Cánh đồng hoang vu bát ngát, dải tuyết lĩnh kéo dài vô tận.
Dưới chân ngọn núi tuyết trắng xóa, một trận gió mạnh cuốn theo tiếng vó ngựa dồn dập lao đến, làm rung động những cành cây trĩu nặng tuyết trong rừng, khiến lớp tuyết rơi rụng lả tả không dứt. Trên lưng ngựa, kẻ mặc giáp trụ hoa râm, người khoác tăng bào đỏ thẫm, lại có kẻ mặc lăng bào dát vàng; ba toán nhân mã hội thành một đội quân dũng mãnh lao nhanh trên cánh đồng hoang.
Từ đằng xa, tiếng gầm vang vọng tới làm rung chuyển cả trời đất, lan tỏa khắp thảo nguyên mênh mông không bóng người, tựa như thuở hồng hoang khai thiên lập địa. Đám ngựa kinh hãi dựng vó, hí vang vài tiếng rồi chùn bước không chịu tiến lên. Hai người dẫn đầu ghì chặt dây cương.
Thiếu niên quý tộc trong cẩm bào khẽ giơ tay áo thêu vàng, phủi lớp tuyết đọng trên đai lưng kim loại, rồi ngẩng đầu nhìn về phía chân trời. Tuyết rơi mịt mùng, cảnh vật trước mắt dần chìm trong màn trắng xóa. Hắn quay sang thiếu niên mặc ngân giáp, gương mặt lạnh lùng đứng bên cạnh, hỏi:
“Tuyết rơi sao?”
Trâu Vân giơ tay bóp nát miếng băng mỏng trên chỏm lông đỏ của mũ giáp, đôi mắt đen nheo lại nhìn về đỉnh núi tuyết xa xăm. Ánh mắt hắn thâm trầm, đáp:
“Không phải. Là tuyết lở.”
Nước Ô Tư nằm dưới chân phía nam Thiên Sơn. Mỗi độ xuân hạ giao mùa, mưa nhiều, tuyết lở thường xảy ra. Chỉ qua một đêm, tuyết có thể phủ trắng ngàn dặm thảo nguyên, khiến gia súc của dân du mục chết rét không ít. Là người Ô Tư, Trâu Vân đã sớm quen với cảnh tượng ấy.
“Tuyết lở?” Lệ Anh nhíu mày, lòng đầy do dự: “Đã có tuyết lở, e là manh mối Vương nữ để lại đều bị băng tuyết vùi lấp hết rồi.”
Suốt quãng đường đi Trâu Vân đã thu thập những mảnh vải vướng trên bụi gai rồi buộc vào cánh tay. Trong lúc thúc ngựa, lớp lụa mỏng trên người hắn bay phấp phới, hắn bình tĩnh nói:
“Đêm lạnh như vậy, ở ngoài khó mà sống nổi. Manh mối tuy đã đứt, nhưng họ không còn đường nào khác, chắn hẳn đã vào núi tuyết trú ẩn rồi.”
Lệ Anh nới lỏng cương ngựa, vẻ mặt không mấy quan tâm:
“Ban đêm trên núi tuyết đường đi hiểm trở, chỉ cần sơ sảy một chút cũng có thể mất mạng.”
“Ta nhất định phải tìm được Vương nữ.” Trâu Vân ngắt lời hắn, khẽ thúc ngựa tiến lên, rồi nói tiếp: “Nếu Vương tử không muốn vì Phật tử mà dấn thân vào hiểm cảnh, cứ quay về cũng được. Nhưng Vương tử đừng quên, Phật tử vì Tiên Nhạc Các của ngài mà bị cuốn vào đại nạn này. Sau khi trở về, ngài định giải thích với thiên hạ ra sao, hẳn trong lòng ngài tự rõ.”
Lệ Anh khoanh tay trước ngực, nhướng mày: “Ngài ấy tự mình bước xuống hồ băng cứu Vương nữ của các ngươi, liên quan gì đến ta?”
Người phía trước không đáp lời. Lệ Anh suy tính một hồi rồi thở dài, lắc đầu, vẫn vung roi đuổi theo:
“Thật là một vụ mua bán chẳng có lời…”
Trong lòng hắn thầm rủa xả: Cái tên tiểu tử này thật biết đánh vào điểm yếu của ta. Nhưng ngươi đâu biết, ta đâu chỉ vì vị Phật tử kia?
