Năm Nguyên Thủ thứ mười lăm, chốn cung khuyết Đại Lương, Tứ hoàng tử Lý Diệu đột ngột phát cơn sốt cao, nhiều ngày không dứt, lâm vào hôn mê bất tỉnh.
Tứ hoàng tử tuy bị đồn là do cung nữ hèn mọn sinh ra, từ nhỏ đã chịu cảnh thiếu vắng mẫu phi, nhưng hắn lại có phong thái long chương phượng cốt, văn võ toàn tài, rất được lòng quân vương. Từ thuở ấu thơ, hắn đã sớm chiếm được sự yêu thương của Hoàng thái hậu, được Người nuôi nấng bên gối, dạy dỗ nên người.
Hoàng thái hậu khi nghe được tin này cũng vì thế mà tâm bệnh phát tác, nằm liệt giường không dậy nổi. Hoàng đế vốn lấy đạo hiếu trị thiên hạ, trong cơn lôi đình liền hạ lệnh cho các thái y ngày đêm túc trực, không được rời nửa bước, đích thân thử thuốc. Cuối cùng mới có thể đoạt lại mạng cho Tứ hoàng tử từ tay quỷ môn quan.
Chỉ là sau khi bình phục, Tứ hoàng tử không còn phong thái phong lưu phóng khoáng, khí phách thiếu niên của ngày trước. Hắn trở nên trầm mặc u uất, tựa như mang bệnh lâu ngày, chỉ cần gió thoảng qua cũng ho ra máu. Hắn thường đứng một mình trên khuyết lâu cao nhất của thành Trường An, lặng lẽ phóng tầm mắt về phía chân trời Tây Cực xa xăm.
Trong cung râm ran lời đồn, rằng sau trận bệnh này, e là thần trí hắn đã trở nên ngây dại.
Đám triều thần từng dốc sức lôi kéo nay lần lượt giải tán, phủ hoàng tử thuở trước ngựa xe như nước, giờ vắng lặng đến mức môn khả la tước*. Trong triều cũng chẳng còn ai nhắc tới việc Tứ hoàng tử có tư cách đảm đương ngôi vị Thái tử nữa.
(*) Môn khả la tước: Trước cửa vắng vẻ đến mức có thể giăng lưới bắt chim.
Các hoàng tử còn lại, kẻ âm thầm thở phào, kẻ lại ngấm ngầm tính toán, ai nấy đều nghi ngờ đối phương đã nhúng tay ám hại.
Đại hoàng tử vốn là kẻ thiếu kiên nhẫn, một ngày nọ đột nhiên tìm đến phủ Tứ hoàng tử để thăm dò thực hư.
Đám sai vặt lanh lợi trước cửa nay đã biệt tăm biệt tích, thay vào đó là những gương mặt hoàn toàn lạ lẫm. Trong đình lá rụng đầy sân chẳng người quét dọn, mấy mụ vú già ngồi vắt vẻo ở hành lang thản nhiên cắn hạt dưa.
Đến cả phủ binh cũng chẳng thấy lấy một người. Đại hoàng tử lộ rõ vẻ nghi hoặc, vung tay vén rèm nội thất, liền thấy một bóng người nằm trên giường tía.
“Đại ca tới đó sao?”
Trong trướng truyền ra thanh âm thều thào, chưa nói dứt câu đã nổi lên một trận ho khan kịch liệt.
Đại hoàng tử nhìn kỹ, trên chiếc khăn tay kia vậy mà loang lổ những vệt tơ máu, nổi bật nhức nhối trên nền lụa trắng như tuyết.
Sợ là Tứ đệ sẽ chẳng sống được bao lâu nữa. Hắn rốt cuộc cũng yên lòng, giả vờ hỏi han lạnh nhạt vài câu rồi hân hoan rời đi.
Đợi người đi khuất, Lý Diệu tùy ý vứt bỏ chiếc khăn lụa vấy máu, triệu tập thân vệ đang ẩn nấp nơi hậu viện để thương nghị hành trình Tây Vực.
Khoảnh khắc tỉnh lại sau trận trọng bệnh ấy, trong thân xác này đã là một linh hồn khác.
Lúc này, hắn vẫn là Tứ hoàng tử sống trong nhung lụa, chưa bị Đại hoàng tử đuổi sát trong cuộc cung biến, chưa phải lưu lạc nửa đời nơi Tây Vực như chó nhà có tang, để rồi cuối cùng phản công sát phạt về kinh, ngự trị ngai vàng.
Kiếp này, hắn cũng chưa gặp lại nàng ở Tây Vực, chưa được nàng cứu mạng, chưa từng trao nhau lời hẹn ước cả đời. Và hắn cũng chưa trở thành vị đế vương vạn bất đắc dĩ, trơ mắt nhìn nàng hương tiêu ngọc nát.
