Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 57
SKSLTGCPT

[SKSLTGCPT] – Chương 57

Tác giả: Dư Hà Thích

5663 từ · 26 phút đọc

Sau Khi Sống Lại, Ta Gả Cho Phật Tử: [SKSLTGCPT] – Chương 57

Mây đen áp thành như mực đặc cuộn trào, cơn mưa xối xả nhốt cả tòa vương đình trong màn nước dày đặc. Những bức tường đất nện bị nước mưa thấm đẫm nhuộm thành màu đen kịt vẩn đục. Vài đốm lửa leo lét nơi góc thành bị gió thổi chao đảo, chực chờ tắt lịm.

Trong tiếng gió rít mưa gào, ánh lửa dần tiến lại gần. Lờ mờ thấy một đội người từ vương đình bước ra. Dưới lớp áo tơi rộng thùng thình, những dải la bào cẩm y, đai lưng nạm vàng bị mưa xối xả làm xám xịt, không còn chút ánh sáng.

Kẻ đến không dừng lại lấy một khắc, xuyên qua những con hẻm quanh co, cuối cùng bước nhanh vào một gian trạm dịch rộng rãi. Dưới hiên tranh, ngọn đèn đơn độc lay lắt, bị mưa gió vùi dập nhưng vẫn gắng gượng không tắt.

Lệ Anh sải bước vào phòng, cởi áo choàng sũng nước, phủi những giọt mưa đọng trên đai lưng nạm ngọc. Nhìn căn phòng tồi tàn, hắn “chậc” một tiếng khinh miệt rồi dời ánh mắt sang nam nhân đã đứng lặng từ lâu trong phòng.

“Thế nào rồi?”

Giọng nói bị tiếng mưa lấn át, trở nên trầm thấp, thoáng lộ vẻ nôn nóng.

Lệ Anh vốn đã nhận được mật hàm cấp báo từ nhiều ngày trước nên đã lập tức rời Toa Xa, không quản ngày đêm bí mật nhập cảnh Ô Tư, lúc này mới chậm rãi nói:

“Phật tử quả là thần cơ diệu toán. Biết Lạc Tu Mĩ sau khi đồng ý kết minh ắt sẽ ngầm giữ nàng lại làm con tin. Nếu không phải ta theo mật lệnh của ngài, mang theo hai bức quốc thư của Ô Tư tiên vương và phụ vương ta về hôn ước để gây áp lực thì vị Vương phi của ta e rằng đã bị vây trong vương đình, khó lòng thoát thân rồi.”

“Nàng không phải Vương phi của ngươi.” Lạc Tương mân mê viên lưu ly đen bóng trong tay, hững hờ liếc hắn một cái: “Ngươi thừa hiểu, đó chỉ là kế sách đối phó nhất thời mà thôi.”

Lệ Anh nhìn chằm chằm vào chén trà chưa hề động đậy bên tay chàng trên án, thẳng tay đoạt lấy uống cạn, cười nhạo một tiếng, trợn mắt nói:

“Ta đây bỏ mặc nguy cơ Toa Xa bị vây thành, vượt đường xa không nghỉ khắc nào tới cứu người, không vì Vương phi của ta thì vì ai?”

Lạc Tương vén lại ống tay áo đã thấm ướt, nhạt giọng đáp: “Nàng vì ngươi mà thuyết phục Vương Ô Tư xuất binh tương trợ, vòng vây Toa Xa chẳng mấy ngày nữa sẽ được giải. Ngươi có qua có lại, cũng là lẽ thường.”

“Nàng vì sao lại tốt bụng giúp Toa Xa như vậy, rốt cuộc mưu tính điều gì, Phật tử còn rõ hơn ta.” Lệ Anh nhướng mày, lơ đãng xoay chén trà, nói tiếp: “Những việc nàng làm đều vô cùng nguy hiểm. Phật tử hiện không vào được vương cung Ô Tư, hẳn là đang lo lắng cho an nguy của nàng chứ nhỉ?”

Chàng đứng dưới hiên, hai tay siết chặt sau lưng, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không nói một lời.

Lệ Anh thong thả uống thêm một ngụm trà, ngước mắt cười:“Ta đã trình hôn thư, Lạc Tu Mĩ bị áp lực từ sứ thần các nước, đành đồng ý thả nàng rời cung. Chỉ là mẫu thân nàng muốn giữ lại trò chuyện, mẹ con tình thâm, chắc lát nữa sẽ rời thành thôi.”

Hắn tiến lên, đứng sóng vai cùng Lạc Tương, nhìn theo hướng cung thành mờ mịt trong màn mưa.

