Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 52
SKSLTGCPT

[SKSLTGCPT] – Chương 52

Tác giả: Dư Hà Thích

5202 từ · 24 phút đọc

Sau Khi Sống Lại, Ta Gả Cho Phật Tử: [SKSLTGCPT] – Chương 52

Mấy ngày sau.

Đêm đầu hạ ở Tây Vực vẫn phảng phất hơi lạnh thấu xương. Trên những ngọn cây trong rừng già đọng lại một tầng sương mỏng, dưới ánh sáng lờ mờ trong vắt như tuyết. Ánh lửa từ bãi đất trống hắt lên dãy núi xa, nơi đỉnh núi tuyết trắng xóa thấp thoáng trong màn đêm, tỏa ra thứ u quang lạnh lẽo.

Sứ đoàn Toa Xa sang Ô Tư đã đi được hơn nửa chặng đường. Đêm nay, họ quây quần bên mấy chục đống lửa hồng, hạ trại nghỉ chân ngay tại chỗ.

Trong đoàn có một nhóm người ăn mặc khác hẳn những người còn lại. Họ khoác áo lông thú màu xanh thẫm, trên vai choàng nửa tấm da thú hoang, thắt lưng da sờn cũ treo đầy vũ khí sắc bén. Mấy người trong đó đang ngồi bên lửa trại nướng mấy con thỏ rừng vừa săn được, máu tươi vẫn còn rỉ ra, lật trở trên ngọn lửa bập bùng.

Có thịt mà thiếu rượu thì sao đành. Mấy gã lôi túi rượu ra, cười cợt liếc nhìn vị thống lĩnh đang ngồi thẫn thờ.

“Uống ít thôi. Sáng sớm còn phải lên đường.” Trâu Vân tựa lưng vào gốc cây, dáng người cao lớn, tuấn tú, thỉnh thoảng lại ngoảnh đầu nhìn về phía cách đó không xa.

Được lời như cởi bỏ gánh nặng, mấy gã kia cũng chẳng khách sáo nữa. Vốn dĩ đều là những tay đại ca sơn trại, nhất hô bá ứng, làm sao chịu nổi cảnh một ngày thiếu rượu. Nhưng vị thống lĩnh này đã dạy họ võ nghệ và binh pháp, lại còn đưa họ vào quân ngũ lo cho cái ăn cái mặc, nên ai nấy đều mang ơn, chỉ có hắn mới khiến họ tâm phục khẩu phục.

Một gã tóc vàng gan góc kéo Trâu Vân xuống ngồi bên đống lửa, mở túi rượu hít lấy mùi hương nồng rồi đưa cho hắn, ý muốn mời đại ca uống ngụm đầu tiên. Trâu Vân tiếp lấy, nhấp một ngụm nhỏ rồi chuyền lại cho mọi người, đây là một nghi thức thầm lặng chia sẻ vị nồng của rượu. Rượu khá mạnh, xộc lên cổ họng cay nồng, ánh lửa nhảy nhót trên khuôn mặt lạnh lùng của hắn.

Hắn lấy từ trong ngực áo ra một chiếc khăn lụa màu yên chi. Gã bên cạnh thấy vậy, vừa lau cái miệng dính đầy mỡ vừa huých khuỷu tay vào hắn, nhe răng cười:

“Đại ca, tiểu nương tử nào tặng khăn cho huynh thế?”

Trâu Vân chỉ cười mà không đáp. Hắn dùng chiếc khăn lụa bọc lấy một chiếc bánh nướng vừa hâm nóng trên lửa rồi bước về phía cách đó không xa.

“Phập! Phập!”

Thiếu nữ tránh khỏi đám đông, rời xa ánh lửa, đứng trong bóng tối thản nhiên nhắm vào một cây sung, giương cung lắp tên, nheo mắt lại. Mũi tên bắn ra không hề sai lệch, từng quả trám rừng mới kết trái bị bắn rụng xuống. Trông nàng tựa như đang bắn quả để trút giận vậy. Trâu Vân khẽ lắc đầu, chậm rãi đi tới.

Nghe thấy tiếng bước chân, Sương Mai hạ cung xuống, nhặt lại mấy mũi tên giữa đống thịt quả nát vụn dưới đất. Nàng quay người lại, thấy nam nhân đưa cho mình chiếc bánh nướng nóng hổi. Chiếc bánh được bọc trong chiếc khăn nàng từng tùy ý vứt bỏ, vẫn còn bốc hơi nghi ngút, mùi mỡ thơm lừng đầy mê hoặc.

