Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 42
SKSLTGCPT

[SKSLTGCPT] – Chương 42

Tác giả: Dư Hà Thích

4574 từ · 21 phút đọc

Sau Khi Sống Lại, Ta Gả Cho Phật Tử: [SKSLTGCPT] – Chương 42

“Bọn họ… đang làm cái gì vậy?”

Trong một gian mật thất tối tăm khác, Sương Mai ghé mắt nhìn qua một lỗ nhỏ chỉ bằng bàn tay, ánh nến bên ngoài chập chờn như ánh đom đóm, soi rõ bóng dáng một nam một nữ đang quấn quýt lấy nhau.

Vừa rồi, bên ngoài vang lên tiếng binh khí chạm nhau chát chúa, Lệ Anh không nói chẳng rằng liền đem nàng cùng Lạc Tương giấu vào mật thất này. Bên trong không thắp lấy một ngọn đèn, tối đen như mực, nguồn sáng duy nhất chính là cái lỗ nhỏ kia.

Trong phòng tối chỉ có một chiếc sập gỗ và bàn ghế, đến cả đế đèn cũng chẳng có. Lạc Tương vẫn giữ vẻ điềm nhiên “đã đến thì cứ yên tâm ở lại”, chàng thản nhiên ngồi thiền định trên sập. Nàng thì chán đến phát điên, bèn đi lục lọi khắp nơi, cuối cùng phát hiện ra cái lỗ nhỏ nhìn trộm này.

Từ góc độ của nàng, chỉ có thể nhìn thấy gương mặt khổ sở của người nữ và bóng lưng đang nhấp nhô của nam tử. Mà người nam kia, trông có vẻ như là một hòa thượng.

“Thật kỳ quái.” Sương Mai lẩm bẩm.

Lạc Tương đang nhập định cũng nghe thấy thanh âm ám muội truyền đến từ phòng bên, chàng mở mắt, nhìn theo hướng mắt của nàng.

Tăng nhân kia thân hình trần trụi, tay phải cầm kim cang xử, tay trái giơ hàng ma trượng, hai mắt nhắm nghiền, miệng thở dốc, ngồi theo tư thế Kim Cang Minh Vương tọa thiền. Nữ tử đang phập phồng trong lòng hắn chính là Minh phi cùng hắn đồng tu.

“Đừng nhìn.” Lạc Tương trong lòng kinh hãi, bước nhanh tới che mắt nàng lại.

“Huynh biết bọn họ đang làm gì sao?” Sương Mai chớp chớp mắt.

Nàng chẳng phải thiếu nữ ngây thơ chưa từng nếm trải sự đời, vừa nhìn cảnh xuân cung sống động trước mắt đã sớm đoán được đôi phần. Thế nhưng, trong lòng nàng vẫn không khỏi dấy lên cảm giác kỳ quái, trên đời này nào có ai lại hành lạc theo cái lối điên cuồng, lệch lạc đến thế.

Lạc Tương nhíu mày, gian nan thấp giọng đáp:

“Bọn họ… đang tu hành.”

Sương Mai xoay người nhìn chàng, khó hiểu hỏi:

“Thế này mà cũng gọi là tu hành sao? Ta cứ ngỡ người xuất gia vốn dĩ phải thanh quy giới luật, lấy việc đoạn tuyệt sắc dục làm đầu chứ?”

Hàng mi dày của nàng khẽ rung động, tựa như lông vũ gãi nhẹ vào lòng bàn tay chàng. Lạc Tương chậm rãi thu tay lại, giữa những kẽ ngón tay thon dài, một đôi mắt sáng đang nhìn chàng đăm đăm, đuôi mắt hơi xếch, đồng tử trong trẻo lấp lánh giữa màn đêm.

