Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 40
SKSLTGCPT

[SKSLTGCPT] – Chương 40

Tác giả: Dư Hà Thích

4306 từ · 20 phút đọc

Sau Khi Sống Lại, Ta Gả Cho Phật Tử: [SKSLTGCPT] – Chương 40

Kiếp trước, lần đầu tiên Lạc Sương Mai nhìn thấy Vương tử Toa Xa – Lệ Anh, là tại cuộc vây săn ở Trường An.

Sau khi Lý Diệu dẫn quân bình định Tây Vực, các nước Ô Tư, Toa Xa, Cao Xương, Sơ Lặc đều buộc phải gửi vương tử vào triều làm con tin để minh chứng cho lòng trung thành sắt son với đại triều Đại Lương. Con tin mà nước Toa Xa dâng lên chính là Vương tử Lệ Anh.

Năm ấy thiên hạ thái bình, thiên tử duyệt binh, tuần du vùng đồng cỏ ngoại kinh thành để cử hành lễ Thu Tiễn. Mục đích là mượn dịp sứ thần các nước Tây Vực vào yết kiến, dùng thế trận săn bắn để huấn luyện quân sĩ, phô trương quốc uy, răn đe ngoại địch chớ quên việc binh đao.

Tiếng trống Hạt dồn dập, tiếng vó ngựa rầm rập.

Thiên tử xuất hành, khí thế ngút trời. Cuộc săn đã được trù bị nhiều tháng, tuấn mã và chó săn tinh nhuệ nhất, cung tốt đao sắc đều đã sẵn sàng. Lý Diệu thân cưỡi hãn huyết bảo mã bờm hồng do Đại Uyên tiến cống, tay cầm bảo cung ngự dụng, mũi tên khảm vàng do ngự tiền thị vệ nâng bên cạnh, ngự giá ra khỏi thành đi săn.

Quốc sư Không Kiếp cưỡi ngựa song hành cùng thiên tử, chỉ lùi lại sau xa giá nửa đầu ngựa, phía sau dẫn theo mấy ngàn cấm quân giáp trụ chỉnh tề hộ giá. Quân sĩ dàn trận khắp bãi săn rộng hơn hai trăm dặm. Từ việc dựng trại, đặt trạm gác, bố trí vòng vây đến săn bắt đều vô cùng phép tắc. Đoàn người tùy tùng lên đến hàng vạn, từ tông thất quý tộc, văn võ bá quan đến Hoàng hậu phi tần đều theo sau long giá, cờ xí rợp trời, khí thế ngàn mây.

Xu phi Lạc Sương Mai vốn sinh ra ở Tây Vực, cung mã tinh thông. Nàng cưỡi trên con tuấn mã bờm hồng cùng giống với đế vương, y phục bay phần phật, dáng vẻ uyển chuyển nhẹ nhàng. Một bộ hồ phục màu thạch lựu rực rỡ phối cùng quần dài, mái tóc búi cao quý phái, cố định bằng một chiếc kim bộ diêu vàng rực rỡ thu hút mọi ánh nhìn.

Rực rỡ như thiên hà, diễm lệ tựa rừng đào khoe sắc.

Giai nhân vung roi vàng mở đường, nơi nàng đi qua như chim yến lướt sóng, như rồng lượn mây xanh, thu trọn nhãn quang của cả trường săn. Đám sứ thần đứng bên xem đến ngây dại, không ngừng vẫy tay reo hò. Ngồi trong lều bạt, các phi tần y phục lộng lẫy, đầu đầy châu ngọc, lúc này lại nghiến răng căm phẫn.

“Con hồ ly tinh vùng man di đó chỉ giỏi tìm cách câu dẫn bệ hạ.”

“Bệ hạ mới chỉ bắn một mũi tên, ả dựa vào cái gì mà dám bắn tới ba mũi?”

“Nực cười, ả chẳng qua chỉ là một phi tử, sao có thể cưỡi ngựa cùng màu với ngự giá của bệ hạ?”

Hoàng hậu ngồi chính giữa nhấp một ngụm trà, nhàn nhạt liếc mắt một vòng rồi nói:

“Ngươi cũng mặc một thân đỏ, ả cũng một thân đỏ, cớ sao bệ hạ chưa từng liếc mắt nhìn ngươi lấy một cái?”

