Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 39
SKSLTGCPT

[SKSLTGCPT] – Chương 39

Tác giả: Dư Hà Thích

4499 từ · 20 phút đọc

Sau Khi Sống Lại, Ta Gả Cho Phật Tử: [SKSLTGCPT] – Chương 39

Bóng đêm ảm đạm, ánh trăng non treo cao tỏa rạng. Màn đêm bao trùm vạn vật trong một màu u tối vô tận, ánh đèn dầu từ những gian nhà xa xa chỉ còn lại vài đốm sáng lẻ loi. Gió đêm u tịch, nức nở xuyên qua Phật đường, làm những lá phướn kinh trên xà nhà lay động ngổn ngang.

Lạc Sương Mai đứng sững tại chỗ như kẻ bị đoạt mất hồn phách. Đôi môi nàng run rẩy không ngừng, dường như bị gió lạnh thổi đến tím tái. Hồi lâu sau, bờ môi không chút huyết sắc ấy mới khó khăn thốt ra được một câu:

“Ngươi gạt người.”

Nàng nhìn chằm chằm vào Nguyên Nhân một lát, rồi đột ngột xoay người nhìn về phía Lạc Tương, gặng hỏi:

“Huynh nói đi, nhất định là hắn đang lừa ta đúng không?”

Những giọt lệ trong suốt ngưng tụ nơi đáy mắt bắt đầu rơi xuống, nhưng nàng chẳng hề hay biết, chỉ lẩm bẩm:

“Tam ca của ta làm sao có thể chết được? Huynh ấy là đại anh hùng bách chiến bách thắng, mười gã đại tướng cũng không đánh lại một mình huynh ấy…”

Đột nhiên như nhớ ra điều gì, nàng chẳng màng gì nữa mà túm chặt lấy cánh tay Lạc Tương lay mạnh, tiếng khóc nghẹn ngào:

“Tương ca ca, chính huynh đã nói, một ngày chưa thấy thi thể là một ngày vẫn còn hy vọng.”

“Chính huynh đã bảo ta ở lại vương tự Toa Xa chờ huynh ấy trở về.” Nàng nhìn thẳng vào mắt chàng, giọng nói nhẹ bẫng: “Có phải… huynh cũng đang lừa ta không?”

Lạc Tương nhắm mắt, giấu đi ánh nhìn dao động. Câu hỏi của nàng, chàng không có cách nào trả lời được.

Đêm hôm đó tại hẻm núi, lời dặn dò cuối cùng của Lạc Kiêu trước lúc rời đi vẫn luôn vang vọng trong tâm trí chàng: “Nếu ta có mệnh hệ gì, nhớ rõ phải gạt Lộ Nhi, đừng để nàng vì ta mà báo thù. Ngươi hãy bảo nàng rằng, chắc chắn sẽ có ngày Tam ca đến đón nàng.”

Tam ca của nàng muốn nàng được sống cả đời trong niềm hy vọng về một ngày đoàn tụ.

Khi Lạc Tương mở mắt ra, đôi mắt đã khôi phục vẻ bình thản và trầm tĩnh vốn có:

“Lạc Tu Mĩ vốn đã kiêng dè Tam ca của thí chủ từ lâu, ngày đó ngài ấy trở về vốn đã lành ít dữ nhiều. Người của ta thực sự cũng chưa từng tìm thấy thi thể ngài ấy quanh vùng hẻm núi.”

Nguyên Nhân nhỏ giọng bồi thêm: “Tin tức nói rằng, thi thể Tam vương tử đã được an táng tại vương lăng.”

Sương Mai phất tay áo đứng dậy, hơi ngửa mặt lên, cố gắng không để hai người họ thấy những giọt lệ đang chực trào:

“Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, một chữ ta cũng không tin.”

Nàng lau đi nước mắt trên má, gương mặt bình tĩnh lại nhưng mang theo vẻ lạnh lẽo u uất:

“Nếu Tam ca thực sự an táng ở vương lăng Ô Tư, ta sẽ tự mình đến đó, đào quan tài lên xem cho rõ ràng mới thôi.”

