Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 54
SKSLTGCPT

[SKSLTGCPT] – Chương 54

Tác giả: Dư Hà Thích

5046 từ · 23 phút đọc

Sau Khi Sống Lại, Ta Gả Cho Phật Tử: [SKSLTGCPT] – Chương 54

Mây đen vần vũ, mưa trút xuống xối xả.

Giữa cánh đồng hoang vu mịt mùng, cỏ cây thưa thớt, địa hình quỷ quyệt, hiện ra một khe rãnh sâu hơn trượng. Đá tảng lăn trầm, đá ngầm lởm chởm vắt ngang những vân đá dữ tợn. Tiếng gió rít gào qua khe đá như quỷ khóc sói gầm, cuốn theo nước mưa gột rửa vách đá, tạo thành từng vệt đỏ thẫm như máu đặc.

Lý Diệu bị xác của đám thân vệ đè nghiến dưới đáy khe mương. Mưa tầm tã vẫn chẳng thể rửa trôi lớp máu tanh đã bết lại trên người hắn. Giáp trụ cộm vào lồng ngực khiến tim hắn đập dồn dập. Hắn tham lam hít từng ngụm khí lạnh, cố tìm chút cơ hội sống giữa mùi tử khí nồng nặc đang bủa vây.

Tử thần đã cận kề. Trên đỉnh đầu, chim ưng giám sát không ngừng xoay lượn tìm kiếm dấu vết. Dưới đất, lũ lang khuyển nhe răng thèm khát, sục sạo đánh hơi bên khe rãnh. Chỉ cần một cử động nhỏ, chúng sẽ lao xuống ngoạm đứt cổ họng hắn.

Giữa sự tĩnh mịch chết chóc ấy, vị Tứ hoàng tử Đại Lương vốn sống trong nhung lụa, cuối cùng cũng nếm trải mùi vị của tuyệt vọng. Hắn nín thở, lấy xác chết làm lá chắn, nằm im không nhúc nhích.

“Điện hạ, không còn ai sống sót.” Tiếng thuộc hạ của Đại hoàng tử từ trên cao vọng xuống.

Tiếng người cùng tiếng vó ngựa dần xa. Giữa trời đất mênh mang lúc này chỉ còn lại một mình hắn thoi thóp kéo dài hơi tàn, mưu đồ đòi lại từ ông trời thêm một ngày thọ mệnh.

Chẳng biết đã qua bao lâu. Một canh giờ, một đêm, hay mười ngày? Ngày đêm nối tiếp, nước mưa hòa lẫn máu tươi chảy vào miệng, hắn như kẻ đuối cạn, chơi vơi giữa ranh giới sinh tử, ý thức cuối cùng cũng dần tiêu tán.

“Này, ngươi chết rồi sao?”

Giọng nói kiêu kỳ mà trong trẻo, mang theo một chút khí thế ngang tàng trẻ con. Một dải lụa là rũ xuống, khẽ phất qua gò má hắn. Dải lụa ướt đẫm nước mưa nhưng vẫn mềm mại tinh tế, thoang thoảng mùi u hương. Nước mưa đọng trên rèm mi, Lý Diệu gian nan mở mắt, chỉ thấy một bóng hình mờ ảo. Hắn cử động ngón tay muốn nắm lấy dải lụa đang đung đưa ấy.

Nhưng ngay sau đó, thứ hắn nắm trong tay lại là một sợi dây cương thô ráp.

“Tên người Hán này trông ngươi thật giống huynh ấy. Hay là ngươi đến làm mã nô cho ta đi?”

Hắn hoảng hốt nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia, một thân sa mỏng màu đỏ yên chi, tung bay phấp phới trên lưng ngựa.

“Làm mã nô của ta mà lại không biết cưỡi ngựa sao?”

Lý Diệu bật cười. Quân tử lục nghệ, món nào hắn chẳng tinh thông? Cưỡi ngựa bắn tên là do phụ hoàng tay nắm tay chỉ dạy, đãi ngộ mà ngay cả Thái tử cũng không có được. Hắn muốn tung mình lên ngựa, nhưng cơ thể lại chẳng hề nghe theo ý muốn.

Hóa ra, ở khe rãnh đoạt mệnh năm ấy, hắn đã gãy nát tứ chi, đi đứng còn khập khiễng, nói gì đến cưỡi ngựa.

