Kiếp trước. Vương đình Ô Tư.
Khi màn đêm buông xuống, tiếng gió rít qua khe cửa nghe sầu thảm khôn nguôi. Đám cung nga khẽ khàng thắp lên những ngọn đèn liên hoa rực rỡ, chẳng ai dám kinh động tới vị Vương nữ đang gục đầu bên bàn mà nức nở trong tẩm điện. Lạc Sương Mai đã tháo bỏ hết trang sức vàng ngọc, mái tóc đen xõa tung, đôi mắt khóc đến đỏ hoe trước gương đồng.
Cung nga vén từng lớp màn che, Thừa Nghĩa công chúa – mẫu thân nàng trong bộ hoa phục tôn quý từ triều đình trở về, chậm rãi tiến đến bên cạnh. Bà vuốt ve mái tóc mềm mại của Sương Mai, thở dài:
“Con dụ dỗ Phật tử, cả Phật môn Tây Vực này không ai là không biết. Giờ đây bất kỳ tăng lữ hay tín đồ nào thấy con cũng muốn phỉ nhổ. Vương công quý tộc nào dám cưới con nữa? Tây Vực này con làm sao dung thân nổi đây?”
Sương Mai mắt đẫm lệ, nghẹn ngào:
“Mẫu thân, con không gả chồng có được không? Con bỏ trốn đi thật xa có được không?”
Mẫu thân nàng thu lại nụ cười hiền hậu, lạnh lùng đáp:
“Con mà không gả, toàn bộ Ô Tư này phải gánh chịu tai ương. Tứ hoàng tử của Đại Lương quét ngang Tây Vực, bách chiến bách thắng, hắn đích thân chỉ đích danh Vương nữ Ô Tư phải vào Trường An làm phi. Vương của Ô Tư lấy đâu ra gan mà kháng lệnh?”
Sương Mai ngẩn người: “Trường An… chẳng phải là cố hương của mẫu thân sao?”
“Đúng là Trường An…” Đôi mắt mẫu thân nàng ánh lên vẻ khát khao, gương mặt nhu hòa hẳn đi: “Tường thành Trường An dài hơn ba trăm dặm, tựa như rặng núi tuyết ngoài biên ải. Phía bắc có núi Ly Sơn, sông Vị Thủy xuyên dòng, cung điện vườn uyển hoa lệ như vân mây… Con đến đó rồi sẽ biết Trường An tốt đẹp nhường nào, chỉ muốn ở lại đó cho đến lúc già đi.”
Bà xoay mặt nàng lại, đối diện với mỹ nhân trong gương đang khóc như hoa lê dính hạt mưa, đôi mắt vô thần:
“Hơn nữa, Tứ hoàng tử sắp đoạt được đế vị, con gả sang đó sẽ được sắc phong làm Phi.”
Ngón tay bà lướt nhẹ trên làn da mịn màng của Sương Mai, ánh mắt hiện lên vẻ điên cuồng mà nàng không sao hiểu thấu:
“Con ta xinh đẹp như hoa, lại giỏi ca múa, chỉ cần được sủng ái, vị trí Hoàng hậu kia cũng có thể chạm tới.”
“Con đừng lo, mẫu thân có rất nhiều cố nhân ở Trường An, mẫu tộc của ta trong triều cũng đầy rẫy danh thần lương tướng, sau này đều sẽ là trợ lực cho con…”
Sương Mai vẫn không hiểu, nàng tiếp tục hỏi:
“Nhưng vì sao Tứ hoàng tử lại nhất quyết chỉ đích danh con?”
Mẫu thân nàng cúi xuống, rót vào tai nàng những lời đường mật:
“Ta đã thấy Tứ hoàng tử Lý Diệu, thân cao tám thước, khí vũ hiên ngang, tuấn tú lịch sự, vừa nhìn đã thấy cốt cách đế vương. Đó chẳng phải là phu quân tốt nhất thiên hạ sao? Nhất định sẽ khiến con hài lòng…”
Thế là Sương Mai mơ màng, nửa tin nửa ngờ bị một cuộc hôn nhân ép buộc bước lên loan xe gả sang Đại Lương, cả đời không ngày trở lại. Cuối cùng, vị phu quân “lương duyên” Lý Diệu ấy lại vứt bỏ nàng chẳng thèm nhìn lấy một lần, rồi kết liễu nàng bằng một mũi tên xuyên tim.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Sương Mai sực tỉnh từ hồi ức kiếp trước, nhận ra mình đã lệ tràn đầy mặt.
Đời này, sao lại có thêm một tờ hôn ước nữa? Phụ vương định cho nàng một hôn sự mà nàng không hề hay biết, Tam ca muốn nàng gả chồng, ngay cả Phật tử cũng muốn đưa nàng đến bên cạnh vị phu quân chưa từng gặp mặt kia. Những giọt lệ không ngừng thấm đẫm vạt áo dệt chỉ kim tuyến, làm loang ra một tầng ánh sáng u buồn.