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Dưới chân núi, tuyết trắng bao phủ hoàn toàn, dưới ánh trăng tròn tỏa ra thứ ngân quang lạnh lẽo. Khi đoàn người dừng lại dưới chân núi, bỗng thấy thấp thoáng vài bóng người hiện lên ở phía sườn đồi.
“Bắt lấy chúng!” Trâu Vân quát khẽ, phi thân xuống ngựa. Cận vệ phía sau nghe lệnh, lập tức chạy như bay trên tuyết đuổi theo.
Mấy kẻ phía trước vốn đang lẩn trốn, thấy thế càng ra sức chạy trốn. Trâu Vân sải bước đạp tuyết, tiếng động rào rạt. Đôi cánh tay rắn rỏi đột ngột bám vào một cành cây khô, mượn lực xoay người phóng lên phía trước, liên tiếp quật ngã mấy kẻ chạy trốn xuống đất.
Trâu Vân mặt lạnh như tiền, đứng vững chãi trước mặt chúng, rút đao chỉ thẳng, nhíu mày:
“Chạy cái gì?”
Mấy kẻ đó nằm rạp dưới đất, mặc áo khoác da lông chắp vá, đôi ủng run rẩy trên tuyết. Thấy người trước mặt đầy sát khí, phía sau lại có trọng binh, chúng vội vàng chịu thua, lí nhí:
“Tha mạng, tha mạng… tiểu nhân chỉ là dân chăn nuôi gần đây…”
“Dân chăn nuôi bình thường sao trong ngực lại giấu lá vàng?” Lệ Anh chậm rãi bước tới, cúi người nhặt lấy một lá vàng tươi rơi dưới đất. Hắn ngắm nghía hồi lâu rồi đột ngột ném thẳng vào mặt mấy kẻ đang tái mét kia, quát: “Còn không mau khai thật?”
“Tiểu nhân… là người miền núi ở gần đây, thực sự vì đói quá nên mới đi trộm lá vàng trong Phật quật.”
“Gan không nhỏ nhỉ, ngay cả lá vàng trên tượng Phật cũng dám trộm.” Lệ Anh hừ nhẹ, ra hiệu cho thân vệ tiến lên trói chặt bọn chúng lại.
Trâu Vân nhíu mày nhìn bọn chúng. Thân thủ lúc nãy quả thật không tệ; nếu hắn không rút đao trước, một mình chưa chắc đã áp chế được. Bọn chúng tự xưng là người miền núi, nhưng thực chất chỉ là đám sơn tặc chiếm núi làm ổ.
Tây Vực chiến loạn liên miên, dân du mục mất đất đành biến thành lưu dân. Nhiều kẻ chọn làm đạo tặc, kẻ thì cướp bóc thương đội, kẻ thì sống bằng nghề đục tường trộm Phật quật. Dẫu sao Phật môn Tây Vực vốn giàu nứt đố đổ vách, chỉ cần rỉ ra một chút cũng đủ cho mấy đời người hưởng thụ.
Trâu Vân thu đao, bảo chúng:
“Biết Phật quật quanh đây không? Dẫn đường đi.”
“Vị quý nhân này tìm đúng người rồi. Sau khi tuyết lở, đường đến Phật quật chỉ có chúng ta mới biết. Dẫn đường thì được, nhưng mà cái này…” Tên cầm đầu bọn sơn tặc vốn là một thiếu niên tóc tai bù xù, chỉ chỉ vào dây thừng trên tay, rồi ngồi bệt xuống tuyết không chịu đi tiếp.
Nước Toa Xa vốn vô cùng sùng kính Phật giáo. Trộm cắp tượng Phật là trọng tội. Trâu Vân và Lệ Anh liếc nhìn nhau, khẽ gật đầu:
“Dẫn đường cho tốt, sẽ tha chết cho ngươi.”