Một giọng nói hờ hững vang lên: “Không được.”

Sương Mai nghiêng người nhìn lại, ánh mắt sâu thẳm của chàng cũng đang đóng đinh trên người nàng:

“Vương nữ có từng nghĩ tới, đây chính là cái bẫy dẫn thí chủ vào tròng không?”

“Từ khi thí chủ vào thành Toa Xa, thám tử của Đại Lương vẫn luôn rình rập bên ngoài. Chúng không dám tự tiện xông vào vương tự, nhưng một khi thí chủ ra khỏi thành, đối mặt với thiết kỵ của người Lương, liệu thí chủ có nắm được phần thắng nào không?”

Sương Mai khựng lại, đôi mày nhíu chặt. Người Lương? Là Lý Diệu và mẫu thân nàng sao? Bọn họ vẫn chưa từ bỏ ý định bắt nàng về Ô Tư ư?

Lúc này bên cạnh nàng có Trâu Vân cùng nhóm cấm quân và những tinh binh mà Tam ca để lại làm thân vệ. Đợi khi nàng có đủ vàng bạc, mộ binh luyện võ, huấn luyện thành một đội quân tinh nhuệ, lúc đó tự khắc có thể đối kháng với Lý Diệu và mẫu thân.

Sương Mai trấn tĩnh lại trái tim đang đập loạn, cất bước đi ra ngoài. Chưa đi được vài bước, vừa ra khỏi cửa phòng, nàng đã thấy trong đình viện mờ ảo đầy rẫy võ tăng. Thấy đám người ấy, bước chân nàng khựng lại, nàng xoay người khẽ cười một tiếng lạnh lùng:

“Phật tử lại muốn giam lỏng ta sao?”

Đôi mắt chàng không chút dao động, chẳng rõ vui buồn:

“Vương nữ là do Phật Tổ chỉ định, chính là khách quý của vương tự ta. Thí chủ không thể rời đi.”

Sương Mai chậm rãi ngoái đầu, thấy Lạc Tương đang đứng trong quầng sáng bạc của ánh trăng, bộ tăng bào trắng muốt bị bóng đêm nhuộm thành sắc đen huyền, tung bay phần phật theo gió. Lúc này chàng chỉ cách nàng một bước chân, rõ ràng không hề chạm vào nàng nhưng nàng lại cảm giác như cả cơ thể bị chàng áp chế. Hơi thở của chàng bao vây lấy nàng, đến lúc này nàng mới biết, mùi đàn hương vốn tĩnh lặng thường ngày lại có thể mang tính chiếm hữu mãnh liệt đến thế.

Sương Mai cười lạnh: “Vậy theo ý Phật Tổ, ta phải bị vây hãm ở đây cả đời sao?”

Lạc Tương nhàn nhạt đáp: “Đã là ước hẹn trọn đời trọn kiếp, thì tất nhiên phải như thế.”

Sương Mai ngẩn người hồi lâu, nhìn trân trân vào gương mặt thoát tục của chàng. Nàng cảm thấy người trước mắt vừa rõ ràng lại vừa hư ảo vô cùng. Chàng dường như nhìn thấu tâm tư của nàng nên muốn mượn lời tiên tri kia để giữ nàng lại, bảo vệ nàng, không cho nàng mạo hiểm. Nhưng nàng là Lạc Sương Mai trùng sinh trở về, nàng không thể bị nhốt ở đây mãi mãi.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Liên tiếp mấy ngày sau, Sương Mai vẫn luôn ở trong đình viện không hề bước ra ngoài.

Làn gió nhẹ mang theo vài phần hơi thở mùa xuân thổi qua cây hoa hạnh trước sân, mấy cánh hoa rơi xuống gương mặt trắng ngần của thiếu nữ, khẽ đậu trên rèm mi dày cong vút. Nàng nằm ngửa trên sập gỗ đàn hương giữa viện, chớp chớp mắt, đôi môi đỏ mọng khẽ thở hắt ra một hơi, cánh hoa theo đó mà rơi xuống đất.

