Mặt hồ băng tĩnh lặng, tình ý khẽ khàng len lỏi. Ánh lửa trại bập bùng, tí tách thiêu đốt giữa đêm trường.
Trước ánh lửa chập chờn, Sương Mai nhìn Lạc Tương đang hôn mê bên cạnh mình. Chàng để trần thân trên, lộ ra những đường nét cơ bắp rắn rỏi mà thanh thoát. Sức nóng của ngọn lửa hong khô những vệt nước trên người chàng, lớp sương giá ngưng tụ nơi chân mày cũng dần tan chảy, từng giọt nước theo thái dương và cằm chậm rãi lăn dài. Ánh hồng rực rỡ nhuộm lên làn da chàng một lớp hào quang màu mật dịu nhẹ.
Lúc này, chàng trông chẳng khác nào Phật Đà hiển linh, toàn thân toát lên một tầng hào quang rực rỡ, thánh khiết thoát trần.
Sương Mai rũ mắt, nhìn chăm chú hồi lâu vào dải lụa mềm mại trong tay, trên đó vẫn còn vương những vết tích ái ân đã phai màu. Nàng ngẩn người ra một lúc, đầu óc như bị rút cạn mọi suy nghĩ.
Từ đáy lòng nàng, một ý niệm hoang đường bỗng trỗi dậy, tựa như thủy triều cuộn trào nơi vực thẳm vạn trượng. Kể từ khi rời khỏi vương đình, những lời nói và hành động kỳ lạ của chàng đối với nàng đều khác hẳn kiếp trước, tựa như một ẩn đố, mà giờ đây dường như nàng đã lần ra được một đầu mối.
Chàng vốn đã thực hiện lời hứa đưa nàng ra khỏi vương đình, nói rằng đời này sẽ không bao giờ gặp lại, vậy tại sao sau đó lại đồng ý với lời khẩn cầu của Lạc Kiêu, sẽ chăm sóc nàng suốt đời suốt kiếp?
Tại sao chàng lại không tiếc việc công khai trước mặt bao người, thêu dệt nàng trở thành “kiếp nạn” của mình?
Và cả khoảnh khắc nhìn thấy nàng ở hồ băng, đôi mày vốn luôn bình thản xa cách của chàng lại hiện rõ vẻ rối bời và kiên quyết vô cùng. Chàng gần như đã bất chấp mọi hậu quả để cứu nàng lên.
Bao dấu hiệu bất thường dồn lại, phảng phất như mặt băng đóng kín đã lâu bỗng rạn ra một vết nứt dài. Một suy đoán không hề có căn cứ xoáy sâu trong tâm trí nàng, khiến toàn thân như dậy lên vạn tầng sóng dữ, đến mức máu trong huyết mạch cũng khẽ run rẩy.
Trong lòng Sương Mai trăm mối tơ vò, mãi không tìm được một lời giải thích hợp lý, thậm chí nàng còn không dám nghĩ tiếp thêm nữa.
“Rắc”
Từ đằng xa bỗng truyền đến một trận động tĩnh. Đó là tiếng bước chân giẫm lên lớp lá khô, vang lên những tiếng giòn khẽ.
Sương Mai xoay người, ngước mắt nhìn lên. Giữa đám cỏ hoang mờ mịt, một đốm lửa đang tiến về phía hai người. Nàng thầm nghĩ, Lạc Tương chắc chắn sẽ không đơn thân đến cứu nàng mà không có sự chuẩn bị, người của chàng hẳn vẫn còn ở phía bên kia hồ băng. Nhưng nghĩ lại, khoảng cách đường chim bay qua hồ tuy ngắn, nhưng đường bộ lại phải băng qua núi non trùng điệp, người của họ không thể nào đuổi kịp tới đây nhanh như thế.
Kẻ đang đến, không rõ là bạn hay thù.
Tim Sương Mai thắt lại, nàng nhặt một viên đá sắc nhọn bị dòng nước mài giũa bên bờ, âm thầm giấu sau lưng để phòng thân. Tiếng bước chân ngày một gần. Sương Mai không kịp dìu Lạc Tương đi trốn, chỉ đành cảnh giác nhìn người cầm đuốc đang tiến tới.
Đó là một phiên tăng râu tóc xoăn tít, khoác áo dài hở vai, bộ tăng bào màu đỏ thẫm lộ ra một bên vai tròn trịa.