Sương Mai nâng mi mắt, thấy Lạc Tương đang nhìn mình với thần sắc phức tạp. Những ngón tay thon dài của chàng đưa lên trước mắt nàng, như muốn lau đi giọt lệ kia, nhưng cuối cùng vẫn khựng lại, không chạm vào mặt nàng.
Tim nàng chợt thắt lại, nàng chẳng màng gì nữa mà quỳ xuống, níu lấy ống tay áo đang rủ xuống của Lạc Tương:
“Tương ca ca, ta không muốn gả chồng.”
Chàng khẽ nhíu mày, dường như sững sờ, nhưng cũng không đẩy nàng ra. Giọng chàng trầm xuống:
“Vì sao thí chủ không muốn gả chồng?”
“Bởi vì ta đã có người mình thương rồi…”
Câu trả lời dứt khoát, không chút do dự. Câu nói ấy hoàn toàn là xuất phát từ tâm can, nàng thậm chí còn chưa kịp nghĩ ngợi đã thốt ra lời. Nói xong, chính nàng cũng thấy kinh ngạc vô cùng. Dẫu nàng luôn tự nhủ mình chỉ cần sự che chở của chàng, nhưng phản ứng bản năng này không cách nào dối lừa được nữa.
Sương Mai cảm thấy đáy lòng như gợn lên một vòng sóng lăn tăn. Nàng quay mặt đi, lau vội nước mắt, tránh né ánh nhìn của chàng, đôi môi thấm đẫm vị mặn chát khẽ mím chặt. Nàng không muốn để chàng nhìn thấy một chút manh mối nào.
Đáy mắt Lạc Tương thoáng qua vẻ kinh ngạc, chàng dừng một chút, đôi mày cau lại, rèm mi dày rủ xuống, lặng lẽ hỏi:
“Thí chủ đã có người trong mộng rồi sao?”
Sương Mai hơi sững người. Nàng ngước mắt, đối diện với đôi mắt bình lặng không gợn sóng của chàng, cổ họng nghẹn đắng, trịnh trọng đáp:
“Có.”
Chàng vĩnh viễn là dáng vẻ đĩnh bạt, một thân tuyết bào như tùng trên vách đá lạnh, thanh cao thoát tục. Chàng vì cứu mạng nàng mà cam lòng phá giới, gánh chịu tiếng xấu muôn đời. Chàng nói nàng là đóa sen mọc từ bùn nhầy, nguyện chăm sóc nàng trọn đời trọn kiếp.
Chỉ tiếc, chàng là một tăng nhân. Giới luật cản ngăn, thanh quy không dung thứ. Một ý niệm khởi lên đã là tội lỗi. Kiếp trước đã sai một lần, sao có thể giẫm vào vết xe đổ lần nữa?
“Ta và người ấy không có duyên phận.” Nàng khẽ nói, khóe môi còn vương một nụ cười khổ.
Gương mặt chàng bắt đầu hiện lên vẻ nghiêm nghị, dường như vừa kinh ngạc vừa khó hiểu. Nàng cúi đầu vén lọn tóc mai, gượng ra một nụ cười, nhẹ giọng nói:
“Không sao đâu. Chỉ cần có thể lưu lại bên cạnh ca ca là tốt rồi.”
Lạc Tương liếc nhìn nàng một cái, chỉ “ừ” một tiếng, không truy hỏi thêm. Chàng thu lại tờ hôn thư đang mở dở trên án, đưa cho nàng. Sương Mai xoay người đi, chẳng thèm nhìn lấy một cái, thấp giọng:
“Đời này ta không muốn gả chồng.”
Lạc Tương lại cất tờ hôn thư vào trong tay áo, nói với nàng:
“Nếu có một ngày thí chủ đổi ý, ta sẽ trả lại hôn thư này cho thí chủ.”
Dứt lời, chàng định rời đi, Sương Mai liền vội vã chạy theo, túm nhẹ lấy góc áo chàng.
“Lần đầu ta ra khỏi Ô Tư, có thể đi dạo quanh vương thành Toa Xa được không?” Nàng chớp mắt: “Có Trâu Vân bọn họ đi theo, ta sẽ không sao đâu.”
Lạc Tương nhàn nhạt gật đầu. Sương Mai mỉm cười. Chàng chắc chắn đã nhìn thấu tâm tư muốn bảo vệ Trâu Vân của nàng. Phật tử đã gật đầu, bọn họ sẽ không cần phải xuống tóc quy y nữa.
Vương thành Toa Xa thoạt nhìn không khác Ô Tư là mấy. Trục đường chính chia thành hai khu chợ Đông – Tây, chùa tháp san sát, du khách nườm nượp, cửa hàng mọc lên như nấm.