Đám sơn tặc nhìn nhau cười đắc ý, đứng dậy phủi lớp tuyết bám trên người rồi dẫn đoàn người rẽ vào lối mòn trong núi. Đường núi hẹp và dốc, ít dấu chân người qua lại, mọi người đành phải xuống ngựa đi bộ. Lệ Anh liếc nhìn Trâu Vân, thấy tay phải hắn chưa từng rời khỏi chuôi đao, dáng vẻ luôn trong tư thế đề phòng, liền cười tiến lại gần:
“Sơn tặc xảo quyệt như vậy, tướng quân quả thật tinh mắt. Sao ngươi biết chúng không phải dân chăn nuôi bình thường?”
Trâu Vân cảnh giác nhìn về phía trước, nhạt nhẽo đáp:
“Ta không có đôi mắt tinh tường như Vương tử, có thể nhận ra lá vàng. Ta chỉ biết, kẻ dám vào núi tuyết ban đêm ắt phải là người thạo đường. Muốn tìm được Vương nữ và Phật tử, chỉ còn cách này.”
Lệ Anh nhếch môi, nụ cười thoáng hiện nơi khóe môi. Vị hôn thê tuyệt sắc của hắn ở Tây Vực quả thật có không ít kẻ si mê vây quanh. Thú vị, thật thú vị. Nếu nàng còn sống, hắn cũng bắt đầu thấy mong chờ cuộc hôn nhân này rồi.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Những bức bích họa năm xưa đã phai màu, nay bị nước tuyết tràn qua lại ánh lên sắc màu tươi mới. Bồ Tát hay Tu La đều để lộ nửa thân trần; Kim Cang thân hình rắn rỏi, còn Phi Thiên mềm mại với những đường cong uyển chuyển. Giữa màn tuyết trắng mịt mùng, cảnh tượng ấy lại càng thêm phần diễm lệ.
Hàng mi dài của Lạc Tương vương chút tuyết trắng. Nhìn người trước mặt, tầm mắt chàng bỗng trở nên mông lung, khó phân rõ thực ảo. Một tầng ánh sáng mờ nhạt chợt lan ra trước mắt. Chàng khẽ chớp mắt, chỉ thấy một vùng hào quang nhạt nhòa.
Giữa vùng hào quang ấy, thiếu nữ đang ngồi trên người chàng. Mái tóc thề buông xõa, bàn tay trắng ngần với những đầu ngón tay nhuộm sắc vân tía diễm lệ khẽ mơn trớn lọn tóc mai rủ trước ngực chàng. Mái tóc đen như thác đổ, phần đuôi hơi xoăn, hờ hững phủ lên làn da trắng như tuyết dưới lớp áo mỏng. Sắc đen và trắng tương phản rõ rệt, nổi bật đến chói mắt.
Cánh sen đỏ thắm nở trên nền tuyết trắng kia, nhỏ bé chẳng bằng móng tay, lại một lần nữa đập thẳng vào mắt chàng. Lạc Tương vội quay mặt đi, né tránh ánh nhìn. Không biết từ lúc nào, trên môi chàng đã vương một giọt nước trong veo khẽ run rẩy. Hơi thở mang theo hương vị nồng nàn ấy, tựa như một loại rượu lạ mà chàng chưa từng nếm qua.
Người trước mắt cúi xuống, ghé sát lại. Bàn tay mềm mại vuốt ve đôi môi mỏng của chàng, rồi đặt giữa đôi môi rực rỡ của nàng. Cánh môi đầy đặn khép mở, chàng nhìn nàng khẽ há miệng, ngậm lấy ngón tay mềm mại kia, cùng nhau liếm đi giọt rượu sót lại đang dính trên môi chàng.
“Tương ca ca, huynh uống mật tửu, ta cũng uống. Mỗi dục niệm trong lòng huynh, ta đều nguyện cùng huynh gánh chịu…”
Giọng nói kiều mị đến tận cùng ấy tựa như một chiếc móc câu, khẽ câu lấy tâm trí vốn đã mê muội vì men rượu và sắc hương của chàng.
Rõ ràng chàng không hề mở miệng, nhưng lại nghe thấy tiếng nói của chính mình vang lên:
“Nữ thí chủ hà tất phải chấp nhất? Ta và thí chủ đời này vốn chẳng có nhân duyên phu thê.”
Nàng tựa vào vai chàng, thân hình mỏng manh run rẩy như cánh ve, khóc như hoa lê trong mưa, vừa khóc vừa nức nở oán than…
“Nhưng ta chỉ muốn cùng huynh làm phu thê một đêm. Huynh nỡ vô tình đến vậy sao? Ta sắp không chịu nổi nữa rồi huynh cũng không chịu cứu ta ư?”