Thiếu nữ thấy hắn đứng bất động, dường như nổi giận, vung roi ngựa quất về phía hắn. Roi rơi xuống người, không nhẹ không nặng, chẳng thấy đau chút nào. Nàng cao cao tại thượng trên lưng ngựa, ghìm cương xoay quanh hắn, đôi mày tú lệ khẽ nhíu lại, hờn dỗi nói:

“Tay chân đứt gãy thì nối lại, chẳng lẽ định phế luôn sao? Ta không cần một tên mã nô tàn phế. Mã nô trước đây của ta giờ đã là thống lĩnh cấm quân rồi đấy.”

Hắn từ nhỏ đọc sách thánh hiền, tu dưỡng phong thái quân tử, ít nói ít cười, vui giận không lộ ra mặt. Vậy mà tiểu nương tử này luôn có bản lĩnh khiến hắn nổi trận lôi đình. Lý Diệu nghiến chặt răng, gân xanh nổi lên trên cánh tay đang nắm chặt dây cương, mồ hôi lạnh vã ra vì đau đớn, cuối cùng cũng trèo lên được lưng ngựa.

Ngày ngày nàng đều đến tiểu viện dưỡng thương, ép hắn cưỡi ngựa, khoe khoang thuật khống ngựa điêu luyện, còn đòi tỉ thí thiện xạ với hắn. Cuối cùng, nàng sẽ đắc ý cười vang:

“Công phu cưỡi ngựa bắn tên của ta lợi hại chứ? Đều là do Tam ca dạy cả đấy. Huynh ấy từng là Đại tướng quân của Vương quân Ô Tư. Ngươi hãy luyện tập cho tốt, đừng bỏ cuộc, sau này Tam ca trở về ta sẽ bảo huynh ấy phong ngươi làm Đại tướng quân.”

Lý Diệu cười lạnh trong lòng. Thứ hắn muốn không phải làm Đại tướng quân, mà là trở thành bá chủ thiên hạ, đoạt lại tất cả những gì đã mất. Sống sót từ đống xác chết, tâm sắt đá của Lý Diệu vốn đã chai sạn. Nhưng ngày ngày nàng đều đến dạy hắn cưỡi ngựa, khi cơ thể hắn dần khôi phục, mỗi khi nhìn thấy nàng, trái tim hắn lại vô thức mềm đi một tấc.

Chỉ có đôi khi điều khiến hắn không vui là lúc thiếu nữ dùng cán roi nâng cằm hắn lên, ngắm nghía trái phải.

“Diện mạo của ngươi… thật sự rất giống huynh ấy…” Nàng nhìn hắn không chớp mắt, khẽ thở dài: “Ta chọc huynh ấy giận, huynh ấy không nhìn ta nữa, cũng chẳng thèm về Ô Tư. Nhưng mà… ta nhớ huynh ấy lắm…”

Ánh mắt nàng như xuyên qua hắn để nhìn về một người khác. Thuở ấy, Lý Diệu không biết “huynh ấy” trong miệng nàng là ai, cũng chẳng buồn để tâm. Từ nhỏ đến lớn, thứ hắn muốn chưa bao giờ tuột khỏi tầm tay. Giang sơn là vậy, nữ nhân cũng thế.

Nhưng cuối cùng, chính thiếu nữ ấy đã khoác lên mình cung trang lộng lẫy, dung nhan tuyệt diễm, đôi mắt đẹp lại tràn đầy hận ý. Mỗi ánh nhìn như một lưỡi dao sắc đâm thẳng vào vết sẹo vẫn rỉ máu trong tim hắn.

“Ta cứu ngươi, rồi gả cho ngươi, chẳng qua vì gương mặt này của ngươi quá giống người ta yêu nhất mà thôi.”

“Ngươi giết Tam ca ta, giam cầm ta nửa đời, còn bội ước lời thề trọn đời trọn kiếp.”

“Lạc Sương Mai ta đời này, thậm chí kiếp sau, đời đời kiếp kiếp đều không muốn nhìn thấy ngươi thêm một lần nào nữa!”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Lý Diệu giật mình bừng tỉnh, cảm giác thực cốt mổ tâm khiến hắn nhất thời thất thần lạc phách.

Trong trướng trung quân, ánh bình minh mờ ảo. Lý Diệu giơ tay che trán, ngăn tia sáng có phần chói mắt. Thuốc mỡ của vị cao tăng kia quả có kỳ hiệu, độc tính đang dần rút lui. Sáng nay tỉnh dậy, đôi mắt hắn đã có thể bắt được một tia sáng, nhìn thấy hình dáng mờ mờ của người đứng trước mặt.

