Ánh nến bỗng khẽ rung lên.
Một giọt sáp nóng rơi xuống, đọng lại trên đế đèn chạm hình hoa sen, từ từ lan ra thành một vệt dài, trông như một giọt lệ đọng lại. Một luồng gió lướt qua, không gian bên trong lớp màn lụa mỏng chợt tối sầm xuống.
Bên ngoài cửa sổ chạm khắc, từng mảng ánh trăng rọi vào tựa lớp tuyết mỏng phủ lên gương mặt thanh tú nhưng tái nhợt của Lạc Tương. Trong làn sáng mông lung ấy, giọng nói vốn trong trẻo như tiếng đàn của chàng cũng trở nên xa xăm, khó nắm bắt.
Sự im lặng kéo dài khiến lòng người bất an. Sương Mai ngồi lại bên mép giường, nhìn chàng chậm rãi thu bàn tay vừa níu lấy ống tay áo nàng về, nhưng ánh mắt vẫn dừng lại trên người nàng không rời.
Nàng càng thêm chột dạ, không dám nhìn thẳng, đành cúi đầu, ngón tay vô thức vân vê lọn tóc, khẽ hỏi:
“Làm ảnh hưởng đến việc tu hành của người trong Phật môn… có phải là tội rất nặng không?”
Lạc Tương gật đầu, đáp:
“Phá hỏng giới hạnh của người tu hành, sẽ phải đọa xuống địa ngục Diêm La, không được luân hồi.”
Đôi mắt nàng lập tức mở to. Sương Mai hoảng hốt bật dậy khỏi mép giường, dải lụa bên hông vốn buông xuống cạnh gối chàng cũng bị nàng hất sang một bên, lùi ra xa vài bước.
Lạc Tương thấy vậy vẫn bình thản quan sát hết thảy, ánh mắt lặng lẽ thu trọn dáng vẻ của nàng. Trong lòng chàng thoáng dâng lên một ý cười, nhưng giọng nói vẫn điềm nhiên:
“Lỗi ở hắn, không phải ở em. Nếu biết giới hạnh bị tổn hại, hắn nên sớm quay đầu.”
“Hắn vì em mà động tâm, không liên quan đến em. Nếu có tội, cũng là do một mình hắn gánh chịu.”
Sương Mai không hiểu hết ý tứ trong lời ấy, chỉ thấy trong lòng càng thêm rối bời, vội nhỏ giọng giải thích:
“Ta không cố ý… Ta chỉ là nhận nhầm người. Ta tưởng huynh ở đó…”
Lạc Tương khẽ nâng mi. Chàng không ngờ lần này nàng lại thừa nhận nhanh đến vậy. Chàng giữ nguyên thần sắc, giọng nói bình thản:
“Hóa ra là nhận nhầm…” Chàng dừng lại một chút, nhìn nàng chăm chú: “Nhưng vị sư phụ đó nói… em có chuyện muốn nói với ta?”
Sương Mai khựng lại, hàng mi khẽ run: “Nói gì cơ? Ta…”
Khoảnh khắc chàng trúng tên, nàng hoảng loạn đến mức nói năng không còn chừng mực. Điều nên nói hay không nên nói, lời hứa hay không hứa nàng đều đã trút ra hết. Bất kể khi đó chàng có tỉnh hay không, có nghe rõ hay không, nàng tuyệt đối sẽ không nói lại lần thứ hai.
Sự kinh ngạc xen lẫn thẹn thùng của nàng không qua được mắt Lạc Tương. Khóe môi tái nhợt của chàng khẽ cong lên một độ rất nhẹ, rồi thẳng thắn hỏi:
“Có phải em định nói, lúc ta trúng tên, những lời em muốn nói đều đã nói xong rồi đúng không?”
Chàng dừng lại một nhịp, rồi hỏi tiếp:
“Nhưng những việc em muốn làm… lẽ nào không đợi người trong lòng cùng đi sao?”
Sương Mai chậm rãi quay đầu lại, đối diện với đôi mắt sâu thẳm mà lạnh lẽo của chàng, đôi mày khẽ nhíu. Nhận ra sự hoài nghi trong mắt nàng, Lạc Tương khẽ ho một tiếng, chống tay ngồi dậy, giọng nói nhàn nhạt:
“Là ta đường đột.”
Ngọn lửa trong lòng chàng theo ánh nến chập chờn mà âm ỉ bùng lên, không cách nào dập tắt nổi. Chàng khẽ mấp máy môi, chậm rãi hỏi:
“Người trong lòng của em là một người như thế nào?”
Sương Mai nhìn vào gương mặt thanh tĩnh của chàng trong ánh nến, ánh mắt dần trở nên xa xăm như thể vừa vớt lên một đoạn ký ức đã chìm sâu từ rất lâu.
“Người trong lòng của ta…” Giọng nàng mềm đi, mang theo vẻ dịu dàng mà trước nay chàng chưa từng nghe thấy.
“Chí hướng của người ấy rất cao, cả đời thanh liêm, cứu giúp vô số người… và cũng từng cứu ta. Người ấy hiểu biết rất nhiều. Những lời người nói ra luôn khiến người ấy tin tưởng không chút hoài nghi.”