Chàng dời tầm mắt, nhẹ giọng giải thích:

“Những năm gần đây, từ Thiên Trúc truyền đến một giáo phái Phật môn, dạy tăng nhân cách ‘lấy dục chế dục’. Tăng nhân tu hành pháp này được gọi là Minh Vương, nữ đệ tử tự nguyện hiến thân gọi là Minh phi. Pháp này rêu rao rằng, tăng nhân cùng nữ tử đồng tu có thể thấu hiểu Phật pháp, sớm ngộ cực lạc.”

Sương Mai thoáng ngẩn ngơ. Hóa ra Phật môn thật sự có phương pháp tu hành như thế. Trước kia nàng chỉ thấy qua trong những tập tranh bí ẩn, cứ ngỡ là chuyện hoang đường do người phàm thêu dệt để tiêu khiển, nào ngờ lại có thật.

Trong không gian tĩnh lặng, nàng nhìn về phía Lạc Tương. Dưới bóng quang ảnh mờ ảo, thân hình chàng tựa như ngọc sơn, khí chất xuất trần như trăng sáng sao thưa. Nàng rung động trong lòng, không kìm được khẽ hỏi:

“Phật tử… cũng có Minh phi sao?”

Lạc Tương liếc nhìn nàng, ánh mắt phức tạp, chàng lắc đầu:

“Ta đã thụ giới, quy y Tam Bảo.”

Sẽ không có người thương, càng không thể có Minh phi.

Sương Mai vốn biết chàng luôn tu trì Đại Thừa Phật pháp, không động tâm, không phá giới, độ mình độ người, nhưng nàng vẫn cứ muốn hỏi cho bằng được. Nàng cúi mặt, nhỏ giọng truy vấn:

“Nếu đó cũng là một cách tu hành, vậy tại sao Phật tử không thể làm Minh Vương?”

Nàng cảm thấy Lạc Tương ở bên cạnh chậm rãi nghiêng mình tới, ánh mắt bao la sâu thẳm của chàng lẳng lặng dừng trên người nàng. Giọng chàng rất trầm, rất tĩnh, nhưng lại mang theo vài phần xa xăm:

“Minh phi mang danh cung phụng Minh Vương cả đời, nhưng thực chất chẳng khác nào bị giam cầm trong ngục tối. Một đời hồng nhan vốn dĩ phải rộng dài với bao điều đáng giá, không nên bị vây hãm giữa bốn bức tường lãnh lẽo.” Chàng dừng lại, ngữ khí thêm phần đanh thép: “Đa phần họ đều bị dẫn dụ rồi giam hãm dưới cái danh tu hành. Cách đày đọa thân xác và tâm hồn nữ nhân như thế tuyệt đối không phải pháp môn chính thống của Phật môn ta, đó là tà đạo cần phải loại bỏ.”

Sương Mai vốn chỉ thuận miệng hỏi, thấy chàng trịnh trọng giải đáp như vậy, trong nhất thời lại cảm thấy thẹn thùng. Phải rồi, chàng là Phật tử, là người muốn độ chúng sinh độ thiên hạ, sao có thể trầm mê vào chút tình ái nhỏ mọn giữa Minh Vương và Minh phi.

Nhưng nàng lại không khỏi nghĩ, đại đa số nữ tử trên đời này sau khi xuất giá đều phụng dưỡng phu quân, tần tảo lo toan gia sự, cả đời quẩn quanh nơi xó nhà. Như vậy so với những Minh phi cả đời đồng tu với Minh Vương kia, về bản chất có gì khác biệt đâu?

Đang suy nghĩ mông lung, phòng bên đột nhiên truyền đến một tiếng động lớn. Thứ gì đó đổ sập xuống, ngay sau đó là tiếng bước chân rầm rập chấn động.

“Lạc Sương Mai!”

Là tiếng của Lý Diệu.

Sương Mai nghe thấy hắn gọi tên mình, cơ thể khẽ run lên. Không ngờ hắn thật sự nhận ra nàng. Nàng hạ độc không thành, hắn mạng lớn không chết nhưng chắc chắn đã phải chịu sự dày vò không nhỏ. Những mưu kế ngụy trang của nàng e là đã bị hắn nhìn thấu hết thảy.

