kiêu.

Mấy ngày liền rong đuổi đường núi khiến nàng mệt mỏi rã rời. Sau khi Lệ Anh rời đi, nàng tựa bên giường đất nhắm mắt dưỡng thần. Không biết qua bao lâu, trong cơn mơ màng, bỗng một tiếng động kinh thiên động địa nổ vang:

“Bắc Hung đánh bất ngờ vào thành Giao Hà!”

Sương Mai giật mình kinh hãi, lập tức bật dậy. Nàng nắm chặt cán đoản đao phòng thân, không vội vàng lao ra ngoài mà ghé mắt qua khe cửa sổ quan sát. Bên ngoài lửa cháy ngợp trời, tiếng người gào thét hòa lẫn tiếng ngựa hí hỗn loạn, chiêng trống vang rền. Những mũi tên lửa từ ngoài thành bắn vào như mưa, thiêu rụi vạn vật thành biển lửa. Trên mặt đất, những vũng máu tươi bắt đầu loang lổ.

Thấy động tĩnh ngoài cửa đã thưa bớt, Sương Mai khom lưng lén lút lẻn về phía chuồng ngựa. Nàng cần phải chạy vào nội thành Cao Xương trước khi cổng thành Giao Hà bị phá. Thế nhưng khi nàng tìm tới nơi, chuồng ngựa đã hóa thành tro bụi. Cực chẳng đã, nàng đành bịt kín mặt, cùng mấy thân vệ vừa hội ngộ lẻn vào dòng người đang hoảng loạn tháo chạy.

Một tiếng “ầm” vang dội, cổng ngoại thành đã bị phá tan. Từ phía sau, tiếng vó ngựa dồn dập như sấm truyền đến. Nàng lập tức ra lệnh cho thân vệ tản ra, cùng nhau mặc lấy giáp trụ của những binh lính Bắc Hung tử trận bên đường.

Chạy trốn giữa phố phường, tầm mắt nàng lướt qua những thi thể nằm la liệt, những bình dân không kịp thoát thân bị kỵ binh tiên phong Bắc Hung đâm xuyên người, máu thịt bấy nhầy. Vết thương trên đùi Sương Mai lại bị xé rách do chạy gấp, nàng vã mồ hôi hột, hơi thở dồn dập, bước chân ngày càng nặng nề.

Vừa ngẩng đầu lên, nàng bỗng thấy Lệ Anh đang bị kẹt giữa vòng vây quân thù. Hắn cùng thân vệ đang bị ba bốn tên lính Bắc Hung vây khốn, lực bất tòng tâm, trên lưng có một vết chém sâu hoắm đang rỉ máu. Một lưỡi đao lạnh lẽo lướt qua, hắn suýt nữa bị hất văng bởi đà chạy mãnh liệt của kỵ binh địch. Trong cơn đau tột độ, hắn rút đao định phản kích nhưng chưa kịp chạm vào kẻ địch đã ngã quỵ xuống đất.

Thế nhưng, cơn đau xé thịt như dự tính đã không ập đến. Hắn lăn người một vòng, mở mắt ra thấy tên lính Bắc Hung đang truy sát mình đã bị một mũi tên xuyên thấu, ngã ngựa chết tươi.

Một đôi bàn tay trắng ngần vươn tới đỡ hắn dậy. Trước mặt Lệ Anh là một “binh sĩ Bắc Hung” dáng người mảnh khảnh, chiếc mũ chiến sắt đen thô kệch không che giấu nổi khuôn mặt thanh tú và đôi mắt sáng ngời của nàng.

“Sương Mai…” Tim hắn đập mạnh, thều thào: “Đây đúng thực là ơn cứu mạng rồi.”

Sương Mai đứng trên cao, tức giận lườm hắn một cái, lệnh cho thân vệ đưa hắn đi trị thương. Nàng khoác lên mình bộ giáp của Bách kỵ trưởng Bắc Hung, cưỡi lên con chiến mã đen tuyền, dùng tiếng Bắc Hung lưu loát ra lệnh cho một toán quân địch vừa tới, dẫn dụ chúng tấn công sang phía cổng thành khác. Làm vậy, nàng có thể kéo dài thời gian cho dân chúng tháo chạy, giảm bớt thương vong vô tội.

Đúng lúc này, phía sau nàng bỗng vang lên tiếng vó ngựa rầm trời. Từng lá cờ thêu hoa Văn Thù Lan hiêu ngang lướt qua. Ánh kim quang vạn trượng bao phủ chiến trường như Thần Phật giáng thế, rọi sáng địa ngục đầy thây chất thành núi, máu chảy thành sông này.

Kẻ dẫn đầu cưỡi ngựa như gió, yên cương dát vàng, dẫn binh xông thẳng vào trận hình quân Bắc Hung như chẻ tre. Khi quay đầu lại, người đó nhìn thấy nàng và đám thân vệ đang ngụy trang quân địch. Một cánh tay mạnh mẽ vung đao, lao nhanh về phía nàng định hạ thủ.

Sương Mai cuống quýt buông cung tiễn, tháo mũ giáp, gỡ bỏ ngụy trang, định dùng tiếng Cao Xương hét lớn một câu “Người nhà cả!”. Nhưng lời chưa kịp ra khỏi miệng thì đã không còn kịp nữa. Lưỡi đao sáng loáng đã cận kề đỉnh đầu.

Nàng theo bản năng nhắm mắt lại. Trong bóng tối chập chờn, nàng dường như thấy một dải lụa trắng ngọc lướt qua giữa muôn vàn kim quang. Trong khoảnh khắc lướt qua nhau, nàng cảm nhận được bờm ngựa tung bay phớt qua vai, hàn quang lưỡi đao sượt ngang trước mắt.

Trong chớp mắt, lưỡi đao ấy tựa như nhận ra chủ nhân, chỉ gọt đi vài sợi tóc mai của nàng rồi thu ngay vào vỏ, không hề làm tổn hại đến nàng dù chỉ một chút. Khi ý thức còn đang hỗn loạn, tiếng vó ngựa đã đi xa, bên tai chỉ còn lại tiếng dân chúng mừng vui đến phát khóc:

“Quốc sư tới rồi!”

“Chiêu Minh tướng quân tới cứu chúng ta rồi!”

Sương Mai mở mắt, bóng hình cao gầy trên lưng ngựa ban nãy đã tan biến vào giữa vầng kim quang mênh mông phía trước. Ánh lửa bập bùng chiếu rọi khuôn mặt thoáng qua của người đó.

Khuôn mặt hằn sâu vết sẹo hung tợn, đôi mắt thâm trầm sâu thẳm. Như một ảo giác, Sương Mai bàng hoàng trông thấy bóng dáng của Quốc sư kiếp trước, trái tim nàng chợt dâng lên một cơn sóng dữ cuộn trào.

Người ấy… chẳng lẽ cũng ở Cao Xương sao?

Giữa làn máu tanh gió lạnh, nàng nhớ lại kiếp trước, cuộc gặp gỡ đầu tiên chấn động lòng người giữa nàng và vị Quốc sư ấy.