Trước đây nghe Lạc Kiêu kể, Toa Xa là nơi giao thương trọng yếu của các quốc gia phương Nam Tây Vực, các thương đội ngựa thồ qua lại không ngớt. Sương Mai đi trên phố, nhìn hoa cả mắt. Sáng sớm thì se lạnh, sau giờ ngọ lại nóng nực. Nàng đã thay bộ hồ bào, chỉ mặc một chiếc váy lụa, dùng tấm mạng che mặt thêu tinh xảo để giấu đi dung mạo. Nàng không muốn bị nhận ra, sợ mang đến phiền phức cho Lạc Tương.
Tiếng chuông lạc đà vang vọng hòa cùng tiếng rao hàng khắp phố. Nào là da lông bò Tây Tạng dày dặn từ phương Bắc, hoa hồng cùng thảo dược từ chân núi Thiên Sơn, thậm chí nàng còn nghe thấy vài câu tiếng Hán lơ lớ rao bán trà của thương nhân Đại Lương.
Sương Mai ghé mắt nhìn, chỉ là mấy mảnh trà vụn đen xám, hẳn là loại trà hạng bét mà người Đại Lương chẳng thèm ngó tới. Phải đợi đến khi Đại Lương bình định Tây Vực, khai thông thương đạo từ Đôn Hoàng, các loại trà hảo hạng mới thực sự tràn vào đây. Mà trà, chính là phương tiện quan trọng để kiếp trước Quốc sư thao túng vùng đất này. Bởi người Hồ ăn nhiều thịt sữa, dễ bị đầy hơi trướng bụng, trà chính là thứ thần dược giúp tiêu hóa.
Sương Mai chợt nảy ra ý định, đây chính là cơ hội kinh doanh. Nàng trốn khỏi vương đình không mang theo nhiều vàng bạc, sau này là một cuộc chiến trường kỳ, nàng đang rất thiếu tiền. Nàng suy nghĩ một chút, xoay người nhìn đám người Trâu Vân, bâng quơ hỏi:
“Trong thành này có Tiên Nhạc Các không?”
Tây Vực nơi đâu cũng có Tiên Nhạc Các, nơi đó nổi danh với những vũ cơ xinh đẹp, là chốn tiêu khiển của quý nhân và thương nhân. Thu Diệp vốn là vũ cơ của Tiên Nhạc Các vùng Ô Tư.
Mặt mấy gã cấm quân đỏ bừng lên. Bọn họ vốn là khách quen của Tiên Nhạc Các ở Ô Tư, giờ đến Toa Xa đương nhiên cũng muốn đi thăm thú. Chỉ có Trâu Vân mặt không đổi sắc đáp:
“Phía Bắc thành có một gian.”
“Dẫn ta đi.” Sương Mai ra lệnh.
“Chúng thần vừa tới đây, nghe nói gần đây trong thành Toa Xa có nữ tử mất tích bí ẩn.” Trâu Vân do dự: “Toa Xa không an toàn, chúng ta chân ướt chân ráo, Điện hạ nhất định phải cẩn thận.”
“Tam ca sinh tử chưa rõ, chúng ta tạm thời chỉ có thể ở lại đây chờ tin huynh ấy.” Sương Mai thoáng buồn nhưng nhanh chóng lấy lại nụ cười: “Trước đó, ta muốn gây dựng một thương đội. Ta muốn lấy thương nuôi quân.”
Đợi đến khi cánh chim đã cứng cáp, nàng nhất định phải trở về Ô Tư. Kẻ ngồi trên vương vị Ô Tư không nên là Lạc Tu Mĩ.
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Tiên Nhạc Các của vương thành Toa Xa là một tòa lầu ba tầng bằng gạch mộc, cánh cửa gỗ chạm khắc thấp bé khép hờ, vẻ ngoài có chút xập xệ quạnh quẽ. Sương Mai biết nơi này chỉ nhộn nhịp về đêm.
Vừa qua giờ ngọ, chưa đến giờ đón khách, Sương Mai không trực tiếp vào mà gõ cửa. Một lát sau, một gã chạy bàn ngáp ngắn ngáp dài thò đầu ra. Thấy mấy người y phục bất phàm, gã xua tay:
“Khách quý buổi tối hãy quay lại, các cô nương vẫn còn đang ngủ.”
“Ta không tới để xem cô nương.” Sương Mai cười nói: “Ta muốn gặp quản sự của các ngươi.”
Gã chạy bàn nhìn nàng từ trên xuống dưới, vô thức mở to cửa, đon đả dẫn nàng vào. Đôi mắt ti hí của gã cứ dán chặt vào người nàng, nhưng vừa thấy mấy gã đại hán hung hãn phía sau, gã lập tức thu lại ánh mắt như không có chuyện gì.
Bên trong cửa sổ đóng kín, không thấy ánh mặt trời, cũng chưa thắp nến nên không gian tối mờ, nhưng vẫn thấy thấp thoáng những tấm màn dệt kim và những chiếc đèn lưu li vàng bạc sang trọng.