Nàng khẽ dừng lại, giọng thấp xuống: “Nhưng ta đã phụ người ấy… Ta hối hận vì mình quá tùy hứng, làm càn, khiến người ấy phải chịu cảnh bôn ba, lưu lạc khắp nơi…”
Đôi mắt thiếu nữ như mặt nước mùa thu, gợn sóng dịu dàng mà sâu thẳm, tình ý dâng trào không giấu nổi.
“Sau này, người ấy đã đi qua rất nhiều nơi ở Tây Vực… Nghe nói nơi xa nhất từng đến là Trường An.” Giọng nàng dần khẽ lại: “Chỉ là… từ đó về sau, ta không còn gặp lại người ấy nữa…”
Lạc Tương nhìn nàng không chớp mắt, hồi lâu không nói gì. Chàng quá quen với những mánh khóe che giấu của nàng, cũng biết rõ nàng có tài nói dối mà sắc mặt vẫn thản nhiên. Nhưng lúc này, trong đôi mắt đẫm lệ kia, chàng không tìm thấy lấy một tia giả dối nào mà chỉ còn lại nỗi buồn mênh mang và sự trống rỗng vô hạn.
Dường như trong lòng nàng thật sự có một người như thế. Người ấy đã đi rất xa không bao giờ quay lại, nên nàng mới nói kiếp này hai người vô duyên.
Nơi ánh nến không chạm tới, ánh mắt Lạc Tương chìm hẳn vào bóng tối. Từ Ô Tư đến Toa Xa, chàng vẫn luôn tu hành nơi cửa Phật, cả đời chưa từng đi xa, càng chưa từng đặt chân đến Trường An cách trở ngàn dặm.
Lạc Tương im lặng một hồi lâu mới chậm rãi mở lời:
“Từ nhỏ ta đã quy y cửa Phật, mấy chục năm giữ nghiêm giới luật, tính tình khô cứng, không rành thế sự. Từ khi được các trưởng lão chọn làm Phật tử đời kế tiếp, ta không được rời khỏi vương tự và Phật tháp, ngày ngày tụng kinh niệm kệ… vốn định cứ như vậy mà sống hết một đời, cho đến khi nhắm mắt.”
Sương Mai bừng tỉnh, gương mặt đầy kinh ngạc. Nàng từng nghĩ thân phận Phật tử là cao quý tột bậc, được muôn người kính ngưỡng. Nào ngờ… đó cũng chỉ là một chiếc lồng son khác mà thôi. Cái gọi là Phật tử, chẳng qua cũng chỉ là vật hiến tế mà Phật môn dùng để củng cố địa vị.
Nghe chàng bình thản nói về chính mình như vậy, tim nàng nhói lên, khẽ gọi:
“Tương ca ca…”
“Nghe ta nói hết đã.” Lạc Tương ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt long lanh nước của nàng. Vết thương nơi lồng ngực vẫn âm ỉ đau, giọng chàng khàn đặc và yếu ớt, nhưng vẫn cố gắng bình tĩnh nói:
“Sương Mai, ta thực sự là một người rất khô khan, vô vị…”
Ngoài Phật pháp ra, cuộc đời chàng gần như trống rỗng, không có bản lĩnh gì đáng kể, cũng không thể giống như người trong lòng nàng, một người từng trải khắp thế gian, hiểu thấu lòng người.
Lạc Tương nuốt xuống vị đắng nơi cổ họng, chống tay ngồi dậy, dồn hết dũng khí mà chàng chưa từng có, chậm rãi nói từng chữ:
“Nhưng ta nghe nói, Tây Vực rộng lớn ngàn dặm có núi tuyết quanh năm, có sa mạc mênh mông, cũng có thể cưỡi ngựa trên thảo nguyên, chăn dê ngắm trời xa… Còn có những điều em từng nói, nước Đại Uyên có tuấn mã ngàn dặm, nước Cừ Lặc có ngọc thạch trong suốt không tì vết, nước Cao Xương có tượng Phật dát vàng tráng lệ…”
Chàng dừng lại một chút, giọng khẽ hơn: “Sinh thời, ta cũng muốn tự mình đi nhìn một lần.”
“Sương Mai, em có nguyện ý dẫn ta đi xem cùng em không?”
Lạc Sương Mai sững người. Thần sắc nàng từ nghi hoặc dần chuyển sang kinh ngạc. Tất cả đều lọt vào mắt Lạc Tương, chàng không nhịn được, vội giải thích:
“Không phải… không phải vì em có thể chữa bệnh cho ta…” Chàng khẽ cúi mắt, hàng mi buông xuống che đi cảm xúc, rồi tiếp lời:
“Lần này rời khỏi vương tự, ta đã đi qua nhiều nơi, gặp nhiều người mới biết có rất nhiều chuyện, rất nhiều con người mà Phật pháp không thể cứu được. Nếu cứ tiếp tục ở trong Phật tháp không bước ra ngoài, không thật sự dấn thân, e rằng không thể độ người, cũng không thể độ chính mình.”
“Ta biết vì ta đỡ mũi tên thay em nên trong lòng em có áy náy. Để ta không chết, em đã nói những lời an ủi…” Chàng ngẩng lên, ánh mắt thẳng thắn mà nóng bỏng: “Nhưng ta muốn… khi ta còn tỉnh táo, được nghe em nói lại một lần nữa.”
