Ngày hôm ấy, khi chân trời mới chớm hửng lên một vệt trắng bạc mờ nhạt như bụng cá, vạn vật vẫn còn chìm trong màn sương tĩnh lặng, ngay cả loài chim hót sớm cũng còn say ngủ trên cành.
Từ phía xa xăm bỗng vang lên tiếng vó ngựa rung trời chuyển đất. Đội quân Cấm vệ trấn thủ thành trì Ô Tư kinh hãi rụng rời, ngỡ là quân địch tập kích bất ngờ, vội vàng vác cung tên trường mâu, sải bước lao lên vọng đài dò xét.
Cát vàng ngợp trời cuộn lên ở cửa ải. Một đoàn chiến mã từ trong bụi mù ầm ầm xông tới, chưa thấy rõ bóng người, chỉ thấy một đội nhân mã hùng hậu đang lướt đi như gió cuốn qua các triền cát. Từng hàng tinh kỳ viền vàng phấp phới đón gió tựa như sóng thần cuồn cuộn, hắt lên những vệt sáng rực rỡ tựa vảy vàng lấp lánh trong bóng tối cuối cùng của đêm đen.
Đó là vạn tự kỳ của Phật môn.
Phật môn Tây Vực xưa nay không tự tiện dấy binh, lần này chắc chắn không phải khai chiến. Cấm quân thủ thành dù lòng hơi nhẹ nhõm nhưng vẫn không khỏi kiêng dè; trận thế lẫm liệt nhường này, nếu không phải viễn chinh thì vì sao lại xuất động binh mã long trọng đến thế?
Dẫu đầy nghi hoặc nhưng không ai dám chậm trễ, lập tức mở toang cổng thành. Trong hàng ngũ Cấm quân có không ít người vốn là tín đồ thuần thành, lập tức buông rơi vũ khí, quỳ rạp xuống đất cung kính hành lễ.
Mấy trăm võ tăng khoác tăng bào đỏ thẫm, thân hình vạm vỡ, ánh mắt uy nghiêm như Kim Cang phục hổ, tay cầm binh khí sắc lạnh vây quanh đội tinh kỳ thêu hoa văn Văn Thù Lan tiến vào cửa thành.
Đi giữa trung tâm là một vị tướng quân khoác chiến bào dát vàng lộng lẫy. Người ấy đeo mặt nạ, dáng người đĩnh bạt như tùng bách, bộ trọng giáp chạm khắc dị thú tỏa ra vầng hào quang nhạt, khí thế tựa cầu vồng, uy nghi bức người khiến kẻ khác không dám nhìn thẳng.
Đội quân ấy tựa như phong lôi lướt qua phố lớn, đạp vỡ sự tĩnh lặng của buổi sớm mai, dấy lên từng trận bụi mù mịt. Dân chúng dậy sớm thấy cảnh tượng đó thì kinh hồn bạt vía, cuống cuồng né tránh sang hai bên đường.
Đúng lúc này, từ giữa quan đạo vọt ra một bé gái tóc trái đào còn chưa tỉnh ngủ. Đứa trẻ bị binh mã bất thình lình lao tới làm cho sợ hãi đến mức loạng choạng, mắt thấy sắp bị lũ ngựa đang hăng máu giẫm đạp lên người.
Đúng lúc này, một đạo kim quang lóe lên, vị tướng quân dẫn đầu giơ roi ngựa, ghìm chặt dây cương rồi nghiêng mình sát bụng ngựa, túm lấy tiểu nữ nhi đang ngồi bệt dưới đất xách bổng lên lưng chiến mã, thoát khỏi vô số vó ngựa đoạt mạng phía sau trong gang tấc.
Tướng quân ghìm ngựa, giao đứa bé cho thân vệ bên cạnh. Thân vệ xuống ngựa, trả đứa bé về cho người mẹ đang khóc lóc thảm thiết. Vị tướng quân chỉnh lại chiếc mặt nạ khắc vàng, thúc chân vào bụng ngựa, lướt qua những tiếng tung hô cảm tạ vang dội của dân chúng, phóng ngựa đuổi kịp đoàn võ tăng.
Người mẹ ôm chặt lấy đứa con vừa từ cõi chết trở về vào lòng, đứa nhỏ vẫn còn ngơ ngác, nhớ lại đôi mắt trong trẻo động lòng người sau lớp mặt nạ ban nãy, lẩm bẩm:
“Đẹp quá…”
Có vị thương nhân hành tẩu nhiều năm, kiến thức rộng rãi, nhìn theo bóng lưng đội ngũ đã đi xa, vuốt râu cảm thán:
“Cờ kim Văn Thù Lan, giáp trụ ánh vàng, mặt nạ khắc kim… đó chính là Chiêu Minh tướng quân của nước Cao Xương.”