“Sinh nhật Xu phi hôm trước, bệ hạ ban cho hãn huyết bảo mã của nước Đại Uyên, nàng ta thuần phục ngay tại chỗ để làm tọa kỵ. Các ngươi kẻ thì không biết thuần dưỡng, kẻ thì thuật cưỡi ngựa kém cỏi, hôm nay ở đây đố kỵ thì có ích gì?”

Chúng phi tự biết xấu hổ, tưởng rằng Hoàng hậu đang nói đỡ cho Xu phi nên vội vàng nịnh nọt nàng mẫu nghi thiên hạ, rộng lượng bao dung. Hoàng hậu cúi đầu uống trà, cười mà không nói. Nàng nheo mắt nhìn về phía bóng hồng rực rỡ trong rừng sâu, đôi môi đỏ tươi khẽ nhếch lên một nụ cười buốt lạnh.

Trong rừng cây, Lạc Sương Mai khó được lúc ra cung cưỡi ngựa, tâm tình phấn chấn. Cảm giác như được trở về thời thơ ấu ở Ô Tư, dưới chân Thiên Sơn trời cao mây nhạt. Trên thảo nguyên xanh biếc như ngọc, nàng cùng phụ vương và Tam ca cưỡi Tuyết Vân Câu rong ruổi săn bắn. Đang lúc hoài niệm, một con dã thú lông xám trắng bỗng lao ra từ bụi rậm.

“Có sói!” Đám tùy tùng hớn hở reo lên.

“Không phải sói, là linh miêu Xali.” Sương Mai nhận ra ngay lập tức, đây là loài linh miêu quý hiếm nàng từng thấy ở Tây Vực, kích thước ngang ngửa loài sói nhưng hung dữ khó tìm hơn nhiều. Không ngờ ở Trung Nguyên cũng có, đúng là niềm vui bất ngờ. Dùng da linh miêu làm áo khoác vừa ấm lại vừa đẹp.

Sương Mai thúc ngựa truy đuổi vào rừng sâu, đám hầu cận cũng phóng ngựa theo sát. Linh miêu Xali giảo quyệt hơn sói, rất giỏi ngụy trang. Dù tài cung ngựa của Sương Mai cực tinh nhuệ nhưng liên tiếp mấy mũi tên đều bắn hụt. Nàng không cam lòng, càng đuổi càng sâu vào rừng. Thuật cưỡi ngựa của nàng quá nhanh, khiến đám hầu cận đi theo bảo vệ không lâu sau đã bị bỏ xa. Không gian chỉ còn lại tiếng vó ngựa của một mình nàng vang vọng giữa những tầng cây.

“Vèo”

Một mũi tên lén lút từ phía sau bắn tới. Đến khi nàng xoay người phát giác thì đã vô phương cứu vãn. Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, không biết một con đại bàng từ đâu lao ra, đôi cánh mạnh mẽ đập mạnh làm mũi tên chệch hướng, cắm phập vào chiến mã dưới thân nàng.

Sương Mai ngã ngựa, chiếc kim bộ diêu rơi xuống đất gãy làm đôi. Nàng ngước đầu nhìn lên, con đại bàng cứu mạng mình toàn thân đen tuyền, được huấn luyện cực tốt, nó lượn một vòng trên đầu nàng rồi bay về đậu trên cánh tay bọc giáp của chủ nhân ở phía xa.

Chủ nhân con đại bàng thong thả cưỡi ngựa tiến lại, đai lưng vàng nạm đầy trân bảo. Hắn hơi cúi mình hành lễ ngay trên lưng ngựa, dùng tiếng Ô Tư nói với nàng:

“Nương nương kinh động rồi.”

Lần đầu Sương Mai gặp Vương tử Toa Xa – Lệ Anh là khi hắn tung ưng cứu mạng nàng. Ngay sau đó, tiếng vó ngựa rầm rập vang lên làm chim chóc kinh hồn bạt vía bay tán loạn. Lý Diệu dẫn theo thân vệ quân lao tới với sắc mặt âm trầm, trong mắt thoáng qua một tia hoảng loạn hiếm thấy. Hắn ghì cương, nhảy xuống ngựa ôm chầm lấy nàng, lo lắng kiểm tra thương thế: “Nàng có bị thương không?”

Sương Mai hoàn hồn, nhào vào lòng hắn khóc nức nở: “Bệ hạ, có kẻ muốn mưu hại thiếp.”