Nơi hoàng thành, hắn lấy danh nghĩa dưỡng bệnh, thực chất bản thân đã lao tới Tây Vực để gây dựng thế lực vây cánh tại vùng đất người Hồ.
Kinh qua một kiếp người, kiếp này hắn càng thêm thành thạo. Trước mưu Tây Vực, sau mưu thiên hạ.
Theo đúng như kiếp trước, cuối cùng Tây Vực sẽ thuộc về hắn, và đệ nhất mỹ nhân Tây Vực cũng sẽ là của hắn.
Hắn không thể chờ đợi thêm, liền dùng sức một người đẩy nhanh toàn bộ mạch thời gian của kiếp trước. Hắn đến Tây Vực sớm hơn, sớm lẻn vào Ô Tư để bày binh bố trận.
Nhưng nàng của kiếp này, dường như luôn muốn thoát khỏi vòng tay hắn…
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Tiên Nhạc Các. Gió đêm lồng lộng, mang theo hơi lạnh thổi tan mùi rượu nồng nàn vương vấn.
Màn sương mù mờ ảo trước mắt dần tan đi, Lý Diệu mở mắt, ánh nhìn nóng rực lịm dần thành vẻ lạnh lẽo.
Trong lòng hắn, nàng Hồ cơ cúi đầu, đôi mắt biếc xanh đang e ấp nhìn hắn. Kẻ vốn lăn lộn lâu năm chốn phong nguyệt, thấy hắn là người Hán liền dùng tiếng Hán lơ lớ mà thốt ra vài câu:
“Khách quý, tối nay hãy chọn nô đi?”
Lý Diệu tỉnh rượu phân nửa, tức khắc buông lỏng đôi tay đang ôm lấy vòng eo nàng ta.
Là ảo giác sao? Từng cái nhíu mày, từng nụ cười chẳng có lấy một phân tương tự. Duy chỉ có vòng eo thon thả thấp thoáng dưới lớp sa mỏng kia là có vài phần dáng dấp của người ấy.
Chắc là ảo giác rồi.
Thương nhớ ngày đêm, cuối cùng hóa thành chấp niệm.
Dải lụa che mặt trong tay bị hắn siết chặt đến nhăn nhúm, giờ phút này buông ra, nó bay lơ lửng rồi rơi xuống đất, thấm đẫm trong vũng rượu ngổn ngang.
Lý Diệu nhìn quanh bốn phía, Tiên Nhạc Các đàn sáo véo von, một cảnh tượng say đắm phong hoa tột bậc. Nàng Hồ cơ ban nãy đã rời khỏi hắn, lúc này đang nũng nịu mời rượu ở bàn khách khác.
Từng gương mặt lạ lẫm, khách khứa trái ôm phải ấp, Hồ cơ uyển chuyển chiều chuộng, người đến người đi rộn rã, nhưng chẳng thấy chút tung tích của người kia đâu cả.
Lý Diệu đột nhiên rút đao đứng dậy, thân vệ thấy sắc mặt hắn biến đổi, chỉ đành sát sao đi theo.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Sau cây cột trụ khổng lồ, ống tay áo rộng mở hơi phất phơ trong gió đêm.
Tiếng thở dốc cố kìm nén của nữ tử vang lên mơ hồ.
Sương Mai cúi đầu khom lưng, nép mình trong chiếc áo choàng, ngửi thấy mùi trầm hương quen thuộc, máu nóng toàn thân không ngừng kích động.
Vừa rồi, chỉ thiếu chút nữa, chỉ thiếu chút nữa thôi là nàng đã có thể độc sát Lý Diệu.
Khách đến Tiên Nhạc Các thường dùng linh dược để trợ hứng, Hồ cơ luôn mang theo dược tán bên người để hầu hạ khách nhân.
Vừa rồi nàng đã xin một ít dược tán từ chỗ Hồ cơ để bỏ vào rượu. Loại dược này không màu không vị, nhưng với liều lượng lớn thì cũng đủ để lấy mạng người. Nàng vốn định mượn sự che chở của Hồ cơ để chuốc rượu Lý Diệu, nhưng đột nhiên hắn lại khống chế lấy nàng.
Khoảnh khắc đó, tim nàng vọt lên tận cổ họng, muốn vùng chạy như bay. Đôi bàn tay kiếp trước từng ban cho nàng ân sủng, cũng chính tay ban cho nàng cái chết, nay lại đang mơn trớn trên da thịt nàng.
Nàng rùng mình, nhìn quanh bốn phía.
Trâu Vân và thị vệ phía sau thấy thế, ngón tay đã siết chặt chuôi đao, từ từ rút khỏi vỏ.
Mấy chục thân vệ bên cạnh Lý Diệu tuy đều là tinh binh lương tướng vạn người có một, nhưng nếu Lý Diệu trúng độc bỏ mạng, nàng vẫn có cơ hội tẩu thoát.
