Sương Mai sửng sốt.
Mảnh vải che mắt vừa hạ xuống, nàng bàng hoàng nhận ra mình đang khoác trên người bộ trường y lụa xẻ tà màu đỏ thẫm, thân trên là chiếc yếm đỏ rực, khoác ngoài là dải lụa màu thạch lựu hờ hững che lấp làn da trắng ngần như tuyết.
Bộ trang phục này trông chẳng khác gì hỉ phục khi tân nương xuất giá.
Nghe kẻ hầu hạ nhắc đến hai chữ “Phật tử”, nàng cứ ngỡ mình nghe lầm. Trong thiên hạ này chỉ có duy nhất một vị Phật tử, mà vị cao tăng ấy làm sao có thể cùng nàng thành thân?
Nàng bị người ta thô bạo xốc dậy, hai tay bị khống chế chặt chẽ rồi áp giải ra ngoài.
Bên ngoài, dưới ánh lửa u ám, nơi này vừa giống hang động lại vừa giống mật cung. Dưới chân là nền cát lẫn đá vụn, hai bên vách đá gập ghềnh vẽ đầy những bức bích họa đủ màu sắc quái dị. Những hình thù thần minh, Bồ Tát trên vách đá trông thật hung ác, kẻ thì ba đầu sáu tay, kẻ thì trợn mắt há mồm. Bên cạnh đó là những dòng kinh văn dày đặc, nét chữ mờ mịt đến mức không thể nhận ra là văn tự của vùng nào.
Nàng bị đưa sâu vào trong hang, tiến vào một gian thạch thất.
Vừa bước vào, mùi hương nồng kỳ quái kia lại xộc thẳng vào mũi. Từ xa thấp thoáng vọng lại tiếng tụng kinh, quanh quẩn giữa không trung như tiếng côn trùng vo ve, khiến người ta đau đầu nhức óc. Sương Mai dùng dải lụa choàng che miệng mũi, cố gắng đi tiếp vào trong khi cánh cửa duy nhất phía sau đã đóng sầm lại.
Khắp phòng treo đầy lụa đỏ, phấp phới trong đêm tối như lửa ma trơi. Sương Mai mãi ngước nhìn, dưới chân không cẩn thận đá phải một vật gì đó mềm mại.
Đó là một nữ tử trẻ tuổi y phục xộc xệch, rách nát, nằm vật vờ bên vách tường, đầu ngoẹo sang một bên, tóc tai rũ rượi. Đôi mắt nàng ta nửa nhắm nửa mở, hơi thở thoi thóp. Nhìn kỹ lại, vết máu bên chân nàng ta đã khô bết, vệt đỏ uốn lượn hòa cùng màu hỉ phục trên người. Trong miệng nàng ta còn lẩm bẩm không rõ chữ:
“Cực… lạc… cùng Phật tử… thăng cực lạc…”
Sương Mai cố nén cơn kinh hãi tột độ, bước vòng qua người nàng ta, tiến về phía trước rồi chậm rãi vén bức lụa đỏ lớn lên. Trên bàn thờ, một đôi nến đỏ to bằng bắp tay đang cháy bập bùng. Nàng thu chiếc chuyển kinh luân và kim cang xử vào một tay, tay kia đưa ra gỡ lấy một cây nến.
Chuyển kinh luân vừa xoay, tiếng linh đang treo trên đó liền phát ra những nhịp leng keng khẽ ngân. Sau tấm màn lụa rủ thấp, bóng người mờ ảo vốn đang tĩnh lặng bỗng chậm chạp quay đầu lại.
Một gương mặt xa lạ xuyên qua lớp lụa hồng nhạt nhìn về phía nàng. Vừa thấy nàng, yết hầu kẻ đó chuyển động, trong mắt bùng lên sự cuồng nhiệt nóng bỏng.
Kẻ đó nào phải Phật tử, cũng chẳng phải tăng nhân. Gã chỉ là một đệ tử Phật môn tu hành tại gia, chưa hề thụ giới, vậy mà lại khoác trên mình bộ cà sa trắng muốt mạ vàng, gấm vóc rực rỡ, cố tình giả dạng phong thái của Phật tử.
