Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 37
SKSLTGCPT

[SKSLTGCPT] – Chương 37

Tác giả: Dư Hà Thích

5323 từ · 24 phút đọc

Sau Khi Sống Lại, Ta Gả Cho Phật Tử: [SKSLTGCPT] – Chương 37

Giọng nói thanh tao của thiếu nữ vang vọng khắp tòa Phật tháp cao chọc trời, tựa hồ có thể thấu đến tận cửu trùng thiên, chu du khắp cõi hoàn vũ.

Chư thiên tượng Phật từ bi lặng im, tĩnh lặng quan sát nhân gian hỉ nộ ái ố. Không gian trước điện vắng lặng không một tiếng động, chư tăng đều lộ rõ vẻ kinh hãi.

“Yêu nữ!”

Trong đám đông bỗng vang lên một tiếng mắng nhiếc trầm thấp. Ngay sau đó, tất cả tăng nhân mới sực tỉnh cơn mê. Trong nháy mắt, miệng lưỡi thế gian như thác lũ, những tiếng thét phẫn nộ tựa triều dâng sóng dậy ập về phía nàng.

Sương Mai vẫn giữ vẻ bình thản, trong lòng lại càng chẳng mảy may để tâm.

Nguyên Nhân từng kể với nàng về lời tiên tri liên quan đến vị Phật tử này. Nếu chàng có thể giữ vẹn thanh quy trước năm hai mươi bốn tuổi thì có thể chứng quả thành Phật, độ hóa thiên hạ vạn dân. Nhưng nàng vốn chẳng tin vào mấy lời tiên tri ấy. Ngay cả việc nàng trùng sinh trở về, vốn dĩ mọi chuyện phải diễn ra y hệt kiếp trước thì nay cũng đã đổi thay.

Nếu người trong Phật môn đã nhất mực tin tưởng vào lời tiên tri huyền hoặc kia, nàng ngại gì mà không tương kế tựu kế? Nếu Phật tử vốn dĩ phải gặp một kiếp nạn, vậy nàng sẽ trở thành kiếp nạn đó của chàng. 

Dẫu sao, Lạc Tương của đời này cũng sẽ không vì nàng mà động tình phá giới. Sau này chờ chàng độ xong cái gọi là “kiếp nạn”, thuận lợi thụ phong trở thành Phật tử, nàng cũng có thể dựa vào danh nghĩa của chàng để tạm thời thoát khỏi vũng lầy của kiếp trước.

Giờ này ngày này, Lạc Kiêu tung tích bất định, nàng không thể trở về vương đình Ô Tư, lại càng sợ hãi phải tái ngộ Lý Diệu. Hiện tại nàng chỉ có thể ở lại Toa Xa, nương nhờ bên cạnh Phật tử. Như thế, nàng giúp chàng độ kiếp, chàng lại chở che cho nàng, quả thật là vẹn cả đôi đường.

Sương Mai định thần lại rồi xoay người đứng dậy. Chiếc hồ bào mạ vàng tản ra như đóa hoa bừng nở, chuỗi ngọc bội trên người phát ra những tiếng thanh thúy êm tai. Thật đúng là tư thế của một Vương nữ Ô Tư tuyệt sắc Tây Vực, danh chấn thiên hạ.

Nàng đứng giữa vạn ánh nhìn mà xoay người về phía đám đông, ánh mắt như tơ, khóe môi hơi nhếch, trong vẻ khinh khỉnh lại có vài phần kiên định không chút dao động.

Mọi tiếng mắng nhiếc xung quanh dường như tan biến. Nàng dùng liếc mắt nhìn sang thấy Lạc Tương ở bên cạnh hơi quay đầu lại, đang nhìn về phía mình. Ánh mắt chàng nhìn nàng vẫn thanh lãnh không thể nhìn thấu như xưa, nhưng lúc này lại pha thêm một phần phức tạp. Đôi mắt đen láy tĩnh mịch dường như vừa lóe lên một tia sáng trong thoáng chốc, tựa như cả bầu trời sao đột ngột bừng lên sắc thái.

Thế nhưng, ngọn sóng kinh ngạc dưới đáy mắt ấy chỉ thoáng qua rồi vụt tắt, ngay lập tức trở lại vẻ trầm mặc bất lực như biển cả mênh mông. Ánh mắt của chàng, sáng hơn bóng đêm mà lại tối hơn ánh nắng; nồng hơn hơi thở mà lại nhạt hơn làn hương. Có thể thấy được, nhưng chẳng thể nào nắm bắt.