Trước sập của hắn là một bóng người đang quỳ. Lý Diệu ra tay cực nhanh, vớt lấy thanh kim đao bên mép giường, kề sát cổ họng mảnh khảnh của người nọ:

“Ai?”

Cái bóng mông lung khẽ đung đưa. Nữ tử kinh hoàng, thất thố khoa tay múa chân, miệng phát ra những tiếng “a… a…” yếu ớt. Hắn lúc này mới nhớ ra chuyện đêm qua thân vệ đã tìm cho hắn một ách nữ (cô gái câm) hầu hạ sớm hôm. Hắn bị thương, hành động bất tiện, không thể để người ngoài phát hiện, càng không thể để lộ thân phận hoàng tử. Đã là kẻ câm, giữ nàng ta lại cũng có chút tác dụng.

Lý Diệu thu đao vào vỏ, liếc xéo nhìn nữ tử đang sợ đến mức ngã quỵ dưới đất. Tầm mắt mơ hồ, không thấy rõ dung mạo, chỉ thấy dáng người yểu điệu. Chiếc cổ trắng ngần kia mong manh, dường như chỉ cần hắn đưa một tay là có thể bóp nát.

Lưỡi đao đã rời đi nhưng nàng vẫn không dám thở mạnh, toàn thân run rẩy như nhành hoa trước gió lốc. Lý Diệu khẽ nhíu mày. Hắn đáng sợ đến thế sao? Hắn cúi người về phía nàng, một luồng hương thơm mê người lập tức xộc vào mũi, thấm sâu vào buồng phổi còn ứ trệ của hắn.

Nàng dường như sợ hãi tột độ, lùi lại từng bước nhỏ. Hắn đứng cao nhìn xuống, rõ ràng chưa chạm vào nàng một chút nào vậy mà nàng ngay cả cái bóng của hắn cũng muốn né tránh. Cái tính quật cường này… thật sự rất giống.

Lý Diệu bất động thanh sắc, đột ngột chộp lấy cổ chân mảnh mai đang ở gần mắt mình nhất, kéo mạnh về phía hắn. Nữ tử kinh hãi vạn phần, ra sức rút chân lại nhưng bị lực đạo của hắn kiềm chế chặt. Đôi môi nàng run rẩy, khẽ hé ra như muốn thốt lên điều gì.

“Đừng động đậy.”

Lòng bàn tay hắn mơn trớn cổ chân nàng, một chuỗi chuông bạc đã được lồng vào làn da tuyết trắng. Hắn nhìn chằm chằm vào khoảng trắng trước mắt, nhàn nhạt nói: “Thưởng cho ngươi.”

Bóng người kia dường như sững lại, rồi ngay sau đó vừa lăn vừa bò chạy trối chết. Tiếng chuông bạc thanh thúy dưới chân vang lên leng keng leng keng khắp trong trướng, rồi xa dần.

Lá gan cũng nhỏ quá rồi. Chẳng giống chút nào. Lý Diệu nhếch môi cười lạnh. Vừa lúc viên thân vệ vén màn bước vào, bẩm báo: “Cao tăng đã ở ngoài trướng, xin được tái khám cho chủ tử để thử lại độc tính.”

Chân mày Lý Diệu khẽ động. Thời điểm này tới thật là khéo.

Một thân vệ khác thấy nữ nhân lạ mặt chạy ra khỏi trướng, liền quay sang trách mắng tên thân vệ kia: “Ngươi làm việc quá tùy tiện! Sao có thể để người sống tiếp cận Điện hạ? Lỡ như là thích khách do Đại hoàng tử phái tới thì sao?”

Lý Diệu thản nhiên đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi bám trên vạt bào, nói: “Không sao. Ta vừa thử qua, nàng ta không có chút công phu nào, cũng không mang theo vũ khí, không phải thích khách.”

Thân vệ nhớ đến tiếng chuông vừa rồi, chợt hiểu ra, cười nói: “Thật là diệu kế. Điện hạ cho nàng đeo chuông bạc, từ nay hành tung của nàng đều nằm trong tầm kiểm soát của ngài.”

