Lạc Tương nhận ra, kể từ khi nàng bắt đầu bước vào giấc mộng của chàng, mỗi lần xuất hiện lại càng thêm táo bạo hơn lần trước.
Ban đầu, mộng cảnh chỉ là những mảng màu mơ hồ. Nàng thường nhân lúc chàng nhắm mắt mặc niệm kinh văn, lén lút áp môi lên môi chàng. Thấy chàng vẫn bất động như tượng, chẳng hề đáp lại, nàng liền bực bội cạy mở bờ môi chàng, lưỡi mềm lặng lẽ tiến vào, thậm chí khẽ cắn rách đầu lưỡi chàng.
Vị tanh của máu hòa cùng hương thơm thanh khiết của nàng, dần dần thấm sâu vào lục phủ ngũ tạng. Đóa tường vi kiều diễm nhưng đầy gai nhọn, khiến người ta một khi chạm phải liền vạn kiếp khó quên. Từ đó về sau, mỗi khi chàng mở miệng tụng kinh, đầu lưỡi lại chạm vào vết thương kín đáo ấy. Mỗi câu Phật kệ thốt ra, dường như đều mang theo dư vị của nụ hôn năm nào, như thể môi lưỡi vẫn còn dây dưa cùng nàng trong ký ức. Mặc cho chàng cố gắng liễm thần định tâm thế nào, cuối cùng vẫn chỉ là uổng công.
Sau này trong mộng, nàng đột nhiên xuất hiện trong Phật điện giữa đêm khuya, khí thế bức người, ra lệnh cho chàng phải chép kinh để chúc thọ tân vương Ô Tư đăng cơ. Chàng lặng lẽ mang giấy hoàng ma tới, nhưng vừa đặt xuống đã bị nàng đoạt mất. Những tờ giấy dưới ngón tay thon thả bị xé nát từng tờ, tùy tiện ném lên không trung, bay lượn tựa cánh bướm tàn.
“Không viết trên giấy.” Nàng cười duyên dáng, từng bước tiến lại gần chàng. Nàng cởi bỏ dải thắt lưng, làn da ngọc ngà lộ ra dưới ánh đèn Phật điện; cây kim trâm trên búi tóc bị rút ra, suối tóc đen lập tức buông xõa.
Đầu ngón tay sơn đỏ khẽ nâng lên, vén mái tóc đen đang phủ trước ngực, khẽ vẽ một vòng quanh nốt ruồi đỏ hình cánh sen, rồi lướt qua gáy ngọc mảnh mai. Tấm lưng trắng như tuyết dần lộ ra. Nàng chỉ vào khoảng da thịt trơn mịn không tì vết ấy, khẽ nói:
“Viết ở trên này.”
Nàng muốn chàng dùng da thịt làm giấy, sao chép kinh Phật.
Chàng đề bút thấm mực. Ngòi bút lông sói mềm ướt, vừa chạm xuống đã khiến nàng khẽ tê dại, ngưa ngứa nơi da thịt. Xương sống lưng nàng tựa dãy núi trập trùng, còn xương bả vai mỏng như cánh ve, run rẩy như sắp bay lên. Mỗi một nét bút hạ xuống, người dưới thân lại khẽ run, tựa hòn sỏi rơi xuống mặt hồ, khơi lên từng vòng gợn sóng mơ hồ.
Chàng nhắm mắt lại, viết ra từng chữ kinh Phật đã khắc sâu trong lòng. Thính giác và xúc giác dường như theo đó mà phóng đại vô hạn. Tiếng rên rỉ kiều mị rất khẽ, nàng đang cắn môi nén hơi thở, chẳng rõ là vô tình hay cố ý khiến tâm thần chàng dao động. Da thịt dưới ngòi bút trơn mịn như tơ lụa, dù bút lực của chàng có vững vàng đến đâu, cũng có lúc không khống chế được, khiến một nét phẩy, một nét mác khẽ lệch khỏi hàng lối.
Chàng khựng lại, không nỡ đặt bút sửa, chỉ nhẹ nâng tay, dùng lòng bàn tay khẽ lau đi vệt mực thừa. Nàng vô tình quay đầu lại, đôi mắt trong veo mở lớn, khẽ thở ra một tiếng dài:
“Tương ca ca, ngứa quá.”
