Người tới có dáng người cao lớn, đĩnh đạc, khoác trên mình một chiếc áo choàng đen như mực bao phủ toàn thân, kín kẽ đến mức không lộ ra chút kẽ hở nào cho người khác dòm ngó.
Sương Mai cảm nhận được cổ tay mình bị một bàn tay giữ chặt, lực đạo không nặng không nhẹ nhưng vô cùng vững vàng, khiến nàng bất giác lùi lại phía sau. Không gian lúc này im phăng phắc. Trong khoảnh khắc lướt qua vai chàng, nàng vẫn cúi đầu, nên chỉ kịp thấy dưới lớp áo choàng đen hé lộ một góc túc kim bào màu tuyết trắng bị gió mạnh thổi tung thoáng lướt qua đáy mắt.
Chỉ trong nháy mắt, mùi hương thanh khiết kia đã tan biến, lực đạo nơi cổ tay cũng lập tức buông lỏng. Hai bóng người khoác áo choàng đen đã đứng chắn trước mặt nàng, nghiêng mình hành lễ về phía người nằm trên sập.
Trong đó, người thấp hơn một chút cúi xuống, lần lượt bắt mạch ở cổ rồi đến cổ tay, xem xét vết thương đang rỉ máu đen, khẽ lắc đầu:
“Thương thế nghiêm trọng, nếu không xử lý ngay e rằng sẽ nguy hiểm đến tính mạng.”
Nghe vậy, đám thị vệ đứng sau lưng nàng lộ vẻ lo lắng, lũ lượt xông lên, đẩy nàng ra phía sau tấm màn trướng. Giữa dòng người chen chúc, Sương Mai chậm rãi dịch chuyển ra phía cửa trướng. Lúc này nàng mới đánh bạo ngẩng đầu lên, từ xa nhìn về phía chiếc giường bệnh.
Giữa những bóng người chập chờn lay động, khuôn mặt nam nhân trên giường hiện ra rõ ràng trước mắt.
Mày kiếm mắt sáng, khí độ oai hùng. Dẫu đang trúng độc khiến thần sắc trắng bệch, môi xám nhợt, nhưng đường cằm sắc như lưỡi kiếm vừa rút khỏi vỏ vẫn toát lên vẻ lãnh liệt cùng khí chất vương giả cao quý.
Dự cảm của nàng quả không sai một li. Kẻ đó chính là Lý Diệu.
Lúc nãy khi hắn dùng giọng khàn khàn ra lệnh cho nàng lộ diện, nàng đã mơ hồ nhận ra giọng nói ấy. Giờ đây, dường như hắn đã rơi vào hôn mê vì trọng thương, không còn chú ý đến nàng nữa. Chỉ suýt chút nữa thôi nàng đã phải đối mặt trực diện với hắn. Nếu không nhờ người của thương đội kịp thời xông vào, hắn chắc chắn đã bắt được nàng.
Dù nàng vô cùng tò mò về thân phận của hai người kia, và tại sao trên người họ lại tỏa ra mùi đàn hương nhàn nhạt, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc Lý Diệu đang ở ngay trước mặt cách vài bước chân, nàng không dám nán lại thêm một khắc nào nữa. Nhân lúc mọi người không để ý, Sương Mai vén màn trướng, rảo bước đi thẳng ra ngoài.
Bên ngoài trướng, trăng thanh sao sáng, tiếng côn trùng râm ran không dứt. Gió từng đợt thổi qua làm bóng cây trong rừng lay động không ngừng. Sương Mai hít sâu một hơi không khí trong lành để trấn tĩnh tâm trí đang rối bời.
Trâu Vân và đám thân vệ đã vội vàng vây quanh, nhìn sắc mặt trắng bệch của nàng mà lo lắng hỏi: “Điện hạ không sao chứ?”
Sương Mai lắc đầu, ngón tay vô thức mân mê cổ tay vừa bị người nọ nắm lấy, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại: “Thương đội kia là người phương nào?”