“Điện hạ, thuộc hạ thấy Phật tử nói rất có lý. Thần đã cho người dò hỏi, thành Toa Xa gần đây thực sự xuất hiện nhiều người Hán, có lẽ chính là Công chúa phái đến để bắt người về…” Trâu Vân đứng bên cạnh nàng, nhỏ giọng khuyên nhủ: “Phật tử giữ chúng ta lại vương tự thực chất là muốn tốt cho người.”

Sương Mai trở mình, nhắm mắt chợp mắt, nhưng trong lòng vẫn đang tính toán thời gian.

Trước đó nàng đã sai Trâu Vân tung tin Tứ hoàng tử Đại Lương đang lảng vảng ở Tây Vực. Nếu Đại hoàng tử nhận được tin này, chắc chắn sẽ có hành động. Có Đại hoàng tử mai phục khắp nơi, tạm thời Lý Diệu sẽ không rảnh tay mà lo cho nàng được. Hai con hổ tranh đấu, nàng vẫn còn cơ hội để thở dốc, nhất định phải tranh thủ phát triển thế lực, làm sao có thể bị nhốt trong chùa này mãi được?

Nàng uể oải vẫy vẫy tay, nói:

“Mấy người các ngươi đi mua một bầu rượu về đây, mua thêm ít thịt luộc cắt sẵn, chấm muối nhắm rượu là tuyệt nhất.”

Trâu Vân và đám thuộc hạ sắc mặt biến đổi khôn lường. Nơi cửa Phật thanh tịnh mà lại chè chén thịt thà là đại nghịch bất đạo, huống hồ ngoài cửa tăng nhân canh giữ trùng điệp, chuyện gây phẫn nộ dư luận nhường này làm sao mà hành sự cho được?

Thiếu nữ nhíu mày, ngón tay ngọc khẽ nâng chỉ vào mấy người họ, hừ nhẹ:

“Ngươi không đi? Ngươi cũng không chịu đi sao?”

Nàng thong thả ngồi dậy, bỗng nhiên quay mặt về phía mọi người, giọng nói nghẹn ngào như trực trào lệ nóng:

“Mấy ngày nay ta trằn trọc không yên, luôn mơ thấy Tam ca. Ta chỉ muốn mượn rượu tiêu sầu, giải tỏa nỗi uất hận trong lòng, chuyện đó cũng là sai sao?”

Vừa nói, rèm mi dài của thiếu nữ đã hoen lệ, chỉ chực rơi xuống. Trâu Vân nhìn nữ tử quả thực đã tiều tụy đi trông thấy, không khỏi thở dài một tiếng:

“Thuộc hạ tuân lệnh.” Hắn đành phải sai thuộc hạ đi mua rượu thịt theo lời nàng dặn.

Sương Mai quay đi, thản nhiên dùng khăn gấm lau giọt lệ nơi đuôi mắt, thầm nghĩ nước mắt của nữ nhân đối với nam nhân quả là hữu dụng, qua hai đời rồi vẫn bách chiến bách thắng. Chỉ cần nàng hành xử đủ ngông cuồng, đám tăng chúng và Phật tử liệu có chịu không nổi mà đuổi nàng đi không?

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Chiều tà buông xuống, ánh nắng rực rỡ tựa vàng ròng. Cánh cửa Phật tháp được mấy người vội vã đẩy ra. Gió nhẹ thổi tới, dưới ánh hoàng hôn bao phủ, vị Phật tử đang tọa thiền hiện lên thật thanh thoát. Bộ tăng bào trắng như tuyết được ráng chiều viền thêm một quầng sáng nhạt, tựa như hào quang bảo tướng của Phật Đà.

Chàng khẽ nhíu mày, đạm mạc hỏi: “Chuyện gì mà hoảng loạn thế?”