Phía trước là một phụ nhân hơi đẫy đà, mặc áo váy màu xanh sẫm, đôi vai tròn trịa khoác dải lụa dệt chỉ vàng bạc. Mái tóc búi kiểu đơn giản nhưng giắt đầy trâm ngọc quý giá. Gương mặt trắng trẻo được bảo dưỡng tốt, nhìn kỹ mới thấy đã có tuổi. Bà ta đang nghiêng mình tính sổ sách, nghe tiếng người liền nhướng mày:
“Chưa tới giờ…” Ánh mắt bà ta dừng lại trên người Sương Mai, khẽ ho một tiếng: “Nữ lang đây là…?”
Sương Mai thong thả tiến lại hành lễ:
“Làm phiền nương tử, ta muốn tìm chưởng quản của Tiên Nhạc Các.”
Phụ nhân kia là kẻ nhìn người không đếm xuể, ánh mắt sắc sảo vô cùng. Thấy dáng người uyển chuyển, khí chất xuất chúng của nàng, bà ta lập tức quăng sổ sách sang một bên, đứng dậy đi vòng quanh nàng một lượt. Càng nhìn mắt bà ta càng sáng lên:
“Ta chính là quản sự. Nữ lang có việc gì sao?”
Sương Mai ngẩng cao chiếc cổ thanh mảnh, đón nhận ánh mắt soi xét của phụ nhân. Khi bà ta tiến lại gần định tháo mạng che mặt của nàng ra, Sương Mai khẽ nắm lấy cổ tay bà ta, lắc đầu nói:
“Ta muốn bàn một vụ làm ăn với chủ nhân của Tiên Nhạc Các. Nếu nương tử không phải là người có quyền quyết định cao nhất, e là không thể làm chủ được chuyện này.”
Phụ nhân nhìn người nữ tử thậm chí không chịu lộ mặt trước mắt, cười nhạt:
“Chủ tử của chúng ta không tùy tiện gặp khách đâu. Ngay cả cửa của ta mà ngươi còn không qua nổi thì đừng mong thấy được chủ tử.”
Sương Mai quá rành rẽ quy tắc của Tiên Nhạc Các, nàng chẳng hề nao núng, bắt đầu tung ra quân bài của mình:
“Tây Vực có tổng cộng ba mươi sáu gian Tiên Nhạc Các. Mỗi gian đều tọa lạc tại vương thành thủ phủ của các nước, lượng khách vãng lai mỗi tháng tính bằng hàng vạn.”
Phụ nhân siết chặt chiếc khăn thêu trong tay, liếc nhìn nàng với vẻ kinh ngạc, không ngờ nàng lại am tường tường tận và chính xác đến thế. Sương Mai phớt lờ những ánh mắt phức tạp của mọi người xung quanh, đi thẳng vào vấn đề:
“Lần này ta tới là muốn mượn mảnh đất vàng Tiên Nhạc Các để kinh doanh loại trà hảo hạng nhất từ vùng đất Hán trên khắp cõi Tây Vực.”
Tiên Nhạc Các là nơi hội tụ của những mỹ cơ kỹ nữ có tài nghệ tinh xảo và dung mạo động lòng người nhất, cũng là chốn quần tụ của giới thương nhân hào hoa phong nhã Tây Vực, nơi biết bao kẻ vung tiền như rác. Mỗi mỹ cơ trong tay đều có ít nhất vài vị khách quen, những thương nhân này tỏa đi khắp Tây Vực, thậm chí xa đến tận Đại Thực, Đại Tần ở phương Tây, đây chính là một mạng lưới giao thương tự nhiên.
Một khi những người này được thưởng thức hương vị trà hảo hạng ngay tại Tiên Nhạc Các, họ sẽ như ong thấy mật mà kéo đến. Có bọn họ, nàng sẽ có thông lộ và mạng lưới phân phối, không lo loại trà bánh thượng hạng nhập từ Đại Lương không bán được. Nàng muốn mượn danh tiếng của Tiên Nhạc Các, thông qua những nữ tử phong trần khéo léo này để bán trà đi khắp nơi, không chỉ để kiếm vàng bạc, mà còn để đổi lấy những chiến mã tinh nhuệ nhất.
Sương Mai vừa dứt lời, mấy mỹ cơ đang tựa mình bên cột hành lang liền xô đẩy nhau, có kẻ bật cười thành tiếng:
“Chúng ta dựa vào cái gì mà phải giúp ngươi bán? Làm vậy thì có lợi lộc gì cho chúng ta?”
Phụ nhân phất tay áo ra hiệu cho đám mỹ cơ đang xôn xao im lặng, khẽ ho vài tiếng hỏi:
“Ngươi muốn chúng ta bán thế nào? Chia hoa hồng ra sao?”
Sương Mai đã tính toán kỹ lưỡng từ trước, nàng nhướng mày đầy tự tin:
“Mấy lô trà đầu tiên, ta chỉ lấy bằng một nửa giá thị trường.”
