Từng tia sáng cuối cùng của mặt trời lặng lẽ chìm hẳn xuống chân trời.
Bên tai nàng là tiếng gió gào thét, những bức tường cung lướt qua nhanh như chớp mắt, sắc đỏ hỉ phục xung quanh cũng dần nhòe đi. Lạc Sương Mai bị chàng ôm trọn trong lòng, phi nước đại trên lưng ngựa. Lồng ngực rắn rỏi của chàng áp sát lưng nàng; cánh tay mạnh mẽ siết chặt vòng eo mảnh mai; hơi thở ấm nóng bao phủ lấy nàng từng chút một.
Cảnh tượng này, ngay cả trong mơ Sương Mai cũng chưa từng dám nghĩ tới. Là không dám, cũng là không thể. Nàng vốn dĩ nên tỉnh táo, nhưng lại chẳng muốn tỉnh táo chút nào.
Hơi thở nóng hổi của Lạc Tương phớt qua gò má ửng hồng của nàng, giọng chàng nhẹ như gió thoảng:
“Đã không phải người trong lòng, vì sao em còn muốn gả cho hắn?”
Kể từ khi bị ép hôn, Sương Mai luôn dùng vô vàn lý do để thuyết phục bản thân nhận mệnh. Chẳng qua cũng chỉ là lặp lại vết xe đổ của kiếp trước mà thôi. Nếu không thể gả cho người mình yêu nhất, thì dù là Lệ Anh hay Lý Diệu cũng chỉ là một con đường cầu sinh giữa loạn thế, vốn không có gì khác biệt.
Nhưng lúc này, đối diện với Lạc Tương, nàng lại không thể thốt ra nổi một lời nào. Sương Mai cắn môi, cuối cùng thấp giọng đáp:
“Ta muốn kết minh với Đại Lương.”
Một luồng khí nghẹn trong lồng ngực Lạc Tương cuối cùng cũng chậm rãi thoát ra.
Khi chàng vào cung, nhìn thấy nàng khoác hỉ phục, từng bước tiến lên thềm ngọc hướng về phía phu quân tương lai của nàng, khoảnh khắc ấy chàng đã từng do dự sâu sắc. Bởi chàng nhớ rõ, trong giấc mộng về kiếp trước nàng đã gả cho Tứ hoàng tử Đại Lương, ngồi trên phượng loan lòng đầy vui mừng mà trở thành phi tử của hắn, thậm chí còn từng mong được làm Hoàng hậu.
Gả cho hắn, có phải là tâm nguyện bấy lâu của nàng không? Phu thê thành đôi, cầm sắt hòa hợp, vốn là điều mà Lạc Tương cả đời này cầu cũng không được.
Thế nhưng, ngay khi nàng đứng khựng lại trên thềm ngọc với đầy rẫy những do dự, chàng đã lập tức đưa ra quyết định lật ngược cả ván cờ. Tâm ý chàng tựa sắt đá, sẵn sàng đập tan mọi giới luật đã thọ nhận từ ngày bước chân vào Phật môn. Chẳng màng tất thảy, không quản cái giá phải trả, chàng từng bước vững chãi tiến về phía nàng.
Đối diện với ánh mắt đầy kinh ngạc của nàng, chàng biết mình không nên đường đột, đáng lý phải cẩn trọng chọn lời, nhưng cuối cùng lại nghe thấy chính giọng mình run lên: “Hắn có phải là người trong lòng của em không?”
Nàng lập tức phủ nhận. Và từ khoảnh khắc ấy, chàng không còn phải kiêng dè gì nữa. Mỗi một người bị loại trừ, chàng lại tiến gần hơn với đáp án mà mình chưa từng dám chạm tới.
“Kết minh có rất nhiều cách.” Lạc Tương lặng lẽ nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm: “Chỉ cần em không muốn, thì không cần phải gả.”
Giọng chàng vẫn bình tĩnh, ôn hòa như cũ, nhưng Sương Mai nghe mà sống mũi cay xè. Phụ vương chọn cho nàng thanh mai trúc mã, Tam ca muốn nàng gả đi để có chỗ dựa. Kiếp trước là mẫu thân, kiếp này là Lý Diệu, tất cả đều dùng gia sự, quốc sự để ép nàng, vừa uy hiếp vừa dụ dỗ. Nhưng chàng là người đầu tiên, cũng là người duy nhất nói với nàng rằng nàng có thể tự mình lựa chọn, không cần thuận theo bất kỳ ai.