Trong lòng Sương Mai chợt dâng lên nỗi sợ hãi, đôi tay giấu trong ống tay áo siết chặt. Vừa rồi nàng đã phái Trâu Vân đi mật báo cho người của Đại hoàng tử, chỉ mong đám người truy sát hắn sớm ngày đuổi tới. Nàng lảo đảo lùi lại, bờ vai tựa vào lòng Lạc Tương ở phía sau.

Lạc Tương rủ mắt, nhìn thấy đôi vai gầy đang run rẩy của nàng, mái tóc đen nhánh xõa tung khẽ lướt qua cằm chàng. Chàng không kịp đề phòng, thân thể bỗng chốc cứng đờ, nhưng tuyệt nhiên không hề đẩy nàng ra.

Chàng có thể cảm nhận được nỗi sợ của nàng. Thân thể mềm mại yếu ớt của nàng không ngừng run rẩy. Sự ỷ lại không chút che giấu lúc này của nàng chân chất mà vô vọng, khiến trái tim chàng nảy sinh một trận rung động lạ kỳ. Khi nàng tỉnh táo, tuyệt đối sẽ không bao giờ như thế này.

Lạc Tương không cử động, để mặc nàng dựa vào lòng mình, chàng chỉ vào bức tường, khẽ trấn an:

“Đừng sợ. Hắn không nhìn thấy chúng ta đâu.”

Bên kia bức tường, Lệ Anh dẫn theo thân binh hiên ngang bước vào, gương mặt đầy vẻ trào phúng:

“Người ta có tình nhân đang tận hưởng lạc thú trong Các của ta, các hạ cần gì phải tức giận đến thế?” Hắn liếc nhìn Lý Diệu đang phát tiết dược tính, quần áo xộc xệch, tặc lưỡi lắc đầu: “Chẳng lẽ người Lương các ngươi không biết hoan ái nam nữ là cái gì sao?”

Mũi đao của Lý Diệu hất tung rèm trướng, thấy bên trong là một đôi nam nữ mặt mũi xa lạ, không phải người hắn tìm. Thấy nam tử trong lòng mỹ nhân kia lại đúng là một tăng nhân, hắn nghiến răng thấp giọng:

“Hòa thượng ở chỗ các ngươi cũng lắm trò hay thật.”

Lệ Anh nhíu mày, vừa rồi hắn không nhận ra nam tử đang tìm hoa vấn liễu trong phòng tối của mình lại là hòa thượng, nhất thời cảm thấy đau đầu, nhưng miệng vẫn không chịu thua:

“Hòa thượng thì cũng có cách chơi của hòa thượng chứ.”

Thúy Ngũ Nương – quản sự của các – vội vàng chạy tới, mồ hôi vã ra như tắm, rối rít nói:

“Người Trung Nguyên các ngài làm sao hiểu được diệu dụng trong đó. Đại sư đây chính là Minh Vương, mượn bảo địa của chúng ta để cùng Minh phi đồng tu, đó là để đắc đạo thăng lên cực lạc Phật quốc đấy!”

Lệ Anh liếc nhìn Thúy Ngũ Nương, trong lòng đã hiểu rõ vài phần. Hóa ra mụ quản sự này thừa dịp hắn không có nhà đã lén cho hòa thượng thuê phòng tối để “tu hành”. Thật không hổ là kẻ buôn bán do hắn đào tạo, tính toán thật chi li.

Nghe lời này, Lý Diệu cười nhạo một tiếng, chống đao xuống đất, khóe miệng giật giật không tự nhiên:

“Ta không hề biết Phật môn vốn xưng tụng phổ độ chúng sinh lại nhớp nhúa bất kham đến thế, mượn danh tu hành để trầm mê sắc dục, thỏa mãn tư tâm.”