Huống hồ, một khi xảy ra giao tranh tại đây, hành tung của đoàn người Lý Diệu bị bại lộ, nhất định sẽ thu hút mật thám của Đại hoàng tử. Lúc đó, hắn có chắp cánh cũng khó thoát.
Vì thế, nàng bất chấp tất cả, chuẩn bị tiếp tục đút ngụm dược tán cuối cùng vào miệng Lý Diệu.
Nhưng ngay giây phút Lý Diệu định gỡ dải lụa che mắt, một cánh tay mạnh mẽ không biết từ đâu tới đã siết chặt lấy vòng eo nàng, kéo mạnh ra ngoài.
Trong chớp nhoáng, toàn thân nàng bị bao phủ dưới một chiếc áo choàng đen tuyền, một cánh tay ôm hờ lấy eo nàng, sải bước rời đi.
“Đừng quay đầu lại.”
Thanh âm cố ý đè thấp, nhưng vẫn giữ vẻ bình tĩnh và kiên định như xưa.
Nàng hoàn toàn nằm gọn trong hơi thở ấm áp có phần dồn dập của chàng. Nàng không nhìn thấy gì, chỉ có thể theo sự chỉ dẫn của chàng mà bước tới. Phía sau truyền đến tiếng bước chân, nàng nghe thấy Trâu Vân cách lớp áo choàng nói với mình:
“Điện hạ đừng sợ. Là Phật tử tới.”
Nàng biết là chàng tới. Chỉ trong thoáng chốc, nàng đã cảm nhận được mùi hương của chàng.
Sương Mai ngẩng đầu, tuy không thấy mặt nhưng có thể cảm nhận được ánh mắt trầm tĩnh của chàng xuyên qua lớp áo dày đang đặt trên người mình chưa từng rời đi.
Giống như trong vực thẳm vô tận, có người đã kéo nàng lại, không để nàng tiếp tục rơi xuống.
Nàng muốn vùng ra, nhưng lại bị chàng ghì chặt dưới lớp áo choàng, một bàn tay khóa chặt hai cổ tay nàng khiến nàng không thể động đậy, chỉ có thể nhắm mắt theo chân chàng.
Dọc đường, có những công tử say lờ đờ nhìn thấy cảnh tượng có người ôm giai nhân bước đi, không khỏi chậc lưỡi cảm thán, tò mò nhìn thêm vài lần.
Nam tử dáng người cao lớn thẳng tắp, vòng tay ôm một người không rõ dung mạo. Chỉ thấy theo mỗi bước đi, chiếc áo choàng phất phơ lộ ra thân hình mảnh mai, làn da trắng như tuyết, vòng eo thon nhỏ và làn môi đỏ mọng. Ai nhìn thấy cũng đều thèm khát, ánh mắt lộ vẻ ganh tị, than thở người này diễm phúc không cạn.
Sương Mai bước đi dưới lớp áo choàng thêm gần trăm bước. Lạc Tương vẫn ân cần dắt nàng từng bước lên cầu thang, tiến vào gian phòng. Qua khỏi ngưỡng cửa, hắn nhẹ nhàng đỡ nàng ngồi xuống chiếc sập gỗ.
Chiếc áo choàng trên đầu được gỡ ra. Sương Mai vừa ngẩng đầu đã đối diện với đôi mắt thanh lãnh ấy.
Nàng hất chiếc áo của chàng sang một bên, tức muốn hộc máu nói:
“Chỉ còn một chút nữa là ta đã có thể độc chết hắn!”
Tuy Lý Diệu khiến nàng vạn phần khiếp sợ, nhưng so với điều đó, khoái cảm báo thù rửa hận lại chiếm thế thượng phong. Chỉ cần một đòn cuối cùng, nàng đã có thể kết liễu hắn.
Vẻ mặt Lạc Tương lạnh lùng, ánh mắt lộ ra một tia nghiêm khắc, tựa như một tấm lưới dày đặc bao phủ lấy nàng:
“Ngày ấy ở Kỳ Thành, thí chủ đã hứa với ta, từ nay về sau không sát sinh, không làm việc ác. Chưa đầy nửa tháng, thí chủ đã lừa ta bỏ trốn, chẳng màng an nguy bản thân mà đến chốn này để giết người diệt khẩu.”
“Thí chủ có biết, ám sát sứ thần Đại Lương trong lãnh thổ Toa Xa đồng nghĩa với việc đẩy toàn bộ Toa Xa vào cảnh binh đao khói lửa? Vạn dân sẽ vì một mình thí chủ mà chịu khổ nhục hay không?”
Sương Mai thoáng ngẩn người.
Chắc chắn chàng đã nghĩ rằng Lý Diệu chỉ là một sứ thần Đại Lương bình thường.
