Trời tờ mờ sáng, Vương đình Ô Tư vẫn còn chìm trong giấc nồng.
Trên những bức tường thành đất nện vàng sẫm, những ngọn đuốc lập lòe ánh lửa tàn dần bị sắc bạc nơi chân trời lấn át rồi lụi tắt. Bên ngoài cửa thành, từng toán lưu dân tụ tập đông đúc, áo quần tả tơi, mặt mày hốc hác; chẳng rõ họ đã lặn lội bao nhiêu dặm đường mới lê bước tới được nơi này. Vừa lúc cửa thành hé mở, đám đông định ùa vào thì lập tức bị quân canh gác chặn lại, xô đẩy trở ra ngoài.
Một đội nhân mã gần trăm người, ai nấy khoác áo choàng đen như mây mực cuộn dậy, từ phía xa phi nước đại thẳng tới trước cửa thành. Bầy ngựa bước đều tăm tắp, rõ ràng đã qua huấn luyện nghiêm chỉnh, dù phóng nhanh cũng không hề xô đụng tới đám lưu dân đang chắn lối.
Tên quân canh ngáp dài một cái, nhận lấy độ điệp từ tay người đưa tới, chỉ liếc qua đã vội vàng ra hiệu cho lính gác tránh đường. Trong ánh bình minh còn lờ mờ, vạt áo choàng của người dẫn đầu tung bay theo gió để lộ một góc kim bào thêu sơn thủy bằng chỉ ngọc tinh xảo, ánh sáng rực rỡ khiến kẻ nhìn nhất thời hoa cả mắt.
Tên quân canh vội vàng khuỵu gối hành lễ, thần sắc cung kính, không dám ngẩng đầu nhìn thêm.
Sau khi vào thành, người dẫn đầu khẽ ghìm cương cho ngựa chậm lại, ánh mắt thanh lãnh lướt qua đám lưu dân vừa tụ tới, sắc mặt thoáng trầm xuống. Đúng lúc này, một tăng nhân dáng vẻ vội vã từ phía sau đuổi kịp, cúi người bẩm báo:
“Kỳ Thành vừa truyền tin tới, sứ đoàn Toa Xa đã nhổ neo lên đường.”
“Sớm hơn dự kiến mấy canh giờ.” Lạc Tương khẽ nhíu mày. “Vì sao?”
“Là bởi vì Vương nữ… Vương nữ nàng yêu cầu…” Vị tăng nhân báo tin ngập ngừng, lời đến bên môi rồi lại nuốt trở vào.
Bàn tay ghìm cương của Lạc Tương khựng lại. Đôi mày chàng nhíu chặt, ánh mắt lạnh lùng quét qua tựa như lưỡi đao ép người phải nói tiếp. Vị tăng nhân kia trán vã mồ hôi hột, đành hạ giọng đáp:
“Cũng không phải chuyện gì quá lạ… Chỉ là nghe nói hôm qua Vương nữ bỗng kéo lấy vạt áo cà sa của một vị sư, nhất quyết không chịu buông, nước mắt rơi không ngừng. Sau khi nói với vị sư ấy một câu, nàng liền quay người chạy đi.”
Nói đến đây, vành tai vị tăng nhân nọ đã đỏ bừng. Hắn nhắm chặt mắt như quyết tâm nói cho xong:
“Sau đó vị sư kia nhất quyết không chịu tu hành nữa, nói là… nói là phải vì Vương nữ mà hoàn tục…”
Lời vừa dứt, bốn phía bỗng rơi vào tĩnh lặng. Một lúc lâu sau vẫn không có tiếng đáp lại. Vị tăng nhân đánh bạo ngẩng đầu nhìn Phật tử trên lưng ngựa. Chỉ thấy gương mặt chàng vẫn lạnh lùng như cũ, không rõ vui giận, đôi môi mỏng khẽ mím lại, từ kẽ môi thoáng bật ra một tiếng cười nhạt:
“Hồ nháo.”
Dứt lời, chàng lại cau mày hỏi: “Rốt cuộc nàng đã nói gì với người đó?”