Gã có khuôn mặt vô cảm, đôi mắt hẹp tối tăm, mái tóc đen dài xõa xuống chưa búi quan, chỉ có đôi chỗ bạc trắng bên thái dương cho thấy gã đã được chăm chút rất tốt. Nàng khựng lại, nhìn xuống đôi bàn tay gầy guộc đầy nếp nhăn đã tố cáo tuổi tác thật sự, gã ít nhất đã ngoài năm mươi.
Sương Mai lùi lại một bước, bàn tay cầm nến đỏ run rẩy nhẹ. Dưới ánh nến, nàng kinh hoàng nhận ra dưới lớp cà sa kia, gã hoàn toàn trần trụi. Nàng quay mặt đi chỗ khác, cố kìm nén giọng nói đang run bần bật, gằn từng chữ:
“Ta là Vương nữ Ô Tư. Chỉ cần hôm nay ngươi buông tha cho ta, bất kể điều kiện gì ta cũng sẽ đáp ứng.”
Gã híp mắt nhìn cánh tay trắng ngần thon thả của nàng, liếm môi nói:
“Ta không thiếu vàng bạc, cũng chẳng thiếu quyền thế. Ta chỉ muốn đắc đạo tiên giới, trường sinh bất lão, thiên thu vạn đại…” Gã nhe răng cười, mắt lộ ra tia sáng âm hiểm: “Vương nữ chính là Minh phi của Phật tử. Phật tử vốn là La Hán giáng sinh, nếu ta dùng Minh phi của hắn để tu hành, tất sẽ có thể vãng sinh Phật quốc, hóa thân thành Phật!”
Sương Mai kinh hồn bạt vía. Hóa ra chúng bắt nàng tới đây là để làm Minh phi.
Dẫu trước đó Lạc Tương nói năng đầy ẩn ý, nhưng nàng đã sớm nhìn thấu cái gọi là ‘đồng tu Minh Vương – Minh phi’ thực chất chỉ là trò bàng môn tả đạo, lấy thân xác nữ tử làm công cụ giải tỏa dục vọng. Nhân danh Phật pháp để che đậy hành vi dâm ô túng dục, đó là sự uế tạp muôn đời không thể gột rửa.
Lạc Tương sẽ không bao giờ bắt nàng làm Minh phi của chàng. Cho dù ở kiếp trước, khi chàng bị nàng dụ dỗ lừa gạt mà phạm sắc giới, khiến thân bại danh liệt, chàng cũng chưa từng nhắc đến khả năng này. Khi nàng dứt khoát từ chối tu hành Đại Thừa Phật pháp cùng chàng, chàng cũng quả quyết buông tay rời đi.
Nghĩ đến bóng dáng trắng trong như ngọc nhưng cô độc ấy, lòng Sương Mai chua xót, hốc mắt nóng lên. Nàng nắm chặt lòng bàn tay, lấy hết can đảm gằn giọng với gã:
“Phật pháp vạn biến, dù là Tiểu thừa độ thân hay Đại thừa độ nhân, cũng không bao giờ có loại tu hành nào lại lấy việc đày đọa nữ tử làm cái giá cho mình. Thứ tà thuật tội ác tày trời này chỉ là con đường tự diệt. Ngươi mơ tưởng trường sinh, nhưng thực chất là ngươi đang tự tay đào mồ chôn mình, đời đời kiếp kiếp sẽ bị đọa xuống tầng sâu nhất của địa ngục Diêm La!”
Gã khựng lại một chút rồi cười khẩy. Tiếng cười ấy độc ác như lưỡi rắn lướt qua mặt nàng.
“Ta bái sư nơi cao tăng Phật môn, sao có thể sai được! Đây là công pháp thượng thừa, há đến lượt ngươi hồ ngôn loạn ngữ!” Gã quẹt nước dãi nơi khóe miệng, mắt lóe vẻ tham lam, giọng khàn đặc: “Đợi đến khi ngươi cùng ta đắc đạo, tự mình nếm trải diệu dụng, ắt sẽ biết cực lạc là gì.”