Đêm nay không trăng không sao, con ngựa nhỏ bị bóng đen khổng lồ của tường cung sừng sững bao phủ, từng chút từng chút chìm vào trong ráng đỏ như lửa đốt. Một mũi tên nhọn xé toạc ráng chiều như máu, cắm phập xuống ngay trước vó ngựa, chặn ngang đường đi.
Con tuấn mã nâu đỏ đang phi nước đại kinh hãi chồm lên, kịp thời dừng lại. Sương Mai chậm rãi xuống ngựa, đảo mắt nhìn quanh, trông thấy vô số mũi tên từ trên lầu cao của vương cung chĩa xuống. Những mũi tên bạc loang loáng phản chiếu ánh chiều tà đỏ quạch như máu, tựa những vì sao rơi rực lửa vây kín hai người.
Tâm cơ Lý Diệu thâm sâu, vốn đã bố trí trọng binh tại hiện trường đại hôn. Nàng biết, chỉ cần Lạc Tương ra lệnh, hàng vạn viện binh sẽ xông tới vì chàng. Chàng nắm ưu thế tuyệt đối về binh lực, muốn áp chế Lý Diệu tại vương đình cũng chẳng khó khăn gì.
Nhưng lúc này, nàng lại nhìn thấy sự do dự trong mắt chàng. Chàng không muốn khai chiến, cũng giống như nàng, đều không muốn thấy vương đình Ô Tư máu chảy thành sông. Với binh lực tập kết hôm nay, cường công vương đình là điều dư sức, nhưng chàng lại chọn cách để sứ thần và binh sĩ ẩn trong tượng Phật trà trộn vào, chỉ để giảm thiểu thương vong đến mức thấp nhất.
Phật tử có thủ đoạn Kim Cang, nhưng cũng mang tâm địa Bồ Tát. Đó chính là lòng từ bi của người tu Phật.
Màn đêm nặng nề buông xuống mái điện vương cung. Từ xa, Sương Mai nhìn thấy Lý Diệu trong bộ hỉ phục màu xanh đen đứng trước thềm ngọc, cao giọng quát xuống:
“Buông nàng ra, ta sẽ ngưng chiến. Nếu Phật tử không chịu, chúng ta sẽ tử chiến tại đây để máu nhuộm đỏ vương đình!”
Lạc Tương phóng mình xuống ngựa, dang tay áo rộng che chắn nàng phía sau. Thần sắc chàng đoan nghiêm, lạnh lùng như sương tuyết, một câu nói thốt ra liền khiến tim nàng run rẩy:
“Nàng không phải quân cờ, không thể đem ra trao đổi hay tính toán.”
Lý Diệu nheo mắt, ánh nhìn sắc lạnh như dao lướt qua hai người đang đứng sát bên nhau. Khóe môi hắn siết chặt rồi từ từ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Hắn là hoàng tử một phương, quý nữ muốn gả cho hắn nhiều không đếm xuể. Vậy mà tân nương hắn vừa ý nhất lại công khai bỏ trốn cùng Phật tử ngay trong đêm đại hôn khiến hắn mất sạch thể diện.
Binh lực không bằng người, tân nương lại hối hôn, hận ý trong lòng dâng cao đến cực điểm. Năm ngón tay Lý Diệu siết chặt thành nắm đấm, khớp xương kêu răng rắc, hắn bỗng nổi giận, gầm lên:
“Thân là Phật tử mà lại có thể vì một nữ nhân mà bỏ mặc chúng sinh, coi thường tính mạng của muôn người trong vương đình sao? Một khi khai chiến, mỗi người chết đêm nay đều do ngươi phạm sát giới, tự tay gây nên tội nghiệt!”
Trong đám đông dấy lên một trận xôn xao. Sắc trời đã hoàn toàn sụp tối. Giữa màn đêm, Lạc Tương nhìn thẳng về phía trước, gạt đi những ánh mắt soi xét xung quanh, khẽ lắc đầu. Gương mặt cương nghị lạnh lùng, chàng trầm giọng hỏi:
“Quân Đại Lương trong thành hiện tại là nỏ mạnh hết đà, nếu đánh tiếp chỉ chuốc lấy sự tổn hại cho cả hai, hà tất Hoàng tử phải ép mình đến bước cá chết lưới rách thế này?”