Vị tăng nhân ngẩn ra, cố nhớ lại một lúc rồi khó nhọc lựa lời đáp: “Lúc ấy chỉ có vài người ở gần, nhưng đứng xa quá nên thực sự không nghe rõ. Vị sư kia cũng không chịu nói tường tận, chỉ bảo là không thể phụ lòng Vương nữ, đại khái là như vậy…”
Lời vừa dứt, bầu không khí lại lặng đi đến đáng sợ. Im lặng đến mức vị tăng nhân cũng nghe thấy tiếng giọt mồ hôi từ trán mình rơi xuống đất. Giữa sự tĩnh mịch ấy, sống lưng hắn chợt lạnh toát, rồi hắn nghe thấy một mệnh lệnh từ trên cao truyền xuống. Âm sắc bình tĩnh đến lạ, tựa mặt hồ sâu không gợn sóng, nhưng bên dưới lại ẩn một sự lạnh lẽo âm trầm:
“Mang vị sư đó lại đây cho ta.”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Cùng lúc đó, rời khỏi Kỳ Thành là một dải hoang mạc đất vàng kéo dài trăm dặm.
Hôm nay trời quang mây tạnh, không có lấy một vật che chắn, nắng gắt như thiêu như đốt. Suốt dọc đường về phía tây chỉ thấy ruộng hoang nhà nát, cỏ cũng không mọc nổi, chẳng có lấy một bóng người qua lại. Trâu Vân khẽ thúc bụng ngựa tiến lên đưa túi nước cho Lạc Sương Mai đang phi nước đại dẫn đầu:
“Điện hạ, qua khỏi vùng hoang vu này chính là Vương đình rồi, nghỉ ngơi một lát đi.”
Thấy nàng không đáp, chỉ có dải khăn che mặt bay phất phơ trong gió, đôi môi dường như đang hờn dỗi cắn nhẹ. Trâu Vân không nhịn được bèn nói: “Nhận nhầm người cũng là chuyện thường tình mà.”
“Ngài câm miệng cho ta!” Thiếu nữ nghiêng đầu, đôi mắt sáng tuyệt đẹp trừng hắn một cái, đầy vẻ rách việc, rồi đột ngột quất roi, phi ngựa lao vút về phía trước.
Trâu Vân dở khóc dở cười.
Chỉ vì chuyện ngày hôm qua Lạc Sương Mai ôm chặt một tăng nhân trẻ tuổi rồi khóc lóc thảm thiết mà tin đồn đã lan khắp Thiên Phật Tự. Nàng tức đến mức không thể ở lại chùa thêm một khắc, ngay trong đêm đã chuẩn bị rời thành, xuất phát tới Vương đình sớm hơn kế hoạch. Suốt dọc đường, nàng càng thêm rầu rĩ không vui. Trâu Vân không hiểu vì sao nàng lại bận tâm đến thế, cũng chẳng biết phải an ủi ra sao, chỉ đành thúc ngựa đuổi theo phía sau.
Đi ngang qua một thôn trang, chỉ thấy nhà cửa rách nát, mái che bị cát bụi hất tung, đồng ruộng bỏ hoang, xương cốt trâu dê rải rác bị cát vàng vùi lấp, bị gió thổi đến trắng bệch. Đôi mày thanh tú của Sương Mai khẽ nhíu lại, nàng lẩm bẩm:
“Lúc ta chạy khỏi Vương đình Ô Tư, nơi này đâu có hoang tàn vắng vẻ như vậy. Rõ ràng không phải thế này.”
Trâu Vân cũng cảm thấy kỳ lạ. Các thành trấn quanh Vương đình vốn rất trù phú, sao chỉ mới mấy tháng không gặp mà đã tiêu điều đến mức này. Hắn suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Liệu có phải quân Bắc Hung đã tới cướp phá không?”
“Khả năng không lớn.” Sương Mai lắc đầu dứt khoát: “Ô Tư hiện nay là mạch máu của Đại Lương tại Tây Vực, bọn họ sẽ không để người Bắc Hung nhúng tay vào đâu.”
Nàng chỉ nghĩ đến một khả năng duy nhất. Kiếp trước, sau khi Lạc Tu Mĩ xưng vương, lão cho xây dựng rầm rộ, sa vào hưởng lạc, đem toàn bộ quốc khố mà phụ vương tích cóp tiêu tán sạch sành sanh, khiến dân chúng lầm than. Sau đó, lão hoàn toàn nghe lệnh Đại Lương, mặc kệ trong nước hỗn loạn ra sao. Chỉ cần một ngày người Lương còn chống lưng, thì lão vẫn có thể yên ổn ngồi trên ngôi Vương của Ô Tư thêm một ngày.
