Bìa [SKSLTGCPT] – Chương 35
SKSLTGCPT

[SKSLTGCPT] – Chương 35

Tác giả: Dư Hà Thích

3415 từ · 16 phút đọc

Sau Khi Sống Lại, Ta Gả Cho Phật Tử: [SKSLTGCPT] – Chương 35

Biên cảnh quốc Toa Xa, Bồ Thành. Mưa dầm liên miên không dứt.

Mưa xuân lất phất rơi, thấm đẫm thảm cỏ xanh non thành một màu xanh sẫm tiêu điều. Nơi vó ngựa vừa dẫm nát lúc nãy giờ chỉ còn lại những vệt bùn lầy lội.

Toa Xa vốn sùng bái Phật giáo, chùa chiền san sát khắp nơi. Nghìn danh tăng binh hộ tống Phật tử tốc hành trở về vương thành, vốn định nghỉ chân đôi chút tại đại tự Bồ Thành rồi mới tiếp tục lên đường. Lúc này màn đêm đã buông xuống, nhưng Phật tử dường như vẫn chưa có ý định khởi hành. Đám tăng chúng không dám thúc giục, đành ngay ngắn ngồi thiền trước Phật điện để chỉnh đốn, mắt hướng về kim thân Đức Thích Ca, miệng lầm rầm tụng niệm kinh văn. Tiếng tụng kinh u u minh minh truyền đến dãy tăng xá phía sau, tựa như tiếng ngàn vạn con ong vò vẽ, vang vọng chẳng dứt.

Lạc Tương đứng dưới hiên tăng xá, thân khoác tơi rơm, chỉ để lộ một góc vạt áo tuyết trắng dính lấm tấm bụi bùn. Một lát sau, hai vị y nữ một già một trẻ từ trong phòng bước ra, khẽ cúi mình hành lễ với chàng rồi cáo lui. Y nữ trẻ tuổi không nén nổi tò mò, lén ngoái đầu nhìn vị tăng nhân thanh tú thoát trần kia một cái, liền bị tiền bối lườm cho một cái cháy mặt, đành luyến tiếc thu hồi tầm mắt.

Lạc Tương đứng lặng trước cửa hồi lâu mới cởi bỏ lớp tơi đẫm nước, chậm rãi đẩy cửa bước vào. Căn phòng rộng thênh thang, một ngọn nến le lói không đủ sức xua tan bóng tối, khiến hơn nửa gian phòng chìm trong màn đêm tịch mịch. Thiếu nữ cuộn tròn trên giường, nửa thân mình bao phủ trong vầng sáng mờ ảo. Sắc mặt nàng nhợt nhạt, ngay cả bờ môi căng mọng thường ngày cũng không còn chút huyết sắc. Y nữ đã thay cho nàng một bộ y phục sạch sẽ, nhưng không mang tất, đôi bàn chân trắng ngần như tuyết đầu mùa lộ ra dưới lớp chăn gấm, cứ thế đập vào mắt chàng.

Lạc Tương xoay người, quay lưng về phía giường nằm để dời đi tầm mắt. Suốt quãng đường từ hạp khẩu đến Bồ Thành, nàng thúc ngựa chạy như điên dại. Dẫu là kẻ có thuật cưỡi ngựa tinh diệu như chàng cũng suýt chút nữa không đuổi kịp. Đó chẳng giống như đang hành quân, mà giống như một cuộc trốn chạy tuyệt vọng. Khi tới Bồ Thành, nàng vừa xuống ngựa thì thân hình đã lảo đảo, roi ngựa rơi rụng trên đất, cả người suýt chút nữa ngã khuỵu xuống bùn đen. Lúc ấy chàng mới phát hiện nàng đang sốt cao.

