Trong cơn hoảng hốt, Lạc Sương Mai lại mơ thấy kiếp trước.
Khi mới vào hoàng cung Đại Lương, nàng không có tâm cơ sâu xa, cũng chẳng có thế lực chống lưng. Cậy vào sự sủng ái nồng nhiệt của Lý Diệu, ngay cả Hoàng hậu vốn nghiêm cẩn cũng đối đãi với nàng ôn hòa, mọi chuyện đều nhường nàng ba phần. Nàng nào hay, trong lúc vô tri vô giác, bản thân đã sớm kết oán khắp chốn, trở thành cái đinh trong mắt của biết bao người.
Tính tình nàng kiêu ngạo, cũng biết dùng chút thủ đoạn, nhưng chung quy chỉ là những trò tranh sủng vụn vặt, chẳng đáng đặt lên mặt bàn. Khi ấy nàng đâu hiểu chốn thâm cung hiểm ác, có những kẻ một khi không ra tay thì thôi, đã ra tay tất sẽ đoạt mạng người.
Đêm ấy canh khuya, Lý Diệu vì chiến sự nơi biên quan nên nghỉ lại Cần Chính Điện. Sau khi nàng vừa an giấc, cửa lớn tẩm cung bỗng bị người ta phá tung.
Đám cung nữ, nội thị nơm nớp lo sợ quỳ rạp hai bên, đón một đội nhân mã rầm rộ tiến vào. Dưới ánh đuốc sáng rực, nàng nhìn qua song cửa, thấy kẻ dẫn đầu khoác áo gấm dệt kim, bên trên thêu loan phượng tung cánh, ánh lửa hắt lên lấp lánh chói mắt.
“Hoàng hậu giá lâm!”
Cửa tẩm điện bị đá văng. Nàng bị ép rời sập, miễn cưỡng hành lễ với người tới. Hoàng hậu vẫn giữ dung nhan tinh xảo như mọi khi, nhưng sắc mặt lạnh như băng, không còn nửa phần hiền từ, nhất là nơi đuôi mắt khẽ nhếch lên, ẩn giấu sát ý khó che. Nàng ta để mặc Sương Mai quỳ dưới đất thật lâu không cho đứng dậy, rồi ung dung ngồi xuống, lập tức sai người lục soát cung điện.
Chẳng bao lâu sau, một tên nội thị tìm thấy dưới đệm giường của nàng một con rối vải chỉ bằng bàn tay. Trên con rối khắc một hàng chữ quái dị. Toàn bộ người trong điện sợ đến mức không dám thở mạnh, đồng loạt dập đầu xuống đất, run rẩy không thôi. Cả tẩm điện chỉ còn tiếng đuốc cháy lách tách, hắt sáng khóe môi đang khẽ cong lên của Hoàng hậu.
Lạc Sương Mai vẫn còn ngơ ngác, chẳng hiểu chuyện gì. Nàng sinh ra ở Tây Vực, vốn không biết việc này nặng nhẹ ra sao, càng không hay mấy chục năm trước, vụ án Vu cổ chấn động triều Đại Lương từng khiến một vị Thái tử, một vị Hoàng hậu cùng vô số công khanh đại thần bỏ mạng thế nào. Một đại tộc hiển hách vì đó mà diệt vong, xương trắng chôn vùi khắp chốn, đến nay trên con đường cung dường như vẫn còn vương mùi máu cũ.
Một tên thái giám thân cận bên cạnh Hoàng hậu chậm rãi bước tới trước mặt nàng, bóp giọng lanh lảnh:
“Xu phi Lạc thị vốn là yêu nữ man tộc, dám thi triển thuật Vu cổ trong hậu cung, mưu hại Hoàng hậu, tội đáng tru di, lập tức thắt cổ tại chỗ!”
Phía sau hắn, hai tiểu thái giám đã tiến lên, một kẻ cầm dải lụa trắng từng bước áp sát. Mấy tên khác lao tới đè chặt hai tay nàng, không cho giãy giụa.
“Không phải… Không phải ta!” Nàng còn chưa kịp nói trọn câu, dải lụa trắng đã siết chặt lấy cổ nàng.
Trong cơn giãy giụa, móng tay nàng cào mạnh xuống nền gạch để lại hai vệt trắng dài trên hoa văn hoa sen, tiếng cào rít chói tai vang dội khắp điện. Khi hơi thở dần cạn, đầu óc ngập trong một mảnh trắng xóa, nàng hoảng hốt nghe thấy một tiếng quát trầm thấp:
“Dừng tay!”
Bên tai vang lên tiếng bước chân chỉnh tề của thị vệ giáp trụ, ồ ạt tràn vào như thủy triều. Ngoài cửa điện sơn son hé mở, một thân ảnh áo trắng như ngọc bước tới, vạt áo viền vàng cuộn theo từng bước chân, tựa mây cuốn trời quang.
Dáng người ấy rất giống Lý Diệu, nhưng không phải hắn. Lý Diệu là đế vương, dù mặc thường phục cũng chỉ dùng tím hoặc đỏ sẫm, tuyệt đối không khoác màu trắng. Trong hoàng cung này, người dám mặc bạch y chỉ có một mình ngài.
Tựa như thần tiên giáng thế.
Đám người của Hoàng hậu khi nhìn rõ người tới đều hít vào một hơi lạnh, kinh hoàng thất sắc, đồng loạt quỳ rạp xuống đất. Tên đại nội hầu phản ứng nhanh nhất, vội vàng chạy tới đón, khom người thi lễ, cười mà không dám lộ răng:
“Quốc sư đại nhân, cơn gió nào lại đưa ngài đến đây?”
Ngài không buồn liếc hắn lấy một cái, ngài lướt thẳng qua rồi dừng lại trước mặt nàng. Sương Mai chỉ cảm thấy lực siết ở cổ chợt lỏng ra, uy áp từ người tới khiến hai tên thái giám hành hình run tay buông lỏng. Nàng dốc sức thoát ra, phủ phục trên mặt đất, lảo đảo bò về phía ngài.