Lệ Anh lộ vẻ không vui. Toa Xa là một trong những Phật quốc ở Tây Vực, từ vương công quý tộc đến thường dân đều đời đời tin theo Phật pháp, sao có thể để một kẻ ngoại bang nhục mạ như vậy. Hắn sa sầm mặt, lạnh lùng nói:

“Các hạ đã là sứ thần Đại Lương, gây chuyện thị phi trên địa bàn của ta, ta còn chưa thèm tính toán. Ngươi dám ở trên quốc thổ Toa Xa phỉ báng Phật môn, theo luật pháp Toa Xa, phải bị trượng hình đến chết.”

Lý Diệu thản nhiên quét mắt nhìn đám binh giáp Toa Xa đang vây quanh như hổ đói, không hề sợ hãi hay lùi bước:

“Ta phụng mệnh Thừa Nghĩa công chúa Đại Lương, đến mời Ô Tư Vương nữ điện hạ đang ẩn thân tại Toa Xa trở về.”

“Hôm nay ta chính là muốn hỏi cho ra lẽ.” Hắn khinh miệt nhếch môi, cố tình cao giọng hô lớn: “Vương nữ bị Phật tử đích thân che giấu trong Toa Xa Vương tự, chẳng lẽ ngài ấy cũng dùng cách dụ dỗ Vương nữ như thế này để làm chuyện bại hoại, rồi gọi đó là tu hành sao?”

Lời này thốt ra, cả phòng xôn xao. Người thì kinh hãi thất sắc, người thì im lặng không nói, lại càng không biết phải phản bác thế nào. Lệ Anh cứng họng, lòng thầm đổ mồ hôi lạnh. Tên người Lương này thật xảo trá hiểm độc, mượn việc này để đổi trắng thay đen, cố ý muốn hắt gáo nước bẩn này lên đầu Vương tự và Phật tử.

“Vương nữ có duyên với Phật, đang dốc lòng tu hành tại Toa Xa Vương tự.”

Một giọng nói bình thản mà đầy uy lực vang lên. Mọi người ngẩng đầu nhìn lại, thấy Lạc Tương thong thả bước tới, thần thái ung dung, ánh mắt trầm tĩnh ẩn chứa vẻ sắc sảo khiến ai nấy đều phải cúi đầu hành lễ.

“Ta là người trong Phật môn, sớm đã coi lời khen chê như mây khói thoảng qua.”

“Nhưng lời ra tiếng vào quả thực đáng sợ, các hạ nhục mạ Vương nữ như vậy, chẳng lẽ có thâm thù đại hận gì với nàng?”

Lý Diệu nhìn chàng, đôi đồng tử đen kịt thoáng qua một tia ảm đạm khó nhận ra. Trên người hắn mồ hôi vã ra từng lớp, vừa rồi do giận quá mất khôn mới nói năng không chọn lời. Giờ phút này bình tĩnh lại đôi chút, hắn cười lạnh:

“Ngươi cứ lo làm Phật tử của ngươi cho tốt, đem Vương nữ trả lại đây, dĩ nhiên nàng sẽ không phải chịu lời sỉ nhục của thế gian nữa.”

Lạc Tương lắc đầu, phong thái đoan chính:

“Vương nữ đi hay ở, không phải do các hạ định đoạt, cũng không phải do ta định đoạt. Ngày ấy các hạ cũng từng để nàng tự mình lựa chọn nơi muốn đi. Nếu ta nhớ không lầm, nàng vốn không muốn đi cùng các hạ… Chẳng lẽ hôm nay các hạ định nuốt lời sao?”

“Ngươi!” Lý Diệu nhớ lại chuyện ở hẻm núi ngày đó, chẳng những không mang được nàng về mà còn bị nàng đâm một tiễn, sau đó còn bị người của Đại hoàng tử ám sát, phải dưỡng thương nhiều ngày mới khỏi.

Lý Diệu nheo mắt nhìn Lạc Tương với vẻ dò xét, nhận thấy dáng vẻ khác lạ của chàng hôm nay, bỗng cười nói:

“Xin hỏi Phật tử, vì sao ngài lại vận y phục thế này mà xuất hiện tại Tiên Nhạc Các? Chẳng lẽ cũng muốn đến đây tìm hoa thưởng nguyệt sao?”