Lý Diệu thở dài, không ngừng vỗ về nàng. Sương Mai nép trong ngực hắn, liếc thấy từ phía bên kia, một bóng hình cao lớn hiên ngang bước tới. Quốc sư đang áp giải một tên cấm quân đến trước mặt Hoàng đế. Tên đó vốn là thân vệ của Lý Diệu, lúc này toàn thân run rẩy, quỳ rạp xuống đất dập đầu liên hồi: “Bệ hạ tha mạng, thuộc hạ không biết Xu phi nương nương ở đây, thực sự là vô ý mạo phạm!”

Lý Diệu không buồn liếc mắt, khẽ phất tay. Nội thị phía sau hiểu ý, hô lớn: “Kéo xuống, ban chết.”

“Khoan đã.” Quốc sư lên tiếng cắt ngang đầy lạnh lùng.

Ngài vung cánh tay rắn chắc, ném con linh miêu Xali mà nàng đuổi theo khi nãy xuống trước mặt mọi người, đôi mắt thâm trầm báo cáo: “Thú này chỉ có ở Thiên Sơn Tây Vực, xuất hiện vô cớ ở ngoại thành kinh đô là điều khả nghi, xin bệ hạ chuẩn tấu cho điều tra rõ.”

Lý Diệu khựng lại, nhàn nhạt liếc qua rồi buông một chữ: “Chuẩn.”

Sương Mai không khỏi ngước nhìn. Quốc sư đại nhân cũng từng đến Tây Vực, cũng nhận ra linh miêu Xali sao? Lý Diệu trấn an nàng thêm vài câu rồi xoay người đi tiếp kiến sứ thần. Trước khi hộ giá rời đi, Quốc sư lặng lẽ đưa con linh miêu xám trắng đó cho người hầu của nàng. Dường như ngài biết nàng thích bộ lông của nó, nên khi ra tay săn giết đã không để lại một vết xước trên lớp da.

Tiếng ưng kêu xé lòng trên cao, nàng lại nhìn về phía Lệ Anh đang quỳ lạy Lý Diệu cùng mọi người. Sương Mai vốn ân oán rạch ròi, nàng đã cầu xin Lý Diệu ban thưởng cho hắn. Sau đó, Lý Diệu cũng khá coi trọng vị vương tử ngoại quốc phong độ này, cho phép hắn thường xuyên lưu lại bên mình.

Nhưng chưa đầy nửa năm sau, biến cố bất ngờ xảy ra. Lý Diệu bị ám sát khi đi vi hành, Lệ Anh bị khép tội hành thích vua và bị ban hình phạt ngũ mã phanh thây. Lúc đó nàng mới biết, người trong lòng của Lệ Anh đã chết dưới loạn tiễn khi Lý Diệu chinh phạt Tây Vực.

Hắn hận Lý Diệu thấu xương, không màng lời ngăn cản của phụ vương, chấp nhận vào Đại Lương làm con tin chỉ để lợi dụng nàng nhằm tiếp cận và ám sát Lý Diệu. Lần cuối cùng nàng gặp Lệ Anh kiếp trước là ở một hầm ngục u tối không thấy ánh mặt trời.

Ánh đèn dầu leo lắt, không gian ẩm thấp hôi hám. Nam nhân không còn mặc hoa phục, chỉ có bộ y phục đỏ thẫm đẫm máu, chi chít vết thương do đủ loại cực hình. Mặt hắn đã không còn chút máu, hơi tàn lực kiệt nhưng khi thấy nàng đùng đùng nổi giận đi tới, gương mặt tiều tụy ấy lại nở một nụ cười:

“Năm xưa ở Tây Vực, nương nương còn gọi ta một tiếng Lệ Anh ca ca.”

Cơn giận của nàng không thể nguôi ngoai, nàng lạnh giọng chất vấn: “Ta tin tưởng ngươi như vậy, ngươi dám lợi dụng ta để mưu hại bệ hạ. Con linh miêu đó là do ngươi thả? Mũi tên đó cũng do ngươi sắp đặt? Mưu kế của ngươi thật độc địa…”

“Ta chẳng qua chỉ là một con tin, lấy đâu ra năng lực sai khiến thân vệ của Hoàng đế?” Hắn cong môi, liếm đi vệt máu khô nơi khóe miệng, nhướng mày nhìn nàng: “Nương nương không biết đấy thôi, trong cái cung cấm này, kẻ muốn giết nương nương nhiều vô số kể.”

