Khắp nơi tĩnh mịch, ánh lửa bập bùng lay lắt.
Giữa lúc xuân hạ giao mùa, gió đêm vẫn mang theo hơi lạnh thấu xương. Những hàng khôi giáp san sát đều phủ một lớp sương mỏng, ánh bạc phản chiếu dưới nền tuyết sơn lạnh lẽo. Trâu Vân phủi lớp băng vụn bám trên bao tay, khẽ thở ra một luồng hơi trắng xóa:
“Đã tìm suốt một canh giờ, lật tung cả đỉnh núi rồi mà vẫn không thấy bóng dáng ai. Liệu Điện hạ có bị đưa đến nơi khác không?”
Lạc Tương chậm rãi gạt đi lớp sương đọng trên vai, đôi mày khóa chặt trầm tư:
“Nơi này là Phật quật mà Hữu Hiền Vương Bắc Hung xây cho sư huynh ta. Hắn vốn dĩ vẫn luôn tu hành ở đây.”
Lúc này, một võ tăng bên cạnh giơ cao đuốc, chỉ xuống chân núi reo lên:
“Nhìn xem, dưới núi có người!”
Mọi người đồng loạt nhìn theo, chỉ thấy giữa rừng rậm thấp thoáng một vệt lửa lóe lên rồi biến mất.
“Truy!” Trâu Vân hạ lệnh, hàng chục thị vệ phía sau cùng nhau lao xuống núi. Tiếng vó ngựa rền vang như sấm, bụi trần xám xịt phủ lấp cả những vạt cỏ khô.
Lạc Tương vẫn đứng yên tại chỗ, đưa mắt nhìn lại vòng vây của những ngọn núi đá khô khốc phía sau. Tiếng gọi khẽ khàng lúc nãy, dường như không phải là ảo giác trong đầu chàng. Chàng ghìm cương dừng ngựa, không tiến thêm bước nào nữa. Bỗng nhiên, người nãy giờ vẫn im lặng lại cất tiếng hỏi:
“Vừa rồi đã tìm bao nhiêu hang động?”
Vị hộ vệ võ tăng nhẩm tính rồi đáp:
“Lớn nhỏ tổng cộng tám mươi tòa.”
Lạc Tương giơ tay, siết chặt dây cương ghì ngựa quay đầu, gằn giọng:
“Không đúng.”
“Có gì không đúng ạ?”
Ánh mắt Lạc Tương lạnh lẽo, trầm giọng nói:
“Trong Phật gia có câu: ‘Cửu cửu quy nhất, chung thành chính quả’*. Những người xây cất và cung dưỡng Phật quật chưa bao giờ chỉ tu tám mươi tòa, ắt phải đủ tám mươi mốt tòa. Bọn họ hẳn đang ẩn trong tòa bí quật cuối cùng.”
(*) Cửu cửu quy nhất, chung thành chính quả: chín lần chín là 81 – con số tượng trưng cho sự viên mãn trong tư tưởng Phật – Đạo. Ý nói phải trải qua 81 thử thách mới có thể tu thành chính quả. Bài giải thích cặn kẽ ở đây.
“Ánh lửa dưới chân núi chỉ là kế điệu hổ ly sơn. Mau gọi tất cả mọi người quay trở về!”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Trong huyệt động chật hẹp.
Sương Mai vừa mới cất tiếng gọi đã bị lưỡi đao sắc lạnh kề ngay cổ họng. Đám binh lính thiện chiến này khác hẳn với phủ binh thông thường; họ chỉ phụng mệnh đưa nàng cùng các nữ tử khác rời đi theo lối bí mật, không cần biết nàng là ai, càng không quan tâm đến việc thương hoa tiếc ngọc.
Nàng cảm nhận được nếu mình còn dám phát ra tiếng động dẫn dụ người đến, những kẻ hung tàn này sẽ không ngần ngại vung đao lấy mạng nàng ngay. Những nữ tử còn lại thấy ánh đao lạnh lẽo đều sợ đến mức không dám thở mạnh, lủi thủi bước đi dọc theo lối đi chật chội.
Lúc này Sương Mai mới chú ý, hang động này khác với những tòa trước đó, phía bên kia không phải là đường cụt mà sẽ thông ra một đầu khác của ngọn núi. Trong động lối rẽ chằng chịt, nàng nảy ra một kế, miết ngón tay dọc theo vách đá. Chẳng mấy chốc, một mảnh đá sắc nhọn đâm thủng lòng bàn tay nàng. Theo từng bước chân, nàng vẽ một vệt máu dài trên mặt đá đen kịt.