Thấy Lý Diệu không nói gì, một kẻ khác tâm tư lay động, nhịn không được hạ giọng: “Thần thấy ách nữ kia dung mạo không tầm thường, Điện hạ nếu thích, giữ lại làm thị thiếp cũng được…”

Lý Diệu liếc hắn một cái. Ánh mắt lạnh lùng sắc bén như sấm chớp khiến kẻ đó bất giác rùng mình. Thân vệ biết mình lỡ lời, lập tức im bặt, nhưng bên tai lại vang lên một tiếng thở dài cực khẽ:

“Nàng ấy vốn rất hay ghen. Nếu biết chuyện, chắc chắn sẽ càng không chịu đi cùng ta.”

Hai thân vệ ngước nhìn, thấy trên khuôn mặt băng sương của chủ tử lộ ra vẻ thẫn thờ hiếm thấy. Họ nhìn nhau, trong lòng đều hiểu rõ. Từ khi chủ tử khỏi bệnh ở kinh thành, dường như đã trở thành một con người khác. Không chỉ đánh đâu thắng đó, độc chiếm Tây Vực, mà ngay cả nữ sắc cũng chẳng hề để tâm.

Hóa ra việc dây dưa với ách nữ kia ban nãy không phải vì hứng thú mà chỉ để đề phòng thích khách. Thân vệ âm thầm lắc đầu, lặng lẽ lui xuống.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Sương Mai bước ra khỏi trướng trung quân mà rã rời cả người, đôi chân run rẩy không ngừng. Lý Diệu vừa tỉnh lại không chỉ cầm đao đe dọa nàng, mà còn áp sát đầy áp bức. Khoảnh khắc hắn nắm lấy cổ chân nàng, nàng đã ngỡ hắn đang giả vờ mù để lừa mình. Suýt chút nữa, nàng đã gỡ bỏ ngụy trang, cùng hắn cá chết lưới rách.

Đã đi xa khỏi trướng hơn trăm bước, tim nàng vẫn đập thình thịch. Mỗi bước chân, tiếng chuông bạc lại vang lên khiến nàng bực bội vô cùng. Lý Diệu xưa nay đa nghi, nếu không phải bị mù, hắn sẽ không để người lạ đến gần. Chuỗi chuông bạc này lấy danh nghĩa là ban thưởng, nhưng chất lại là một xiềng xích lạnh lẽo dùng để khống chế nàng.

Sương Mai hít sâu một hơi, cố bình tâm lại, tự nhủ rằng dù Lý Diệu bị thương, tốc độ hành quân của kỵ binh Đại Lương vẫn không hề chậm. Chỉ cần nhẫn nhịn thêm vài ngày, đến Ô Tư, nàng sẽ tách khỏi quân Lương, lập tức thoát khỏi hắn.

Khi trở về doanh trại, Trâu Vân đưa cho nàng một miếng bánh nướng nhân hoa hồng vừa mới ra lò. Nàng nếm thử một miếng, vị ngọt thanh lan ra nơi đầu lưỡi, nhưng vẫn không phải là hương vị ấy. Trong đầu nàng hiện lên gương mặt thanh tú, hàng mi khẽ rũ, ánh mắt dịu dàng của người nọ mỗi khi đưa bánh cho nàng.

Lại nhớ đến lúc chàng ở trong hang động, nụ hôn vụng về mà cuồng nhiệt, hơi thở nóng bỏng lướt nhẹ trên da thịt như những cánh hoa hồng nở bừng giữa tuyết trắng. Dịu dàng mà nhiệt liệt. Thanh khiết mà thiêu đốt.

Sương Mai cắn thêm một miếng bánh, chợt nhớ lại lúc rời trướng có nghe thân vệ bẩm báo có “cao tăng” đến giải độc cho Lý Diệu. Tim nàng chợt thắt lại, nàng quay người chạy thục mạng về phía trướng trung quân, sương sớm làm ướt sũng xiêm y và tóc mây.

Nhưng khi đến nơi, nàng chỉ thấy một vị tăng nhân lạ mặt bước ra. Không phải chàng. Không thể nào là chàng được. Chàng đang bế quan trong Phật tháp, sao có thể xuất hiện ở đây?

Sương Mai cảm nhận vị hoa hồng trong miệng đắng chát lạ thường. Nàng biết chuyến về Ô Tư báo thù này lành ít dữ nhiều, có lẽ sẽ không còn mạng trở về. Nỗi buồn tủi dâng lên trong lòng. Nàng ra đi không từ biệt, nếu lúc này có thể gặp chàng một lần, nói hết những lời chưa kịp nói, nàng sẽ không còn gì hối tiếc nữa.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Mấy ngày sau, tại Kỳ Thành, biên trấn Ô Tư.