Thấy nàng ngẩn người, bộ diêu trên tóc khẽ lay động, Lệ Anh ngửa đầu cười nhạo: “Vị phi tử này với kẻ làm con tin như ta, thực ra cũng chẳng khác gì nhau.”

Mãi đến đêm tuyết định mệnh khi nàng tự tận, nàng mới hiểu thấu lời nói ngày đó của hắn. Nàng tuy là sủng phi, nhưng thực chất cũng giống như hắn, đều là tù nhân trong lồng son gác tía này.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Hiện tại, tại vương tự Toa Xa. Lá chuối tây xanh mướt lay động theo gió.

Kiếp này, Lạc Sương Mai lặng lẽ nhìn thiếu niên phong lưu trước mắt, cảm xúc đan xen ngổn ngang. Nàng mãi không quên được ánh mắt trống rỗng chợt lóe sáng như tàn lửa rực cháy trên người nàng trước khi chết của hắn. Vị vương tử cao ngạo ngày nào giờ đây khẽ cười xì một tiếng, thấp giọng nói:

“Nương nương cho ta một đao thống khoái, ta sẽ nói cho người một bí mật…”

Sương Mai biết, người Hồ ở Tây Vực tin vào luân hồi, luôn mong kiếp sau có được thân thể vẹn toàn. Lệ Anh không muốn chịu hình phạt ngũ mã phanh thây, hắn muốn giữ được toàn thây để kiếp sau có thể tương phùng với người thương đã khuất của mình.

Nàng nhắm mắt lại. Nghĩ đến lúc nhỏ hai nước giao hảo, nàng và hắn cũng có chút tình nghĩa, rốt cuộc nàng vẫn mủi lòng. Nàng dứt khoát rút đoản đao rạch ngang cổ hắn, giúp hắn thoát khỏi nỗi đau xác thân bị phân thây.

“Tạ… cảm tạ nương nương.” Thiếu niên như trút được gánh nặng, ánh mắt lộ vẻ cảm kích. Trước khi tắt thở, hắn ghé sát tai nàng thì thầm: “Nương nương có biết… ngày vây săn đó, chuyện người bị tập kích… Bệ hạ thực chất đã sớm biết hay không…”

Lúc bấy giờ Lạc Sương Mai nửa tin nửa ngờ. Nhưng giờ nghĩ lại những hành động sau đó của Lý Diệu và mũi tên tuyệt tình cuối cùng kia, nàng tin chắc rằng Lệ Anh lúc lâm chung không hề lừa dối mình. Đời này, nàng tuyệt đối không để Lý Diệu lừa bịp thêm lần nữa.

Trước mặt nàng, vị vương tử cẩm y ngọc thực thấy nàng đứng thẫn thờ hồi lâu liền khẽ ho vài tiếng, mở lời:

“Hôm trước vương nữ đại giá quang lâm Tiên Nhạc Các của ta bàn chuyện làm ăn, mấy ngày qua lại không thấy lộ diện. Thành Toa Xa gần đây xảy ra nhiều vụ nữ tử mất tích, trong lòng ta thực sự lo lắng, hôm nay mạo muội quấy rầy, chỉ muốn biết vương nữ có bình an vô sự hay không.”

Sương Mai hơi ngẩn ra. Nàng không ngờ Lệ Anh chính là ông chủ đứng sau Tiên Nhạc Các khét tiếng Tây Vực này. Thảo nào kiếp trước sau khi hắn vào triều làm con tin, Tiên Nhạc Các cũng dần lụi bại, rồi biến mất hẳn sau cái chết của hắn.

“Ta rất khỏe.” Nàng đáp: “Lệ Anh vương tử đại giá quang lâm, chắc không chỉ để hỏi thăm sức khỏe thôi chứ?”

Lệ Anh thấy nàng nhận ra mình, cúi đầu khẽ cười: “Hóa ra nàng vẫn còn nhớ rõ ta.”

Sương Mai liếc nhìn bộ y phục nhung lụa xa hoa của hắn, mỉa mai: “Lệ Anh vương tử thân mang vạn viên ngọc quý, Tây Vực này ai mà không biết.” Kiểu phô trương phú quý này, không chỉ ở Tây Vực mà dù có ở Đại Lương cũng là độc nhất vô nhị.