Nàng nhớ lại lúc ở đại yến của vương đình Ô Tư, khi nàng hôn lên môi chàng trước mặt bao người, nàng cũng từng thấy ánh mắt huyền bí như vậy. Nghĩ đến nụ hôn kinh thế hãi tục ấy, khóe môi Sương Mai không khỏi cong lên. Lúc trước ở Ô Tư, nàng đã dám mạo phạm Lạc Tương giữa đám đông, danh hiệu “yêu nữ quấn quýt si mê Phật tử” nàng cũng đã mang trên lưng rồi, giờ này nàng chẳng còn gì để sợ nữa.

Nàng cũng sẽ không hối hận. Để có thể lưu lại bên cạnh Phật tử, không phải chịu cảnh chết oan uổng như kiếp trước, chút nhục nhã này căn bản chẳng đáng là bao.

Đối mặt với đám tăng chúng đang sục sôi phẫn uất, hận không thể băm vằn nàng ra làm trăm mảnh, Sương Mai ngược lại đứng thẳng người, thản nhiên cười nhẹ.

“Yêu nữ?” Khóe miệng nàng khêu lên một tia châm biếm, dõng dạc nói: “Nếu không có yêu nữ ta làm loạn, Phật tử làm sao có thể phổ độ chúng sinh?”

“Nếu không có ái dục, thế nhân làm sao trầm mê trong đó để rồi muốn thắp hương bái Phật, cầu thoát ly khổ hải? Nếu không có thế nhân cung phụng, thần phật trong ngôi miếu này làm sao đúc được kim thân, lấy gì nuôi nổi đám tăng nhân các người?”

“Ta là người, có tham sân si, có lòng ái mộ. Ta luyến mộ Phật tử cũng như Phật yêu chúng sinh, yêu hoa yêu cỏ, yêu vạn vật thế gian, ta có tội tình chi?”

Chúng tăng bị nàng nói cho cứng họng, chỉ biết mắng át đi:

“Yêu nữ xấc xược! Khẩu xuất cuồng ngôn! Tư dục của ngươi sao có thể đánh đồng với Phật Đà?”

Sương Mai miệng khéo như hoa, lập tức vặn hỏi:

“Phật gia các người chẳng phải nói không được có tâm phân biệt đó sao? Vậy tại sao ta lại không thể so sánh với Phật Đà?”

“Ngụy biện! Xảo ngôn! Con yêu nữ này thật biết đổi trắng thay đen…” Chúng tăng gay gắt bác bỏ.

“A Di Đà Phật.”

Vị Sư tôn đứng ở chính giữa đột nhiên niệm một câu thật lớn, ngắt lời quát tháo của đám đông. Ông chậm rãi tụng rằng:

“Hết thảy ân ái hội ngộ, đều là vô thường khó giữ lâu dài. Kiếp sinh thế nhiều sợ hãi, sinh mệnh mỏng manh tựa giọt sương mai.”

“Chư hành vô thường, chư pháp tự nhiên. Nữ thí chủ tâm ý chấp nhất, đã sinh nhân duyên, ắt có quả báo.” Vị Sư tôn tuổi già xoay người, ngước nhìn pho tượng Thích Ca tĩnh lặng, tuyên cáo với mọi người: “Nếu vận mệnh Phật tử đã định có kiếp nạn này, Vương nữ cứ theo tâm nguyện của mình. Việc nàng có lưu lại vương tự hay không, đều thuận theo nhân quả mà Phật Đà giáng xuống.”

Dứt lời, Sư tôn rũ mắt nhìn về phía Lạc Tương:

“Mời Phật tử theo ta vào trong một lát để bàn bạc về việc ở lại của Vương nữ.”

Nghe thấy lời này, chúng tăng đều kinh hãi biến sắc. Lời của Sư tôn chẳng phải đã ngầm thừa nhận cái gọi là thuyết kiếp nạn kia rồi sao? Chẳng lẽ vị Vương nữ quyến rũ xảo quyệt này thật sự là người được Phật Tổ phái tới để thử thách đạo tâm của Phật tử?

Đám đông xì xào bàn tán, mấy vị võ tăng không kìm nổi giận dữ, đem hàng ma trượng và kim cang xử va chạm vào nhau, lại thúc mạnh xuống đất phát ra những tiếng “thình thịch” vang dội như sấm rền.