Rõ ràng ngây thơ vô cùng, nhưng lời thốt ra lại ma mị đến mức câu hồn, khiến lòng người mê loạn khó yên. Ngòi bút khựng lại nơi chóp mũi, mực thắm vấy bẩn bộ tăng bào trắng muốt của chàng, loang ra những vệt đen sẫm.
Chàng thu liễm tâm thần, từng nét bút rồng bay phượng múa, viết trọn một thiên kinh. Nàng không nán lại thêm, mang theo vẻ đắc ý mà rời đi. Từ đó về sau, mỗi khi chàng viết một nét kinh văn, trong lòng lại nhớ đến đoạn Phật kệ thiêng liêng nhất từng được chính tay mình chép lên nơi diễm lệ nhất.
Tuy nhiên, những giấc mộng trước đây, bóng hình nàng cuối cùng đều tan đi như tuyết gặp nắng, hóa thành một vầng hào quang xa vời, không thể chạm tới, chỉ ẩn hiện nơi đáy mắt sâu thẳm của chàng. Nhưng lần này, bóng hình ấy lại quanh quẩn không tan, cử chỉ càng lúc càng táo bạo.
Ngay cả cảnh tượng trước mắt cũng rõ ràng vô cùng. Dường như là Phật điện trong vương đình Ô Tư, lại như tòa Phật quật nơi chàng tu hành thuở nhỏ. Những pho tượng Phật điêu khắc rốt cuộc cũng chỉ là gỗ đá vô tri, lặng im quan sát; còn những thần nữ Phi Thiên rực rỡ trên bích họa cũng chẳng sánh nổi một phần mỹ diễm của cơ thể mềm mại trong lòng chàng.
Khác hẳn với trước kia, mỗi tấc da thịt kề cận đều mang lại cảm giác vô cùng chân thực. Nàng người cũng như tên, mong manh như giọt sương mai. Tấm lưng mảnh mai, vòng eo thon nhỏ, chỉ cần khẽ ôm lấy đã có thể thu trọn trong vòng tay.
“Cầu Phật… độ ta…” Tiếng thở than cực nhẹ hòa cùng hơi thở dồn dập bên tai, khiến chàng không còn phân biệt được đâu là thực, đâu là mộng.
Câu nói ấy tựa mồi lửa, thiêu đốt sự kìm nén bao năm dưới đáy lòng chàng, cuối cùng bùng cháy dữ dội. Trong biển lửa rực ấy, chàng không sao khống chế nổi bản thân, chỉ muốn nắm lấy hạt sương mong manh này, muốn hoàn toàn chiếm lấy nàng trước khi nàng tan biến thành bọt nước trong lửa cháy.
Đêm lạnh run rẩy, tượng Đức Thích Ca trên vách động vẫn còn phủ lớp băng sương sau trận tuyết lở, nay từng giọt nước tan ra, chảy dọc theo khuôn mặt từ bi của Phật Đà, tựa như đang rơi lệ, tựa như đang xót thương. Không biết từ đâu trong gió nhẹ vang lên tiếng lẩm nhẩm, như lời tiên tri trong Kinh Lăng Nghiêm:
“Nhân chư ái nhiễm, khởi xướng vọng tình, tình tích không thôi, có thể sinh ái thủy.”
“Nhữ yêu ta tâm, ta liên nhữ sắc, lấy là nhân duyên, kinh hàng trăm kiếp, thường ở triền trói.”
“Vì các thứ ái nhiễm mà khởi sinh vọng tình. Tình ấy tích tụ mãi không dứt, liền hóa thành lệ ái.”
LNgươi mê tâm ta, ta luyến sắc ngươi. Lấy đó làm duyên, trải qua trăm kiếp vẫn mãi trói buộc chẳng rời.”
Hơi thở khi dồn dập, khi chậm rãi, lúc nông lúc sâu, âm điệu lên xuống theo từng nhịp rung động, tựa khóc tựa than. Nàng khi thì gọi chàng “Tương ca ca”, khi thì gọi “Phật tử”, mỗi tiếng ngân dài đều mềm mại như tơ, khiến chàng không thể dừng lại, như si như cuồng.