Sương Mai quay mặt đi chỗ khác, tiếp tục giương cung nhắm về tán lá sung xum xuê, bĩu môi nói:

“Bánh nướng nhân hạt đào không ngon. Ta chỉ ăn nhân hoa hồng thôi.”

Dứt lời, nàng buông tay, mũi tên xé gió lao đi, bắn trúng một chùm quả rơi xuống đất lạch cạch. Trâu Vân đi tới, nhặt những mũi tên nàng vừa bắn rụng, từng cây một thu lại vào bao tên, rồi nói:

“Được. Vậy lần sau thần sẽ mua nhân hoa hồng.”

Hắn tháo một túi gấm bên hông đưa đến trước mặt nàng: “Thịt ngựa hun khói của bộ lạc gần đây, ăn lót dạ đi.”

Sương Mai không nhịn được bật cười, khẽ đẩy hắn một cái rồi nhét miếng thịt vào miệng, vừa nhai vừa nói:

“Sao cái gì ngài cũng có thế? Trước đây ở vương tự cũng vậy, ngày nào cũng có sơn trà, thạch lựu tươi, hình như đều là từ nước Sơ Lặc mang tới. Có lần ngài còn mang cả thịt dê nướng vào, không sợ bị võ tăng canh cửa đánh sao…” Nói đến đây, giọng nàng bỗng chậm lại, khe khẽ: “Chẳng biết sau này còn được ăn lại không nữa.”

Ô Tư nằm ở phía bắc Tây Vực, trái cây không phong phú bằng các nước phía nam. Trâu Vân khẽ sững người, cổ họng như nghẹn lại. Hắn cúi đầu, khẽ nói:

“Những thứ đó, thực ra… thực ra đều là…”

Thực ra, tất cả đều do Phật tử lặng lẽ sai người mang tới. Nhưng lúc nào cũng chỉ giao cho hắn, bảo hắn chuyển lời thay, lại dặn hắn tuyệt đối không được để nàng biết.

Sương Mai tất nhiên không rõ tâm tư của Trâu Vân. Ngón tay ngọc của nàng khẽ nghịch lông vũ dưới đuôi mũi tên, lơ đãng nói:

“Ngài nói xem, ta cứ thế mà đi, sao chàng lại không chịu đến tiễn ta lấy một lần vậy nhỉ? Lỡ như ta thật sự chết dọc đường, không thể trở về Toa Xa thì sao?”

Trâu Vân không khỏi khoanh tay cười khổ, nhịn không được mà nói: “Chẳng phải Điện hạ muốn giấu, không cho thần nói cho Phật tử biết kế hoạch của người sao?”

Sương Mai cúi đầu thở dài. Việc mượn danh nghĩa xuất giá để rời khỏi vương tự Toa Xa nàng đã suy nghĩ rất lâu. Lần cuối cùng gặp chàng là khi chàng bắt gặp nàng gặp gỡ với Lệ Anh trong đêm khuya. Khi ấy nàng vì giận dỗi mà nói vài lời trái lòng, nàng chỉ nhớ rõ sắc mặt chàng lúc đó vô cùng khó coi. Sau đó chàng đột nhiên hỏi đến chuyện ở Phật quật, trong lúc cấp bách nàng đành ứng biến, vừa thoát y vừa tuôn ra một đống lời biện bạch dối lòng để qua mắt. Từ đó chàng không nói thêm lời nào, cũng không đến gặp nàng nữa. Mãi đến khi trong chùa truyền tin, Phật tử đột nhiên bế quan trong Phật tháp.

Gom lại tất cả những lời nói dối ấy, nàng cũng không biết chàng rốt cuộc có tin hay không. Chàng bế quan đúng vào lúc đó, có lẽ đã thất vọng đến tận cùng vì sự hư đốn của nàng.

Khi chàng ở trước mặt, nàng không dám nhìn thẳng, lời nói việc làm đều dè dặt, đầu voi đuôi chuột, thậm chí thỉnh thoảng còn nổi cơn giận vô cớ, buông lời đâm chọc chàng. Nhưng hễ chàng không ở bên, nàng lại không ngừng nhớ tới chàng, nhớ ánh mắt dịu dàng, mùi đàn hương thanh khiết trên người chàng, và cả cảm giác bình yên, vững vàng khi được ở trong vòng tay chàng.

Sương Mai nén lại nỗi chua xót khó tả trong lòng, ném mũi tên có lông vũ bị vò rối vào bao tên, quay người định rời đi.