Lạc Tương đứng dậy, đi theo Sư tôn vào nội thất. Đi được vài bước, đến trước cửa phòng, chàng đột ngột quay đầu lại. Ánh mắt hờ hững lướt qua một vòng đám tăng nhân đủ mọi thần sắc trước điện, gương mặt không lộ chút cảm xúc, đôi mày sâu thẳm như tạc, chàng chỉ nhẹ nhàng buông một câu:

“Vương nữ chính là khảo nghiệm mà Phật Đà ban cho ta. Kẻ nào còn dám nghị luận về nàng, chính là bất kính với Phật Tổ.”

Lời này vừa thốt ra, uy thế răn đe không cần nói cũng tự rõ. Các tăng nhân bỗng sinh lòng sợ hãi, tiếng bàn tán nhỏ dần rồi tắt hẳn, ngay cả ánh mắt nhìn về phía thiếu nữ giữa điện cũng kiêng dè đi mấy phần.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Nội thất của Phật tháp là một gian Tạng Thư Các. Bên trong, từng bộ kinh văn được xếp chỉnh tề trên những giá gỗ đàn hương cao ngất vách tường, tạo nên một áp lực vô hình. Không gian thoang thoảng mùi trầm hương thanh khiết, thấm đẫm tâm can. Trên án, lư hương đồng tỏa ra những làn khói nhẹ lững lờ.

Sư tôn pháp hiệu Tịnh Không, tu hành tại vương tự Toa Xa đã mấy chục năm, là Quốc sư của nước Toa Xa, đức cao vọng trọng, cũng chính là ân sư đã nuôi dạy Phật tử từ thuở nhỏ.

Lúc này, Tịnh Không Pháp sư đứng trước án, vẻ mặt nghiêm nghị nhìn vị sa di mình dưỡng dục từ bé, nay đã trưởng thành như chi lan ngọc thụ, vững chãi tựa tùng bách. Ông thấp giọng hỏi:

“Con đã quyết ý muốn giữ nàng ta lại?”

“Đúng vậy.” Lạc Tương đáp: “Sư tôn tại thượng, đệ tử không hề nói lời dối gạt. Đệ tử cho rằng, nàng có lẽ chính là khảo nghiệm mà Phật Đà đã giăng ra.”

Sư tôn vuốt chòm râu bạc dưới cằm, hỏi tiếp:

“Chẳng lẽ quả đúng như lời đồn, vì nàng ta nhiều lần đeo bám dây dưa mà con đã động tâm rồi sao?”

Lạc Tương rủ mắt, khẽ lắc đầu.

“Sư tôn đã biết, từ nhỏ đệ tử thường xuyên mơ thấy những hình ảnh… kỳ quái.” Chàng dừng một chút, chậm rãi nói tiếp: “Kể từ sau khi nhìn thấy Vương nữ ở vương đình Ô Tư, tuy không thể chắc chắn, nhưng đệ tử mơ hồ cảm thấy những giấc mộng bao năm qua dường như đều có liên quan đến nàng.”

Sư tôn nhíu mày, thở dài một tiếng:

“Vi sư biết, giấc mộng đó từ trước đến nay luôn là tâm ma khó gỡ của con. Mỗi độ trăng tròn, tâm ma ấy lại càng khó lòng chế ngự. Chuyến đi Ô Tư lần này, con đã vượt qua đêm trăng như thế nào?”

Lạc Tương đáp:

“Đệ tử lấy Phật pháp khắc chế, may mắn chưa bị tà niệm khống chế.”

Sư tôn mày nhăn sâu hơn, phất tay áo nói:

“Phải rồi, thân con mang bệnh căn khó chữa, vốn chỉ cần ở trong chùa khổ tu theo luật lệ, tất nhiên sẽ có một ngày phá được chấp niệm, trừ được ma tâm, tu thành đại đạo, tự độ lấy mình. Nay con đã biết nàng ta có thể là kiếp nạn của mình, cớ sao còn nhất quyết đứng dưới chân tường đổ, mạo hiểm giữ nàng bên cạnh?”

Lạc Tương ngẩng đầu, nhấn mạnh từng chữ:

“Nếu tâm ma này không thể trừ tận gốc, đệ tử cũng không xứng làm Phật tử nữa.”

“Tiểu Thừa độ mình, Đại Thừa độ thiên địa. Thiên địa bao la, nhân duyên muôn lối, nếu không tự mình trải qua, làm sao có thể độ mình độ người, lấy gì để phá chấp trừ ma?”

Nét mặt Tịnh Không Pháp sư sa sầm xuống, nhất thời không biết phải khuyên giải thế nào cho phải.