Trong Thiên Phật Tự vừa được trùng tu, hàng ngàn ngọn đèn sáng rực. Sau hồi chuông mộ, cửa chùa vốn đã đóng lại đón một vị khách quý không ngờ tới.

Vị trụ trì bị sa di đánh thức giữa đêm, cuống cuồng chạy tới Đại Hùng Bảo Điện. Vừa bước qua cửa, đập vào mắt lão là hàng dài võ tăng khí thế bức người đứng trước tượng Phật. Đã nhiều năm không thấy cảnh tượng này, trụ trì đổ mồ hôi hột, không dám ngẩng đầu, chỉ dám liếc nhìn về phía trước.

Dưới chân tượng Phật kim thân, đứng giữa đám võ tăng là một tăng nhân dáng người cực cao. Áo cà sa trắng như mây gió, tỏa ra một luồng hàn khí lạnh lẽo thấu xương. Chàng chỉ lộ ra nửa bên mặt tuấn lãng, đang lật xem sổ sách cùng tăng tịch của chùa. Ngón tay thon dài khẽ lật từng trang giấy, đôi mày rậm hơi nhíu lại.

Mỗi cái nhíu mày của chàng đều khiến trụ trì kinh hồn bạt vía. Lão thấp thỏm tiến lên, cúi người nói:

“Không biết Phật tử đích thân giá lâm tệ tự. Bần tăng không kịp nghênh đón, mong Phật tử thứ tội.”

Trong không gian tĩnh lặng chỉ còn tiếng lật trang giấy và tiếng nến cháy lách tách.

“Chỉ trong nửa năm, tăng lữ và dân cư tăng thêm gần nghìn người.” Lạc Tương khép sổ sách, lạnh lùng quét mắt nhìn đám tăng chúng đang quỳ dưới đất. “Kỳ Thành quanh năm chinh chiến, vậy mà tệ tự lại có tiền hương hỏa tăng gấp bội.”

Đám tăng nhân ngơ ngác nhìn nhau. Phật môn truyền đạo, đệ tử càng đông thì càng là điều vinh dự. Kỳ Thành hương hỏa hưng thịnh, lẽ ra phải được tán dương, sao Phật tử lại lộ vẻ nghiêm nghị như vậy?

Trụ trì khó hiểu, hỏi: “Chẳng hay có điều gì không ổn? Xin Phật tử chỉ điểm.”

Lạc Tương ném cuốn sổ xuống bàn. Ánh nến chao đảo, lòng người cũng run rẩy theo. Chàng vân vê chuỗi hạt lưu ly đen trong tay, chậm rãi bước tới trước mặt mọi người, cất giọng:

“Kỳ Thành, huyện Liễu, nhà họ Trương. Nam đinh ba người vốn là nông hộ. Tháng Giêng năm nay mất ruộng, tháng Hai quy y.”

“Kỳ Thành, phía tây thành, nhà họ Ngụy. Nam đinh hai người vốn là nông hộ tòng quân. Tháng Giêng năm nay đào ngũ, tháng ấy liền quy y.”

“Kỳ Thành, phía bắc thành, nhà họ Lữ. Nam đinh bốn người vốn là quân đồn trú phòng thành. Tháng Hai năm nay quy y.”

Mỗi khi một trường hợp được đọc lên, mấy tên tăng nhân son phấn lòe loẹt đứng hàng đầu lại cúi đầu thấp hơn, cố che đi lớp áo cà sa vàng rực lóng lánh trên người, trong lòng kinh hãi. Một tăng nhân mặt mũi béo tốt lau mồ hôi, nhỏ giọng biện bạch:

“Chư quốc Tây Vực sùng Phật, vốn là lẽ thường tình. Người quy y Phật môn có thể miễn thuế thân, miễn binh dịch lao dịch. Bọn họ tự nguyện tìm đến đầu quân…”

“Lẽ thường ấy là để các ngươi mở rộng cửa phương tiện, hay để chiêu người vơ vét tiền bạc?” Lạc Tương nhớ lại cảnh tượng tiêu điều thê lương trên suốt quãng đường từ Toa Xa đến Kỳ Thành, trầm giọng quở trách:

“Từ phía nam Kỳ Thành trở xuống, nông hộ phiêu bạt khắp nơi, xác chết đói đầy đường. Các ngươi không mở kho cứu tế, ngược lại còn chiếm ruộng tốt của dân, vơ vét tư tài cho đầy túi. Quân hộ nhân khẩu điêu linh, không địch nổi ngoại xâm, các ngươi lại bức người làm tăng.”