“Phật độ chúng sinh, ta cũng là chúng sinh, sao huynh cố tình không chịu độ ta?”
Chàng không đáp lại. Giữa không gian tĩnh mịch, chàng bàng hoàng nghe thấy chính mình khẽ thở dài một tiếng.
Băng cứng rung chuyển, núi tuyết như muốn sụp đổ. Lục phủ ngũ tạng của chàng dường như bị thiêu đốt bởi ngọn lửa hừng hực. Nghiệp hỏa nơi địa ngục phá băng trào ra trong khoảnh khắc, dung nham nóng bỏng dâng lên cuồn cuộn, nhuộm đỏ bộ tăng bào trắng muốt thành một biển lửa rực rỡ.
Giây tiếp theo, chàng đã không tự chủ được mà siết chặt vòng eo thon nhỏ trong lòng, từng chút từng chút ôm chặt lấy. Chàng cúi xuống hôn lên đôi môi mềm đang run rẩy, nuốt cả những giọt nước mắt mặn chát của nàng. Lớp băng vỡ vụn, chàng mặc cho bản thân chìm sâu vào biển ái dục mênh mông.
Lần này, mỗi nhịp chuyển động, mỗi lần giao hòa đều rõ ràng đến tận cùng. Chàng và cánh sen hồng mê hoặc kia quấn quýt không dứt, muốn dừng mà chẳng thể.
Lạc Tương giật mình kinh hãi, đột nhiên mở bừng đôi mắt, mồ hôi đầm đìa.
Hóa ra vừa rồi chàng lại rơi vào giấc mộng quen thuộc ấy. Trở về với hiện thực, định thần nhìn lại, người trước mắt vẫn là nàng. Nhưng nàng lúc này chỉ đang cẩn thận phủi đi lớp tuyết rơi trên vai chàng mà thôi.
Toàn thân chàng phủ đầy băng sương từ trận tuyết lở tràn vào động, hàn khí thấm vào da thịt, lạnh buốt tận xương. Thế nhưng, mỗi khi bàn tay trắng trẻo thon dài của nàng vô tình chạm tới, thân thể chàng lại nóng thêm một phần, tựa như khối sắt đỏ vừa tôi qua nước lạnh, bề ngoài tưởng chừng rắn chắc không gì lay chuyển, nhưng đến thép cứng ngàn năm cũng có lúc mềm đi như tơ.
Thấy nàng lại giơ tay muốn phủi tuyết trên mắt mình, Lạc Tương đột ngột nắm chặt lấy cổ tay nàng, ngăn cản sự đụng chạm ấy. Nàng có chút ngẩn ngơ, rồi bỗng chốc rướn người lại gần, phả ra một hơi thở thanh khiết, thổi bay lớp tuyết đang che khuất hàng mi chàng.
Tuyết vụn lả tả rơi xuống, tầm nhìn trở nên rõ ràng. Vẫn là hang động vắng lặng sau trận tuyết lở, vẫn là nàng đang ngoan ngoãn nở nụ cười xinh đẹp với chàng. Hoàn toàn khác xa với người trong mộng.
Lạc Tương nhắm mắt, thở ra một hơi dài. Cơn ác mộng quen thuộc ấy dạo gần đây lại càng xuất hiện dày đặc.
“Đau…” Sương Mai nhỏ giọng lẩm bẩm đầy tủi thân.
Cổ tay nàng bất ngờ bị chàng siết chặt. Nàng muốn rút tay ra, nhưng chàng lại càng nắm chặt hơn. Thói quen vô thức này của Lạc Tương thật sự giống hệt người ấy ở kiếp trước. Khi Quốc sư dạy nàng viết chữ Hán, y phục của ngài thậm chí chưa từng chạm vào nàng dù chỉ nửa phân, nhưng có những lúc ngài lại giữ chặt cổ tay nàng, mặc cho nàng giãy giụa thế nào, gương mặt ấy vẫn lạnh nhạt, không lộ nửa phần cảm xúc.