Đột nhiên, tiếng bước chân dồn dập vang lên. Một tên thám báo tiền trạm chạy về, quỳ xuống trước mặt Trâu Vân báo cáo:

“Đại ca, có một đội nhân mã bám theo chúng ta suốt quãng đường, luôn giữ khoảng cách chừng hai ba dặm, trông huấn luyện rất bài bản. Không rõ là thương đội hay thế lực nào, nhưng chắc chắn không phải đám lục lâm thảo khấu*. Vì sơn tặc trong vòng mấy trăm dặm này, tiểu nhân đều quen mặt cả rồi, ha ha.”

(*) Lục lâm thảo khấu: Chỉ các băng nhóm giặc cướp chuyên ẩn náu nơi rừng sâu, núi thẳm để hành nghề cướp bóc.

“Tiếp tục thăm dò đi.” Lòng Sương Mai khẽ trĩu xuống, nàng nói với Trâu Vân: “Chuyến đi Ô Tư lần này của ta càng ít người biết càng tốt.”

Nàng muốn bất ngờ xuất hiện tại vương đình Ô Tư với thân phận Vương phi Toa Xa, đứng trước mặt Lạc Tu Mĩ, như vậy mới là thượng sách.

Xa xa, mặt đất bỗng truyền đến một trận rung chuyển. Mọi người bên lửa trại lập tức cảnh giác, dập tắt ngọn lửa, nhanh chóng nắm chặt vũ khí trong tay. Ngay cả vị sứ thần Toa Xa đang ngủ gật cũng giật mình tỉnh dậy, tưởng là động đất.

Tiếng vó ngựa rầm rập như sấm dội bên tai. Trâu Vân cúi người áp tai xuống đất lắng nghe, sắc mặt ngưng trọng:

“Ít nhất phải gần cả ngàn người.”

Gió đột ngột nổi lên, tàn lá trong rừng bị cuồng phong cuốn bay xào xạc. Mọi người nhìn về hướng gió thổi tới. Giữa màn đêm mênh mông, một đội nhân mã phóng nhanh trên cánh đồng ngoài bìa rừng, đội hình chỉnh tề, thế như phong lôi, đang lao thẳng về phía mấy điểm đen lẻ tẻ đang chạy tán loạn phía trước.

“Là kỵ binh Đại Lương!” Có người nhận ra trước.

Kẻ cầm đầu uy phong lẫm liệt trên lưng ngựa, dẫn đầu xung phong, liên tiếp chém gục mấy kỵ binh Bắc Hung đang tháo chạy. Người Bắc Hung vốn nổi tiếng bưu hãn trên lưng ngựa, người Tây Vực ai cũng biết và khiếp sợ, vậy mà đội kỵ binh Đại Lương này còn vượt xa họ! Chứng kiến cảnh ấy, không ít người từng chịu khổ dưới tay Bắc Hung cảm thấy nhiệt huyết sôi trào, ánh mắt dán chặt vào đội quân kia.

Sương Mai nhìn theo ánh mắt nóng rực pha lẫn ngưỡng mộ của Trâu Vân, trong lòng không khỏi chấn động. Ở Tây Vực mà có đội kỵ binh tinh nhuệ của người Lương như vậy, e rằng chỉ có thuộc hạ của Lý Diệu.

Lý Diệu… liệu hắn có ở trong đó không?

“Điện hạ, đó là kỵ binh Đại Lương đang truy sát mấy bộ lạc Ô Tư đã quy hàng Bắc Hung.” Trâu Vân quan sát một lúc rồi khẳng định chắc chắn.

Kể từ khi Lạc Tu Mĩ kế vị, Ô Tư đã trở thành bàn đạp để người Lương mở rộng thế lực tại Tây Vực. Thế lực Bắc Hung quanh Ô Tư sớm muộn cũng sẽ bị tằm ăn dâu từng chút một, rồi cuối cùng bị tiêu diệt sạch.

Nàng đã chọn quay trở lại Ô Tư, sớm muộn gì cũng phải gặp lại Lý Diệu. Nàng nhìn đám thân vệ Toa Xa, các sứ thần, rồi đội lưu dân quân mà Lạc Tương giao cho mình, cuối cùng liếc sang Trâu Vân đang đứng bên cạnh. Nay đã khác xưa, nàng không còn gì phải e sợ nữa. Sương Mai khẽ xoa lồng ngực, cố bình ổn nhịp tim đang rối loạn.