Mọi người lúc này mới sực tỉnh. Phật tử tại sao lại vào Tiên Nhạc Các? Chẳng lẽ thật sự đúng như lời vị sứ thần Đại Lương kia nói, là đến để trêu hoa ghẹo nguyệt?

Lệ Anh lúng túng, nhìn thấy gã hòa thượng trẻ tuổi vẫn đang ở trần ôm tăng bào ngơ ngác dưới đất, nhân lúc không ai chú ý liền đá hắn một phát. Gã hòa thượng kia bừng tỉnh, bò đến trước mặt Lạc Tương, kéo góc áo chàng nói:

“Là đệ tử nhất thời hồ đồ, nghe theo lời của Không Pháp sư huynh xúi giục nên mới muốn nếm thử… Đệ tử cam tâm chịu phạt.”

Lạc Tương đứng từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt dành cho hắn vừa có sự thương xót lại vừa có vẻ lạnh lùng, trước sau vẫn im lặng không nói lời nào.

Mọi người bấy giờ mới vỡ lẽ, thở phào nhẹ nhõm. Hóa ra vị hòa thượng ăn vụng trong Tiên Nhạc Các là đệ tử của Phật tử, còn Phật tử đến đây là để thanh lý môn hộ.

Lệ Anh đưa ngọc trượng ra chắn ngang trước mặt Lý Diệu, cười đầy châm biếm:

“Ta thấy kẻ bị sắc đẹp mê hoặc phải là các hạ mới đúng.” Hắn nheo mắt nhìn Lý Diệu đang mồ hôi đầm đìa: “Chà, nhìn ngươi mồ hôi nhễ nhại thế này, được mỹ cơ trong các của ta cam tâm tình nguyện chuốc cho dược tán, chắc hẳn đang sung sướng lắm. Người đâu, khách quý đang ở đây, đừng để người ta bảo Tiên Nhạc Các ta thiếu đi lễ nghĩa.”

Dứt lời, Lệ Anh phất tay gọi một đám Hồ cơ oanh oanh yến yến vây quanh Lý Diệu cùng đám thân vệ.

“Chủ tử, người của Đại hoàng tử đuổi tới rồi. Chúng ta…” Một tên thân vệ vội vã chạy đến, vẻ mặt hoảng loạn rỉ tai hắn.

Lý Diệu sau khi phát tiết dược tính thì cơ thể suy nhược, thân hình cao lớn được đám thân vệ dìu rời khỏi Tiên Nhạc Các. Đôi mắt hắn vẫn đen bóng sắc lạnh, thu trọn cảnh xa hoa trụy lạc nơi này. Chuyến đi này không hẳn là không có thu hoạch, ít nhất hắn đã biết được kẻ luôn tìm mọi cách đẩy mình vào chỗ chết là ai.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Đám đông xem náo nhiệt dần giải tán, gian phòng trở nên trống trải. Lạc Tương nhìn Lệ Anh đang đắc ý, khẽ nói một câu:

“Đa tạ.”

“Bản vương tử dĩ nhiên sẽ để Phật tử xem địa bàn này của ta như nhà mình.” Lệ Anh khoanh tay, nhìn vị Phật tử vốn luôn vô cảm nay lặng lẽ lắc đầu rồi đi về phía phòng tối, hắn cũng bật cười nhanh chóng đi theo.

Trong phòng vẫn tối om, không một tiếng động. Lệ Anh cất tiếng gọi:

“Sương Mai muội muội, có thể ra ngoài được rồi.”

Chỉ có tiếng vang u uẩn vọng lại, không có lời hồi đáp.

Bước chân Lạc Tương khựng lại, chàng phi thân lấy ngọn đèn từ bên ngoài vào rồi châm lửa tìm kiếm. Ánh lửa hạt đậu chiếu sáng gian phòng tối chật hẹp, bàn ghế vẫn bày biện chỉnh tề nhưng chẳng thấy bóng người đâu.