Đó là dấu hiệu nàng để lại.
Bên ngoài mật đạo tối sâu, cửa động đã có sẵn ngựa chờ. Sương Mai cùng những nữ tử khác bị trói chặt tay chân, thô bạo quẳng lên lưng ngựa. Tiếng ngựa hí khàn vang lên, đoàn người lập tức khởi hành. Sương Mai nhìn thấy ngọn núi kia dần lùi xa về phía sau. Nàng cúi đầu, dưới ánh đuốc bập bùng, những dấu vó ngựa in nông sâu trên đám cỏ héo, rất nhanh bị bóng đêm nuốt chửng.
Dần dần, nàng nghe thấy tiếng nước róc rách. Giữa đám cỏ như có một dòng suối nhỏ chảy qua. Nàng đột ngột ngước mắt nhìn ra xa. Dưới những rặng núi tuyết trập trùng là một hồ băng mênh mông bát ngát. Trong đêm tĩnh mịch, mặt băng rộng mở như gương, phản chiếu sắc xanh xám dưới bầu trời đêm bao la, khiến cả ngàn vạn tinh tú cũng phải lu mờ.
Mùa này nước băng đang tan, dòng chảy tràn lên bờ, ngập cả thảo nguyên, vì thế nàng mới nghe thấy tiếng vó ngựa đạp nước. Đám binh giáp đang thúc ngựa chạy ven hồ, khoảng cách với mặt băng không hề xa. Ánh mắt Sương Mai chùng xuống, dừng lại trên sợi dây cương đang không ngừng đung đưa trước mặt.
Tên lính phía sau thân hình cường tráng, nàng lại bị trói tay không thể dùng sức. Thế nhưng, nàng tin vào kỹ thuật ngự mã của mình. Chỉ cần một chút lực đạo này là đủ.
Đùi phải Sương Mai khẽ cử động trên bàn đạp, bất ngờ đá mạnh một cái, đồng thời tác động vào dây cương bên phải để đầu ngựa chệch sang trái.
“Giá!” Nàng hét lớn một tiếng, cúi người giật mạnh bờm ngựa.
Con ngựa dưới thân đau đớn hí dài một tiếng, lập tức lệch hướng, lao thẳng về phía trước bên trái. Nàng nhạy bén nhận ra vó ngựa ngày một nặng nề, không còn là tiếng lội nước, mà là tiếng băng vỡ lạo xạo dưới chân. Theo ý nàng, con ngựa đã lao thẳng lên mặt hồ băng đang tan.
Tên binh sĩ phía sau không kịp ứng phó, chửi rủa một tiếng rồi vội vàng siết chặt dây cương, hòng dừng ngựa. Nhưng đã quá muộn. Mặt băng mỏng manh không chịu nổi sức nặng của hai người một ngựa, bỗng phát ra tiếng “tạch” chói tai, rồi bắt đầu nứt toác, lộ ra một lỗ hổng lớn. Vó ngựa sụp xuống, nước bắn tung tóe, thân ngựa chao đảo, không ngừng lún sâu xuống dưới.
Trước khi mặt băng hoàn toàn vỡ vụn, nhân lúc tên lính đang hoảng loạn mất đi sự khống chế, Sương Mai đột ngột nghiêng mình ngã khỏi lưng ngựa. Nàng chẳng màng đến đau đớn, điên cuồng chạy trên mặt băng. Khi quay đầu lại, đúng như dự đoán, một tiếng “ào” lớn vang lên, con ngựa cùng tên lính kia đã bị nhấn chìm giữa hồ băng lạnh giá.
Nhìn ra xa, những tên binh sĩ khác đã ghìm ngựa đứng lại bên bờ. Không một ai dám tiến thêm bước nào để truy đuổi nàng – người đang một mình giữa mặt hồ băng.
Tạm thời thoát thân, nhưng Sương Mai vẫn chưa kịp thở phào. Những vết nứt li ti bắt đầu lan rộng dưới chân nàng như những dây leo quái ác đang cố quấn chặt lấy bước chân nàng. Nàng hoàn toàn không ngờ mặt băng lại sụp đổ nhanh đến thế.
Đêm đen vô tận, dưới mặt băng phẳng lặng là những dòng sóng ngầm cuộn trào, tựa như một con quái thú đang dần tỉnh giấc, sẵn sàng mở rộng cái mồm máu để nuốt chửng bất kỳ sinh linh nào lọt vào. Nhưng nàng nghĩ, cho dù có chết trong làn nước giá băng này, vẫn tốt hơn là bị giam cầm làm đồ chơi, mất đi tự do.