“Dọc đường tới đây, ta thấy Phật tử bố trí binh lực khắp nơi, thật khiến người ta mở rộng tầm mắt. Trước kia chỉ nghe nói Phật môn binh lực hùng hậu, các nước Tây Vực không ai dám không phục, nay tận mắt chứng kiến mới biết trăm nghe không bằng một thấy…”

Lệ Anh cố ý dừng lại, khóe môi khẽ nhếch: “Không phải ta nói bừa, nàng từng là một Vương nữ Ô Tư mang tiếng xấu. Phật tử khổ tâm giúp nàng đoạt lại vương vị, sao biết được nàng sẽ yêu dân như con, đủ sức gánh vác một quốc gia?”

Nửa thân Lạc Tương chìm trong màn mưa dày đặc, quanh người chàng tựa như bị sắc đen của sơn thủy bao phủ, phác họa nên dáng vẻ kiên định như núi cao không thể lay chuyển. Giọng nói trầm ổn của chàng bị tiếng mưa che lấp, rất nhẹ, nhưng vững như bàn thạch:

“Ta tin nàng.”

Trước kia, chàng giữ nàng bên mình là để bảo hộ. Sau này, chàng muốn nàng có thể tự bảo vệ chính mình, đồng thời trao cho nàng quyền lựa chọn vận mệnh. Đây là một ván cược, chàng lấy chính bản thân mình ra đánh đổi. Chàng cược rằng, nàng có thể trở thành một minh quân của Ô Tư.

Trong màn mưa mịt mù, Lệ Anh bỗng bật cười, giọng trầm xuống: “Ta lại rất tò mò… Phật môn xưa nay lập giới luật không can thiệp chính sự, Phật tử trợ giúp nàng đến mức này, rốt cuộc phải trả cái giá lớn đến nhường nào?”

Lạc Tương không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn màn mưa dày đặc ngoài cửa sổ, từng viên tràng hạt lặng lẽ lướt qua đầu ngón tay, rủ xuống nơi hổ khẩu. Không biết đã lặp lại bao nhiêu vòng, viên lưu ly vốn lạnh lẽo nay lại nhiễm hơi ấm từ tay chàng. Ngọn đèn lay động trong gió, ánh sáng chập chờn khi sáng khi tối chiếu lên gương mặt chàng. Cuồng phong bão tố lùa vào ống tay áo rộng, chưa từng ngơi nghỉ.

Một nén nhang sau, khi Lạc Tương đã ổn định tâm thần chuẩn bị bước vào màn mưa, thì một loạt tiếng bước chân dồn dập từ phía sau xé màn mưa lao tới:

“Báo! Bẩm báo Phật tử, Vương tử, vương cung bỗng đóng chặt đại môn, nội bất xuất, ngoại bất nhập!”

Lạc Tương đột ngột ngước mắt, bước chân khựng lại giữa chừng. Theo đúng kế hoạch, đáng lẽ nàng phải rời cung từ trước khi binh biến xảy ra. Nàng là người hiểu rõ mọi sự bố trí nhất, không thể có chuyện lại nán lại trong cung một cách vô căn cứ như vậy.

Tiếng mưa ầm ầm, trời đất như hòa vào một màn nước mịt mù. Đôi mày Lạc Tương khẽ nhíu, thấp giọng nói:

“Không đúng.”

Lệ Anh đuổi kịp chàng, truy hỏi: “Có gì không đúng? Ngài lo lắng cung biến xảy ra sai sót sao?”

Thấy sắc mặt chàng ngưng trọng, Lệ Anh cũng thu lại vẻ cợt nhả, lập tức phân tích: “Đồng minh đã thành, Ô Tư Vương đã điều một đội Vương quân đến Toa Xa, khiến binh lực tại Vương đình hao hụt gần một nửa, phòng thủ trống rỗng. Lúc ta rời cung, Cấm quân đã không còn như trước, việc điều động có dấu hiệu bất thường, chứng tỏ Trâu Vân đang từng bước khống chế và thay máu bằng người của các ngài. Mọi sự đều diễn ra đúng theo kế hoạch của nàng, xem ra cực kỳ thuận lợi.”

Lạc Tương lắc đầu: “Lạc Tu Mĩ ngoài mạnh trong yếu, từ khi tại vị không lo luyện binh, quân quyền rệu rã. Kết cục của cung biến vốn không có gì phải nghi ngờ.”

“Vậy ngài còn lo điều gì?” Lệ Anh càng thêm khó hiểu, nhìn quanh đội quân đang sẵn sàng nghênh chiến, giọng mang theo chút kinh hãi: “Chẳng lẽ ngài định đánh úp, cưỡng ép chiếm thành sao?”

Lạc Tương không đáp. Chàng mơ hồ cảm thấy mọi chuyện không hề đơn giản như vẻ ngoài, một sự quái dị khó gọi tên đang ẩn dưới lớp bình lặng. Mặt hồ trước mắt tưởng chừng đóng băng không một vết nứt, nhưng dưới đáy lại âm thầm cuộn sóng, chỉ là chàng tạm thời chưa nhìn thấu mà thôi.