Kẻ như vậy, chưa bao giờ xứng đáng làm vua.
Trâu Vân nhìn theo ánh mắt nàng, thấy cảnh tượng điêu tàn trước mắt, không khỏi thở dài: “Nghe nói một nửa triều chính Ô Tư đã rơi vào tay sứ thần Đại Lương. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, đêm nọ nếu không có quân Lương ngăn chặn kỵ binh Bắc Hung tấn công Kỳ Thành, chúng ta chưa chắc đã có thể đến Vương đình nhanh như vậy.”
Sương Mai nhếch môi cười nhạt, nhướng mày nói: “Trái lại ta còn phải cảm ơn đám quân Bắc Hung lòng tham không đáy kia đã giúp ta kiềm chân người Lương mới đúng.”
Nếu Lý Diệu còn sót lại chút hơi tàn nào, chắc chắn hắn sẽ phá hỏng kế hoạch tới Ô Tư lần này của nàng. Đang mãi suy nghĩ xem mũi tên ăn miếng trả miếng kia liệu đã lấy mạng Lý Diệu hay chưa, nàng bỗng nghe Trâu Vân trịnh trọng nói:
“Điện hạ, thần nghĩ kỹ rồi. Thần vẫn muốn đi cùng người vào Vương đình.”
Sương Mai ghìm ngựa lại, quay sang nhìn hắn đầy khó hiểu: “Chẳng phải đã định sẵn là ngài ở lại ngoài thành chỉnh đốn quân đội chờ lệnh, án binh bất động sao?”
“Kế hoạch trước đây là đánh chiếm từ bên ngoài, nhưng chưa nói đến binh lực của chúng ta ra sao, quan trọng nhất là bản thân Điện hạ đang ở trong Vương đình cùng sứ đoàn Toa Xa…” Trâu Vân nhìn nàng, yết hầu khẽ chuyển động, rồi quay mặt đi: “Thần thật sự lo lắng cho an nguy của người.”
Sương Mai nheo mắt: “Ngài có cách nào tốt hơn để đột phá từ bên trong sao?”
“Điện hạ chắc đã quên trước đây thần làm nghề gì rồi.” Trâu Vân khẽ mỉm cười, trầm giọng xuống: “Bước đầu tiên để khống chế Vương đình chính là khống chế Cấm quân. Tuy không dám nói nắm chắc vạn phần, nhưng thần nguyện vì Điện hạ mà thử một lần!”
Sương Mai lắng nghe kế hoạch của Trâu Vân, bất chợt nhìn chằm chằm vào hắn: “Đây là tự ngài nghĩ ra sao?”
Nàng thừa hiểu hắn chính là vị Đại tướng quân tương lai có thể chinh phạt khắp Tây Vực. Dù hiện tại còn hàn vi, nhưng việc hắn thu phục hàng ngàn sơn tặc, hay dễ dàng tiếp quản đội quân lưu dân từ tay Lạc Tương, đều đủ chứng minh thực lực binh pháp xuất chúng. Thế nhưng nàng vẫn mơ hồ cảm thấy kế sách đột ngột này không phải chỉ do một mình hắn nghĩ ra.
Trâu Vân giật mình, rũ mắt đáp: “Đương nhiên là vậy rồi.”
Đây là lần đầu tiên Trâu Vân nói dối trước mặt nàng. Ngay ngày hôm qua, suốt cả một ngày hắn không hề có mặt trong chùa. Nàng tưởng hắn ra doanh trại luyện binh, nhưng trên thực tế, hắn đã đi gặp một người. Một người mà nàng dù tìm khắp nơi cũng không thấy, nhưng lại chủ động tìm tới hắn.