Mấy vị tăng nhân đùn đẩy nhau, cuối cùng kẻ đứng đầu cắn răng tiến lên nói:

“Phật tử, yêu nữ kia đang ở trong chùa chúng ta uống rượu mua vui, coi thường Phật pháp, vẩn đục quy củ…”

Có người mở lời, các tăng nhân khác liền thêm mắm dặm muối, phẫn nộ nói:

“Thật là bại hoại gia phong, nên trục xuất nàng ta ngay lập tức đi!”

“Đúng vậy, yêu nữ đó ở trong viện cử chỉ phóng đãng, khó coi vô cùng, không thể giữ lại được!”

Đôi mày Lạc Tương nhíu chặt hơn, chàng đứng dậy khỏi đệm hương bồ, sải bước rời đi. Từ đằng xa đã có thể nghe thấy tiếng cười đùa của nam nữ vọng lại từ phía hoa đình. Lạc Tương ra hiệu cho chúng tăng lui ra, một mình bước qua bức bình phong tiến vào trong đình.

Cánh hoa bay lả tả như mưa, từng mảnh hoa rơi rụng trên mặt hồ nhỏ đang lấp lánh sóng nước. Mặt nước trong vắt như gương phản chiếu một bóng hình mờ ảo. Dáng người thiếu nữ mảnh mai uyển chuyển theo từng vòng sóng nước xao động.

Ánh mắt Lạc Tương trầm xuống, chàng bước qua những tán cây trước đình, những bóng râm dài lướt qua gương mặt chàng. Bàn chân chàng vô tình đá trúng một vò rượu rỗng lăn lóc, chàng trầm giọng hỏi:

“Nàng đã uống bao nhiêu rồi?”

Mấy gã cấm quân đứng canh ngoài cùng run lẩy bẩy, thấy chàng đến như thấy đại cứu tinh.

“Điện… Điện hạ đã uống đến vò thứ sáu rồi. Một khắc trước đã bắt đầu nói năng mê sảng…” Đáp xong, mấy người họ không dám ở lại lâu, nháo nhào tháo chạy khỏi hiện trường.

Trong viện vò rượu nằm ngổn ngang, cảnh tượng hỗn độn. Mấy tên thị vệ khác có kẻ ngồi bên hồ, kẻ tựa vào sập, kẻ đã gục xuống đất say khướt không còn biết gì.

Một dải lụa mềm mại lướt đi giữa những gã nam nhân mặc giáp sắt, từng bước sen loạng choạng, dáng hình yểu điệu tựa mây vần. Thiếu nữ mặc một bộ xiêm y ngắn bằng lụa mỏng manh, để lộ vòng eo nhỏ nhắn, vạt áo trễ tràng khoe cảnh xuân kiều diễm. Nhìn xuống dưới, đôi chân ngọc trần trụi cũng dính đầy rượu, óng ánh dưới ráng chiều.

Trong điệu múa, vòng eo thon gọn xoay tròn như đóa sen nở, cánh tay ngọc khẽ đung đưa, bàn tay trắng nõn đang bưng một bầu rượu. Nàng tự uống một ngụm, rồi định kéo nam nhân đang say khướt dưới đất dậy để rót rượu vào miệng hắn:

“Tới đây, uống tiếp đi.”

Gã nam nhân xua tay ra hiệu không được. Thiếu nữ thấy vậy liền cười “khanh khách”, ngón tay ngọc khẽ móc lấy thắt lưng của hắn, nũng nịu:

“Không chịu uống? Vậy thì cởi ra.”

Gã nam nhân say xỉn vẫn còn chút ý thức, hắn đờ người ra rồi lắc đầu quầy quậy.

“Trâu tướng quân, quân lệnh của ta mà ngài dám không nghe sao?” Thiếu nữ hờn dỗi thốt lên.