Mọi người xúm lại, ai nấy đều mang lòng kính ngưỡng, bàn tán xôn xao:
“Chiêu Minh tướng quân lấy sức một người giữ vững tiểu quốc Cao Xương trước nanh vuốt Bắc Hung, quả đúng là thần nhân hạ giới.”
“Chiêu Minh tướng quân nhân nghĩa nồng hậu, uy danh vang dội thiên hạ, quân Bắc Hung bao lần xâm phạm đều phải chuốc lấy thất bại thảm hại.”
“Nghe nói Chiêu Minh tướng quân lâm bệnh nặng, hiện giờ đã bình phục rồi sao?”
Tiếng bàn tán xôn xao theo bụi đất dần lắng xuống, tan biến vào hư không.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Vương cung Ô Tư.
Trời còn chưa sáng, Trâu Vân đã vội vã vào cung, cấp tốc bẩm báo việc Phật môn Cao Xương dẫn binh tới. Đêm qua Lạc Sương Mai ngủ rất chập chờn, toàn thân tê mỏi vô lực, vừa nghe tiếng Trâu Vân gọi từ ngoài tẩm cung liền lập tức khoác áo đứng dậy.
Nghe Trâu Vân dồn dập báo cáo, nàng nhanh chóng thoát khỏi dư âm của giấc mộng xuân nồng đêm qua, hỏi:
“Cao Xương? Chiêu Minh?”
Cao Xương và Ô Tư xưa nay vốn không mấy thâm giao. Lần này kéo quân đến chắc chắn phải có ẩn tình. Trâu Vân vội giải thích:
“Chiêu Minh tướng quân của nước Cao Xương chính là đệ nhất danh tướng Tây Vực, từng dẫn vỏn vẹn trăm kỵ binh đánh lui đại quân hàng ngàn người của Bắc Hung, nhờ chiến tích ấy mà vang danh thiên hạ. Nước Cao Xương không tiến cống, cũng chẳng xưng thần, Bắc Hung bấy lâu nay vẫn luôn thèm khát miếng mồi béo bở này mà chẳng thể làm gì được.”
Sương Mai trầm ngâm, nàng từng nghe Tam ca nhắc đến người này, một vị tướng bách chiến bách thắng. Người của Phật môn mang theo binh mã của Chiêu Minh tới Ô Tư, rốt cuộc là có mưu đồ gì?
Sương Mai còn định hỏi thêm, lại thấy Trâu Vân bỗng nhìn nàng đăm đăm, ánh mắt đen thẫm đột nhiên trở nên sắc lạnh, chân mày nhíu chặt, có vẻ muốn nói lại thôi. Sương Mai biết Trâu Vân vốn là kẻ dạn dày sương gió, chuyện gì có thể khiến hắn lúng túng đến mức này được chứ?
“Vương…” Mặt hắn lúc hồng lúc trắng, thần sắc phức tạp giơ tay chỉ vào cổ nàng.
Sương Mai đột ngột biến sắc, tim thót lại khi nhớ về những ái ân nồng đượm ở Phật điện đêm qua. Nàng rảo bước tới trước gương đồng, bàng hoàng nhìn vào ảnh hình phản chiếu.
Thiếu nữ sau một đêm được mưa móc thấm đượm càng thêm phần mơn mởn, làn da trắng ngần tựa tuyết tỏa ra một tầng hào quang dịu nhẹ như ngọc quý, đuôi mắt ửng hồng vương vấn nét xuân tình khó giấu. Chỉ là trên cổ cao thanh mảnh, một vết hằn đỏ sậm hiện lên mồn một. Qua một đêm, dấu ấn hồng phấn đã chuyển sang sắc đỏ tía ám ảnh.
Ai có thể ngờ vị Phật tử xưa nay vốn nội liễm đoan chính, vậy mà khi trăng tròn lại có thể cuồng nhiệt và bừa bãi đến nhường này.
Sương Mai đỏ mặt, vội vã kéo vạt áo lên cao để che đi dấu tích gợi tình khiến người ta liên tưởng ấy.
“Trâu Vân, ngài là người ta tín nhiệm nhất, việc này ta không muốn giấu ngài. Ta và chàng vốn có một đoạn tiền duyên, tâm ma của chàng vì ta mà sinh, vì ta mà khởi. Tâm ma một ngày chưa trừ, chàng sẽ khó lòng đắc đạo.”
Đêm qua, khi nghe chàng thổ lộ về những giấc mộng triền miên mỗi kỳ nguyệt tận nàng mới bừng tỉnh đại ngộ. Hóa ra tâm ma dày vò chàng bấy lâu nay chính là bóng ma của tiền kiếp giữa hai người. Oan nghiệt do nàng gây ra từ kiếp trước, không ngờ kiếp này lại khiến chàng phải chịu khổ hình giày vò hàng tháng như thế.