Nàng không biết phải giải thích với chàng thế nào. Kiếp trước nàng bị Lý Diệu hại đến mức tan cửa nát nhà, cuối cùng một mũi tên xuyên tim, nỗi đau ấy đến tận bây giờ vẫn chưa tan biến, cứ quanh quẩn nơi lồng ngực.
Chàng làm sao thấu hiểu được nỗi khổ kiếp trước của nàng?
Vạn dân Toa Xa, hai quân giao chiến thì có can hệ gì đến nàng? Nàng chỉ muốn báo thù cho Tam ca và cho chính mình của kiếp trước.
Sương Mai quay mặt đi, cắn môi đáp:
“Ta muốn giết hắn, muốn nhổ cỏ tận gốc.”
Lạc Tương khẽ thở dài một tiếng:
“Dẫu thí chủ có độc chết được hắn thì đã sao? Quân Lương chiếm cứ Tây Vực có đến mấy vạn. Chẳng lẽ thí chủ muốn giết từng người một mới có thể hả giận hay sao?”
“Thí chủ có từng nghĩ, giết xong kẻ này, vẫn sẽ có kẻ thứ hai, thứ ba tìm đến?” Nàng cứ ngỡ chàng định khuyên mình buông bỏ sát niệm, nhưng chàng lại nói: “Thế gian xoay vần, kẻ ác vô tận, hạng người như vậy không đáng để thí chủ phải lấy thân mình ra mạo hiểm.”
Lời nói vân đạm phong khinh, lại nhẹ nhàng lướt qua tâm trí xao động của nàng, thổi bay nỗi bất an suốt cả đêm dài.
Chàng chỉ là không muốn nàng rơi vào tay giặc, không muốn nàng dấn thân vào nguy hiểm. Cho dù nàng đã có kế thoát thân, cho dù mưu kế của nàng có vạn phần chắc chắn.
Nhịp tim hỗn loạn của nàng dần bình phục trở lại.
Phải rồi, ngay khi trùng sinh trở về, nàng đã theo ký ức kiếp trước mà giết chết Lưu Khởi Chương – kẻ đã gièm pha trước mặt Lạc Tu Mĩ, muốn nàng dùng sắc dụ dỗ Phật tử. Kết quả là không có Lưu Khởi Chương thì lại có kẻ khác thay thế.
Nàng vẫn bị Lạc Tu Mĩ ép vào phật điện, bắt nàng lấy sắc thờ người.
Nếu đời này nàng vẫn chỉ là một quân cờ mặc người sai khiến, thì dẫu không có Lý Diệu, cũng sẽ có vị hoàng đế Đại Lương thứ hai quét ngang Tây Vực, nạp vương nữ Ô Tư là nàng vào cung.
Giữa dòng vận mệnh mịt mùng, thiên ý dường như đã sớm an bài, không cho phép nàng được xuống tay với Lý Diệu.
Hôm nay Phật tử đích thân tới, độc kế của nàng đành từ bỏ, chỉ có thể tạm thời đè nén hận thù, tùy cơ ứng biến để mưu tính chuyện sau này.
Sương Mai im lặng hồi lâu, bỗng nhiên mở to mắt nhìn kỹ Lạc Tương, kinh ngạc thốt lên:
“Huynh như thế nào lại…?”
“Khụ” Lạc Tương ho nhẹ một tiếng, quay người đi, nói: “Nơi này, vốn dĩ ta không nên tới.”
Lúc này Sương Mai mới sực nhớ ra, Phật tử sao có thể bước chân vào chốn phong nguyệt như Tiên Nhạc Các này.
Nàng có phần thẹn thùng, cúi thấp đầu, nhưng khóe mắt vẫn lén lút trộm nhìn nam tử tuấn mỹ phi phàm trước mặt. Chàng đã tháo bỏ khăn trùm, tóc búi gọn trong ngọc quan. Không còn mặc tăng bào hay áo cà sa, chàng khoác lên mình chiếc la bào màu khói xám thêu họa tiết cỏ cây. Những đường chỉ bạc nơi viền áo ẩn hiện, tỏa ra tia sáng thanh lãnh, xa cách.
Thoạt nhìn, chàng tựa như một nam tử thế tục tầm thường.
Nhìn vào ánh mắt ôn nhuận như ngọc của chàng, có một khoảnh khắc Sương Mai cảm thấy gương mặt mình hơi nóng lên, một ý niệm chợt lóe qua trong lòng:
Nếu như chàng vĩnh viễn giống như ngày hôm nay, chỉ là một nam tử bình thường thì tốt biết mấy.
Chỉ là, lòng chàng mang lý tưởng tế thế, vai gánh trọng trách Phật môn, là sự cứu rỗi và tín ngưỡng của hàng vạn con người. Chàng vốn không phải là lang quân chỉ thuộc về riêng mình nàng.