Hang động vốn là một vùng băng tuyết ngập trời, nhưng tuyết đọng trên người đã tan thành những dòng nước róc rách, cái lạnh buốt giá cũng không thể trấn áp được nhiệt độ cơ thể nóng bỏng. Nàng tựa như sắp tan ra, trong vòng tay chàng càng lúc càng mềm nhũn, phảng phất như làn khói mỏng sau cơn mưa.
Chàng không kìm được mà vươn tay muốn giữ chặt, bỗng bên tai vang lên một tiếng cười lạnh:
“Thân là Phật tử mà lại đắm mình trong thanh sắc. Tư vị của thất tình lục dục thế nào? Có thích không?”
Giọng nàng vẫn kiều mị như trước, nhưng lại ẩn chứa một tầng lạnh lẽo thấu xương. Lạc Tương đang chìm đắm trong dục niệm bỗng thấy da đầu tê dại. Trong cơn mờ mịt, chàng chậm rãi ngước mắt lên, chạm phải ánh nhìn của nàng.
Thiếu nữ đột ngột đổi sắc mặt, gạt phắt đôi tay chàng đang vươn tới, xé nát bản Phật kệ chàng từng chép cho nàng. Đôi mày thanh tú nhướng lên, bờ môi kiều nộn thốt ra những lời lạnh như băng:
“Ta chẳng thèm cùng huynh tu hành đâu. Ta chỉ cố ý dụ dỗ huynh, lợi dụng huynh, muốn thấy vị Phật tử này chìm trong dục vọng, rơi xuống khỏi thần đàn mà thôi.”
Ánh mắt vốn nhu tình như nước trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo sắc bén, đuôi mắt hơi nhếch lên hiện rõ vẻ tàn nhẫn vô tình. Dường như, đó mới là diện mạo thật sự của nàng.
Tim chàng bỗng thắt lại, đau nhói. Bóng hình thiếu nữ vẫn chao đảo trước mắt, những giọt mồ hôi thơm thấm ướt tóc mai. Khuôn mặt trong trẻo như sương, tái như tuyết, giờ lại ửng lên từng vệt hồng, trở nên mờ nhòe trong làn hơi nước, vầng hào quang hoa lệ quanh thân cũng dần vỡ vụn.
Mắt Lạc Tương chợt tối sầm lại rồi bừng sáng.
“Phật tử Không Kiếp, ngươi có biết tội của mình hay không?”
Đó là tiếng quát tháo đầy giận dữ của các vị trưởng lão.
Lạc Tương khẽ ngẩng đầu, tháp Phật của vương tự sừng sững vươn cao. Tượng Phật kim thân tựa vào thân tháp mà dựng, uy áp bức người, bễ nghễ nhìn xuống chúng sinh bé nhỏ đang triều bái phía dưới. Các vị Thiên Long Bát Bộ cùng La Hán, Kim Cang vây quanh trừng mắt nhìn xuống, thần binh trong tay tuốt khỏi vỏ, chỉ thẳng vào chàng đang quỳ phục dưới đất.
Tiếng bánh xe kinh luân vang lên lách cách, chàng nghe thấy chính giọng mình cất lên:
“Đệ tử nghiệp chướng nặng nề, cam nguyện chịu phạt.”
Sư tôn lộ vẻ bi ai, nói khẽ với chàng:
“Không Kiếp, chỉ cần con nói là do yêu nữ kia mê hoặc con, dụ dỗ con phá giới, con sẽ không phải chịu hình. Con chỉ cần đóng cửa sám hối, sau này vẫn có thể tiếp tục làm Phật tử.”
Đối diện với những ánh mắt xót xa hoặc trào phúng của mọi người, trong đầu Lạc Tương lại hiện lên hình ảnh vị sư huynh điên khùng Không Pháp và người nữ tử tên “Như Tiên Nhi” kia. Sư huynh đối với chàng có ơn dưỡng dục, ân nặng như núi. Trước khi đi, huynh ấy từng phó thác nàng cho chàng chăm sóc. Nàng mang danh mê hoặc Phật môn, cuối cùng chết dưới gậy gộc của đám tín đồ cuồng nhiệt. Khi chàng đuổi đến nơi, chỉ thấy một thân thể máu thịt bê bết khó nhận ra, sư huynh che mặt khóc ròng mà không thể cứu nổi nàng. Cảnh tượng ấy từ thuở thiếu thời đã khắc sâu trong lòng chàng.