Nàng không dám dừng lại, tiếp tục lảo đảo chạy về phía giữa hồ. Nàng không hề quay đầu, chỉ nghe phía sau, nơi mình vừa đi qua, từng khối băng vỡ tung, như pháo hoa nổ rực trong chớp mắt.
Khi sức cùng lực kiệt, nàng ngã quỵ xuống tảng băng còn nguyên vẹn cuối cùng. Nàng không ngừng thở dốc, hơi thở nóng hổi vừa phả ra đã tan biến trong nháy mắt. Cái lạnh từng đợt dâng lên, những lọn tóc xõa nơi đuôi tóc thấm nước băng dần đông cứng, phủ lên một lớp sương mỏng. Ngước mắt nhìn lại, bốn bề chỉ một màu trắng xóa mênh mông, núi tuyết xa xa lặng lẽ, không một tiếng động.
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng, đôi mắt nửa nhắm nửa mở của nàng dường như nhìn thấy phía bờ bên kia xuất hiện từng cụm ánh lửa ẩn hiện.
“Lạc Sương Mai!”
Nàng nghe thấy tiếng gọi tên mình, giọng nói quen thuộc đến nao lòng. Sau trận chạy đua kiệt sức, đầu óc nàng trống rỗng, tiếng ong ong vang lên bên tai. Giống như ảo giác, nhưng lại chân thực vô ngần.
Chàng đã đến.
Sương Mai cố gượng mở đôi mí mắt nặng trĩu nhìn lại. Những mảnh băng vỡ dập dềnh trên mặt hồ, tựa như vô số đốm đom đóm phát ra ánh sáng nhạt nhòa. Nơi tận cùng bóng tối, giữa muôn vàn tia sáng ấy, một bóng hình mờ ảo mà rực rỡ đang vượt qua ngàn trùng xa thẳm, từ từ tiến lại gần.
Gió thổi tung vạt áo, sắc trắng thanh khiết ấy từng chút một chiếu sáng vận mệnh u ám của nàng. Chỉ có một mình chàng, từng bước, từng bước tiến về phía nàng.
Mặt nước tĩnh lặng khẽ lay động dưới từng bước chân của chàng. Hốc mắt nàng nóng lên, hơi nóng vừa dâng lên đã bị gió lạnh thổi tan, rồi lại trào dâng mãnh liệt. Nước mắt không kìm được rơi xuống, chạm vào mặt băng lạnh liền đông lại.
Dưới thân nàng, mặt băng mỏng manh đã bắt đầu rạn vỡ.
Đừng đến đây. Sẽ chết mất. Nàng muốn mở miệng ngăn cản nhưng không phát ra được thanh âm nào. Nàng nhìn thấy bóng dáng Lạc Tương dần rõ nét, chiếc cằm kiên nghị, gương mặt vốn dĩ luôn bình lặng nay lại lộ rõ vẻ nôn nóng, chàng vẫn như mọi khi, đưa tay về phía nàng.
Nếu là một người khác, nàng sẽ chẳng ngần ngại mà nắm lấy tay hắn, mặc kệ hắn sống chết ra sao, mượn lực dẫm lên xương máu hắn để lên bờ cầu sinh. Thế nhưng, người đến lại là chàng. Và cũng chỉ có mỗi chàng.
Sương Mai nhắm mắt, đuôi mắt khẽ cong lên, giữa vẻ vũ mị thường ngày bỗng lộ ra một tia kiên quyết. Khoảnh khắc tiếp theo, tảng băng dưới chân hoàn toàn vỡ vụn.
“Tùm!”
Dòng nước hồ lạnh thấu xương cuồn cuộn ập tới, nhấn chìm lấy nàng. Thân hình nàng không ngừng chìm xuống, càng lúc càng sâu. Trong khoảnh khắc sinh tử, vô số hình ảnh chợt hiện lên rồi lại vụt tắt, niềm vui ngắn ngủi của kiếp trước, cuộc tương phùng định mệnh của kiếp này.
Vòng ngực rộng của chàng, đôi môi mềm ấm. Lời thề non hẹn biển, mùi trầm hương thoang thoảng nơi vạt áo, vị bánh hoa hồng ngọt thanh xen chút đắng giấu trong ống tay áo. Cả ánh nhìn dịu dàng thoáng qua nơi đáy mắt khi chàng hướng về nàng… Tất cả đều tan đi như bọt nước. Chỉ tiếc rằng, nàng vẫn chưa được tận mắt thấy chàng chính thức trở thành Quốc sư Phật tử.