“Phật tử đã khăng khăng như thế, vi sư cũng không còn gì để nói. Hết thảy tình cờ gặp gỡ trên đời đều có pháp duyên của nó. Có lẽ là cái “nhân” từ kiếp trước, dẫn đến cái “quả” ở kiếp này. Kiếp nạn này đã không thể tránh, chi bằng trực tiếp đối đầu, đó cũng là một loại pháp môn đối trị.” Tịnh Không Pháp sư thở dài một tiếng, hơi mỉm cười nói: “Vi sư tu hành mấy chục năm, ngược lại còn lo được lo mất, chẳng bằng con nhìn nhận thông thấu. Người trẻ tuổi có khí phách và tâm chí nhường này, vi sư thật sự rất mực vui mừng.”

Tịnh Không Pháp sư dừng lại một chút, nhìn về phía gương mặt trầm tĩnh của Lạc Tương, thoáng hiện vẻ do dự.

“Nếu nàng ta đã sinh lòng luyến ái đối với con, sao con không thuận nước đẩy thuyền, khiến nàng rũ bỏ tục niệm, quy y Tam bảo, cùng con một lòng tu hành, đoạn tình tuyệt dục?” Tịnh Không Pháp sư lẩm bẩm: “Như thế, kiếp nạn suốt đời của con cũng sẽ tự khắc tan biến, giải quyết dễ dàng, chẳng phải sao?”

“Nàng có xuất gia tu hành hay không, không nên do đệ tử định đoạt. Vương nữ tự có nhân duyên của nàng, đối với đệ tử mà nói, bất quá chỉ là nhất thời cùng thuyền chung bến.” Lạc Tương lắc đầu, gương mặt thanh lãnh, ánh mắt kiên định: “Nếu không phải nàng tự nguyện, đệ tử tuyệt đối không cưỡng cầu.”

Tịnh Không Pháp sư nhìn thoáng qua sắc mặt bình tĩnh mà lạnh lùng của Lạc Tương, không khỏi liên tưởng đến những tảng đá sừng sững giữa gió cát đại mạc. Từ khi còn là thiếu niên, chàng đã luôn như vậy, việc gì đã nhận định thì tuyệt đối không thể chuyển lay.

“Thôi được rồi.” Pháp sư khẽ gật đầu, nhẹ giọng nói: “Năm xưa, vi sư đặt pháp hiệu cho con là Không Kiếp, chính là hy vọng đại kiếp nạn kiếp này của con sẽ hóa thành “tướng không”, không phải chịu quả báo. Chỉ mong, chỉ mong sao…”

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Đợi sau khi Lạc Tương rời đi, Tịnh Không Pháp sư vẫn đứng lặng hồi lâu trước tượng Phật. Cả đời ông tu Phật đã quá nửa đời người, nay râu tóc đã bạc trắng, lại thêm nghiên tập Phật pháp sâu dày, sớm đã xem nhẹ chuyện sinh tử. Duy chỉ có vị Phật tử trẻ tuổi này là ông trước sau vẫn không yên lòng. Nhân gian trăm năm tựa bóng câu qua khe cửa, chỉ vì chàng vẫn còn vướng một tia trần duyên chưa dứt, nên trước sau vẫn khó lòng thấu triệt đại đạo.

Năm đó khi Ô Tư tiên vương giao Lạc Tương cho ông, chàng mới chỉ là một đứa trẻ cao chưa đầy nửa người, chính tay ông đã dạy chàng tập viết đọc kinh, nuôi dưỡng thành người. Đứa trẻ thơ dại ấy cuối cùng cũng đã trưởng thành thành một thiếu niên hiên ngang. Ông thân là tăng lữ, là trưởng lão của một ngôi chùa, cả đời thủ giới, không vợ không con, đoạn tuyệt hồng trần. Nhưng ai có thể bảo rằng, tình nghĩa như sư như phụ suốt mười năm qua không phải là cái thú vui nhân luân? Cuối cùng, cũng là do ông vẫn còn vương vấn hồng trần mà thôi.

Vực sâu khó lòng vây hãm rồng thiêng, một thiếu niên kinh tài tuyệt diễm như thế, sao có thể vì chút ái dục tầm thường nơi nhân gian mà đánh mất bản tâm. Có lẽ là ông đã đa nghi quá rồi.

Tiếng bước chân dồn dập vang lên, ba vị trưởng lão còn lại của vương tự cùng kéo tới, Tịnh Không Pháp sư thu hồi suy nghĩ. Ông nhìn lướt qua những vị cao tăng đang muốn nói lại thôi, chậm rãi cất lời:

“Phật tử Không Kiếp từ nhỏ thiên tư cực cao, ba tuổi đã sớm tuệ vỡ lòng, năm tuổi thụ Ngũ giới Thập thiện, mười tuổi đã có thể ngày tụng ngàn kệ, mười tám tuổi thụ Sư giới, tại biện kinh đại hội danh chấn Tây Vực, muôn phương đều tới triều bái. Đây là kỳ tài trăm năm khó gặp của Phật môn ta.”