“Muốn ta buông tha những người khác cũng được thôi.” Lý Diệu cười lạnh, vuốt nhẹ giáp tay thêu long văn rồi đột ngột xòe bàn tay ra. Đám cung thủ chờ lệnh lập tức vào vị trí, hàng loạt mũi tên nhọn hoắt đồng loạt chĩa thẳng về phía Lạc Sương Mai.
“Nữ vương Ô Tư tự ý đào hôn, vứt bỏ minh ước, chẳng lẽ không cần trả giá sao? Mũi tên này, ta sẽ dùng để dập tắt mối hận trong lòng.”
“Phật tử, ngươi chọn đi.” Lý Diệu nhếch môi đầy hiểm độc: “Ngươi cứu muôn dân trong vương đình này hay cứu một mình nàng?”
Một câu nói đủ để đâm thấu tim gan. Sương Mai hiểu rõ ý đồ của Lý Diệu, mồ hôi lạnh lập tức thấm ướt lưng áo.
Lý Diệu biết binh lực không bằng Lạc Tương nên mới dùng kế này buộc chàng phải khuất phục. Hắn là kẻ sát phạt quyết đoán, hai đời chinh chiến, coi mạng người như cỏ rác, nhưng Phật tử thì không thể.
Nếu Lạc Tương chọn nàng, nghĩa là chàng bỏ mặc thương sinh, từ nay gánh trên lưng tội danh sát nghiệt nặng nề. Nếu chàng từ bỏ nàng, Lý Diệu lại muốn tận mắt chứng kiến hai người từ đây rạn nứt, không còn đồng lòng. Đây chính là độc kế giết người tru tâm.*
(*) Giết người tru tâm: Tru tâm ở đây có nghĩa là diệt tận gốc từ trong tâm khảm. Nó không chỉ làm đau, mà còn phá hủy niềm tin, lý tưởng, và danh dự của một người, khiến họ sống mà như chết, hoặc phải sống trong sự dằn vặt, tự ghê tởm bản thân suốt đời.
Trong khoảnh khắc, vương cung Ô Tư rộng lớn trở nên tĩnh lặng như một tòa thành chết. Vô số ánh mắt dồn về bóng người áo trắng đứng giữa sân. Cả ngàn quân binh đều nín thở.
Sương Mai quay đầu nhìn, thấy gương mặt vốn vô cảm của Lạc Tương nay phủ một tầng lạnh lẽo, đôi mày dưới bóng đêm trở nên sắc bén vô cùng. Chàng cũng quay sang lặng lẽ nhìn nàng. Trong ánh nhìn không lời ấy, nàng hiểu được lựa chọn của chàng, cũng thấu rõ nỗi giằng co trong lòng chàng.
Chàng có thể đến cứu mình đã là quá đủ rồi… Ta không còn gì phải hối tiếc. Sương Mai khẽ nhủ trong lòng.
Gió đêm thổi tung tay áo rộng của chàng. Lạc Tương đứng đó sừng sững như núi, bất động hồi lâu, rồi chậm rãi khép đôi mắt thâm trầm lại. Khi mở mắt ra lần nữa, ánh nhìn đã trở nên tĩnh lặng như mặt nước, chàng nói:
“Ngưng chiến.”
Sương Mai thở phào một hơi dài, khẽ mỉm cười. May quá… chàng đã chọn cứu muôn dân trong vương đình này. Nếu chàng chọn nàng, chàng sẽ không còn là vị Phật tử Lạc Tương mà nàng đem lòng yêu suốt hai đời nữa.
Sương Mai nhắm mắt, bước ra phía trước một bước, dõng dạc nói:
“Là ta hối hôn, lỗi do ta. Ta không muốn liên lụy đến bất kỳ ai. Mũi tên này, ta sẽ tự mình gánh chịu.”
Lý Diệu trợn to mắt, cánh tay nổi gân xanh run lên rồi bỗng bật cười lớn: “Lạc Sương Mai, nàng thà chết dưới mũi tên của ta cũng không chịu gả cho ta sao?”
Sương Mai hất cằm, đường nét gương mặt vẽ nên một đường cong tuyệt đẹp, nàng cười ngạo nghễ: “Ta đã là Vương của Ô Tư. Nếu ngay cả hôn sự của mình cũng không thể tự quyết thì làm sao có thể cai quản một quốc gia?”