Sau khi trúng tên, những lời nàng khóc nấc trước khi chàng ngất đi, chàng đều nghe rõ. Là người ngay thẳng, chàng không muốn nhân lúc nàng hoảng loạn mà nắm lấy lời hứa. Chàng sợ đó chỉ là lời buột miệng, càng sợ nàng sẽ quay đầu phủ nhận.
Nhìn vẻ lúng túng cùng ánh mắt nóng rực của chàng, Sương Mai vừa muốn khóc, lại không nhịn được bật cười. Phật tử Lạc Tương – người từ nhỏ tụng kinh ngàn quyển, biện luận khắp Tây Vực, mười năm không ai sánh kịp – vậy mà lúc này lại nói năng lúng túng, câu trước chưa xong câu sau đã ngập ngừng, ngay cả đứa trẻ mới học nói cũng còn lanh lợi hơn chàng vài phần.
Nàng chợt nhớ lại khi hai người từng bị kẹt trong Phật quật. Khi ấy, nàng cũng đã gom hết can đảm, dè dặt hỏi chàng có muốn cùng nàng đi khắp Tây Vực, dịch kinh thư không. Đó là con đường duy nhất nàng nghĩ ra, vừa không trái đạo, lại có thể ở bên nhau. Chỉ cần có thể đồng hành, nương tựa lẫn nhau… dù không phải là ước định trọn đời theo nghĩa thế tục, nhưng với nàng mà nói đó cũng đã là viên mãn.
Hôm nay, tâm ý tương thông, chàng rốt cuộc cũng đáp lại mong mỏi thầm kín của nàng ngày ấy.
Sương Mai đưa tay vén lại lọn tóc trước ngực, không còn vô thức nghịch tóc nữa, nàng ngồi thẳng người, thần sắc nghiêm túc.
“Tương ca ca,” nàng nhìn chàng, chậm rãi nói, “nếu là trước kia ta sẽ không do dự. Nhưng bây giờ… ta cần phải suy nghĩ kỹ rồi mới có thể trả lời huynh.”
Lạc Tương khẽ nhíu mày, không kìm được đưa tay nắm lấy bàn tay nàng đang siết ống tay áo, hỏi: “Em sợ làm tổn hại đến việc tu hành của ta sao?”
“Không phải.” Sương Mai cắt lời chàng, lắc đầu: “Ta biết Tương ca ca có Phật tâm kiên định, lòng mang chí lớn, nhất định phải cứu đời giúp người. Không có gì có thể lay chuyển con đường tu hành của huynh.”
Lạc Tương khựng lại, nhận ra mình vừa thất thố, liền buông tay nàng ra, đưa tay lên miệng ho khẽ mấy tiếng. Sương Mai giúp chàng chỉnh lại góc chăn, nhích lại gần chàng thêm một chút, khẽ nói:
“Chỉ là ta thấy nước Ô Tư hiện giờ như thế này… ta thực sự rất đau lòng. Trên đường từ Kỳ Thành trở về vương đình, ta thấy thảo nguyên ruộng đồng hoang vu, không người cày cấy, cũng chẳng có ai chăn thả.” Nàng khẽ rũ mắt, giọng trầm xuống: “Ta nghĩ, nếu Tam ca ta làm Vương, chắc chắn sẽ không để dân chúng lầm than đến mức này.”
Ánh nến lay động, hắt bóng lên gương mặt nàng một tầng mờ tối. Nàng khẽ thở dài:
“Lúc nhỏ, phụ vương ngồi trên vương tọa, bế ta lên đầu gối, chỉ vào bá quan trong triều mà hỏi ta có muốn làm Nữ vương không. Khi đó ta còn ngây thơ, chỉ nghĩ rằng vương vị này ta cũng có thể ngồi, cũng sẽ uy phong như phụ vương.”
“Nhưng khi thật sự làm Vương rồi, ta mới hiểu, làm chủ một nước chưa bao giờ là chuyện dễ. Ô Tư hiện giờ trăm bề rối ren, ta có con dân của mình, tạm thời không thể rời khỏi vương đình để tùy ý du ngoạn, hưởng lạc được.”
Sương Mai của kiếp trước nếu nghe được những lời này hẳn sẽ khinh khỉnh chẳng để tâm. Khi ấy nàng nào hay biết, sự ngang tàng, tự tại của mình ở vương đình Ô Tư đều là nhờ bóng cây đại thụ mà phụ vương đã dày công vun vén. Chỉ giữa thời thái bình thịnh trị, một Vương nữ kiêu kỳ mỹ lệ như nàng mới được muôn người sùng kính, chở che. Bằng không… nàng sẽ chỉ là tâm điểm của mọi lời oán thán, là một ‘yêu nữ’ bị cả thiên hạ phỉ nhổ mà thôi.
Nhìn vẻ mặt chăm chú của nàng, trong lòng Lạc Tương dâng lên một cảm xúc khó gọi tên. Chàng không kìm được đưa tay vén lọn tóc rủ xuống bên má nàng, nhẹ nhàng gài ra sau tai, để lộ gương mặt sáng trong như trăng. Dưới ánh nến, làn da trắng như tuyết của nàng ửng lên một tầng hồng nhạt, tựa hoa đào vừa nở sau cơn tuyết tan.
“Không vội.” Chàng nhìn nàng thật lâu, khóe môi khẽ cong lên, giọng nói dịu lại: “Ta chờ câu trả lời của em.” Chàng dừng một chút, rồi nói tiếp: “Những tượng Phật bằng vàng ròng ta mang đến lần này, em cứ đem đi nấu chảy rồi đổi lấy tiền cứu tế dân chúng đi.”