Trâu Vân ngẩn ra, đành phải nghe lời. Hắn bắt đầu tháo bỏ khôi giáp, bào sam, cuối cùng chỉ còn lại lớp áo trong phô ra lồng ngực và cơ bụng rắn chắc tinh tráng mới chịu dừng lại. Thiếu nữ cười đến nghiêng ngả, mái tóc đen như mây xõa xuống, lả lơi trên bờ vai ngọc nửa kín nửa hở, vẻ quyến rũ sau cơn say hiện rõ mồn một. Nàng khẽ nói:

“Cởi tiếp đi mà.”

Vừa cười, nàng vừa ngửa đầu nhắm mắt, dốc mạnh một ngụm rượu. Đến khi mở mắt ra, nam nhân đang cởi áo trước mặt bỗng chốc biến mất. Nàng mờ mịt xoay người nhìn quanh, đình viện đã không còn một bóng người, những tên khác vừa vui đùa với nàng lúc nãy đều đã bặt vô âm tín.

Nàng nheo đôi mắt đã mất đi tiêu cự, một vạt áo trắng muốt tựa tuyết chậm rãi di động vào tầm mắt. Lạc Tương đứng trước mặt nàng, đôi mày trầm mặc, ánh mắt trĩu nặng, giọng nói khàn khàn:

“Trở về phòng đi.”

Thiếu nữ trước mắt dùng sức lắc đầu, giọng nói mang theo vẻ đáng thương:

“Không về. Ta muốn đi tìm Tam ca.”

Nghe vậy, sắc mặt Lạc Tương hơi sa sầm. Chàng đứng từ trên cao nhìn xuống nàng, ánh mắt u tối không rõ cảm xúc:

“Thí chủ say rồi. Đừng nói bậy.”

“Ta không say!” Nàng cũng ngẩng cao đầu, ngang ngạnh nhìn ngược lại chàng. Dường như muốn nhìn thẳng vào mắt chàng, nàng loạng choạng đứng dậy, tông giọng cao hơn vài phần: “Tam ca không thể nào chết được. Huynh ấy tuyệt đối không bỏ rơi ta. Ta phải đi tìm huynh ấy!”

Bàn tay trong ống tay áo của Lạc Tương siết chặt, nhưng chàng không đưa tay ra đỡ nàng. Chàng xoay người đi, thấp giọng nói:

“Người ta phái đi Ô Tư trở về báo tin, Lạc Kiêu đã an táng tại vương lăng Ô Tư, nằm cùng nơi với phụ vương thí chủ…”

“Chuyện thí chủ muốn chứng thực, ta cũng đã phái người lẻn vào vương lăng điều tra.” Chàng dừng một chút, từ trong tay áo lấy ra vài mảnh vải cháy xém và một thanh đoản đao khảm vàng, đưa đến trước mặt nàng.

Sương Mai nhìn di vật của Lạc Kiêu trong tay chàng, thần sắc ngây dại, đôi mắt trống rỗng mông lung. Tia hy vọng cuối cùng còn sót lại trong nàng đã tan biến hoàn toàn.

“Tõm”

Giây tiếp theo, nàng lảo đảo lùi lại một bước, ngửa người ngã nhào xuống ao nước. Nước ao không sâu, chỉ ngập đến ngang hông nàng. Vạt váy lụa mềm mại nổi lềnh bềnh trên mặt nước tựa như đóa sen tàn.

Lạc Tương xoay người lại, bàn tay trong ống áo khẽ cử động nhưng vẫn không vươn ra. Chỉ thấy trên rèm mi dài của nàng vương đầy những giọt nước trong vắt, chẳng rõ là nước ao hay là nước mắt. Gương mặt ngọc bị thấm nước càng thêm tái nhợt, nàng ngước nhìn chàng, khẽ nấc lên một tiếng:

“Ta không còn Tam ca nữa rồi.”

Chẳng hiểu vì sao, trái tim chàng thắt lại. Lạc Tương không nhắc thêm chuyện tang sự của Lạc Kiêu nữa, chàng không kìm được mà cúi người xuống phía ao nước, hỏi:

“Có thể tự mình đứng lên không?”