“Phật tử có tâm ma, ngày ấy khi chúng ta chọn người làm vị Phật tử kế nhiệm, chư vị đều nhất trí không hề phản đối. Từ hôm nay trở đi, Phật tử sẽ thuận theo ý chỉ của Phật Tổ, lấy thân ứng kiếp, điều đó đương nhiên không có gì phải bàn cãi.”

“Chư vị, còn điều gì muốn nói chăng?”

Một vị trưởng lão trầm ngâm hồi lâu, do dự nói:

“Nghe nói khi Phật tử gặp nạn ở vương đình Ô Tư đã có vướng mắc mật thiết với Vương nữ. Nếu Vương nữ đã đến mà không chịu đi, tâm ma của Phật tử ngày càng ăn sâu không thể tự kiềm chế, thì biết phải làm sao?”

Khắp nơi tĩnh lặng, đến tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy. Một cánh cửa sổ điêu khắc liên hoa tinh xảo hé mở, có thể thấy từng trận cát bụi bay mù mịt ngoài kia, đất trời lúc này hỗn độn không rõ sắc màu. Những đình đài lầu các nối tiếp nhau đều biến mất trong trận gió cát ngợp trời. Chỉ có tòa Phật tháp cao nhất vẫn uy nghi bất động, khí thế hào hùng, hoa văn liên hoa tỏa ra vầng sáng thanh khiết, minh bạch lỗi lạc, không vì gió cát hỗn loạn mà bị che lấp đi nửa phần.

Tịnh Không Pháp sư thu tà áo bào, bình thản nói:

“Cũng chính vì có tâm ma nên Phật tử mới càng gần với đạo thành Phật.”

“Phật và Ma, vốn chỉ cách nhau một ý niệm. Người có tâm ma, một khi đã buông bỏ được, ngược lại sẽ càng dễ ngộ đạo thành Phật hơn những người khác.”

Nghe vậy, các vị trưởng lão đều gật đầu tán đồng. Tuy nhiên, một vị trưởng lão lông mày rậm khác vẫn chưa nguôi giận, lớn tiếng nói:

“Nhưng vị Vương nữ Ô Tư kia xưa nay khét tiếng lả lơi, vương tự sao có thể dung túng hạng yêu nữ như thế?”

Tịnh Không Pháp sư nhìn sang, nét mặt bỗng trở nên nghiêm khắc, ông thấp giọng kể lại:

“Chư vị đã từng nghe qua câu chuyện về Phật Đà trong kinh văn chưa? Trước khi Thích Ca Mâu Ni thành Phật, lúc còn là Thái tử Tất Đạt Đa, Ma vương Ba Tuần sợ Người giác ngộ thành Phật sẽ ảnh hưởng đến quyền thế của Ma vương ở thế gian, bèn phái ba nàng ma nữ đến ngăn trở Người chứng đắc Bồ Đề.”

“Ma nữ dùng đủ mọi lời nịnh hót dụ dỗ, bày ra thái độ quyến rũ lẳng lơ hết mực. Thái tử Tất Đạt Đa tâm cảnh tịch định, xem ma nữ như không có thực, không mảy may động tâm, tựa như đóa sen gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn. Thái tử lại khuyên nhủ ma nữ, khiến bọn họ nhìn thấy sự xấu xa của bản thân, chỉ thấy một bộ xương khô khớp cốt, bao da gân quấn, mủ nước túi mắt dơ bẩn. Ma nữ tự biết xấu hổ, xoay chuyển tâm niệm, liền nhanh chóng khởi tâm hướng Phật, cuối cùng đều trở thành đệ tử.”

“Chúng sinh trong mắt Phật Đà vốn không phân biệt, đều có thể độ hóa. Vương nữ ở đây, có thể là kiếp nạn, cũng có thể là cơ duyên thành Phật. Chúng ta không thể chậm trễ.”

Vài vị cao tăng tinh thông Phật pháp, dĩ nhiên đều đã nghe qua đoạn kinh văn này, lúc này lĩnh hội được tâm ý, cho rằng rất có đạo lý nên đồng loạt gật đầu ứng thuận. Tịnh Không Pháp sư vẻ mặt đạm nhiên nhìn một vòng các vị trưởng lão đã ở tuổi tri thiên mệnh, khóe mắt khẽ động, mỉm cười thấu hiểu:

“Bất quá cũng chỉ là một kiếp hồng nhan, ai lúc thiếu thời mà chưa từng trải qua cơ chứ?”