Bốn phía lặng ngắt. Hơi thở của ngài trầm thấp như một tiếng thở dài lạc giữa đồng hoang vô tận. Nàng ngước khuôn mặt tái nhợt, siết chặt góc áo ngài, nước mắt tuôn rơi không dứt, liên tục lặp lại: “Ta không có… ta không có…” Giống như chỉ cần nói ra, thì nhất định ngài sẽ tin nàng.
Ngài không đáp. Những ngón tay rõ từng đường kinh lạc thong thả gỡ từng vòng lụa trắng quấn quanh cổ nàng. Chỉ một ánh mắt, mấy cung nữ lập tức tiến lên đỡ nàng lui ra, toán thị vệ theo ngài cũng bước lên che chắn phía trước.
“Hoàng hậu nương nương thật phô trương.” Giọng ngài đạm mạc, thong dong: “Chưa thẩm đã định tội sao?”
“Lạc thị là cung phi, lẽ ra phải giao Tông Chính Tự xét xử. Lại liên quan dị tộc, cần có Hồng Lư Tự tham gia, tam tư đồng nghị.” Ngài khẽ dừng, ánh mắt lạnh đi: “Việc này, chưa đến lượt Hoàng hậu một lời quyết định đâu.”
Hoàng hậu bật dậy khỏi ghế, phất mạnh tay áo, cao giọng: “Bổn cung tọa trấn trung cung, phụng mệnh Bệ hạ quản lý hậu cung! Yêu nữ này xuất thân man di, tinh thông yểm thắng, dùng Vu cổ nguyền rủa bổn cung , tội không thể dung tha!”
“Vu cổ?” Ngài khẽ cong môi như cười mà không cười, giơ tay nhận lấy con rối từ tay thị vệ, thuận tay liếc qua một lượt, liền hờ hững kết luận: “Bát tự không đúng.”
“Trên đó chính là bát tự của bổn cung. Tiện nhân kia nguyền rủa ta, sao lại không đúng?” Hoàng hậu lạnh lùng vặn hỏi.
“Lạc thị không thông Hán văn. Chữ nghĩa của nàng đều do ta đích thân dạy.” Ngài liếc nhìn Hoàng hậu, giọng nói dần lạnh đi: “Chữ ‘Canh’ trong bát tự của nương nương ta chưa từng dạy qua, nàng không thể viết được.”
“Hơn nữa…” Ngài tỏ rõ vẻ mất kiên nhẫn, tiện tay ném con rối sang một bên, lạnh nhạt nói: “Nét chữ mô phỏng vụng về như vậy chỉ cần tìm người đối chiếu là biết ngay không phải do nàng viết.”
“Muốn biết rốt cuộc là ai viết, ai hành Vu cổ…” Ngài buông một câu nhẹ như gió thoảng: “Chỉ cần tra xét là rõ.” Dứt lời, toán thị vệ phía sau lập tức tiến lên, áp giải toàn bộ người trong cung ra ngoài.
“Ngươi, ngươi…!” Hoàng hậu nghiến răng, sắc mặt tái xanh, giọng đầy oán hận: “Ta nhất định sẽ bẩm báo với Bệ hạ!”
“Bệ hạ lúc này vẫn đang ở Ngự Thư Phòng.” Ngài thong thả xoay xoay viên tràng hạt lưu ly trong tay, giọng điệu lạnh nhạt mà ung dung: “Hoàng hậu nương nương nếu không phục, cứ việc tự mình đến thỉnh Bệ hạ định đoạt.”
Ngài cố ý dừng lại một nhịp, ánh mắt sâu thẳm như giếng cổ: “Nhưng… Vi thần khuyên nương nương, lời nói và việc làm vẫn nên cẩn trọng. Ba thành biên giới phía Bắc đang bị Bắc Hung quấy nhiễu. Đại tướng quân lại nhất quyết không chịu xuất binh, Bệ hạ hiện vẫn đang nổi giận.”
“Chi bằng nương nương khuyên phụ thân cùng huynh trưởng của nương nương xuất binh bình định, giúp Bệ hạ nguôi giận thì đó mới là thượng sách.”
Sự việc sau đó được tra rõ, quả thực là do một kẻ thân cận trong cung nàng gây ra, nhưng kẻ đó nhất quyết không khai chủ mưu đứng sau. Sương Mai chịu ấm ức, dĩ nhiên liền tìm đến Lý Diệu khóc lóc kể lể.
Bên trong bình phong Ngự Thư Phòng, Lý Diệu ôm lấy bờ vai gầy đang run rẩy của nàng. Những vết chai mỏng nơi đầu ngón tay hắn khẽ lướt qua vệt đỏ trên cổ nàng, vừa rát vừa đau. Giữa mày hắn thoáng hiện một tia tàn bạo, siết nàng vào lòng, môi răng kề sát bên tai nàng, thấp giọng thì thầm:
“Trẫm còn phải dựa vào mẫu tộc của Hoàng hậu… nàng tạm thời cố nhẫn nhịn một chút.”
Tay hắn gạt mái tóc dài của nàng sang một bên, quấn quanh ngón tay, từng vòng siết chặt. Cách một bức bình phong, bên ngoài là quần thần đang nghị sự. Thấy tình cảnh kiều diễm ấy, tất cả đều đồng loạt đứng dậy, lặng lẽ cáo lui.
Thoáng nhìn qua khe cửa, nàng thấy một bóng hình trắng trong như ngọc đứng lặng hồi lâu dưới hiên hành lang, rồi lặng lẽ quay gót. Khi người ấy rời đi, vạt áo cà sa khẽ lay động, cánh hoa lê trắng ngoài hiên cũng rụng rơi đầy đất.
Mãi về sau nàng mới biết, ngài đã bị Lý Diệu hạ lệnh phạt trượng. Hắn mượn danh nghĩa trị tội ngài tự ý xông vào cung cấm đêm khuya, phá vỡ phép tắc cung đình, nhưng thực chất là bởi chiến sự phương Bắc đại thắng, Lý Diệu muốn lấy lòng mẫu tộc của Hoàng hậu nên mới đem ngài ra làm nơi trút giận.
Ngày hôm đó dưới hình trượng, bộ bạch y như ngọc của ngài nhuốm đầy máu loang lổ, phải nghỉ triều liền ba ngày. Ngài xả thân cứu mạng nàng… vậy mà nàng đến một lời cảm tạ cũng chưa kịp nói.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Kiếp này.