Sương Mai sợ hãi lùi lại, nhưng cổ chân đột ngột bị gã túm chặt kéo mạnh lên giường. Lòng bàn tay đẫm mồ hôi nhớp nháp của gã chạm vào da thịt khiến nàng vừa buồn nôn vừa run rẩy không thôi. Thấy nàng giãy giụa, gã lại càng cười điên cuồng, những nếp nhăn nơi đuôi mắt co rúm lại dưới ánh nến trông thật dữ tợn:
“Còn e dè thế này, vẫn là xử nữ sao? Chẳng lẽ Phật tử chưa dạy ngươi cách đồng tu với hắn à?
Sương Mai nghiến răng, cố nén cơn buồn nôn. Nàng vốn là nữ nhi, lại đang suy yếu vì mùi hương kia, sức lực khó lòng chống lại lão già này. Không thể dùng sức, nàng chỉ đành lấy trí mà đối phó.
Nàng nhanh trí nảy ra một kế, giấu đôi tay sau lưng, đầu ngón tay vân vê cổ tay, cúi đầu xuống và cố tình hạ thấp giọng nói:
“Mỗi tháng vào lúc này, Phật tử chưa bao giờ chạm vào ta cả.”
Kẻ này đã muốn giả mạo Phật tử, tất nhiên sẽ muốn bắt chước mọi hành vi của Phật tử. Nàng sẽ lợi dụng điểm này để thoát khỏi cửa tử.
Gã khựng lại, nghi hoặc hỏi:
“Lúc nào?”
Sương Mai đưa ngón tay dính vết máu đỏ sẫm cho gã xem rồi nói:
“Tiểu nữ tử đúng lúc đang đến kỳ hành kinh, không thể hoàn thành nghi lễ thần thánh này được. Nếu không sẽ mạo phạm thần Phật, làm hỏng con đường thành Phật của ngươi đấy.”
Đó là máu từ vết thương do dây thừng cứa vào cổ tay mà nàng đã cố tình bôi lên ngón tay để ngụy trang. Nàng biết rõ, nữ tử đang trong kỳ kinh nguyệt không được vào chùa thắp hương vì đây là điều kiêng kỵ. Phàm là người tu Phật, không ai là không hiểu đạo lý này.
Gã vừa nhìn thấy máu trên tay nàng, đồng tử co rụt lại, hốt hoảng lùi ra sau, phất tay áo bỏ đi, mồm lẩm bẩm:
“Đen đủi, thật là đen đủi!”
Sương Mai thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó nàng lại bị bịt mắt dẫn đi.
Những ngày sau đó, nàng không ngừng suy nghĩ cách bỏ trốn. Vết thương nơi cổ tay đã đóng vảy, không còn chảy máu nữa, nếu đến hạn nàng sẽ không thể dùng cái cớ ấy để thoái thác được. Mỗi ngày trôi qua, đều có những nữ tử bị bắt đi, vài canh giờ sau mang trở về trong tình trạng hấp hối, chịu đủ mọi nhục hình hành hạ.
Trong căn phòng tối, mùi hương lạ nhiễu loạn tâm trí hòa cùng mùi máu tanh nồng nặc mãi không tan. Sương Mai mê man lịm đi.
“Rầm”
Chẳng biết bao lâu sau, cửa đá mở toang, ánh lửa ùa vào. Mấy tên binh lính cầm đuốc lao tới, xốc từng nữ tử dậy, nhét giẻ vào miệng rồi nhanh chóng mang đi.
Các hang động Phật giáo ở Tây Vực phần lớn được xây trên sườn núi. Bước ra khỏi hang là màn đêm đen đặc. Đám binh giáp thô bạo vây quanh các nữ tử, đẩy họ đi dọc theo con đường núi hiểm trở. Trong bóng tối, nàng tinh ý nhận ra những tên binh lính này tập luyện rất bài bản, không phải phủ binh bình thường.