Sương Mai trước sau vẫn cúi đầu, Lạc Tương thấy nàng im lặng, ngỡ rằng ngữ khí của mình hơi nặng nề, liền thấp giọng nói:
“Vì sao thí chủ lại tới chốn này? Vương tự của ta, cho dù là quốc chủ Toa Xa cũng không thể tự tiện xông vào. Thí chủ chỉ cần ở lại trong chùa, người Lương chắc chắn sẽ không dám tới tìm thí chủ.”
Nàng đột nhiên ngước mắt, nhìn vào gương mặt bình thản của chàng mà hỏi:
“Phật tử đã từng nghĩ tới, có một ngày kia, thần Phật cũng không bảo hộ được Toa Xa, không bảo hộ được Tây Vực hay không?”
Kiếp trước, quân Bắc Hung cùng quân Lương hợp lực quét ngang Tây Vực, đối với những bộ tộc không phục tùng, chúng đã tàn sát cả thành trì, chôn sống hàng vạn quân sĩ. Đến lúc đó, Phật pháp chẳng thể cứu nổi bách tính.
“Cho nên, ta cần một khoản tiền.” Nàng thản nhiên nói.
Lạc Tương hơi trầm tư, sắc mặt ngưng trọng, ánh mắt nhìn nàng có vài phần phức tạp, khó hiểu hỏi:
“Thí chủ thiếu tiền sao?”
Vị Phật tử hưởng muôn vàn sự cung phụng của tín đồ như chàng, làm sao thấu hiểu được nỗi khốn khó của nhân gian. Sương Mai lắc đầu nói:
“Ta không muốn mãi dựa dẫm vào huynh, ăn nhờ ở đậu tại vương tự. Ta muốn có thương đội của riêng mình, có quân đội của chính mình. Trâu Vân cùng tinh binh của Tam ca cũng cần giáp trụ, tuấn mã…”
Nàng do dự hồi lâu, rốt cuộc cũng đem chuyện mình lợi dụng vũ cơ Tiên Nhạc Các để buôn bán trà diệp nói ra. Duy chỉ có một điều nàng không nói, đó là việc nàng cần tinh binh lương tướng, cốt là để một ngày kia trở về Ô Tư báo thù.
Chẳng cần phải dò xét tâm tư, nàng cũng thừa biết, con người chàng vốn dĩ sẽ không bao giờ dung thứ cho sự ngang ngược này của mình.
Đúng lúc này, cánh cửa phòng đang khép chặt bị một người đá văng:
“Điệu múa này của Vương nữ, ở Tiên Nhạc Các của ta đáng giá nghìn vàng.”
Lệ Anh nghênh ngang chống ngọc trượng bước vào, cười nói:
“Hóa ra hai vị trốn ở nơi này. Giờ lành đã đến, khi nào Vương nữ mới dời bước ra mở màn khiêu vũ? Khách quý đều đang sốt ruột chờ đợi rồi.”
Lạc Tương phất bào đứng dậy, nhạt giọng đáp:
“Nàng sẽ không múa.”
Lệ Anh khẽ nhếch môi, cố ý lắc đầu nói:
“Ai, Phật tử nói vậy là sai rồi. Vương nữ đã giao dịch với Tiên Nhạc Các của ta, ước định đã thành, sao có thể đổi ý?” Hắn nhướng mày nhìn về phía Sương Mai: “Sương Mai muội muội, muội nói xem có phải không?”
Sương Mai do dự không quyết. Khoản tiền nghìn vàng kia là thứ nàng khát khao, nhưng biến cố vừa rồi vẫn còn ám ảnh khôn nguôi. Nàng sợ Lý Diệu vẫn còn quanh quẩn đâu đây. Nếu nàng ra múa giữa tầm mắt của muôn người, chắc chắn sẽ không thoát khỏi đôi mắt chim ưng của hắn.
Trong lúc lưỡng lự, nàng toan bước đi thì thấy Lạc Tương sải bước tới, từ trong tay áo lấy ra một vật giao cho Lệ Anh:
“Nàng chỉ múa cho một mình ta xem thôi.”
Sương Mai thấy Lệ Anh mân mê một khối ngọc thạch trắng tinh không tì vết, dưới ánh đèn soi chiếu không hề có một chút tạp sắc, hắn thở dài:
“Phật tử ra tay thật khiến người ta kinh ngạc. Khối Tuyết Ngọc vô giá này, e là đổi cả Tiên Nhạc Các cùng dàn vũ cơ cũng còn dư dả.”
“Ngài mới là khách quý, đại khách quý! Sương Mai muội muội, từ nay về sau muội có thể mượn vũ cơ ở khắp các chi nhánh Tiên Nhạc Các tại Tây Vực để bán loại trà độc nhất vô nhị của mình. Tỉ lệ chia hoa hồng vẫn giữ nguyên như cũ, ta tuyệt đối không để muội chịu thiệt.” Nói đoạn, Lệ Anh mãn nguyện hân hoan rời đi.