Chàng trầm tư trong chốc lát, sắc mặt dần trở nên nghiêm trọng: “Là người Lương.”

Lạc Tu Mĩ lên ngôi, nhưng triều chính Ô Tư thực chất nằm trong tay người Lương. Chàng đã tính sót một mắt xích quan trọng nhất đó là thế lực Đại Lương.

“Vậy càng không có gì đáng lo.” Lệ Anh phất tay cười: “Công chúa Đại Lương trong cung kia chính là mẫu thân nàng. Người Lương chẳng phải có câu hổ dữ không ăn thịt con sao? Biết đâu mẫu thân nàng còn vui mừng khi thấy nàng kế vị nữa đấy.”

Lạc Tương không đáp, chỉ cau mày trầm mặc. Dù Công chúa Đại Lương là mẹ đẻ của nàng, nhưng không hiểu vì sao trong lòng chàng luôn có một cảm giác bất an âm ỉ. Chàng buông tay xuống, gọi thân vệ tới, trầm giọng hạ lệnh:

“Toàn quân chuẩn bị chiến đấu chờ lệnh, ta sẽ đích thân vào cung.”

Đây là hạ sách. Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, chàng vốn không muốn xuất binh. Một khi đích thân tham dự chính sự Ô Tư, chính là vi phạm giới luật.

Lệ Anh tuy bị lá che mắt, không thấy thái sơn, chỉ nhìn thấy vẻ ngoài kín kẽ không một kẽ hở, nhưng hắn lại nói đúng một điều, phàm có sở cầu, tất phụ đại giới.*

(*): Hễ có mong cầu, tất phải trả giá.

Lạc Tương giơ tay, để mặc những giọt mưa hỗn loạn rơi vào lòng bàn tay rồi bị hơi ấm cơ thể hóa thành dòng nước, trôi tuột qua kẽ tay, không sao giữ lại được. Từ sau khi gặp tiểu sư đòi hoàn tục, lòng chàng lúc thì trống rỗng, lúc lại như lửa đổ thêm dầu, giày vò không dứt.

Chàng muốn gặp mặt nàng để xác nhận một chuyện. Từ khi quen biết đến nay, nàng giống như bóng phản chiếu trên mặt nước sau mưa, mờ ảo, khó nắm bắt, chỉ thoáng thấy vài đường nét u uẩn trầm mặc, chưa từng nhìn rõ toàn bộ. Đối diện với nàng, chàng trước sau đều rơi vào thế bị động. Mà chàng không thích cảm giác đó. Từ nhỏ chàng đã quen nắm giữ mọi thứ trong tay, vậy mà hết lần này đến lần khác lại bỏ lỡ nàng.

Dù cái giá phải trả cực kỳ lớn, chàng vẫn mơ hồ nhận ra, nếu lúc này không ra tay, đời này… e rằng sẽ không còn cơ hội gặp lại nàng nữa.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Bên trong Vương cung

Tiếng sấm nổ vang, mưa rào như trút nước. Làn hơi nước men theo khe cửa sổ chạm trổ hé mở, chậm rãi tràn vào làm ướt đẫm vạt áo trắng như tuyết rủ xuống mặt đất.

Lạc Sương Mai thu lại tà váy đã ướt quá nửa. Nàng bị nhốt trong tẩm cung cũ của mình đã hơn một canh giờ, thỉnh thoảng lại nhìn về phía cửa điện đóng chặt, lòng đầy lo âu. Theo kế hoạch ban đầu, ngay khi mượn được binh, nàng phải theo sứ thần Toa Xa rời cung ngay lập tức, nhưng nàng lại bị cận hầu của mẫu thân giữ lại. Trước mắt bao người, một đứa con gái gả đi xa không có lý nào khước từ cuộc gặp của người mẫu thân ngày đêm mong nhớ, nàng sợ bị lộ sơ hở nên đành tuân mệnh, chờ đợi ở đây.

Nhưng mẫu thân vẫn chậm chạp chưa đến.

Gương lược phủ bụi, bên cạnh là một chiếc trâm ngọc nằm chơ vơ, trên thân phủ một lớp bụi mỏng. Nàng cầm lấy nó, siết chặt trong lòng bàn tay. Trong bóng tối, ánh sáng từ đá quý phản chiếu đôi mắt u trầm của nàng, le lói những tia sáng rực rỡ nhỏ nhoi.

Đầu ngón tay run rẩy không ngừng vuốt nhẹ những hoa văn chạm trổ tinh xảo trên thân trâm. Theo tiếng chém giết vọng lại từ bên ngoài, nàng càng siết chặt tay, đầu trâm sắc nhọn mấy lần suýt đâm rách lòng bàn tay. Nàng không ngừng hồi tưởng lại kế hoạch để trấn an nhịp tim đang đập loạn.

Trâu Vân nếu có thể toàn lực khống chế Cấm quân ép vua thoái vị, đó là thượng sách.