Sương Mai ngước mắt, khó hiểu hỏi:
“Làm vậy không ổn đâu? Đó là tượng Phật, người trong Phật môn thấy vậy sẽ không trách sao?”
“Thần Phật vốn là để cứu khổ cứu nạn.” Lạc Tương thản nhiên đáp, “Huống hồ những năm gần đây Tây Vực chiến loạn, dân chúng lầm than, tạc thêm tượng cũng không giúp được gì.”
Thấy nàng lộ vẻ kinh ngạc, chàng bổ sung thêm:
“Những vàng bạc châu báu này không hoàn toàn thuộc về Phật môn, mà là tín đồ của ta đặc biệt dâng riêng cho ta.”
Sương Mai khẽ gật đầu, trong lòng thầm nghĩ, sao huynh ấy lại phân biệt rõ ràng như vậy? Chẳng phải Phật tử cũng là đại diện cho Phật môn sao?
Trăng dần nghiêng về tây. Vầng trăng tròn bị khung cửa chạm khắc chia cắt thành từng mảnh rọi lên lớp màn mỏng tạo thành những vệt sáng chập chờn. Đêm đã khuya, ngay cả tiếng dế thu cũng dần lặng đi. Từ khi hồi cung xưng Vương, tinh thần Sương Mai luôn căng thẳng. Tối nay ở bên cạnh Lạc Tương, nàng lại cảm thấy cả thân lẫn tâm đều bình yên hiếm có. Vừa thả lỏng, cơn buồn ngủ liền kéo đến.
Nhưng nàng lại không nỡ rời đi. Khó khăn lắm mới gặp lại người ngày đêm nhớ mong… Nếu không phải sợ chàng hiểu lầm, nàng chỉ muốn leo lên sập, quấn lấy chàng mà không chịu rời. Nhưng nàng cũng biết, đêm đã khuya, Lạc Tương xưa nay giữ giới nghiêm cẩn, cứ nán lại thế này quả thực không tiện. Vì vậy nàng nảy ra một ý, chỉ cần còn nói chuyện, chàng sẽ không đuổi nàng đi.
Một tay Sương Mai đặt lên mép giường, một tay chống cằm, kể lại những chuyện đã trải qua từ Toa Xa đến Ô Tư, nói mãi không dứt. Lạc Tương đi theo sau nàng suốt quãng đường ấy, những điều nàng kể chàng đều đã biết, nhưng vẫn im lặng lắng nghe, khóe môi thỉnh thoảng khẽ cong lên.
Nàng lải nhải kể:
“Có một lần trên đường gặp mưa lớn, trướng của ta bị dột, ta đành phải sang trướng của Trâu Vân ngủ tạm…”
Lạc Tương khẽ nhíu mày, thuận miệng nối lời:
“Không phải ngay đêm đó đã có thương đội mang màn che mới đến cho em sao?”
Mí mắt đang lim dim của nàng lập tức mở to, vẻ mặt đầy nghi hoặc:
“Ơ? Sao huynh biết nửa đêm thương đội mang màn đến?”
Thấy chàng quay mặt đi không đáp, nàng vươn tay kéo nhẹ ống tay áo chàng. Lạc Tương khẽ ho một tiếng, biết không giấu được nữa, đành nói:
“Chiến loạn liên miên, ta không yên tâm nên đã phái người âm thầm bảo vệ em… và mọi người.”
Chàng không nói rằng mình vẫn luôn dõi theo nàng, sợ nàng nhìn thấu tâm tư không còn “thanh tịnh” của mình. Tay chàng siết chặt dưới lớp chăn, gương mặt vẫn bình thản:
“Em không nên giấu ta một mình dấn thân vào chỗ nguy hiểm.”
“Quả nhiên thương đội là người của huynh…” Sương Mai nhớ lại sự giúp đỡ dọc đường, vẻ mặt lộ rõ hối lỗi, cúi đầu nghịch ngón tay: “Thật ra ở Toa Xa ta đã quyết định rồi… chỉ là vẫn giấu huynh, vì sợ huynh sẽ ngăn cản.”
Nàng ngước mặt lên, đôi mắt đen lánh sáng long lanh, nghiêm túc hỏi:
“Phật tử… chẳng phải không nên can dự vào chính sự sao? Trước đây ở vương đình Ô Tư, ta từng cầu huynh giúp phụ vương và huynh trưởng báo thù, huynh đã dứt khoát từ chối. Huynh nói chính biến đẫm máu, dù là vì chính nghĩa thì cũng trái với tâm niệm của huynh…” Nàng khẽ dừng lại: “Cho nên ta cứ nghĩ… lần này huynh cũng sẽ không giúp ta.”
Nàng nhớ mang máng rằng giới luật Phật môn vô cùng nghiêm khắc, tự ý điều động binh lực như vậy ắt phải chịu trừng phạt nặng nề. Thấy Lạc Tương vẫn im lặng, nàng ngửa mặt hỏi dồn:
“Vì sao huynh lại mạo hiểm giúp ta ngồi lên vương vị Ô Tư?”