Chàng tuyệt đối không muốn bi kịch ấy lặp lại thêm lần nào nữa.
Lạc Tương ngước mắt, thần sắc nghiêm trang, gằn từng chữ:
“Là sư đệ ái mộ nàng, tự nguyện phá giới.”
“Khởi tâm động niệm đều là nghiệp, đều là tội. Mọi nghiệp quả đều do một mình đệ tử gánh chịu, không liên quan đến nàng.”
Sư tôn thất vọng, trưởng lão trách phạt, chúng tăng kinh hãi. Vô số ánh mắt lên án tựa những lưỡi dao sắc bén, đâm thấu tâm can, không ai dám tin vị trích tiên lại sa đọa đến mức ấy.
Sau đó, năm mươi hình trượng giáng xuống, mỗi trượng đều nặng như xé da rách thịt, gân mạch tưởng chừng đứt đoạn, đập nát cả niềm kiêu hãnh của chàng suốt bao năm. Như vậy coi như đã trả xong ơn dưỡng dục của Phật môn.
Suốt một tháng trời, gió tuyết mịt mù, cái lạnh thấu tận xương tủy. Lạc Tương cảm thấy thân xác lẫn tâm hồn đều nhẹ bẫng, như vừa thoát khỏi xiềng xích, cuối cùng cũng được tự tại. Chàng gục ngã trên tuyết, vũng máu loang đỏ, khiến chàng nhớ đến những vệt lạc hồng nhuộm đỏ bộ tăng bào trắng muốt trong đêm ở vương đình Ô Tư năm ấy.
Đến khi dưỡng thương xong, chàng đã không còn là người của Phật môn, một mình chu du khắp Tây Vực. Tại nước Đại Uyên, khi giúp Vương quân trấn áp Bắc Hung, chàng được ban tặng một con hãn huyết bảo mã mà nàng yêu thích nhất. Đi ngang qua nước Vu Điền, chàng tìm được một khối huyết ngọc hoàn mỹ, khắc lên đó tên cúng cơm của nàng. Trước tượng Phật vàng ở nước Cao Xương, chàng thành tâm cầu nguyện, chỉ mong nàng đời này được bình an vô sự.
Giữa những chuyến hành hương, chàng thường nghe những người thương buôn phương Hán đi ngang qua nhắc về tập tục quê nhà họ.
Tu mười năm mới được ngồi chung thuyền, tu trăm năm mới được chung chăn gối.
Nếu chiếu theo tập tục ấy, chàng và nàng hẳn đã là phu thê trọn một đời. Một ý niệm khi đã gieo xuống liền như đốm lửa nhỏ thiêu cháy cả thảo nguyên, bùng lên một lần liền không thể vãn hồi. Chàng phiêu bạt khắp nơi, trải qua muôn vàn gian nguy, cuối cùng cũng đặt chân lên quốc thổ Ô Tư.
Dưới chân Thiên Sơn, tuyết lĩnh ngàn dặm trắng xóa, ngân trang tố khỏa, hồng trang kéo dài mười dặm. Ngày ấy, chính là lúc Vương nữ Ô Tư xuất giá sang Đại Lương.
Xe ngựa nạm vàng, rèm che rủ thấp, lụa hỷ tung bay. Đội quân tinh nhuệ của Hoàng đế Đại Lương hộ tống hết sức trịnh trọng. Chiến mã xếp thành hàng, xe ngựa song hành, nghi lễ rườm rà, toát lên uy nghiêm của bậc thiên gia. Chàng đứng giữa biển người, ngước mắt nhìn đoàn người đưa tiễn dài tựa trường long, liếc mắt một cái cũng không thấy điểm cuối.
Vương nữ cao cao tại thượng ngồi trên loan giá, khoác lên mình bộ hỷ phục đỏ thẫm, mũ phượng khăn quàng, tay cầm quạt lụa. Ngày ấy gió nhẹ hiu hiu, trong khoảnh khắc lướt qua nhau, rèm che bị gió thổi tung, để lộ lúm đồng tiền cùng vẻ e thẹn pha lẫn vui sướng của tân nương.
Chàng nghe thấy giọng nói kiều mị quen thuộc đang cười nói với nữ quan hầu cận:
“Phu quân của ta là Hoàng đế Đại Lương. Tương lai, có lẽ ta còn có thể làm Hoàng hậu nữa đấy.”