Lời của Lạc Tương vẫn còn vang bên tai, chỉ cần nàng không muốn, nàng không cần phải gả. Kiếp này, nàng có quyền quyết định hôn sự của chính mình, có thể sống theo ý mình mong muốn.
“Vương, không thể!” Trâu Vân dẫn quân tuốt đao xông lên bảo vệ nàng. Sương Mai giơ tay ngăn lại. Nàng đứng trước mọi người, thần sắc bình thản không hề lộ chút sợ hãi:
“Hôm nay ta cam tâm nhận một mũi tên của Điện hạ, chỉ mong có thể dập tắt cơn giận của ngài. Mong Tứ hoàng tử giữ lời hứa, sau mũi tên này, bất kể ta sống hay chết, xin Điện hạ lập tức lui binh, không được làm tổn hại đến thần dân của ta dù chỉ một chút và rời khỏi vương đình Ô Tư ngay lập tức.”
Chứng kiến cảnh ấy, cả văn võ bá quan Ô Tư lẫn sứ thần các nước đều xúc động khôn nguôi. Ai có thể ngờ vị Vương nữ hoang dâm mà họ từng coi thường bấy lâu nay lại coi họ là con dân, cam lòng vì họ mà đón lấy một mũi tên. Đám đông dấy lên xôn xao, thậm chí có người lớn tiếng quát tháo, phản đối quân Lương ngạo mạn.
Cung thủ bên cạnh Lý Diệu khựng lại, mồ hôi trong lòng bàn tay thấm ướt dây cung, hắn thấp giọng xin chỉ thị: “Điện hạ… có bắn không?”
Một thân vệ khác nói khẽ: “Điện hạ lời vàng ý ngọc, nếu lúc này dừng tay, uy danh Đại Lương biết đặt ở đâu?”
Lý Diệu nheo mắt, khớp ngón tay vì siết chặt mà trắng bệch. Hắn vốn nghĩ Phật tử sẽ từ bỏ nàng, nhưng không ngờ nàng lại cam tâm nhận mũi tên này. Trước mặt hàng vạn người, lời đã nói ra không thể thu lại, nếu không, quân uy Đại Lương làm sao đứng vững ở Tây Vực?
Nàng dám ngỗ nghịch hắn đến vậy, hắn nhất định phải để nàng nếm trải cảm giác bị bỏ rơi trước mặt tất cả mọi người. Để nàng biết, kẻ cuối cùng quay lưng với nàng chính là vị Phật tử mà nàng luôn khắc ghi trong lòng chứ không phải hắn. Nhưng dù nàng tuyệt tình với hắn, hắn vẫn không nỡ khiến nàng bị thương nặng. Mũi tên này, coi như một lời cảnh cáo.
“Không được để nàng bị thương nặng, chỉ cần răn đe.” Giọng Lý Diệu lạnh thấu xương: “Nếu để ta thấy một giọt máu của nàng thì ngươi mang đầu tới đây gặp ta.”
Bàn tay cung thủ đẫm mồ hôi, cầm cung mà run rẩy không thôi. Hành quân nhiều năm, hắn chưa từng nhận mệnh lệnh nào quái dị đến vậy. Bảo hắn một mũi tên đoạt mạng người thì không khó, nhưng bắn mà không được làm tổn thương, lại càng không được thấy máu, kỹ nghệ này quả thực khó như lên trời.
Gió lộng trên đình lâu, bóng đêm phủ kín vạn dặm. Vệt nắng cuối cùng nơi chân trời như ngọn lửa rực cháy, thiêu đỏ cả vòm không trung, đẹp đến chói mắt, mà cũng bi tráng đến nghẹn lòng.
Dưới thềm ngọc, Sương Mai nhắm nghiền hai mắt lắng nghe tiếng mũi tên xé gió lao đến.
Âm thanh ấy rất khẽ như tiếng ve đột ngột tắt giữa đêm hè, lại như dây đàn bỗng đứt phựt dưới đầu ngón tay. Nàng quá quen thuộc, bởi ở kiếp trước nàng cũng từng nghe thấy nó.
Nàng đứng lặng chờ đợi trong tĩnh mịch, cho đến khi vài giọt máu nóng bắn lên gò má.