Một luồng hơi nóng khẽ truyền tới. Sương Mai hạ mắt, thấy những ngón tay thon dài của chàng bắt đầu vô thức lướt dọc theo mạch đập nơi cổ tay nàng, chậm rãi mơn trớn tấc da thịt mịn màng ấy. Cảm giác tê dại lan tỏa khắp toàn thân, tim Sương Mai đập loạn nhịp, hơi thở bắt đầu dồn dập.
Đây là một cảm giác hoàn toàn khác với bí tửu Thiên Trúc. Nếu bí tửu là những đợt sóng dữ khiến người ta kinh hãi, thì sự đụng chạm của chàng lúc này lại như dòng suối nhỏ chảy róc rách, nhưng trăm sông đều đổ về một biển, mang theo sức mạnh lật nhào cả đất trời. Bình thường chàng dường như chẳng có cảm giác gì, nhưng một khi đã khởi tâm động niệm, sức công phá cũng chẳng thua kém gì bí tửu.
Vừa rồi lúc tuyết lở, hai người ôm chặt lấy nhau, da thịt kề cận không chút kẽ hở. Dục niệm âm ỉ dâng lên, nỗi khát khao như thủy triều trong đêm tối, từng đợt cuộn trào, tưởng chừng có thể vỡ tung bất cứ lúc nào.
Sương Mai cảm thấy nóng bức, khẽ nới lỏng dải thắt lưng bên hông, nhìn ra cửa động đã bị băng tuyết phong kín, giả vờ thản nhiên hỏi:
“Sư huynh của huynh, liệu có bị chôn vùi trong trận tuyết lở không?”
Tên đồ đệ độc ác kia đã ra khỏi động, dưới trận tuyết lở vừa rồi e rằng khó lòng thoát thân. Khi Sương Mai nhắc đến hai chữ “sư huynh”, chàng chợt buông lỏng cổ tay nàng. Lạc Tương đã định thần lại, lặng lẽ thu tay về.
Mồ hôi lấm tấm hòa cùng nước tuyết chảy xuống từ thái dương, khiến đôi mày thâm trầm của chàng càng thêm u tối. Chàng chậm rãi nói:
“Nghiệp chướng của hắn vô cùng nặng nề, chết cũng không hết tội…”
Sương Mai ngước mắt, thấy chàng thốt ra những lời tàn khốc nhưng lại nhắm nghiền đôi mắt, bờ môi mỏng mấp máy như đang che giấu nỗi xót xa không đành lòng. Ánh mắt chàng đột ngột xoáy sâu vào nàng như muốn nhìn thấu tâm can, chàng thở dài nói tiếp:
“Ô Tư bốn bề núi tuyết vây quanh. Là người Ô Tư, từ nhỏ thí chủ đã quen thuộc với những dấu hiệu trước khi tuyết lở. Thí chủ cố ý dẫn dụ hắn ra khỏi động, chẳng phải muốn hắn chết sao? Hà tất còn phải hỏi?”
Sương Mai cắn môi, không đáp lời. Sát tâm của nàng xưa nay chưa bao giờ qua mắt được Lạc Tương. Dẫu sao trong mắt chàng từ kiếp trước đến kiếp này, nàng vẫn luôn là một yêu nữ tâm địa độc ác. Nàng khẽ hé môi định tranh cãi, nhưng cuối cùng chỉ cười lạnh một tiếng, khinh khỉnh đáp:
“Hắn hại ta như thế, chết cũng không đáng tiếc. Được tuyết trắng sạch sẽ thế này chôn vùi, coi như còn hời cho hắn.”
Lạc Tương không đáp, chỉ khẽ nhíu mày. Từ lúc chàng trở lại vương đình Ô Tư gặp nàng, nàng lúc nào cũng ra tay sát phạt, không chút dung tình. Chàng mơ hồ nhận ra vẻ thuận thảo như mèo con của nàng trước mặt mình có lẽ chỉ là lớp ngụy trang; thỉnh thoảng để lộ răng nanh mới là bản tính thật. Hoa sen mọc giữa bùn lầy, tường vi nở trong bụi gai. Dẫu khiến người ta bùn đất vấy thân, máu tươi nhuốm mình, nhưng trên đời vẫn có kẻ cam tâm tình nguyện vì chúng mà bước tới.