“Nông hộ giảm, quân hộ mất. Lương thảo cạn kiệt, phòng thủ thành trống không. Một khi gót sắt Bắc Hung tràn xuống phía nam, cả tổ kiến bị phá, liệu trứng các ngươi có còn nguyên vẹn hay không?”

Đám tăng chúng lạnh cả sống lưng. Họ không ngờ Phật tử chỉ lật qua hồ sơ một lượt đã nắm thấu mọi chiêu trò khuất tất sau lưng mình. Tất cả quỳ rạp xuống, run như cầy sấy, không cách nào chối cãi. Nghe đến lời này lại càng đại kinh thất sắc, lí nhí không dám đáp lời.

Màn đêm dần buông xuống. Hàng trăm đạo sắc thư từ Thiên Phật Tự thắp đèn phát đi khắp nơi.

Phật tử hạ lệnh: Trong cương vực Ô Tư, không tiếp nhận tăng nhân mới nhập tịch. Quan phủ không được cấp độ điệp* cho kẻ trốn thuế, lánh dịch muốn xuất gia. Đồng thời, trích một phần tài sản của chùa miếu làm kho lương, trả lại ruộng đất cho dân, cứu tế nạn dân.

(*) Độ điệp: Giấy thông hành hoặc chứng nhận chính thức do triều đình cấp cho tăng ni, cho phép họ cư trú tại chùa và được miễn trừ các loại thuế thân hay sưu dịch.

Đêm đã khuya. Tiếng đồng hồ nước nhỏ giọt không dứt, ánh nến trên giá vẫn cháy sáng. Lạc Tương đứng một mình trước tượng Phật, nhắm mắt tụng niệm. Một vị cao tăng già nua đứng bên cạnh khẽ lên tiếng:

“Chiếu lệnh đã phát đi. Các trưởng lão biết Phật tử lại rời Vương tự, e rằng sẽ có kẻ bất mãn, mượn cớ này gây chuyện.”

“Nếu ta không đích thân tuần tra một chuyến, cũng không biết Phật môn Tây Vực đã hủ bại đến nhường này. Mượn danh Phật Đà để sưu cao thuế nặng, coi rẻ Phật pháp.” Lạc Tương khẽ lắc đầu, đôi mắt tĩnh lặng nhưng ánh lên nhuệ khí sắc bén như vạn tiễn. “Ngươi và ta đều biết, một khi quá nhiều bình dân bỏ ruộng quẳng giáp, tự nguyện vào chùa làm tăng, đó là điềm báo của điều gì.”

“Nếu ta đoán không lầm, Ô Tư sắp sửa có đại loạn.”

Vị cao tăng nhíu mày thở dài. Ông biết Phật tử tuy thờ Phật từ nhỏ, nhưng vì trọng trách chấp chưởng Phật quốc nên kiêm tu cả đế vương thuật, pháp trị và hình danh học. Chư tử bách gia đều từng đọc qua, vì vậy sát phạt quyết đoán khác hẳn người thường, mang thiên tư của một vị quân vương. Những gì Phật tử tiên đoán, ắt sẽ ứng nghiệm.

Cao tăng đau lòng hỏi: “Dù Phật môn binh hùng tướng mạnh, chỉ nghe lệnh một mình Phật tử, nhưng người không thể can thiệp chính sự, càng không thể động binh đao. Người có đối sách gì?”

Lạc Tương im lặng không đáp, xoay người bước ra khỏi Phật điện. Khi hai người xuống núi, chàng nhìn xa xa về phía những đốm lửa li ti của doanh trại quân đội dưới chân núi.

Gió núi thổi qua, hoa rụng lả tả. Lạc Tương đưa tay đón lấy một cánh hoa nhụy đỏ. Chàng nhìn hồi lâu rồi chậm rãi nắm tay lại, giấu vệt đỏ hồng ấy trong lòng bàn tay, nhàn nhạt nói:

“Ta độ hóa một người. Người ấy có thể thay ta can thiệp chính sự, thay ta động binh đao.”

