Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 61
SKSLTGCPT

[SKSLTGCPT] – Chương 61

Tác giả: Dư Hà Thích

3528 từ · 16 phút đọc

Sau Khi Sống Lại, Ta Gả Cho Phật Tử: [SKSLTGCPT] – Chương 61

Trải qua một kiếp phù hoa để rồi trắng tay kết thúc, Lạc Sương Mai vẫn thường mơ thấy kiếp trước.

Dù là khi ngang tàng phóng túng nơi vương đình Ô Tư, hay lúc nhẫn nhục thấp hèn trong cung cấm Đại Lương, những cố nhân như Lý Diệu, Lạc Kiêu, Lệ Anh đều lần lượt hiện về. Thế nhưng, người chiếm trọn tâm trí nàng lại luôn là Lạc Tương. Lạc Tương của buổi đầu gặp gỡ tựa sương giá lạnh lẽo, thoát tục thanh cao; Lạc Tương khi bị giam cầm lại cố chấp kiên định, ý chí sắt đá; và cả một Lạc Tương của đêm hoan lạc trầm luân, cùng bóng lưng tuyệt tình không bao giờ ngoái lại khi rời đi.

Đời này, nàng được làm lại từ đầu. Nàng ra tay cứu vớt vị Phật tử ấy khỏi âm mưu thâm độc, xoay chuyển kết cục tiêu tan đạo hạnh, thân bại danh liệt của chàng. Chàng cũng kéo nàng ra khỏi vũng bùn lầy, năm lần bảy lượt chở che, đưa nàng lên ngôi vị tôn quý nhất Ô Tư.

Dần dà, ký ức kiếp trước bắt đầu nhạt nhòa. Nàng chọn cách buông bỏ, tin rằng vận mệnh đã thực sự đổi thay. Ngoại trừ một lần duy nhất tại Phật quật, vì không đành lòng nhìn chàng bị sắc dục hành hạ mà nàng lỡ bước sa chân, thì mọi chuyện đều đã được nàng uốn nắn trở về đúng quỹ đạo. Nàng chẳng mong cầu gì hơn ngoài việc muốn thấy chàng là một vị Phật tử phổ độ chúng sinh, dịch kinh viết sách, hoàn thành chí nguyện còn dang dở của kiếp trước, đó vốn là món nợ nàng đã mang theo suốt cả một đời.

Nàng tự nhủ, ngày Ô Tư thái bình, nàng sẽ rời bỏ vinh hoa, cùng chàng du ngoạn Tây Vực, nhìn chàng lưu danh thiên cổ. Đó mới là đoạn kết mỹ mãn nhất. Ở bên chàng, nàng luôn thấy lòng bình lặng, mỗi khắc trôi qua đều trân quý như thời gian trộm được từ thiên mệnh.

Nhưng khi vận mệnh muốn đòi lại thời gian ấy, nó chẳng để lại cho nàng dù chỉ một hơi thở.

Đối diện với ánh mắt vốn dĩ lạnh lùng không gợn sóng, nay lại sâu thẳm và nóng bỏng của Lạc Tương, Sương Mai cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

“Ta từng cùng em có một đêm duyên nợ. Chúng ta ly biệt tại vương đình Ô Tư, ta muốn đưa em đi tu hành nhưng em khước từ, sau đó em gả cho vị hoàng đế tương lai của Đại Lương.”

Nghe chàng chậm rãi thuật lại cảnh tượng trong mộng, nàng chợt nhớ tới những thủ đoạn mị hoặc chẳng mấy tốt đẹp của mình ở kiếp trước, nhớ cả sự lừa dối tuyệt tình đã đâm thấu tim chàng. Nàng biết rõ đó không phải mộng, đó là tiền kiếp của hai người. Những vết nhơ nàng dốc sức che đậy bỗng chốc bị sóng triều lật ngược, phơi bày trần trụi.

Khó khăn lắm mới có cơ hội sống lại để bù đắp lỗi lầm, nàng đã mất phụ vương, mất Tam ca, tuyệt đối không thể đánh mất chàng thêm lần nữa. Sương Mai né tránh ánh nhìn của chàng, cố kìm nén sự run rẩy trong thanh âm:

“Chuyện kiếp trước của huynh làm sao ta biết được?”