Sương Mai mân mê một lọn tóc dài trước ngực, bĩu môi nhỏ giọng nói:
“Nói đi cũng phải nói lại, Lệ Anh thật biết trục lợi, tự dưng lại có được một khối bảo ngọc của huynh.” Nàng lại tiếp: “Nếu ta đem khối ngọc thạch này trực tiếp đi bán, giá trị của nó không chỉ dừng lại ở nghìn vàng đâu.”
Lạc Tương nhìn dáng vẻ tức tối của nàng, trong lòng có vài phần buồn cười, nhẹ giọng nói:
“Cũng chưa chắc đã quý trọng đến thế.”
“Nếu không quý trọng, sao Lệ Anh lại coi như báu vật? Khối ngọc thạch đó rốt cuộc có lai lịch thế nào?”
“Chẳng qua là lễ vật của Cao Xương tiên vương tặng ta nhiều năm trước.”
“Cao Xương quốc?” Sương Mai trầm ngâm. Người trong lòng của Lệ Anh hình như chính là quận chúa ở Cao Xương quốc.
Lạc Tương thấy nàng suy tư, liền nhạt giọng:
“Cũng chỉ là một khối ngọc vô dụng. Hắn đã hỏi xin ta nhiều năm, nay tặng cho hắn cũng chẳng sao.”
Trước kia, chàng chưa từng có ý định đem khối Tuyết Ngọc trên kinh luân tặng cho Lệ Anh vương tử, dẫu biết hắn thật lòng yêu thích và khẩn cầu chân thành. Nhưng hôm nay, khi nhìn thấy bức họa đồ vẽ hình nàng như một bức thiệp mời, biết nàng bị dụ dỗ tới Tiên Nhạc Các khiêu vũ, trong lồng ngực chàng bỗng chốc dâng lên sự khó chịu.
Sau cùng, dẫu biết rõ là cạm bẫy, chàng vẫn phá lệ đem Tuyết Ngọc tới mà chẳng chút chần chừ. Chàng đã từng tận mắt thấy vũ điệu của nàng tại vương đình Ô Tư, cũng hiểu vì sao thiên hạ lại truyền tụng đó là vẻ đẹp kinh diễm, lay động cả Tây Vực. Chẳng rõ nguồn cơn, chàng chỉ biết mình không cam lòng để bất kỳ ai khác được chiêm ngưỡng dáng vẻ nàng khiêu vũ thêm một lần nào nữa.
Lạc Tương quay đầu, nhìn thấy ánh mắt chân thành của nàng cùng khóe môi hơi nhếch lên, sự u uất trong lòng bỗng chốc tan thành mây khói.
“Cộc cộc”
Tiếng gõ cửa vang lên, Trâu Vân đứng ngoài nói vọng vào:
“Điện hạ, Phật tử, sứ thần Đại Lương kia đã đuổi tới, đang tiến hành lục soát từng phòng.”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Lệ Anh nghiêng mình nằm trên sập gụ nơi lầu cao, dưới thân trải một tấm da tuyết lang trắng muốt. Hắn cầm khối Tuyết Ngọc, dưới ánh nến sáng rực lặp lại việc ngắm nghía, trong mắt tràn đầy tình si cùng ý cười:
“Ta chẳng qua chỉ đánh cược một ván, không ngờ lại đạt được mà chẳng tốn chút công sức. Phật tử đối với vị hôn thê này của ta, quả là tình thâm nghĩa trọng.”
“Cũng chẳng trách được, người ta nói nàng chính là kiếp nạn của Phật tử.”
Dứt lời, gương mặt bất cần đời của hắn lộ vẻ trân trọng, dặn dò tâm phúc bên cạnh:
“Gói ghém cho kỹ, trong ba tầng ngoài ba tầng, đều phải dùng loại tơ lụa mềm mại nhất. Ngươi đích thân đi một chuyến đến Cao Xương, giao tận tay cho Nguyệt Nguyệt.”
“Đây là di vật của mẫu thân nàng ấy, nàng đã tìm kiếm suốt nhiều năm qua.”
Tâm phúc hiểu rõ vật này tầm quan trọng không nhỏ, cẩn trọng tiếp nhận, chuẩn bị phái thân quân hộ tống tới Cao Xương. Một danh thân vệ khác từ cửa tiến tới bẩm báo:
“Khởi bẩm Điện hạ, có kẻ đang nháo sự trong các, hình như là vị sứ thần Đại Lương kia.”
Lệ Anh bật dậy, đôi giày lụa đạp lên tấm da tuyết lang để lại một vết chân nông.
“Thật sự coi Toa Xa ta không có người sao? Người Lương các ngươi muốn đến là đến, muốn đi là đi, tự ý làm càn trên lãnh thổ Toa Xa ta chắc?” Hắn hừ lạnh một tiếng, rút đoản đao từ đai lưng vàng ra, nhíu mày ra lệnh: “Triệu tập thân binh, đuổi kẻ đó ra ngoài cho ta.”