Những vị cao tăng râu dài phất phơ đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng không ai nói thêm lời nào nữa. Tâm sự tuổi trẻ, mỗi đêm khuya mộng hồi, ai đã từng cầm lên, ai đã từng buông xuống? Trong hằng hà sa số kiếp, gió cát cuộn trào, từng mảnh chuyện cũ gom lại thành mưa hay bị gió đánh tan, tất thảy đều hư ảo giữa trời đất bao la.

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Vương tự Toa Xa nhìn từ xa chỉ thấy rộng chừng một tấc vuông, nhưng khi vào bên trong mới biết đình đài lầu các vô số, cây cối tốt tươi, lối nhỏ thông sâu, quả là một cõi động thiên phúc địa khác hẳn.

Sương Mai được sắp xếp tại một khu viện sâu trong chùa, cách xa tiền đình náo nhiệt. Cạnh đó là nơi tu hành của các thiếu nữ tỳ kheo ni, được ngăn cách bởi một bức bình phong đá rộng lớn. Đình viện không lớn nhưng vô cùng thanh u, lan can và rầm gỗ đều chạm khắc liên hoa sống động, tinh xảo như họa.

Nàng được Nguyên Nhân dẫn đến trước một hồ nước biếc trong sân. Nước hồ trong vắt chảy thông, sen hồng tươi tốt, tỏa hương thanh khiết dịu nhẹ. Tiểu sa di có nề nếp dặn dò nàng:

“Hằng ngày Phật tử đều có thời khóa sớm tối. Khóa sớm khi mặt trời mọc, khóa tối sau khi mặt trời lặn. Sau khi Phật tử xong khóa sớm, nếu không đi đến các hang Phật gần đây để biên dịch kinh văn bích họa thì cũng là đến chùa miếu thuyết pháp cho người đời. À đúng rồi, tăng nhân chúng ta quá giờ trưa sẽ không ăn, nếu cô nương bỏ lỡ bữa cơm thì sẽ không có gì ăn đâu đấy…”

“Khoan đã, khóa sớm là vào lúc mặt trời mọc sao?” Sương Mai kinh hoàng. Nước Toa Xa nằm xa về phía Nam hơn Ô Tư nhiều, trước đây ở vương đình nàng dậy muộn mặt trời đã lên cao, mặt trời mọc ở Toa Xa chắc chắn còn sớm hơn thế.

“Khóa sớm ước chừng vào khoảng giờ Dần đến giờ Mão theo giờ Trung Nguyên.” Một giọng nói truyền đến từ phía sau.

Sương Mai quay đầu lại, thấy Lạc Tương đang chậm rãi đi về phía mình. Nàng ngẩn người, giờ Dần thì đến gà còn chưa gáy, làm sao mà nàng dậy nổi? Hơn nữa nàng chỉ là ở nhờ để chờ Tam ca trở về, tại sao phải tham gia khóa sớm cùng Phật tử?

“Ta phải luôn ở cùng một chỗ với huynh sao?” Nàng do dự hỏi.

“Đã là độ kiếp, dĩ nhiên phải như hình với bóng không rời rồi.” Chàng nhàn nhạt đáp.

Sương Mai vén lọn tóc mái rủ xuống, mím môi không nói. Chợt nghe một tiếng gọi quen thuộc:

“Điện hạ!”

Sương Mai quay lại, thấy Trâu Vân cùng mấy tên thân vệ cấm quân đang vội vã chạy tới. Nàng kinh ngạc nhìn mấy gã nam nhân vạm vỡ đầu tóc rối bù, mặt mày đỏ bừng, hỏi:

“Chuyện này là sao?”

“Hôm ấy để tránh tai mắt của Lạc Tu Mỹ dọc đường, ta đã cải trang bọn họ thành tăng nhân đi theo đoàn.” Nguyên Nhân vỗ ngực đắc ý đếm ngón tay: “Nam tử muốn vào chùa chúng ta, đương nhiên phải chính thức quy y. Bọn họ cứ nhất quyết đòi theo tìm cô nương nên ta đã giúp họ xuống tóc, đây chính là đại công đức đầu tiên của ta trong năm nay đấy.”

Tên thân vệ đứng cạnh Trâu Vân giậm chân, uất ức nói:

“Cái tiểu hòa thượng này nói bậy bạ gì đó! Ta còn muốn theo Vương nữ hưởng vinh hoa phú quý! Ta… ta còn chưa lấy vợ, sao có thể xuất gia được?”