Y nữ nói nàng mắc chứng phong hàn, do kinh sợ quá độ lại nhiễm nước mưa, chỉ cần uống vài thang thuốc, ngủ một giấc thật ngon là sẽ không còn lo ngại gì. Chàng thầm hồi tưởng lại, dường như mỗi lần chạm mặt vị sứ thần Đại Lương trẻ tuổi kia, nàng đều vô cùng sợ hãi. Lần trước ở núi giả bên hồ nơi vương đình, nàng đã siết chặt lấy tay áo chàng không rời. Lần này, dù nàng đã dũng mãnh bắn ra mũi tên kia, nhưng khi chạy về phía chàng, đôi bàn tay vừa buông cung của nàng vẫn không ngừng run rẩy, mồ hôi lạnh làm ướt sũng cả tóc mai đen nhánh.

Từ lúc nàng trốn khỏi tầm mắt chàng, chàng đã biết nàng nhất định quay đầu tìm Lạc Kiêu nên mới triệu tập tăng binh tức tốc đến hạp khẩu. Lúc đó chàng có ngàn người hộ vệ, đối phương chỉ có trăm quân, nàng vốn không nên sợ hãi đến nhường ấy. Và chàng, cũng tuyệt đối không để người nọ mang nàng đi.

“Ca ca…” Thiếu nữ trên giường ngủ không yên giấc, đôi mày liễu nhíu chặt, mê sảng không ngừng: “Đừng đi…”

Lạc Tương ngoái đầu nhìn nàng. Chàng không rõ, tiếng “ca ca” kia nàng dành cho vị ca ca nào. Trong vòng tay thiếu nữ siết chặt một chiếc áo choàng đen huyền, gấu áo còn vương những vệt máu loang lổ. Chàng nhận ra đó là áo của Lạc Kiêu. Trước đây, chính chàng đã an bài Lạc Kiêu tại ngôi chùa này. Vạn ngàn chùa miếu ở Tây Vực đều nằm dưới quyền cai quản của Phật tử, nếu Lạc Kiêu thành thật ở lại đây chờ đợi thì đã chẳng gặp phải kiếp nạn này. Nhưng nếu Lạc Kiêu không tới, có lẽ cả hai đều không thoát khỏi sự truy sát của vương đình Ô Tư. Giữa chàng và Lạc Kiêu, có lẽ một người phải hy sinh. Nay Lạc Kiêu đã chọn phần mình, chàng cũng nên thực hiện phần của mình vậy.

Lạc Tương rũ mắt, đôi tay từ trong ống tay áo rộng đưa ra, định rút chiếc áo đẫm máu mà nàng đang ôm lấy. Vòng tay chợt trống rỗng, thiếu nữ vô thức rướn người về phía trước, ôm lấy cánh tay vững chãi của chàng. Thân mình Lạc Tương bỗng chốc cứng đờ, chàng không quen với sự mềm mại áp sát đến nhường này, theo bản năng muốn rút tay thối lui.

“Tam ca…” Nàng mê sảng nỉ non.

“Nếu ta không về, ngươi hãy thay ta chăm sóc nàng suốt đời suốt kiếp. Đây là món nợ ngươi nợ phụ vương ta.” Lời dặn của Lạc Kiêu trước lúc rời đi vẫn còn văng vẳng bên tai.

Lạc Tương không cử động, cũng không lên tiếng, cứ để mặc nàng ôm lấy, vùi gương mặt đẫm nước mắt vào trước ngực mình. Đôi mắt chàng hạ xuống, dừng lại trên gương mặt kiều diễm đang thổn thức. Đôi tay chàng chậm rãi nâng lên định lau đi giọt lệ cho nàng, nhưng lại khựng lại giữa không trung, những ngón tay đang mở ra chợt cuộn lại thành nắm đấm. Nước mắt rơi lã chã, thấm đẫm vạt áo chàng. Một lúc lâu sau, hơi ẩm từ ấm áp dần trở nên lạnh ngắt rồi khô cạn. Lạc Tương nhắm mắt, mặc cho sự mềm mại tựa dây leo kia quấn lấy thân mình. Chàng bất giác tự hỏi, nàng và Lạc Kiêu ngày thường cũng thân mật như thế này sao?