“Hai quân giao chiến, chúng ta chỉ là đoàn sứ thần, chắc hẳn sẽ không bị vạ lây.” Nàng lên tiếng trấn an mọi người, cũng là tự trấn an bản thân, rồi hạ lệnh: “Ở đây không được manh động, cứ tĩnh quan kỳ biến.*”

(*) Tĩnh quan kỳ biến: Giữ sự bình tĩnh, im lặng để quan sát diễn biến của tình hình trước khi đưa ra quyết định.

Mọi người ngồi nghỉ tại chỗ. Trong bóng đêm không còn ai dám tùy tiện trò chuyện như ban nãy, chỉ còn tiếng hô hấp nặng nề vang lên rải rác. Sương Mai nhắm mắt, nén hơi thở, cố lục lại trong ký ức từng chi tiết của kiếp trước. Nàng không hề chú ý rằng đống lửa trước mặt bỗng lóe lên một đốm lửa nhỏ. Lúc nãy vì tình thế khẩn cấp, mọi người hoảng loạn dập lửa nên chưa dập tắt hẳn. Bây giờ tàn lửa dưới đống củi gặp gió, lại âm ỉ bùng cháy.

Trong hoàn cảnh này, một tia lửa nhỏ cũng đủ trở thành tín hiệu nguy hiểm.

Đột nhiên, một đôi cánh tay mạnh mẽ như mang sức nặng ngàn cân vươn tới, nhanh như chớp xoay người nàng lại rồi ép rạp xuống đất. Một mũi tên nỏ xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Đầu tên lạnh lẽo như ánh sao, lướt sát qua cổ nàng. Trong khoảnh khắc, mấy giọt máu nóng bắn lên gò má nàng.

Sương Mai nghe thấy tiếng Trâu Vân khẽ rên trên người mình. Nàng vội đỡ hắn dậy, vừa định kiểm tra thương thế thì tiếng vó ngựa rầm rập đã ập tới sát bên tai. Nàng cúi đầu, thấy bóng của một toán kỵ binh đang áp sát, bao phủ lấy nơi nàng đứng.

“Kẻ nào?” Giọng nói vang lên bằng tiếng Ô Tư, nhưng phát âm rất chuẩn, rõ ràng là người Hán.

Giọng nói này không phải là Lý Diệu.

Sương Mai không dám ngẩng đầu, ẩn mình trong đám đông. Nàng kéo thấp mũ trùm, dùng khăn che kín hơn nửa khuôn mặt. Thời khắc mấu chốt này, nàng không được sơ suất, tuyệt đối không thể để Lý Diệu hoặc người của hắn nhận ra mình.

Phía trước, một sứ thần lớn tuổi trong đoàn Toa Xa bước ra nói: “Chúng ta là sứ thần do Vương tử Toa Xa phái tới, có việc hệ trọng cần thương nghị tại vương đình Ô Tư.”

Kẻ kia không đáp lời. Chỉ nghe vài tiếng vó ngựa khẽ động. Sương Mai khẽ ngước mắt nhìn qua khe mũ trùm, thấy người vừa lên tiếng dắt ngựa lui về phía sau, cung kính bẩm báo gì đó với một người khác. Người ấy được đám kỵ binh vây quanh, không nhìn rõ dung mạo, chỉ thấy dáng người cao lớn đĩnh bạt, gân xanh nổi rõ trên cánh tay. Trong tay hắn nắm một thanh kim đao, máu tươi vẫn đang nhỏ giọt từ mũi đao xuống bụng ngựa.

Kẻ truyền lời nhận lệnh, gật đầu rồi quay lại phía trước, nói với đoàn người của nàng: “Chủ nhân chúng ta nói, chúng ta cũng đang đi tới vương đình Ô Tư, có thể đi cùng các vị một đoạn để hộ tống.”

Lời nói nghe như khách sáo, nhưng thực chất lại mang ý cưỡng ép, hoàn toàn không phải thương lượng. Sương Mai không tiện lên tiếng. Các sứ thần Toa Xa nhìn nhau, cuối cùng đành gật đầu đồng ý.

Ánh lửa trong rừng lại bùng lên lần nữa. Khác với lúc trước, đống lửa này tuy nhiều hơn, nhưng không khí lại hoàn toàn khác. Không còn tiếng cười nói hay rượu thịt linh đình, chỉ còn những lời trao đổi trầm thấp, bầu không khí nặng nề căng thẳng. Trong không trung thoang thoảng mùi máu tanh. Đội kỵ binh Đại Lương này vừa truy kích quân Bắc Hung, chiến sự kịch liệt, nên không ít người mang thương tích.