Lệ Anh nghe ra ý châm chọc nhưng không giận, lắc đầu cười: “Vương nữ đã nhớ rõ bổn vương tử, vậy mà tới lãnh thổ Toa Xa lại chẳng thèm tìm ta hội ngộ. Thật uổng công chúng ta có tình nghĩa thanh mai trúc mã.”

Sương Mai nhíu mày. Thanh mai trúc mã cái nỗi gì, chẳng qua là hai nước bang giao nên từng gặp nhau một lần trong quốc yến. Nếu không phải có ký ức kiếp trước, nàng vốn chẳng nhớ nổi có kẻ này trên đời.

Lệ Anh chẳng hề khách sáo, dùng trượng ngọc gạt bỏ lá khô trên ghế đá rồi thong thả ngồi xuống, cười nhìn nàng:

“Thật là có duyên nợ. Không biết vương nữ điện hạ muốn đến Tiên Nhạc Các tổ chức thương đội nữ tử… có phải là đang thiếu tiền không?”

Sương Mai không ngờ hôm đó đã bị hắn nhìn thấu thân phận, nàng bực bội đảo mắt, im lặng xem như ngầm thừa nhận.

“Vậy ta và nàng làm một giao dịch nhé.” Lệ Anh nhìn nàng đầy ẩn ý: “Ta chẳng có gì ngoài tiền.”

“Giao dịch gì?”

“Ta chỉ cần vương nữ tới Tiên Nhạc Các múa một điệu múa Ô Tư. Dù sao nàng cũng định múa cho đám vũ cơ của ta xem mà. Nàng có thể che mặt, tiền thu được đêm đó một nửa thuộc về vương nữ, thấy thế nào?”

Vào cửa Tiên Nhạc Các ít nhất phải mất mười kim, chưa kể đám hào khách vung tiền như nước. Một đêm mà được một nửa, ít nhất cũng có vài ngàn kim, đủ để nàng khởi động thương đội và buôn bán trà mã. Giao dịch này thực sự khiến nàng xiêu lòng. Sương Mai tính toán một hồi, hồ nghi nhìn Lệ Anh: “Ngài làm ăn lỗ vốn vậy sao?”

“Ta không lỗ.” Lệ Anh mân mê trượng ngọc, nhướng mày: “Bởi vì ta cá là sẽ có người vì vương nữ mà vung tiền như rác.”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Hôm sau, tại Phật đường tĩnh mịch.

Phật tử đang viết kinh, chỉ có Nguyên Nhân hầu hạ bên cạnh. Trên bàn là lá cờ kinh bằng lụa do Quốc vương Toa Xa gửi tới cầu mưa thuận gió hòa. Nguyên Nhân vừa mài mực vừa lầm bẩm:

“Vị Lệ Anh vương tử đó năm nào cũng đến chùa đòi lấy viên Tuyết Ngọc trên chuyển kinh luân. Đó là thánh vật nước Cao Xương tặng Phật tử, sao có thể đưa cho hắn?”

“Vật ngoài thân thôi, chẳng qua cơ duyên của hắn chưa tới.” Lạc Tương bình thản đáp, mắt vẫn không rời lá cờ kinh. Chàng hạ bút như rồng bay phượng múa, nét chữ thanh thoát.

Nửa canh giờ sau, khi viết xong, chàng gác bút hỏi khẽ: “Nàng có náo loạn gì không?”

Nguyên Nhân đáp: “Vương nữ dạo này rất yên ổn, nói là muốn đóng cửa hối lỗi nên không ra khỏi viện. Chỉ là có nhờ người mua tơ lụa và mời thợ may vào chùa bảo là muốn may đồ mới.”

Lạc Tương cầm lá cờ kinh lên xem xét: “Trong kho có lụa của người Hán, bảo nàng cứ tùy ý chọn.”

Nguyên Nhân thầm nghĩ, mẫu thân vương nữ là người Hán nên nàng thích mặc tơ lụa cũng phải. Đồ trong kho đều là bảo vật tiến cống, sư huynh chưa bao giờ đụng đến, vậy mà lại lo nghĩ chu đáo cho nàng như vậy. Chợt nhớ tới mảnh váy lụa mỏng dính mà Sương Mai đang cắt may trong viện, Nguyên Nhân đỏ mặt cúi đầu. Mảnh vải đó ít đến thảm thương, mỏng tang như cánh ve, chẳng biết nàng định mặc làm gì.