Gã nam nhân già nua bắt giữ nàng, vậy mà lại có thể điều động quân binh canh giữ. Hơn nữa, nàng nhận ra nơi đây là một thạch động thờ Phật do chính gã cho xây dựng. Ở vùng đất này, chỉ những danh gia vọng tộc mới đủ tiềm lực khai tạc hang động, cung dưỡng tăng nhân. Kẻ ấy hẳn là người phú quý hiển hách, giữ địa vị không nhỏ trong giới hộ trì Phật môn. Nàng đã rời khỏi vương đình Ô Tư, nay lại được Phật tử che chở, quả thực không nên gây thêm xung đột với Phật môn.
Sương Mai dừng bước, liền bị tên binh giáp phía sau xô đẩy về phía lối rẽ vào đường núi. Tên dẫn đầu bất chợt hạ lệnh, mọi người nhanh chóng dập tắt đuốc, tiếng bước chân cũng im bặt.
“Ngoan ngoãn một chút, đừng có phát ra tiếng động.” Tên binh giáp bên cạnh nói với nàng bằng thứ tiếng Ô Tư lơ lớ. Như thể họ đang lẩn trốn ai đó.
Sương Mai cố tình chậm rãi nhích chân ra phía ngoài, mắt nhìn xuống vách đá cheo leo. Dưới màn đêm dày đặc, nơi chân núi bóng người lay động, thấp thoáng ánh lửa đang tiến lại gần. Tiếng vó ngựa dồn dập như sấm rền từ xa tới gần. Một đội nhân mã đang phi nhanh tới.
Nàng lập tức nhìn thấy bóng hình trắng trong như ngọc dẫn đầu, tà áo tung bay phần phật trên lưng ngựa. Bóng hình ấy còn sáng hơn cả ánh trăng, rực rỡ hơn cả ngàn sao, in thẳng vào đôi mắt tuyệt vọng của nàng.
Nàng muốn cất tiếng gọi nhưng miệng bị chặn chặt bởi mảnh vải dày, chỉ có thể phát ra những tiếng “ư ư” nghẹn ngào. Rất nhanh sau đó, nàng cùng những nữ tử khác bị đẩy vào một hang động bí mật nhỏ hẹp, cửa đá đóng sầm lại, chặn đứng mọi âm thanh.
Trong sự tĩnh lặng chết chóc, nàng nước mắt đầm đìa, khẽ gọi tên chàng trong lòng.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Chân núi.
Trâu Vân nhìn vùng núi hoang vu hẻo lánh không một dấu chân người này, lẩm bẩm:
“Làm sao Điện hạ có thể ở nơi quỷ quái thế này được?”
Lệ Anh chỉ tay vào những hang động được xây cất tinh xảo trên núi, nói:
“Nơi này là hang động Phật giáo do Hữu Hiền Vương của Bắc Hung xây dựng tại Toa Xa. Nghe nói đây là vùng phong thủy bảo địa đệ nhất Tây Vực, chúng ta tự tiện xông vào thế này liệu có ổn không?”
Các nước Tây Vực đều là thuộc quốc của Bắc Hung, Toa Xa cũng không ngoại lệ, hàng năm đều phải cống nạp. Với tư cách là Vương tử Toa Xa, Lệ Anh không muốn đắc tội với vị đại nhân vật Bắc Hung này để tránh hậu họa về sau. Hơn nữa, người Bắc Hung vốn thờ Hỏa giáo, nhưng vị Hữu Hiền Vương mang một nửa dòng máu người Hán này lại là người duy nhất trong vương tộc Bắc Hung thờ Phật, luôn được Phật môn kính trọng. Nếu người thật sự ở đây, cũng khó mà ra tay.
Trong lúc Lệ Anh còn đang do dự kìm dây cương, một tiếng quát khẽ vang lên:
“Lục soát.”