“Thần đã phái người đi dò xét, trông có vẻ chỉ là một thương đội bình thường. Nhưng chắc hẳn là cự phú*, trên lưng ngựa thồ toàn vàng bạc ngọc thạch, gấm vóc lụa là, hơn nữa chỉ riêng hộ vệ đã hơn trăm người, kẻ nào kẻ nấy đều là cao thủ.” Trâu Vân thấy thần sắc nàng khác lạ, liền truy hỏi: “Có chuyện gì sao? Hay là có điều gì không ổn?”
(*) Cự phú: Người có khối tài sản khổng lồ, giàu nứt đố đổ vách.
Thần sắc Sương Mai vẫn còn thẫn thờ, trầm giọng đáp: “Ta luôn cảm thấy người kia… đã nhận ra ta.”
Nam nhân không lộ mặt ấy dường như biết nàng đang sợ hãi khi đối mặt với Lý Diệu nên nhẹ nhàng gạt nàng ra ngoài, không để nàng phải tiến lại gần thêm. Nếu nói là trùng hợp thì quả thật quá đỗi trùng hợp. Cộng thêm mùi đàn hương cực nhạt kia… Sương Mai khẽ lắc đầu, buông cổ tay ra.
Có lẽ nàng đã đa nghi. Người mà nàng đang nghĩ tới, lúc này phải đang ở cách xa ngàn dặm để bế quan, không thể nào xuất hiện tại đây được.
Sương Mai thu hồi tâm trí, hỏi Trâu Vân: “Người Bắc Hung liệu còn quay lại đánh lén nữa không?”
Nàng vẫn lo lắng cho sự an toàn trên con đường hướng về Ô Tư. Trâu Vân dẫn nàng đến một góc khuất, thuận tay bẻ một cành cây khô, vạch lên mặt cát:
“Chủ lực của Bắc Hung hiện đang ở nước Cao Xương, giao chiến với quân Cao Xương nhiều năm mà vẫn chưa thể thôn tính hoàn toàn. Hễ vừa đánh hạ được, nơi đó lại trỗi dậy như tro tàn gặp gió, vì vậy bọn chúng luôn nấn ná quanh vùng ấy. Từ Toa Xa hướng về Ô Tư đi ngược lên phía bắc, có một đoạn sẽ rơi vào phạm vi thế lực của Bắc Hung, e rằng sẽ chạm trán quân du kích của chúng.”
Sương Mai đá nhẹ viên đá dưới chân, trầm ngâm: “Nước Cao Xương nằm ở yết hầu giao thông từ Đại Lương đến Tây Vực, phía tây là Ô Tư, phía nam là Toa Xa, phía bắc là đại bản doanh của Thiền Vu Bắc Hung. Tiến có thể công, lui có thể thủ, vị trí đắc địa như vậy, chẳng trách lại là vùng đất binh gia tranh đoạt.”
Nàng nhớ kiếp trước, sau khi Lý Diệu quét sạch toàn bộ Tây Vực mới nuốt trọn miếng mồi béo bở Cao Xương này.
“Thực ra, Ô Tư vốn giao hảo với Đại Lương, lần này có quân Lương hộ tống, chưa chắc đã là chuyện xấu.” Trâu Vân nói.
“Đúng là không phải chuyện xấu.” Sương Mai hạ mắt, lạnh nhạt đáp: “Nhưng một khi bị bọn họ nhận ra ta, đó mới là đại sự.”
Nếu Lý Diệu phát hiện nàng đang vì Toa Xa mà liên minh với Ô Tư để kháng cự Bắc Hung, hắn vốn đang định tọa sơn quan hổ đấu để hưởng lợi nên chắc chắn sẽ không để nàng toại nguyện. Nhưng đúng như lời Trâu Vân nói, lúc này nàng cần dựa vào tinh binh của Lý Diệu để tránh khỏi sự tập kích của người Bắc Hung.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Trong trướng trung quân, ánh nến bập bùng lay động.
Vài chiếc áo bào dày nặng được treo lên làm bình phong, ngăn cách chiếc sập gỗ, khiến bên trong trông mờ ảo, không rõ thực hư. Trên tấm thảm nỉ, mấy tên kỵ binh vẫn còn mặc giáp trụ quỳ rạp xuống đất, trán chạm đất, run giọng bẩm báo:
“Kẻ bắn tên đã trốn vào núi sâu, không bắt được. Tài cưỡi ngựa bắn tên của người nọ vượt xa chúng thần, thực sự đuổi theo không kịp…”
Viên thân vệ đứng bên cạnh tức giận quát lớn: “Hỗn xược!”