Khối huyết ngọc khắc hai chữ Hán “Sương Mai” rơi xuống đất, bị bốn bánh xe ngựa nghiền nát, vỡ thành bột mịn. Những mảnh vụn li ti tựa vệt máu, kéo dài thành một đường ngoằn ngoèo trên mặt đất.
Mặc dù đang trong mộng, nhưng tận đáy lòng chàng vẫn biết rõ, đó mới là diện mạo vốn có, là tâm ý chân thực của nàng. Trong cơn phù trầm hỗn loạn, nỗi đau nơi lồng ngực dâng lên mãnh liệt, lan tỏa khắp thân thể, khiến chàng khát khao tìm một nơi để trút bỏ.
Đến khi mở mắt ra, thiếu nữ trước mặt vẫn chưa rời đi. Để thuận theo ý chàng, nàng còn ngẩng cao đầu, chiếc cổ tuyết trắng thon dài ngả ra sau, suối tóc đen xõa xuống chạm đất. Trên búi tóc chỉ còn một chiếc trâm đơn độc, lung lay như sắp rơi giữa cơn gió gắt. Mê hồn đoạt phách, quyến rũ đến chính nàng cũng chẳng hay biết.
Giấc mộng này, sao lại dài đến thế.
Nếu đã là mộng, chàng cần gì phải khắc chế, cần gì không thể tùy ý hái nhặt? Đợi đến khi ngọn lửa thiêu rụi tất cả, mọi thứ rồi cũng chỉ còn hóa thành tro bụi mà thôi. Thế là chàng nắm chặt lấy mảnh hoa đỏ thắm nhỏ bé kia, muốn vò nát trong tay, nhưng lại không nỡ. Đó là một vết thương khiến chàng đau đớn, cần phải ôm giữ trong lòng, vuốt ve lặp đi lặp lại mới miễn cưỡng khiến nỗi đau ấy vơi đi vài phần.
Chàng chợt nhớ lại, trước đây tại vương đình Ô Tư, nàng quả thực từng nói muốn tận mắt thấy hãn huyết bảo mã của nước Đại Uyên, ngọc thạch Vu Điền, và tượng Phật vàng ở Cao Xương. Nàng cũng từng đầy mong đợi mà nói rằng sau khi rời vương đình, muốn cùng chàng đi khắp Tây Vực, giúp chàng biên dịch kinh thư.
Tất cả chỉ là những lời hư tình giả ý.
Chàng nhìn nàng đang thất thần trong vòng tay mình, thần sắc vẫn không hề biến đổi, bình tĩnh đến lạ thường. Dẫu noãn ngọc sinh hương, nhưng khi chạm môi lại chỉ còn một vị chua xót.
“Tương ca ca, huynh làm ta đau…” Nàng khẽ ư hử, ráng hồng trên mặt càng thêm diễm lệ, đôi mắt tựa sóng nước đong đầy, nhìn vô cùng đáng thương. Rõ ràng là đau đớn, nhưng đôi cánh tay ngọc vẫn quấn chặt lấy cổ chàng, không chịu buông ra, chỉ biết cắn chặt đôi môi đỏ mọng.
Chàng đưa tay nhẹ nhàng tách bờ môi nàng đang cắn chặt, tránh để nàng cắn đến bật máu, khẽ thầm nói một tiếng “xin lỗi”, nhưng lực đạo vẫn không hề giảm, giọng lạnh lùng ra lệnh:
“Chịu lấy.”
Nghe vậy, đôi mày nàng khẽ nhíu lại, trong đôi mắt mê ly hiện lên vài phần ngơ ngác, đuôi mắt ửng đỏ. Nàng hiểu lầm ý chàng, ngoan ngoãn nhưng đầy tủi thân, ngậm lấy ngón tay chàng giữa hai hàm răng.
Cảnh tượng đêm nay quả thực hoang đường vô cùng. Nhưng chàng vẫn không kìm được mà sa đọa vào đó, lần đầu tiên chàng cảm nhận rõ ràng thế nào là khắc cốt ghi tâm.