Nàng chỉ lặng lẽ để những giọt lệ lớn rơi lã chã, không đáp lời. Chàng tháo bỏ chiếc áo cà sa bên ngoài, từng bước lội xuống hồ nước để tìm nàng. Một trận mát lạnh tạt vào mặt chàng. Là nàng bất chợt vung tay tạt nước về phía chàng, vùng vẫy muốn thoát khỏi sự kìm kẹp.

Lạc Tương lặng người, mặc kệ những giọt nước trên mặt chảy dài xuống cổ. Cánh tay rắn chắc vung lên, chàng gói trọn nữ tử đang trong tình trạng y phục ướt đẫm lộ cả da thịt vào trong áo cà sa, dứt khoát bế bổng nàng lên. Cơ thể nàng nhẹ bẫng như lông hồng, nằm gọn trong vòng tay chàng. Chàng nhàn nhạt hỏi:

“Náo loạn đủ chưa?”

“Khụ khụ”

Do nhất thời không khống chế được lực đạo, nàng bị sặc nước. Gương mặt nóng bừng sau cơn say bị nước thấm ướt, ửng lên một tầng hồng phấn kiều diễm. Nàng nhíu mày tỏ vẻ tủi thân, trên mái tóc còn vương vài cánh hoa rụng từ ao. Những sợi tóc đen nhánh dán chặt vào gò má, đuôi tóc vẫn còn nhỏ nước, khiến khuôn mặt nhỏ nhắn trông như chìm trong làn hơi nước mờ ảo.

Hai người cách một lớp áo cà sa, nước từ người nàng cũng làm ướt đẫm một bên tăng bào của chàng, mang theo cảm giác lành lạnh. Chàng đặt nàng xuống chiếc sập gỗ trong đình, định gọi tỳ kheo ni tới chăm sóc rồi xoay người định đi.

“Xin lỗi…” Giọng nữ thì thầm vang lên.

Bước chân Lạc Tương khựng lại, chàng khẽ phất ống tay áo ướt đẫm. Nàng quả thực đã say khướt, nằm trên sập nghiêng ngả, đến ngồi cũng ngồi không vững, nói chuyện mà cứ như nói mớ:

“Ta không coi trọng quy củ của chùa, uống rượu dâm lạc. Phật tử nên đuổi ta đi mới đúng chứ?”

Lạc Tương im lặng không nói. Chút tâm tư nhỏ nhặt này của nàng, sao chàng lại không nhìn thấu? Chẳng qua là muốn mượn việc làm xằng làm bậy để chọc giận chàng, buộc chàng phải đuổi nàng ra khỏi chùa. Thế nhưng chàng thanh tu nhiều năm, không chỉ tâm lặng như tờ, chẳng màng dục niệm, mà lòng kiên nhẫn cũng cực kỳ tốt.

Giọng nàng nhỏ dần như làn khói từ lư hương, gió thổi qua là tan biến:

“Ta không muốn trọn đời trọn kiếp lưu lại nơi này. Ta không thuộc về nơi này…”

“Phật Đà khảo nghiệm, kiếp nạn Phật tử… tất cả những thứ đó là do huynh bịa đặt ra để cứu ta, bảo vệ ta đúng không?”

Lạc Tương rủ mắt, không đáp lại. Chuyện kiếp nạn, vốn nửa thật nửa giả. Kiếp nạn của chàng đời này chính là mỗi khi trăng tròn, cảnh tượng trong mộng và đóa liên hoa đỏ thắm không ngừng quẩn quanh kia lại như lửa đốt tâm can, khiến chàng chịu đủ dày vò.

Giây phút này, những gì chàng thấy trước mắt vừa hư ảo lại vừa chân thực. Chiếc áo cà sa bọc quanh nàng chậm rãi tuột xuống đất, để lộ thân thể ngọc ngà ướt đẫm. Cảnh xuân thấp thoáng, vạt áo theo gió lay động. Nếu gió lớn thêm chút nữa, hẳn sẽ thổi tan tất cả, phơi bày trọn vẹn phong cảnh trước mắt chàng.