Nếu Trâu Vân không khống chế được Cấm quân, ngoài thành còn có hai đạo đại quân chờ nàng sai khiến, chỉ cần một lệnh truyền xuống sẽ đánh thẳng vào vương cung, đó là trung sách.

Dưới sự khích bác của nàng, Lạc Tu Mĩ đã điều một cánh Vương quân rời khỏi vương đình để chi viện cho Toa Xa. Trong khi đó, chủ lực quân Lương vốn trấn giữ nơi này lại đang bị kìm chân bởi Bắc Hung tại Kỳ Thành. Nhờ vậy, thế lực giữa nàng và Lạc Tu Mĩ đã trở nên cân bằng; cộng thêm lợi thế từ đòn đánh bất ngờ, phần thắng trong tay nàng lại càng thêm chắc chắn.

Thành công, nàng sẽ là Tân vương của Ô Tư. Cho dù không thành, việc này cũng chỉ bị coi là Cấm quân làm loạn, nàng vẫn có thể rút lui êm đẹp với thân phận Vương phi Toa Xa, chỉ có điều phải bỏ rơi quân cờ Trâu Vân này, đó là hạ sách.

Từng bước một, nàng tự nhận mình tính toán không có sơ hở.

Trong tiếng sấm ì đùng, bên ngoài vọng lại vài tiếng động trầm đục, đó là tiếng binh lính canh gác ngã gục xuống đất. Sương Mai nhắm mắt lại, nghe thấy cánh cửa sau lưng bị phá tan bằng một tiếng “Rầm”, ầm ầm đổ sụp xuống.

Sau cánh cửa điện đổ nát, lôi điện đan xen, cuồng phong gào thét, mưa to tầm tã theo đó tràn vào. Khi nàng mở mắt ra lần nữa, nàng nhìn thấy qua gương đồng một vệt ánh bạc từ giáp trụ đang từng bước tiến lại gần.

Sương Mai xoay người, đứng trước lớp màn che trùng điệp, nhìn thấy nam nhân trong bộ minh quang giáp nhuốm đầy máu tươi, những vệt máu đông bị nước mưa gột rửa không ngừng. Trên cánh tay đang buông thõng thanh đao vẫn còn buộc dải lụa mềm màu đỏ rực của nàng.

Dường như đã trải qua mấy đời.

Ánh chớp trắng xóa rạch qua không trung, soi rõ gương mặt anh tuấn của hắn trông không khác gì một kẻ sát nhân máu lạnh. Sát khí dữ tợn vẫn còn bao trùm lấy cơ thể, hắn bước đến trước mặt nàng, bất ngờ quỵ xuống một chân rồi lạnh lùng lên tiếng:

“Trâu Vân, may mắn không phụ sự kỳ vọng của người!”

Phía sau hắn, toán tinh binh đồng thanh hô vang:

“Cung nghênh Ô Tư Nữ vương!”

“Cung nghênh Ô Tư Nữ vương!”

Trái tim đang treo lơ lửng của Sương Mai cuối cùng cũng hạ xuống. Nàng đã giành được thượng sách, ông trời đối xử với nàng cũng chưa đến nỗi bạc đãi.

Mùi máu tanh nồng nặc tràn ngập khoảng không giữa hai người. Trâu Vân tiến lên một bước, lần đầu tiên vượt quá khuôn phép, nắm lấy cánh tay nàng, dẫn nàng bước ra khỏi cửa điện. Nàng có thể cảm nhận rõ ràng cánh tay vạm vỡ của Trâu Vân khẽ run lên, chẳng rõ là vì kính sợ, kích động, hay là vì dùng sức quá độ sau khi đã giết quá nhiều người suốt dọc đường.

Ngoài điện, sương mù tan biến, núi sông cùng màu. Mưa to đã dần ngớt, trong màn mưa bụi, vương cung lộ ra vẻ hùng vĩ tráng lệ.

Suốt dọc đường, Lạc Sương Mai được Trâu Vân dìu dắt. Hắn không để nàng cúi đầu nhìn thấy cảnh thây chất như núi, máu chảy thành sông, thi thoảng lại thấp giọng nhắc một câu “Cẩn thận”, đưa nàng tránh khỏi những xác chết nằm la liệt.

Bên trong vương điện, đèn đuốc sáng trưng, một buổi dạ yến vẫn chưa kết thúc. Lạc Tu Mĩ từ khi lên ngôi, đêm nào cũng mở tiệc chiêu đãi quần thần, sống trong cảnh mơ màng say đắm.

Đó chính là chiến trường cuối cùng của nàng.

Cấm quân canh điện sớm đã đổi người, họ cúi mình chào Trâu Vân, rồi dưới cái gật đầu của hắn, họ mở rộng đại môn cho nàng. Tiếng nhạc Hồ khàn đục lọt vào tai, giữa điện có một đôi mỹ cơ đang uyển chuyển múa hát.