“Có phải em cũng từng mơ thấy kiếp trước như ta không? Thế nên kiếp này mới có thể phá giải quỷ kế của Lạc Tu Mĩ, hết lần này đến lần khác cứu ta như thể đã tiên liệu được mọi chuyện? Cũng vì vậy mà em mới muốn gả cho tên người Lương kia, vì em biết hắn sẽ là hoàng đế tương lai đúng không?”

Lạc Tương từng bước tiến lại gần. Khi hai người đối diện, tia máu trong mắt chàng như muốn thiêu đốt nàng, khiến nàng hoảng loạn khép rèm mi giấu đi sự bối rối. Sương Mai đột ngột lắc đầu, nhấn mạnh:

“Ta chưa bao giờ mơ thấy kiếp trước. Những điều huynh nói ta hoàn toàn không biết gì hết.”

Nàng vội vã đứng dậy, nhưng vì tâm thần bối rối mà vô tình gạt đổ chồng tấu chương trên án, khiến những cuộn lụa gấm rơi tung tóe xuống mặt sàn. Trong cơn hốt hoảng, nàng vội cúi người nhặt lấy, cố dùng hành động này để che đậy nỗi bất an đang dâng trào. Đúng lúc ấy, một bàn tay thon dài khẽ giữ lấy cổ tay nàng qua lớp áo mỏng. Một cái chạm nhẹ nhàng rồi buông ra ngay tức khắc, chỉ để lại một hơi ấm nhạt nhòa, rồi từ tốn đỡ lấy cánh tay nàng, dìu nàng đứng lên.

Lạc Tương chỉ lặng lẽ nhìn nàng. Vị Phật tử vận y phục trắng ngọc, thanh khiết không vương bụi trần, chỉ cần khẽ mỉm cười là tưởng như có thiên nữ rải hoa nơi Phật điện. Nhưng lúc này, chàng đứng ngược sáng, mặt phủ băng sương, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi đao, uy nghiêm đáng sợ. Khoảnh khắc này, hình dáng vị Phật tử thánh khiết bỗng trùng khớp với Quốc sư tàn bạo kiếp trước, khiến nàng nhất thời không phân biệt nổi.

Giây tiếp theo, Lạc Tương xoay người, chậm rãi khép cửa điện lại. Khi chàng quay lại nhìn nàng, đôi mắt vốn như gió mát trăng thanh giờ lại rực lên ánh nến đỏ quạch, phản chiếu những lá cờ kinh đang lay động và vạt váy của nàng trong gió đêm. Chàng lặp lại từng chữ:

“Phật tử, huynh có thể độ chúng sinh, vì sao không độ ta?”

“Cầu Phật… độ ta.”

Giọng chàng bình thản đến lạ lùng, tựa như dòng nham thạch sục sôi ẩn dưới lớp băng dày, hay mặt biển tĩnh lặng trước khi cơn cuồng phong ập đến.

“Đêm qua trong mộng em đã gọi ta như thế. Ta nghe rất rõ ràng.”

Bốn chữ này chàng đã quá quen thuộc, quen đến mức khắc sâu vào tâm khảm. Bởi trong mọi giấc mộng, chúng luôn đi cùng tiếng rên rỉ uốn éo của thiếu nữ, tựa như mồi lửa châm vào đồng cỏ khô, khiến chàng điên cuồng trong mộng mị, để rồi tỉnh dậy chỉ thấy muộn phiền mất mát. Đêm qua, khi nghe chính miệng nàng thốt ra câu đó, máu nóng trong người chàng như sôi sục.

Hóa ra không phải một mình chàng vọng tưởng. Giấc mộng này, có lẽ kiếp trước đã thực sự xảy ra.