Lạc Tương rũ mắt, ký ức về quãng đường rời khỏi Toa Xa cùng nàng bỗng hiện về, rõ rệt và đầy đắng cay. Chỉ khi dấn thân vào cõi hồng trần, chàng mới thấu hết nỗi khốn khổ của chúng sinh Tây Vực. Giữa khói lửa chiến tranh triền miên là những xác người đói khát nằm la liệt bên đường. Chàng chợt nhận ra bấy lâu nay mình ngồi cao trên pháp đàn, dẫu có từ bi đến đâu thì sức mọn của một người cũng chẳng thể che chở hết thảy những sinh linh lầm than ấy.
“Phật pháp dẫu bao la, nhưng giữa buổi loạn lạc này lại chẳng thể cứu vãn nổi vạn dân.” Chàng chậm rãi cất lời, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết: “Chỉ có sức người mới đủ sức xoay chuyển thế đạo đã mục nát đến tận cùng. Lạc Tu Mĩ đức mỏng tài hèn, chẳng xứng đáng làm bậc quân vương khi để bách tính rơi vào cảnh lầm than. Em thay lão ngồi lên vị trí đó, ấy mới thực sự là con đường cứu khổ cứu nạn. Đây là điều thứ nhất.”
Chàng biết rõ, thân là Phật tử, được Phật môn và tín chúng cung phụng, nói ra những lời này chính là đại nghịch. Nhưng chàng vẫn nói, không vì điều gì khác, chỉ vì chàng tin rằng nàng sẽ hiểu.
“Trong Phật môn có Bồ Tát từ bi cũng có Kim Cang hộ pháp chủ sát.” Giọng chàng bình thản: “Chỉ cần cuối cùng có thể cứu đời, thì từ bi hay sát phạt… đều chỉ là cách thức mà thôi.”
Nghe đến “Kim Cang hộ pháp”, Sương Mai chợt nhớ đến vị Quốc sư ở kiếp trước. Người ấy khoác cà sa trắng như tuyết, nhưng lại dùng sát phạt để cứu thế.
Lạc Tương dừng lại một lát, rồi khẽ nói:
“Thứ hai, ta đã hứa với Tam ca em sẽ chăm sóc em trọn đời trọn kiếp. Em làm Ô Tư Vương, trở nên đủ mạnh mẽ, để đến một ngày ta không còn ở bên cạnh em nữa…”
Chàng nghĩ đến thử thách sắp phải đối mặt, ánh mắt thâm trầm, thở dài trong lòng. Chàng lắng nghe tâm sự của nàng, nhưng lại không biết phải kể với nàng tâm sự của mình thế nào. Con đường trải ra trước mắt chàng gian nan và gập ghềnh, vốn dĩ chàng định đi một mình… nhưng chàng lại vì một người mà nảy sinh chấp niệm.
Lạc Tương quay đầu lại, thấy thiếu nữ vì buồn ngủ đã nhắm nghiền hai mắt, bàn tay chống cằm khẽ nới lỏng, mắt thấy trán nàng sắp đập xuống mép giường. Chàng nhanh chóng giơ tay đỡ lấy sau gáy nàng, bế nàng đang ngủ say đặt nằm xuống giường.
Ánh trăng xuyên qua màn lụa, bóng dáng thiếu nữ nằm nghiêng hiện lên mờ ảo. Thân hình mềm mại mà thanh mảnh, mái tóc dài xõa ra, tôn lên gương mặt dịu dàng yên tĩnh. Hoàn toàn khác với dáng vẻ mê hoặc, phóng túng trong giấc mộng kia.
Ánh mắt chàng lướt qua cần cổ trắng ngần như tuyết đầu mùa rồi chậm rãi hạ xuống, những đường cong thấp thoáng dưới lớp y phục mỏng. Tất cả chân thực đến mức gần như trùng khớp với ký ức trong mộng. Từng đường nét chàng đều nhớ rõ như đã khắc sâu vào tận tâm khảm.
Chàng khựng lại một thoáng, rồi vội thu hồi ánh mắt. Nghe nhịp thở đều đặn của nàng, biết nàng đã ngủ rất say. Vì Lạc Kiêu phó thác nàng cho chàng, nên nàng hoàn toàn tin tưởng chàng mà không hề phòng bị.
Nhưng tâm niệm của chàng đối với nàng… đã không còn dừng lại ở sự bảo hộ đơn thuần nữa rồi
Đôi mày đẹp của thiếu nữ khẽ nhíu lại, trên hàng mi dày còn đọng chút nước mắt trong suốt, rung động nhẹ theo nhịp thở. Ánh nến lụi dần rồi tắt hẳn, chỉ còn lại một làn khói mỏng. Trong bóng tối, Lạc Tương chăm chú nhìn nàng hồi lâu, cuối cùng cúi xuống, đôi môi mỏng khẽ mở, hôn lên giọt lệ chỉ thuộc về riêng mình chàng.
Vị ngọt thanh khiết khiến người ta mê muội đến tận xương tủy.
Thiếu nữ bên dưới như bị đè ép khó chịu, khẽ động đậy cánh môi đỏ mọng. Lạc Tương sững sờ một lát, vừa định đứng dậy thì bất ngờ bị một đôi cánh tay ngọc mềm mại quàng lấy cổ. Càng siết càng chặt, càng kéo càng gần.