Sau tấm bình phong, một cánh tay quấn đầy băng gạc khẽ nhấc lên, thân vệ lập tức im bặt, ra hiệu cho mọi người lui ra ngoài chờ lệnh. Lý Diệu ở trần, ngực quấn kín băng gạc, trong cổ họng đầy mùi máu đắng chát, hắn nén hồi lâu mới khẽ ho một tiếng, giọng khàn đặc hỏi:
“Quân Bắc Hung có động thái gì?”
“Chủ lực vẫn ở phía bắc Cao Xương, nhưng đã phát hiện một cánh quân đang hướng về Toa Xa. Chúng ta có nên ra tay không…?” Thân vệ chờ chỉ thị.
Lý Diệu thản nhiên đáp: “Không vội.”
Viên thân vệ suy nghĩ một lát, rồi cười nói: “Điện hạ anh minh. Chúng ta cứ tọa sơn quan hổ đấu, đợi hai bên kiệt sức, chúng ta sẽ không tốn chút binh lực nào mà chiếm được Toa Xa.”
“Tây Vực càng loạn, thì càng dễ bề cho ta khống chế.” Lý Diệu hạ mắt, tự tay xé lớp băng gạc thấm đẫm máu đen ra, chỗ trúng tên thịt da nát bấy. Thân vệ thấy vậy định tiến lại giúp, nhưng Lý Diệu chỉ khẽ nhíu mày, hắn liền rụt tay lùi lại.
Lý Diệu vô cảm nhìn vết thương đang rỉ máu tươi. Độc tố đang dần tan biến. Hắn nuốt xuống một tia không cam lòng, giọng lạnh lùng:
“Việc ta bị thương, không được để bất kỳ kẻ nào biết. Lúc nãy là ai vào trướng chữa trị cho ta?”
Thân vệ bẩm báo: “Trong thương đội có hai vị cao tăng am hiểu y thuật đã giúp giải độc, nếu không loại độc này chẳng thể trừ sạch nhanh như vậy.”
Đôi mắt Lý Diệu lóe lên sát khí: “Phật môn Tây Vực thế lực chằng chịt, sớm muộn gì cũng là họa lớn trong lòng ta.”
Thân vệ thấy băng gạc trên người hắn đã bung ra, trên người vẫn còn nhiều vết đao thương, nên định đi mời vị cao tăng kia lần nữa nhưng sợ làm chủ tử không vui. Hắn nhanh chóng ra khỏi trướng, lập tức tìm đến chỗ Sương Mai đang nghỉ ngơi phía xa.
“Nữ tử Hồ tộc kia, ngươi vào băng bó vết thương cho Đại nhân.”
Sương Mai không ngờ hắn lại tìm đến mình lần nữa, đôi tay nắm chặt vạt áo, buộc phải đứng dậy. Nàng sợ giọng mình bị nhận ra, nên vội xua tay, định giải thích mình không phải y nữ, không biết y thuật. Thấy nàng không thốt ra lời nào, thân vệ hỏi: “Ngươi bị câm sao?”
Sương Mai chớp đôi mắt vô tội, gật đầu với hắn rồi bắt đầu khoa tay múa chân loạn xạ.
“Tốt lắm, ngươi đi theo ta.” Thân vệ nghĩ bụng chủ tử không muốn ai biết về vết thương, tìm một kẻ câm chăm sóc chẳng phải là vẹn cả đôi đường sao.
“Ngươi đừng sợ. Đại nhân trị quân nghiêm minh, chúng ta không phải loại quân đội cưỡng đoạt dân nữ. Ngươi chăm sóc Đại nhân cho tốt, nhất định sẽ có trọng thưởng.” Thân vệ ném cho nàng một thỏi vàng vụn rồi ra hiệu cho đám người Trâu Vân đang tiến lại: “Các vị cứ yên tâm, chúng ta sẽ không làm hại nàng.”