Người đó có đôi mắt đen thẳm như đêm trường, tĩnh lặng không gợn sóng, che giấu sự sắc bén mà trước đây hắn chưa từng thấy. Chỉ vài lời ít ỏi, trong phong thái thản nhiên nhẹ tựa lông hồng, người ấy đã truyền dạy cho hắn toàn bộ mưu lược đoạt thành.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Cửa thành Vương đình Ô Tư
Cửa thành đã tồn tại hơn trăm năm, đế xây bằng đá hoa cương xanh, cánh cửa gỗ bọc đồng dày nặng, sơn chồng nhiều lớp, bên trên khảm những phù điêu tinh xảo.
Trước đây, Lạc Sương Mai chỉ từng thấy cửa thành mở ra từ phía bên trong. Khi ấy, nàng luôn cảm thấy trong lòng rạo rực, khung cảnh hùng vĩ khôn cùng. Đến hôm nay mới biết, nhìn từ bên ngoài, hai cánh cửa ấy thực ra cũng chẳng lớn lao đồ sộ đến thế, dường như chỉ cần một đội khinh kỵ binh là có thể dễ dàng phá tan.
Điều khiến nàng cảm thấy xa lạ hơn cả là những phố phường phồn hoa năm xưa nay đã trở nên tiêu điều vắng lặng. Những lầu các đình đài nàng từng lui tới nay đều đóng cửa then cài, cờ đón khách bị giẫm nát dưới chân. Trên đường ngay cả một tiếng rao của thương nhân cũng không nghe thấy. Trong thành lòng người hoảng loạn, khắp nơi tràn ngập hơi thở thống khổ.
Tại sao lại thành ra thế này? Nhưng dường như bên trong Vương cung vẫn giữ nguyên vẻ lộng lẫy của những ngày xưa cũ.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Bên trong vương điện kim bích huy hoàng, hai bên đứng đầy người Hồ, người Hán, phục sức khác nhau, trang sức vàng bạc đá quý lấp lánh đến hoa mắt. Lạc Sương Mai không ngờ rằng cùng lúc nàng tới, sứ thần của nhiều quốc gia Tây Vực khác cũng đang hiện diện.
Khi bước vào cửa điện, nàng cảm nhận được vô số ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. Lần này, nàng không mặc vũ y rực rỡ mà khoác lên mình lễ phục Vương phi Toa Xa, trang trọng và quý phái.
Hai sứ thần Toa Xa đi phía trước mở đường. Nàng sải bước dọc theo tấm thảm nỉ dài thăm thẳm, biết rõ điểm cuối chính là vương tọa. Khi còn nhỏ, phụ vương thường bế nàng đặt ngồi trên đầu gối ngay tại nơi ấy, tiếp kiến sứ giả bốn phương.
Giữa những bóng người chập chờn, vương tọa mơ hồ dần trở nên rõ nét. Nàng dừng lại trước bậc thềm điện, nghe thấy một tiếng quát thấp:
“Thấy Vương thượng sao không quỳ?”
Sương Mai ngước mắt, khẽ nâng cằm, đôi đồng tử không chút khiếp sợ nhìn thẳng vào tên cận thần trước vương tọa, bình thản đáp:
“Trước kia ta là Vương nữ Ô Tư, đương nhiên phải quỳ lạy quân vương. Nay ta là Vương phi Toa Xa, đến đây với thân phận sứ thần. Chỉ cần hành lễ, không cần quỳ.”
Sương Mai thấy Lạc Tu Mỹ trên vương tọa bỗng đứng phắt dậy. Lão ném bản quốc thư mà sứ thần Toa Xa vừa đệ trình xuống trước mặt nàng, gằn giọng:
“Hôn ước giữa Vương nữ và Vương tử Toa Xa có bằng chứng gì? Đã hành lễ động phòng chưa?”
Sương Mai lập tức hỏi ngược lại: “Người và mẫu thân ta cũng chẳng có hôn ước, càng không có hôn lễ. Chẳng phải người vẫn tự xưng là phu quân của bà, tự coi mình là Phò mã Đại Lương đó sao?”
“Ngươi!” Lạc Tu Mĩ trợn ngược mắt. Thấy cận thần hai bên đồng loạt cúi đầu tránh ánh mắt mình, nhất thời nghẹn họng, không nói nên lời.
Sương Mai chắp tay sau lưng, thong thả đi một vòng trước điện, cười lạnh nói: “Thúc phụ, đầu của người sắp rơi xuống đất đến nơi rồi, vậy mà vẫn còn tâm trí lo lắng chuyện hôn sự của ta. Thật khiến tiểu nữ cảm động đến rơi nước mắt mà.”