Ngồi ở phía bàn gần cửa là phó tướng của Lạc Tu Mĩ, hắn nheo đôi mắt mơ màng sau cơn say, nhìn nàng “hắc” một tiếng, cười nói:

“Vương nữ, đến để hiến vũ sao? Đã lâu không thấy dáng múa của Vương nữ, thật là khiến người ta nhớ nhung khôn siết.”

Sương Mai mặt không biểu cảm, thân vệ phía sau nàng đã sải bước tới trước mặt kẻ đó, vung đao xuống, máu bắn tung tóe. Một cái đầu lâu lăn “lộc cộc” xuống giữa điện làm đám mỹ cơ đang múa kinh hãi lùi lại.

Sương Mai bước qua cái đầu ấy, đôi giày thêu thúy vũ không chút do dự giẫm lên vệt máu loang lổ, nói:

“Ta tới, quả thực là muốn mời chư vị thưởng thức một khúc vũ nhạc.”

Dứt lời, nàng vỗ tay hai tiếng. Phía sau bước ra mấy vũ kỹ mặc hoa phục, có nam có nữ. Họ đặt một chiếc vương tọa ngay giữa điện rồi bắt đầu nhảy múa.

Một nam kỹ tay bưng chén rượu, diễn trò trước mặt mọi người, hắn đổ bột phấn vào trong ly rồi dâng lên cho một nam kỹ khác đang ngồi trên vương tọa. Kẻ kia không hay biết gì uống cạn, bỗng chốc hộc máu tươi, ngã gục tại chỗ. Gã hạ độc lập tức ôm lấy nữ kỹ bên cạnh, nắm tay nàng bước lên vương vị.

Đại thần trong điện lập tức nhận ra vở kịch này đang diễn lại tích xưa năm nào, tất thảy đều im phăng phắc.

Trên vương tọa, Lạc Tu Mĩ như bừng tỉnh khỏi cơn mộng, sắc mặt thoáng chốc biến đổi. Lão bật dậy khỏi án, rút đao chỉ vào nữ tử đứng giữa điện, quát lớn:

“Lạc Sương Mai, ngươi thật to gan! Ngươi muốn làm gì?”

Thấy lão rút đao, lưỡi đao của Trâu Vân cũng rời khỏi vỏ, cánh tay vạm vỡ vung lên. Vô số tướng sĩ từ sau cửa điện ùa ra, đồng loạt tuốt gươm chĩa về phía trước.

Giữa rừng đao quang kiếm ảnh, Lạc Sương Mai tiến lên vài bước, đôi mày liễu khẽ trầm xuống, đôi mắt sáng nheo lại, hẹp dài đầy nguy hiểm. Nàng lạnh lùng đảo mắt nhìn quanh đám thần tử Ô Tư, buông lời nhẹ bẫng:

“Thúc phụ hạ độc giết phụ vương ta, cưỡng đoạt mẫu thân ta. Vừa rồi, các người đều đã thấy rõ chứ?”

Phía hai bên có một tên phó tướng thân binh của Lạc Tu Mĩ thấy thế, phẫn uất hét lớn: “Ngươi đây là muốn bức vua thoái vị, mưu nghịch sao?”

Lời chưa dứt, ánh đao đã xẹt qua. Lại thêm một cái đầu rơi xuống đất, thi thể kẻ đó còn run rẩy, máu nơi cổ vẫn còn bốc hơi nóng.

Đám đại thần dự tiệc bị máu bắn đầy lên triều phục, mặt cắt không còn giọt máu. Thấy cửa điện đã đóng chặt không lối thoát, họ vội vàng vứt chén rượu, đồng loạt quỳ rụp xuống đáp lời:

“Là Vương hạ độc sát hại Tiên vương! Chúng thần đều đã thấy rõ!”

Sương Mai nhếch môi cười. Những kẻ trước kia biết rõ sự thật mà không dám hé răng, nay lại gào lên chân tướng rành rọt đến vậy. Nàng khẽ nâng chiếc cằm tinh tế, giọng nói lanh lảnh vang vọng khắp đại điện:

“Thúc phụ làm quân bất nhân, trái với thiên đạo. Không chỉ giết hại phụ vương, huynh trưởng ta, hãm hại mẫu thân ta, mà còn khiến dân chúng Ô Tư lầm than, thây ma đầy đường. Ta là huyết mạch duy nhất còn sót lại của Tiên vương, nay vì cha anh báo thù, đứng ra chính vị, xưng Vương.”

Chúng thần hít vào một hơi lạnh. Tuy các nước Tây Vực như Đại Uyên, Cao Xương từng có Nữ vương, nhưng trong lịch sử Ô Tư chưa từng có nữ tử làm vua. Thế nhưng nhìn vũng máu đang loang lổ dưới chân, không ai dám thốt ra một chữ “Không”, chỉ biết dập đầu thấp hơn nữa.