Từ khi gặp lại Lạc Tương, ở bên chàng nàng luôn cảm thấy lòng mình an định như nước lặng, đã rất lâu rồi không còn mơ thấy bi thương của kiếp trước nữa.
Thế nhưng dáng vẻ quá đỗi tương tự trước mắt khiến nàng thoáng chốc thất thần.
Trong cơn mê loạn, Lạc Sương Mai ngỡ như mình lại bị kéo về hoàng cung Đại Lương năm xưa, bốn bề tường son cao vút vây kín, không lối thoát. Có kẻ xông vào điện muốn sát hại nàng, nàng còn chưa kịp thở dốc, dải lụa trắng đã siết chặt lấy cổ, không ngừng thít lại.
Sương Mai đau đến cứng đờ, tay chân lạnh buốt, mồ hôi lạnh thấm ướt mái tóc rối bời. Sợi tóc ấy bị kẻ vừa tới cuốn quanh đầu ngón tay, chậm rãi vuốt ve.
Không… không phải chàng. Chàng chưa từng đường đột, thất lễ với nàng như vậy. Kẻ thích đùa nghịch mái tóc nàng… chỉ có người kia.
Lạc Sương Mai chợt bừng tỉnh. Nàng định thần, bàn tay giấu dưới chăn gấm lặng lẽ lần xuống dưới gối, siết chặt chiếc trâm ngọc giấu sẵn, đột ngột đâm mạnh về phía kẻ trước mặt.
Ngay khi mũi trâm vừa rạch rách lớp gấm thêu vân mây nơi ngực đối phương, cổ tay nàng đã bị hắn chộp lấy. Một vệt máu đỏ theo lòng bàn tay hắn chảy dài xuống. Sương Mai sững sờ. Chiếc trâm ngọc bị bẻ gãy làm đôi, rơi xuống đất phát ra một tiếng “keng” sắc lạnh.
“Ta và Vương nữ vốn duyên mỏng, gặp nhau vài lần.” Giọng Lý Diệu trầm thấp vang bên tai nàng: “Nàng với ta có thù oán gì mà lần nào cũng muốn dồn ta vào chỗ chết vậy?”
Hắn không những chưa chết mà còn suốt đêm gấp rút trở về vương đình. Sương Mai kinh hãi vô cùng, lùi thân mình về phía sau. Nàng vừa định mở miệng gọi người, bàn tay đẫm máu kia đã bịt chặt miệng nàng lại.
Mũi đao trong tay hắn đã kề sát cổ nàng. Mỗi nhịp mạch đập ở cổ họng đều chạm phải cái lạnh buốt thấu xương của lưỡi đao. Sương Mai chợt hiểu, trong khoảng thời gian này, Lý Diệu hẳn đã nhận ra sát ý của nàng. Nàng không biết đêm nay hắn muốn làm gì. Nhưng nếu còn chọc giận hắn… E rằng lần này hắn sẽ thật sự xuống tay.
Hắn đã từng giết nàng một lần, lần thứ hai, chắc chắn càng không nương tay.
Sương Mai cố nuốt xuống nỗi sợ đang dâng lên trong cổ họng, thấp giọng nói: “Ngươi đừng hành động hồ đồ. Chỉ cần ta kêu lên một tiếng, người của ta xông vào ngươi cũng khó mà thoát chết.”
“Đừng tưởng rằng nàng thay toàn bộ Cấm quân bằng người của mình thì vương tọa Ô Tư này đã thuộc về nàng.” Lý Diệu hừ lạnh, hơi thở nóng rực phả sát bên má nàng: “Ô Tư từ lâu đã nằm trong tay Đại Lương. Mẫu thân nàng – Thừa Nghĩa Công chúa – không thừa nhận nàng là Vương. Không có sự chống lưng của Đại Lương nàng nghĩ mình còn ngồi vững được bao lâu?”
“Đại nhân đến đây là muốn bàn điều kiện sao?” Sương Mai xoay chuyển tâm trí cực nhanh, liền nương theo thế trận mà nói tiếp: “Giặc Bắc Hung tàn bạo vô cùng, nhiều năm qua nô dịch Tây Vực khiến oán hận chất chồng như núi. Nếu đại nhân muốn thống nhất dải đất này, ta nguyện dốc toàn lực quốc gia Ô Tư để trợ giúp ngài.” Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, gằn từng chữ: “Chỉ cần… ngài chịu buông tha cho ta.”
“Nàng quả thật thông minh, biết cũng không ít nhỉ.” Trong bóng tối, thân hình cao lớn của Lý Diệu in lên màn sa như một cái bóng đè nặng, lặng lẽ nhìn nữ tử đang cảnh giác co mình trong trướng.
Hắn mơ hồ nhận ra người trước mắt đã không còn là nàng của kiếp trước. Nàng của hiện tại nhạy bén hơn, ra tay tàn nhẫn hơn, mà cũng lạnh lẽo hơn. Dù mũi đao đã kề cổ, nàng vẫn có thể bình tĩnh cân nhắc lợi hại, tính toán từng bước, nhưng lại không còn chút sinh khí, cũng chẳng còn vẻ tùy hứng năm nào.
Trong ký ức của hắn, lần cuối cùng nhìn thấy một nàng “sống” như vậy là ở lãnh cung, nơi hắn từng dốc hết tâm lực bảo hộ. Một nữ tử kiêu căng ngang ngược như nàng, váy áo lấm lem, trâm ngọc rơi rụng, đôi mắt đỏ hoe vì bi phẫn nhìn hắn, vừa hận vừa cầu xin hắn buông tha.
Về sau, hắn dùng đủ mọi cách, trăm phương nghìn kế che chở nàng trong lòng bàn tay, vậy mà nàng vẫn chết ngay trước mắt hắn, một mũi tên xuyên tim. Khi ấy, bậc quân vương dù có che trời lấp đất cũng chẳng thể cứu vãn, chỉ biết nuốt nước mắt vào trong, bất lực nhìn người thương ra đi mà không cách nào giữ lại
Đợi đến khi hắn củng cố đế quyền, ngồi vững ngai vàng, giết sạch những kẻ từng hại nàng, nắm trong tay vạn dặm giang sơn thì cũng là lúc hắn cô độc đến tận cùng. Người từng dạy hắn cưỡi ngựa, bắt hắn dắt ngựa, gọi hắn là “mã nô”, cái người tùy hứng đến mức chẳng màng trời đất ấy đã không còn nữa. Chân trời góc bể, sinh tử cách biệt, không thể truy tìm.