Sương Mai đành nhận lấy thỏi vàng, lòng thầm cười khổ, nhưng mặt vẫn giả bộ vui mừng hớn hở, đánh bạo theo hắn vào trướng lần nữa. Nói cũng lạ, lần này bên ngoài trướng binh giáp dày đặc, canh phòng vô cùng cẩn mật. Nàng thầm rủa, vết thương lần này của Lý Diệu chắc chắn không nhẹ, hy vọng lúc này hắn vẫn còn hôn mê bất tỉnh.
Tấm màn trướng được vén lên, một luồng gió lùa vào làm những chiếc áo bào treo trên giá khẽ phất phơ. Mùi máu không còn nồng nặc như lúc nãy. Sương Mai cúi đầu bước vào, nàng được dẫn đến trước giường sau tấm bình phong.
Lý Diệu đang ngồi trên sập, nhắm mắt dưỡng thần, trông tựa một con mãnh hổ đang nửa tỉnh nửa mê, uy áp bức người. Hai tên thân vệ đang xử lý băng gạc cho vết thương máu thịt be bét của hắn. Sương Mai thoáng thấy vết thương trúng tên sâu hoắm trên vai, máu đã đóng thành cục đen kịt, vậy mà hắn chỉ hơi đổ mồ hôi nơi thái dương, gương mặt không hề gợn sóng.
Nàng chỉ dám liếc nhìn một cái, rồi cúi đầu thấp hơn nữa khi tiến lại gần. Một tên thân vệ nói nhỏ: “Chủ tử, hay là dùng chút dược tán để giảm đau đi ạ.”
Lý Diệu mở mắt, ánh mắt lạnh lẽo sắc bén: “Dùng dược tán lâu ngày sẽ thành nghiện, không thể dùng mãi được. Chút đau đớn cỏn con này có gì phải sợ.”
Lòng Sương Mai khẽ động. Lần trước ở Tiên Nhạc Các nàng đã tính kế hắn, dùng dược tán suýt nữa giết chết hắn, tuy liều lượng không đủ lấy mạng, nhưng cũng khiến hắn phải chịu khổ vì nghiện Ngũ Thạch Tán một thời gian. Nàng thầm cười lạnh, không hổ là vị đế vương tương lai bình định Tây Vực, không chỉ cai được cơn nghiện, mà giờ đây còn có thể cắn răng chịu đau không dùng thuốc giảm đau. Xem ra lần đó nàng đã khiến hắn tổn hại không ít.
Sương Mai bỗng thấy trong lòng dâng lên một luồng khoái cảm. Lúc này viên thân vệ dẫn nàng vào trướng vẫn đầy thấp thỏm, lại tận tình khuyên nhủ: “Chủ tử, hãy để nàng băng bó lại vết thương này cho ngài đi. Đây là một nữ tử câm, mấy ngày tới có thể chăm sóc cho ngài.”
Sương Mai cố ý đứng sau lưng thân vệ để tránh tầm mắt của hắn, nhưng nàng vẫn cảm nhận được Lý Diệu ở phía bên kia sập đang ngẩng đầu nhìn về phía mình. Đầu ngón tay nàng suýt nữa đâm thủng lòng bàn tay, nàng cắn chặt môi, cố gắng kìm nén nhịp tim đang đập thình thịch.
Trong giây phút tuyệt vọng, nàng đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị Lý Diệu nhận ra, trong đầu nảy ra vô số kế sách đối phó. Nhưng hắn chỉ nhàn nhạt liếc nàng một cái rồi thu hồi ánh mắt, không nói lời nào. Viên thân vệ ra hiệu cho nàng, Sương Mai đành chậm rãi bước tới, quỳ xuống bên cạnh sập. Nàng nhặt một đoạn băng gạc sạch, phết thuốc mỡ từ bình sứ lên rồi bắt đầu xử lý vết thương do đao chém trên cánh tay hắn.
Thật kinh tâm động phách, mỗi vết thương đều là đao thật kiếm thật, đâm sâu tận xương tủy không chút nương tay. Thiên hạ của Lý Diệu, chưa bao giờ có được nhờ sự bình an vô sự.