Lạc Tu Mĩ biến sắc, giận dữ quát: “Chớ có nói càn! Ngươi đang nguyền rủa bổn vương điều gì?”
Sương Mai thu lại nụ cười, đanh thép lên tiếng:
“Nếu thúc phụ đã cưới Công chúa Đại Lương – mẫu thân ta – làm vợ, hẳn phải hiểu rõ câu cổ ngữ Trung Nguyên ‘môi hở răng lạnh’. Bắc Hung tấn công Cao Xương đã lâu mà chưa hạ được, nay lại điều binh tiến đánh Toa Xa. Toa Xa và Ô Tư vốn giáp giới, một khi Toa Xa thất thủ, kẻ tiếp theo tất nhiên sẽ là Ô Tư. Vậy mà thúc phụ vẫn còn tâm trạng đứng đây nghị luận hôn sự của ta, quả đúng là kẻ vui chơi dưới mái nhà đang cháy, chẳng biết đại họa đã cận kề.”
“Cho phép ta nhắc nhở thúc phụ một câu. Ô Tư vốn không giống Toa Xa, nhiều năm qua luôn cẩn trọng giữ lễ tiến cống với Bắc Hung. Kể từ khi thúc phụ xưng vương, vứt bỏ sách lược bang giao cân bằng của phụ vương ta, không những cắt đứt cống phẩm mà còn đơn phương thân cận với Đại Lương, tuyệt giao với Bắc Hung. Hành động này sớm đã chọc giận Thiền Vu. Cứ đà này, khi kỵ binh Bắc Hung càn quét tới nơi, cái đầu trên cổ thúc phụ e là khó mà giữ được lâu đâu.”
Thấy Lạc Tu Mĩ lộ vẻ hoảng loạn, vội vàng ghé tai bàn bạc với vị sứ thần Đại Lương mặc thanh bào thêu mây bên cạnh, Sương Mai mỉm cười, cắt ngang:
“Hôm nay ta tới đây là để khuyên thúc phụ kết minh với Toa Xa, xuất binh cùng kháng Bắc Hung. Ta cho thúc phụ một canh giờ để suy nghĩ. Nếu không nhận được lời kết minh, Toa Xa Vương vì tự bảo toàn, sẵn sàng chủ động hiến thành, mở đường cho kỵ binh Bắc Hung tiến thẳng vào Ô Tư.”
“Thúc phụ cứ thong thả mà tưởng tượng thử xem, Thiền Vu đã nhịn người từ lâu, hắn sẽ chọn cắn miếng thịt béo Toa Xa hay nuốt trọn miếng mồi ngon Ô Tư trước đây nhỉ?”
Dứt lời, Lạc Sương Mai không dừng lại dù chỉ một khắc, lập tức dẫn sứ đoàn Toa Xa rời khỏi vương điện, không cho đối phương bất kỳ cơ hội do dự nào.
Binh quý thần tốc, thứ nàng cần lúc này chính là nỗi kinh hãi của Lạc Tu Mĩ, sự hoảng loạn của triều thần và vẻ khiếp nhược của đám văn thần sứ giả Đại Lương, từ đó ép bọn họ phải nhanh chóng kết minh. Chỉ cần Lý Diệu chưa kịp trở về, phần thắng trong tay nàng là điều chắc chắn.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Trong vương điện, sứ thần các nước Tây Vực cũng lần lượt tản đi, theo bước vị quân vương đang hoang mang lo sợ. Giữa đám người đông đúc, một bóng đen khẽ đưa tay ép thấp vành nón nạm đá quý, che khuất hơn nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra đôi môi mỏng sắc sảo đang thoáng nở một nụ cười nhạt.
Rời khỏi vương cung, đi đến dịch quán, một tên thân vệ cúi mình hành lễ: “Người đã mang tới rồi.”
Bàn tay đang cầm bản đồ Vương đình Ô Tư của Lạc Tương khựng lại trong thoáng chốc, chàng khẽ ra lệnh: “Truyền.”