Đúng lúc đó, một tiểu sa di bước vào báo: “Lệ Anh vương tử gửi tới một bức thiệp, nói chỉ có thể đưa cho Phật tử xem.”

Nguyên Nhân nhận lấy rồi đưa cho Lạc Tương: “Sư huynh, hình như là một bức họa.”

Chàng mở cuộn lụa ra, ngay khoảnh khắc ánh mắt chạm vào bức họa, sắc mặt Lạc Tương sa sầm. Khi chàng cuộn bức họa lại, Nguyên Nhân thấy rõ một luồng sát khí lạnh lẽo hiện lên trên gương mặt chàng.

“Thợ may nàng mời tới còn ở trong chùa không?” Lạc Tương trầm giọng hỏi.

“Không ạ, đã ra khỏi chùa rồi.”

Nguyên Nhân ngơ ngác thấy Lạc Tương cởi bỏ cà sa, khoác lên mình một chiếc sưởng y, vội hỏi: “Sư huynh định ra ngoài sao? Sắp đến giờ vãn khóa rồi.” Phật tử chưa bao giờ bỏ lỡ vãn khóa khi ở trong chùa.

Thế nhưng chàng lại gỡ viên Tuyết Ngọc không tì vết trên kinh luân xuống, khiến Nguyên Nhân kinh hãi tột độ.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Tiên Nhạc Các, đèn hoa rực rỡ.

Tiếng nhạc Hồ vang lên, các vũ cơ múa may kiều diễm. Đêm diễn chưa bắt đầu mà khách khứa đã đông như trẩy hội. Sương Mai nấp sau bức màn nhìn ra tiền đài, Trâu Vân đứng sau nàng lo lắng: “Điện hạ, lén ra ngoài thế này không ổn đâu. Biết ăn nói sao với Phật tử đây?”

Sương Mai lườm hắn một cái: “Ngài không muốn có giáp trụ tốt, binh khí sắc bén sao? Không muốn cầm quân sao? Tối nay chính là bàn đạp để lên lầu cao.” Nàng nhẩm tính số khách: “Giờ đã có một ngàn kim rồi.”

Đang quan sát, nàng bỗng khựng lại khi thấy một bóng hình quen thuộc giữa đám đông. Dù chỉ thấy nửa bên mặt nhưng đường quai hàm sắc sảo kia khiến nàng như rơi vào hầm băng.

“Sao hắn lại ở đây?” Sương Mai lẩm bẩm.

Trâu Vân thấy nàng run rẩy, hỏi: “Ai cơ ạ?”

Sương Mai trấn tĩnh lại: “Là sứ thần Đại Lương. Tối nay ngài mang theo bao nhiêu người?”

“Sợ đám võ tăng nghi ngờ nên đại đa số vẫn ở chùa, chỉ có trăm người ở ngoài các.”

Sương Mai đeo lại khăn che mặt, che kín mít gương mặt mình: “Là người của mẫu thân đến bắt ta.” Nàng không nói rõ danh tính Lý Diệu cho Trâu Vân biết vì có tư tâm riêng.

Lý Diệu đang tựa vào cột đá, có vài thân vệ vây quanh. Hắn nhâm nhi rượu với vẻ nhàn nhã, hoàn toàn không biết nàng ở đây. Sương Mai suy tính, có lẽ hắn đang bị người của Đại hoàng tử truy đuổi nên mới trốn vào đây ẩn tích.

Cơn ác mộng kiếp trước trỗi dậy khi Lý Diệu bất ngờ xoay người, ánh mắt sắc lạnh như diều hâu hướng về phía bức màn nàng đang nấp. Sương Mai giật mình kéo Trâu Vân lùi lại. Nàng thầm nhủ giờ mình che mặt, lại cách xa thế này, chưa chắc hắn đã phát giác.

“Điện hạ, hay là thôi đi, nguy hiểm quá.” Trâu Vân khuyên.

“Không. Ta không chỉ vì tiền.” Sương Mai kiên định: “Tối nay hắn ở ngoài sáng, ta trong tối. Đây là cơ hội tốt để nhổ cỏ tận gốc.”