Sương Mai nén lại sự run rẩy trong lòng, vòng ra sau lưng hắn để băng bó vết trúng tên trước ngực. Nàng lướt qua vai hắn, liếc thấy vết tên bắn chỉ cách tim vài tấc. Nàng giật mình, đôi mày khẽ nhíu lại. Lý Diệu là kẻ đoạt thiên hạ trên lưng ngựa, tài cưỡi ngựa bắn tên vô cùng lợi hại. Muốn làm hắn bị thương dù chỉ một chút cũng khó như nhổ răng cọp. Có thể tung ra một đòn chí mạng ngay dưới mắt Lý Diệu như thế này, ở Tây Vực hiện nay…
Sương Mai chỉ có thể nghĩ đến một người.
Toàn thân nàng sôi sục, bỗng nghe thấy “xoảng” một tiếng. Thứ gì đó vỡ tan. Sương Mai giật mình sực tỉnh, thấy bát thuốc đặt bên cạnh đã rơi xuống đất vỡ vụn, nước thuốc đặc quánh loang lổ khắp nơi.
Lý Diệu mở năm ngón tay, quờ quạng trước mặt Sương Mai như đang cố tìm thứ gì đó nhưng không chạm tới được. Hắn nắm chặt thành quyền, đột nhiên đấm mạnh xuống mép giường một cái.
Sắc mặt Sương Mai thoắt chốc biến đổi. Những ngón tay run rẩy của nàng thắt nút vòng băng gạc cuối cùng, trong lòng dần dấy lên một phỏng đoán. Khi xuống khỏi sập, nàng âm thầm dùng tay gạt một mảnh sứ vỡ tới trước mặt hắn. Lý Diệu dường như không nhìn thấy mảnh sứ ngay sát tầm mắt, lúc ngồi dậy, mảnh sứ đâm thẳng vào tay hắn, cứa ra một vệt máu đỏ tươi.
“Đại nhân trúng độc, đôi mắt không được thuận tiện, nếu ngươi dám tiết lộ ra ngoài nửa chữ…” Viên thân vệ ánh mắt hung ác, làm động tác cứa cổ để đe dọa nàng.
Hành vi của Lý Diệu và lời cảnh cáo của thân vệ đã xác minh phỏng đoán trong lòng nàng. Chất độc trên mũi tên đã khiến thị lực của hắn tạm thời bị tổn thương, thảo nào hắn không hề chú ý đến nàng. Với sự nhạy bén của Lý Diệu, đáng lẽ ngay khoảnh khắc nàng bước vào trướng hắn phải nhận ra ngay chứ không thể để nàng tiến sát gần thế này mà vẫn chưa nhìn ra chân tướng.
Viên thân vệ rời đi lấy thuốc mới, hạ lệnh cho nàng ở lại trong trướng chăm sóc vị Đại nhân đang hành động bất tiện. Ánh nến lụi dần, nàng và Lý Diệu cùng chìm vào bóng tối mịt mùng.
Nàng ngồi quỳ cách giường hơn một bước chân, ánh mắt luôn dán chặt vào thanh kim đao bên mép giường. Lý Diệu nằm trên sập không nhúc nhích, dường như đã ngủ say. Nếu muốn giết hắn, lúc này là thời cơ tốt nhất. Dù hắn có tỉnh lại, với võ lực của nàng, đối phó với một kẻ tạm thời mù lòa vẫn dư sức.
Nhưng chuyện xưa khác nay. Chuyến này Lý Diệu không thể chết. Trâu Vân vừa nói, người Bắc Hung và người Lương giống như hai bầy sói đang gầm ghè nhau. Hiện tại người Bắc Hung dường như đã đánh hơi thấy lang vương của bầy sói Đại Lương bị thương nên vẫn luôn lảng vảng quanh đây chờ cơ hội thôn tính. Vì thế, binh lực ngoài trướng mới đột ngột tăng lên dày đặc để phong tỏa tin tức.
Nếu Lý Diệu chết ở đây, quân không chủ như rắn mất đầu, đội sứ thần Toa Xa này chắc chắn sẽ bị người Bắc Hung bắt sống, không chỉ không tới được Ô Tư, mà tính mạng cũng lành ít dữ nhiều. Lúc này, nàng không những không thể giết hắn, mà còn phải giữ cho hắn không chết vì trọng thương.