Khoảng cách chỉ còn trong gang tấc. Hơi ấm dịu mềm bao quanh, hương thơm thoang thoảng khiến tâm trí chàng chao đảo. Chàng nghe thấy nàng thì thầm trong giấc ngủ. Chỉ một câu thôi. Bốn chữ ấy khiến thần trí chàng chấn động, ánh mắt tối sầm lại trong khoảnh khắc.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Ngày hôm sau.
Khi sứ thần Bắc Hung cầu kiến, Lạc Sương Mai vẫn đang trang điểm. Nay đã khác xưa, cung đình suốt đêm đã gấp rút may ra lễ phục Nữ vương, nàng phải khoác lên từng lớp sa lụa gấm vóc, đầu đội vương miện khảm bảo châu. Nữ quan bôi phấn cho nàng, thấy hai má nàng ửng hồng nhuận sắc, giữa mày vừa có nét thanh lệ của thiếu nữ, vừa có uy nghi của bậc quân vương.
Sương Mai đưa tay day day huyệt thái dương. Đêm qua không biết do nàng quá mệt mỏi hay hơi thở và mùi đàn hương trên người Lạc Tương quá đỗi an lòng mà nàng lại ngủ quên ngay trước mặt chàng. Nàng ngủ rất sâu, rất ngon, trong mơ hồ dường như còn thấy lại đêm ở vương đình Ô Tư kiếp trước.
Sáng sớm tỉnh dậy, bên gối đã không thấy người đâu. Nghe hầu quan báo lại chàng đã đến Phật điện thiền tu từ sớm. Nàng vừa ảo não vừa ngượng ngùng. Tư thế ngủ của nàng xưa nay không tốt, không biết có quấy rầy chàng dưỡng thương hay không.
Trong vương điện, quần thần tề tựu, Cấm quân hộ giá. Sương Mai vén vương bào ngồi lên vương tọa lướt mắt nhìn quanh. Văn võ Ô Tư cơ bản đã đến đông đủ, còn có mấy sứ thần Đại Lương cũng có mặt. Điều này chứng tỏ họ đã công nhận vị tân Vương này.
Sứ thần Bắc Hung ăn mặc thô kệch, vóc dáng cường tráng. Kẻ cầm đầu thân hình đồ sộ, hông đeo trường đao vỏ khảm đá quý, tiến lên một bước nói:
“Chúng ta thay mặt Hữu Hiền Vương Bắc Hung dâng quốc thư, mời tân Vương Ô Tư xem qua.”
Trâu Vân bước xuống thềm ngọc nhận lấy quốc thư, trình lên cho Sương Mai duyệt. Hữu Hiền Vương Bắc Hung công nhận nàng làm Vương, cũng tức là Thiền Vu công nhận nàng. Người Bắc Hung vô cớ tỏ ý giao hảo, ắt có điều cầu cạnh.
Cái giá là gì? Nếu muốn cống nạp bò ngựa, tăng thuế hàng năm thì Ô Tư cần nghỉ ngơi dưỡng sức, nàng tạm thời không thể đáp ứng.
“Hữu Hiền Vương có thể đích thân đến gặp ta để bàn bạc không?” Sương Mai hỏi.
“Vương hiện đang công thành tại Cao Xương, không tiện gặp mặt.” Dường như nhìn ra sự do dự trên mặt nàng, tên sứ thần Bắc Hung nheo mắt cười, giọng đầy ý tứ: “Nhưng Vương đã dặn, lần này giao hảo với Ô Tư không cần Ô Tư nộp thuế, cũng không cần cống nạp bò ngựa.”
Cách làm không thu thuế, cũng chẳng cần cống nạp này hoàn toàn không giống tác phong tham lam cướp bóc xưa nay của Bắc Hung. Lời vừa dứt, quần thần lập tức xì xào bàn tán, mấy sứ thần Đại Lương tại chỗ khịt mũi cười lạnh, vẻ mặt đầy khinh miệt.
Sương Mai nhìn ra nỗi bất an ẩn giấu sau vẻ giận dữ của bọn họ, khẽ mỉm cười:
“Bổn vương cần bàn bạc với quần thần, chưa thể trả lời Hữu Hiền Vương ngay. Sứ thần đi đường vất vả, chi bằng để ta làm tròn lễ nghĩa chủ nhà, mời chư vị nghỉ lại Ô Tư vài ngày rồi hẵng lên đường.”
Sứ thần Bắc Hung vui vẻ đồng ý, cung kính lui ra khỏi điện.
Trong triều, bá quan văn võ chia năm xẻ bảy, kẻ theo phe Hung Nô, người thân cận Đại Lương, tranh cãi không ngớt khiến không khí vô cùng căng thẳng. Sau giờ bãi triều, Sương Mai cảm thấy đầu óc đau nhức như búa bổ trước những lời lẽ sắc mỏng của quần thần. Giữa nỗi suy tư rối rắm như tơ vò, nàng lặng lẽ bước về phía Phật điện sâu trong vương cung để tìm chút thanh tịnh.
Kể từ sau khi chính điện bị lửa lớn thiêu rụi, điện mới đã được trùng tu khánh thành. Chỉ có vài tiểu sư phụ đang quét dọn trong sân, thấy nàng đích thân tới liền tản ra lui xuống. Phật điện tĩnh mịch, xưa nay rất ít người lui tới.