Chàng lắc đầu, quay mặt đi, lại bắt đầu lẩm nhẩm tụng niệm kinh văn. Sương Mai thấy chàng lại lạnh lùng như thế, bèn giận dỗi tiến lại gần, nhất quyết phải đối diện với chàng:
“Hắn chết rồi, nhưng chúng ta cũng chẳng ra được. Cửa động bị tuyết phong kín, chờ tuyết tan chẳng biết đến năm nào tháng nào. Nơi này còn lối thoát nào khác không?”
“Chỉ có một lối này thôi.” Từ nhỏ Lạc Tương đã theo sư tôn tu hành trong Phật quật này, đương nhiên biết rõ. Tuyết lở đã bịt kín lối ra duy nhất, nếu không có kỳ tích, nơi đây tám chín phần mười sẽ là nơi chôn thân của chàng và nàng.
Tòa Phật quật này từ xưa là nơi các đời Phật tử khổ tu nửa đời còn lại, cũng là chốn viên tịch của họ. Đạt Ma Tổ Sư cùng các đời Phật tử đều từng tọa hóa ngộ đạo tại đây, chứng đắc Bồ đề chính quả. Chàng đã quy y Tam Bảo, đối với sinh tử sớm chẳng còn vướng mắc. Là Phật tử, quãng đời còn lại vốn chỉ định ở bên thanh đăng cổ Phật, khép mình trong Phật quật tu hành suốt đời, chàng thản nhiên đón nhận vận mệnh ấy. Nay mọi thứ đến sớm hơn dự liệu, cũng chẳng có gì phải tiếc nuối.
Chỉ là lúc này, khi nhìn thiếu nữ kiều diễm bướng bỉnh trước mắt, trong lòng chàng không khỏi dâng lên một tia xót xa.
Lạc Tương rũ mắt, trong lòng đầy bi ái thương xót, nhưng giọng điệu vẫn thản nhiên:
“Vừa rồi chẳng phải còn nói không muốn đi sao? Bây giờ đã biết hối hận rồi?”
Nàng dường như sững lại, cúi đầu suy nghĩ một lúc rồi lại ngước lên nhìn chàng. Ánh mắt kiên định, trăm ngàn vạn lần không đổi dời. Đôi đồng tử sáng ngời như tuyết tan mây tạnh, thần thái vẫn vương chút giảo hoạt thường thấy nhưng đầy vẻ quyết tâm.
“Không hối hận.” Nàng ghé sát tai chàng, khẽ khàng thì thầm: “Tương ca ca, huynh nói xem đây có tính là ‘sinh tử hữu mệnh, đồng huyệt nhi táng’ không?”
Sống cùng chăn, chết cùng huyệt. Đó là lời thề nguyện của phu thê người Hán khi kết tóc se duyên.
Nghe vậy, tim Lạc Tương rung lên dữ dội, định lực mà chàng dày công giữ vững bấy lâu dần dần rạn vỡ. Hơi thở nàng phả ra khi nói khiến những ngón tay giấu dưới tăng bào khẽ run, các khớp xương siết chặt đến trắng bệch. Chàng vẫn đang đấu tranh, cuộc giằng co trong lòng đêm nay lại khiến ý chí kiên định bao năm trở nên mong manh lạ thường.
Không biết là vì căn bệnh trong người, hay vì những lời nàng vừa nói, mà nỗi thèm khát như muôn vàn con kiến cắn xé tim lại lần nữa dâng lên trong cơ thể chàng. Sự nóng rực quen thuộc từng chút nuốt dần lý trí. Cánh sen hồng ẩn hiện kia lại đập vào mắt, bên tai mơ hồ vang lên những tiếng thở dài ám muội cùng bóng dáng mê hoặc không tan.
Chàng cố nén sự xao động trong lòng, trái với lương tâm mà quát khẽ một tiếng:
“Thí chủ… tránh xa ta ra một chút.”
Nghe giọng nói vốn luôn bình thản của chàng giờ pha lẫn vài phần khàn khàn, Sương Mai vô thức rùng mình. Nàng định rời đi, nhưng cuối cùng lại chẳng thể nhúc nhích. Một đôi cánh tay rắn rỏi bỗng từ phía sau vươn tới, giữ chặt lấy vòng eo mảnh khảnh của nàng. Nơi chàng chạm vào, làn da trắng như tuyết khẽ run, tựa cánh hoa vừa chạm phải gió xuân.