Thế nhưng, đối diện với sự chất vấn của chàng, nàng không thể thừa nhận, cũng chẳng dám thừa nhận. Khó khăn lắm mới có cơ hội làm lại từ đầu, sao nàng có thể tự tay đập nát thực tại bình yên này.
Đêm qua, sau khi hốt hoảng chạy trốn, lòng nàng vừa lo âu vừa hổ thẹn vì biết chàng đang bị dục niệm hành hạ nên đã quay lại Phật điện. Chẳng thể ngờ, nàng lại bị chàng siết chặt vào lòng, một lần nữa giao hòa. Tình chi sở chung, dấn thân đã sâu, cam tâm tình nguyện, thật khó xá khó phân.
“Phật tử vì Vương mà phá giới? Vậy thì nên vì Vương mà hoàn tục, danh chính ngôn thuận cưới Vương làm vợ mới phải!” Trâu Vân hậm hực, vỏ đao bên hông khẽ va chạm phát ra tiếng kêu khô khốc.
“Chàng sẽ không biết đâu. Chàng bị vướng vào cơn mộng mị tựa như đang mộng du vậy. Tỉnh dậy chàng sẽ chẳng nhớ gì cả.” Sương Mai nhạt nhẽo buông lời, “Ta chỉ là giúp chàng một tay. Với tu vi và giác ngộ của chàng, rồi sẽ có ngày chàng thấu triệt tình ái mà ngộ đạo.”
Mưa móc ban sớm, nước chảy mây trôi. Chẳng qua cũng chỉ là một mối duyên hờ tựa sương khói giúp chàng vượt qua kiếp nạn mà thôi. Đợi chàng phá vỡ ma chướng, nàng sẽ lặng lẽ rời đi như giọt sương mai tan vào lòng đất, biến mất giữa cõi hồng trần, từ đó biệt vô âm tín.
“Là ta yêu chàng, ta cam tâm tình nguyện. Trâu Vân, ta muốn ngài lấy mạng ra thề, chuyện này chỉ có trời biết đất biết, ngài biết ta biết, tuyệt đối không được để kẻ thứ ba hay biết mà làm hoen ố đạo hạnh đời này của chàng.”
Trâu Vân ngoảnh mặt đi, lầm lì không đáp. Sương Mai đành phải dùng lý lẽ thuyết phục thêm:
“Ngài nghĩ kỹ xem, chàng giữ cốt cách Phật tử chẳng phải sẽ có lợi cho Ô Tư và chúng ta hơn sao?” Dù sao, vương vị này của nàng cũng do một tay chàng thúc đẩy mà thành.
Trâu Vân nghiến răng, bấy giờ mới chịu tuân mệnh, nhưng vẫn hằn học nói:
“Nếu Vương đã tâm duyệt Phật tử, chi bằng để thần giữ ngài ấy lại cho chúng ta sai khiến. Một mình Phật tử có thể địch lại thiên quân vạn mã Tây Vực.”
Trâu Vân đã tận mắt chứng kiến uy thế của Phật tử trong đại lễ thành hôn của nàng. Chỉ cần chàng mở miệng, đại bộ phận các quốc gia Phật giáo ở Tây Vực đều sẽ cúi đầu thần phục. Nếu có chàng tọa trấn, đừng nói là Ô Tư, cả Tây Vực này có lẽ cũng nằm gọn trong lòng bàn tay.
“Đừng nói càn.” Sương Mai thấp giọng quở trách, “Phật tử là người ngài muốn giữ là giữ được sao? Phật môn sao có thể để ngài làm càn như thế. Làm vậy chỉ rước thêm tai họa mà thôi.”
Trâu Vân siết chặt chuôi đao. Nghe tiếng tù và vang lên dồn dập trước cửa cung, hắn lập tức hộ tống Sương Mai bước nhanh lên tường thành. Tiếng tù và trầm đục vọng khắp vương đình, đội nhân mã không mời mà đến kia chớp mắt đã áp sát chân thành.
Sương Mai khoác lên mình chiến giáp, xuyên qua những kẽ hở trên tường thành nhìn xuống dưới. Vầng thái dương mới mọc nhô lên sau mái thành lâu, vạn đạo kim quang rạng rỡ rọi xuống. Binh mã rầm rập, cờ xí rợp trời tựa muôn vàn luồng sáng lung linh nhảy múa, trong sự tĩnh lặng toát ra khí thế rồng ngâm hổ gầm.
Hai đội nhân mã rạch ròi tả hữu, liệt trận hướng về cửa cung. Ở trung tâm quả thực có một người đầu đội mặt nạ vàng, khí thái tinh thuần nhưng tỏa ra sát khí uy nghiêm và quyết liệt lạnh thấu xương. Đó chính là thần binh thiên tướng trong truyền thuyết của Tây Vực – Chiêu Minh.
“Kẻ đến không thiện.” Một dự cảm bất lành bỗng dâng lên trong lòng Sương Mai.