Chưa đợi quần thần lên tiếng, toán thân vệ đã áp sát vương tọa. Mấy lưỡi đao sáng loáng đã kề ngay cổ Lạc Tu Mĩ, khiến lão không dám cử động dù chỉ một phân.

Trâu Vân ghé tai nói khẽ với Sương Mai vài câu rồi đưa cho nàng một cuộn gấm lụa đã chuẩn bị sẵn. Sương Mai gật đầu, khẽ vén tà váy dính đầy máu sẫm bước lên thềm ngọc, ném tờ chiếu thư xuống trước mặt Lạc Tu Mĩ:

“Mời thúc phụ nhường ngôi cho người hiền, ký tên vào chiếu thư này.”

Lúc này đến lượt đám sứ thần Đại Lương xem kịch phải khẽ tặc lưỡi kinh ngạc. Vị Vương nữ này thật không tầm thường, lại còn hiểu rõ đạo lý danh chính ngôn thuận để kế vị, triệt tiêu mọi cái cớ phản loạn về sau. Cái thuật phong khẩu* vốn chỉ có người Lương thay triều đổi đại mới hiểu rõ, vậy mà nàng lại nắm vững trong tay.

(*) Thuật phong khẩu ở đây còn có thể hiểu là để khoá miệng thiên hạ.

“Kẻ hạ độc không phải ta!” Lạc Tu Mĩ nhổ toẹt một bãi nước bọt, quay đầu từ chối. Ngay lập tức, một lọn tóc mai của lão bị lưỡi đao cắt đứt. Tóc chưa kịp rơi xuống đất, mũi kiếm đã chạm sát mạch máu nơi cổ.

Thiếu nữ nở nụ cười rạng rỡ, giọng nói trong trẻo đầy vẻ “thành ý”: “Thúc phụ đối xử với ta không tệ, chỉ cần chịu nhường ngôi, ta nhất định niệm tình xưa mà tha cho người một mạng, đưa người về đất phong Ngọc Thành dưỡng lão.”

Lạc Tu Mĩ nghiến răng, ký tên vào tờ chiếu thoái vị và điểm ấn tay máu. Trâu Vân nhặt tờ chiếu thư lên, phủi sạch vết máu bám bên mép rồi dâng cho nàng.

“Tốt.” Sương Mai nhận lấy, khẽ mỉm cười hài lòng, sau đó cuộn lại cất đi rồi liếc mắt về phía Trâu Vân. Trâu Vân rút bội đao bên hông, hai tay dâng lên trước mặt nàng.

Lạc Tu Mĩ còn chưa kịp ngẩng đầu, lưỡi đao sắc lạnh đã đột ngột giáng xuống, xuyên thấu lồng ngực hắn. Sương Mai nâng tay nắm đao, thản nhiên nhìn kẻ thù giết cha ngã xuống. Dòng máu nóng phun trào, chảy qua những ngón tay trắng nõn của nàng, dệt nên một vẻ đẹp vừa diễm lệ vừa tàn khốc. Nhìn qua kẽ tay dính máu xuống dưới điện, chúng thần run rẩy như cầy sấy, lặng thinh như ve sầu mùa đông.

Binh bất yếm trá, xưng vương xưng bá*. Chưa từng giết người, chưa từng nhúng máu, sao có thể ngồi vững vương tọa?

(*) Binh pháp không ngại dối trá, kẻ xưng vương phải biết tàn nhẫn

Vết máu đầy đất còn chưa kịp khô, Sương Mai đã vững bước đạp lên thềm ngọc, ngồi lên chiếc ngai vàng mà thuở nhỏ phụ vương vẫn thường bế nàng vào lòng. Phía dưới điện cao, trăm quan quỳ rạp, tiếng tung hô vạn tuế vang động đất trời.

Từ phía xa, một bóng dáng thanh mảnh nhưng đĩnh đạc bước vào từ màn đêm ngoài cửa. Lạc Sương Mai thản nhiên đứng dậy, tiện tay ném chuôi đao đi. Nhìn thấy dung mạo diễm lệ của nữ nhân vừa tới, nàng mỉm cười:

“Mẫu thân cuối cùng cũng chịu đến gặp con.”

Thừa Nghĩa Công chúa thần sắc lạnh băng. Nhìn cảnh hỗn độn, máu me khắp điện, bà liếc nhìn bộ y phục đẫm máu của nữ nhi, nói:

“Sương Mai, con dừng tay lại đi.”

Đôi mày Sương Mai nhướng lên, ánh mắt sắc sảo dồn nén bấy lâu bỗng bộc phát, nàng khẽ quát: “Ra ngoài hết cho ta!”

Đám đại thần đang vã mồ hôi hột nghe vậy như được đại xá, tranh nhau chạy khỏi vương điện. Trâu Vân định nói gì đó nhưng dưới ánh mắt lạnh lẽo cường ngạnh của nàng, hắn cũng đành lùi ra ngoài cùng đám thân vệ.