Sương Mai vừa nhìn thấy hắn liền cảm thấy có chút quen mắt. Người kia trông thấy nàng cũng tỏ ra quen biết, vội bước tới trước mặt, chắp tay trước ngực, tựa như thở phào nhẹ nhõm rồi nói:
“Không ngờ Phật tử và Vương nữ lại ở đây, mọi người đều đang tìm hai người, thật may là cả hai đều bình an vô sự.”
Lúc này Sương Mai mới nhớ ra, người này nàng đã từng gặp và trò chuyện khi mới tới vương tự Toa Xa, chính là sư huynh của Lạc Tương — Không Pháp.
Đúng như lời hắn nói, Phật tử đã liều mình bước xuống hồ băng cứu nàng, có thể hiểu được các tăng chúng còn lại lo lắng đến nhường nào. Nàng liếc nhìn Lạc Tương đang hôn mê, nhanh tay dùng bộ tăng bào đã khô được một nửa che đậy thân hình trần trụi của chàng, tư thế ngồi thẳng tắp, nói:
“Làm phiền pháp sư ra tay tương trợ.”
Không Pháp cười tủm tỉm nhìn nàng, ra hiệu không có gì, rồi nắm lấy tay Lạc Tương bắt mạch, nói:
“Hồ băng này lạnh lẽo vô cùng, dễ thương tổn đến gân cốt. Sư đệ đã bị hàn khí xâm nhập cơ thể, e là nhất thời khó lòng tỉnh lại.” Hắn lại nhìn kỹ sắc mặt Sương Mai, nói thêm: “Nữ thí chủ cũng bị nhiễm lạnh, cần phải trị liệu kịp thời.”
Không Pháp quan sát bốn phía, phất tay áo chỉ về phía dãy núi xa xa:
“Nơi này gần hồ băng, hàn khí vẫn còn nặng. Chi bằng lánh vào hang động thì hơn. Đúng lúc gần đây có một tòa Phật quật mà ta và sư đệ từng tu hành khi còn nhỏ, có thể tá túc được.”
Người sống lâu năm ở Tây Vực đều biết, ban đêm ở đây lạnh thấu xương, chết cóng cũng là chuyện thường. Lạc Tương không thể tiếp tục phơi mình trong gió lạnh nữa. Sương Mai liền cùng Không Pháp dìu chàng, băng qua cánh đồng cỏ hoang trải dài vài dặm.
Càng tiến gần cửa động, cảnh vật xung quanh càng trở nên hoang vu, hồ băng ban nãy cũng đã khuất khỏi tầm mắt. Hang động được đục vào chừng một ngọn núi tuyết, đường núi trơn trượt khó đi. Trong lòng Sương Mai dấy lên nghi ngờ, nàng liền âm thầm để ý, cố tình đi tụt lại phía sau, mặc cho tà váy bị bụi gai móc rách, để lại từng sợi tơ lụa làm dấu.
Dọc theo lối vào nhỏ hẹp chừng vài chục bước, gian thạch thất bỗng trở nên rộng thênh thang. So với tòa trước đó, Phật quật này có thể nói là vàng son lộng lẫy. Cả một mặt tường là phù điêu Phật Đà, Bồ Tát và Thiên Vương được dát vàng rực rỡ, dáng vẻ tuyệt mỹ, ngay cả dải lụa trên người họ trông cũng sinh động như thật. Hai bên vách còn có những bức bích họa màu xanh lam dát vàng, miêu tả cuộc sống cung đình vàng son khi Đức Phật còn là Thái tử Tất Đạt Đa.
Phật Đà trước khi thành đạo cũng từng phiền não vì ái dục thế gian, tìm kiếm phương pháp giải thoát.
Sương Mai vừa đi vừa xem đến nhập tâm. Nhịp thở của nàng có chút gấp gáp, cảm giác đông cứng trên người dần tan biến, dòng máu tắc nghẽn cũng bắt đầu ấm trở lại. Nàng thầm nghĩ, viên thuốc trục hàn của vị cao tăng này quả nhiên hữu hiệu. Chỉ là không biết khi nào Lạc Tương mới tỉnh lại.