Dải thắt lưng vốn đã nới lỏng nay càng buông rơi dưới lực tay mạnh mẽ ấy. Ánh mắt Sương Mai thoáng hoảng loạn, nàng lần mò tìm đôi tay đang ôm lấy eo mình, nhưng thế nào cũng không gỡ ra được. Miệng chàng bảo nàng rời xa, nhưng đôi tay lại siết chặt hơn, không hề có ý buông nàng ra.
Dải thắt lưng mềm mại lướt qua mười ngón tay thon dài của nam nhân, tựa dòng nước róc rách quấn quýt không rời. Chỉ một cái kéo khẽ, xiêm y liền trượt khỏi thân, tựa đóa hoa kiều diễm vừa hé mở, để lộ đài sen hồng e ấp.
Hơi lạnh của tuyết phớt qua thân mình, Sương Mai sững sờ kinh ngạc, không kìm được ngẩng đầu lên. Nàng khẽ nâng hàng mi, đôi mắt phủ một tầng hơi sương, mê man mà ngơ ngác nhìn người trước mặt.
Ánh mắt Lạc Tương thoáng hiện vài phần mê loạn, vài phần tuyệt vọng, như bị ngăn cách bởi một tầng sương mỏng, thực giả khó phân. Lực tay chàng có khoảnh khắc khẽ nới lỏng, nếu nàng muốn nhân cơ hội này lánh đi cũng chẳng phải việc khó. Thế nhưng khi nhìn thấy nỗi thống khổ thoáng hiện trên gương mặt chàng, nàng bỗng khựng lại, cuối cùng vẫn không nỡ rời đi.
Dẫu sao nàng và chàng cũng sẽ chôn thân trong hang động này. Đã định sẵn cùng chết một nơi, vậy khi còn sống, sao lại không thể chung chăn chung gối? Không Pháp chẳng phải đã nói nàng chính là tình kiếp của Phật tử sao? Nếu lời hắn nói không sai, vậy mỗi khi Phật tử nhập kiếp, người khiến lòng chàng khắc khoải nhất chẳng phải vẫn là nàng sao?
Sương Mai ngẩng đầu lên, mang theo vài phần thành kính nhìn Lạc Tương. Thân hình chàng tựa sương tuyết, thanh cao đến mức gần như không nhiễm bụi trần, vậy mà lúc này lại vì nàng mà bị dục niệm dày vò. Sự khao khát trong chàng, e rằng cũng chẳng kém gì nàng lúc này.
Chàng vẫn nhắm chặt mắt, dường như không dám nhìn nàng. Khóe môi mím chặt vương chút vụn tuyết, khẽ run theo từng nhịp thở. Sương Mai nhìn theo khẩu hình ấy, trong hơi thở dồn dập của chàng, hai chữ kia được gọi khẽ: “Triều Lộ.”
Tên của nàng.
Nỗi chua xót dâng trào, nàng nhắm mắt lại. Có lẽ nàng và chàng sẽ không còn kiếp sau. Vậy thì tối nay chính là đêm cuối của đời này. Nàng buông lỏng dải thắt lưng trong tay, lớp lụa mỏng trên người lặng lẽ trượt xuống, dải lụa đỏ rơi rải rác bên vòng eo thon nhỏ. Nàng rướn người, đôi môi khô khẽ chạm lên làn da thanh khiết ấy.
Vừa chạm vào hơi nóng bỏng nơi thân chàng, nàng bỗng bị xoay người ép xuống nền đá, không kịp cử động. Đôi cánh tay rắn rỏi nơi vòng eo siết chặt hơn từng chút một. Hai người ngước mắt nhìn nhau.
Đời này, vị Phật tử vốn thanh khiết như vầng trăng cô tịch, ánh mắt xưa nay chưa từng vướng bụi trần, không ai có thể chạm tới ấy, giờ đây trong đôi đồng tử thanh lãnh lại nhuốm màu dục niệm. Đuôi mắt ửng đỏ, hiện rõ sự chiếm hữu mãnh liệt.
Và còn có cả một tia điên cuồng mà nàng chưa từng thấy bao giờ.
![Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 47](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)