Phụ nhân kinh ngạc đến ngây người. Sương Mai cười mà không nói. Đây là chiêu dùng giá thấp để phá giá, chiếm lĩnh thị trường nhằm mục đích lũng đoạn về sau, gạt bỏ những đối thủ cạnh tranh khác. Kiếp trước nàng ở trong cung Đại Lương toàn uống trà bánh thượng hạng, nàng biết rõ một khi khách nhân đã nếm qua trà ngon, họ sẽ không bao giờ quay lại dùng những loại trà kém chất lượng khác được nữa.
“Lợi nhuận mỗi lô trà sẽ chia đôi, các ngươi bán được giá bao nhiêu thì tùy khả năng, ai có bản lĩnh thì người đó hưởng tiền.”
Tiên Nhạc Các khác với chợ búa thông thường, việc định giá linh hoạt có cái lợi là mỗi mỹ cơ tùy theo khả năng mời mọc, dẫn dụ mà kiếm lời. Phụ nhân và đám mỹ cơ rõ ràng đã động lòng, đồng loạt quay đầu nhìn về phía sau tấm màn che. Một cơn gió thổi qua làm tấm màn lay động, lộ ra một khe hở u tối, tầng tầng lớp lớp tà áo phất phơ, nhưng bên trong vẫn im lặng hồi lâu.
“Cô nương, chủ tử của chúng ta chưa lên tiếng, ta thật sự không thể tự ý quyết định…” Phụ nhân lộ vẻ khó xử.
Sương Mai sớm đã lưu ý ánh mắt bà ta cứ chốc chốc lại hướng về phía sau tấm màn, dường như có vị quý nhân nào đó đang quan sát. Nàng bèn tiến lên một bước, xoay người một vòng nói với đám mỹ cơ:
“Một khi ta đã mở lời, ta cũng chắc chắn sẽ không để các ngươi chịu thiệt khi nhập bọn. Để làm lễ ra mắt, ta có thể dạy các ngươi một điệu múa.”
Vài mỹ cơ nghiêng mình vén tóc, đánh giá nàng bằng ánh mắt khinh khỉnh. Sương Mai không nói lời nào, nhẹ nhàng vung chân đá lật mấy chiếc ghế hồ nằm rải rác, tạo ra một khoảng trống. Ngay sau đó, một tay nàng khẽ vén vạt váy lụa, lộ ra mũi chân nhẹ nhàng điểm xuống đất.
Giây tiếp theo, tà váy lụa xoay tròn cực nhanh, vạt váy tung bay nhưng tuyệt đối không chạm đất. Dáng vẻ mềm mại như tơ lụa, kiêu sa như đóa lan rừng mới nở, thanh thoát như sen hồng vượt sóng xanh. Những mỹ cơ tinh thông vũ kỹ đều nhìn đến ngây người, không ai ngờ một người trông có vẻ bình thường lại là bậc thầy về vũ đạo.
Sương Mai kết thúc vòng xoay, đứng định thần, hơi nâng cằm nói:
“Đây là Ô Tư Vũ Nhạc, điệu múa cung đình chuyên để hiến tế cho quân vương Ô Tư.”
Phụ nhân và đám mỹ cơ mắt sáng rực lên. Bọn họ đang lo không có điệu múa mới để thu hút khách nhân, những điệu cũ đã xem đến phát chán rồi. Nếu học được điệu múa mới lạ này, nhảy cho khách xem thì chẳng khác nào để họ được tận hưởng diễm phúc của vương giả Ô Tư? Chỉ riêng cái mác này thôi đã đủ hút khách, cộng thêm trà giá rẻ, vụ làm ăn này chắc chắn sẽ hái ra tiền.
Lần này, Sương Mai không đợi ai lên tiếng, quay người bỏ đi thẳng.
“Ấy, ấy, nữ lang khoan đã!” Phụ nhân nhìn về phía tấm màn một cái rồi vội vàng túm váy chạy theo. “Nữ lang cứ gọi ta Thúy Ngũ Nương là được.” Bà ta hạ mình, xoay khăn sốt sắng hỏi: “Khi nào nữ lang lại tới dạy múa?”
“Tối đêm nay ta sẽ tới.” Sương Mai đáp.
Nàng không thể dạy hết ngay được, phải giữ lại một chút để dần nắm giữ mạch máu của con đường giao thương tại Tiên Nhạc Các này. Thúy Ngũ Nương cười không khép được miệng, vừa cười vừa nói tiễn nàng ra cửa. Đợi người đi xa rồi, nụ cười trên mặt bà ta vẫn không tắt, hớn hở quay lại trước tấm màn, giọng nói không giấu nổi vẻ kích động:
“Chủ tử, ngài có nhìn thấy không?”
Một cây trượng bích ngọc khẽ gạt tấm màn sang bên, lộ ra gương mặt một nam tử ẩn hiện trong bóng tối. Đường nét hắn tuấn dật, nước da như ngọc nhưng có phần tái nhợt, mang theo vài phần bệnh khí.