Sương Mai khẽ nhắm mắt lại. Lần đầu tiên nàng tin rằng đây có lẽ chính là ý trời. Năm lần bảy lượt nàng chiếm hết tiên cơ, vậy mà cuối cùng vẫn không giết được Lý Diệu. Lời Lạc Tương khuyên ở Tiên Nhạc Các không sai, dù giết được Lý Diệu cũng không thể xóa nhòa hận ý kiếp trước. Vận mệnh thảm khốc của nàng, vốn không chỉ do một mình Lý Diệu gây ra.
Bóng cây rậm rạp hắt lên vách trướng, theo gió khẽ lung lay. Sương Mai tĩnh tọa hồi lâu, dáng vẻ cứng đờ như một pho tượng gỗ. Trong tĩnh mịch, nàng dường như nghe thấy nhịp thở của người trên sập dồn dập hơn vài phần. Nàng mở mắt, lặng im nhìn sang.
Đôi mày kiếm của nam nhân nhíu chặt, đôi môi mỏng trắng bệch khẽ mấp máy, thốt ra một tiếng gọi trầm thấp:
“Sương Mai…”
Sương Mai suýt chút nữa ngã ngồi xuống đất, toàn thân nổi da gà, trong chớp mắt nàng đã vươn tay định nắm lấy thanh kim đao. Đôi môi bị nàng cắn rách từ lúc nào, vị máu tanh ngọt kéo về chút lý trí cuối cùng. Nàng cứng đờ người không dám động đậy, lặng lẽ nhìn Lý Diệu vẫn nhắm nghiền hai mắt, đôi chân dài khẽ co lại rồi lại duỗi ra, sau đó lại thiếp đi lần nữa.
Hắn bị thương rất nặng, vừa rồi chỉ là ác mộng mà thôi.
Trong bóng tối, Sương Mai khẽ thở dài một tiếng nặng nề. Nhìn Lý Diệu lúc này, nàng vô thức nhớ về kiếp trước. Vị đế vương trẻ tuổi ấy cũng từng trúng độc tiễn của người Bắc Hung. Lần đó, là vì cứu nàng…
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Thuở ấy, sau khi nàng bị vu oan thông đồng với Bắc Hung, lại còn biết được chuyện Lý Diệu luôn truy sát Lạc Kiêu. Dù sau này Quốc sư đã rửa sạch hiềm nghi cho nàng, nhưng nàng và Lý Diệu từ đó đã sinh ra vết rạn nứt không thể hàn gắn.
Nàng từ chối thị tẩm, mỗi khi Lý Diệu muốn làm hòa, nàng lại xé nát gấm vóc, đập vỡ quan sứ hắn ban tặng ngay trước mặt nội thị. Khi Lý Diệu đến, hắn nắm chặt lấy tay nàng để ngăn nàng tiếp tục đập phá.
“Cẩn thận kẻo tay bị thương.”
Nàng cười lạnh, buông tay, mạnh tay ném bình sứ tinh xảo xuống đất. Những mảnh sứ vỡ cứa rách lòng bàn tay của đế vương, máu chảy ròng ròng. Cung nhân sợ hãi quỳ rạp xuống, còn Lý Diệu mặt không cảm xúc, lạnh lùng nhìn nàng:
“Trái tim này của nàng, trẫm mãi mãi không thể sưởi ấm được.”
Sau đó, Lý Diệu không bao giờ đến Minh Hà Cung của nàng nữa. Cả cung đình đều cho rằng nàng đã mất thánh tâm, kẻ châm chọc, người chèn ép đủ điều. Thế nhưng năm ấy khi đế vương đi săn mùa đông, tên nàng vẫn nằm trong danh sách tùy tùng. Sương Mai bị nhốt trong cung đã lâu, khó khăn lắm mới được ra ngoài, lại là nơi săn bắn cưỡi ngựa nàng yêu thích nhất, nàng dĩ nhiên không hề nhún nhường.
Nàng khoác hồng y săn trang, phi ngựa như bay, cùng đám nam tử tranh tài, thắng cả đám thanh niên quý tộc, thậm chí không thua kém các võ tướng trong triều, vẫn là tâm điểm của toàn trường như trước. Trong lúc đó, nàng cảm nhận được từ trên đài cao nhất có một ánh mắt rực cháy luôn dõi theo bóng hình mình.