Sống lại một đời, hắn dốc cạn tâm tư để được xuất hiện trước mặt nàng. Vốn tưởng sẽ lại thấy một Sương Mai thích làm nũng, thích ngang ngược như thuở nào, nhưng cuối cùng tâm nguyện ấy vẫn chẳng thể thành. Hắn đứng lặng, chẳng thể hiểu nổi mình đã sai tự bước nào.
Hôm nay, nghe chính miệng nàng thốt ra hai chữ ‘buông tha’, đôi tay hắn siết chặt đến mức các khớp xương trắng bệch, suýt chút nữa đã bóp nát chuôi đao bên hông.
“Chuyện kết minh lần này, chỉ lời nói suông thì chẳng lấy gì làm tin.” Hắn gằn từng chữ, giọng nói chậm rãi mà nặng nề: “Nàng hãy gả cho ta. Như thế, nàng vừa có được sự ủng hộ từ Đại Lương, lại vừa giữ vững được ngôi vị của mình.”
Sương Mai sững người, ngỡ như mình vừa nghe phải một chuyện nực cười nhất thế gian. Nàng lạnh lùng tránh ánh mắt hắn, cất giọng hờ hững: “Dẫu trong tay có binh quyền, đại nhân cũng chỉ là một sứ thần của Đại Lương mà thôi. Còn ta nay đã là Nữ vương của Ô Tư. Thử hỏi, ta dựa vào đâu mà phải gả cho ngài?”
Hắn sẽ không dễ dàng tiết lộ thân phận, nàng tin rằng chỉ một câu này thôi cũng đủ khiến hắn nghẹn họng.
Nhưng Lý Diệu lại trầm mặc hồi lâu, rồi thấp giọng: “Ta không phải sứ thần bình thường. Ta là Tứ hoàng tử Đại Lương – Lý Diệu. Lần này đến Tây Vực là để cùng mẫu thân nàng mưu đại sự.”
Hắn nhìn nàng: “Nàng gả cho ta, ta bảo đảm sẽ cho Ô Tư mười năm vô sự.”
Sương Mai không ngờ hắn lại lật bài ngay trước mặt nàng, nhất thời kinh ngạc. Hắn không hề đùa. Hắn thật sự muốn cưới nàng.
“Ta không gả.” Sương Mai rất nhanh đã lấy lại vẻ bình thản, sắc mặt không chút gợn sóng, nàng nói từng chữ một cách rành mạch: “Nếu Đại Lương nghi ngờ lòng trung thành của ta, ta nguyện cả đời này không lấy chồng, chẳng sinh con nối dõi. Sau khi ta nằm xuống, Đại Lương muốn lập ai lên ngôi cũng tùy ý. Nhưng nếu muốn ta để mặc cho Đại Lương định đoạt chuyện trăm năm…” Nàng nhìn thẳng vào hắn, ánh mắt lạnh tựa băng tuyết: “Thì đó chính là chuyện hão huyền nhất trên đời này.”
Lời lẽ của nàng kiên định tựa bàn thạch, mỗi câu thốt ra đều đanh thép như châu rơi ngọc nảy. Lý Diệu nhíu chặt đôi mày. Khi nàng ngẩng đầu nhìn hắn, hắn thấy rõ nơi đáy mắt ấy một tia căm hờn chẳng thể che giấu, tựa như mũi kim đâm thẳng vào trái tim hắn.
Vết thương cũ ngay trước ngực vẫn còn rướm máu, nay bỗng đau nhói như có ai đang xé toác tâm can. Hắn hơi cúi mình, từ phía cạnh giường lấn tới, hơi thở dồn dập áp sát vào nàng.
“Nàng nay đã là Vương, chuyện trăm năm của nàng xưa nay chưa bao giờ do một mình nàng quyết định.” Hắn bất chợt nhớ về kiếp trước, nhớ về kẻ mà nàng từng bất chấp tính mạng để bảo vệ. Nghĩ đoạn, nụ cười trên môi hắn dần trở nên lạnh lẽo: “Vậy ngoài ta ra, nàng còn muốn gả cho ai? Mà nàng… còn có thể gả được cho ai nữa đây?”
Hắn càng lúc càng ép sát. Sương Mai nhìn thấy rõ sự hung tàn đang dâng lên trong mắt hắn. Giọng hắn rất nhẹ, thậm chí là dịu dàng. Nhưng lại khiến người ta lạnh thấu xương tuỷ:
“Nàng chỉ có thể gả cho ta.”
Kiếp trước như thế, kiếp này cũng vậy.
“Quân đội của ta đã đóng quân bên ngoài vương đình. Chút binh lực cỏn con của nàng làm sao chống nổi quân Lương của ta, làm sao địch lại cả Đại Lương? Ta không ngại khiến cả cái vương đình Ô Tư này phải tắm trong biển máu thêm một lần nữa đâu.”
Sương Mai rũ mắt. Lý Diệu xưa nay nói được làm được. Tuy là đe dọa, nhưng lời hắn nói quả thực không sai. Thực lực nàng tích lũy suốt mấy tháng qua, đối phó với Lạc Tu Mĩ thì còn được, chứ chưa đủ để đương đầu với đội quân tinh nhuệ của Đại Lương đã đóng chốt tại Tây Vực bao năm nay.
Nàng vốn tính toán nghìn lần vạn lần, cho rằng có thể nhận được sự ủng hộ của mẹ đẻ để mượn sức Đại Lương lên ngôi, không ngờ lại bị bà cự tuyệt dứt khoát. Lý Diệu muốn nàng dùng hạnh phúc nửa đời sau làm cái giá để bảo vệ vương vị, nàng không muốn lại dẫm vào vết xe đổ. Hơn nữa, tâm cơ hắn thâm sâu, khó mà bảo đảm hắn sẽ không từng bước thâu tóm vương quyền của nàng giống như cách hắn đã làm với Lạc Tu Mĩ ở kiếp trước.