“Hôm nay tới kiểm toán lại gặp được một bất ngờ thú vị.” Nam tử xoay chiếc nhẫn bảo thạch trên ngón cái, đôi môi mỏng khẽ động: “Quả thật là trăm nghe không bằng một thấy.”
Thúy Ngũ Nương đảo mắt, nhỏ giọng hỏi: “Chẳng lẽ chủ tử quen biết nàng?”
Nam tử cong môi cười, đôi mắt ánh lên tia sáng trong trẻo: “Tây Vực có dáng múa như vậy thì cũng chỉ có một người thôi. Tuy nhiên, nàng so với những gì ta tưởng tượng có chút khác biệt… lại còn dám bày mưu tính kế lên Tiên Nhạc Các. Đúng là có phần… khác người.”
Đám tùy tùng vén màn, nam tử lười nhác đứng dậy từ chiếc ghế dài phủ thảm lông cáo trắng. Người này dáng vóc cực cao nhưng hơi gầy. Thắt lưng da hươu nạm đầy trân bảo hiếm lạ, mỗi bước đi đều tỏa ra ánh ngũ sắc mê hoặc lòng người. Hắn bước vào nội thất, đôi tay thon dài lấy ra một bức họa từ ngăn bí mật trên giá sách.
Trong họa là một người tiên tư thái sắc, chân trần điểm đất, váy lụa tung bay, mang vẻ diễm lệ hoa quý vô ngần. Dáng múa trong tranh giống hệt nữ tử vừa rồi. Khi xem tranh, đôi mắt đào hoa đa tình của hắn khẽ nheo lại, đuôi mắt hơi xếch lên đầy ý vị.
“Ngũ Nương, ngươi nói xem…” Hắn bỗng khẽ cười, nói với Thúy Ngũ Nương đang ngẩn ngơ: “Một năm trước, phụ vương định ra hôn sự cho ta, giờ còn tính là thật không?”
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Ánh hoàng hôn kéo dài trên bầu trời cao rộng. Trong vương thành, tiếng chuông trống vang vọng trầm hùng.
Khi Sương Mai vội vã chạy về tới vương tự, vừa lúc tiếng chuông chiều trống thu vang lên, đã đến giờ khóa lễ buổi tối. Lạc Tương đã thay một chiếc áo cà sa sạch sẽ đứng đợi nàng ở cửa Phật đường. Thấy nàng chạy về với vẻ bụi bặm, hơi thở hổn hển, chàng khẽ nhíu mày:
“Nếu thí chủ mệt thì không cần miễn cưỡng.”
Sương Mai vội vã chạy đến bên chàng: “Ta không mệt.”
Nàng đã vào vương tự thì nên tuân thủ quy tắc nơi đây, không muốn vì mình mà làm Phật tử phải khó xử. Phật đường u tĩnh, lư hương đồng hình hoa sen tỏa khói thanh khiết lờ lững. Khi Lạc Tương bước vào, chư tăng và tỳ kheo ni đã ngồi ngay ngắn thành hàng. Sau tiếng chuông, ngoài cửa chùa cũng tụ tập hàng trăm người thành kính ngồi nghe pháp.
Sương Mai bước nhỏ theo sau chàng, thầm cảm thán trong lòng, đệ tử của Phật tử quả thực đông đảo khắp Tây Vực, lòng thành kính thật đáng nể. Vị trưởng lão đứng đầu thấy bóng dáng nhỏ nhắn sau lưng Phật tử thì nhíu chặt lông mày nhưng vẫn im lặng. Mấy vị tỳ kheo ni trẻ tuổi phía sau bạo dạn hơn, lén nhìn nàng rồi thì thầm cười trộm.
Lạc Tương chậm rãi tiến đến tòa sen trước tượng Phật, ngồi xếp bằng. Sương Mai cũng ngồi xuống đệm hương bồ bên cạnh chàng, thẳng lưng ngay ngắn. Khi Phật tử cất lời, tiếng tụng kinh vang vọng khắp không gian. Hôm nay tụng kinh A Di Đà, miêu tả cảnh cực lạc. Chàng niệm bằng tiếng Phạn trước, các vị sư hàng đầu đều hiểu và niệm theo. Sương Mai vốn không tinh thông tiếng Phạn, chỉ nghe hiểu được vài câu nên đành lí nhí làm theo.
Sau đó, Phật tử bắt đầu giảng giải kinh văn bằng tiếng Hán. Nghe thấy ngôn ngữ quen thuộc, Sương Mai rốt cuộc cũng lấy lại tinh thần, liên tục gật đầu đi theo nhịp giảng. Thế nhưng chúng tăng bên dưới lại ngẩn người. Bình thường Phật tử giảng bài chưa bao giờ dùng tiếng Hán. Dù chàng tinh thông nhiều thứ tiếng và tiếng Hán lưu loát như thơ, nhưng tăng lữ Tây Vực phần lớn chưa từng đặt chân đến Trung Nguyên nên không hiểu. Họ nghe như nghe thiên thư, mờ mịt nhìn lên Phật tử.