Sương Mai đứng sững tại chỗ. Ánh nến hắt lên khuôn mặt tái nhợt, nửa bên rạng rỡ, nửa bên khuất tối. Nàng nhớ lại đêm qua vì quá mệt mỏi mà ngủ quên trên sập gỗ của Lạc Tương, chắc hẳn trong cơn mê sảng đã nói điều gì đó khiến chàng sinh nghi. Nàng cắn môi, ngón tay nắm chặt ống tay áo run rẩy:

“Ta không biết huynh đang nói gì. Nếu đã là mộng thì chẳng phải thật. Trong lúc mê sảng ta nói nhảm, huynh thực sự nghe rõ sao?”

Lạc Tương chau mày. Một đêm không ngủ khiến đôi mắt đỏ ngầu của chàng thoáng chút mơ hồ. Bốn chữ đó nàng nói rất nhỏ, nếu lúc hôn trộm nàng chàng không ghé sát bên tai thì quả thực không thể nghe tường tận. Dù lúc đó nghe được, nhưng âm thanh trôi qua quá nhanh, giờ đây chàng không thể chắc chắn đó là ảo giác trong tâm trí mình hay thực sự nàng đã nói ra. Chàng sợ đó chỉ là chấp niệm si cuồng đã ăn sâu vào tận xương tủy mình mà thôi.

Sương Mai nhìn thấu sự mờ mịt trong mắt chàng, dứt khoát phủ nhận:

“Kiếp này ta chưa bao giờ nói với huynh lời đó. Nữ tử huynh nói, trước mặt bao người mà làm tổn hại thanh danh đạo hạnh của huynh, người tàn nhẫn như thế, sao có thể là ta được?”

Lạc Tương im lặng hồi lâu.

Kiếp trước, nàng vì dục vọng riêng mà lừa chàng phá giới, khiến chàng phải lấy thân cứu độ nàng để rồi bị nàng đâm sau lưng. Kiếp này, nàng không tiếc tự hủy hoại bản thân để cứu chàng khỏi vương đình, ở hạp khẩu, ở Phật quật, trước mặt thiên hạ đều kính trọng chàng, bảo vệ mạng sống của chàng hơn cả chính mình.

Hai đời người, quả thực khác biệt tựa hai linh hồn xa lạ. Nếu không nhờ nốt chu sa đỏ tựa máu ấy, chàng chẳng thể tin nổi họ lại cùng là một người. Lạc Tương siết chặt nắm tay, dùng hết can đảm cả đời để thốt lên câu hỏi cuối cùng:

“Kiếp này, em đối xử với ta như thế… là vì hổ thẹn với kiếp trước sao?”

Sương Mai thẫn thờ nhìn chàng. Câu hỏi ấy như mũi kim đâm xuyên vào trái tim vốn đã phủ bụi bặm từ lâu. Chẳng một lời báo trước, một giọt lệ nóng hổi từ từ lăn dài nơi khóe mắt nàng.

Giọt lệ trong vắt ấy in hằn vào đáy mắt Lạc Tương, nhỏ xuống tận tâm can rồi chìm sâu vào mặt hồ tĩnh lặng. Không cần lời giải thích nào nữa, mọi chuyện đã phơi bày quá rõ ràng.

Nàng hứa cùng chàng dịch kinh, nguyện đi khắp Tây Vực, chẳng qua cũng chỉ để bù đắp tội nghiệt năm xưa chứ không phải xuất phát từ chân tâm. Hóa ra, tất cả chỉ là chút áy náy muộn màng còn sót lại. Vì gánh nặng nợ nần quá lớn nên nàng luôn phải cẩn trọng, dè dặt mỗi khi đối diện với chàng.

Thoắt cái, vị tanh ngọt dâng lên nơi cổ họng, tơ máu rỉ ra từ khóe môi Lạc Tương. Chàng nuốt ngược ngụm máu vào trong, nhắm nghiền mắt lại, giọng nói trở nên hờ hững, lạnh lẽo:

“Hiện giờ em đã là Vương của Ô Tư, bên cạnh có Trâu Vân, có Hữu Hiền Vương của Bắc Hung phò trợ, đến cả hoàng tử Đại Lương cũng bị em xoay vần trong lòng bàn tay. Em… không cần ta che chở nữa rồi.”

“Tương ca ca, không phải vậy…” Nàng cuống quýt định phân trần.

“Đi ra ngoài.”