Sương Mai và Trâu Vân không nhóm lửa mà ngồi dưới một gốc đại thụ, cách đội nhân mã kia khá xa. Tán cây đổ bóng rậm rạp xuống, giống như một tấm màn che chắn những ánh nhìn dò xét thỉnh thoảng liếc qua.

Sương Mai bồn chồn không yên khi thấy Trâu Vân lặng lẽ xé vạt áo làm băng gạc, để lộ cánh tay phải trúng tên. Mấy dòng máu đỏ chảy dọc theo bắp tay, nhuộm hồng những ngón tay vốn đã trắng bệch. Mũi tên lúc nãy cắm sâu vào bắp tay phải của Trâu Vân, nếu không xử lý kịp, e rằng cánh tay này sẽ bị phế bỏ. Kỵ binh của Lý Diệu vốn nổi tiếng hung hãn. Trước kẻ địch không rõ thân phận, một khi ra tay ắt phải thấy máu. Nếu không nhờ Trâu Vân liều mình che chắn, mũi tên kia đã lấy mạng nàng rồi.

“Nhịn một chút.” Sương Mai cuộn chiếc khăn lụa lại, nhét vào miệng hắn. Đầu ngón tay vô tình lướt qua làn môi nóng ran của hắn. Thấy gương mặt hắn thoáng ửng đỏ, nàng lườm hắn một cái: “Cắn chặt vào, nhắm mắt lại. Đừng phát ra tiếng động kẻo dẫn người tới đây.”

Trâu Vân nhìn chằm chằm nàng, thấy nàng lúng túng tay chân trước mặt, không hiểu sao lại có chút buồn cười. Hắn không chịu nhắm mắt, ngược lại trông như đang tận hưởng khoảnh khắc ấy. Sương Mai nhân lúc hắn không để ý, đột ngột rút phăng mũi tên ra. Một tên thân binh đã chuẩn bị sẵn băng gạc tẩm rượu, lập tức ấn chặt lên vết thương.

Nàng liếc nhìn, thấy sắc mặt Trâu Vân vẫn ổn định không thốt ra một tiếng rên, chỉ có lồng ngực phập phồng dữ dội là đang tố cáo cơn đau nhức thấu xương. Nhìn lồng ngực vạm vỡ của nam tử đang thở dốc vì đau, Sương Mai thu hồi ánh mắt, khẽ ho một tiếng. Đợi hơi thở hắn dần bình ổn, nàng bắt đầu bàn chính sự:

“Người của ngài không giống quân chính quy của Toa Xa, đám người Đại Lương này sớm muộn gì cũng sẽ sinh nghi. Khi vào lãnh thổ Ô Tư, ngài và thuộc hạ hãy cải trang thành dân chăn nuôi, lẫn vào đám đông, như vậy sẽ không bị phát hiện.”

“Vì hiện nay là đầu hạ, tuyết tan, các bộ tộc du mục trên đồng cỏ đang dịch chuyển dần về phía bắc, nhiều bộ lạc sẽ vào Ô Tư. Ngài hãy cho quân đóng ở ngoài vương đình Ô Tư, chờ lệnh của ta.”

“Điện hạ suy tính chu toàn, thần dĩ nhiên luôn tuân mệnh. Nhưng người định đơn thân vào vương đình sao?” Trâu Vân cau mày, nhìn nàng chằm chằm: “Không được, thần phải đi cùng người.”

Sương Mai lắc đầu: “Không thể. Quân đội ngoài thành cần ngài thống lĩnh, hơn nữa ngài vào vương đình sẽ lập tức bị nhận ra. Ta có quân thân vệ và sứ thần Toa Xa hộ tống, lại mang danh Vương phi Toa Xa, họ không dám động vào ta đâu.” Sương Mai khẽ vỗ lên bàn tay đang siết chặt của hắn: “Ngài đừng lo.”

Trâu Vân nắm ngược lại tay nàng, ánh mắt sáng rực, mím chặt đôi môi trắng bệch không nói lời nào. Sương Mai cảm nhận được hơi nóng từ lòng bàn tay hắn truyền qua từng kẽ tay.