Sau trận tuyết lở, hang động chìm trong màn sương trắng, rồi dần đông cứng thành băng. Những dải băng lan dọc trên vách đá, tựa những cành ngọc kết thành, đầu mút đọng lại từng giọt nước trong vắt, thỉnh thoảng lại rơi xuống từng giọt. Tựa như đồng hồ nước, từng giọt từng giọt nhỏ xuống, rơi vào cõi lòng đang sắp bị thiêu rụi.
Mọi chuyện vẫn chưa kết thúc, mà cũng chẳng có ai tìm đến. Bị vây trong động đã lâu, không ăn không uống, vừa nóng rực lại vừa khát khô cổ, Sương Mai khó lòng chịu nổi mà ngửa cổ, đôi môi khẽ hé, chờ đợi những giọt nước từ băng lăng trên đỉnh đầu rơi xuống miệng. Mỗi giọt nước đều mát lạnh như suối nguồn. Cuối cùng nàng không chờ thêm được nữa, nhón người dậy, ngậm lấy dải băng ướt lạnh, cái lạnh lập tức lan khắp khoang miệng, thấm vào tận tim phổi, tạm xoa dịu cơn khát kéo dài.
Sương Mai khoác áo ngồi dậy, khắp người in đầy những dấu vết tựa hồng mai trên nền tuyết, điểm xuyết một vẻ diễm tình khó tả. Vị tướng quân vừa công thành đoạt đất không ngừng nghỉ lúc nãy đã hôn mê thiếp đi. Dược lực của viên thuốc kia quả thực không hề nhẹ, ngay cả chính nàng cũng mơ hồ cảm thấy như thể vừa trải qua một giấc mộng.
Nếu là mộng, nàng chỉ mong đừng bao giờ tỉnh lại. Đặc biệt là chàng, tốt nhất là đừng bao giờ phát hiện ra nàng đã thừa nước đục thả câu, nhân lúc chàng không tỉnh táo mà hèn hạ dụ dỗ, chiếm lấy chàng thêm một lần nữa. Dù sao cũng sắp chết ở đây, sinh mệnh và niềm vui này đều giống như phù dung sớm nở tối tàn, nàng cũng chẳng còn cảm thấy tội lỗi đến mức không thể chịu nổi. Cơ thể mệt mỏi rã rời không cho phép nàng suy nghĩ kỹ xem nên đối mặt ra sao với vị Phật tử khi chàng thức dậy phát hiện mình đã phá giới. Nói cho cùng, nàng vẫn là sợ hãi, không dám đối diện với chàng.
Nàng lờ mờ cảm thấy, Lạc Tương của ngày hôm nay dường như có phần khác lạ. Lúc đầu thì trì độn lúng túng, về sau lại tùy ý đoạt lấy. Tựa như yêu nàng đến cực điểm, lại hận nàng thấu xương. Ái hận đan xen, khi thì dịu dàng, khi lại thô bạo. Nàng không phân biệt nổi đâu mới là con người thật của chàng. Rõ ràng hoàn toàn khác với kiếp trước.
Nàng từng nghĩ đến việc giành lại thế chủ động, nhưng nhịp độ vẫn luôn nằm trong lòng bàn tay chàng, xoay vần như sóng gió, nắm giữ từng hơi thở của nàng, không để nàng có cơ hội khống chế, càng không cho phép nàng trốn chạy. Kết cục là xiêm y nàng rơi rụng hết, suối tóc rối tung, còn tăng bào của chàng vẫn ngay ngắn chỉnh tề, gần như không chút xô lệch, hệt như gương mặt lãnh đạm của chàng khi ngủ, lạnh lùng khó mà lay chuyển.
Sương Mai không dám nghĩ thêm, dù đã sống qua một đời, nàng vẫn cảm thấy mặt nóng bừng, hơi nóng mãi không tan. Cuối cùng, nàng dứt khoát mặc lại y phục, dùng nước tuyết lau sạch những dấu vết loang lổ trên thân, vuốt phẳng những nếp nhăn trên áo. Niềm tin của nàng xưa nay vẫn là trốn được bao lâu thì trốn bấy lâu.