Vừa bước qua cửa điện, một luồng khí cũ kỹ ập tới, sự thanh tịnh trang nghiêm phủ kín không gian. Gió thổi phất phơ những lá cờ kinh như ngăn cách vạn trượng hồng trần bên ngoài. Dưới mái ngói đen uy nghiêm của chính điện, một bóng hình thanh tú đứng lặng bên cạnh. Nghe thấy tiếng bước chân nàng, người ấy chậm rãi xoay người lại.
Sương Mai thoáng thấy dưới hàng mi dày của chàng lờ mờ hiện lên quầng thâm nhạt.
Ơ, đêm qua chàng ngủ không ngon sao? Là nàng đã làm phiền chàng à?
Trong lòng Sương Mai thoáng sinh áy náy, chợt nhớ ra có chính sự cần bàn bạc, liền tiến lên hỏi:
“Tương ca ca, hôm nay sứ thần Bắc Hung muốn giao hảo với chúng ta, huynh thấy sao?”
Lạc Tương nói: “Có thể đồng ý, cứ kết giao trước đã.”
Sương Mai có ký ức kiếp trước, nàng biết thế lực Bắc Hung sẽ dần suy yếu, trong tương lai không xa chắc chắn sẽ bại dưới tay Đại Lương tại Tây Vực. Không thể không nói, Hữu Hiền Vương Bắc Hung này xuất hiện thật đúng lúc. Nếu không có chuyện này, nàng và Đại Lương đang rơi vào thế bế tắc, nàng còn chẳng biết phá cục ra sao.
Nàng nhớ mang máng đời trước Hữu Hiền Vương Bắc Hung từng bắt nàng đi, sau đó chết trong lãnh thổ Toa Xa. Chẳng lẽ đời này hắn đã sớm lên nắm quyền? Kiếp trước, Lạc Kiêu về sau cũng từng làm Hữu Hiền Vương Bắc Hung.
Nghĩ đến đây, Sương Mai quay sang nhìn Lạc Tương hỏi:
“Vì sao có thể kết giao? Huynh đã từng gặp vị tân Hữu Hiền Vương Bắc Hung này chưa?”
Lạc Tương lắc đầu. Trong lòng chàng vẫn luôn có một dự đoán, nhưng trước khi xác thực, chàng sẽ không nói ra tránh khiến nàng mừng hụt.
“Có như vậy, người Lương không những chẳng dám gây khó dễ cho em, mà còn phải tìm đủ trăm phương nghìn kế để lấy lòng em.” Chàng bình thản giải thích bằng giọng điệu ôn tồn: “Đại Lương và Bắc Hung đều đang khao khát thôn tính Ô Tư. Chỉ khi hai cường quốc này kiềm chế, kìm kẹp lẫn nhau tại đây, thì vương vị của em mới có thể vững như bàn thạch.”
Sương Mai bừng tỉnh đại ngộ. Đây chính là thuật đế vương. Kiếp trước khi Lý Diệu mới đăng cơ đã lợi dụng các thế gia đại tộc và tập đoàn quân công kiềm chế lẫn nhau để củng cố đế vị. Khi phụ vương còn sống, không đắc tội cả Đại Lương lẫn Bắc Hung, cũng vì dùng kế này.
Như vậy chính là bất chiến mà khuất người chi binh.* Chỉ cần có Bắc Hung can dự vào ván cờ này, người Lương ắt sẽ kiêng dè, chẳng dám khinh suất động binh với Ô Tư thêm lần nào nữa.
(*) Bất chiến mà khuất người chi binh: Không đánh mà khuất phục được quân địch
Chiều tà buông xuống, những dãy đèn hai bên Phật điện lần lượt được thắp lên, sáng rực một vùng. Sương Mai ngồi bên án duyệt tấu chương, Lạc Tương ngồi phía đối diện chăm chú biên dịch kinh Phật. Thỉnh thoảng nàng lại cầm tấu chương hỏi ý kiến “Quốc sư”, Lạc Tương chỉ cần suy nghĩ chốc lát là có thể dùng vài lời ngắn gọn giải quyết nan đề cho nàng.
Cuối cùng, Sương Mai chống cằm, suy nghĩ một hồi rồi nhìn chàng nói:
“Tương ca ca, chuyện gì huynh cũng thông tỏ, việc gì cũng hơn người một bậc. Hay là huynh cứ ở lại Ô Tư giúp ta một tay đi.”
Nàng liệt kê từng điều:
“Ta phong huynh làm Quốc sư, xây chùa Già Lam cho huynh, đục hang Phật Phù Đồ, đúc kim thân pháp tướng, ta cũng sẽ trở thành tín đồ, để ngàn vạn người cùng cung phụng Phật môn.”
“Ta còn có thể quảng thu môn đồ cho huynh, triệu tập tăng đoàn sa di giúp huynh dịch kinh. Sau này còn có thể truyền kinh văn sang đất Hán. Với sức của cả một nước Ô Tư…”
Nàng nói năng thao thao bất tuyệt, ánh mắt Lạc Tương nhu hòa, trong lòng thầm bật cười.
Chàng buông bút, gác lên nghiên mực rồi khẽ thu tay áo đứng dậy. Chàng không nhanh không chậm bước về phía nàng, thấp giọng nói:
“Sau đêm nay ta đã quyết định quay về Phật môn.”