Sương Mai chậm rãi mở mắt. Đập vào mắt nàng là một bóng người áo trắng lạnh lẽo như ngọc chắn ngay trước mặt. Vạt áo vốn thanh sạch thoáng chốc đã bị máu tươi nhuộm đỏ thẫm.
Dòng máu ấm nóng tràn ra như thiêu như đốt khiến da thịt nàng bỏng rát, nhưng toàn thân nàng lại lạnh buốt, cái lạnh thấm sâu tận xương tủy.
“Lạc Tương!” Sương Mai thét lên, nhào tới. Mũi tên vốn nhắm vào nàng giờ lại cắm sâu vào lồng ngực chàng. Nỗi kinh hãi tột độ bóp nghẹt trái tim, nàng run rẩy hỏi:
“Vì sao…?”
Lạc Tương nhìn thiếu nữ đột ngột lao vào lòng mình, đôi mày khẽ nhíu như thể nàng vừa hỏi một câu quá đỗi ngây ngô. Bàn tay phải đang buông thõng của chàng chậm rãi nâng lên, ôm lấy bờ vai run rẩy của nàng, khẽ đáp:
“Bởi vì… em cũng là một trong những chúng sinh của ta.”
Phật độ chúng sinh, cũng độ một người. Nếu thế gian không thể vẹn toàn, chàng cũng sẽ không vì thiên hạ mà từ bỏ nàng. Nếu không thể chọn nàng… vậy thì chàng sẽ thay nàng gánh chịu.
Sương Mai sững sờ, nước mắt trào ra không kìm được. Nàng khản giọng gọi lớn: “Y quan đâu?! Mau gọi y quan!”
Một đôi tay lạnh lẽo nắm lấy bàn tay đang hoảng loạn của nàng.
“Những lời ta nói tiếp theo, em phải nghe cho kỹ.” Lạc Tương ho ra một ngụm máu, dồn hết ý chí còn lại, nói: “Ngoài thành còn có ba đội thân quân của ta. Họ không thuộc Phật môn, có thể để em sai khiến.”
“Người Lương sẽ không dễ dàng bỏ qua. Nếu muốn ngồi vững vương vị, em phải mượn thế Bắc Hung để kiềm chế lẫn nhau…”
Chàng dường như không chống đỡ nổi nữa, hàng mi khép mở, gian nan mấp máy môi tiếp tục dặn dò từng chút một:
“Nếu Bắc Hung không tới, người Lương ép em thoái vị… hãy để Trâu Vân hộ tống em về Toa Xa. Ta có ân với vương thất nơi đó, họ nhất định sẽ bảo hộ em. Còn nữa… ở Toa Xa có tư khố của ta, đủ để nuôi thương đội và quân đội cho em… Sau này, dù em muốn làm gì… cũng đều có thể làm…”
Rốt cuộc chàng đã âm thầm sắp đặt bao nhiêu đường lui cho nàng mà nàng không hề hay biết?
Sương Mai không còn tâm trí đâu để nghe tiếp. Nàng nắm chặt tay chàng, nghẹn ngào: “Thù của phụ mẫu ta đã báo, vương vị này ta cũng có thể không cần. Thương đội của ta có thể kiếm đủ tiền… ta chỉ muốn đến Đại Uyên cưỡi tuấn mã, đến Cừ Lặc hái lựu, sang Cao Xương ngắm tượng Phật…” Nàng nghẹn lại, giọng run rẩy:
“Ta đã nói rồi mà… huynh đi cùng ta, được không?”
Nàng chìa ngón tay út ra, móc lấy ngón út của chàng, nức nở: “Huynh đã ngoéo tay với ta rồi… Khi được phong làm Phật tử, huynh phải mặc áo cà sa trắng như ngọc. Huynh tuyệt đối không được chết ở đây! Đợi đến ngày huynh trở thành Phật tử, vạn cuốn kinh thư huynh biên dịch sẽ truyền khắp Trung Nguyên, được muôn đời tụng niệm…”
Thấy đôi mắt chàng đang từ từ khép lại, Sương Mai thất thanh: “Huynh rõ ràng đã hứa với Tam ca ta là sẽ chăm sóc ta cả đời này. Huynh là người xuất gia, không được nói lời dối trá! Nếu huynh nuốt lời, ắt sẽ phải đọa xuống mười tám tầng địa ngục!”