Màn đêm buông xuống, Lý Diệu bước vào trướng của nàng. Nghe thấy tiếng bước chân hắn, nàng trở mình trên đệm da thú, quay lưng về phía hắn, quấn chặt chăn quanh người.
“Nửa năm rồi, nàng vẫn chưa nguôi giận sao?”
Một đôi tay rắn chắc luồn vào trong chăn không cho nàng phản kháng, xoay người nàng lại rồi ôm chặt vào lòng. Nàng định giãy giụa thì thấy Lý Diệu nhanh chóng thổi tắt nến, khuôn mặt vốn nhu hòa trong chớp mắt trở nên âm trầm đáng sợ.
“Có thích khách. Ở yên đây, đừng ra ngoài.” Giọng hắn trầm thấp, từng chữ ghim thẳng vào lòng nàng.
Đến khi hắn cầm đao sải bước rời đi nàng mới sực tỉnh khỏi cơn ngẩn ngơ. Vì trong cung ai cũng nghĩ nàng đã thất sủng, nên lều trại được sắp xếp rất xa trướng trung quân của hoàng đế, lại ở nơi hẻo lánh, viện binh không thể đến kịp trong chốc lát. Hơn nữa Lý Diệu đã lui hết tùy tùng để đến tìm nàng, bên mình không mang theo bao nhiêu thân vệ. Hai điểm này vừa khéo tạo cho thích khách Bắc Hung một cơ hội nghìn năm có một.
Nàng run rẩy co rúm trong chăn, nghe bên ngoài vang lên tiếng binh khí va chạm, tiếng kêu thảm thiết. Ánh lửa từ đuốc thỉnh thoảng lóe lên, chiếu ra những bóng đen lay động trên vách trướng trắng muốt, máu tươi nhanh chóng bắn lên từng lớp, từng lớp một. Đến khi một cái đầu người lăn tới trước chân nàng, nàng không chịu nổi nữa, thét lên một tiếng rồi lao ra khỏi lều.
Bên ngoài loạn lạc tơi bời. Nàng vừa bước ra cửa đã vấp phải xác của một thân vệ, ngã sõng soài xuống đất. Trong khoảnh khắc ấy, giữa cảnh máu thịt be bét, nàng phủ phục dưới đất, cứ ngỡ mình đã bị bỏ rơi, nước mắt hòa cùng máu thấm đẫm da thịt. Phía trước có một vùng sáng rực rỡ, đó chính là trướng trung quân. Nàng nghĩ chỉ cần bò tới đó là có thể thoát khỏi địa ngục này.
Một bóng người cưỡi ngựa lướt qua nhanh như chớp, càng lúc càng xa. Khi chỉ còn là một chấm đen, bóng người ấy đột ngột ghìm cương, quay đầu ngựa, lao như bay về phía nàng.
“Lên đi!”
Nàng ngẩng đầu, thấy Lý Diệu đang lao tới, khuôn mặt tuấn tú loang lổ vết máu, trông vừa như người vừa như quỷ. Hắn cúi người định kéo nàng lên ngựa. Ngay khoảnh khắc hắn giảm tốc độ, một mũi tên từ trong bóng tối bắn tới, đâm thẳng vào cánh tay phải hắn đang vươn về phía nàng.
Trong cơn kinh hoàng, nàng đứng chôn chân tại chỗ.
“Còn ngây ra đó làm gì, muốn chết sao?” Lý Diệu rên lên một tiếng, mắng một câu rồi đổi tay ôm ngang eo nàng, nhấc bổng lên ngựa. Thấy nàng run rẩy trên lưng ngựa, ngay cả bàn đạp cũng không giẫm nổi, Lý Diệu lại khẽ cười: “Ở khu săn bắn ban ngày oai phong như vậy, giờ lại biết sợ rồi sao?”
Hắn vậy mà vẫn còn tâm trí trêu đùa. Nàng cảm thấy đầu hắn mệt mỏi tựa vào cổ mình, hơi thở nóng hổi phất qua bên má, nhịp thở đã dần suy yếu. Phía sau thích khách vẫn truy đuổi không buông, những mũi tên sắc lẹm như mưa rào vun vút lao quanh mình ngựa.