Nàng vốn tràn đầy tự tin, nhưng khi đối diện với Lạc Tương vừa tỉnh dậy, nàng vẫn bất giác sững người. Ánh mắt chớp loạn đã bán đứng sự hoảng loạn không thể che giấu. Giống như mèo con giương nanh múa vuốt chạm phải mãnh thú, phản ứng đầu tiên là muốn quay đầu bỏ chạy. Nhưng Sương Mai không dám động đậy, dưới ánh nhìn như thấu tận tâm can của chàng, nàng cảm thấy mình dường như không còn chỗ nào để trốn.
“Huynh tỉnh rồi?” Nàng thử thăm dò hỏi một câu, thấy đôi mày chàng khẽ động, liền nói tiếp: “Có phải vừa rồi đã nằm mơ không?”
Lạc Tương ngước mắt nhìn nàng một cái, ánh mắt dừng lại trên đôi môi đỏ mọng hơi sưng, vẫn còn vương một tầng ánh sáng nhu hòa kỳ lạ. Trong mộng, chàng đã mút mát hồi lâu, từng hôn lên đó một cách thành kính, cũng từng không chút xót thương mà nghiền nát hết lần này đến lần khác.
Chàng dời mắt, thu liễm tâm thần, nhàn nhạt hỏi:
“Sao thí chủ biết ta nằm mơ?”
Sương Mai sững người, biết lúc này không thể để lộ vẻ yếu thế. Nàng làm ra vẻ hững hờ, chỉ đơn giản nói rằng lúc nãy chàng trằn trọc ra sao, lại lẩm bẩm những lời mê sảng khó hiểu. Lạc Tương nghe xong vẫn không lộ chút biểu cảm, chỉ lặng lẽ ngồi xếp bằng, nhắm mắt tụng kinh.
Sương Mai lén dùng khóe mắt quan sát, thấy một lúc lâu không có gì khác lạ mới thầm thở phào nhẹ nhõm. Nàng nghĩ bụng: Chàng không nhắc, ta cũng vĩnh viễn không nhắc.
Nàng đâu hay rằng Lạc Tương tuy nhắm mắt, nhưng trong đầu vẫn không ngừng hiện lên cảnh tượng của giấc mộng thực cốt tiêu hồn kia, nửa hư nửa thực, thoắt tụ thoắt tan. Hóa ra… chỉ là một giấc mộng sao?Trong lòng chàng vừa nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, lại không khỏi dâng lên một nỗi trống vắng khó gọi thành lời. Nhưng… đó thật sự chỉ là mộng ư?
Sức mạnh của những câu kệ Phật dần xua đi những ý nghĩ tà niệm trong đầu chàng. Đúng lúc này, đống tuyết tích tụ thành một gò cao ở phía bên kia hang động bỗng nhiên nổ tung. Tuyết trắng bắn tung khắp nơi, một cái đầu lộ ra, cất tiếng cười ha hả:
“Sư đệ, đã đến nước này rồi, sao đệ còn chưa thu nàng làm Minh phi?”
Chính là Không Pháp, người đã biến mất từ lâu. Khi tuyết lở ập đến, Không Pháp đứng ngoài cửa động, vừa định quay vào thì bị cuồng phong tuyết cuốn phăng, từ đó bị chôn vùi sâu trong lớp tuyết, may mắn mạng lớn chưa chết, vẫn còn sống sót.
Tim Sương Mai đập loạn trong lồng ngực, nàng lập tức đứng bật dậy. Một ý niệm xẹt ngang đầu óc, hắn đã thấy hết, nghe hết rồi. Hành động nhanh hơn cả suy nghĩ, bàn tay run rẩy của nàng vô thức sờ ra sau thắt lưng. Nơi đó giấu một mảnh đá sắc nhọn mà nàng nhặt được bên hồ băng.
Nàng nhìn về phía Lạc Tương, trên gương mặt chàng thoáng hiện một tia nghi hoặc nhàn nhạt. Nàng không kìm được rút mảnh đá nhọn ra, lên tiếng dò xét chàng:
“Tương ca ca, tên hòa thượng này làm nhiều việc ác, giờ lại còn dùng lời mê hoặc lòng người, quả thực chết cũng không hết tội.”
Lạc Tương lắc đầu:
“Bất kể trước đây có ân oán gì, ta và hắn rốt cuộc vẫn là đồng môn.”
“Ha ha ha” Phía bên kia vang lên tiếng cười phóng đãng.
Sương Mai từng bước tiến lại gần, tiếng chân giẫm trên tuyết kêu răng rắc, nàng trầm giọng hỏi:
“Ngươi cười cái gì?”