Chỉ thấy Chiêu Minh tướng quân ghé tai thân vệ thì thầm vài câu. Tên thân vệ khoác khinh giáp lập tức phóng ngựa tiến lên, dõng dạc hô lớn:
“Chúng ta nhận sự ủy thác của Phật môn, phụng mệnh thỉnh Phật tử trở về chủ trì đại sự!”
Sương Mai thầm nghĩ, đây rõ ràng là đến cướp người. Nhớ lại lời Lạc Tương nói trước đó, họ đâu có muốn chàng chủ trì đại sự gì, rõ ràng là muốn giam cầm chàng vĩnh viễn mà thôi. Nàng đanh mặt lại, cao giọng đáp trả:
“Phật tử là khách quý của vương đình Ô Tư ta. Há để ngươi thuận miệng định đoạt chuyện đi ở của ngài?”
Lời vừa dứt, hàng trăm cung thủ phía dưới đồng loạt giương cung, những mũi tên sắc lẹm nhắm thẳng vào đoàn người trên tường thành. Tên thân vệ kia chẳng chút e dè, dấn bước về phía trước, lông chim hồng trên mũ giáp phất phơ trong gió ngàn. Hắn lạnh lùng lên tiếng:
“Vương nữ Ô Tư nay đã lên ngôi vị chủ tể, ta khuyên người nên biết điều mà dừng tay. Phật tử là người của Phật môn, há lại để người năm lần bảy lượt lợi dụng?”
Sương Mai còn chưa kịp nghiền ngẫm ý tứ trong lời nói ấy thì đã nghe tiếng gậy ngọc nện xuống mặt gạch “thùng thùng” vọng tới. Lệ Anh chậm rãi bước lên thành lâu, đứng cạnh nàng, thong dong tiếp lời:
“Ngài ấy vì nàng mà dẫn mấy ngàn tăng binh nhập vương đình, vốn đã là đại tội phạm vào giới luật.”
“Nàng thử nghĩ xem, nếu ai cũng có thể mượn lực lượng Phật môn để xưng vương, thiên hạ này chẳng phải sẽ đại loạn sao? Phật tử vì nàng mà phá lệ, tiền lệ này một khi đã mở, uy nghiêm của Phật môn biết đặt vào đâu?”
“Thế nên, tất nhiên Phật môn phải tìm đến cửa đòi người, mang về để khiển trách một phen rồi.”
Sương Mai nheo mắt, vung tay ra hiệu. Trâu Vân hiểu ý, lập tức dâng lên cây điêu cung. Nàng giương cung cài tiễn, nhắm thẳng vào kẻ dưới thành, cười lạnh:
“Ta vốn chẳng phải người trong Phật môn, không cần tuân lệnh Phật môn. Mời tướng quân mang binh rời khỏi Ô Tư. Chưa được quốc quân chuẩn y đã đạp lên đất đai nước ta, tự ý động binh, đó là tội danh vượt quyền, tuyệt đối không thể dung thứ!”
Tên thân vệ kia vốn nghe danh Vương nữ Ô Tư trẻ tuổi nên ánh mắt lộ rõ vẻ khinh nhờn. Thấy nàng giương cung, hắn chẳng những không lùi mà còn kéo căng đại cung nhắm ngược lên thành lâu, giễu cợt:
“Tiểu nhi vô tri, dám tranh chấp với Phật môn sao?”
Dứt lời, một mũi tên xé gió lao đến, đâm xuyên qua chùm lông hồng trên mũ giáp của hắn, lực tiễn mạnh mẽ hất văng cả mũ giáp xuống đất cát. Tên thân vệ sờ lên đỉnh đầu trống không, mặt cắt không còn giọt máu, dây cung trong tay lỏng đi khiến mũi tên lao vút lên tường thành.
Sương Mai không hề biến sắc. Ngay khi các cấm quân bên cạnh lao tới che chắn, nàng cố ý dấn bước lên trước. Mũi tên vốn dĩ đã đi chệch lại sượt qua vai nàng, đầu mũi tên sắc nhọn rạch rách chiến giáp khiến một mảng cổ và vai nàng bắn đầy máu tươi đỏ thẫm.
Máu thấm đẫm vương bào thêu chỉ kim lộng lẫy. Thị vệ cuống quýt đưa khăn muốn băng bó, lau đi vệt máu nhưng đều bị nàng gạt phắt đi. Duy chỉ có Trâu Vân đứng yên, nhìn làn da trắng ngần của nàng vấy máu, ánh mắt hắn hiện lên một tia xót xa xen lẫn căm phẫn.
Sương Mai cười thầm trong lòng. Đây chính là kế nhất tiễn hạ song điêu. Vừa khiến quân dưới thành rơi vào thế phạm thượng, lại vừa mượn vết máu che đi những vệt đỏ ái ân chọc người phê bình trên cổ nàng dưới ánh nắng ban mai.
“Thương hại quốc quân ta, chà đạp lãnh thổ ta, tội ác tày trời!”