Vai nàng đột nhiên nặng trĩu, là cằm của Lý Diệu đổ ập xuống vì mất lực. Nàng hơi quay đầu, thấy mũi tên xuyên thấu bắp tay hắn vẫn còn rung bần bật. Hắn không còn cầm nổi dây cương, hổn hển nói:
“Nếu không muốn chết, hãy chạy về phía vùng sáng kia.”
Nàng biết, vùng sáng đó chính là trướng trung quân. Đến đó, họ sẽ an toàn. Nhưng nàng nhớ rất rõ, vừa rồi Lý Diệu vốn đã chạy thoát về phía đó, vậy mà lại quay đầu trở lại cứu nàng.
“Tại sao?” Sắc mặt nàng trắng bệch, không nhịn được mà hỏi. Tại sao đã thoát khỏi nguy hiểm rồi còn quay lại cứu nàng?
“Im… miệng…” Giọng hắn trầm hẳn xuống, rồi gió lạnh cuốn bay hơi thở của hắn đi.
Sau đó, mũi tên độc ấy suýt chút nữa đã phế bỏ cánh tay phải của Lý Diệu. Nếu không phải Quốc sư đứng ra xoay chuyển cục diện, trời Đại Lương chắc hẳn đã đổi chủ.
Cho đến tận khi sống lại trong kiếp này, lòng Sương Mai vẫn đầy rẫy những cảm xúc phức tạp khó tả. Vị đế vương sắt đá ấy, vậy mà cũng có lúc ngu ngốc đến thế sao.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Đêm dài tĩnh lặng, ánh trăng bàng bạc.
Sương Mai ngồi tĩnh lặng trong trướng trung quân hồi lâu, không hề cử động. Bóng dáng yêu kiều của nàng in lên vách trướng trắng muốt, khẽ lay động theo làn gió đêm. Cách đó trăm bước, giữa tầng tầng bóng cây, một nam nhân khoác áo choàng đen như mực đứng dưới ánh trăng.
Chàng chậm rãi đưa tay về phía trướng trung quân phía xa như thể qua khoảng cách trăm bước ấy, chàng có thể chạm vào cái bóng của nàng trên vách trướng. Dưới ánh trăng nhu hòa, những đường cong phập phồng, góc nghiêng tú mỹ, vòng eo thanh mảnh của nàng, chàng đều có thể dùng đầu ngón tay lần lượt miêu tả lại. Lúc này đây, dù chỉ là một cái bóng, nàng cũng như nằm gọn trong lòng bàn tay chàng, có thể nắm giữ, có thể chiếm hữu.
Nghe thấy tiếng bước chân phía sau, nam nhân thu tay lại, giấu vào trong ống tay áo, chậm rãi siết chặt.
“Chủ tử, thuộc hạ đã điều tra xong. Vương nữ chuyến này mang danh Vương phi Toa Xa, bề ngoài là đến Ô Tư tìm viện binh, nhưng thực tế lại mai phục gần vạn binh lực. E rằng người muốn báo thù cho Tam vương tử Lạc Kiêu, đoạt lấy vương vị Ô Tư.” Một tăng lữ cải trang thành thương nhân chạy tới bẩm báo.
Lạc Tương khẽ gật đầu, ra hiệu cho tăng lữ lui xuống.
Chàng tặng nàng vàng bạc, giao cho nàng quân đội vì đã sớm đoán được mục đích của nàng trong chuyến đi này, nhưng chàng vẫn không sao đoán được tâm tư của nàng. Nàng không hề thật lòng thích Lệ Anh, thứ nàng muốn chỉ là danh phận Vương phi Toa Xa để danh chính ngôn thuận trở về Ô Tư đoạt vị mà thôi.
Lạc Tương ngửa đầu nhìn vầng trăng khuyết mờ ảo trên bầu trời đêm. Ngày đó khoảnh khắc tận mắt nhìn thấy nốt ruồi son trên người nàng, sự xác nhận ấy cuối cùng cũng xua tan nỗi sợ hãi khi phải đối mặt với kiếp nạn. Có một giây phút ngắn ngủi, chàng thậm chí còn cảm thấy thật may mắn vì người đó là nàng chứ không phải ai khác.
![Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 53](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)