Lạc Tương khựng lại rồi đột nhiên mỉm cười. Khóe môi tái nhợt bị máu nhuộm đỏ lộ ra một tia mãn nguyện. Nàng khóc thảm thiết quá… Chàng chưa từng thấy người vốn luôn kiêu ngạo, rực rỡ ấy lại có nhiều nước mắt đến vậy.
Ngón tay chàng khẽ động, muốn lau đi giọt lệ trên má nàng, nhưng khuôn mặt đẫm nước mắt của thiếu nữ dần trở nên mờ nhòe. Ý thức chàng như chìm dần vào bóng tối, cuối cùng nhắm nghiền hai mắt.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Những cánh quân có mặt tại đó vốn vì Phật tử mà đến đều kinh hãi biến sắc, đồng loạt tuốt đao, chĩa thẳng về phía quân Lương: “Người Lương to gan! Dám làm tổn thương Phật tử!”
Phật tử là hóa thân của Phật Đà nơi thế gian. Làm tổn thương Phật tử cũng là xúc phạm đến Phật Đà. Để thân Phật chảy máu là tội nặng nhất trong ngũ nghịch, ắt phải đọa vào địa ngục Vô Gián.
🦋 Có thể bạn chưa biết, ngũ nghịch là năm tội lớn nhất trong Phật giáo, bao gồm:
Giết cha, giết mẹ, giết bậc Thánh, cố ý làm thân Phật chảy máu như phá chùa chiền hoặc đập bể tượng Phật và cuối cùng là chia rẽ làm tăng đoàn bất hoà.
Ở đây Lý Diệu không đạp đổ tượng Phật hay chùa chiền, nhưng đánh đập người tu Phật cũng được coi là làm thân Phật chảy máu đấy ạ. Nhất là những người tu Phật ở bậc cao, điển hình là Phật tử Lạc Tương.
Lý Diệu cũng bị biến cố bất ngờ này làm cho sững lại. Hắn nhanh chóng ổn định lại hơi thở, nhìn chằm chằm vào bóng người áo trắng nhuốm máu kia một lúc rồi lấy lại vẻ bình thản.
“Mũi tên rõ ràng đã bắn lệch, căn bản hắn không thể chết được.” Hắn cười lạnh, giọng đầy khinh miệt: “Cho dù có chết thật… kẻ nào cản đường ta, đừng nói là Phật tử, dù là thần Phật giáng thế ta cũng sẽ giết sạch.”
Việc Phật tử bị thương không phải chuyện nhỏ. Đám thân vệ sợ đến tái mặt, nhìn nhau rồi đồng loạt quỳ xuống can gián: “Điện hạ, Tây Vực tôn Phật tử làm chí tôn. Nay đại quân đang phẫn nộ, lòng quân dâng cao, càng bi phẫn càng dễ liều chết. Hôm nay binh lực chênh lệch, chúng ta nên tạm thời rút lui thì hơn.”
Lý Diệu trầm ngâm một lát. Lúc này hắn đã trở thành mục tiêu của muôn người. Dù Lạc Tương không ra lệnh, gần vạn đại quân kia cũng sẽ vì Phật tử mà liều mạng với quân Lương. Kế ly gián trước đó coi như thất bại hoàn toàn. Quân tử không đứng dưới bức tường sắp đổ, Lý Diệu cân nhắc xong, lập tức để thân vệ hộ tống, nhanh chóng rút khỏi vương cung Ô Tư.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Đêm đó, tại tẩm cung vương điện Ô Tư.
Những dải lụa hỉ đỏ rực trên màn che đã được gỡ xuống. Những cây nến hỉ đỏ thẫm trên đế đèn vẫn còn cháy dở, chưa kịp thay. Đêm đã khuya, gió thoảng qua khiến ánh nến chập chờn lúc sáng lúc tắt.
Từ gian ngoài truyền đến giọng nữ cố ý hạ thấp, vẫn còn nghẹn lại: “Không đáng ngại sao…? Nếu không đáng ngại, sao đến giờ vẫn chưa tỉnh?”
Đám y quan quỳ đầy đất, nhìn nhau không dám đáp.
“Lui xuống hết đi.”