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Sương Mai tỉnh lại từ cơn mê muội. Nàng ngỡ như mình đã quay về kiếp trước, quãng thời gian bị Lý Diệu giam cầm. Cung điện lạnh lẽo như hầm băng, tối đen không thấy rõ năm ngón tay, Lý Diệu mặt lạnh như tiền bảo sẽ giết Lạc Kiêu để hả giận. Nàng run rẩy khắp người, bò trườn trên nền gạch cung điện gồ ghề, liều mạng muốn bám víu vào thứ gì đó để cầu cứu, để trốn chạy. Ngón tay chạm vào một góc tay áo màu ngọc bạch, nàng dùng sức túm chặt, người nọ quay đầu lại nhìn nàng, vết sẹo trên mặt khiến người ta kinh sợ, đôi mắt lạnh lùng như nước.

Sương Mai giật mình choàng tỉnh, đối diện với ánh nhìn thanh khiết của Lạc Tương. Hai đôi mắt gần như tương đồng giao nhau, nàng như vừa từ cõi mộng trở về, mồ hôi lạnh vã ra đầy người, nàng nghẹn ngào:

“Tương ca ca…”

“Dưới đất toàn là máu, toàn là người… Ta tìm thế nào cũng không thấy huynh ấy.” Nàng không dám khóc to, chỉ sụt sùi: “Tam ca… hu hu, muội không bao giờ được gặp lại Tam ca nữa rồi…”

Lạc Tương nhận ra, nàng vừa tỉnh dậy nhìn thấy chàng dù vẫn còn sợ hãi nhưng đã lập tức buông tay, lùi về một phía khác. Hơi ấm trên người nàng tan biến, chàng cũng nghiêng mình đi, chỉ để lại một góc dư quang nhìn nàng, trầm giọng:

“Đừng sợ. Ta đã phái người đi tìm tung tích Lạc Kiêu. Có tin tức sẽ báo cho thí chủ ngay.”

“Chỉ cần một ngày chưa thấy xác, nghĩa là vẫn còn hy vọng.”

Sương Mai ngước mắt, mảnh tâm hồn hoang vắng bỗng nhen nhóm một tia hy vọng. Dường như qua lời nói của chàng, Lạc Kiêu vẫn còn cơ hội sống sót. Lạc Tương im lặng hồi lâu, nhìn đôi gò má ửng hồng vì cơn sốt của nàng rồi dời mắt đi, giọng nói trầm mặc:

“Nếu ta không đến, thí chủ định liều mạng cá chết lưới rách với bọn họ thật sao? Nếu không phải ta sai người khống chế Trâu Vân không cho hắn bắn tên, thí chủ vì muốn giết gã người Lương kia mà ngay cả mạng sống cũng không cần sao?”

Sương Mai ngẩn ra một chút, rồi khẽ cười:

“Ta biết, huynh sẽ không bỏ mặc ta, nhất định sẽ đến cứu ta mà.”

Nàng tin chắc rằng một khi chàng đã hứa với Tam ca, chàng nhất định sẽ đuổi theo. Nàng chính là đang lợi dụng Phật tử và Phật môn, không chỉ để giữ mạng mà còn để đối phó với Lý Diệu và quân Lương. Nàng vốn là một kẻ liều lĩnh trên canh bạc cuộc đời, mười lần cược thì chín lần thắng. Chỉ cần còn một hơi thở, nàng sẽ không bao giờ dừng lại cho đến khi đạt được mục đích.

Lạc Tương nhìn sâu vào đôi mắt nhạt màu của thiếu nữ dưới ánh đèn, trong đó như có một đốm lửa nhỏ đang rực cháy rạng ngời. Tâm tư của nàng, sao chàng không thấu. Nhưng dù biết rõ đó là lợi dụng, là tính kế, chàng vẫn dùng thủ đoạn sấm sét của mình triệu tập binh mã, xông vào khe núi cứu nàng. Chàng khựng lại, thanh âm thấp xuống như đang tự nhủ, lại như đang nói với nàng:

“Ta đã hứa với Tam ca của thí chủ, trước khi ngài ấy trở về, ta sẽ chăm sóc thí chủ thật tốt. Cho dù là… suốt đời suốt kiếp.”