Lệ Anh bước vào, cánh mũi phập phồng ngửi ngửi, rồi nhíu mày:

“Kỳ quái, sao lại có mùi mê hương ở đây?”

Lạc Tương nhớ lại, lúc chàng còn ở trong phòng hoàn toàn không có mùi hương này. Chàng bỗng nhiên đứng bật dậy lao ra ngoài, gặng hỏi với giọng lạnh lùng:

“Còn ai biết về gian phòng tối này nữa?”

“Phòng tối này vốn dĩ chỉ có ta và mụ quản sự biết…” Lệ Anh nghe chàng nói thế mới chợt nhận ra điều bất ổn, vội vàng hạ lệnh cho người lôi Thúy Ngũ Nương đến ép hỏi:

“Ngươi dám đem căn phòng này bán cho kẻ khác sao? Là ai đã mua chuộc ngươi?”

Thúy Ngũ Nương bị hắn dùng đầu ngọc trượng khống chế ngay yết hầu, tức khắc sợ tới mức hoa dung thất sắc, cuống quýt khai nhận:

“Là một vị phiên tăng, ông ta đưa cho nô gia trăm lượng vàng, nói là muốn dùng nơi này để tu hành…”

Lạc Tương liếc nhìn mụ quản sự đang lấp liếm, đôi mắt thanh lãnh hiện rõ hàn ý thấu xương, chàng cất giọng:

“Vương thành có biết bao mật thất, vì sao hắn nhất định phải chọn nơi này, vì sao nhất định phải tìm tới ngươi?”

Thấy Thúy Ngũ Nương cúi đầu ấp úng, Lệ Anh chắc chắn trong đây tất có ẩn tình, lực tay lại tăng thêm vài phần, nạt lớn:

“Mạng người quan trọng hơn trời, còn không mau nói!”

Thúy Ngũ Nương thấy tâm cơ mình đã bị nhìn thấu, liên tục quỳ lạy dập đầu, kim thoa trên đầu rơi rụng lả tả cũng không dám giấu giếm thêm nữa, run rẩy nói:

“Một năm trở lại đây, tháng nào vị phiên tăng kia cũng bảo nô gia tìm vài thiếu nữ trẻ tuổi, nói là để trợ giúp ông ta tu hành. Nô gia thấy ông ta thành tâm, lại ra tay hào phóng, nên mới giao chìa khóa cho ông ta mượn chỗ này hành lạc cho tiện… Nô gia nhất thời bị tiền che mắt, xin chủ tử tha mạng!…”

“Những nữ tử đó cuối cùng đã đi đâu?”

Thúy Ngũ Nương không dám ngẩng đầu, nức nở đáp:

“Vị phiên tăng kia bảo là đã đưa họ đi tu hành ở phương xa. Nô gia thật sự chưa từng gặp lại họ bao giờ…”

Lệ Anh trừng mắt kinh hãi, chỉ tay vào mụ mà mắng:

“Khá khen cho ngươi, Thúy Ngũ Nương! Tiên Nhạc Các của ta từ bao giờ đã biến thành ổ dâm uế của ngươi thế này? Những năm gần đây thiếu nữ trong vương thành liên tiếp mất tích, chẳng lẽ cũng là do ngươi gây ra?”

Thúy Ngũ Nương vội vàng xua tay lia lịa:

“Việc phạm vào vương pháp đó nô gia nào dám? Về sau, thiếu nữ khó tìm quá nên vị phiên tăng đó cũng thôi, không bắt nô gia tìm người nữa. Ông ta chỉ cùng vài người thường xuyên lui tới phòng tối này, nô gia cũng chẳng biết họ làm gì bên trong…”

Lạc Tương siết chặt góc áo, hỏi câu cuối cùng:

“Vị phiên tăng đó có phải cao chưa đầy sáu thước, đầu to cổ ngắn, lông mày rậm mắt nhỏ hay không?”