Sương Mai đứng lặng như tờ, đôi môi tái nhợt khẽ mấp máy mà chẳng thể thốt lên lời. Những dằn vặt từ kiếp trước vốn chẳng đủ để khiến lòng nàng dậy sóng đến nhường này. Thế nhưng, nỗi niềm ấy biết ngỏ cùng ai? Đời này kiếp này, thân phận đôi bên vẫn ngang trái như xưa, mãi mãi bị ngăn cách bởi cửa Phật tôn nghiêm. Chút tình ý vừa nhen nhóm đã vội lụi tàn, chỉ đành vùi sâu dưới đáy lòng, vĩnh viễn không bao giờ được chạm tới ánh mặt trời.

“Ra ngoài.” Chàng lặp lại, giọng điệu đã mang theo vài phần tuyệt tình.

Nàng nhìn chàng đầy vẻ khó hiểu, quật cường mím chặt môi. Chàng thu hồi ánh mắt, toàn thân bao phủ dưới ánh trăng thanh khiết, nhạt nhẽo buông lời:

“Đêm nay trăng tròn, ta cần một mình tịnh tu ở Phật điện.”

Chàng không muốn nàng nhìn thấy dáng vẻ sắp đánh mất lý trí của mình, càng sợ dục niệm tích tụ bấy lâu sẽ bùng phát dưới ánh trăng, khiến chàng thực sự tổn thương nàng, gây ra đại họa không thể cứu vãn.

Sương Mai nhìn ra cửa sổ, thấy vầng trăng tròn ẩn hiện sau tầng mây xám. Tính lại ngày tháng, hóa ra đã tròn một tháng. Đêm trăng tròn lần trước, chính là lúc ở trong Phật quật…

Nghĩ đến đây, Sương Mai giật mình sực tỉnh. Nàng sợ hãi nhìn dáng vẻ xa cách đến lạnh lùng của Lạc Tương, lòng đầy bất an vì sợ chàng sẽ nhìn thấu tâm can mình. Không kịp suy tính thêm, nàng vội vã đẩy cửa điện, xách váy vội vã rời đi, tựa như kẻ đang trốn chạy khỏi một cơn ác mộng không hồi kết.

Ánh trăng rọi qua khe cửa, đổ bóng trên những viên gạch xanh loang lổ, mặt đất như phủ một lớp sương trắng muốt. Người đã đi rồi, Phật điện lặng ngắt như tờ, đến cả những lá cờ kinh cũng thôi không lay động, không gian yên tĩnh đến nghẹt thở.

Lạc Tương khẽ lau vệt máu nơi khóe môi, tĩnh tại ngồi lên đệm hương bồ nhập định. Mỗi khi trăng tròn, nỗi đau quen thuộc lại trỗi dậy từ sâu trong lồng ngực, tựa như ngàn mũi kim châm vào tận tủy xương, từng chút một bào mòn đi ý chí sắt đá của chàng.

Kiếp này chàng đã trải qua hàng trăm lần như vậy, đáng lý ra lòng phải tĩnh lặng như tro tàn, cứ thế âm thầm chịu đựng qua một đêm là có thể bình an vô sự.

Nhưng đêm nay, dường như khát vọng còn mãnh liệt và cuồn cuộn hơn trước, như muốn thiêu rụi thân xác chàng thành tro bụi.

Học Phật từ thuở nhỏ, thụ giới khi còn niên thiếu, cuộc đời chàng vốn đã định sẵn sẽ là vị Phật tử dưới tòa sen, bị giam hãm nơi tháp cổ, không có lấy một khắc tự do. Có lẽ nửa đời sau, chàng cũng phải vĩnh viễn chịu cầm tù trong tháp Phù Đồ ở Cao Xương. Giữa vận mệnh có thể nhìn thấu tận cùng chỉ bằng một ánh mắt ấy, chàng rốt cuộc chẳng cách nào thực hiện được chí nguyện cứu thế của mình.

Nàng là niềm vui ngắn ngủi, hư ảo, và cũng là duy nhất trong cuộc đời vô vọng của chàng.