Cấm quân đứng sau nàng thấy Vương bị thương, ban đầu mặt cắt không còn giọt máu, nhưng sau khi xác nhận chỉ là vết thương ngoài da thì chuyển sang phẫn nộ tột độ. Giữa tiếng hò reo vang trời, họ đồng loạt rút đao giương cung. Quân đội dưới thành cũng lập tức dàn trận vây kín cổng thành. Chiến hỏa tưởng chừng chạm vào là nổ ngay.
“Dừng tay!”
Một tiếng quát thanh lãnh vang lên.
“Phật môn chỉ muốn bắt mình ta, đừng để liên lụy đến bá tánh cả thành.”
Mọi người quay đầu nhìn lại. Một bóng áo trắng như ngọc hiện ra giữa ánh bình minh đang lên, toàn thân như được phủ bởi một tầng hào quang nhàn nhạt. Trong khoảnh khắc, cả trên thành lẫn dưới thành đều lặng im.
Dưới chân thành, võ tăng và binh giáp thấy bóng hình ấy liền đồng loạt xuống ngựa, quỳ sụp xuống trán chạm đất. Duy chỉ có Chiêu Minh vẫn uy nghi trên lưng ngựa, từ xa nhìn lại. Hắn khẽ thúc ngựa tiến lên, rút thanh kiếm bên hông ra, thờ ơ nắm lấy chuôi đao nói:
“Thuộc hạ quản thúc không nghiêm, lời nói việc làm có chỗ thất thố, mạo phạm Vương và Phật tử, mong được thứ tội.”
Lưỡi đao sắc bén vừa nâng lên đã hạ xuống. Đầu của tên thân vệ vừa bắn tên lập tức rơi xuống đất, lăn vào cát bụi cùng chiếc mũ giáp. Quả là đại tướng sát phạt quyết đoán, lấy một cái đầu để dập tắt chiến hỏa.
Sương Mai hừ lạnh một tiếng, không tiện nói gì thêm, lệnh cho cấm quân thu binh quy vị. Dưới thành, tiếng hô vang dội như sấm dậy:
“Chiêu thị Cao Xương, phụng mệnh Phật môn, cung nghênh Phật tử trở về!”
“Thỉnh Phật tử ra khỏi thành hoàn triều!”
Lạc Tương phớt lờ tất cả, đi thẳng về phía Sương Mai.
“Em bị thương ở chỗ nào?” Giọng chàng trở nên nhu hòa, ánh mắt lo lắng đảo quanh người nàng.
Sương Mai lấy tay che bớt vết thương trên vai, hơi rũ mắt, vành tai ửng hồng:
“Không sao, chỉ là vết thương ngoài da thôi.”
Một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay nàng, dời bàn tay đầy máu ra khỏi cổ. Sương Mai cảm nhận được ánh mắt thanh lãnh nhưng sắc sảo của chàng lướt qua làn da vấy máu. Ánh mắt ấy sâu thẳm như muốn nhìn thấu qua lớp máu đỏ để truy tìm những dấu vết giấu kín bên dưới. Cuối cùng, chàng chỉ lấy ra một chiếc khăn gấm trắng muốt, ân cần băng bó lại vết thương cho nàng.
Sương Mai quay mặt đi, nhìn xuống đoàn người dưới thành:
“Hay là huynh đi tránh một chút đi. Họ không dám đánh vào đây đâu.”
Lạc Tương thu hồi ánh mắt, lắc đầu, khẽ mỉm cười với nàng:
“Ta phải theo họ về thôi.”
Sương Mai ngước mắt, dồn dập thốt lên: “Không được!”
Nàng siết chặt lấy tay chàng, thanh âm run rẩy: “Huynh trở về nhất định sẽ bị trách phạt. Ta đã nói rồi, huynh cần kinh thư ta sẽ giúp huynh tìm, huynh muốn tu tịnh Phật quật ta sẽ phái người xây cất. Đợi ta giao hảo với Đại Lương, kinh văn huynh dịch có thể truyền bá khắp Trung Nguyên…”
Chàng lặng yên lắng nghe nàng nói hết rồi chậm rải gỡ tay nàng ra. Ánh mắt chàng trở nên ngưng trọng:
“Dù lần này ta có thể trốn thoát, nhưng chẳng lẽ phải trốn tránh cả đời sao? Em định dùng tính mạng của bá tánh cả thành để đổi lấy một mình ta? Không đáng đâu.”
“Làm như vậy, em sẽ không phải là một vị minh quân nữa.”
Sương Mai sực nhớ lại lời tuyên bố đêm qua về việc làm một quân chủ đủ tư cách, lúc này đành cúi đầu, chân mày nhíu chặt vì khổ tâm. Nàng chợt nghĩ ra điều gì, khẽ níu lấy ống tay áo chàng:
“Vậy ta bồi huynh trở về. Huynh chỉ giúp ta điều động binh mã, ta có thể đứng ra biện bạch. Nếu phải phạt, thì cứ phạt ta là được.”