Trong cơn mê man, xung quanh tựa như sương trắng mịt mù. Lạc Sương Mai không còn giãy giụa, nàng để mặc thân mình trôi theo dòng nước, lặng lẽ chờ bóng tối vô tận nuốt chửng. Thân thể nàng cứ thế chầm chậm chìm xuống.
Lại một tiếng “Tùm” vang lên.
Một đôi cánh tay mạnh mẽ, rắn rỏi lao theo nàng vào làn nước sâu, túm lấy dải lụa đang trôi bồng bềnh, siết chặt lấy vòng eo nàng, ôm thật chặt như muốn khảm nàng vào trong thân thể. Chàng đưa nàng rời khỏi hồ băng sâu không thấy đáy.
Sương Mai ngoi lên mặt nước, tham lam hít một hơi thật sâu.
“Sương Mai, Sương Mai…” Nàng nghe thấy giọng nói khản đặc của chàng, từng tiếng từng tiếng gọi tên nàng. Đôi môi mà nàng từng hôn qua ở cả hai kiếp lúc này đang đóng mở, gọi cái tên mà chàng chưa bao giờ thốt ra trước mặt người khác.
“Nắm chặt lấy ta. Đừng buông tay.”
Hai tay vô lực bấu chặt lấy cổ chàng, nàng dựa sát vào tấm lưng rộng, bập bềnh theo chàng trên mặt nước, hướng về những khối băng lớn phía trước. Đầu óc quay cuồng, thân thể suy yếu đến cực điểm, nhưng trong lòng nàng lại dâng lên một cảm giác kiên định lạ thường.
Hồi lâu sau, bả vai khẽ chạm vào một khối băng nổi. Một luồng lực mạnh mẽ nhấc bổng nàng lên. Sương Mai nằm trên mặt băng dày, chỉ có thể hé mắt nhìn qua một khe hở nhỏ.
“Không sao đâu.” Bóng dáng chàng lảo đảo như sắp kiệt sức, giọng nói vô cùng yếu ớt nhưng vẫn không quên trấn an nàng.
Ánh lửa trên bờ vẫn chưa tan, nhưng mặt băng phía bên kia đã vỡ vụn hoàn toàn, chỉ còn mặt hồ mênh mông. Nước quá lạnh, hai người không còn đủ thể lực để bơi trở lại. Kế sách lúc này chỉ có thể là đi trên mặt băng hướng về phía bờ bên kia.
“Đi nổi không?”
Đôi mắt sâu thẳm của chàng lúc này sáng rực đến thiêu đốt, tựa như tia sáng duy nhất giữa trời đất. Sương Mai nhìn chàng, mờ mịt gật đầu, nhưng chân tay bủn rủn, không tài nào nhấc bước nổi. Thân mình chợt nhẹ hẫng, là chàng đã bế ngang nàng lên.
Nàng cảm nhận được đôi tay ôm dưới eo mình đang khẽ run rẩy, là vì lạnh hay vì điều gì khác? Nàng không còn sức nghĩ thêm, chỉ thấy mí mắt nặng trĩu, muốn khép lại. Dường như có một làn gió nhẹ lướt qua, đó là ngón tay thon dài của chàng, khẽ run run vén lọn tóc mai đã đông cứng trên trán nàng.
“Sương Mai, đừng ngủ.”
Ngủ rồi sẽ không tỉnh lại được nữa.
Nàng gắng mở mắt, thấy đôi mày rậm của chàng đã phủ một lớp sương tuyết trắng, hàng mi dài khẽ rung, rơi xuống vài giọt lệ băng. Chàng vẫn đẹp tựa trích tiên. Thế là nàng luyến tiếc không nỡ nhắm mắt, ngẩn ngơ ngắm gương mặt nghiêng của chàng, đếm từng nhịp tim dồn dập, lắng nghe hơi thở trầm ổn nơi lồng ngực chàng.