Thúy Ngũ Nương sững người, hồi tưởng một lát rồi đáp:

“Đúng là như vậy.”

Nghe xong, Lạc Tương lập tức quay người đi thẳng ra ngoài Tiên Nhạc Các, chỉnh lại dây cương rồi nhảy phắt lên ngựa.

Lệ Anh đuổi theo, nhìn vị Phật tử vốn luôn trầm mặc nay ánh mắt lộ vẻ khác thường, hỏi:

“Phật tử quen biết kẻ này sao?”

Lạc Tương nhíu mày, đôi đồng tử đen kịt như vực sâu không một tia sáng, chàng nói:

“Thật chẳng giấu gì, kẻ đó chính là sư huynh Không Pháp của ta. Vương nữ chắc chắn đã bị hắn mang đi. Nàng đang gặp nguy hiểm.”

“Thế mà lại là sư huynh của ngài? Chuyện này… chuyện này biết tính sao đây.” Lệ Anh có chút khó xử, gãi đầu nan giải nói: “Ta có thể lập tức điều động thân binh đi tìm. Nhưng việc này hệ trọng, Phật tử có nên về chùa bàn bạc kỹ hơn với các trưởng lão không?”

Tuy hắn là Vương tử Toa Xa, nhưng sự việc liên quan đến người của Phật môn đã vượt quá quyền hạn dụng binh của hắn. Tự ý xuất binh lúc này là một canh bạc đầy rủi ro.

“Không kịp nữa rồi.” Lạc Tương lắc đầu, nhìn thẳng vào Lệ Anh đang do dự, ánh mắt chàng bình tĩnh mà kiên định, đôi bàn tay siết chặt dây cương: “Mục đích của sư huynh ta, ta hiểu rõ hơn ai hết. Kế này là hắn nhắm vào ta, cũng chỉ có ta mới giải được.”

Lạc Tương nhìn về phía màn đêm u ám ngoài kia, ánh trăng nhạt nhòa, những vì sao cô độc tỏa ra ánh sáng mỏng manh. Sắc mắt chàng lúc này còn sâu hơn, trầm hơn cả đêm đen.

“Nếu nàng vì ta mà xảy ra chuyện, vị trí Phật tử này, ta cũng không cần nữa.”

Dứt lời, Lạc Tương kiên quyết thúc ngựa, cả người và ngựa như mũi tên rời cung lao vút đi. Lệ Anh sững sờ, sắc mặt cắt không còn giọt máu, vội vã thúc giục binh mã đuổi theo không rời.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Màn đêm thăm thẳm.

Lạc Sương Mai tỉnh lại từ cơn hôn mê. Lúc ở trong phòng tối tại Tiên Nhạc Các, nàng còn mơ hồ nghe thấy tiếng Lạc Tương và Lý Diệu đối đầu nhau ở phòng bên, sau đó âm thanh nhỏ dần, nàng cảm thấy đầu óc nặng trĩu rồi thiếp đi trên sập lúc nào không hay.

Khi mở mắt ra, nàng đã thấy mình đang ở một gian phòng tối lạ lẫm khác. Ý thức còn mơ hồ đôi chút, nàng cố sức trấn tĩnh bản thân. Trước mắt là bóng tối đặc quánh không nhìn rõ vật gì, chỉ có khứu giác và thính giác vẫn còn nhạy bén vài phần.

Đầu tiên, nàng ngửi thấy một mùi máu tanh cực nhạt. Không chỉ có máu, mà còn thấp thoáng một mùi hương nồng hắc, giống như loại hương liệu Tây Vực pha tạp với dược tán, khiến bụng dưới nàng đột ngột quặn thắt khó chịu.

Sương Mai khẽ ho, định nhấc tay sờ soạng mặt đất thì phát hiện tay chân đều đã bị dây thừng thô ráp trói chặt. Tiếng ho của nàng làm dấy lên những động tĩnh sột soạt. Từ một góc tối nào đó truyền đến tiếng khóc thút thít của nữ tử.