Đám đông tan đi, đại điện trống trải im lặng đến mức nghe rõ tiếng kim rơi. Trước mắt là một màu đỏ quạch, mùi máu tanh vẫn còn nồng nặc. Sương Mai bình thản nhìn nữ nhân quý phái trước mặt, cánh môi mấp máy, dù trong lòng đầy tủi thân nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ đắc ý:

“Con trốn đi, mẫu thân sai người đuổi theo không buông, thậm chí đuổi đến tận Toa Xa. Con vừa trở về, mẫu thân đã vội vàng giam cầm con trong cung. Chắc người không ngờ con trở về là để diễn vở kịch này phải không?”

“Nhi thần thỉnh mẫu thân viết sớ, khuyên Hoàng đế Đại Lương cùng các sứ thần ủng hộ con kế vị vương tọa Ô Tư.”

“Không thể được. Con tuyệt đối không thể làm vương.” Thừa Nghĩa Công chúa lắc đầu, ánh mắt kiên định không chút dao động: “Mau dừng tay lại, chuyện này vẫn còn đường cứu vãn.”

Sương Mai cười lạnh: “Cung đã giương không thể rút tên. Mẫu thân sớm biết có ngày hôm nay, hà tất ngày đó phải khổ sở ép uổng con?”

Thừa Nghĩa Công chúa giận dữ phất tay áo, quay lưng đi, giọng đầy oán giận: “Ta ở Ô Tư khổ tâm gầy dựng tất cả, vậy mà chỉ trong phút chốc sơ hở lại bị con phá hủy sạch sành sanh!”

Sương Mai hơi ngẩn người, rồi như được khai sáng, nàng chợt nhận ra điều gì đó. Trước khi chết Lạc Tu Mĩ vẫn khăng khăng không thừa nhận giết phụ vương, nàng cứ ngỡ lão xảo biện. Nay kẻ chết không thể đối chứng, nàng run giọng hỏi:

“Vậy là… mẫu thân đã liên kết với Đại Lương, hao tâm tổn trí đưa Lạc Tu Mĩ lên vương tọa?”

Dưới ánh nhìn rực như lửa của nàng, nữ nhân chậm rãi quay người lại, phong thái vẫn luôn ưu nhã thong dong, tóc mai không hề rối loạn:

“Năm ta mười bốn tuổi, vì án mưu nghịch mà trở thành thân phận mang tội, bị ép gả đến Ô Tư làm Vương phi. Những gì ta cầu chẳng qua là một ngày có thể lập công chuộc tội, vì Đại Lương thống nhất Tây Vực để cuối cùng ta có thể vinh quy bái tổ. Phụ vương con không chịu quy thuận Đại Lương, ta liền đổi một vị Tân vương khác biết nghe lời hơn.”

Lời nói ấy như sấm sét giữa trời quang, đánh thẳng vào Sương Mai khiến nàng lảo đảo, đứng không vững. Trong khoảnh khắc này, từ kiếp trước đến kiếp này, những điều nàng hằng thắc mắc bỗng trở nên rõ mồn một.

Tại sao trước khi phụ vương lâm bệnh qua đời chỉ có mẫu thân ở bên cạnh, ngay cả các vương tử cũng không được tiếp cận?

Nếu không có người tiếp ứng, sao Lạc Tu Mĩ có thể thuận lợi dẫn binh vào vương đình, và sau khi lên ngôi lại chỉ để một mình mẫu thân độc chiếm hậu vị?

Tại sao khi Phật tử vừa xuất hiện Lạc Tu Mĩ và mẫu thân lại như lâm đại địch, thậm chí muốn đem con gái ruột ra hiến tế…

Sương Mai vẫn không cam lòng, ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào gương mặt trầm tĩnh của bà, hỏi ngược lại: “Con là nữ nhi của mẫu thân, mang trong mình một nửa dòng máu người Lương. Hơn nữa, con là huyết mạch duy nhất của phụ vương để lại, ngoài con ra, còn ai có tư cách ngồi lên vương tọa này?”

Sương Mai đầy phẫn uất. Ở vương đình Ô Tư, nàng dốc lòng tính kế, mượn danh thống lĩnh Cấm quân Trâu Vân để thoát thân, rồi dựa vào uy danh Phật tử để ẩn mình trong vương tự, âm thầm nuôi dưỡng một thương đội buôn ngựa đổi trà, tích trữ binh lực, dò xét cục thế Tây Vực. Để trở về Ô Tư, nàng không tiếc lời ngon tiếng ngọt với kẻ thù kiếp trước là Lý Diệu. Thậm chí đem cả hôn sự của chính mình ra làm thẻ cược, đổi lấy một cuộc giao dịch với Lệ Anh.