Nàng không còn cách nào khác, chỉ có thể tạm thời nhượng bộ. Nàng vẫn còn một đường lui cuối cùng. Sương Mai nuốt giận vào trong, cố ý hạ mình, dùng giọng điệu yếu thế để nói với hắn:
“Đại thù của phụ vương và huynh trưởng đã báo, vương vị này ta không cần cũng được. Ta nguyện trở về làm Vương phi Toa Xa, không can dự vào cục diện của Đại Lương tại Ô Tư nữa. Thỉnh đại nhân thả ta ra khỏi thành, cho ta trở về Toa Xa.”
Ở vương tự Toa Xa, tuy tiếng chuông sớm trống chiều thường làm phiền giấc mộng thanh tĩnh của nàng, nhưng nơi đó có hoa quả ngọt lành quanh năm, có hương thơm của lá tiêu và hoa hạnh đầy sân. Nàng nhớ tới dáng vẻ tập trung trang nghiêm khi giảng kinh của chàng, đôi mày thanh tịnh đạm bạc khi tụng niệm. Vạt áo trắng như ngọc phất phơ trong gió, mang theo đầy hoa rụng tiến về phía nàng, tựa hồ cả đời này vẫn mãi thanh khiết, chẳng vướng bụi trần.
Còn nàng, đôi tay đầy máu, bị vây hãm trong chuyện cũ, chấp mê bất ngộ. Cổ họng Sương Mai chát đắng, trong khoảnh khắc nàng bỗng chẳng còn mong cầu điều gì nữa, chỉ muốn lập tức trở về bên cạnh người kia.
Nghe thấy bốn chữ “Vương phi Toa Xa” thốt ra từ miệng nàng, Lý Diệu nheo mắt, nhìn chằm chằm nàng một lát, bỗng nhiên lấy từ trong lòng ra một chiếc trâm vàng, ném xuống trước mặt nàng, giận dữ quát:
“Ta và nàng sớm đã có trâm vàng làm minh chứng. Tờ hôn thư giữa nàng và cái tên Vương tử Toa Xa kia ta đã sai người đốt sạch, vốn không đưỡ tính nữa!”
Sương Mai nhìn chiếc trâm vàng trước mặt, đây chính là chiếc trâm hắn đã cướp khỏi búi tóc nàng trong lần gặp đầu tiên ở núi giả kiếp này. Khi ấy, Lạc Tương còn lạnh giọng quát Lý Diệu phải trả lại, nhưng vì nàng sợ hắn động thủ nên đã để hắn mang đi.
Rất nhiều lần cách Lạc Tương nhìn nhận sự việc quả thực nhìn xa trông rộng hơn nàng. Nàng không ngờ hôm nay mình lại vì một chiếc trâm vàng mà không thể quay về. Lý Diệu đang giữ chiếc trâm của nàng, đó chính là điểm yếu. Thế lực Đại Lương quá lớn, người dân Toa Xa ắt sẽ cho rằng nàng là kẻ lật lọng, muốn bắt cá hai tay giữa Toa Xa và Đại Lương. Nàng không thể trở về với thân phận Vương phi Toa Xa được nữa, chiếc trâm này đã chặt đứt đường lui của nàng.
Nàng muốn cướp lại chiếc trâm nhưng đã bị hắn nhanh tay thu mất. Lý Diệu sớm đoán được nàng sẽ không từ thủ đoạn mà cướp đoạt, lúc này hắn cong môi cười như không cười, lạnh lùng nói:
“Sau đại hôn, khi nàng đã trở thành thê tử của ta, ta sẽ trả lại cho nàng.”
Lý Diệu không ngờ có ngày mình lại phải dùng phương pháp hèn hạ như thế để cưỡng ép cưới nàng. Hắn nghĩ, chỉ cần cưới được nàng về trước, sau này sẽ dùng mọi sự yêu thương cưng chiều mà bù đắp, bù lại từng nỗi đau hắn đã gây ra ở kiếp trước, rồi nàng cũng sẽ dần chấp nhận hắn thôi.
Hắn đứng dậy rời khỏi sập, vén lại màn lụa cho nàng, bỗng nghe thấy giọng nàng trầm mặc đầy ưu tư:
“Đại nhân nhất quyết muốn cưới ta, có phải vì ta là Vương nữ Ô Tư không?”
Sương Mai hỏi một cách đầy thấp thỏm. Thiên hạ có biết bao nữ tử, kiếp này nàng không hề cứu mạng Lý Diệu, đôi bên mới gặp nhau vài lần chẳng có giao tình gì đáng nói. Nàng thực sự không hiểu nổi tại sao hắn lại khăng khăng đòi cưới nàng? Chẳng lẽ chỉ vì thân phận Vương nữ của nàng có thể giúp hắn dễ dàng khống chế Ô Tư? Nhưng kiếp trước hắn chẳng cần đến nàng cũng vẫn có thể thống nhất được Tây Vực kia mà.
Hắn khựng bước, chậm rãi nghiêng người lại, bóng dáng cao lớn đổ dài dưới ánh sáng mờ ảo bên ngoài màn. Ánh mắt lạnh lẽo của hắn thậm chí còn hàm chứa một nụ cười nhạt, hỏi ngược lại:
“Còn nàng? Nàng năm lần bảy lượt muốn giết ta rốt cuộc là vì sao?”
Sương Mai ngẩn người. Một suy đoán điên rồ nảy ra trong lòng nàng. Nàng nhìn chằm chằm vào bóng lưng hắn, một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân dâng thẳng lên đỉnh đầu, sống lưng lạnh toát, da gà nổi khắp người.
Chẳng lẽ… Lý Diệu cũng đã sống lại?!