Khóe môi Lạc Tương khẽ cong lên, lộ ra một nụ cười vừa cưng chiều vừa bất đắc dĩ:
“Đây là quyết định của riêng ta. Phật môn nuôi dưỡng ta từ thuở nhỏ, ân trọng tựa thái sơn, ta không thể để họ phải hổ thẹn. Chính ta là người xúc phạm giới luật trước, ta nợ họ một lời giải thích chân thành.”
“Đừng lo lắng, ta sẽ không sao đâu. Chẳng phải em luôn muốn nhìn ta khoác bạch y làm vị Phật tử thanh cao đó sao? Ta hứa với em, tuyệt đối không nuốt lời.”
“Nhưng mà…” Sương Mai còn định phân trần, lại thấy chàng cúi người xuống sát bên tai mình.
Chàng rất cao, bình thường nàng đều phải ngước nhìn. Lúc này, mùi đàn hương thanh khiết trên người chàng bao bọc lấy nàng, dù da thịt chẳng hề chạm nhau nhưng lại cảm giác như chàng đang ôm chặt nàng vào lòng. Hơi thở chàng phả qua vành tai, giọng nói bình thản mà kiên định như tuyết sơn ngàn năm:
“Ngựa quý nước Đại Uyên, ngọc thạch nước Vu Điền, tượng Phật nước Cao Xương…”
Đó là mật ngữ chỉ thuộc về hai người bọn họ. Chàng dịu dàng gằn từng chữ:
“Dù có gian nan đến đâu đi nữa, ta cũng sẽ trở về với em.”
Hốc mắt Sương Mai cay xè. Đây chính là cái giá chàng phải trả để thành toàn cho chí nguyện của nàng. Trước mặt bao người, nàng không thể ôm chàng từ biệt, thậm chí không dám nắm tay chàng lâu hơn, chỉ có thể khẽ kéo ống tay áo, đôi môi run rẩy không thốt nên lời.
Lạc Tương rũ mắt nhìn bàn tay trắng ngần của thiếu nữ đang rời xa ống tay áo mình từng chút một. Chàng không quay đầu lại, bước thẳng vào giữa vầng kim quang rực rỡ buổi sớm mai, bóng lưng cô độc mà thoát tục tuyệt trần.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Khi đoàn quân ra khỏi vương đình mười dặm, Chiêu Minh chợt nghe tiếng ngựa dồn dập đuổi theo phía sau. Hắn ra hiệu cho thuộc hạ tiếp tục hành quân, còn mình quay đầu ngựa đón người tới. Thấy kẻ vừa đến mặc hoa phục lộng lẫy, phục sức đầy ngọc báu, Chiêu Minh mỉm cười:
“Mấy năm không gặp, phong thái của vương tử vẫn như xưa.”
Lệ Anh cúi đầu cười nhạt: “Đừng trêu chọc ta nữa. Miếng Tuyết Ngọc lần trước ta gửi tới, ngươi đã nhận được chưa?”
“Di vật của gia mẫu, cảm tạ vương tử đã giúp vật về với chủ.” Chiêu Minh chắp tay: “Đa tạ vương tử bấy lâu tương trợ, Chiêu thị Cao Xương khắc cốt ghi tâm.”
Lệ Anh xua tay, do dự một lát rồi nói:
“Không cần khách sáo. Ta chỉ muốn hỏi một chuyện, nếu một ngày kia ngươi phải đối phó với Phật tử, liệu có thể đừng liên lụy đến kẻ khác, đặc biệt là Sương Mai muội muội không?”
Chiêu Minh nheo mắt sau lớp mặt nạ vàng: “Ồ? Ngươi mạo hiểm đuổi theo chỉ vì việc này? Ngươi thực lòng muốn cưới nàng làm vương phi sao?”
“Tất nhiên là không phải.” Lệ Anh thở dài, nhìn sâu vào đôi mắt đen sâu thẳm của Chiêu Minh: “Ngươi biết tâm ý của ta rồi đấy, lòng ta như đá cứng chẳng thể xoay chuyển. Chỉ là… mọi chuyện đã qua, ta thấy thẹn trong lòng.”
Chiêu Minh cười lạnh: “Nàng là quân cờ quan trọng nhất, đối với ta rất có ích. Bản lĩnh của Phật tử ngươi cũng đã thấy rồi, điều động binh mã nghìn vạn không phải chuyện đùa. Nếu ta có được năng lực đó thì lo gì họa Bắc Hung. Nhưng ta không phải kẻ lạm sát, ta tự có chừng mực, ngươi cứ yên tâm.”
Lệ Anh im lặng, cuối cùng nhịn không được hỏi: “Nguyệt Nguyệt vẫn ổn chứ?”