Lệ Anh ngước mắt, thấy Phật tử thản nhiên ra lệnh, đám tăng chúng phía sau như thủy triều tràn lên bắt đầu lục soát núi. Hắn chỉ đành lắc đầu, lệnh cho thân binh đuổi theo.
Mọi người lần theo đường núi, lục soát từng hang động một. Cảnh tượng bên trong khiến người ta kinh hãi đến mức không thốt nên lời. Khắp nơi là vết máu loang lổ, mùi thối rữa nồng nặc hòa cùng những bức bích họa màu sắc quái dị, tạo nên một khung cảnh như địa ngục đỏ sẫm.
Lệ Anh vốn từng theo phụ vương và huynh trưởng ra chiến trường, cũng từng tay không dẹp loạn những bộ lạc ngoan cố, nhưng lúc này nhìn thấy đám lụa đỏ và máu me đầy đất, hắn cảm thấy da đầu tê dại, mặt cắt không còn giọt máu.
Hắn bám sát phía sau Lạc Tương, len lén quan sát chàng.
Vị Phật tử ấy mặt vẫn không cảm xúc, nhưng đôi mắt đen sâu thẳm lại như chứa đựng những đợt sóng ngầm dữ dội. Từ nhỏ Lệ Anh đã thấy vị Phật tử thanh cao như mây như trăng này chủ trì kinh hội, một mình biện kinh thắng hàng chục cao tăng đức cao vọng trọng mà vẫn điềm nhiên như không. Khi Lệ Anh còn đang ở tuổi cầm đao múa kiếm, Phật tử đã giúp phụ vương hắn bày mưu tính kế trên triều đình, một sách lược bình định biên cương. Chưa kể đến chuyện Phật tử từng một mình băng qua vạn quân đang giao chiến, lấy thân ngăn chặn chiến tranh, khí phách ngút trời.
Trong ký ức của hắn, Phật tử nước Toa Xa luôn là người ôn nhuận như ngọc, thu liễm hào quang. Nhưng lúc này đây, dưới ánh lửa bập bùng, gương mặt bình thản ấy lại lộ rõ vẻ hung bạo và sát khí mà mười mấy năm qua hắn chưa từng thấy.
Ánh lửa hắt lên mặt chàng, phản chiếu những bức họa biến tướng kinh văn âm u trên vách đá, trông chàng không còn giống Phật Đà Bồ Tát từ bi, mà lại giống như một vị Kim Cang Tu La.
Lệ Anh kinh ngạc, trong lòng nảy ra một ý nghĩ kỳ lạ.
“Không tìm thấy người.”
“Nơi này một bóng người cũng không có.” Tăng chúng sau khi lục soát khắp các hang động liền lần lượt trở về bẩm báo.
Vị Phật tử thân hình cao lớn, thanh nhã như ngọc bỗng nhiên giơ tay lên giữa không trung, ra hiệu cho đám đông giữ im lặng.
Mọi người nhất thời nín thở, không ai dám phát ra tiếng động.
Lạc Tương xoay người, dạo bước dọc theo vách đá dựng đứng, chàng chậm rãi nhắm mắt lại.
Giữa không gian tĩnh mịch đến tột cùng, chàng dường như nghe thấy tiếng gọi mỏng manh của nàng vọng lại từ hư vô.
Tác giả có lời muốn nói:
Về phong tục: Việc nữ tử trong kỳ kinh nguyệt tránh đến đền chùa, đạo quán là một quan niệm có thật trong lịch sử, tuy nhiên đây được xem là một hủ tục phong kiến. Chi tiết này được đưa vào nhằm phục vụ mạch truyện, không đại diện cho quan điểm của tác giả.
Về người cung dưỡng: Những quần thể hang động như Mạc Cao ở Đôn Hoàng phần lớn đều do các danh gia vọng tộc mộ đạo xây cất. Người bỏ tiền của để hưng kiến được gọi là “thí chủ cung dưỡng”, hiện nay trong nhiều hang động vẫn còn lưu giữ các bích họa chân dung của họ để ghi công đức.
![Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 43](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)