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Sáng sớm hôm sau, Sương Mai bước ra khỏi vương điện với gương mặt phờ phạc sau một đêm dài thức trắng. Đón chờ nàng bên ngoài là toán thân vệ túc trực từ bao giờ. Những thiếu niên tuấn tú ấy nay đã rũ bỏ lớp y phục vấy máu đêm qua, thần thái ai nấy đều rạng ngời, oai phong lẫm liệt. Thấy nàng, họ lập tức vây quanh, xôn xao bàn tán với giọng phấn khích:
“Trong cung đồn rằng Hoàng tử Đại Lương muốn cưới Vương của chúng ta?”
“Vương gả cho Hoàng tử Đại Lương chẳng phải sẽ là Hoàng tử phi sao? Tương lai biết đâu còn trở thành Hoàng hậu nữa!”
“Ngươi nói gì vậy, Vương của chúng ta đã là Vương rồi, cần gì phải màng tới ngôi vị Hoàng hậu ấy?”
“Ngươi không hiểu rồi, Đại Lương đất rộng ngàn dặm, ruộng nước vạn mẫu, bách tính đều mặc lụa là, sung túc hơn cả vùng Giang Nam của chúng ta…”
Chỉ có Trâu Vân từ trong đám đông bước ra, bàn tay nắm chặt chuôi đao bên hông, lặng lẽ nhìn nàng, hỏi:
“Vương, người thực lòng muốn gả cho Tứ hoàng tử Đại Lương sao?”
Sương Mai im lặng không đáp. Nàng biết, chỉ cần nàng ra lệnh một tiếng, Trâu Vân và những người này sẽ không tiếc tính mạng mà liều chết một phen tại đây. Nhưng nhìn những ánh mắt chân thành và nhiệt huyết của họ lúc này, nàng không thể thốt nên lời.
Họ đã tắm máu chiến đấu, liều mình nơi hiểm địa để giành lấy vương vị này cho nàng. Họ tưởng rằng mình đã lập được công lớn, có thể vinh quy bái tổ, tiền đồ rộng mở, nào ngờ chỉ trong chớp mắt lại phải đối đầu với quân Lương, như lấy trứng chọi đá, khó tránh khỏi kết cục thương vong thảm hại.
Nếu nàng đủ nhẫn tâm để giẫm lên xương máu của họ, có lẽ nàng đã có thể chạy trốn về Toa Xa, sống đời bình lặng qua ngày. Thế nhưng, dù lòng dạ có sắt đá đến đâu, khi nhớ lại cảnh họ liều mình huyết chiến đêm qua, cung kính đưa nàng lên ngôi báu với tất cả niềm tin yêu và kỳ vọng, nàng không tài nào thốt ra lời yêu cầu ấy vào lúc này.
Nàng nhất định phải tạm thời giấu mình chờ thời rồi mới mưu tính chuyện ngày sau. Kết cục tệ nhất cũng chỉ là lại vào cung làm phi thêm một lần. Nhưng kiếp này, nàng không còn là món cống phẩm vô dụng, bất lực như trước. Nàng sẽ trở thành Vương của Ô Tư, bên cạnh có năng thần lương tướng, tay nắm binh quyền, cũng không còn mang tiếng ô danh vì quyến rũ Phật tử như đời trước. Những quân bài trong tay nàng sẽ ngày càng nhiều, không ai còn dám coi thường hay khinh mạn nàng nữa.
Đã không thể tránh khỏi, chi bằng thản nhiên đối diện. Tâm cảnh hỗn loạn suốt một đêm của Sương Mai dần lắng lại. Nàng đã trải qua kiếp trước, biết rõ kết cục, lúc này hít sâu một hơi, nói ra một câu định đoạt lòng người:
“Chỉ có kết minh với Đại Lương thì Ô Tư mới có thể trường tồn.”
Ô Tư có thể trường tồn, thì dòng máu đêm qua mới không uổng phí, những đau khổ nàng phải chịu mới không trở nên vô nghĩa. Trước đây nàng chỉ có tâm tư báo thù cho riêng mình, nhưng lúc này, dưới cánh chim của nàng đã có vạn dân Ô Tư cùng những tướng sĩ từng vào sinh ra tử với nàng.
Trong vương cung, cung nhân nối đuôi nhau tiến vào, bắt đầu treo lên những dải lụa nhung hoa rực rỡ trên những bức tường màu vàng minh hoàng. Những đế đèn chạm hình hoa sen mạ vàng cũng được thay bằng những cây hỉ chúc to bằng cổ tay trẻ nhỏ.
Đăng cơ xưng Vương, lại thêm chuyện hỉ sự, chính là song hỷ lâm môn.
Trong bầu không khí lụa đỏ ngợp trời, tràn đầy hỉ khí ấy, Trâu Vân đứng từ xa nhìn nàng hồi lâu, trước sau không nói một lời. Hắn thừa hiểu, nàng nói là “kết minh”, chứ không phải cam tâm tình nguyện gả đi. Giống như lần ở Toa Xa, nàng vì đại cục mà chấp nhận hạ mình xuất giá.
Suốt dọc đường đi, hắn đã thấy kỵ binh Bắc Hung cường đại, và cả quân đội Đại Lương còn cường đại hơn thế. Dù ở vương đình thế như chẻ tre, hắn vẫn cảm thấy bản thân thật nhỏ bé. Hắn chưa đủ mạnh, binh mã chưa đủ tinh nhuệ nên Vương của hắn mới phải hy sinh hôn sự để cầu lấy sự bảo toàn.
Thiếu niên trong bộ ngân giáp nổi bật xoay người rời đi, bất chợt giật phăng dải lụa hỉ đỏ thẫm đang buông rủ bên cạnh, ném mạnh xuống đất.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Ô Tư và Đại Lương kết minh, Nữ vương và Hoàng tử đại hôn, toàn bộ vương đình đắm chìm trong không khí vui mừng khôn xiết.
Sứ thần các nước nườm nượp kéo đến triều bái, cầm cờ tiết tiến vào vương đình. Từng hòm, từng hòm hạ lễ từ ngàn dặm đưa tới, ngựa thồ chen kín lối, xe loan nối đuôi chật đường. Các quốc gia Phật giáo ở Tây Vực gửi tới hạ lễ, phần lớn là tượng Phật đúc vàng nạm ngọc.