Mỗi bước tính toán đều khiến lòng người kinh hãi. Nàng đã tốn biết bao tâm tư sức lực, tại sao chỉ vì một lời của mẫu thân mà phải từ bỏ? Sương Mai ngẩng cao đầu, mím chặt đôi môi trắng bệch, gằn từng chữ:

“Nếu vương tọa Ô Tư này là do mẫu thân định đoạt, thì ngay cả phế vật như Lạc Tu Mĩ còn có thể ngồi lên, cớ gì nữ nhi của người lại không thể?!”

Thừa Nghĩa Công chúa chậm rãi tiến lại gần nàng, móng tay sơn đỏ thắm khẽ lướt qua mặt nàng, bà cười lạnh một tiếng:

“Ai cũng được, nhưng chỉ có con là không thể.”

Tiếng cười ấy khiến Sương Mai toàn thân phát lạnh. Trong cơn bàng hoàng, bà lặng lẽ quay người rời khỏi đại điện, trước sau vẫn không trả lời câu hỏi của nàng. Sương Mai nhìn theo bóng lưng bà, dòng máu nóng vừa sục sôi khi bước lên vương tọa bỗng chốc nguội lạnh như tro tàn. Nàng lảo đảo lùi lại một bước, hai mắt tối sầm, may mắn được Trâu Vân vừa chạy tới đỡ lấy.

Một nỗi hoang mang tột độ và cảm giác kinh hoàng vô hình dần nuốt chửng tâm trí nàng. Nàng chợt nhớ lại rất nhiều chuyện ở kiếp trước.

Từ nhỏ đến lớn, mẫu thân nàng luôn là một bí ẩn. Bà dịu dàng chải tóc cho nàng, tết thành những lọn tóc xinh đẹp, dạy nàng múa hát để mua vui, nhưng tuyệt đối không dạy nàng thi thư hay chữ Hán. Khi nàng còn bé, vì tò mò lật xem sách chữ Hán trên bàn, mẫu thân liền giật lấy trách mắng. Nàng chưa từng thấy mẫu thân giận dữ đến thế, bà xé nát trang sách rồi ném vào lư hương, đốt thành tro bụi, cấm nàng không được xem nữa.

Mẫu thân cũng không thích nàng tiếp xúc với người Hán trong phủ Công chúa, càng không cho nàng kết giao với họ. Khi Lạc Kiêu vắng mặt, nàng suốt ngày chỉ bầu bạn với ngựa và mã nô. Nàng không có bạn bè, chỉ có nô lệ, dần dà dưỡng thành tính tình kiêu căng tùy hứng, máu lạnh vô tình, để rồi phụ vương và Lạc Kiêu phải luôn đi dọn dẹp đống hỗn độn cho nàng.

Sau này phụ vương mất, Lạc Kiêu mất tích, nàng sống trong lo sợ, trở thành quân cờ cho kẻ khác điều khiển, sống đời trụy lạc. Cuối cùng khi vào hoàng cung Đại Lương, nàng vì không biết chữ Hán mà bị quần thần nhạo báng là “man nữ”, chỉ có Quốc sư tận lực chỉ dạy nàng, nhưng cuối cùng nàng vẫn bị coi là yêu phi họa quốc, kết cục chết dưới một mũi tên xuyên tim…

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Đêm đó, trong tẩm cung sâu thẳm, trên chiếc sập rộng lớn rủ bức màn thêu chỉ vàng.

Lần đầu tiên Sương Mai ngủ trên vương sập, nhưng những giấc mộng của nàng lại toàn là ác mộng quái đản chồng chéo. Vị rượu bí truyền Thiên Trúc đắng chát xen lẫn ngọt lịm, những hạt minh châu trên mũ phượng ngày xuất giá, cuộc mê tình như nguyện trong Phật quật, vạt áo cà sa trắng như ngọc lay động trước tường cung, và trận tuyết rơi lạnh lẽo cô quạnh lúc lâm chung…

Tất cả hiện ra trước mắt nàng, chồng chất hỗn loạn, không phân biệt nổi đâu là kiếp trước, đâu là kiếp này, đâu là thực tướng, đâu là hư tướng, đâu là vận mệnh, đâu là âm mưu của con người.

Trong cơn mê man, bên giường bỗng có một bóng hình quen thuộc ngồi xuống. Có một đôi tay ấm áp chậm rãi lau đi những giọt nước mắt không ngừng rơi trên mặt nàng. Người đó làm việc ấy một cách kiên nhẫn, lặng lẽ đến mức gần như cố chấp.

Sương Mai đột nhiên bừng tỉnh. Gương mặt nàng trắng bệch như tờ giấy, không một giọt máu, lớp áo trong bằng lụa đã thấm đẫm mồ hôi lạnh.

Giữa không gian u tối, nàng mở mắt ra, đối diện với một đôi đồng tử đen thẳm sâu không thấy đáy, tựa như vực sâu nuốt ánh sáng…