Thân vệ lau mồ hôi, e dè nói:
“Thế lực của người Lương ở Tây Vực dạo gần đây bành trướng rất nhanh, ngay cả vương đô Ô Tư cũng phải nể trọng họ vài phần. Nếu chúng ta đối đầu trực diện với họ lúc này, e rằng lợi bất cập hại, liệu có thể rút lui êm đẹp hay không?”
Lệ Anh liếc xéo hắn một cái:
“Hôm nay Phật tử đang ở trong các của ta, nếu hắn có sơ suất gì, phụ vương ta hỏi tội, ai gánh vác nổi?”
Thân vệ suy tính thiệt hơn, chỉ đành tuân mệnh.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Lý Diệu mang theo mấy tên thân vệ vừa đi vừa thám thính, đã đảo qua tửu lâu tầng một của Tiên Nhạc Các mấy lượt, nhưng mãi vẫn không thấy người cần tìm. Ánh mắt hắn hướng lên tầng trên.
“Lầu hai này vốn là nơi vui thú.” Một tên thân vệ thấp giọng nhắc khéo.
Chủ tử vốn không thường lui tới chốn này, tất nhiên không biết rằng một khi khách nhân chọn trúng Hồ cơ, sẽ được dẫn lên lầu hai để mây mưa.
“Tiếp tục lục soát.” Lý Diệu ra lệnh.
Đám thân vệ đưa mắt nhìn nhau, việc quấy rầy nhã hứng của người khác thế này e là sẽ gây ra náo loạn không nhỏ. Hành tung của chủ tử vốn phải giữ bí mật, đáng lẽ nên tránh gây chú ý mới phải.
Mọi người đang định mở lời khuyên can, chợt thấy Lý Diệu đột ngột bám chặt lấy trụ hành lang, toàn thân run rẩy, bên thái dương lấm tấm những giọt mồ hôi lạnh.
“Trong rượu này có bỏ Ngũ Thạch Tán.” Lý Diệu nhắm nghiền mắt, cố nén cơn nóng rực trong lồng ngực.
Phụ hoàng tuổi tác đã cao, đang độ tri thiên mệnh, luôn mưu cầu trường sinh. Hắn từng thấy đạo sĩ ngoại bang vào cung luyện chế loại dược tán này, nên ngửi qua liền không thể nhầm lẫn. May mà hắn uống rượu không nhiều nên không đến mức đột tử ngay lập tức, nhưng nếu không kịp thời “phát tán” tản nhiệt thì sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
“Đây đúng là hắc điếm đê tiện vô sỉ!” Thân vệ phẫn nộ, dìu hắn vào một gian phòng trống trên lầu hai.
“Chủ tử, chúng ta có gần nghìn quân đóng ngoài thành, lần này chỉ cần tránh được người của Đại hoàng tử, san bằng Toa Xa cũng chỉ cần một lệnh của ngài.” Thân vệ ấm ức đấm mạnh vào cột trụ, mạt gỗ vỡ nát rơi đầy đất.
“Không sao, một nước Toa Xa này Đại Lương nhất định phải có được, ta đã có chủ trương khác…” Đây là lần đầu Lý Diệu dùng dược, khí huyết dâng trào, toàn thân nóng nảy khó nhịn, nhưng trong cơn choáng váng vẫn còn sót lại một tia tỉnh táo.
Hắn không thể chết ở nơi này.
Hắn nhớ mang máng khi phụ hoàng phát tán cần phải thoát y để dễ ra mồ hôi tản nhiệt. Hắn liền cởi bỏ lớp bào sam lăng la, chỉ mặc trung y rồi dầm mình vào làn nước lạnh.
Đám thân vệ cũng từng nghe danh Ngũ Thạch Tán, biết rằng hành tán cần tắm nước lạnh và uống rượu nóng để phát tiết nhiệt khí ra ngoài. Một tên trong số đó bắt một nàng Hồ cơ bên ngoài đưa vào phòng để phụng dưỡng.
Hồ cơ bước vào căn phòng kín, chỉ thấy cửa sổ chạm trổ mở rộng, ánh trăng nhạt nhòa phác họa nên đường nét tráng kiện của nam tử, dưới làn nước lạnh lộ ra đôi cánh tay rắn chắc ướt đẫm.
Nàng vừa mừng vừa sợ, tiến lên thay y phục sũng nước cho hắn, lau chùi cơ thể đang đầm đìa mồ hôi. Lớp áo mỏng màu trắng ngà xõa trên mặt sàn, phồng lên theo gió.
Nam tử thở dốc nặng nề, hơi thở nóng rực, đôi mắt nửa khép hé mở nhìn nàng. Tâm tư nàng lay động, dựa sát vào hắn, thấp giọng nói:
“Công tử, đêm đã khuya rồi.”