Phật độ chúng sinh, cũng độ một người. Độ được một người, chính là độ cả chúng sinh. Dưới giới luật, ngoài hồng trần, những việc Phật môn không thể làm, chàng tin rằng nàng có thể hoàn thành thay chàng.

Xa cách mấy tháng, dân sinh Ô Tư đã thê thảm đến vậy, đã đến lúc cần một vị tân vương tài đức.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Dưới chân núi Kỳ Thành.

Sương Mai theo đại quân vào thành, lại bị ép vào trướng trung quân hầu hạ Lý Diệu. Kỳ Thành giờ đây hoang vắng hơn hẳn lần trước nàng tới. Nhà dân bỏ trống, cửa hàng đóng kín, đường xá không bóng người qua lại, ngay cả một thương đội cũng chẳng thấy đâu. Vốn là đô thành thương mại biên cảnh của Ô Tư, đáng lẽ ra không nên thưa thớt như vậy mới phải.

Nàng đối với tòa thành này có cảm xúc rất đặc biệt. Năm xưa, đáng lẽ nàng đã hội ngộ với Lạc Kiêu tại đây. Không ngờ, chữ “Kỳ” trong Kỳ Thành lại thành một ngã rẽ. Nàng đã lỡ mất Lạc Kiêu tại nơi này, để rồi cả đời không còn ngày gặp lại.

Lúc đầu, nàng vẫn nuôi một tia hy vọng xa vời rằng nếu Lạc Kiêu còn sống, huynh ấy nhất định sẽ đến đón nàng. Nhưng mỗi ngày trôi qua, ảo mộng ấy lại nhạt dần, cuối cùng hóa thành một vết sẹo rỉ máu trong tim. Chỉ cần nghe thấy bất kỳ tin đồn nào có chút liên quan, nàng lại nhớ đến huynh ấy.

Đó là một nỗi tàn niệm. Và mỗi khi tàn niệm bùng lên, sát ý trong lòng nàng lại trỗi dậy. Tất cả những kẻ đã phá nát cuộc đời nàng đều đáng chết. Tên sàm quan Lưu Khởi Chương, kẻ phản bội Bì Nguyệt, tên bắt cóc Không Pháp… và giờ đây, cả Lạc Tu Mĩ – kẻ hại chết Lạc Kiêu – cũng phải chết.

Và ngay lúc này, kẻ ngăn cản nàng trở về doanh trại để sắp đặt sát cục, chính là Lý Diệu, hắn mới là kẻ đáng chết nhất.

Sương Mai liếc nhìn Lý Diệu. Hắn đang bày bàn cờ trên sập, tự mình đánh cờ với chính mình, tập trung đến mức chẳng hề để ý tới sự căm hận của nàng. Mù lòa mà vẫn chơi cờ được, đúng là vị đế vương có thể làm nên đại sự.

Nàng nhếch môi mỉa mai, vò chiếc khăn sa trong chậu nước ấm, cắn chặt môi, hậm hực lau vết thương cho hắn. Nàng đang nổi giận, ra tay chẳng chút nhẹ nhàng. Vết thương của hắn vốn đang thối rữa chưa lành, chạm phải chỗ đau, dù là người sắt như Lý Diệu cũng phải nhíu mày, khẽ “suýt” lên một tiếng.

Hắn buông quân cờ, bàn tay phải chụp lấy cổ tay nàng.

“Chưa học cách hầu hạ người khác sao?” Giọng hắn không rõ vui buồn, ánh mắt vẫn dán vào bàn cờ, không buồn nhìn nàng. “Vậy thì chính là quý nữ thế gia của Toa Xa rồi. Bồi ta đánh một ván cờ đi.”

Đó không phải lời mời, mà là mệnh lệnh. Thủ pháp hầu hạ vụng về của nàng đã bộc lộ nàng không phải hạ nhân. Nếu là con nhà thế gia Tây Vực, dù tài nghệ cao thấp ra sao, ít nhiều cũng phải biết cờ vây. Cách thử lòng người của Lý Diệu vẫn sắc bén như xưa, dường như chỉ chờ nàng lộ ra một chút sơ hở.

Khi còn ở Ô Tư, mẫu thân thậm chí còn không dạy chữ Hán cho nàng. Cờ nghệ của nàng là do Quốc sư sau khi vào cung cầm tay chỉ dạy từng quân một. Dù Quốc sư luôn nhíu mày trước nét chữ của nàng, nhưng vị sư phụ ít lời ấy đã từng khen cờ pháp của nàng có ba phần linh khí.