Đám y quan như được đại xá, lau mồ hôi lạnh trên trán, vội vàng lui ra ngoài. Cửa điện khép lại, trong phòng chìm vào tĩnh lặng. Một bóng dáng mảnh mai tiến lại gần, đổ bóng lên tấm màn sa lay động theo gió, mờ ảo như khói sương.
Sương Mai cẩn thận vén màn, cúi người chỉnh lại góc chăn cho người đang nằm trên sập. Nàng lặng lẽ ngồi bên mép giường, thân mình hơi nghiêng, một tay chống cằm tựa bên màn. Dải lụa nơi tay áo rủ xuống theo mái tóc đen khẽ lay động, bóng lưng mềm mại khẽ tựa bên vai chàng.
Hàng mi Lạc Tương khẽ run, chàng chậm rãi mở mắt.
“Huynh tỉnh rồi?”
Thấy chàng tỉnh lại, gương mặt thiếu nữ lộ rõ vẻ vui mừng, đuôi mắt ửng đỏ còn vương lệ. Thấy chàng khẽ nhíu mày, nàng vội hỏi: “Có chỗ nào không thoải mái sao?”
Lạc Tương gật đầu, giọng nói vì bị thương mà có vài phần khàn đặc: “Có một chuyện khó nói.”
“Chuyện gì?” Nàng bĩu môi, vẻ ngạc nhiên hiện rõ: “Huynh là Phật tử đa trí bậc nhất, còn có chuyện gì làm khó được huynh sao?”
Lạc Tương thản nhiên đáp: “Ở Thiên Phật Tự Kỳ Thành, có một tiểu sư phụ áo trắng… muốn vì em mà hoàn tục.”
Sương Mai chớp mắt, hai tay đan trước người vô thức siết chặt. Nàng không ngờ chàng vừa tỉnh lại đã nhắc đến chuyện này. Dĩ nhiên nàng biết chàng đang nói đến vị sư phụ áo trắng nào.
Khi còn ở trong ngôi chùa ấy, nàng tưởng chàng đã cứu mình khỏi tay Lý Diệu. Nghĩ rằng sáng sớm tỉnh dậy sẽ gặp lại chàng, nên vừa hửng sáng đã cố ý thay một bộ sam váy trắng như hoa lê. Khuôn mặt tái nhợt vì bị thương cũng được điểm chút phấn son cho thêm phần tươi tắn. Đôi môi đỏ nhẹ khiến nàng vừa có vẻ yếu ớt như Tây Thi khi bệnh, lại vừa mang nét linh động của tiên nữ Phi Thiên. Dọc đường trong chùa, quả thực không ít tăng nhân trẻ tuổi lén quay đầu nhìn nàng.
Kết quả… chỉ vì nhìn thấy vạt áo trắng như ngọc, nàng lại nhận nhầm người. Vì thế mới vội vàng rời chùa, trở về vương đình từ sớm để tránh mặt vị tiểu sư phụ kia.
Chuyện xấu lan xa, chuyện tốt lại khó truyền. Lạc Tương đang bế quan trong Phật tháp, sao lại biết rõ chuyện này đến vậy?
Lúc này, Sương Mai vì tâm tư nhỏ bé của mình bị vạch trần mà sinh ra vài phần chột dạ. Nàng mím môi quay mặt đi, lầm bầm: “Hắn muốn hoàn tục thì liên quan gì đến ta…”
Nàng cúi đầu, thân mình che khuất một phần ánh nến, chỉ còn lại ánh lửa le lói xuyên qua làn tóc, đổ bóng lên gương mặt chàng. Ánh sáng chập chờn khiến khung cảnh trở nên mơ hồ, phảng phất một tầng tình ý khó nói.
Sương Mai thấy lòng mình rối loạn, tim đập dồn dập, đứng dậy định rời đi như muốn trốn tránh.
Dải lụa trên ống tay áo bỗng nhiên bị kéo căng.
Tim nàng như ngừng đập. Nàng quay đầu nhìn qua lớp màn sa mờ ảo. Gương mặt chàng không rõ, chỉ có đôi mắt đen sâu thẳm sáng đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng.
“Không liên quan sao?” Chàng nhìn nàng, thần sắc bình tĩnh, hơi thở có phần nặng nề nhưng giọng nói vẫn trầm ổn: “Người ta vì em mà động tâm… sao có thể nói là không liên quan?”
![Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 59](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)