“Đúng vậy đúng vậy, Vương nữ cứu chúng thần với…” Mấy người kia cũng phụ họa theo, than vãn thảm thiết.

Trâu Vân giơ tay ra hiệu, tiếng kêu la lập tức im bặt. Hắn chậm rãi tiến lại gần Sương Mai. Mấy ngày không gặp, gương mặt tuấn lãng đã phủ đầy sương gió bụi trần, hắn đang bình thản nhìn nàng.

“Phật tử. Vương nữ điện hạ.” Hắn khom người hành lễ: “Không phải tại hạ không muốn xuất gia, chỉ là tại hạ vẫn còn tơ vương chưa dứt, mắt không nhìn thấu hồng trần, không thể tu hành đúng pháp được.”

Sương Mai nhướng mày, nhìn về phía Lạc Tương đang lạnh mặt đứng bên cạnh, hỏi:

“Đây là ý của huynh sao?”

“Thí chủ ở vương tự của ta rất an toàn.” Lạc Tương cũng nhìn lại nàng, mặt không cảm xúc nói: “Những nam nhân này không phải đệ tử Phật môn, không thể vào vương tự đi theo thí chủ.”

Sương Mai nâng mắt, nhìn thẳng vào chàng.

“Vậy ta có thể ở cùng bọn họ, không ở trong vương tự được không?” Nàng thận trọng hỏi: “Ta cam đoan sẽ không gây chuyện sinh sự, khi nào cần ta sẽ có mặt ngay.”

Nàng không muốn dậy sớm đi học, cũng không muốn bị giam lỏng một mình trong vương tự. Nàng và Trâu Vân vẫn còn đại sự cần mưu tính. Lý Diệu đã đến, Đại Lương can thiệp, báo hiệu tình thế Tây Vực sẽ sớm rơi vào hỗn loạn, nàng bắt buộc phải chuẩn bị sớm.

Lạc Tương quay sang nhìn nàng, đôi mày khẽ nhíu lại, thấp giọng hỏi:

“Thí chủ… không muốn sao?”

Nếu không muốn lưu lại vương tự, tại sao nàng lại nói ra những lời chấn động tâm can kia? Lạc Tương sực nhớ ra một chuyện vẫn chưa nói rõ, sắc mặt chàng hơi trầm xuống, tà áo rộng rũ xuống, chàng khẽ vung tay ra hiệu với Sương Mai:

“Thí chủ theo ta vào trong.”

Lòng Sương Mai thắt lại, lẳng lặng theo chàng vào phòng. Vòng qua bức bình phong thêu tơ, một chiếc án gỗ nam thấp bày chính giữa, trên án có một lư đồng mạ vàng đang tỏa hương đàn hương quen thuộc. Lạc Tương vào cửa liền khoanh tay sau lưng. Hoa văn trên cửa sổ hắt bóng lên bóng lưng vững chãi của chàng thành những mảnh vỡ loang lổ. Chàng cứ đứng đó không nói một lời. Trong sự tĩnh lặng ấy toát ra một luồng uy nghiêm lãnh đạm.

Bầu không khí có chút ngột ngạt. Sương Mai ngồi nghiêng trên đệm hương bồ, lòng bàn tay siết chặt, thầm cảm thấy căng thẳng. Một lát sau, nàng thấy thân hình Lạc Tương cuối cùng cũng khẽ động, chàng lấy từ trong ngực ra một cuộn lụa gấm, đưa tới trước mặt nàng:

“Phụ vương của thí chủ khi còn sống từng định sẵn cho thí chủ một mối hôn sự với nước Toa Xa. Lạc Kiêu trước khi đi cũng đã ủy thác việc đại hỷ của thí chủ cho ta.” Lạc Tương khẽ cử động tay áo đã được xếp phẳng, gương mặt vẫn không chút biểu cảm: “Ngài ấy đã chuẩn bị cho thí chủ sính lễ phong phú. Thí chủ có thể xuất giá bất cứ lúc nào. Phu quân tương lai của thí chủ là…”

“Tương ca ca, là ta nói sai điều gì sao, huynh muốn đuổi ta đi à?” Sương Mai bình tĩnh ngắt lời chàng, bờ môi mím chặt, những ngón tay giấu trong tay áo dưới án siết chặt lấy nhau.