Hóa ra trong gian phòng tối trống trải này không chỉ có mình nàng bị cầm tù. Nàng chợt nhớ lại lời Trâu Vân và Lệ Anh từng nói, dạo gần đây thiếu nữ trong vương thành Toa Xa thường xuyên mất tích.

Suy tính kỹ lại, nàng đoán chừng mình đã bị cuốn vào vụ án kỳ bí này. Kẻ biết được bí mật về gian phòng tối ở Tiên Nhạc Các không nhiều. Nàng bị bắt đi từ nơi đó, chứng tỏ kẻ xấu đã có sự chuẩn bị từ trước, nắm rõ lai lịch của nàng, mục tiêu chính là nhắm vào nàng.

Sẽ không phải là Lý Diệu. Xưa nay hắn vốn kiêu ngạo, chỉ dùng thủ đoạn cướp đoạt công khai chứ không bao giờ dùng đến thuật âm hiểm này. Còn Lệ Anh, tuy hắn có phần lạnh lùng nhưng là kẻ trọng lợi, hắn biết thân phận Vương nữ của nàng có giá trị trong tương lai thế nào, nên tuyệt đối không dùng hạ sách này.

Nàng không thể đoán ra là ai đã bắt mình đi. Mùi hương u uẩn lại xông lên, trong phòng này chắc chắn có đốt mê hương. Từ lúc tỉnh lại, đầu óc nàng không chỉ u mê mà toàn thân còn rã rời, đến sức để vùng vẫy khỏi dây thừng cũng không có.

Chẳng biết bao lâu sau, một luồng sáng mạnh hắt vào. Ánh sáng đột ngột khiến nàng không mở mắt ra nổi. Qua kẽ mi, nàng mơ hồ thấy cửa phòng mở ra, có người tiến vào. Nàng còn chưa kịp nhìn rõ mặt kẻ đó thì đã bị bịt mắt và lôi ra ngoài.

Bên cạnh truyền đến tiếng thét chói tai của những nữ tử khác, nhưng rất nhanh sau đó lại biến thành tiếng khóc nức nở nhỏ dần, dường như họ đang mừng rỡ vì người bị mang đi không phải là mình. Cứ như thể bên ngoài kia là một thứ gì đó vô cùng đáng sợ.

Dây thừng cứa vào làn da non mịn nơi cổ tay khiến nàng đau rát. Sương Mai bấm mười đầu ngón tay thật chặt vào lòng bàn tay, mượn cơn đau để giữ bản thân tỉnh táo.

Những kẻ đó dẫn nàng đi qua một đoạn đường ngắn, tháo dây trói rồi ấn nàng ngồi xuống một chiếc ghế bọc nhung lụa. Một người giúp nàng chải tóc búi cao, người khác tô phấn dặm son. Lại có kẻ giúp nàng thay bộ y phục đẫm mồ hôi lạnh, khoác lên mình một tấm la sam mỏng manh, cảm giác vải vóc thưa thớt khiến da thịt cơ hồ lộ hết ra ngoài.

Sương Mai rùng mình giữa làn gió lạnh căm. Trong lòng bàn tay nàng bỗng bị nhét vào một vật tựa như đoản trượng, chỉ cần cổ tay hơi chuyển động, thanh âm kim loại va vào nhau đã vang lên lanh lảnh, vang vọng giữa hư không.

Hình như là chuyển kinh luân và kim cang xử mà các cao tăng thường dùng. Nơi này chẳng lẽ là chùa miếu? Những kẻ này chẳng lẽ là người của Phật môn?

Những kẻ đang hầu hạ nàng khẽ thầm thì bên tai với vẻ đắc ý:

“Mỹ nhân này thật tốt số, tối nay được thành thân với Phật tử của chúng ta, từ nay về sau chính là Minh phi phụng dưỡng Phật tử.”