Sương Mai lo lắng nhìn về phía Lạc Tương đang nằm trên sập đá, chàng vẫn nhắm nghiền hai mắt, cơ thể nóng rực tựa than hồng. Không Pháp cũng đang nhắm mắt thiền định ở một góc khác. Nàng thấy sâu trong vách động có những nhũ băng chưa tan, liền dùng khăn thấm nước băng, cẩn thận lau đi những giọt mồ hôi mỏng không ngừng rịn ra trên trán và gò má chàng.
Nàng không muốn để Không Pháp nhìn thấy cảnh nàng và Lạc Tương thân mật thế này, cảm giác đó giống như một sự mạo phạm. Suốt một ngày bôn ba, kinh hoàng bạt vía, giờ phút này cơn buồn ngủ ập đến khiến mí mắt nặng trĩu, nàng gục đầu xuống cạnh sập đá, dần dần chìm vào giấc ngủ.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Lạc Tương tỉnh lại từ những mảnh mộng mị tan tác.
Điều đầu tiên chàng nhìn thấy chính là Sương Mai, nàng đang ngoan ngoãn nằm ngay mép giường, cách chàng chỉ một tầm tay, hơi thở đều đặn, ngủ rất sâu. Sợi dây đàn căng thẳng trong lòng Lạc Tương mấy ngày qua rốt cuộc cũng được nới lỏng, chàng khẽ thở phào một hơi.
Phật môn dạy người đoạn tuyệt thất tình lục dục, giữ giới sân, giới si. Chàng vẫn ngỡ rằng, sau bao năm tu hành theo giới luật, tâm mình đã sớm tĩnh lặng như mặt nước. Vậy mà chỉ trong một ngày, lần đầu tiên trong đời, chàng lại nếm trải sự phẫn nộ và sợ hãi mãnh liệt đến thế.
Không từ ngữ nào có thể diễn tả được cơn giận của chàng khi biết nàng bị Không Pháp bắt đi tại Tiên Nhạc các, cũng như nỗi kinh hoàng khi nhìn thấy cảnh tượng thảm khốc trong Phật quật kia. Chàng sợ nàng đã bị cưỡng ép trở thành Minh phi, càng sợ nàng vì thế mà phải chịu khổ cả đời. Chàng còn sợ mình đến muộn một bước, người không biết bơi như nàng sẽ vĩnh viễn vùi thây dưới lòng hồ băng, trời đất mênh mông chẳng còn dấu vết.
Khi ấy, bế nàng bước từng bước trên mặt băng hướng về phía bờ, chàng chỉ cảm thấy quãng đường ấy dài tựa cả một đời người. Chàng sợ nàng ngủ thiếp đi rồi sẽ không bao giờ tỉnh lại, nên không ngừng cất tiếng gọi, hết câu này đến câu khác hỏi han nàng. Nàng khi ấy thần sắc đờ đẫn, chỉ đáp lại vài lời mơ hồ, hơi thở phả nhẹ qua vạt áo chàng, những giọt nước mắt vô thức rơi xuống, vừa chạm vào ngực chàng đã đông lại thành băng.
Trong tim chàng dâng lên một nỗi đau âm ỉ chưa từng có, đến mức hơi thở cũng gần như nghẹn lại.
Chẳng lẽ, đây chính là ái dục sao?
Lạc Tương không nhịn được mà nhìn về phía nữ tử đang ngủ say. Hàng mi dài khẽ rung động, vành tai đỏ hồng như cánh hoa sớm. Đôi má trắng như sứ vương vài sợi tóc mai, mái tóc đen dài uốn lượn sau lưng che khuất bờ vai trắng ngần, y phục rách nát trên người khiến làn da trắng như tuyết của nàng lộ ra rõ rệt.
Chàng đột ngột thu hồi ánh mắt, nhắm nghiền đôi mi, trong cơ thể bỗng bốc lên một cảm giác khô nóng quen thuộc. Chàng nhẩm tính ngày tháng, rõ ràng còn hai ngày nữa mới đến đêm vọng nguyệt, căn bệnh kín của chàng lẽ ra không nên phát tác vào lúc này.
“Sư đệ, bảo bối ngươi kỹ trong chùa suýt chút nữa đã trở thành Minh phi của kẻ khác, ngươi không đau lòng sao?”