Sương Mai mím bờ môi khô khốc. Câu nói “suốt đời suốt kiếp” này chàng từng nói trước đây. Lúc đó nàng còn đang mải mê tìm kiếm Lạc Kiêu nên chưa kịp suy xét thâm ý, hoặc có lẽ là không dám nghĩ đến khả năng ấy. Nay nghe lại, lời nói của chàng vô cùng trịnh trọng, nét mặt đoan chính nghiêm trang, không giống như lời nói đãi bôi. Hơn nữa nàng hiểu rõ Lạc Tương không bao giờ nói lời càn dở. Mà bản thân nàng, quả thật cũng chẳng còn nơi nào để đi.

Hàng mi Sương Mai khẽ rung động, nàng rũ mắt, cố ý hạ giọng yếu ớt:

“Ta sợ bọn họ vẫn sẽ đuổi theo… như vậy sẽ làm phiền đến huynh.”

“Sẽ không còn ai dám đuổi theo thí chủ nữa.” Lạc Tương nhạt giọng, “Dù là vương đình Ô Tư hay đám người Lương do mẫu thân thí chủ phái đến, đều không dám lỗ mãng trước cửa Phật.”

Sương Mai bừng tỉnh đại ngộ. Hóa ra màn chất vấn áp đảo của Phật tử đối với Lý Diệu ở khe núi khi nãy không hẳn là để báo thù cho Lạc Kiêu, mà là để tuyên cáo với thiên hạ rằng nàng đang được Phật môn che chở, không kẻ nào được phép đụng vào. Vừa hợp lễ pháp, vừa không trái luật, lại ẩn chứa huyền cơ sâu sắc. Nàng thầm cảm thán trong lòng, nhưng rồi lại lộ vẻ khó xử, nhỏ giọng nói:

“Nhưng mà, người trong Phật môn có nghĩ ta đang dụ dỗ huynh không… Cứ đi cùng huynh thế này, e là không ổn.”

“Là sơ sót của ta.” Lạc Tương đặt đôi tay ngay ngắn trên đầu gối, khép mắt lại: “Hôm ấy nóng lòng đưa thí chủ ra khỏi vương đình nên chưa kịp giải thích rõ với thí chủ. Ta đã làm sáng tỏ chân tướng đêm đó, nữ thí chủ chưa từng khiến ta phá giới…”

Đôi mày Sương Mai khẽ nhíu lại.

Phải rồi, chuyện giữa nàng và chàng đêm hôm ấy, sao có thể để người ngoài hay biết? Tuy chàng không động tình phá giới, nhưng nàng khi ấy quả thực đã động lòng, lại còn nảy sinh cả dục niệm.

Sương Mai không kìm được, đưa tay che miệng chàng lại, ngăn không cho chàng nói tiếp.

“Đêm đó, chuyện đêm đó… huynh không được kể cho bọn họ.” Đầu ngón tay vừa chạm vào làn môi mềm mại của chàng, nàng bỗng ngẩn ra, vội vàng rụt tay lại như bị bỏng.

Sương Mai dậm chân đầy vẻ bối rối, xoay người đi để che giấu rặng mây hồng đang lan tận mang tai, lí nhí:

“Tóm lại là không được nói… Cứ để bọn họ coi ta là yêu nữ cũng được.”

Nàng cúi gập đầu, nghe thấy thanh âm trầm ấm của người phía sau vang lên:

“Nếu thí chủ đã nguyện ý theo ta về Toa Xa, ta tự có cách làm sáng tỏ mọi chuyện. Ta đã bẩm báo với Phật môn rằng thí chủ chỉ giả vờ dụ dỗ để giúp ta thoát khỏi cạm bẫy của Lạc Tu Mỹ. Chẳng hay ý nữ thí chủ thế nào?”