Giữa dòng thời gian mênh mang, giữa trời đất bao la, trong khoảnh khắc vắng lặng này, chỉ còn chàng và nàng, như hai sinh linh nhỏ bé vượt qua biển lớn. Chàng dường như không còn là Phật tử, nàng cũng chẳng còn là Vương nữ Ô Tư. Tựa như hai vì sao lạc khỏi quỹ đạo, tình cờ giao nhau giữa màn đêm, tựa vào nhau mà sưởi ấm, trên mặt băng tĩnh lặng như giữ kín một bí mật, chầm chậm bước về phía vùng đất xa lạ nơi tận cùng chân trời.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Khi đôi chân Sương Mai cuối cùng cũng chạm xuống mặt đất, nàng loạng choạng bước tới một bước, rồi thêm một bước nữa, mỗi bước đều nhẹ bẫng như trong mộng. Khi khôi phục được chút sức lực, nàng ngoảnh đầu nhìn lại phía sau.
Dáng người cao lớn của Lạc Tương xiêu vẹo, dường như sự thả lỏng cuối cùng đã rút cạn sức lực của bản thân, chàng đột ngột ngã quỵ xuống đất ngay trước mắt nàng.
Khi Sương Mai hớt hải chạy vội tới nơi, Lạc Tương đã hoàn toàn mất đi ý thức, ngất lịm đi.
Nàng nắm lấy vạt áo lạnh lẽo của chàng, khi chạm vào da thịt mới kinh hoàng phát hiện chàng đang phát sốt, cả gương mặt và cơ thể đều nóng bừng như lửa đốt. Chẳng rõ vừa rồi chàng đã dùng ý chí kiên định đến nhường nào để che chở cho nàng, đưa nàng rời khỏi mặt băng hiểm nguy ấy.
Sương Mai gắng hết sức lực, dìu chàng rời khỏi vùng nước cạn ven bờ, tìm đến một hốc đá khuất gió. Nàng lục trong ống tay áo của Lạc Tương, lấy ra mấy thanh đá đánh lửa đã ướt sũng. Nàng kiên trì thử hết thanh này đến thanh khác, dù lửa mãi không bén, vẫn không chịu bỏ cuộc. Đôi tay run rẩy vẫn ra sức cọ xát, nước mắt dần nhòe nơi khóe mi.
Trời cao có mắt, thanh đá cuối cùng cuối cùng cũng lóe lên một tia lửa nhỏ. Đám cỏ khô và củi mục được mồi lửa, hơi ấm cùng ánh sáng lan tỏa, soi rọi hai gương mặt cùng chung vẻ trắng bệch như tờ giấy.
Nàng nhìn Lạc Tương nhắm nghiền đôi mắt, hơi thở của chàng mỗi lúc một mỏng manh. Sương Mai không hề do dự, nàng lau khô những vệt nước còn đọng trên mặt chàng, rồi cởi bỏ lớp tăng bào ướt sũng lạnh lẽo, đem hơ bên đống lửa.
Khi lớp tăng bào rộng lớn được trải ra, từ trong vạt áo bỗng rơi ra một đoạn lụa gấm trắng tinh khôi, khẽ lướt trên mặt đất. Sương Mai nhặt đoạn dải lụa quen mắt ấy lên, nắm chặt trong tay.
Một đoạn ký ức mà bấy lâu nay nàng luôn cố tình đè nén bỗng nhiên trỗi dậy mãnh liệt.
Giữa màn đêm tĩnh mịch, tiếng sóng hồ vỗ vào bờ đá rì rào. Đêm hôm ấy, nàng đã dùng chính đoạn dải lụa này để che mắt chàng, và sau khi mọi chuyện kết thúc, cũng dùng nó để lau đi vệt máu hồng vương trên ngón tay chàng.
Ánh lửa lúc sáng lúc tối soi rõ trên mặt lụa thêu một nhành tịnh đế liên. Trên cánh hoa sen ấy, những điểm đỏ sẫm lấm tấm cuối cùng cũng lọt vào mắt nàng.
Đó là lạc hồng của nàng. Hóa ra bấy lâu nay, vẫn luôn được chàng trân trọng giấu kín nơi lồng ngực, chẳng rời xa nửa bước.
Tác giả có lời muốn nói:
Ờm, có lẽ thứ các bạn mong chờ chính là chương sau, hoặc chương sau nữa (tin mình đi). Nếu được phép, mình thực sự muốn viết cả một chương nồng cháy điên cuồng.
Ngoài ra, cảm hứng về hồ băng này xuất phát từ lúc mình đi tìm hiểu phong tục ở Tân Cương. Lúc đó có bạn bình luận muốn xem một đoạn nam nữ chính bên nhau ở hồ, thế là tình tiết này ra đời (ái chàaaa, mình thực sự là chiều fan chít đi được).
![Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 44](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)