Một giọng nói vang lên. Lạc Tương nhìn thấy Không Pháp đang đứng trước mặt, dáng vẻ nghênh ngang, trên môi nở nụ cười đắc ý. Quả nhiên là hắn.
“Đau lòng là đúng rồi. Nỗi đau ta phải chịu năm xưa, hôm nay Phật tử ngươi cũng phải nếm trải gấp trăm lần.” Không Pháp lạnh lùng tiến lại gần chàng.
Lạc Tương lắc đầu, giọng điệu cực kỳ lạnh lẽo:
“Ta vẫn kính trọng gọi ngươi một tiếng sư huynh. Đây vốn là ân oán giữa ta và ngươi, vì sao phải liên lụy đến người vô tội?”
“Người vô tội?” Không Pháp nhìn chằm chằm vào chàng, bỗng nhiên cười lớn một tiếng đầy oán hận: “Năm đó Như Tiên Nhi của ta thì có tội tình gì, có ai chịu buông tha cho nàng ấy không? Ta lặn lội một mình đến Thiên Trúc khổ sở tìm kiếm pháp môn song tu được Phật môn công nhận, vất vả lắm mới có được Kim Cang pháp môn của Minh Vương, vậy mà khi trở về, nàng ấy đã bị các người hại chết…”
Không gian tĩnh mịch, chỉ còn tiếng nước nhỏ tí tách từ những khối băng đang tan. Lạc Tương im lặng, ký ức cũ hiện về, trong đầu chàng hiện ra đêm mưa của mười năm trước.
Cô nương thiện lành tên Như Tiên Nhi kia, cùng sư huynh Không Pháp bị người ta bắt quả tang. Nàng bị gán tội làm nhơ thanh quy, bị những tín đồ cuồng nhiệt truy đuổi khắp nơi. Khi tìm thấy, trên người nàng đã trúng nhiều nhát đao, máu thịt bê bết.
“Hủy hoại đường tu hành của người khác chính là ác nghiệp lớn nhất, ắt phải tự gánh lấy nhân quả.” Lạc Tương rũ mắt, giấu đi cảm xúc, trầm giọng nói: “Năm đó khi sư tôn đuổi nàng ấy ra khỏi vương tự, cũng không ngờ đám tín đồ lại hành hung đến mức ấy. Quãng đời còn lại, sư tôn ngày đêm bị nghiệp lực dằn vặt, quả thực là một tội nghiệt.”
Gương mặt Không Pháp trở nên âm trầm, đáy mắt hiện lên một nụ cười thâm độc:
“Đường đường là Phật môn, thế nhưng lại không dung nổi một nữ tử. Kẻ dụ hoặc A Nan như Ma Đăng Già nữ còn có cơ duyên theo Phật Đà tu hành hướng thiện, vậy mà các người nói gì mà phổ độ chúng sinh, lại mặc kệ một mạng người không màng đến, thật nực cười làm sao… Các người không làm, thì ta càng muốn đem pháp môn song tu này truyền bá khắp Phật môn!”
“Nhưng chỉ vì thế mà ngươi đã hại chết biết bao nữ tử? Đến nước này rồi, trên người vẫn mang sát nghiệp nặng nề như vậy, còn dụ dỗ người khác cùng ngươi tu luyện cấm thuật.”
Lạc Tương nói đến đây, lại nhớ tới những cảnh tượng trong Phật quật, chỉ cảm thấy khí huyết dâng lên, môi mím chặt:
“Ngươi làm nhiều việc ác như vậy, ta hận không thể đem ngươi… đem ngươi…”
Không Pháp sững người một lát, rồi bỗng nhiên cười điên cuồng.
Vị Phật tử vốn thanh tâm quả dục, thế mà lại vì một nữ tử mà động sát niệm. Hắn nhìn thấy vẻ tàn bạo hiếm hoi trên gương mặt Lạc Tương, ánh mắt lạnh lẽo, sát khí ẩn hiện, trong lòng bỗng dâng lên một niềm khoái cảm u ám.
Ván cờ này, hắn quả thật đã đặt cược đúng chỗ. Không Pháp hắn từ lâu đã rơi xuống đáy vực sâu, bao năm qua sống chẳng khác nào một cái xác không hồn. Trên đời này, còn điều gì khiến người ta hưng phấn hơn việc được tận mắt nhìn thấy một vị thần minh được vạn người tôn sùng rơi trở nên sa đọa?