Sương Mai cứng họng quay đầu lại, nàng ngỡ mình nhìn lầm khi thấy bờ môi mỏng của nam nhân kia khẽ động, ý cười dường như có như không. Nàng hoảng hốt cảm thấy chàng đang trêu đùa mình, nhưng lúc này nhìn kỹ lại chẳng tìm thấy chút sơ hở nào. Có lẽ là nàng nghĩ nhiều chăng.

Đêm đó rõ ràng đã xảy ra biết bao chuyện, vậy mà nàng chỉ nhớ như in đôi ngón tay thon dài đầy lực đạo của chàng, khuấy đảo phong vân, nắm giữ cả sinh tử của nàng. Trước đây ở Kỳ thành, nàng dùng chiêu này trêu chọc chàng, giờ đây lại như bị chàng dùng gậy ông đập lưng ông.

Nhìn vào đôi mắt đen thẳm không gợn sóng của Lạc Tương, Sương Mai đành quay mặt đi, cố đè nén những gợn sóng trong lòng:

“Không… không có gì. Như thế là tốt nhất.”

Chốc lát sau, nàng lại nhớ ra điều gì, khẽ mấp máy môi, khó khăn hỏi nhỏ:

“Nhưng ta ở Tây Vực vốn bị coi là yêu nữ, huynh lại là Phật tử vạn người kính ngưỡng, đi cùng ta như vậy không sợ điều tiếng sao?”

Lạc Tương bình thản như không, lặng lẽ nhìn nàng.

“Ta tuyệt đối không để thí chủ phải chịu thêm bất cứ thiệt thòi gì.” Chàng nhạt giọng hỏi: “Vậy, nữ thí chủ có nguyện cùng ta về Toa Xa không?”

Sương Mai suy tính hồi lâu, cuối cùng đành gật đầu chấp thuận. Lạc Tương sẽ giúp nàng tìm kiếm Tam ca, tăng chúng của chàng trải khắp Tây Vực, đi theo chàng mới có hy vọng có tin tức, lại được che chở khỏi truy binh để mưu sự về sau. Nhưng nàng không tài nào đoán được, giới luật Phật môn vốn khắc nghiệt, chàng lại là vị Phật tử được chúng sinh cung phụng, làm sao có thể đường đường chính chính mang nàng vào đạo tràng của mình?

Truyện được edit bởi LenguyenngocThanh 🦋

Màn đêm đặc quánh, sương lạnh thấm vai.

Lạc Tương đợi Sương Mai uống thuốc rồi ngủ yên mới trở về phòng tĩnh tọa một mình. Chàng chưa từng nhận ra, cái chạm da thịt lúc nãy lại khiến mình toát mồ hôi lạnh. Gió đêm lọt qua khe cửa chạm trổ, lúc này mới mang lại cho chàng chút hơi lạnh dịu đi sự xao động.

Hồi lâu sau, tiếng mặc niệm Phật kệ của Lạc Tương chợt khựng lại. Khoảnh khắc nàng gật đầu đồng ý đi cùng mình, dường như chàng đã khẽ thở phào nhẹ nhõm. Coi như chàng không phụ sự ủy thác sinh tử của Lạc Kiêu. Thế nhưng trở về Toa Xa, đối mặt với các vị trưởng lão và sư tôn, chàng biết mình còn một trận chiến cam go phía trước. Muốn giữ nàng lại, thật không dễ dàng.

Một lát sau, nghe tiếng Nguyên Nhân đẩy cửa bước vào, Lạc Tương vẫn nhắm nghiền mắt hỏi:

“Đã có tin tức gì chưa?”

“Mười dặm quanh hạp khẩu đã lùng sục khắp nơi nhưng không thấy tung tích người nọ, đến cả thi thể cũng không có.” Nguyên Nhân thấy chàng trầm mặc, sắc mặt nặng nề, liền ngập ngừng nói tiếp: “Các vị trưởng lão đã đánh tiếng hỏi, vì sao Phật tử mãi vẫn chưa về.”