Vị tiểu sư bị áp giải tới vẫn còn rất trẻ, đôi mắt trong veo như suối băng, bộ tăng bào trắng sạch không vướng bụi trần, toát lên vẻ thanh tú, tràn đầy sức sống. Lần đầu diện kiến vị Phật tử cao cao tại thượng, hắn không tự chủ được quỳ rạp xuống đất, chắp tay thành kính, không dám ngẩng đầu nhìn thiên nhan. Nhưng không ngờ, câu đầu tiên Phật tử thốt ra lại là:
“Thụ giới chưa đầy một năm, phải mặc giáng sắc hải thanh, vì sao ngươi lại mặc áo trắng?”
🦋 Thanh xin giải thích một chút về vấn đề màu sắc của tăng phục. Trong Phật giáo, màu sắc và kiểu dáng y phục của tăng sĩ không chỉ là trang phục mà còn đại diện cho giới phẩm, thời gian tu hành và địa vị.
Giáng sắc hải thanh: Là áo tràng dài tay rộng màu đỏ sẫm, thường là trang phục quy định cho tăng sĩ mới thụ giới.
Trong một số triều đại hoặc tông phái, màu sắc này dành cho những tăng sĩ mới thụ giới hoặc có cấp bậc bình thường. Việc quy định màu sắc giúp phân biệt tôn ti trật tự trong tăng đoàn. Nhưng vị sư trẻ tuổi này lại mặc áo trắng, đơn giản là vì muốn giống Lạc Tương, cũng có thêm một ý nữa là vì nghĩ Sương Mai thích màu trắng này nên mới chạy đến ôm mình =)))))))))))
Tiểu sư ngẩn người, ngước lên nhìn vị Phật tử với đôi mày lạnh lùng, phát hiện chàng đang nhìn chằm chằm vào tăng bào của mình.
“Tiểu tăng… áo cũ đã rách…”
“Vì sao lại muốn hoàn tục?” Người ngồi trên cao lạnh lùng cắt ngang.
Phải mất một lúc tiểu sư mới hiểu chàng đang hỏi điều gì. Vừa nhắc đến chuyện này, một luồng nhiệt huyết dâng thẳng lên, hắn không màng tất cả, lớn giọng đáp:
“Ta và Vương nữ lưỡng tình tương duyệt! Xin Phật tử thành toàn cho ta hoàn tục!”
Không gian lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Tiểu sư bị uy áp vô hình ấy ép đến run sợ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Nhưng không ngờ, Phật tử không hề quát mắng như trụ trì hay các trưởng lão, thậm chí cũng không trách cứ, chỉ ôn tồn hỏi một câu:
“Mới gặp một lần, vậy cái gọi là tương duyệt đến từ đâu?”
Tiểu sư như được tiếp thêm can đảm, không khỏi xao động khi nhớ lại khoảnh khắc khó quên nhất đời mình. Thiếu nữ diễm lệ như hoa đào, không biết từ đâu xuất hiện, lao tới trước mặt hắn, chẳng nói chẳng rằng mà nắm chặt vạt áo, khóc không thành tiếng mà thổ lộ tâm tình. Khoảnh khắc ấy, hắn chỉ cảm thấy tim mình như ngừng đập, lồng ngực cuộn trào như sóng dậy.
Nghĩ đến đây, dù có chút hổ thẹn vì lòng tu hành không vững, nhưng gương mặt hắn vẫn ửng hồng vì hạnh phúc, dõng dạc nói:
“Chính Vương nữ nói… nàng luôn muốn gặp ta một lần… nàng có chuyện muốn nói với ta…”
Lời còn chưa dứt, hắn cảm thấy có một luồng gió mạnh lướt qua bên người. Trong cơn ngơ ngác, hắn phát hiện chỗ ngồi trên cao đã trống không, không còn một bóng người.
Tác giả có lời muốn nói:
Chú thích một chút, trong lịch sử, những sự kiện như Đổng Trác nhập kinh, Lý Long Cơ đoạt vị, hay Cửu tử đoạt đích thời Khang Hi, đều có một điểm chung, muốn đoạt quyền, trước hết phải khống chế Cấm quân.
Nếu nói nữ chính có bàn tay vàng thì chính là từ nhỏ đã nhận nuôi một gã mã nô tên Trâu Vân.
Một gã mã nô khác cũng rất lợi hại… nhưng mình không nói đâu.
Đau lòng quá.
![Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 56](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)