Gương mặt chàng trang nghiêm thanh khiết, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước như hướng về núi non sông hồ, bao trùm chúng sinh mênh mông. Nhưng những lời giảng bằng tiếng Hán kia dường như chỉ dành riêng cho một người nghe.
Sau phần giảng là phần tán tụng. Tiếng Phạn xướng lên đồng loạt. “Lục cục”, tiếng bụng Sương Mai kêu lên sau một ngày bôn ba mệt mỏi. Nàng liếc nhìn xung quanh, thấy ai nấy đều nhắm mắt chuyên tâm nên chắc không ai để ý, bèn lén nhìn sang Lạc Tương đang ngồi ngay ngắn bên cạnh. Tà áo trắng của chàng phủ bên tòa sen, ống tay áo rộng mở phất phơ ngay cạnh nàng.
Nàng rủ mắt, ngón tay khẽ động, thò vào trong ống tay áo hơi rộng của chàng. Tìm mãi không thấy, chẳng lẽ hôm nay chàng không mang theo bánh nướng? Nàng đói đến lả người, tranh thủ lúc không ai để ý, ngón tay không cam lòng tiếp tục luồn sâu vào trong.
Ống tay áo bỗng căng lên. Đầu ngón tay đang làm càn của nàng bị một bàn tay từ bên trong vươn ra khẽ giữ chặt lấy. Mười ngón tay đan vào nhau, nàng kinh hãi ngước mắt, thấy Lạc Tương đã hơi mở mắt ra. Chàng không nhìn nàng, đôi mày khẽ nhíu, môi khép mở dùng khẩu hình nói hai chữ: “Càn rỡ”.
Sương Mai định rụt tay lại thì bàn tay rộng lớn kia chậm rãi mở ngón tay nàng ra, đặt vào đó một vật. Nàng lấy ra xem, đúng là nửa chiếc bánh nướng hoa hồng nàng tìm nãy giờ. Hóa ra chàng có thói quen giấu ở tay áo bên trái, thảo nào nàng tìm bên phải mãi chẳng thấy.
Sương Mai cắn một miếng, hương hoa hồng thanh ngọt lan tỏa nơi đầu lưỡi. Bỗng trước mắt tối sầm lại, là Lạc Tương khẽ nâng cánh tay, đưa ống tay áo rộng mở che khuất khuôn mặt đang ăn vụng của nàng. Trong khoảng không tối giản của tay áo, thần sắc chàng thoáng hiện vài phần bất lực.
Nàng lén nhìn qua kẽ áo, thấy muôn vàn tăng chúng phía trước vẫn lặng phăng phắc, may thay không ai mở mắt chứng kiến hành động “tác quái” của mình. Miếng bánh nhỏ nhanh chóng chui tọt vào bụng, nàng lại làm bộ ngồi ngay ngắn, nheo mắt nhìn lén Lạc Tương. Chàng đã nhắm mắt tụng kinh như thường, vẻ mặt bình thản như thể chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra. Sương Mai thở phào, cũng nhắm mắt lại.
Tiếng Phạn xướng trầm bổng vây quanh, Sương Mai cảm thấy mí mắt nặng trĩu, cơn buồn ngủ từng chút một xâm chiếm tâm trí…
Chúng tăng niệm xong câu cuối cùng, đồng loạt đứng dậy quỳ lạy Phật tử. Khóa tối kết thúc. Lạc Tương nghiêng người nhìn sang thiếu nữ vẫn đang ngồi im lìm trên đệm hương bồ. Nàng nhắm nghiền mắt, hóa ra đã ngủ thiếp đi từ bao giờ.
Khóe môi chàng khẽ gợn lên một nét cười hư ảo. Nàng hành sự vốn luôn phóng túng khác người, việc nàng ngủ gật giữa buổi giảng kinh, chàng cũng chẳng lấy làm lạ.
Ánh trăng dát bạc đêm thâu, không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng côn trùng kêu râm ran. Lạc Tương lặng lẽ chờ một lúc, không nhịn được lại liếc nhìn nàng một cái. Rèm mi dài rủ xuống, cánh mũi nhỏ xinh khẽ phập phồng. Đôi mày nàng nhíu lại, lọn tóc đen xõa ra che đi một phần gò má hồng hào. Khi ngủ trông nàng rất ngoan ngoãn, trong nét nhu thuận ấy còn thấp thoáng một tia yếu ớt, chẳng chút nào giống với vẻ kiêu kỳ ngày thường.
Trong lúc ngủ, nàng vô thức đưa tay gãi mặt, làm ống tay áo mỏng manh trượt xuống, lộ ra nửa đoạn cánh tay trắng ngần như ngọc. Lạc Tương do dự một thoáng rồi lặng lẽ cầm lấy ống tay áo của nàng, muốn che lại cổ tay trắng nõn ấy.