“Huynh phải đi sao?” Sương Mai gục đầu xuống, nhìn cái bóng cao gầy của chàng dừng lại ngay trước mặt mình. Dù biết điều nàng mong đợi sẽ không xảy ra, biết chàng chẳng thể mãi mãi ở bên cạnh nàng, nhưng khi thời khắc ấy thực sự cận kề, lòng nàng vẫn không nén nổi nỗi mất mát.
Lạc Tương nhàn nhạt đáp:
“Ừm. Ta vi phạm giới luật, dĩ nhiên phải chấp nhận chịu phạt.”
Sương Mai ngẩng phắt đầu lên, vội vàng hỏi:
“Khiển trách gì cơ? Họ muốn phạt huynh sao?”
Thần sắc Lạc Tương bình lặng không chút gợn sóng, tựa như đang nói về một chuyện tầm thường nhất thế gian:
“Giam cầm tại tháp Phù Đồ ở Cao Xương.”
Dù phía trước là núi đao biển lửa hay địa ngục Vô Gián, chàng cũng cam tâm đi một chuyến.
Chàng khẽ gật đầu, giọng nói trầm xuống vài phần, phảng phất một chút khàn đục:
“Trước khi đi, ta muốn xác nhận một chuyện…”
Kể từ khi nhìn thấy nốt ruồi đỏ quen thuộc trên người nàng, nỗi mong chờ mà chàng luôn đè nén bấy lâu, một nỗi mong chờ âm u, u ẩn suốt bao năm tháng giống như những giọt nước tích tụ bỗng chốc hóa thành thủy triều dâng trào, cuộn lên dữ dội ngay khoảnh khắc này.
“Em cũng biết, mỗi khi đến đêm trăng tròn ta thường mơ thấy cùng một giấc mộng. Trong mộng, ta cùng em đã làm những việc hoang đường, phá bỏ sắc giới.”
“Sư tôn nói, cơn ác mộng đó chính là kiếp trước của ta.”
Đôi đồng tử đen sẫm của Lạc Tương thoáng lộ vẻ rã rời, lại như vương chút sắc đỏ sau cơn say, nhưng ánh mắt chàng vẫn trước sau ghim chặt trên người nàng:
“Ta và em, có phải kiếp trước vốn đã có một đoạn túc duyên* hay không?”
(*) Túc duyên: Mối duyên nợ sâu nặng từ tiền kiếp, khiến hai người dù trải qua luân hồi vẫn phải tìm thấy nhau để tiếp tục đoạn tình cảm còn dang dở. Khi một người thốt lên hai chữ “túc duyên”, là họ đang thừa nhận rằng sự gặp gỡ hiện tại không phải là ngẫu nhiên, mà là sự sắp đặt của định mệnh để trả lại cho nhau những ân tình cũ.
Tác giả có lời muốn nói:
Đây là lần đầu tiên Phật tử thổ lộ một cách đầy thầm kín, dĩ nhiên về sau sẽ còn mãnh liệt hơn nữa. Khi viết chương này, mình vừa thấy cảm động, lại vừa thấy xót xa.
Suốt hai đời, bất kể thân phận gì, là Phật tử hay Quốc sư, Lạc Tương đều vô cùng cẩn trọng. Chàng chưa từng nói một câu “yêu nàng”, nhưng lại làm hết thảy mọi việc vì nàng.
Nhạc nền luôn là bản “Vận Mệnh”. Bởi vì Sương Mai sống lại, nên đối với Lạc Tương, nàng chính là một ẩn số, là định mệnh, nhưng không phải là vận mệnh đã được an bài sẵn.
Tình yêu có thể tương tri tương hứa, nương tựa lẫn nhau mà sống, nhưng cũng có lúc đành phó mặc cho số phận trêu ngươi. Tâm hữu linh tê, chấn động tâm can, nhưng lại khó lòng cưỡng lại thiên mệnh.
Mấy chương này họ tạm thời chưa thể ở bên nhau. Phật tử sau cùng nhất định sẽ dứt khoát hoàn tục. Một khi mình đã dùng từ “dứt khoát”, thì đó ắt sẽ là một đại cảnh tượng vô cùng hoành tráng.
Hơn nữa, chàng không chỉ hoàn tục vì mỗi Sương Mai, chàng không phải kiểu người lụy tình đến cực đoan như vậy.
EDITOR CÓ LỜI MUỐN NÓI:
Mình định giải thích về cách xưng hô của Lạc Tương và Sương Mai ở chương trước. Nhưng mình nghĩ qua chương này mọi người cũng đã ngầm hiểu lý do tại sao mà Lạc Tương lại gọi Sương Mai là em xưng ta, còn Sương Mai thì vẫn gọi chàng là huynh. Lòng Lạc Tương đã động rồi, chàng biết mình yêu Sương Mai thật rồi, mặc dù mình biết là về sau sẽ có biến cố và cách gọi này sẽ thay đổi, nhưng mà khi chàng gọi Sương Mai là “em” thì nó mới đẩy lên cao trào được.
Còn Sương Mai bây giờ đang trong cảnh khó mà tiến tới, nàng sợ nàng làm hại chàng như kiếp trước. Nên tất cả những gì chàng ngầm thể hiện, ra dấu cho nàng thì nàng đều giả ngơ hết. Vậy nên nàng mới gọi Lạc Tương là huynh ấy. Yên tâm là sau vài chương nữa thui chị em ơi, mình sẽ đổi liền ấy màaaaaaa
![Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 60](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)