Lúc này, các vũ cơ Hồ cơ bắt đầu tản ra trêu đùa khách khứa. Một vài cô nương tiến về phía Lý Diệu, dùng dải lụa mềm mại phất qua người hắn, thậm chí dùng lụa che mắt hắn lại theo kiểu trò chơi bịt mắt bắt dê. Lý Diệu không đẩy ra, hắn bỗng nhớ tới ngày xưa nàng cũng từng thích chơi đùa với hắn như vậy…

Nàng sẽ không bao giờ biết được, dù có bị bịt mắt, thì từng tấc đường nét trên cơ thể nàng, hắn đều có thể họa lại rõ nét trong tâm trí.

Nàng cũng không biết, hắn đường đường là đế vương, ngày thường vốn kiệm lời ít nói, không nên để bản thân có bất kỳ sự thiên vị nào… Vậy mà, hắn đã yêu nàng đến cùng cực.

Nhưng cuối cùng, rõ ràng đã dùng hết toàn lực, hắn vẫn chẳng thể nào giữ nàng lại bên mình.

Lý Diệu nhắm nghiền hai mắt, bàn tay siết chặt chén rượu, định dốc cạn vào lòng. Một phiến vành ly mát lạnh chậm rãi áp lên cánh môi hắn. Qua lớp sa mỏng mông lung che trên mặt, hắn không nhìn rõ dung mạo người trước mắt, chỉ thấy một đôi cổ tay trắng ngần đeo vòng ngọc đẹp đẽ đang nâng chén rượu, đầy tình tứ mà mời hắn uống.

Hương rượu mát lạnh tràn đầy khoang miệng. Giữa những tiếng cười đùa huyên náo xung quanh, Lý Diệu im lặng để mặc nàng Hồ cơ táo tợn này đút cho mình một ngụm, rồi lại một ngụm nữa. Nhưng ngay sau đó, đôi mày tuấn tú của hắn dần nhíu chặt.

Nàng Hồ cơ này hình như đang căng thẳng. Hắn cảm nhận được bàn tay cầm chén rượu của nàng cứ run nhè nhẹ bên môi hắn. Từng đầu ngón tay khẽ nhếch lên, dường như nàng cực kỳ bài xích, một chút cũng không muốn chạm vào môi hắn.

Trong lòng Lý Diệu khẽ động, vạn ý niệm xoay chuyển chỉ trong chớp mắt. Đôi tay mạnh mẽ của hắn bỗng nhiên nâng lên, dứt khoát kéo người trước mặt ôm chặt vào lòng.

“Choang”

Chén ngọc rơi xuống, vỡ tan tành trên mặt đất, rượu đổ lênh láng, uốn lượn như những dòng suối nhỏ.

Nàng dường như giật mình, muốn thoát thân, nhưng đôi tay hắn đã ghì chặt lấy vòng eo thon nhỏ, siết người vào sát lồng ngực mình. Lòng bàn tay thô ráp dọc theo làn da mịn màng mà mơn trớn. Những đường nét lả lướt phập phồng, mọi hình dáng của người cũ mà hắn ngỡ đã mất đi nay bỗng chốc hiện về vô cùng rõ nét trong tâm khảm.

“Ngươi là ai?”

Lý Diệu giật phăng dải lụa che mắt, nóng lòng muốn xác nhận diện mạo của người trong lòng.

Bốn mắt nhìn nhau, cả hai nhất thời đều kinh ngạc tột độ.

Tác giả có lời muốn nói:

1. Về quy mô cuộc săn: Chi tiết “Quân sĩ dàn trận bãi săn, chu vi hơn 200 dặm…” được tham khảo và dẫn ý từ các điển tịch lịch sử như [Hán Thư] và [Tam Quốc].

2. Về ý nghĩa nghi lễ: “Thiên hạ đã bình, Thiên tử đại khải, xuân sưu thu tiển, chư hầu xuân chấn lữ, thu trị binh, cho nên không quên chiến vậy.” (Thiên hạ thái bình, Thiên tử mở cuộc săn bắn theo mùa, chư hầu mùa xuân luyện quân, mùa thu chỉnh đốn binh mã, chính là để nhắc nhở không được quên việc binh đao). Dẫn ý từ [Tư Mã Pháp · Nhân Bản].