Không Pháp nửa thân còn kẹt trong đống tuyết trắng, cười đến mức hụt hơi, giọng khàn đặc mang theo vẻ tà mị đáp:
“Sư đệ, đệ đừng ở đây giả nhân giả nghĩa nữa. Đệ và nàng ta ở trong động này làm chuyện càn quấy, ta đều đã thấy hết rồi, đệ còn không… Ưm…”
Mũi đá nhọn đâm thẳng vào cổ, máu tươi bắn tung tóe. Không Pháp chưa kịp nói hết câu, đưa tay lau dòng máu phun ra nơi cổ, đầu ngoẹo sang một bên, rồi ngã gục vào đống tuyết sâu, không còn động tĩnh.
Lạc Tương sải bước tiến tới, nắm chặt lấy cổ tay giết người của nàng, khiến mảnh đá sắc lẹm rơi xuống, chàng trầm giọng:
“Thí chủ hà tất phải làm như vậy?”
“Những tội nghiệp hắn phạm phải nên để Phật môn và thiên hạ thẩm phán. Thí chủ làm thế này chỉ tổ chuốc thêm sát nghiệp cho mình mà thôi.”
Sương Mai vén một góc tăng bào của chàng lên, lau đi vệt máu đáng ghét vương trên đầu ngón tay, thản nhiên đáp:
“Tương ca ca, hắn năm lần bảy lượt hủy hoại danh tiết của ta. Ta đã sớm muốn tự tay giết hắn cho bõ ghét rồi.”
Lạc Tương rũ mi không nói. Sát tâm của nàng từ trước đến nay vẫn nặng nề như vậy. Trước đây là thế, hiện tại cũng vậy, mà ngay cả trong mộng cũng chẳng khác. Dưới đôi mắt sáng trong, nụ cười rạng rỡ ấy, lại ẩn giấu sự tàn khốc và lãnh lệ mà chàng chưa từng nhìn thấu. Thân thể mềm mại đến vậy, lại cất giấu một trái tim sắt đá đến thế.
Thế nhưng, điều khiến lòng chàng rối bời lúc này lại không phải sự sắt đá của nàng. Lời của Không Pháp tựa như ném một hòn đá xuống mặt hồ tĩnh lặng, khuấy dậy tầng tầng gợn sóng. Chàng còn chưa kịp xác thực, chưa kịp hỏi cho rõ ràng, thì Không Pháp đã chết dưới tay nàng.
Sau bao trăn trở do dự, Lạc Tương khẽ cất tiếng:
“Lời hắn vừa nói…”
Sương Mai liếc nhìn chàng một cái. Chỉ thấy thần sắc chàng lạnh lẽo như gió, đôi mắt đen sâu thẳm như muốn nhìn thấu tâm can. Bị chàng nhìn chằm chằm như thế, nàng bỗng thấy sống lưng lạnh toát. Nàng né tránh ánh nhìn của chàng, lùi sang một bên vài bước, chỉnh đốn lại vạt áo bị xộc xệch khi vừa giết người, tỏ vẻ vân đạm phong khinh, mỉm cười nói:
“Tương ca ca, chẳng phải chính huynh đã nói lời của sư huynh huynh toàn là chuyện ma quỷ sao? Hắn chẳng qua muốn mượn chuyện giữa hai ta để rêu rao cái gọi là phương pháp song tu của hắn thôi. Ta không tin, lẽ nào huynh lại tin sao?”
Lời còn chưa dứt, cổ tay đang nắm vạt áo của nàng đột ngột bị chàng chộp lấy. Những ngón tay thon dài, gầy guộc, gân xanh ẩn hiện dưới lớp da. Lần này lực đạo còn mạnh hơn trước.
Tim Sương Mai lỡ một nhịp.
Bàn tay chàng dẫn cổ tay nàng dịch xuống, chỉ cần hạ thêm một phân nữa thôi là có thể vén vạt áo nàng lên. Khi ấy, chàng sẽ phát hiện ra bên dưới lớp áo kia có một cánh hoa sen từng bị chàng hái nhặt hết lần này đến lần khác. Sắc đỏ tươi ấy e rằng còn rất lâu mới phai đi nửa phần.
![Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 48](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)