“Ta nói này sư đệ, rõ ràng ngươi luyến mộ nàng ta đến thế, vì sao không để nàng ta làm Minh phi của ngươi? Như vậy chẳng phải có thể giữ nàng ta bên mình cả đời sao, có gì không tốt sao?”
Thấy Lạc Tương không nói lời nào, Không Pháp tiến sát thêm một bước, cười quỷ quyệt:
“Sư đệ à sư đệ, ta đã dâng tận tay cho ngươi một cơ hội tốt thế này, ngươi lại cam lòng bỏ lỡ sao? Đừng để đến lúc mất đi như ta năm đó rồi mới hối hận không kịp…”
Giọng nói của Không Pháp phảng phất như gần ngay gang tấc, lại tựa hồ xa tận chân trời.
Ý thức của Lạc Tương dần trở nên mơ hồ, một luồng nhiệt chưa từng chịu khuất phục trước sự khống chế của chàng bỗng dâng lên từ đáy lòng, xông thẳng lên đỉnh đầu.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Lạc Sương Mai bị đánh thức bởi tiếng tranh luận ồn ào. Vừa mở mắt, nàng đã thấy Lạc Tương đang quỳ sụp dưới đất, một tay chống xuống sàn, biểu hiện vô cùng thống khổ. Trên trán chàng mồ hôi vã ra như tắm, chỉ khẽ cử động một chút là mồ hôi rơi xuống như mưa.
“Huynh làm sao vậy?”
Nàng vội vàng chạy đến, định đưa tay chạm vào trán chàng để xem cơn sốt đã lui chưa, nhưng lại bị chàng gạt phắt ra.
“Đừng chạm vào ta!”
Tay nàng lướt qua cổ tay chàng, đầu ngón tay cảm giác như vừa bị lửa thiêu đốt.
“Sao lại nóng thế này?” Sương Mai khẽ lẩm bẩm. Nàng cảm thấy Lạc Tương lúc này thần trí có phần rối loạn, toàn thân không ngừng tỏa ra một luồng nhiệt kỳ quái.
Nàng ngước mắt lên, nhìn thấy Không Pháp đang đứng trong bóng tối, nhìn hai người với nụ cười bí hiểm đầy gượng gạo:
“Là ngươi làm sao?”
Không Pháp dang rộng hai tay, ra vẻ bất đắc dĩ cười nói:
“Hôm nay trăng tròn, hắn sắp phát tác rồi… Phật quật này vừa khéo cho hai người các ngươi mây mưa một trận, chẳng phải rất tốt sao?”
“Ngươi… thật đê tiện.” Sương Mai cắn chặt bờ môi trắng bệch, gằn giọng: “Ta và ngươi không oán không thù, huynh ấy lại là sư đệ của ngươi, vì sao ngươi lại nhẫn tâm hại người như thế?”
“Hại người?” Không Pháp cười khẩy, cúi đầu niệm một tiếng “A Di Đà Phật” rồi nghiêm trang đáp: “Ta chỉ đang giúp hắn độ kiếp mà thôi.”
Sương Mai hơi ngẩn người.
Cái gọi là khảo nghiệm của Phật Đà, kiếp nạn của Phật tử, chẳng phải chỉ là một cái cớ được thêu dệt để giữ nàng lại vương tự sao?
Không Pháp thấy nàng mờ mịt, nụ cười càng thêm đắc ý. Hắn tiến gần nàng thêm một bước, mỗi lời nói ra như một mũi dao:
“Vương nữ nghĩ thử, lời hắn nói trước muôn vàn tăng chúng về ‘kiếp nạn’ là loại kiếp nạn gì?”
“Ta và sư đệ từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên. Bao năm qua không biết có bao nhiêu thiện nữ vây quanh bày tỏ tình ý, vậy mà ngươi nói xem, vì sao hắn lại chỉ thừa nhận mình ngươi là kiếp nạn?”
Sương Mai chậm rãi ngước mắt, ánh nước trong veo trong mắt nàng khẽ lay động dữ dội. Nàng nghe thấy Không Pháp gằn từng chữ một:
“Bởi vì, hắn chỉ động tình với một mình người.”
“Đời này kiếp này, ngươi chính là tình kiếp của hắn.”
![Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 45](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)