Nguyên Nhân liếc nhìn Lạc Tương đang im lặng, ấp úng:

“Hơn nữa… hơn nữa lời đồn thổi khắp nơi rằng… rằng Phật tử mang theo một tuyệt sắc mỹ nhân bên mình không rời nửa bước…”

“Hồ đồ!!” Lạc Tương phất tay áo đứng dậy.

Nguyên Nhân ngước nhìn Lạc Tương, nhỏ giọng hỏi:

“Sư huynh định giải thích thế nào?”

Lạc Tương chắp tay trước ngực, sắc mặt nghiêm nghị, chậm rãi nói:

“Tu hành Đại Thừa Phật đạo cốt ở cái tâm, không phân biệt nam nữ. Ai nói nữ tử không thể tu Phật?”

Nguyên Nhân thầm nghĩ, sư huynh xưa nay trì giới cực kỳ nghiêm cẩn, nếu không phải theo chàng từ nhỏ, hắn cũng chẳng muốn dấn thân vào con đường tu hành khổ hạnh này. Lại nói, vương nữ kia có mái tóc đen dày mượt mà, ngày thường nàng nâng niu như báu vật, tay cứ thích mân mê lọn tóc mà chơi, sao có thể cam tâm xuống tóc để làm tỳ khưu ni?

Nguyên Nhân lắc đầu, lòng đã có phán đoán. Nếu vương nữ không muốn mà Phật tử vẫn cố giữ người bên mình, chắc chắn người sẽ bị Giới Luật Viện trách phạt nặng nề. Giữa lúc khó xử, hắn chợt nhớ ra điều gì, từ trong tay áo lấy ra một cuộn lụa gấm đưa cho Lạc Tương:

“Không Pháp sư huynh bảo đệ đưa cuộn họa này cho huynh. Huynh ấy nói pháp này có thể giải vây cho huynh lúc nước sôi lửa bỏng, tránh khỏi sự chất vấn của các vị trưởng lão khi trở về.”

Lạc Tương tiếp nhận, ngón tay lướt qua lớp lụa mềm mại, chậm rãi mở bức họa ra. Đó là một bức họa Song Thân Kim Cang thường thấy ở Tây Vực. Kim Cang chủ tôn ngồi xếp bằng, trong lòng ôm Minh Phi. Pháp tướng cả hai thoát trần, quấn quýt lấy nhau, toàn thân chỉ có những dải lụa bay bổng và ngọc báu phục sức, gương mặt lộ vẻ hỷ lạc vô biên.

Ánh mắt Lạc Tương tối sầm lại. Vị tiểu sa di chưa thông sự đời vẫn hồn nhiên nói tiếp:

“Không Pháp sư huynh còn tìm được kinh Phật làm chứng, rằng ở Thiên Trúc từng có một vị quốc vương tên là Tì Na Dạ Già, tính tình bạo ngược, khát máu hiếu sát. Đức Phật Thích Ca Mâu Ni đã phái tín đồ hóa thành tuyệt sắc mỹ nữ để dụ dỗ hắn. Từ đó, hắn chìm đắm trong nữ sắc, xả thân quên chết, thoát khỏi bể sát nghiệp, cuối cùng bị cảm hóa mà quy y, trở thành vị Kim Cang chủ tôn trên tòa sen.”

“Minh Phi lấy thân cúng dường Minh Vương, giúp người ngộ đạo, đắc đạo thành Phật, đó cũng là một pháp tu hành. Các vị trưởng lão chắc chắn không thể phản đối. Hay là, cứ để vương nữ làm Minh Phi của Phật tử đi?”

Vị tiểu sa di hào hứng hiến kế, vừa dứt lời ngước lên liền thấy đôi mày của sư huynh Lạc Tương rũ xuống, đáy mắt ẩn hiện những cảm xúc tối tăm, còn thâm trầm hơn cả màn đêm ngoài kia.

Tác giả có lời muốn nói:

Tư liệu về Minh Vương và Minh Vương Phi được tham khảo từ Baidu.