“Ván cờ này không giống lần chúng ta trốn khỏi vương đình Ô Tư trước kia. Lúc đó có Phật tử ở đây, ta ít nhất có chín phần nắm chắc. Còn ngày hôm nay, thành hay bại đều phải dựa vào ý trời.” Nàng thở dài: “Nếu kế hoạch bị bại lộ, Lạc Tu Mĩ sẽ không tha mạng cho ta. Nếu thật sự đến bước đó, ngài không cần báo thù cho ta, cứ việc rời đi…”

Trâu Vân kinh hãi, lời nàng nói không giống mệnh lệnh, mà giống như đang sắp xếp hậu sự vậy. “Điện hạ, tại sao? Tại sao người lại…”

Sương Mai nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tái nhợt vì vết thương của hắn, đuôi mắt hơi ửng hồng: “Bởi vì ta… cảm thấy hổ thẹn với lòng mình.”

Lúc đầu, nàng mang tâm tư lợi dụng, từng bước dụ dỗ hắn rời bỏ chức phận. Là thống lĩnh cấm quân mà hắn cam tâm phản bội Ô Tư Vương, đưa nàng trốn khỏi thành. Khi Lạc Tương không cho nàng rời khỏi viện, chỉ có Trâu Vân ở bên cạnh nàng. Hắn cùng nàng uống rượu quậy phá trong chùa, bị Lạc Tương phạt trượng, chân tay đau đớn vẫn chống gậy tới chép kinh chịu phạt thay nàng.

Suốt chặng đường đi, hai người nương tựa lẫn nhau, dần sinh ra tình nghĩa sâu nặng. Nàng không ngờ rằng hắn thậm chí có thể vì cứu nàng mà không tiếc mạng sống, đỡ tên thay nàng. Hắn đối đãi với nàng bằng tấm lòng quốc sĩ, nàng cũng phải báo đáp bằng tình quốc sĩ. Có một chuyện đè nặng trong lòng nàng bấy lâu, càng ngày càng nặng, giờ đây trước khi lâm trận, nàng không thể không nói ra.

Sương Mai hít sâu một hơi: “Lúc trước, khi thị nữ mật báo Bì Nguyệt đã chết, người trong vương đình không ai biết chính ngài là người cứu ta đi. Ngài vốn có thể thần không biết quỷ không hay quay lại vương đình, tiếp tục làm thống lĩnh cấm quân, không cần phải theo ta đào tẩu khỏi Ô Tư, chịu cảnh phiêu bạt như hôm nay.”

Nàng đã cố ý chặt đứt đường lui của hắn, khiến hắn trở thành kẻ phản bội Ô Tư. Như vậy, hắn và thủ hạ không còn đường quay lại, từ đây chỉ có thể đi theo nàng.

Sương Mai xưa nay hành sự không từ thủ đoạn, bất kỳ ai có thể lợi dụng đều sẽ bị nàng tận dụng đến cùng. Hiện giờ, nàng thẳng thắn thừa nhận chính mình đã chặt đứt con đường thăng tiến của hắn, cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý để bị hắn khinh miệt.

Trâu Vân ngẩn ra, rồi bỗng nhiên khẽ cười một tiếng.

“Điện hạ nghĩ xem, thần làm sao từ một kẻ chăn ngựa mà từng bước leo lên vị trí thống lĩnh cấm quân?” Hắn cong môi, đôi mắt đen thẳm sáng lên trong bóng đêm: “Chuyện đó từ ngày ấy thần đã đoán ra được vài phần. Nhưng, thần vẫn cam tâm tình nguyện ở lại bên cạnh Điện hạ.”

“Dù người không dùng chiêu đó, thần vẫn sẽ luôn đi theo người.”

Sương Mai chậm rãi ngước mắt, ngẩn ngơ nhìn nam tử khí khái hiên ngang trước mặt. Hắn ngẩng cao đầu, dõng dạc nói:

“Ở vương đình Ô Tư, dù làm tướng lĩnh cao nhất của cấm quân thì đã sao? Tâm trí thần hướng về nơi nào, chưa bao giờ dừng lại ở đó. Đi sớm hay muộn, vì lý do gì mà rời đi, thực ra cũng chẳng quan trọng.”

Sương Mai trầm ngâm hồi lâu, trong lòng ngổn ngang trăm mối. Nàng đương nhiên biết tâm hắn hướng về đâu. Nàng cũng thấy rõ, khi chứng kiến đội quân của Lý Diệu dũng mãnh diệt địch vừa rồi, đôi mắt vốn điềm tĩnh của hắn đã bùng lên ngọn lửa rực cháy như thế nào. Nếu không phải vì nàng, hắn vốn nên là một mãnh tướng trong đội ngũ của Lý Diệu.