Từ sáng sớm, Lạc Sương Mai đã ngồi trong hậu điện, mặc cho nữ quan khoác lên người từng lớp, từng lớp hỉ phục. Đó là địch quan hà phi* hàng nhị phẩm, mô phỏng theo lễ phục Hoàng tử phi của Đại Lương. Lễ phục gấm thêu hoa sen tịnh đế viền vàng, thắt lưng đai ngọc bạch khuê không tì vết, chuỗi ngọc kết thành vòng, ngọc bội leng keng thanh thúy.
(*) Địch quan hà phi: Mũ phượng và khăn quàng
Nàng liên tục nghe thấy tiếng sứ thần chúc tụng vang lên từ tiền điện:
“Đại sứ nước Sơ Lặc mang theo một trăm người, dâng ba trăm tôn La Hán điêu khắc từ bạch ngọc!”
“Đại sứ nước Cao Xương mang theo năm mươi người, dâng một đôi Phật nằm bằng vàng ròng cao mười trượng!”
“Đại sứ nước Tinh Tuyệt mang theo một trăm người…”
Sương Mai khẽ đung đưa chiếc mũ phượng điêu kim đính minh châu trên mái tóc như mây, gương mặt hiện rõ vẻ mê mang. Nàng không biết khi phụ vương còn sống đã có giao tình gì với các nước này mà nay hạ lễ đưa tới đều hào phóng, xa xỉ đến mức khó tin. Nàng không tu Phật, cũng chẳng biết những tượng Phật này dùng để làm gì, chỉ thấy vật gợi người, tự chuốc lấy phiền não.
Cung nhân không hiểu vì sao nàng thẫn thờ, chỉ thấy sau khi trang điểm xong, nàng vốn đã phấn trang tuyệt sắc, da trắng môi hồng, nay khoác lên trang phục tân nương và uy nghi của một vị quốc quân lại càng thêm phần quốc sắc thiên hương, thanh khiết như trăng rằm, rực rỡ tựa ánh ráng chiều.
Đến lúc hoàng hôn, giờ lành đã điểm. Ánh tà dương buông xuống từ trời cao đầy cát vàng, phía chân trời ráng mây vạn trượng chiếu sáng đại địa.
Trước thềm ngọc, các sứ thần mặc thanh bào vân văn, tay bưng trượng, cầm tiết xếp thành một hàng, lặng lẽ hộ tống Tân vương nhập điện hành lễ.
Bóng chiều bảng lảng, nàng cầm chiếc quạt lụa màu yên sắc che mặt, giữa vòng vây của vô số gương mặt xa lạ bước lên bậc thềm. Ở cuối thềm, Lý Diệu khoác lễ phục xanh đen trang trọng, đầu đội miện quan đứng chắp tay chờ sẵn, khí chất long chương phượng tư, đẹp tựa thiên nhân. Thấy nàng đến gần, hắn chìa tay ra đón.
Lạc Sương Mai bỗng có cảm giác như đã trải qua mấy kiếp người. Tất thảy chuyện này rõ ràng giống hệt kiếp trước. Chẳng lẽ cuối cùng vẫn không thể tránh khỏi bước đường này sao? Vận mệnh mà nàng ra sức lẩn tránh, dù có đi ngàn vạn dặm đường cuối cùng vẫn bày ra trước mắt, không thể thoát khỏi sao?
Sự dũng cảm tích góp mấy ngày qua bắt đầu tan biến. Ở bậc thang cuối cùng, chân nàng khựng lại nhất quyết không muốn tiến lên, cũng không chịu nâng tay áo để đón lấy bàn tay hắn.
Giữa lúc ấy, từ phía sau bỗng vang lên những tiếng nổ kinh trời động địa, tựa như sấm dậy giữa thanh không. Sương Mai giật mình quay phắt lại, để rồi sững sờ chứng kiến những tòa tượng Phật khổng lồ đứng sừng sững ngoài điện đang ầm ầm đổ sập. Giữa làn khói bụi mịt mù và đống vụn nát của những kim thân vừa gãy đổ, vô số binh giáp bỗng từ đâu xông ra cuồn cuộn như thác lũ.
Mười nam nhân mang dáng dấp tướng quân xông lên dẫn đầu, binh kích trong tay va chạm nhau vang rền. Trong đó, một lão tướng nhảy vọt lên thềm đá, hướng về phía nàng hô lớn:
“Cao Xương Vương Quân, phụng mệnh Phật tử, tiến đến hộ giá Ô Tư Nữ vương!”
Tiếng hô như chuông đồng, đanh thép dũng mãnh, chấn động toàn trường. Giữa đám đông xem lễ, một nhóm sứ thần giật bỏ lớp lụa là bên ngoài, lộ ra tăng bào đỏ sẫm, chắp tay trước ngực, uy phong lẫm liệt, đồng thanh cao giọng:
“Võ tăng Tiềm Pháp Tự nước Sơ Lặc, phụng mệnh Phật tử, tiến đến cứu giá, cung chúc Ô Tư Tân vương Trường Lạc vô cực!”
Lời còn chưa dứt, hơn một nửa sứ thần trong sân đã xé bỏ lễ phục, lộ ra khôi giáp giấu bên trong, đao kiếm cung tên đồng loạt tuốt vỏ, trong chớp mắt tạo thành một biển hàn quang rực trời.
“Cửu vương tử nước Nào Kỳ mang theo thân quân, phụng mệnh Phật tử xuất binh, cứu giá Nữ vương!”
“Thanh Nghe Tự nước Nhược Khương, phụng mệnh Phật tử, tiến đến cứu giá Nữ vương!”
“Ba trăm Kim Cang nước Nhung Lư, phụng mệnh Phật tử, mặc cho Nữ vương sai phái!”
Tiếng hô vang dồn dập, chấn thiên động địa, tựa sóng lớn dời non lấp biển cuồn cuộn kéo tới. Ngay cả Trâu Vân vốn chưa cởi giáp trước điện cũng dẫn theo gần một ngàn Cấm quân phía sau, rầm rập tiến lên, quỳ một gối trước mặt nàng, dõng dạc:
“Ô Tư Vương Quân, vì Vương hộ giá!”