“Nàng rất khỏe. Ngươi không cần lo lắng.”
Lệ Anh cùng hắn sóng vai một đoạn đường: “Từ biệt mấy năm, ngươi có thể tháo mặt nạ ra cùng ta uống một ly không?”
Chiêu Minh lắc đầu, thúc ngựa rời đi: “Ngươi về đi. Ván cờ lúc tàn cuộc là gian nan nhất, đừng để ai nhìn ra sơ hở.”
Dưới ánh thái dương gay gắt, vị tướng quân giục ngựa rời đi giữa làn bụi đỏ mịt mù. Lệ Anh nhìn theo bóng lưng ấy, ánh mắt đượm buồn rồi cũng quay ngựa trở về thành.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Chùa Vương quốc Cao Xương.
Tháp Phù Đồ dựa núi mà xây, cao hàng chục trượng. Tòa Tu Di xây bằng gạch xanh ngọc thạch, điêu khắc hoa văn vân long giá vụ tinh xảo. Trong tháp, bảy pho tượng Phật dát vàng uy nghi sừng sững quanh vách tường. Trên đỉnh tháp, hoa văn liên hoa rủ xuống tựa thiên hoa lạc tử, khiến người nhìn thấy đều phải nín thở, quên cả sinh tử trần gian.
Giữa tiếng chuyển kinh luân nổ vang, một giọng nói trầm đục, uy nghiêm như tiếng chuông đồng vang lên, dội vào không gian trống trải:
“Thân là Phật tử, thấu triệt giới luật, lại dám tự ý vận dụng vũ lực của các Phật quốc Tây Vực, ngươi có biết tội của mình hay không?”
Lạc Tương ngồi xếp bằng trên nền đất lạnh, mặt hướng về phía tượng Vị Lai Phật ở chính giữa đang kết Thủ ấn Vô Úy. Tay chân chàng đều bị xiềng xích trói chặt, nhưng sắc mặt vẫn bình thản như thường, giọng nói thanh thoát như ngọc thạch chạm vào băng, vang vọng đĩnh đạc:
“Phật môn hưởng thụ hương hỏa từ mồ hôi nước mắt của nhân gian, nhưng năm mất mùa lại chẳng thấy bóng dáng cứu khốn phò nguy. Con dân nước Ô Tư đa phần là tín đồ thuần thành, đời sống vốn đã lầm than, thu không đủ chi, vậy mà vẫn phải thắt lưng buộc bụng quyên cống lễ vật.”
“Thân là đệ tử Phật môn, lấy từ bi làm gốc. Đệ tử chẳng qua chỉ điều chỉnh lại trật tự, lập nên cho Ô Tư một vị tân vương biết xót thương dân chúng mà thôi.”
Một vệt nắng chiếu qua khung cửa sổ chạm khắc hoa sen, vô số hạt bụi li ti lơ lửng, nhảy múa trong luồng sáng mỏng manh, khiến những bóng ảnh mờ ảo cũng khẽ khàng lay động.
Bỗng nhiên, bụi trần cuộn lên dữ dội, một luồng uy áp phẫn nộ tựa lôi đình giáng xuống:
“Ngươi tự ý rời chùa, phá bỏ giới luật đã là tội lớn, nay còn dám buông lời ngông cuồng phỉ báng Phật môn sao? Nói! Có phải ngươi bị yêu nữ kia mê hoặc, làm cho mê muội tâm trí rồi không!”
Chư thiên Thần Phật, Kim Cang Lực Sĩ xung quanh dường như cũng trừng mắt phẫn nộ, khí thế bức người.
Lạc Tương mặt không đổi sắc, cúi đầu nói:
“Đệ tử không dám lừa dối, cũng chẳng thể vượt qua được khảo nghiệm của Phật Đà. Thế nhưng… đối với nàng, ta quả thực đã nảy sinh tình cảm nam nữ. Đoạn tình này, ta vĩnh viễn không thể dứt bỏ, cũng chẳng nguyện lòng buông xuôi.”
“Người xuất gia không nói lời hư vọng. Ta không thể để nàng phải chịu nỗi oan ức không lời giải. Tình ta đã động, dục ta đã sinh, hết thảy đều bắt nguồn từ ta, thực sự không liên quan đến nàng.”
Trong không gian tĩnh mịch vang lên những tiếng thở dài não nề.
“Dù phải bị giam cầm vĩnh viễn trong tháp Phù Đồ, ngươi cũng không hối hận, cũng không muốn đoạn tuyệt sao?”
“Phật tử hà tất phải tự hủy tương lai như vậy, chỉ cần cúi đầu nhận sai, thụ giới tạ tội…”
“Hắn làm càn không màng hậu quả, cũng đều là do các vị trưởng lão ngày thường quá mực dung túng!”