Nơi đó… liệu có nốt ruồi đỏ giống như trong mộng không?

Đêm qua, chàng đã chống lại được sự mê hoặc của Ma Vương Ba Tuần, sau cùng vẫn không vén vạt áo nàng lên để tìm tòi chân tướng. Nhưng lúc này, cả người chàng cứng đờ, đột ngột xoay người đi, cưỡng ép bản thân dời mắt khỏi nàng. Từ lúc ở vương đình Ô Tư, chàng đã nghĩ đến việc đi tìm lời giải, nhưng lại sợ hãi sự thật cuối cùng.

Trong lúc chàng đang trầm ngâm, thiếu nữ đã túm lấy vạt áo, chân trần bước đến trước mặt chàng. Mùi rượu nồng nặc hòa lẫn với một làn hương thơm thanh tao xộc vào mặt chàng. Nàng nghiêng đầu, đôi mày thanh tú nhướng lên, lặng lẽ nhìn chàng một lúc rồi bỗng bật cười say khướt.

“Khảo nghiệm cái gì, kiếp nạn cái gì? … Tương ca ca, ngộ nhỡ ta thực sự là kiếp nạn của huynh, huynh không sợ sao?”

Lạc Tương nhàn nhạt nhìn lại nữ tử trước mặt, vẻ mặt nghiêm nghị, đột nhiên ngước mắt lên. Những đầu ngón tay trắng hồng như vỏ sò của nàng huơ khẽ trước mắt chàng, đôi môi thấm đẫm vị rượu khép mở, căng mọng gợi cảm:

“Đêm hôm đó ở vương đình Ô Tư, số rượu đó huynh đã uống, ta cũng đã uống… huynh không chịu, ta liền cầu xin huynh, cầu xin mãi… cuối cùng huynh cũng chịu…”

Giọng nàng thấp dần, lời nói mê hồ, dần dần không còn nghe rõ nữa. Chỉ còn lại tiếng thở dài đều đặn. Nàng lại tựa vào người chàng mà ngủ thiếp đi. Ánh trăng sáng tỏ bị mây mù che khuất, bóng hình trắng muốt của Lạc Tương chìm trong bóng tối, nỗi lòng khó lòng tĩnh tại lại được.

Tại vương đình Ô Tư quả thực có một đêm như thế, nhưng lúc đó rõ ràng chàng không uống rượu, người uống bí tửu Thiên Trúc là nàng. Chàng cũng chắc chắn mình chưa từng nảy sinh ý định phá giới. Vậy thì những lời nàng nói… rốt cuộc là ám chỉ đêm nào?

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Hôm sau, nắng trưa gay gắt lạ thường. Sau một đêm say xỉn, Sương Mai tỉnh dậy chỉ thấy đầu đau như búa bổ, toàn thân tê dại. Nàng mở mắt, thấy trong phòng có mấy tiểu tỳ kheo ni đang thu dọn đống quần áo ngổn ngang cho mình. Thấy nàng tỉnh dậy, từng người một đều che miệng cười trộm. Nhìn bộ dạng bọn họ cười mình, nàng biết đêm qua mình chắc chắn đã thảm hại vô cùng.

Sương Mai cười khổ, đưa tay day trán, đứng dậy sửa sang y phục ra cửa hỏi:

“Trâu Vân đâu rồi?”

Mấy tên thị vệ canh ngoài cửa không dám ngẩng đầu nhìn nàng, chỉ thấp giọng đáp:

“Bọn họ sáng nay đã bị Phật tử phạt mấy chục trượng, giờ đang nằm liệt một chỗ, vẫn chưa dậy được.”

“Hình trượng?” Sương Mai sững sờ, khó hiểu hỏi: “Vì sao lại phạt họ?”