Có đôi khi, chàng lại cảm kích những giấc mộng hư vô ấy. Trong mộng, nàng hiện thân giữa hồng trần vạn trượng mà chàng hằng trông thấy, nhu mì tựa nước, rực rỡ nở rộ tùy ý, khiến người ta vừa thương xót lại vừa muốn chiếm đoạt. Đó mới thật sự là nàng, người khiến chàng thấu hiểu hỉ nộ ái ố, tham sân si niệm của nhân gian, từ đó nảy nở một trái tim phàm trần đầy rung động.

Nhưng trong lúc vô thức trầm luân, chàng đã để thực tại và ảo ảnh lẫn lộn đến mức không thể cứu vãn. Chính vì tham dục quá sâu, cuối cùng chàng đã dọa nàng sợ hãi xa lánh. Nàng đã trở thành vương giả một phương, giờ đây nàng chẳng cần cầu xin chàng che chở nữa. Bên cạnh nàng có biết bao kẻ tài ba đắc lực, sứ thần Đại Lương hay Bắc Hung đều phủ phục dưới chân nàng.

Nàng… sẽ không cần chàng nữa.

Sau đêm nay, chàng sẽ hoàn toàn rời xa nàng, đến tháp Phù Đồ chịu giam cầm, chấp nhận bản ngã vốn có của mình.

Không biết đã qua bao lâu, giữa không gian tĩnh mịch, dường như có một luồng gió mềm mại lướt vào Phật điện, khẽ phớt qua gò má. Lạc Tương chợt sững lại, qua khoé mắt, chàng thấy một nữ tử đã cởi bỏ hài thêu, chỉ còn đôi tất trắng bao lấy bàn chân ngọc. Nàng đi chân trần, khẽ khàng bước vào cõi thanh tịnh của chàng y hệt như lần đầu hai người gặp gỡ.

Thân hình mềm mại như không xương của nàng khẽ tựa bên án thư, ống tay áo vén lên phân nửa để lộ cổ tay trắng ngần như tuyết kình, làn da dưới ánh nến nhuận lên một tầng ánh sáng dịu nhẹ, hư ảo.

“Ta lo cho huynh…” Thanh âm do dự của nàng khẽ khàng vang lên bên tai.

Chàng lại lạc vào giấc mộng của chính mình sao?

Lạc Tương gian nan nâng tay, đỡ lấy khuôn mặt nàng, ngón tay run rẩy vuốt ve đôi má vẫn còn ửng hồng. Cảm giác da thịt chân thực đến lạ lùng, mùi hương thanh tao độc nhất trên người thiếu nữ ập đến, đánh thức ngũ quan đang đình trệ của chàng.

Sự quen thuộc tột cùng ấy gợi nhớ về đêm trăng tròn ở Phật quật lần trước, cũng chân thực, cũng nồng nàn không chút giả tạo, chẳng giống ảo mộng hư vô. Mỗi một tấc chạm vào đều thấm tận xương tủy, khắc cốt ghi tâm. Nàng xinh đẹp nhường ấy, tựa như giọt sương mai thuần khiết rơi vào đáy lòng chàng, chỉ đợi khi thái dương ló dạng sẽ tan biến chẳng để lại dấu vết.

Ngay khi chạm vào tấc da thịt mềm mại ấy, chàng bừng tỉnh thu tay lại, vật vã đứng dậy muốn rời xa nàng. Chàng biết rõ diện mạo mình lúc này đáng sợ thế nào, chẳng còn vẻ thanh lãnh đoan chính thường nhật. Dù chỉ là trong mộng, chàng cũng không muốn nàng phải nhìn mình bằng ánh mắt thương hại.

Bị chàng đẩy ra, nàng dường như sững lại trong thoáng chốc, đứng lặng hồi lâu rồi nhanh chóng đuổi theo, quyết không lui bước. Giọng nàng nhẹ tựa làn khói phất qua sườn mặt chàng:

“Một đêm sẽ qua nhanh thôi, nhẫn nhịn một chút là ổn, mọi chuyện sẽ ổn thôi…”

“Ta ở đây bầu bạn với huynh, huynh đừng sợ…”

Thanh âm kiều nhu uyển chuyển ấy từng lời từng lời ghim sâu vào lòng chàng.