Rốt cuộc là nàng đã nói sai câu nào? Là nàng không nên tính toán thời gian khóa sớm, hay là không nên vi phạm quy củ vương tự của chàng để ngăn Trâu Vân quy y? Sương Mai chợt động lòng. Đúng rồi, hẳn là nàng không nên trước mặt mọi người nói lời luyến mộ Phật tử, khiến chàng khó xử. Lúc đó vì tình thế cấp bách, nếu nàng không biểu hiện ra vẻ si mê, sao có thể khiến người ta tin rằng nàng chính là kiếp nạn của Phật tử cơ chứ?

Vị sư huynh Không Pháp kia của chàng từng nói, nếu Phật tử không đưa ra được lời giải thích thỏa đáng thì sẽ phải chịu vạn người trách phạt. Sương Mai bỗng ngước mắt, nhỏ giọng nói:

“Những lời ta nói trước mặt Phật khi nãy đều là kế tạm thời để được ở lại mà thôi. Đều không tính là thật đâu. Ca ca chớ có giận hờn, sau này ta không nhắc lại nữa là được…”

Lạc Tương rủ mắt xuống. Quả nhiên là vậy sao? Cái gọi là “Phật Đà giáng kiếp nạn xuống”, trong thâm tâm chàng đã chẳng thể phân biệt nổi, đó là lý lẽ để bảo vệ nàng khỏi sự trách phạt của Phật môn, hay chính là tư tâm của chàng.

Nhưng chỉ cần nàng có một tia không muốn, chàng nên buông tay để nàng rời đi bất cứ lúc nào. Giống như lời hứa với Lạc Kiêu khi trước, tiễn nàng xuất giá, lặng lẽ đứng sau lưng nàng, vĩnh viễn làm chỗ dựa cho nàng.

Lạc Tương thu lại một tia mất mát nhạt nhòa, lướt qua ánh mắt nôn nóng của nàng, thẳng thừng nói:

“Vương nữ không cần như thế. Ta đã hứa với Tam ca của thí chủ, chắc chắn sẽ chăm sóc thí chủ trọn đời trọn kiếp. Dẫu thí chủ không muốn ở lại vương tự, dẫu thí chủ đã xuất giá, lời hứa này cũng vĩnh viễn không thay đổi. Thí chủ cứ yên tâm.”

“Tam ca của thí chủ còn nói, nếu Vương nữ không muốn gả cho vị phu quân mà phụ vương đã định, ta cũng sẽ dốc hết sức lực để tìm cho thí chủ một mối lương duyên tốt hơn, cho đến khi thí chủ hài lòng mới thôi.”

Chàng là vị Phật tử chí cao vô thượng, nắm giữ quyền bính tối cao của Sa môn Tây Vực. Bất luận nàng mong muốn điều chi, chàng đều có thể chẳng tốn chút sức lực nào mà đáp ứng nàng, thỏa mãn nàng.

Duy chỉ có một chuyện, chàng lực bất tòng tâm.

Lạc Tương nhắm mắt. Chàng nâng tay áo, định mở tờ hôn thư ra cho nàng xem.

Vừa quay người lại, chàng đã thấy thiếu nữ nãy giờ vẫn im hơi lặng tiếng đang nhìn mình trân trối. Bờ môi hồng nhuận mím chặt đến mức trắng bệch, đôi mắt nàng hoen lệ.

Trong khoảnh khắc, một giọt lệ nóng hổi lăn dài trên gương mặt tái nhợt của nàng, rơi xuống mu bàn tay chàng, khiến trái tim chàng như bị đốt cháy.

Tác giả có lời muốn nói:

Lạc Tương nhà ta sẽ không bao giờ nói toạc móng heo ra đâu, nhưng kẻ nào dám lé mắt định tiếp cận nương tử của chàng, thì cứ xác định là bị bắt đi cạo đầu hết đi!

Nỗi khổ của Trâu Vân:

– Kiếp trước: Đi theo chồng cũ của nữ chủ, suýt thì bay màu.

– Kiếp này: Đi theo nữ chủ, suýt thì bay sạch tóc.

(Nhạc nền vang lên: Tiểu Trâu Vân tuổi vừa đôi tám, đang thanh xuân mà đầu trọc lốc, cũng chẳng có vợ hiền)

Trâu Vân: Ai cứu ta với!!!

[Chú thích]

Đoạn điển tích về “Ma vương Ba Tuần…” được trích dẫn và biên soạn từ [Tạp A Hàm Kinh]

Câu “Hết thảy ân ái hội ngộ, vô thường khó giữ lâu dài. Kiếp sinh thế nhiều sợ hãi, sinh mệnh mỏng manh tựa giọt sương mai” được dẫn lại từ [Phật Thuyết Lộc Mẫu Kinh].