Trong nháy mắt tiếp theo, thân hình nàng đổ nghiêng xuống, tựa sát vào lồng ngực chàng, đôi môi thơm khẽ hé, mê mẩn gọi một tiếng: “Ca ca”.
Nàng vẫn nhắm nghiền mắt, vẫn còn đang chìm trong giấc mộng.
Lạc Tương không cử động, đôi mắt khẽ rủ xuống. Bóng đêm vốn chẳng hiểu lý lẽ thường tình. Thiếu nữ trong lòng vì nằm nghiêng mà vạt áo hơi rộng mở, một vệt tuyết trắng tinh khôi lọt vào đôi mắt sâu không thấy đáy của chàng. Trên chiếc cổ mịn màng vương một chút ánh trăng, trong cái vô tình ấy lại toát ra vẻ mị hoặc khó cưỡng.
Đáng lý lúc này chàng nên thu hồi ánh mắt, nhưng tầm mắt dường như không còn chịu sự khống chế mà dời xuống dưới. Bởi lẽ, giữa khoảng tuyết sắc sâu thẳm kia, nơi bí cảnh chưa từng có ai đặt chân tới, ẩn hiện nửa đóa liên hoa đỏ thắm tựa nốt chu sa đang giam giữ nhãn thần của chàng.
Lần ở Phật điện vương đình khi nàng cởi áo, chàng đã thoáng thấy một lần. Lúc đó chàng vội vã nhắm mắt, cứ ngỡ đó chỉ là ảo giác vụt qua. Nhưng tối nay, chàng vô cùng tỉnh táo.
Chỉ cần đẩy vạt áo ra thêm một tấc nữa, là có thể nhìn thấy rõ hoàn toàn. Xem xem liệu nó có giống hệt như trong giấc mộng kia hay không.
Những ngón tay đang siết chặt chậm rãi mở ra, ống tay áo rộng nâng lên, từ từ tiến lại gần, tựa như màn đêm mênh mông đang bao phủ lấy nàng…
Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋
Sương Mai bị đánh thức bởi một loạt tiếng bước chân dồn dập.
Khi nàng mở mắt ra, người đầu tiên nhìn thấy là tiểu sa di Nguyên Nhân đang đẩy cửa bước vào với ánh mắt hoảng loạn:
“Sư huynh của ta đâu?”
Sương Mai bàng hoàng, phát hiện mình đang nằm nghiêng trên đệm hương bồ. Đêm đã về khuya, chúng tăng đã tan đi tự bao giờ, không chỉ Phật đường không một bóng người, mà ngay cả Lạc Tương trên tòa sen cũng biến mất.
Chẳng phải vừa rồi vẫn còn đang trong thời khóa tụng kinh sao?
Nàng khẽ hít hà, trên người vẫn còn vương vấn mùi đàn hương thanh khiết, đều là mùi hương của chàng. Cảm giác ấy thật giống như vừa rồi trong giấc chiêm bao, nàng thực sự được chàng ôm trọn vào lòng.
“Có chuyện gì?”
Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía bên cạnh. Lạc Tương tay cầm một quyển kinh thư, bước ra từ sau giá sách gỗ cổ kính. Tà tăng bào vốn luôn phẳng phiu của chàng lúc này hơi nhăn nhúm ở phía trước, nhưng nếu không quan sát thật kỹ khi chàng di chuyển thì khó mà nhận ra.
Nguyên Nhân nhìn Lạc Tương, lại nhìn sang Sương Mai, vẻ mặt đầy do dự, muốn nói lại thôi.
Lạc Tương lên tiếng: “Cứ nói đừng ngại.”
Trong lòng chàng đã có tính toán, không định tiếp tục giấu giếm nàng nữa.
“Tin tức truyền đến từ Ô Tư, Tam vương tử…” Nguyên Nhân không dám nhìn thẳng vào Sương Mai nữa, ngập ngừng nói tiếp: “Vương của Ô Tư đã chiêu cáo thiên hạ, Tam vương tử Lạc Kiêu đã trọng thương không qua khỏi.”
Tác giả có lời muốn nói:
Sương Mai chính là người khởi xướng mô hình “Trà Mã cổ đạo” sớm nhất, và hình thức kinh doanh chính là kiểu bán hàng online thời sơ khai đó. Mình luôn cảm thấy việc gây dựng một thương đội toàn nữ nhi là một điều cực kỳ ngầu!
Nam chủ chính là kiểu thâm tình, sủng ái thầm lặng nhưng chẳng bao giờ thốt ra lời.
Mình thực sự muốn viết cảnh đôi tình nhân nhỏ quấn quýt bên nhau mãi thôi, nhưng tiếc là sắp bước vào giai đoạn sóng gió của cốt truyện rồi.
![Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 38](https://thanhxinhgaiquatroi.wordpress.com/wp-content/uploads/2025/06/cropped-709dce94-6b2d-4a0d-b7b0-305277e52e72.jpeg)