Từng thanh âm hỗn loạn dội vào tai, Lạc Tương vẫn tĩnh tại định khí:
“Đệ tử tuy phạm giới luật, nhưng thề sống chết không hối hận. Cam nguyện chịu giam cầm trong tháp Phù Đồ, tự mình gánh vác nhân quả.”
Thân hình cao lớn của chàng trước chư thiên Thần Phật dường như trở nên nhỏ bé, nhưng những đường nét rõ ràng ấy lại in đậm giữa điện thờ rực rỡ, toát ra khí độ bức người. Giọng nói chàng đoan chính nghiêm nghị, vang dội đến mức những cột đá khắc Phật cũng khẽ rung lên, dư âm lan khắp không gian.
Chúng tăng không còn gì để tranh cãi, kẻ giận dữ, người tiếc hận, lần lượt lắc đầu rời đi.
Khi đám đông đã tan hết, cửa lớn khép lại, trong tháp u ám như một hang động. Lạc Tương ngồi xếp bằng nhập định, xiềng xích trên tay chân khẽ lay động phát ra tiếng vang thanh thúy.
Phía sau chàng vang lên tiếng bước chân thanh mảnh, nhẹ như lá rụng, mỏng tựa tiếng ve sầu. Lạc Tương lãnh đạm mở lời:
“Ngươi mượn danh mệnh lệnh Phật môn để đưa ta vào Cao Xương. Điều ngươi cầu, e rằng vĩnh viễn không thể viên mãn. Chớ nên chấp niệm uổng công, sớm buông đồ đao mới có thể đạt được tự tại.”
“Phật tử thiên tư hơn người, quả nhiên không lừa được ngài.” Người nọ cười khẽ, giọng điệu hờ hững, “Ta vừa nghe cả rồi, trước mặt trưởng lão, Phật tử bảo hộ người kia thật kỹ nha. Để ta đoán xem, có phải ngài sợ lặp lại vết xe đổ của sư huynh Không Pháp năm xưa, tìm khắp thế gian phương pháp lưỡng toàn để rồi cuối cùng vẫn phải trơ mắt nhìn người kia chết thảm mà không cách nào cứu vãn không?”
Lạc Tương vẫn nhắm mắt, khép tay trong ống tay áo trước ngực, nhàn nhạt đáp:
“Nàng đã là Ô Tư Vương, là chủ một nước, không ai có thể tùy ý làm hại nàng. Ngay cả Phật môn cũng không thể tùy tiện động đến nàng.”
Tiếng bước chân chậm rãi vòng quanh. Tà váy trắng như tuyết, dệt kim thêu một đóa Văn Thù Lan, cánh hoa khẽ lướt qua gấu áo bào trắng như ngọc trải dài trên nền đất.
“Đó chính là lý do ngài không tiếc động binh, vi phạm giới luật để đưa nàng lên vương vị sao? Ngài tưởng làm vậy là có thể bảo vệ được nàng à?”
Mùi đàn hương lạ lẫm chậm rãi tiến lại gần, giọng nữ kia mang theo ý cười mỉa mai:
“Nhưng nếu… chính nàng lại muốn đến đây chịu chết thì sao?”
“Thật ra, nàng ta vốn dĩ không phải Lạc Sương Mai. Ta biết bí mật thân thế của nàng, Phật tử có muốn nghe không?”
Tác giả có lời muốn nói:
Bí mật về thân thế của Sương Mai và Lạc Tương đan xen chặt chẽ vào nhau, đây chính là một trong những nút thắt lớn nhất của mạch truyện chính. Sau khi khép lại phụ bản Cao Xương đầy sóng gió này, chúng ta sẽ sớm đến với hồi kết hoàn tục của Phật tử nhé. Cảm ơn mọi người đã chân thành đồng hành cùng mình suốt chặng đường vừa qua!
Editor cũng có lời muốn nói:
Nghe thì như nhanh lắm nhưng phụ bản này siêu dài mọi người ạ, LỪA AI ĐẤY TÁC GIẢ???? =))))))))))))))
À nói thêm về việc tại sao có đoạn Lạc Tương xưng “đệ tử” nhưng sang câu sau lại xưng “ta”? Mình dùng vậy đều có ngụ ý riêng.
Việc dùng cả 2 danh xưng như vậy là để phân tách đạo và đời. Vế đầu khi dùng “đệ tử” có nghĩa là Lạc Tương vẫn đang thừa nhận thân phận người tu hành và sự thất bại của mình trước giới luật. Vế sau dùng “ta” là vì khi ấy chàng đang nói với tư cách là một nam nhân, một cá nhân độc lập có trái tim biết rung động chứ không phải đứng trong vai trò người tu hành.
Từ “ta” cũng mang sắc thái kiên định, có phần ngang tàng và chấp nhận mọi hậu quả. Nó cho thấy chàng đã sẵn sàng đối mặt với sự trừng phạt.
Mọi người thấy mình làm như vậy có ổn áp hongggg
![Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 62](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)