Lý Diệu nheo mắt. Lại vẫn là nàng Hồ cơ mắt biếc mà hắn đã nhận nhầm, đôi tay thon dài khẽ kéo lấy góc áo hắn, gương mặt ửng hồng đầy e ấp mà quen thuộc. Có lẽ nàng ta đã quá quen với dáng vẻ của khách nhân sau khi dùng tán.
Lý Diệu đưa ngón tay nâng cằm nàng ta lên. Đôi mắt hồ li xanh như nước hồ, sóng mắt lưu chuyển trong bóng đêm, bảy phần diễn kịch, ba phần tình ý.
Đôi mắt của người ấy, nhìn qua thì đen láy, nhưng dưới ánh đèn cũng sẽ ánh lên sắc xanh thẳm như vậy. Đôi mắt ấy từng đẫm lệ nhìn hắn, lạnh lùng nói: “Thần thiếp là thần thiếp của một mình Bệ hạ, nhưng Bệ hạ lại chẳng phải là Bệ hạ của riêng mình thần thiếp.”
Lý Diệu buông tay, đứng dậy tiếp tục trầm mình vào nước lạnh. Hồ cơ nhìn nam tử vừa thu hồi cánh tay khỏi kẽ tay mình với vẻ thất vọng. Nàng chớp mắt, đôi đồng tử xanh biếc lộ vẻ kinh ngạc. Vị công tử người Hán phong lưu tuấn nhã này rõ ràng đã phát tán, tình ý khó kìm, vì sao lại không cần nàng?
Thấy hắn bước đi khó nhọc nhưng vẫn kiên quyết rời đi, Hồ cơ vội vàng nói:
“Công tử đã dùng tán của nô, dược tính so với loại thường còn mạnh hơn, hôm nay nô đặc biệt tới đây để hầu hạ ngài.”
“Tán của ngươi?” Nam tử kia bỗng quay đầu, đôi mày rậm nhíu chặt: “Dược tán này là ngươi hạ vào rượu sao?”
Hắn đột ngột xoay người, bàn tay như gọng kìm bóp chặt lấy cổ nàng ta. Chút dịu dàng trêu ghẹo ban nãy tan biến sạch sành sanh, chỉ còn lại sát khí lạnh thấu xương. Nàng ta sợ đến hồn siêu phách lạc, hơi thở đứt quãng, đành phải run rẩy khai nhận:
“Không phải nô, có người… có người hỏi xin nô loại dược tán này.”
“Là ai?” Sức lực của hắn càng lúc càng mạnh, hơi thở nàng ta yếu dần, thều thào đáp:
“Một vũ cơ mới tới. Chính là… kẻ đã chuốc rượu ngài.”
Lực đạo trên cổ buông lỏng. Nàng Hồ cơ kinh hãi tột độ, nhân cơ hội bò lăn bò càng chạy thoát thân.
Bóng đêm đặc quánh, hơi nước mịt mờ. Toàn thân nam tử lạnh lẽo ướt đẫm, bước chân đi tới đâu để lại vệt nước tới đó, nhưng vẫn không giải được cơn nóng rực trong lòng.
Quả nhiên nàng đang ở đây. Không phải hắn ảo tưởng, cũng chẳng phải ảo giác.
Người chuốc rượu là nàng, hạ độc cũng là nàng.
Lý Diệu hiểu ra, đôi mắt thâm trầm bị ánh đèn cô liêu hắt lên những tia lửa, tơ máu đỏ tươi nổi lên. Hắn rút đao sải bước ra ngoài, lệnh cho thân vệ ngoài cửa:
“Lục soát từng phòng cho ta.”
Tiên Nhạc Các vốn không quá lớn, những cánh cửa bị đạp tung từng phiến một. Những cặp nam nữ đang mây mưa cùng nhau đều bị đuổi ra hành lang, dưới ánh đao sáng quắc, từng người một bị tra hỏi.
“Chủ tử, tìm thấy một gian mật thất, cửa phòng đóng chặt, mãi không mở được.”
Lý Diệu rảo bước tới, một chân đá văng cửa phòng.
Chuỗi rèm trân châu đung đưa không dứt, gió lùa vào phòng làm tung bay những lớp màn lụa buông rủ. Lý Diệu dùng vỏ đao gạt rèm châu, từng bước tiến vào.
Thấp thoáng sau lớp lụa mỏng lay động, hắn nhìn thấy bóng dáng mảnh mai của một nữ tử đang nằm gọn trong lòng một hòa thượng.
Tác giả có lời muốn nói:
Lệ Anh: *Cười đắc ý* Ta chính là kẻ gian thương ăn tiền chênh lệch mát tay nhất Tây Vực này!
Lý Diệu: *Nghiến răng* ĐIÊN MẤT THÔI, TA CẦN ĐƯỢC PHÁT TIẾT!!! PHÁT TIẾTTTTTT
![Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 41](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)