Trên bàn cờ dọc ngang, đen trắng sát phạt, nàng chưa từng thua kém ai. Nàng nhìn vào đôi mắt trống rỗng của Lý Diệu, hơi cúi đầu tỏ ý tuân lệnh. Lúc bấy giờ hắn mới buông cổ tay nàng ra. Vì đôi mắt đã mù, thần thái của Lý Diệu càng thêm nghiêm túc, âm trầm như được tạc từ băng, khiến người đối diện không khỏi rùng mình.

Lòng bàn tay Sương Mai khẽ thấm mồ hôi. Thấy hắn đẩy hũ quân đen về phía nàng, ý bảo nàng đi trước một bước. Nàng vén tay áo, kẹp lấy một quân đen.

Chẳng bao lâu sau, quân cờ trên bàn dần dày đặc. Đen trắng phân minh, thắng bại vẫn chưa rõ. Lý Diệu lúc đầu hạ tử rất nhanh, sau đó bắt đầu phải suy nghĩ mới chọn được vị trí. Hắn nhấp một ngụm trà, chậm rãi nói:

“Thế tấn công này… thật giống một người cố nhân của ta.”

Tay cầm quân cờ của Sương Mai khẽ khựng lại. Nàng mới đi được nửa ván, chẳng lẽ tên mù này lại nhìn ra manh mối gì sao? Tuyệt đối không thể!

Dưới ánh đèn, khuôn mặt nam nhân trước mặt hiện lên vẻ anh tuấn thâm thúy. Thấy nàng khựng lại, đôi môi mỏng của hắn dường như thoáng hiện một nụ cười, nhưng lạnh lẽo vô cùng. Hắn buông lỏng ngón tay, quân trắng rơi “cộp” vào hũ, giọng trầm xuống:

“Ngươi… đang sợ sao?”

Lòng bàn tay Sương Mai vã mồ hôi lạnh, nhưng toàn thân lại nóng bừng. Cổ chân nàng khẽ run khiến chuỗi chuông bạc vang lên dồn dập. Ánh mắt nàng không ngừng liếc về phía cửa trướng. Chỉ mười bước chân thôi. Chỉ cần chạy ra ngoài, tập hợp người của mình, nàng chưa chắc đã thua trận này.

Hơn nữa, đây là cương vực Ô Tư. Lý Diệu là sứ thần Đại Lương, còn nàng là Vương phi Toa Xa danh chính ngôn thuận. Nếu hắn dám công khai ra tay với nàng, việc tạo uy danh tại Tây Vực sau này sẽ chẳng có lợi gì cho hắn.

Ngay lúc đó, ánh nến trong trướng đột ngột tắt lịm, bóng tối ùa tới như thủy triều. Bên ngoài ánh lửa bốc cao ngút trời, sáng rực như ban ngày. Tiếng la hét cùng tiếng vó ngựa rầm rập dội vào tai không dứt.

Chẳng lẽ quân Bắc Hung tập kích? Sương Mai chợt sinh nghi. Đây là Kỳ Thành cơ mà! Quân phòng thủ thành của Ô Tư đâu? Sao quân Bắc Hung lại có thể phá thành dễ dàng như vậy?

Những mũi tên nhọn xé gió “vèo vèo” đâm thủng vách trướng, lao thẳng vào bên trong.

“Cẩn thận!” Lý Diệu hất văng bàn cờ trên sập, đột ngột kéo nàng vào lòng tránh những mũi tên lạc. Kẻ mù có thính lực nhạy bén, quả nhiên không sai.

Sương Mai còn chưa kịp thở dốc đã thấy vách trướng trắng muốt như một bức họa đột nhiên in bóng một người. Bóng đen ấy tiến đến cực nhanh, lớn dần lên, rồi trong chớp mắt vén màn bước vào. Đó là một dáng hình cao lớn thon dài. Người nọ vừa xông vào đã nắm chặt cổ tay nàng, kéo nàng chạy ra ngoài.

Sương Mai ngây người đứng bất động. Cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ từ bàn tay ấy…

Nhưng cổ tay còn lại đã bị kẻ phía sau giữ chặt. Tiếng nói lạnh băng của Lý Diệu vang lên:

“Lạc Sương Mai, nàng lại muốn chạy sao?”