Nàng mấp máy môi, cuối cùng khó nhọc thốt ra: “Nếu ta không trở về, ngài hãy dẫn mọi người đi đầu quân cho Tứ hoàng tử Đại Lương. Theo hắn, ngài có thể thực hiện lý tưởng nhất thống Tây Vực của mình.”

Trâu Vân không vui liếc nàng một cái, như thể nàng vừa nói một điều hết sức ngu ngốc. Rồi hắn như sực nhớ ra điều gì, khó hiểu hỏi: “Tứ hoàng tử Đại Lương? Chẳng phải đó là kẻ mà Điện hạ trăm phương nghìn kế muốn giết sao?”

Sương Mai gật đầu. Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, nàng cũng không muốn thấy Trâu Vân kiếp này lại đi theo Lý Diệu. Lý Diệu tuy đối với nàng là kẻ thất tín bội nghĩa, nhưng trị quốc có phương, khiến tứ hải thái bình, thực sự là một vị minh quân. Năm đầu tiên đăng vị, hắn đã nhất thống Tây Vực, không chỉ chặn đứng gót sắt Bắc Hung tràn xuống phương nam, cứu muôn dân khỏi cảnh lầm than, mà còn đem kỹ thuật canh tác của người Hán truyền đến Tây Vực, khiến các nước từ đó không còn nạn đói rét.

Trâu Vân hai đời đều là bậc năng thần lương tướng, chỉ khi đi theo vị bá chủ như vậy mới có thể phát huy trọn vẹn tài năng của mình.

“Đã là kẻ mà Điện hạ thống hận, thần sao có thể đi đầu quân cho hắn.” Trâu Vân thuận tay hái một chiếc lá sung cầm trong tay, vẻ mặt hờ hững như không.

Sương Mai kéo căng dây cung không có tên, buông tay làm động tác bắn khống, giả vờ giận dữ: “Phải đó. Nếu ngài dám tự ý tìm hắn, ta nhất định sẽ tặng ngài một mũi tên.”

Trâu Vân ban đầu ngẩn người, sau đó giống như một gã thợ săn vừa được vuốt ve bộ lông, hắn sảng khoái bật cười. Đây là lần đầu tiên trong đời hắn cảm nhận được nàng có chút quan tâm đến mình. Hắn ngửa mặt lên trời, nói lớn:

“Nếu thần dám phản bội Điện hạ, không cần người ra tay, đến lúc đó thần sẽ tự kết liễu mình, được không?”

Sương Mai liếc chàng một cái, đôi môi mím chặt bấy lâu cuối cùng cũng khẽ cong lên thành nụ cười. Trâu Vân không kìm được kéo nàng ngồi xuống bên cạnh mình, vai kề vai tựa vào gốc cây. Khoảng cách thế này đã là quá đủ, hắn đã cảm thấy mãn nguyện rồi.

Ánh trăng xuyên qua tầng mây, giữa những bóng cây loang lổ, một bóng đen đậm đặc phủ xuống.

“Ngươi, đứng dậy.” Giọng nói trầm thấp vang lên.

Sương Mai dưới lớp mũ trùm vẫn không ngẩng đầu. Nghe kẻ vừa tới nói: “Đại nhân của chúng ta bị thương, cần y quan.”

Chắc hẳn bọn họ đã thấy nàng rút tên trị thương cho Trâu Vân nên tưởng nàng là y quan đi theo đoàn.

“Nàng không phải y quan. Các người tìm người khác đi.” Trâu Vân lập tức đứng dậy, bàn tay đẫm máu âm thầm ra dấu, các thân binh phía sau bắt đầu lặng lẽ áp sát. Hắn khẽ lắc đầu với nàng, ra hiệu đừng để tâm.

“Không sao. Thị nữ cũng được.” Kẻ đó vẫn kiên trì, bắt đầu sinh nghi, cúi người xuống muốn nhìn rõ dung mạo nàng dưới lớp mũ trùm.

Trong tĩnh lặng, Sương Mai liếc mắt nhìn quanh, thấy những binh sĩ Đại Lương vốn đang ngồi bên lửa trại đều đồng loạt nhìn về phía này, ánh mắt đầy cảnh giác. Nàng bấm chặt móng tay vào lòng bàn tay, mồ hôi lạnh rịn ra giữa các kẽ tay. Đám người này đều là tinh nhuệ do Lý Diệu tự tay huấn luyện, võ lực và sự nhạy bén đều thuộc hàng thượng thừa. Nàng nếu không có động tĩnh, bọn họ chỉ càng thêm nghi ngờ. Vì vậy, nàng khẽ gật đầu, định bước theo kẻ đó đi qua.