Mấy người nhìn nhau không biết bắt đầu từ đâu, giọng nói run rẩy:

“Điện hạ, ngài có biết đêm qua mình đã làm những gì không?”

Sương Mai lắc đầu, nàng chỉ nhớ mang máng là mình uống rất nhiều rượu, ngoài ra không nhớ nổi gì nữa. Ba tiểu tỳ kheo ni lon ton chạy tới, kéo nàng lại bàn, chỉ vào quyển kinh thư dày cộm nói:

“Phật tử nói, nữ lang vi phạm quy định của chùa, hôm nay phải tự tay chép hết toàn bộ cuốn Kinh Lăng Nghiêm.”

Sương Mai bị bọn họ ấn ngồi xuống, giấy hoàng ma trải ra, nghiên mực đã sẵn sàng. Nàng bất đắc dĩ cầm bút, tịnh tâm bắt đầu chép kinh. Đúng là tự mình chuốc lấy khổ. Hạ sách này không dùng được, còn kế gì khác không?

Một canh giờ sau, tiếng chuông chùa vang lên, bên ngoài ồn ào tiếng người. Nàng không nhịn được hỏi:

“Hôm nay bên ngoài có chuyện gì mà náo nhiệt thế?”

Một tỳ kheo ni đáp: “Là Vương tử nước Toa Xa tới chùa dâng hương và luận đạo với Phật tử.”

Sương Mai dừng bút, trầm tư suy tính. Quốc vương Toa Xa có không ít con trai, không biết vị Vương tử tới hôm nay là ai. Nếu là người nàng quen, có lẽ nàng sẽ có cơ hội ra khỏi chùa. Dưới sự giám sát của các tỳ kheo ni, Sương Mai múa bút thành văn, ngồi cả ngày mới chép xong kinh. Nàng vươn vai một cái, đi ra đình viện nói với võ tăng canh gác:

“Phật tử chỉ nói không cho ta ra khỏi cửa chùa. Ta đi dạo trong chùa thì chắc là được chứ?”

Không ai ngăn cản nàng nữa. Nàng thong dong đi tới trước chính điện tìm người. Thấy một vị tăng đang dọn dẹp lá chuối tây khô trên đất, nàng giả vờ bình thản hỏi: “Phật tử đâu rồi?” Thực ra, thứ nàng muốn biết không phải hành tung của Phật tử.

“Phật tử vừa tiễn các Vương tử ra khỏi chùa, một lát nữa sẽ về.” Vị tăng thật thà trả lời.

Hóa ra người đã đi rồi. Sương Mai lộ vẻ thất vọng, vê lọn tóc tết, chậm bước trở về đình viện của mình. Bụi chuối tây trước bức bình phong lớn nhanh xanh tốt, ánh nắng oi ả xuyên qua kẽ lá tạo thành những đốm sáng nhỏ. Một cây quyền trượng bích ngọc đẩy tán tiêu diệp sang một bên, lộ ra bóng dáng cao gầy thấp thoáng. Nếu nhìn kỹ, viên ngọc thạch trên đỉnh quyền trượng còn xanh thẳm hơn cả lá chuối.

Một tiếng cười khẽ lọt vào tai nàng:

“Vương nữ điện hạ của Ô Tư, quả thật làm ta tìm kiếm vất vả quá.”

Người tới có giọng nói thanh tao, toàn thân toát ra vẻ vương giả rạng ngời. Mày mắt như được họa bằng mực nước sơn thủy, đôi mắt đào hoa nhìn nàng cười như không cười, con ngươi nhạt màu như chứa đựng một nét phong lưu thiên bẩm. Trông vừa như thâm tình, lại vừa bạc tình.

Sương Mai đối diện với hắn, lập tức nhận ra người này, trong lòng dâng lên cảm giác ngỡ ngàng như cách biệt mấy đời. Giống hệt kiếp trước, kẻ này mặt đẹp như ngọc nhưng lòng dạ hiểm độc. Trớ trêu thay, hắn còn là một kẻ si tình đến cực đoan.