Tính sơ qua đám tinh binh lương tướng trà trộn trong hàng ngũ sứ thần cộng thêm toán quân ẩn trong hàng trăm tượng Phật, tổng cộng có tới hơn vạn người. Dù là một quốc gia Tây Vực cường thịnh, e rằng cũng khó có được binh lực hùng hậu đến vậy.
Lúc này, Lạc Sương Mai không còn tâm trí đâu để nghĩ đến binh lực. Nàng đứng giữa biển người mênh mông, giữa thiên quân vạn mã, không ngừng đưa mắt tìm kiếm. Nơi tầm mắt chạm tới, không phải cờ đỏ phấp phới thì cũng là sắc huyết y trầm đậm, nào thấy bóng dáng người nàng mong đợi đâu. Nàng liên tục quay đầu, những hạt minh châu trên mũ phượng đung đưa không dứt, ánh mắt nôn nóng quét qua, rồi lại nhanh chóng bị biển người nuốt chửng.
Tiếng ngựa hí vang trời át cả không gian, theo sau là tiếng vó ngựa phi nước đại dồn dập kéo đến. Trong khoảnh khắc thời gian như ngưng đọng ấy, cuối đội ngũ bỗng có sự chuyển động tựa như một con trường long hất đuôi rẽ lối. Dòng người tự giác lùi về hai phía, tản ra nhường đường. Nhìn từ thềm ngọc xuống, cả biển người như bị một bàn tay vô hình vạch đôi, tách ra một lối đi thẳng tắp.
Một bóng người trắng như ngọc phóng ngựa tiến vào giữa muôn vàn lớp người. Con chiến mã dưới thân là giống hãn huyết bảo mã nước Đại Uyên, toàn thân nâu đỏ nhưng bốn vó lại trắng như tuyết. Gió thổi qua, tà áo rộng phất phơ, tư thế hiên ngang thoát tục. Bộ bạch y tuyết sam được ráng mây tím đỏ nơi chân trời tôn lên, phảng phất ánh đỏ nhạt như sương chiều. Vẻ đẹp ấy, quả thực tựa như ngọc thụ quỳnh hoa, khiến người ta không khỏi say đắm.
Giữa muôn vàn ánh nhìn, chàng lẻ loi một mình tiến về phía nàng. Bình thản mà kiên định không lay chuyển. Dù vẫn là gương mặt đạm mạc ấy, đôi mắt thanh nhuận ấy, nhưng tất thảy dường như đã khác xưa.
Hai tay Lạc Sương Mai run rẩy, chiếc quạt lụa che mặt rơi xuống đất. Lòng nàng nóng lên, hốc mắt dâng trào những tia sáng lấp lánh. Người nàng muốn gặp nhất đã xuất hiện ngay lúc nàng bất lực nhất.
Mỗi khi nàng lạc bước, chìm sâu trong bóng ma của kiếp trước và suýt chút nữa lại đi vào vết xe đổ, chàng đều chẳng hề do dự mà xuất hiện, kịp thời kéo nàng ra khỏi vũng bùn lầy. Từ núi giả bên hồ ở vương đình Ô Tư, đến cửa ải Kỳ Thành gió bụi, hay cả lúc lâm nguy tại Tiên Nhạc Các, mỗi một lần, mỗi một dấu mốc, đều là chàng.
Vào lúc nàng phó mặc cho số phận, không thể chống lại vận mệnh, tưởng rằng lại phải rơi vào vực sâu của kiếp trước, chàng đã kéo nàng ra. Tựa như thần minh giáng thế, lại dường như là định mệnh chỉ thuộc về riêng nàng.
Sương Mai mím chặt môi, bức tường phòng bị trong lòng ầm ầm sụp đổ. Nàng bất chấp tất cả, chạy nhào về phía bóng hình trắng như ngọc ấy.
Lý Diệu đang đứng sững trước điện, thấy Lạc Tương xuất hiện liền sải bước định xông lên chộp lấy tay Sương Mai để kéo nàng ra sau. Trâu Vân tay mắt nhanh nhẹn vội vàng vung đao chặn ngang người hắn khiến hắn không thể chạm vào nàng.
Bước chân Lạc Tương không vì hắn mà dừng lại. Chàng đi đến trước mặt nàng, ghìm cương ngựa, khẽ hỏi:
“Hắn chính là người trong lòng của em sao?”
Sương Mai không ngờ câu đầu tiên chàng nói lại là câu hỏi này, nàng chưa kịp nghĩ ngợi đã lắc đầu liên hồi. Ngay khoảnh khắc nàng vừa phủ nhận, cả người bỗng chốc nhẹ bẫng, chàng đã vòng tay bế thốc nàng lên, đặt ngồi vững chãi ngay phía trước mình trên lưng ngựa.
Con tuấn mã nâu đỏ hí vang một tiếng, vó ngựa tung cao lao đi như gió cuốn. Thần trí Sương Mai chấn động, chưa kịp thốt nên lời kinh hãi nghĩ rằng hành động trước bàn dân thiên hạ thế này thật không ổn thì bên tai đã vang lên giọng nói trầm thấp của chàng:
“Nếu em đã phải gả cho người khác, chi bằng em hãy gả cho người mình thương.”
Tiếng vó ngựa dần xa. Phải một lúc lâu sau những người có mặt tại đó mới hoàn toàn hoàn hồn. Vương của họ ngay trong đêm đại hôn lại bị Phật tử công khai cướp đi trước mắt bao người?
Tác giả có lời muốn nói:
Mọi người thấy đoạn này có ngọt không?
Dương Giáng từng nói:
“Tình yêu cao nhất mà một người đàn ông dành cho một người phụ nữ là dạy cô ấy cách tự đứng vững trong cuộc đời, cho cô ấy năng lực, tài nguyên và sự giúp đỡ, để dù một ngày nào đó phải rời xa, cô ấy vẫn có thể sống đường hoàng, độc lập.”
Vì thân phận của mình, Lạc Tương biết có lẽ chàng không thể ở bên nàng suốt đời. Bởi vậy, chàng trao cho nàng vương vị Ô Tư. Thông qua việc để nàng trở thành Vương, chàng giúp nàng gột bỏ lệ khí, học cách yêu con người, yêu muôn dân, yêu đất trời, và cả chính bản thân mình.
![Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 58](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)