“Nếu quá đau khổ… thì đừng nhịn nữa. Ta ở ngay đây giúp huynh vượt qua kiếp nạn… Ta nhất định sẽ không để người khác biết đâu…”

Phải rồi, nỗi đau này cũng chỉ có nàng mới có thể vỗ về.

Chẳng thể tự chủ được nữa, ngay bên bờ vực của sự mất kiểm soát, chàng ôm chặt nàng vào lòng mà hôn ngấu nghiến. Bàn tay chàng giữ chặt sau gáy nàng, chậm rãi ấn nàng xuống mặt đất lạnh lẽo. Ban đầu nàng khẽ vùng vẫy, nhưng rồi lại thuận theo mà nức nở thấp giọng, những giọt lệ ấm nóng nhanh chóng làm ướt đẫm vai áo chàng.

Chàng đau lòng hôn đi những giọt lệ nơi đuôi mắt nàng, dứt khoát phủ lên hàng mi, lên môi răng nàng, nếm được cả vị đắng chát đau thương trong dòng lệ ấy.

“Thực xin lỗi…” Nàng lặp lại lời xin lỗi ấy trong tiếng nấc, dường như vì nụ hôn dịu dàng của chàng mà càng khóc thương tâm hơn, nước mắt nóng hổi từng hạt rơi xuống lòng bàn tay chàng.

Nhưng chàng chẳng muốn nghe lời xin lỗi đầy thẹn ý ấy thêm một khắc nào nữa. Chàng cúi người chặn đứng đôi môi đỏ mọng, tước đi cơ hội thốt ra bất kỳ lời nào của nàng. Nhân quả hai đời khiến chàng chẳng thể thấu triệt tình ái, chỉ biết cam tâm tình nguyện trầm luân trong bể dục sâu không thấy đáy này cùng nàng.

Chàng, cuối cùng đã chẳng thể vượt qua khảo nghiệm của Phật Tổ.

Trong điện, gạch trắng lạnh lẽo đối lập với lan can đỏ thẫm, rèm lụa trùng điệp buông lơi, cờ kinh lay động dữ dội theo từng nhịp thở, hương nến khi mờ khi tỏ. Xà nhà chạm trổ uy nghiêm, lọng ngọc rủ bóng, trước ban thờ Phật, chúng Thiên Long Bát Bộ cúi đầu rũ mi, lặng lẽ dõi theo cảnh hồng trần trước mắt.

Nốt chu sa đỏ thắm bỗng nhuốm lấy sắc tình rực rỡ, long lanh tựa đóa sen ngậm sương đêm, cứ thế chập chờn nhảy múa trước mắt chàng. Tóc mây buông lơi, trâm ngọc nửa cài nửa nghiêng, làn tóc đen nhánh tựa dòng suối trải dài trên mặt đất. Nàng khẽ ngửa cổ, phô ra đường cong thanh mảnh và yếu ớt, chao đảo như nhành hoa mỏng manh sắp gục ngã trước cơn bão dữ.

Đêm vọng nguyệt, vầng trăng sáng treo cao giữa thinh không. Nơi xa xăm, hình như có tiếng thủy triều phập phồng, sóng dữ vỗ bờ, tràn ngập cả đất trời. Gió lộng giữ đêm trường, Phật điện yên tĩnh, giữa thiên địa vắng vẻ chỉ còn lại tiếng cờ kinh phất phơ hòa cùng tiếng tụng niệm xa xăm, tiếng chuông đồng lanh lảnh đan xen, thực hư khó phân.

Dưới tia lý trí cuối cùng còn sót lại, chàng cúi đầu, vùi mặt vào làn da mịn màng trước cổ nàng.

Để lại một dấu ấn độc nhất thuộc về riêng chàng, dấu ấn vĩnh viễn không thể xóa nhòa.

Dấu ấn kiều diễm và sâu đậm nhường ấy, liệu khi mặt trời mọc, nó có theo nàng mà tan biến đi không?

Chàng vẫn đang chờ, chờ một lần nghiệm chứng cuối cùng của định mệnh.