“Phía thương đội nói có y quan mang theo kim sang dược tốt nhất, có thể trị thương cho Đại nhân.” Phía trước có tiếng gọi khiến kẻ đó quay đầu lại. Bọn họ đang nói đến thương đội luôn bám theo đoàn của nàng suốt chặng đường vừa rồi.

Sương Mai thấy bóng đen trước mặt chậm rãi lùi bước, chưa kịp thở phào thì kẻ đó lại quay đầu lại, lạnh lùng nói: “Ngươi vẫn nên đi theo ta.”

Sương Mai hết cách, nàng ra hiệu cho Trâu Vân đừng manh động rồi lẳng lặng theo kẻ đó vào trướng trung quân cách đó không xa. Bên ngoài trướng vệ sĩ đeo đao vây kín, một người vén màn trướng cho nàng bước vào. Nàng cúi đầu bước chậm, vừa vào đã ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc hơn hẳn bên ngoài.

Trên chiếc giường gỗ đơn sơ là một nam nhân đang nằm, trông như bị trọng thương, tóc tai hơi tán loạn, chỉ có thể thấy nửa khuôn mặt u ám nghiêng nghiêng. Dưới đất mấy tên Bắc Hung bị bắt sống đang quỳ. Kẻ đứng đầu khoác tấm da thú trắng quý giá, chắc là một tiểu thủ lĩnh bộ lạc, lúc này đang bị lưỡi đao kề sát cổ, không ngừng dập đầu cầu xin: “Không biết, thật sự không biết trên mũi tên có độc mà. Tha mạng, tha mạng…”

Người trên giường không buồn liếc hắn lấy một cái, ngón tay rũ bên mép giường khẽ nhúc nhích. Thân vệ nhận lệnh, lập tức giơ tay chém xuống. Mấy cái đầu đồng loạt lăn xuống đất, máu tươi bắn tung tóe lên vách trướng.

Sương Mai chỉ cảm thấy da đầu tê dại, lập tức nhắm nghiền mắt, khựng bước lại. Thật đúng là phong cách của Lý Diệu, xưa nay hắn hận người Bắc Hung thấu xương. Kiếp trước, ngay giữa triều đình, hắn đã chém đầu sứ thần Bắc Hung trước mặt văn võ bá quan. Đối với Tam ca của nàng, hắn càng chẳng hề nương tay.

Trong lúc nàng đang ngây người, bên hông liền bị người ta đẩy mạnh: “Nữ tử Hồ tộc, mau qua xử lý vết thương cho Đại nhân.”

Hóa ra người nọ trúng độc, vì lo vết thương có độc lan ra nên người khác không dám chạm vào, định dùng nàng làm vật thử nghiệm. Sương Mai đành phải chậm rãi tiến lại gần giường. Ánh mắt nàng trước hết rơi vào thanh kim đao nhuốm máu dựng bên mép giường, vệt máu trên lưỡi đao đã bắt đầu khô lại. Nàng bỗng hoảng hốt nhớ ra, Lý Diệu quả thực có một thanh kim đao như vậy. Đó chính là chiến lợi phẩm từ một bộ lạc Tây Vực bị hắn bình định, dâng nộp làm cống vật.

Từng bước lại gần, mùi máu càng lúc càng nồng. Sương Mai nín thở, đầu cúi thấp đến mức có thể, cố dùng khăn che kín nửa khuôn mặt để người trên giường không nhận ra dung mạo của mình.

“Ngươi, ngẩng đầu lên, tháo khăn che mặt ra.”

Giọng nói khàn khàn, mang theo vẻ mệt mỏi, nhưng lại lộ rõ uy nghiêm không thể kháng cự khiến trái tim nàng như bị bóp chặt. Sương Mai kinh hãi, bước chân khựng lại.

“Y quan của thương đội đến rồi.”

Bức màn trướng bị vén lên. Từ phía sau nàng, một người bước nhanh vào, từ dưới ống tay áo rộng lớn vươn tay nắm lấy cổ tay nàng, nhẹ nhàng kéo cả người nàng lùi về phía sau.

Sương Mai theo phản xạ ngẩng đầu, cánh mũi chợt ngửi thấy một mùi hương thanh khiết, xua tan mùi máu tanh nồng nặc vừa rồi.

Đó là mùi đàn hương thanh tịnh của Phật môn.

Tác giả có lời muốn nói:

Lạc Tương: Vợ định làm đại sự, đương nhiên ta phải tới trông chừng rồi.